Đọc hiểu Bầy chim trở về (Phạm Sông Hồng) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

Năm ấy, lũ chim không về làm tổ ở khu vườn. Bà ngoại tôi ngồi ở bậc thềm, nhìn vào khoảng không hun hút trước mắt. Trời không mưa không nắng, xám xịt một màu chì. Tôi không biết bà tôi nghĩ gì, nhưng chắc chắn là đang nghĩ. Dáng ngồi như thế, tấm lưng còn tựa vào cửa cũ, nửa như lơ đễnh, nửa như coi cánh cửa ấy là một điểm tựa.

Quảng cáo
Câu hỏi

Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:

BẦY CHIM TRỞ VỀ (trích)

(Phạm Sông Hồng)

Năm ấy, lũ chim không về làm tổ ở khu vườn.

Bà ngoại tôi ngồi ở bậc thềm, nhìn vào khoảng không hun hút trước mắt. Trời không mưa không nắng, xám xịt một màu chì. Tôi không biết bà tôi nghĩ gì, nhưng chắc chắn là đang nghĩ. Dáng ngồi như thế, tấm lưng còn tựa vào cửa cũ, nửa như lơ đễnh, nửa như coi cánh cửa ấy là một điểm tựa. Đúng rồi, cái cánh cửa là điểm tựa của bà. Bà ngồi như thế lâu rồi, từ ngày tháng năm này qua ngày tháng năm khác. Bà tựa vào tiếng răng của lũ một, hình như là hoài nhớ về những ngày đã qua nhiều hơn là nghĩ đến ngày mai.

Tôi ôm con mèo cái già có bộ lông màu xám tro vào lòng, vuốt ve nó. Nó chừng như cũng đã mệt mỏi vì quãng đời có tuổi của mình mà không chờn vờn đôi bàn tay thô kệch của tôi, bộ ria mép chỉ hơi khẽ động đậy. Nó lim dim đôi mắt. Tôi thấy thái độ của nó giống bà tôi quá. So với lũ mèo, nó cũng có tuổi, nó cũng đã là một con mèo già. Mà già rồi thì hay mệt mỏi. Chắc lúc này ở trong tay tôi, nó cũng đang suy nghĩ, suy nghĩ theo kiểu loài mèo. Nó nghĩ gì thì chỉ có trời mới biết được (có khi loài mèo biết?). Nhưng tôi thầm nghĩ, biết đâu nó cũng như bà tôi, tức là đang hoài nhớ về cái thời đã qua thì sao?

Tuổi thơ tôi là một chuỗi những ngày tháng không tên. Cứ lặng lờ lặng lờ, chẳng có gì sôi nổi. Tôi ở với bà từ ngày còn nhỏ. Ngày xưa dì Mân cũng ở với bà, nhưng dì Mân vì lí do nào đó tác động đến mà sinh mất trí, bỏ nhà đi lâu rồi. Đi, rồi từ đấy không về. Và cũng chẳng có tin tức gì, không biết còn sống hay đã chết. Thỉnh thoảng, tôi ngây ngô nhắc đến dì như một lẽ bình thường, bà tôi lại chảy nước mắt. Ông Hân, hàng xóm nhà tôi bảo: “Bà cháu đã mất hai anh con cả trong cuộc chiến. Mất cả mẹ cháu, bây giờ lại mất cô con gái ngay giữa thời bình.... Ông Hàn nói thế rồi đi về nhà.

[Lược trích: “Tôi” nhớ đến người mẹ ruột đã bỏ con lại mà đi biệt. Từ ấy, “tôi” lớn lên cùng bà. Hai bà cháu ít nói ít cười. Mấy hôm nay con mèo cái có bộ lông màu xám tro bỏ đi đâu, không thấy về nhà.]

Qua thời gian đấy, con mèo cái già trở về nhà. Nó nằm trên bậc thềm sưởi nắng. Tôi thấy người nó to hơn, và có vẻ nặng nề, bữa ăn không hết đĩa cơm. Nó trở nên lười biếng, chỉ suốt ngày cuộn mình nằm ngủ. Bà tôi ngồi tựa cửa, nhìn sang nó, thở dài. Tôi không biết bà đang nghĩ gì, chắc vẫn chỉ có thế thôi! Có tin của cô tôi ở tỉnh nào đẩy xa xa. Một buổi chiều, ông bưu điện tìm đến đưa cho bà tôi cái phong bì màu xanh xanh hồng hồng, thơm thơm mùi nước hoa. Tôi cầm nó săm soi. Từ bé tôi mới nhìn thấy cái phong bì đẹp như thế, cứ y như... Tây.

Tối, ông Hân sang chơi, bà tôi đưa cái thư cho ông đọc. Đọc xong ông Hàn với bà tôi ngồi nói chuyện, tôi nằm ê a hát mấy bài hát trẻ con cũ rích, và ngủ quên từ lúc nào.

Hôm sau ông Hân đi đâu đấy, không ở nhà. Ba hôm sau nữa...

Cho đến lúc trời xâm xẩm tối, ông Hân đeo lỉnh kỉnh những cái túi ở đâu đó về thẳng nhà tôi. Uống ngụm nước bà tôi đưa, còn dở dang, ông Hàn đứng lên dốc ngược mấy cái túi, các thứ lăn ra giường. Tôi ngạc nhiên giương mắt nhìn. Ông Hàn cầm con búp bê tóc vàng: “Con búp bê này, dì Mân gửi cho cháu. Cầm lấy mà chơi!”. Tôi ôm em bé búp bê, ngỡ như là trong tưởng tượng.

Lần đầu tiên, tôi thấy bà tôi cười. Ông Hàn phá bụi mây ngăn giữa hai nhà, tôi chạy loăng quăng như con loi choi mà ngồi chơi với em bé búp bê của mình: “Cháu sẽ gọi là ông ngoại”.

Ông Hân nghỉ tay vào thềm ngồi hút thuốc, bà tôi ngồi bên cạnh rót nước chè cho ông. Tôi nghĩ, ông Hân như cái cột lắp cánh cửa sắp rơi ra của nhà tôi, là chỗ cho bà tôi tựa.

Năm ấy tôi mười tuổi. Năm ấy con mèo cái già có bộ lông màu xám tro đẻ được ba con. Hai con khoang và một con tam thể. Năm ấy bầy chim lại tìm về làm tổ, hót vang ở khu vườn.

(Trích Bầy chim trở về, Phạm Sông Hồng, https://scov.gov.vn/van-hoc-nghe-thuat/truyen-ngan/bay-chim-tro-ve.html, 2024)

Câu 1

Xác định ngôi kể của đoạn trích trên.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Tìm đại từ xưng hô trong văn bản: tôi / chúng tôi

Lời giải chi tiết

Người kể chuyện xưng “tôi” là dấu hiệu của ngôi kể thứ nhất.

Giải thích:

Vì toàn văn là lời kể trực tiếp của nhân vật “tôi” về trải nghiệm của mình nên ngôi kể thứ nhất làm câu chuyện giống hồi ức, cảm xúc tự nhiên.

Câu 2

Chỉ ra những điểm tựa của nhân vật người bà trong đoạn trích phần đọc hiểu.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Dựa vào ngữ cảnh, xác định điểm tựa tinh thần của nhân vật người bà

Lời giải chi tiết

Những điểm tựa của nhân vật người bà trong đoạn trích trên là:

+ “Cánh cửa”

+ “Ông Hân”

Giải thích:

- “Cánh cửa” là điểm tựa vật chất, gắn với tư thế ngồi quen thuộc của bà, thể hiện sự cô đơn và thói quen sống lặng lẽ qua năm tháng.

- “Ông Hân” là điểm tựa tinh thần, người hàng xóm thấu hiểu, sẻ chia, giúp bà vượt qua những mất mát trong cuộc đời.

Câu 3

Phân tích tác dụng của việc sử dụng điểm nhìn chính trong đoạn trích trên.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Vận dụng kiến thức về điểm nhìn nghệ thuật

Xác định điểm nhìn của người kể chuyện

Lời giải chi tiết

- Điểm nhìn chính: điểm nhìn của nhân vật “tôi” – người cháu trong câu chuyện.

- Tác dụng:

+ Giúp cho câu chuyện về cảnh ngộ của hai bà cháu thêm chân thực khách quan

+ Giúp người đọc cũng dễ dàng hình dung những suy nghĩ, cảm xúc của đứa cháu trước những đổi thay trong cuộc sống của hai bà cháu.

+ Việc người kể chuyện là một đứa trẻ mới 10 tuổi khiến câu chuyện tuy buồn nhưng không u ám, giọng kể đều đặn, không bi lụy.

Giải thích:

Việc lựa chọn điểm nhìn của một đứa trẻ mười tuổi khiến câu chuyện tuy buồn nhưng không bi lụy, giọng kể nhẹ nhàng, giàu tính nhân văn.

Mở rộng:

- Điểm nhìn nghệ thuật là thuật ngữ dùng để chỉ vị trí quan sát của người kể chuyện trong tương quan với nhân vật, sự việc được trần thuật 

- Tuỳ trường hợp, câu chuyện có thể được kể theo điểm nhìn từ ngôi thứ ba hoặc thứ nhất, điểm nhìn của người kể hoặc của nhân vật,...

+ Người kể ngôi thứ nhất (hạn tri): là nhân vật trong truyện, xưng “tôi”

+ Người kể ngôi thứ ba (toàn tri): không phải nhân vật trong truyện, không xưng tôi 

Link tham khảo: Điểm nhìn và cách xác định điểm nhìn nghệ thuật

Câu 4

Cảm nhận của anh/chị về những chi tiết ở cuối văn bản: “Năm ấy tôi mười tuổi. Năm ấy con mèo cái già có bộ lông màu xám tro đẻ được ba con. Hai con khoang và một con tam thể. Năm ấy bầy chim lại tìm về làm tổ, hót vang ở khu vườn.”.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Dựa vào ngữ cảnh, nêu suy nghĩ của bản thân

Lời giải chi tiết

Cảm nhận về những chi tiết ở cuối văn bản:

- Những chi tiết kết thúc tác phẩm nhưng có vai trò đặc biệt, ý nghĩa quan trọng đối với mạch phát triển của văn bản.

- Đây là những chi tiết nói về sự sinh sôi, đoàn tụ, nảy nở, phát triển phù hợp với tư tưởng “cuộc sống rồi sẽ tốt đẹp hơn” của văn bản.

Giải thích:

Những chi tiết ở cuối văn bản mang ý nghĩa khép lại câu chuyện bằng gam màu sáng, gợi niềm tin và hi vọng.

Câu 5

Từ nội dung đoạn trích, hãy rút ra thông điệp có ý nghĩa nhất với anh/chị.

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Khái quát nội dung tư tưởng của đoạn trích.

- Liên hệ với bài học cuộc sống rút ra cho con người hôm nay.

Lời giải chi tiết

Thông điệp: tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống; yêu thương, quý trọng bậc ông bà, cha mẹ...

Giải thích:

Qua những mất mát, cô đơn của người bà và sự hồi sinh ở đoạn kết, tác giả nhấn mạnh sức mạnh của tình người, của hi vọng – những điều giúp con người vượt qua đau khổ và tiếp tục sống ý nghĩa.

  • Đọc hiểu Thuốc tiên (Cao Xuân Sơn) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Ông nội mất. Bà nội buồn hẳn đi, già hẳn đi. Tối tối, để giải khuây, bà hay gọi hai chị em Quỳnh An, Quỳnh Chi ra trải chiếu ở góc sân, dưới vòm hoa sứ trắng muốt, nghe bà kể chuyện xưa. Đêm trăng sáng, tóc bà nội trắng phơ phơ.

  • Đọc hiểu Mùa nồm của tôi (Dương Thanh Bình) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    [...] Đến tận bây giờ tôi mới hiểu sự khó chịu của cái "mùa" ẩm ẩm ương ương này. Nắng chẳng ra nắng, mưa cũng chẳng ra mưa, thời tiết âm u khó chịu, không khí cũng mịt mờ, độ ẩm tăng cao, nên như một lẽ tự nhiên mà quần áo chẳng thể nào khô nồi. Rồi thì người cứ dấp dấp dính dính, khuôn mặt đổ dầu và đầu bết làm đám con gái chúng tôi khó chịu hết biết.

  • Đọc hiểu Vòng nguyệt quế dành cho người về cuối (Võ Thu Hương) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Lược trích: Giải việt dã Mùa Xuân được tổ chức dành cho các bạn nhỏ ở chung cư Hạnh Phúc lần đầu tiên vào năm nay. Các bạn nhỏ Uyên, Nhật Linh, Hiếu Cận đã sẵn sàng thi đấu. Được sự động viên của mọi người, sự kiên trì tập luyện cùng của các bạn, Huy – một cậu bé có chân trái yếu ớt, việc đi lại bình thường gặp khó khăn cũng tham gia giải đấu lần này. Cuộc đua chính thức diễn ra. Khi đang chạy nước rút để về đích, Nhật Linh quyết định dừng lại chạy cùng Huy…

  • Đọc hiểu Nhện và người (Trần Duy Phiên) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Trần Việt Chiến là con ngựa chiến. Ai cũng thừa nhận như thế, kể cả những người không ưa Thuở măng non, Chiến đến trường, các giáo viên mẫu giáo đã coi anh như thần đồng. Ngồi ghế tiểu học, Chiến toả sáng như một ngôi sao báo trước với mọi người một tương lai rực rỡ. Lên trung học, Chiến luôn đứng đầu khối, xuất sắc tất cả các môn.

  • Đọc hiểu Dấu chân (Nguyễn Quang Sáng) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Tóm lược phần đầu: Người mẹ là một cô giáo trẻ làm hiệu trưởng của một ngôi trường ở quê nội của con. Cô có thói quen viết nhật ký cho con, một cậu bé 4 tuổi rất dễ thương. Trong những trang nhật kí ấy là những câu chuyện cuộc sống quanh mình lúc bấy giờ. Câu chuyện được kể dưới đây là vào ngày hôm khi đi làm về, cô thấy nhiều người đào bới trong vườn nhà mình

Tham Gia Group Dành Cho Lớp 9 - Ôn Thi Vào Lớp 10 Miễn Phí

close