Đọc hiểu Những ngày bình thường (Nguyễn Ngọc Thuần) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: NHỮNG NGÀY BÌNH THƯỜNG Mùa mưa ẩm thấp lại đến. Những cơn mưa đêm lướt qua, vừa lạnh lẽo vừa ồ ạt. Bằng cái màu trắng của mình, chúng đã biến đổi cả một khoảng trời trong giấc ngủ tôi Quảng cáo
Câu hỏi
Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: NHỮNG NGÀY BÌNH THƯỜNG Mùa mưa ẩm thấp lại đến. Những cơn mưa đêm lướt qua, vừa lạnh lẽo vừa ồ ạt. Bằng cái màu trắng của mình, chúng đã biến đổi cả một khoảng trời trong giấc ngủ tôi Tôi hay sang nhà chú Hùng, chui vào cái ụ rơm như một con chim chui vào cái tổ. Tôi cũng hay tưởng tượng mình sẽ mọc cánh, những cái cánh dài vừa vặn với thân thể của tôi. Một buổi chiều đầy gió, tôi bay về phía cuối bầu trời. Nơi đó có những đám mây mang gương mặt của bé Thương. Vào ngày nắng, tôi xếp đôi cánh vào cái sọt nhỏ để dưới gầm gường của mình. Hàng đêm đôi cánh vẫn cứ mọc dài và ngúc ngoắc. Trong những giấc mơ lơ đãng, tôi cũng có một đôi cánh khác. Ðó là những đôi cánh vải mềm và trong suốt đưa tôi đi. Nhưng tôi cũng biết trong những giấc mơ, tôi có bay cao xa cũng không ra khỏi khu vườn. Tôi đã hiểu thế nào là một khu vườn rồi. Tôi cần đi đến một nơi khác khu vườn tôi đã có. Tại sao không chứ? Mẹ tôi nói, khi một đứa trẻ lớn lên, chúng cần biết nhiều điều bên ngoài khu vườn. Mẹ đã hé cho tôi thấy một khu vườn không bao giờ đủ cho một đứa trẻ. Tôi đã âm thầm vùi bốn củ khoai vào tro nóng mỗi đêm. Tôi sẽ làm công việc đó liên tục hàng ngày. Một ngày nào đó, chắc chắn nó sẽ đến, khi cảm thấy đủ sức rời khỏi khu vườn, tôi sẽ có bốn củ khoai nóng mà đem theo. Nhưng mùa mưa cứ dai dẳng và âm ỉ khiến sự chờ đợi của tôi mòn mỏi dần và tôi quên nó. Một ngày nọ bỗng nhớ đến, ôi thôi, củ khoai đã thành tro rồi còn đâu. Tôi cười xòa rồi quên cái ý định ra đi. Thành thật mà nói, với bốn củ khoai đó, tôi chỉ có thể xa mẹ đúng một ngày. Một củ cho điểm tâm, ba củ còn lại dành cho sáng, trưa và chiều. Tôi chưa bao giờ có thể xa mẹ hơn thế nữa. Tôi đành giấu kín chuyện này, xem nó như là một bí mật của đời tôi…” (Chương 15: Những ngày bình thường, trích “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ”- Nguyễn Ngọc Thuần)
Câu 1
Đoạn trích được kể theo ngôi kể nào? Phương pháp giải
Chú ý lời của người kể chuyện Xác định đại từ xưng hô “tôi”, “chúng tôi” hay người kể giấu mặt Lời giải chi tiết
Ngôi kể thứ nhất Giải thích: Trong đoạn trích có nhiều từ “tôi” như: “trong giấc ngủ tôi”, “tôi hay sang nhà chú Hùng”, “tôi đã âm thầm vùi bốn củ khoai…”.
Câu 2
Theo lời kể trong phần cuối đoạn trích thì vì sao nhân vật tôi lại “cười xòa rồi quên cái ý định ra đi”? Xem lời giải
Câu 3
Từ in đậm trong mỗi câu sau thuộc từ loại nào và mỗi từ đó dùng để biểu thị ý gì? (1) - Một ngày nọ bỗng nhớ đến, ôi thôi, củ khoai đã thành tro rồi còn đâu. (2) - Thành thật mà nói, với bốn củ khoai đó, tôi chỉ có thể xa mẹ đúng một ngày? Xem lời giải
Câu 4
Trong những câu văn: “Trong những giấc mơ lơ đãng, tôi cũng có một đôi cánh khác. Đó là những đôi cánh vải mềm và trong suốt đưa tôi đi”, hình ảnh “đôi cánh” có giá trị biểu đạt điều gì? Xem lời giải
Câu 5
Em có đồng ý với quan điểm của người mẹ trong đoạn trích là “khi một đứa trẻ lớn lên, chúng cần biết nhiều điều bên ngoài khu vườn” không? Vì sao? Xem lời giải
|

Xem lời giải






Danh sách bình luận