Đọc hiểu Tuổi thơ tôi (Nguyễn Nhật Ánh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

Lược phần đầu: Câu chuyện bắt đầu bằng âm thanh “tiếng dế” vằng lên từ những bụi cây quanh quán Đo Đo- quê hương của nhân vật “tôi". "Tiếng dể” đã trở thành âm thanh kì diệu đưa nhân vật “tôi” trở về miền kí ức tuổi thơ gắn liền với trò “đá dế” và kí niệm về Lợi - một người bạn cùng lớp

Quảng cáo
Câu hỏi

Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:

(Lược phần đầu: Câu chuyện bắt đầu bằng âm thanh “tiếng dế” vằng lên từ những bụi cây quanh quán Đo Đo- quê hương của nhân vật “tôi". "Tiếng dể” đã trở thành âm thanh kì diệu đưa nhân vật “tôi” trở về miền kí ức tuổi thơ gắn liền với trò “đá dế” và kí niệm về Lợi - một người bạn cùng lớp).

Bạn bè tuổi thơ tôi có thằng Lợi. Lợi là thẳng 'trùm sò' nổi tiếng trong lớp tôi. Lúc nào nó cũng nghĩ đến chuyện “thu vén cá nhân”. Đứa nào nhờ chuyện gì nó cũng làm nhưng phải trả công nó đàng hoàng. Nó ra giá nghiêm chỉnh. Chép bài giùm là hai viên bi. Giữ dép trong giờ ra chơi là một viên. Lợi “làm giàu” bằng cách đó.

Vậy mà một hôm tình cờ bắt được con dế lửa, Lợi quý lắm, ai đổi gì cũng không đối. Tụi bạn gạ đối mười viên bi, hai chục viên bi, Lợi vẫn từ chối. Tôi nhịn ăn sáng một tuần, đem năm đồng bạc năn nỉ nó bán con dế lửa cho tôi, nó vẫn nghênh nghênh lắc đầu thấy ghét.

Dế lửa có màu đỏ, nhỏ con hơn dế than nhưng đánh nhau không ai bì. Trong chiến trận, dế lửa nổi tiếng lì đòn. Dế lửa có hàm răng rất khỏe, có thể cần đứt chân những con dế than to gấp đôi nó. Nhiều chú dế than chỉ mới thấy dế lửa phồng cánh gáy một tràng "rét re re", chưa đánh đấm gì đã quay đầu bỏ chạy, lấy cọng cỏ cứng lùa thế nào cũng không chịu quay lại "võ đài".

Tụi bạn trong lớp không gạ đổi được con dế lửa của Lợi, đâm ra ghét nó. Đứa nào cũng muốn làm Lợi bẽ mặt, ít nhất một lần. Nhưng không con dế nào thắng được con dế lửa của Lợi. Muốn thắng được Lợi, phải kiếm được một con dế lửa thứ hai, chiến hơn, lì hơn, ngon hơn. Nhưng không thế đào đâu ra. Dế lửa là thứ "cao thủ" quý hiếm, lâu lâu mới thấy "ra giang hồ" một con. Bờ thửa, đụn cát toàn dế than, dế nhũi, dế mọi, dế cơm.

Thằng Bảo móm bèn nghĩ mẹo. Đang ngồi trong lớp, nó thình lình thò tay tóm lấy túi quần Lợi. Nó cầm hộp diêm nhốt dế qua lớp vải, lắc qua lắc lại thật mạnh. Nó xốc vài lần, con dế lửa nổi quạu, gáy inh ỏi.

Thầy Phu đang chép bài trên bảng, nghe dế gáy ầm ĩ trong lớp, giận dữ quay xuống. Nhìn bộ mặt xanh lè xanh lét của Lợi, thầy đoán ra ngay thủ phạm. Một phút sau, hộp dế của Lợi đã nằm trên bàn thầy trước ánh mắt hả hê của tụi bạn.

Tai họa của Lợi chưa dừng lại ở đó. Lợi chắc mam sau buổi học, thế nào thầy Phu cũng trả lại hộp dế cho nó. Nhưng đến khi tiếng trống tan trường vang lên, thầy tìm hoài không thấy hộp dế đâu. Đen khi thay sực nhớ ra, nhac chiếc cặp to đùng lên, hộp diêm của Lợi đã bị đè xẹp lép từ đời nào.

Lợi khóc rưng rức khi đón cái hộp diêm méo mó từ tay thầy. Tôi nhớ gương mặt thầy Phu lúc đó trông áy náy ghê lắm, thầy ấp úng xin lỗi đứa học trò nhưng Lợi không nghe thấy. Nó mãi khóc, cặp mắt đỏ hoe, nước mắt nước mũi chảy thành dòng.

Tất cả bọn tôi đều thấy lòng chùng xuống. Chẳng đứa nào sung sướng vì "trả thù" được Lợi nữa. Chẳng ai muốn thấy một "cao thủ dế" qua đời bằng cách đó. Bọn tôi chỉ ghét Lợi thôi chứ không ghét con dế lửa của nó. Mà ngay cả Lợi, khi nhìn thấy nó khóc như mưa bấc, bọn tôi cũng tan nát cõi lòng, chẳng còn tâm trạng nào mà ghét nó nữa.

(Lược một đoạn: Sau sự cố cái chết của chú dế lửa, Lợi chôn con dế dưới gốc cây bời lời.  Trong “đám tang” của chú dế lửa, bọn tôi đều có mặt, thầy Phu cũng đến và còn đặt ở mộ con dế một chiếc vòng hoa.)

Thầy bùi ngùi đặt vòng hoa lên mộ chú dế, rồi xoa tay lên mái tóc bù xù như tổ quạ của Lợi, thầy buồn buồn nói: "Đừng giận thầy nghe con."

Thầy Phu bây giờ đã qua đời, Lợi đã rất lâu tôi chưa gặp lại dù lần nào về quê tôi cũng đi tìm nó. Nghe nói nó đã đi lập nghiệp phương xa. Cuộc sống bao nhiêu chuyện chất chồng, bề bộn, tôi tưởng đã quên bằng nó, cũng như quên bằng câu chuyện này.

Nhưng tối nay có tiếng dế gáy vang lên cạnh chỗ tôi ngồi ...

(Trích Tuổi thơ tôi(1) - Nguyễn Nhật Ánh(2))

(1)Tuổi thơ tôi là những hồi ức của nhân vật tôi về Lợi và chú dế lửa. Văn bản được in trong "Sương khói quê nhà", 2012.

(2)Nguyễn Nhật Ánh là một nam nhà văn người Việt Nam. Được xem là một trong những nhà văn hiện đại xuất sắc nhất Việt Nam hiện nay, ông được biết đến qua nhiều tác phẩm văn học về đề tài tuổi trẻ. Nhiều tác phẩm của ông được độc giá và giới chuyên môn đánh giá cao, đa số đều đã được chuyển thể thành phim.

Câu 1

Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Dựa vào đặc trưng thể loại

Lời giải chi tiết

PTBĐ chính: tự sự

Câu 2

Câu chuyện được kể theo ngôi thứ mấy?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Chú ý lời của người kể chuyện

Lời giải chi tiết

Ngôi kể thứ nhất

Câu 3

Trong đoạn trích, vì sao tụi bạn đâm ra ghét Lợi?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Dựa vào ngữ cảnh để xác định

Lời giải chi tiết

Vì không gạ đổi được con dế lửa của Lợi

Câu 4

Theo anh/chị, Lợi là một người có tính cách như thế nào?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Chú ý các chi tiết miêu tả nhân vật Lợi

Lời giải chi tiết

Lợi là một người có tính cách:

- Trùm sò

- Chỉ biết thu vén cá nhân

- Có lòng yêu thương con vật

Câu 5

Anh/chị rút ra bài học gì sau khi đọc đoạn trích trên? Vì sao?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Từ nội dung rút ra bài học phù hợp

Lời giải chi tiết

Bài học:

- Tình yêu thương giúp gắn kết con người lại với nhau

- Phải biết nhận lỗi khi làm sai

- Phải biết trân trọng và nâng niu những kí ức tuổi thơ

  • Đọc hiểu Đôi mắt (Lê Đình Bích) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Tàu chuyển bánh. Ba anh em chúng tôi trong khoang giường nằm bắt đầu không ngớt nhắc lại những kỷ niệm về anh. Những người lính 307 chúng tôi gọi anh là Hai Sáng vì hồi ấy anh em chúng tôi có mắt cùng như mù. Không ai biết chữ. Thư vợ, thư người thân nhờ anh đọc hộ. Có những chuyện thầm kín, riêng tư phải để anh thọc lét hoặc cõng anh lên, anh mới chịu đọc cho.

  • Đọc hiểu Đi tết thầy (Nguyễn Khoa Đăng) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: ĐI TẾT THẦY (Nguyễn Khoa Đăng) Sáng Ba Mươi, đang vui với tám quân bài tam cúc mới được chia đỏ rực bộ ba "tướng sĩ tượng", thì bố tôi đưa cho gói quà Tết bọc giấy điều: - Lớn rồi, Tết này con đi tết thầy một mình! Cũng chẳng có gì, chỉ cặp bánh chưng với cân đường gọi là.

  • Đọc hiểu Bức tranh (Nguyễn Minh Châu) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Đọc văn bản dưới đây và trả lơi các câu hỏi: BỨC TRANH (Lược đoạn đầu: Trên đường ra miền bắc chuẩn bị cho triển lãm tranh ở nước ngoài, nhân vật tôi – một hoạ sĩ được các chiến sĩ giao liên thay nhau thồ tranh cho mình)

  • Đọc hiểu Đâu phải thứ gì cũng mua được (Đoàn Thạch Biền) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: Chú Thuận đi làm về, dắt xe đạp vào nhà. Không thấy Thăng chạy ra đón như mọi ngày, chú hỏi vợ đang ngồi ôm rá gạo lui cui nhặt thóc. - Thằng nhỏ đi đâu rồi em? Thím Thuận hất đầu vô trong nói: - Nó nằm trong buồng đó.

  • Đọc hiểu Lụm Còi (Nguyễn Ngọc Tư) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Tôi quyết định rồi, tôi sẽ bỏ nhà đi bụi đời […]. Chạng vạng, tôi xếp đồ bỏ vô túi quẩy đi. Mới đầu tôi tính đi xa thiệt là xa kìa, nhưng nghĩ lại tôi đi xa thì ba mẹ tôi làm sao kiếm gặp. Ba mẹ tôi dứt khoát phải suy nghĩ về thái độ quá khắt khe của mình khi thấy thằng con quý tử đang lăn lóc vỉa hè. Tôi quyết định đến ngã tư chỗ rẽ về nhà ngoại, thể nào lúc ba mẹ cuống cuồng chạy đi tìm cũng qua đây […] Ở đó, tôi gặp thằng Lụm.

Tham Gia Group Dành Cho Lớp 9 - Ôn Thi Vào Lớp 10 Miễn Phí

close