Đọc hiểu Mua nhà (Nam Cao) - Luyện đề đọc hiểu Văn 9

MUA NHÀ (Nam Cao) Giới thiệu chung: Nhân vật tôi là một trí thức nghèo, căn nhà xiêu vẹo, rồi đến một đợt bão, nó bị đổ sập hẳn, cả gia đình rơi vào tình cảnh không nhà

Quảng cáo
Câu hỏi

Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:

MUA NHÀ (Nam Cao)

Giới thiệu chung: Nhân vật tôi là một trí thức nghèo, căn nhà xiêu vẹo, rồi đến một đợt bão, nó bị đổ sập hẳn, cả gia đình rơi vào tình cảnh không nhà. Anh được giới thiệu mua một căn nhà với giá rất “hời” từ một người goá vợ, nuôi hai con, mang nhiều công nợ, lại mê xóc đĩa... Anh vội thuê thợ đến dỡ căn nhà bởi sợ mình chậm chân, người khác sẽ hớt trên...

Ngày hôm sau. Chúng tôi đến nhà hắn thì thấy hắn đang nằm thườn trên một cái giường tre, chiếu rách và bẩn thỉu. Đứa bé ngồi ngay dưới đất ôm lấy cái chân giường, rên. Nó đau bụng từ sáng sớm. Đứa con lớn vừa cạu nhạu vừa đấm lưng em thùm thụp. Tôi chào hắn. Hắn khẽ hé môi đáp lại chúng tôi nhìn nhau ngượng nghịu như hai kẻ thù nhìn nhau. Sao lại thế? Tôi không dám nhìn lâu hai đứa con của hắn. Hình như tôi thẹn với lòng tôi thế nào....

Tôi nhìn xuống đất mà bảo hắn:

- Bác làm ơn cho tôi dọn đồ đạc để cho người ta dỡ....

Hắn cười chua chát:

- Đồ đạc thì có gì mà dọn? Chỉ có một cái giường này. Cứ quăng bố nó ra ngoài kia cho tôi, rồi dỡ đi.

Hắn đứng dậy mà bảo con:

- Chúng mày cũng đứng lên. Sang nhà bác Vi nằm nhờ.

Con chị phải quát, gắt gỏng với em một lúc, hai đứa mới lếch thếch cõng được nhau sang nhà bác Vi. Vẫn một đứa lạu bà lạu bạu, một đứa oằn oại rên la. Thợ trèo lên mái, dỡ gianh quăng xuống. Tôi ngồi ở sân, trông họ...

Một lúc sau, chẳng biết đã gửi em cho ai được, đứa con gái lân la gần tôi, xem dỡ nhà. Tôi có dịp trông gần nó. Nó gầy ốm quá. Cổ tay, cổ chân chỉ con con. Mặt chau chau. Quần áo rách lượt thượt. Răng của nó cứ nhe ra một cách thương hại lắm. Tự nhiên tôi ngán ngẩm. Tôi thở dài một tiếng. Rồi tôi buột mồm hỏi nó:

- Từ sáng tới giờ, em đã có gì ăn chưa?

Nó không đáp, chỉ lắc đầu uể oải. Hình như nó đang bận nghĩ ngợi điều gì. Mắt nó nheo lại. Cái mặt nó cứ cau cau. Có lẽ chỉ vì nắng quáng. Nhưng tôi thấy nó có vẻ thù ghét tôi lắm. Tôi nhắc thầm trong trí: ta không mua thì người khác ...

 

Những mè, rui đã xong rồi. Người thợ mộc bắt đầu tháo gỗ. Tiếng dùi đục kêu chan chát. Những tiếng rắn chắc vang lên, lộng óc. Tôi thấy con bé bừng mắt. Nó không nhe răng ra nữa. Đôi môi nó bụm lại. Hai má nó phình ra một chút. Cứ thế, nó chẳng nói chẳng rằng, chạy bình bịch sang nhà hàng xóm. Nó định làm gì vậy? Lòng tôi thắc mắc nỗi lo không rõ rệt. Bỗng tôi nghe một tiếng trẻ con khóc nức nở và hờ:

- Mẹ ơi!...

Tim tôi động một cái giống như bước hụt. Rồi nó đập loạng choạng. Tôi hơi lảo đảo. Bây giờ thì tôi không lẫn trốn những ý nghĩ của tôi được nữa. Tôi ác quá! Tôi ác quá! Tôi phải thú với tôi nhiều rồi...

Phải, tôi ác quá, anh Kim nhỉ. Rồi đây, hối hận sẽ toả một bóng đen vào trong cái nhà mới của tôi, rộng rãi và sạch sẽ hơn cái trước. Những chiều đông lạnh lẽo, một con thạch sùng nấp trên một cái xà ngang, sẽ tặc lưỡi nhắc cho tôi biết: Tôi ác quá! Tôi ác quá!... Nhưng mà thôi anh Kim ạ! Nghĩ ngợi làm gì nữa? Ở cảnh chúng ta lúc này, hạnh phúc cũng chỉ là một cái chăn hẹp. Người này co thì người kia bị hở. Đâu phải tôi muốn tệ? Nhưng biết làm sao được? Ai bảo đời cứ khắt khe vậy? Giá người ta vẫn có thể nghĩ đến mình mà chẳng thiệt gì đến ai!

(Trích Mua nhà, Nam Cao, Truyện ngắn Nam Cao, Văn học, 2023, tr.71-73)

Câu 1

Xác định ngôi kể của câu chuyện trong đoạn trích.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Căn cứ vào từ ngữ xưng hô của người kể chuyện để xác định ngôi kể và vai trò của người kể chuyện trong việc dẫn dắt mạch truyện.

Lời giải chi tiết

Ngôi kể: Ngôi kể thứ nhất

Giải thích:

Việc sử dụng ngôi kể thứ nhất xưng “tôi” là một đặc trưng nổi bật trong phong cách nghệ thuật của Nam Cao. Ngôi kể này giúp thu hẹp khoảng cách giữa người đọc và nhân vật, biến câu chuyện mua nhà thành một lời tự thú, tự soi chiếu đầy đau đớn và chân thực của một trí thức có lương tri.

Câu 2

Nhân vật tôi mua nhà trong hoàn cảnh nào?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Xâu chuỗi thông tin từ phần Giới thiệu chung và các chi tiết xuất hiện ở đầu đoạn trích để tổng hợp hoàn cảnh sống và bối cảnh mua nhà của nhân vật tôi.

Lời giải chi tiết

- Nhân vật tôi là một trí thức nghèo, gia đình rơi vào cảnh không nhà sau khi căn nhà xiêu vẹo cũ bị một trận bão lớn đổ sập hoàn toàn.

- Nhân vật tôi được giới thiệu mua một căn nhà cũ giá rất “hời” nên vội vã thuê thợ đến dỡ nhà.

Giải thích:

Hoàn cảnh của nhân vật tôi là một tình huống đầy thử thách về mặt đạo đức. Anh không phải là kẻ giàu có, hống hách đi cướp đoạt, mà anh cũng là một nạn nhân của nghèo đói và thiên tai. Chính cái nghèo của bản thân đã đẩy anh vào việc vô tình dồn đẩy một gia đình khác vào bước đường cùng.

 

Câu 3

Trình bày cảm nhận về hình tượng nhân vật “tôi” trong đoạn trích.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Phân tích diễn biến hành động bên ngoài và xung đột tâm lý bên trong của nhân vật “tôi” (từ sự ngượng nghịu, né tránh ánh mắt đứa trẻ, tiếng thở dài, đến đỉnh điểm là lời tự trách “Tôi ác quá!” và sự bất lực quy hàng hoàn cảnh).

Lời giải chi tiết

- Một người tri thức có lương tri, giàu lòng trắc ẩn: Nhân vật tôi không dám nhìn thẳng vào hai đứa trẻ, cảm thấy thẹn, ngượng ngịu. Khi nghe tiếng khóc hờ gọi mẹ của đứa bé, tim “tôi” đập loạng choạng, bật lên lời tự thú: “Tôi ác quá! Tôi ác quá!”

- Một người bất lực trước hiện thực nghiệt ngã: Dù đau đớn, nhân vật tội vẫn phải buông xuôi bằng triết lý cay đắng về chiếc chăn hẹp của cuộc đời để tự an ủi và bước tiếp.

Giải thích:

Nam Cao không xây dựng nhân vật tôi một màu. Sự ác của nhân vật là cái ác do hoàn cảnh bách hại chứ không phải bản chất. Việc nhân vật liên tục tự sỉ vả mình chứng tỏ tòa án lương tâm trong anh vẫn đang hoạt động mạnh mẽ, tạo nên chiều sâu nhân văn cho nhân vật.

 

Câu 4

Anh/chị hiểu thế nào về hiện thực cuộc sống được thể hiện qua những dòng suy tư: Ở cảnh chúng ta lúc này, hạnh phúc cũng chỉ là một cái chăn hẹp. Người này co thì người kia bị hở?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Giải mã hình ảnh ẩn dụ “chiếc chăn hẹp”, “người này co thì người kia hở” đặt trong bối cảnh xã hội Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám năm 1945 để chỉ ra bản chất của cuộc sống đương thời.

Lời giải chi tiết

- Hình ảnh “chiếc chăn hẹp” là một ẩn dụ xuất sắc cho nguồn tài nguyên, của cải vật chất và cơ hội sống vô cùng khan hiếm, nghèo nàn của xã hội cũ.

- “Người này co thì người kia bị hở” khẳng định một quy luật sinh tồn cay đắng: Trong một xã hội khốn cùng, hạnh phúc và sự bình yên của người này thường được xây dựng dựa trên sự mất mát, tước đoạt hoặc nỗi đau khổ của người khác. Để gia đình “tôi” có được một ngôi nhà lành lặn, thì ba cha con người góa vợ kia phải chịu cảnh vô gia cư, lang thang lếch thếch.

=> Hiện thực ấy cho thấy nghèo đói đã đẩy con người vào thế đối đầu lẫn nhau, làm xói mòn và tàn phá những mối quan hệ tình cảm, đạo đức tốt đẹp giữa người với người.

Giải thích:

Lời suy ngẫm này không phải là sự ngụy biện cho cái ác, mà là sự tổng kết đầy đau xót của Nam Cao về quy luật của hoàn cảnh. Khi miếng ăn, chỗ ở trở thành áp lực sống còn, con người bị tước đi cái quyền được sống rộng rãi, bao dung với đồng loại.

Câu 5

Anh/chị trình bày suy nghĩ của bản thân về đời sống và mong ước của con người được gợi ra từ suy tư của nhân vật “tôi”: Giá người ta vẫn có thể nghĩ đến mình mà chẳng thiệt gì đến ai.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Phân tích câu nói dưới hai góc độ: phản ánh ước mơ chính đáng của con người trong một xã hội lý tưởng và bài học nhận thức, hành động cho cuộc sống hiện tại. Trả lời gãy gọn bằng các luận điểm rõ ràng.

Lời giải chi tiết

- Câu nói gián tiếp thừa nhận một thực tế rằng, “nghĩ đến mình là nhu cầu hoàn toàn chính đáng. Tuy nhiên, trong thực tế, lợi ích cá nhân thường xung đột với lợi ích tập thể hoặc của người khác, tạo nên những tổn thương vô hình hoặc hữu hình cho đồng loại.

- Câu văn thể hiện một ước mơ cháy bỏng về một xã hội nhân văn, hòa bình và thịnh vượng. Đó là nơi cá nhân đều có đủ không gian và điều kiện để phát triển, mưu cầu hạnh phúc cho bản thân mà không cần phải dẫm đạp, tước đoạt hay làm tổn hại đến bất kỳ ai xung quanh.

- Bài học: Chúng ta cần phải hướng tới lối sống tử tế, sống hài hòa giữa lợi ích cá nhân và cộng đồng. Khi đưa ra một quyết định mưu cầu lợi ích cho mình, cần có cái nhìn thấu cảm, bao dung để giảm thiểu tối đa sự tổn thương hay thiệt thòi gây ra cho người khác.

Giải thích:

Từ chữ "Giá" đầy xót xa của Nam Cao, ta thấy được tấm lòng nhân đạo mênh mông của nhà văn. Ông luôn khao khát một thế giới mà con người được sống đúng nghĩa, được thương yêu nhau thay vì phải cấu xé, ích kỷ vì miếng cơm manh áo.

 

 

Tham Gia Group Dành Cho Học Sinh Lớp 9 - Ôn Thi Vào Lớp 10

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close