Đọc hiểu Lụm Còi (Nguyễn Ngọc Tư) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

Tôi quyết định rồi, tôi sẽ bỏ nhà đi bụi đời […]. Chạng vạng, tôi xếp đồ bỏ vô túi quẩy đi. Mới đầu tôi tính đi xa thiệt là xa kìa, nhưng nghĩ lại tôi đi xa thì ba mẹ tôi làm sao kiếm gặp. Ba mẹ tôi dứt khoát phải suy nghĩ về thái độ quá khắt khe của mình khi thấy thằng con quý tử đang lăn lóc vỉa hè. Tôi quyết định đến ngã tư chỗ rẽ về nhà ngoại, thể nào lúc ba mẹ cuống cuồng chạy đi tìm cũng qua đây […] Ở đó, tôi gặp thằng Lụm.

Quảng cáo
Câu hỏi

Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:

Tôi quyết định rồi, tôi sẽ bỏ nhà đi bụi đời […]. Chạng vạng, tôi xếp đồ bỏ vô túi quẩy đi. Mới đầu tôi tính đi xa thiệt là xa kìa, nhưng nghĩ lại tôi đi xa thì ba mẹ tôi làm sao kiếm gặp. Ba mẹ tôi dứt khoát phải suy nghĩ về thái độ quá khắt khe của mình khi thấy thằng con quý tử đang lăn lóc vỉa hè. Tôi quyết định đến ngã tư chỗ rẽ về nhà ngoại, thể nào lúc ba mẹ cuống cuồng chạy đi tìm cũng qua đây […] Ở đó, tôi gặp thằng Lụm.
[…] Thằng Lụm rờ cái cặp đầy nhóc quần áo tôi:
– Mầy đi đâu mà ngồi đây?
Tôi nói dõng dạc để chứng tỏ con người mình đầy dũng cảm:
– Đi bụi đời
Nó chê liền:
– Tướng mầy mà đi bụi? Yếu như cọng bún mà nói đi bụi, mắc cười.
Tôi giận lắm, tuy nhiên để chứng tỏ mình là người lớn, tôi nhún vai ra chiều không chấp. Tôi hỏi lại nó ra đây làm cái gì. Nó nói, nó tìm má nó. Tôi hỏi má nó ở đâu, nó lắc đầu hỏng biết. Tôi hỏi tới:
– Sao kỳ vậy?
Thằng Lụm “còi” nhún vai, co mình lại tuồng như ngọn gió vừa bay qua lạnh lắm vậy.
– Hồi đó, hồi tao còn nhỏ ơi là nhỏ, má tao bỏ tao lại đây nè.
– Là sao? - tôi chưng hửng.
– Tao cũng đâu có biết. Chắc má tao gặp chuyện gì đó buồn lắm, nuôi không nổi tao nên bỏ tao lại đấy. Bởi vậy tao tên Lụm đó.
– Sạo hoài.
Thằng Lụm lắc đầu ra chiều chán nản:
– Thiệt đó, biết sao tao đen thui vậy hôn? - Nó chìa ra cái mặt như chàm cháy – tao bị bỏ ngoài nắng đó. Hồi đó ở ngã tư nầy vắng hoe hà, tao nằm khóc cả buổi mà đâu có ai hay. Tới chừng đói qúa tao mới khóc, tao khóc rổn rổn luôn, tao mạnh miệng từ hồi nhỏ mà. Rồi cái có bà dì bán bánh mì chạy lại, bồng lên, đâu có sữa, bà dì mới móc ruột bánh mì cho tao trấp trấp đỡ, dè đâu tao ăn hết ổ bánh mì luôn. Bà dì thấy tao dễ nuôi, nuôi luôn, sau này, tao kêu bả bằng ngoại. Tao lớn mà hổng tốn một miếng sữa nào hết, hay chưa?
[…] – Sao mày đi bụi? – thằng Lụm chợt hỏi/
– Ba tao – tôi chép miệng ra vẻ oan ức. Ba tao đánh tao. […] Giọng thằng Lụm vừa hồ hởi vừa có vẻ ganh tị. - Mày sướng thiệt (trời, bị đánh mà sướng nỗi gì). Vậy mà còn bỏ nhà đi. Đồ ngu!
Tự nhiên vậy rồi nó chửi tôi à. Tôi cãi:
– Mầy đâu có má có ba đâu có biết. Người lớn khó dữ lắm.
– Chẳng thà có má, có ba, bị rầy gì tao cũng chịu – thằng Lụm trở nên trầm ngâm, coi nó già quá trời! - Nhưng mầy đừng có lo, tao ngồi đây thể nào cũng gặp má tao thôi. Thế nào má đi qua má cũng nhìn ra tao. Mai mốt bị rầy, bị đòn cho đã. […] Thằng Lụm “còi” làm tôi hối hận và nhớ ba mẹ quá chừng. Tôi muốn trở về. Tôi ngồi im lặng suy nghĩ trong khi thằng Lụm đứng dậy để nhìn mỗi khi có một lượt xe dừng lại trước đèn đỏ. Tôi chợt sợ quá, có khi nào ba mẹ giận bỏ tôi luôn như thằng Lụm không. Ba mẹ sẽ sanh nhiều thiệt nhiều em khác còn tôi thì biết kiếm đâu ra ba mẹ khác bay giờ. Tôi ngồi lo lắng đến mức, khi ba mẹ tôi ghé xe lại dưới đường tôi còn không hay. Thấy bóng mẹ đứng sịch trước mặt mình, tôi bật khóc:
– Con tính đâu ba mẹ bỏ con luôn rồi.
Mẹ không vồ vập ôm lấy tôi mà điềm đạm cầm bàn tay tôi bóp mạnh, còn ba thì vỗ vỗ vào đầu tôi.
– Con hư quá. Con đừng làm vậy ba mẹ buồn.
Thằng Lụm đứng trân trân nhìn tôi với đôi mắt buồn tủi. Tôi quẹt nước mắt bước lại gần nó, bất giác tôi gọi thằng Lụm bằng anh:
– Em về nghen, anh Lụm.
[…] Thằng Lụm cảm động, lắc đầu, nó nói trổng không:
– Mai mốt ra đây chơi, nghen mậy!
Tôi vừa ngoái vừa gật đầu. Ba tôi hỏi ai, tôi trả lời “Bạn con. Anh Lụm. Anh Lụm tội nghiệp lắm ba à…” không biết thằng Lụm “còi” có biết tôi đang kể về nó không mà nó nhìn theo xe tôi đến khuất thì thôi. Khi tôi ngoái lại, dưới đèn sáng rực, tôi thấy trong mắt nó lấp loáng những giọt nước.[…] 

(Trích Lụm Còi, Nguyễn Ngọc Tư)

Câu 1

Xác định ngôi kể của đoạn trích trên.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Chú ý lời của người kể chuyện

Lời giải chi tiết

Ngôi kể thứ nhất

Câu 2

Xác định thời gian, không gian trong đoạn truyện trên.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Dựa vào ngữ cảnh để xác định không gian, thời gian

Lời giải chi tiết

– Thời gian: đêm tối.

– Không gian: ngã tư chỗ rẽ về nhà ngoại của nhân vật tôi.

Câu 3

Vì sao thằng Lụm mong được ba mẹ đánh như nhân vật tôi?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc kĩ văn bản và xác định lí do

Lời giải chi tiết

– Vì Lụm không có ba mẹ và ở với bà ngoại nuôi từ nhỏ.

– Vì Lụm khao khát có mẹ cha mới có được sự quan tâm, dạy dỗ.

Câu 4

Đầu truyện, nhân vật tôi cố tỏ ra mình là người lớn, gọi Lụm là “mày”. Nhưng đến cuối truyện, nhân vât tôi đổi cách xưng hô với Lụm như thế nào? Việc đổi cách xưng hô đó nói lên điều gì?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Dựa vào ngữ cảnh để xác định

Lời giải chi tiết

– Cuối truyện, nhân vât tôi đổi cách xưng hô, gọi Lụm là “anh”.

– Việc đổi cách xưng hô đó cho thấy:

+ Tôi thấy mình còn nông cạn, thấy Lụm mới thực sự chín chắn, trưởng thành.

+ Sự biết ơn của tôi với Lụm, vì sự trải nghiệm và cuộc sống đầy đau khổ của Lụm đã đem đến cho nhân vật tôi nhiều bài học cuộc đời ý nghĩa, đặc biệt là bài học về tình cảm gia đình, về công cha nghĩa mẹ.

Câu 5

Anh/Chị có đồng tình với quan điểm: Hãy rời xa gia đình và sống cuộc đời như bạn muốn? Vì sao? Viết đoạn văn khoảng 5 – 7 dòng.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Liên hệ thực tế, nêu suy nghĩ của bản thân

Lời giải chi tiết

Em vừa đồng tình, vừa không hoàn toàn đồng tình với quan điểm trên. Đồng tình vì mỗi người cần có không gian riêng để tự lập, theo đuổi ước mơ và khẳng định giá trị bản thân. Tuy nhiên, không hoàn toàn đồng tình bởi gia đình luôn là cội nguồn yêu thương, là điểm tựa tinh thần không thể thay thế. Sống cho mình là cần thiết, nhưng không nên sống ích kỉ hay quay lưng với trách nhiệm và tình cảm gia đình. Biết dung hòa giữa khát vọng cá nhân và bổn phận với gia đình mới là cách sống đúng đắn.

  • Đọc hiểu Đâu phải thứ gì cũng mua được (Đoàn Thạch Biền) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: Chú Thuận đi làm về, dắt xe đạp vào nhà. Không thấy Thăng chạy ra đón như mọi ngày, chú hỏi vợ đang ngồi ôm rá gạo lui cui nhặt thóc. - Thằng nhỏ đi đâu rồi em? Thím Thuận hất đầu vô trong nói: - Nó nằm trong buồng đó.

  • Đọc hiểu Qùa muộn (Nguyên Hương) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Tóm lược: Ba mẹ ly hôn, nhân vật tôi và em Thu phải mỗi người sống một nơi. Tôi luôn than trách mẹ vì nghĩ mẹ yêu em Thu hơn. Để hiểu được lời mẹ nói, nhân vật tôi phải trải một thời gian dài với quá trình chung sống với người dì ghẻ chỉ hơn có 8 tuổi. Từ chỗ không tìm được điểm chung và sự yêu thương đến chỗ cảm thông chia sẻ cho người dì ghẻ, nhân vật tôi thay đổi cách đối xử khi dì ghẻ đẻ em bé mà “tôi” thấy sao nó giống Thu – cô em gái yếu ớt cùng cha cùng mẹ đến vậy

  • Đọc hiểu Tình mẹ (Vũ Thị Thu) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: TÌNH MẸ (Vũ Thị Thu) Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học. Điều cậu sợ đã thành sự thật, mẹ cậu nhận lời. Đây là lần đầu tiên giáo viên chủ nhiệm và bạn bè gặp mẹ cậu nhưng cậu lại rất xấu hổ vì ngoại hình của mẹ mình.

  • Đọc hiểu Hương hoa hoàng lan (Khuê Phan) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: Những chồi xuân lặng lẽ nhú lên từ cành cây khô cằn. Chỉ mấy ngày sau, cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà. Một chiếc áo được dệt tỉa hàng vạn, vạn chồi non. Trông cây hoàng lan thật đẹp nhưng cũng vô cùng gầy đi. Hà đẩy cổng gỗ nặng trịch để bước vào vườn với bà. Cô bé ngước nhìn cây hoàng lan, nó như một cậu anh cả trong vườn, to lớn, vững chắc...

  • Đọc hiểu Câu chuyện về những hạt muối | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG HẠT MUỐI Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già với tâm trạng bi quan và chỉ trích phàn nàn. Đối với anh, cuộc sống là một chuỗi ngày buồn chán, không có gì thú vị. Một lần, khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.

Tham Gia Group Dành Cho Lớp 9 - Ôn Thi Vào Lớp 10 Miễn Phí

close