Đọc hiểu Khách ở quê ra (Nguyễn Minh Châu) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: KHÁCH Ở QUÊ RA (trích) Nguyễn Minh Châu Vào một buổi chiều ngày chủ nhật, trước khi ra tàu hỏa để trở về, Khúng nói với Định: - Cháu phải tranh thủ đi đến nơi này... – Ừ, ừ để chú đưa đi ngay! - Định đáp

Quảng cáo
Câu hỏi

Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:

KHÁCH Ở QUÊ RA (trích)

Nguyễn Minh Châu

Vào một buổi chiều ngày chủ nhật, trước khi ra tàu hỏa để trở về, Khúng nói với Định:

- Cháu phải tranh thủ đi đến nơi này...

– Ừ, ừ để chú đưa đi ngay! - Định đáp.

Khúng nói rằng mình cần phải đi đến cái nơi này một mình. Lão mượn bộ quần áo đại cản của Định, mặc vào. Nhưng vừa đi ra đến cửa lão đã quay lại, cởi giả bộ quần áo đại cán cho Định. Vân đánh cải bộ quần áo vải thô nhuộm nâu, đi ra ngoài phố được một quãng, lão gọi một chiếc xích lô bảo đưa đến một cái địa chỉ trong thành phố. Đấy là một cải địa chỉ với những con số lẫn hàng chữ viết trên đầu phong bì của những là thư giấy pơ-luya, trong nhiều năm nay vẫn xếp chồng lên nhau dưới đây một cái chum.

Đến lúc này, lão áo Khúng đã quyết định xẻ bỏ cái thỏa ước đã ký với vợ hai mươi năm trước.

Người xích lô đồ lão xuống trước một ngôi nhà sáu tầng mái bằng ở đầu hồi có chữ B4. Có lẽ đến gần một tiếng đồng hồ, lão Khúng cứ quanh quẩn chung quanh dải bờ hè chân tường, rào bước đi vòng quanh ngôi nhà hết vòng này đến vòng khác đến mỏi rũ cả chân: "Rõ nhà với cửa, cử y như một cải hợp sắt Tây đậy kín mít, nghe bên trong nhạc xập xình như có đám cưới, lại thấy các tầng quần áo đang phơi, lại thấy cả những cái mặt người ló ra y như một lũ chim bồ câu đang gù trong cái chuồng: có người ở chứ không phải nhà đi vắng hết vậy mà tìm mãi vẫn chẳng thấy cổng ngõ ở đâu cả!"

Lão lại tốn một tiếng đồng hồ nữa để đi lạc lung tung ở bên trong, hết leo lên tầng thượng đỉnh lại lộn xuống tầng dưới cùng, rồi lại được chỉ dẫn phải leo lên... CỪ cũng là sống như thế này mà cũng sống được, chẳng có vườn tược, chẳng cây cối, ăn, ở chồng chất lên đầu nhau, chỉ thấy tưởng và tường, chả trách người nào người nấy cử trắng nhợt, nói khẽ, cười khẽ, đi khẽ, là phải!..."

Lão đã bắt đầu ngột thở, khi đứng trước cửa gian phòng đang định tìm. Mới đặt một bàn chân lên tấm còi chùi chân, lão đã chọt nhìn thấy thằng Dũng nhà mình - Đến hôm nay đã ăn mặc quần áo bộ đội đang ngồi trong nhà.

Lão sửng sốt, rụng rời cả chân tay.

Có lẽ thằng Dũng cũng như lão, lần đầu tiên đến đây và cũng vừa chợt đến.

Thằng con lão không kịp trông thấy lão, bởi ngay sau đó, tức tốc lão đã quay lưng lại và bổ nhào xuống cầu thang.

Từ bấy giờ cho đến tối, lão đi lạc lung tung trong thành phố. Những bức tường chi chít và những ngõ phố khúc khuỷ như đang bày trò chơi ú tim với lão, chế nhạo lão. Đèn trong các lùm cây và trong các gian nhà đã bật sáng, mà lão vẫn không sao tìm được lối về. Toàn thân lão run lẩy bẩy như người lên cơn sốt và trong tâm hồn lão tự nhiên dâng lên một nỗi niềm cô độc lào lầm bầm gọi tên từng đưa con. Lão cầu xin đàn con đường hỏ lão mà đi, mà hãy ở lại với lão, hãy ở lại với đất cát

Mười giờ đêm, lão mới tìm về đến nhà người chủ giữa lúc cả nhà đã tỏa đi tìm các ngả. Lão nhất định không kể lại cho Định biết một điều gì. Mặc dầu Định quyết giữ lại ở thêm một ngày nhưng lão Khúng vẫn một mực xin phép vợ chồng ông chủ được về

Lão vội vã gói buộc đồ đạc ra tàu.

Quá nửa đêm, tàu mới bắt đầu lăn bánh.

Khi những luồng gió không có gì cản trở, tự nhiên thổi lồng lên trên nóc và hai bên cửa số toa tàu hỏa, trong đêm lão Khúng nhận ra luồng gió man dại quen thuộc, và biết mình đã ra khỏi thành phố, đang trở về với đất cát hồn nhiên và hoang dã..."

(Theo https://baovannghe.vn/khach-o-que-ra-truyen-ngan-cua-nha...)

Câu 1

Người kể chuyện trong đoạn trích Khách ở quê ra là ai?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Xác định ngôi kể qua đại từ xưng hô và cách gọi tên nhân vật (có xưng “tôi” hay gọi tên trực tiếp như “lão Khúng”, “Định”).

Lời giải chi tiết

Người kể chuyện trong đoạn trích là người kể giấu mặt

Giải thích:

Đoạn trích dùng ngôi kể thứ ba (gọi “lão”, “Định”), không phải lời kể của Định => người kể chuyện là người kể giấu mình, không phải nhân vật trong truyện.

Mở rộng:

Ngôi kể thứ ba: khi gọi các nhân vật bằng tên gọi của chúng, người kể tự giấu mình đi, người kể có thể kể linh hoạt tự do những gì diễn ra với nhân vật.

Link tham khảo: Ngôi kể và tác dụng của việc thay đổi ngôi kể

Câu 2

Câu chuyện được kể trong đoạn Khách ở quê ra chơi là gì?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Tóm tắt nhanh các sự việc chính theo trình tự: đi đâu – làm gì – kết quả ra sao.

Lời giải chi tiết

Đoạn trích kể về chuyến đi bí mật và đầy biến động của lão Khúng trong ngày cuối cùng ở Hà Nội, trước khi lão trở về quê

Giải thích:

Đoạn trích kể việc lão Khúng lén đi tìm một địa chỉ trong thành phố, bị lạc, chứng kiến con trai rồi hoảng sợ bỏ chạy và cuối cùng quyết định trở về quê

Mở rộng:

- Truyện ngắn là tác phẩm văn xuôi cỡ nhỏ, ít nhân vật, ít sự kiện phức tạp; cốt truyện thường không chia thành nhiều tuyến; chi tiết cô đúc; lời văn mang nhiều ẩn ý;…

- Truyện ngắn thường phản ánh một “khoảnh khắc”, một tình huống độc đáo, một sự kiện gây ấn tượng mạnh, có ý nghĩa nhất trong cuộc đời nhân vật.

- Kết cấu truyện ngắn không chia thành nhiều tuyến nhân vật.

- Sử dụng chi tiết cô đúc và lối hành văn mang nhiều ẩn ý

- Có truyện ngắn khai thác cốt truyện kì lạ, lại có truyện ngắn viết về câu chuyện giản dị, đời thường; có truyện ngắn giàu tính triết lí, trào phúng, châm biếm, hài hước, lại có truyện ngắn rất giàu chất thơ…

Link tham khảo:

Truyện ngắn là gì? Đặc điểm của truyện ngắn

Đặc điểm nhân vật, lời của người kể trong truyện ngắn

Câu 3

Theo anh (chị) câu chuyện được kể trong đoạn trích Khách ở quê ra có ý nghĩa như thế nào?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Xác định ý nghĩa qua sự thay đổi tâm trạng nhân vật và mâu thuẫn được thể hiện (nông thôn – thành thị, quá khứ – hiện tại).

Lời giải chi tiết

Ý nghĩa câu chuyện trong đoạn trích Khách ở quê ra là làm nổi bật cuộc đấu tranh nội tâm của lão Khúng khi cố gắng đối mặt với bí mật và quá khứ, đồng thời khắc họa rõ nét sự tương phản và xung đột giữa cuộc sống nông thôn truyền thống và sự xâm nhập của yếu tố đô thị hiện đại, dẫn đến cú sốc, sự tan vỡ ảo tưởng và quyết định quay về với nguồn cội của người nông dân chất phác.

Giải thích:

Câu chuyện làm nổi bật sự lạc lõng, hoang mang của lão Khúng trước đời sống đô thị và nỗi đau khi đối diện thực tế => từ đó khẳng định sự gắn bó với quê hương, nguồn cội.

Mở rộng:

- Truyện ngắn là tác phẩm văn xuôi cỡ nhỏ, ít nhân vật, ít sự kiện phức tạp; cốt truyện thường không chia thành nhiều tuyến; chi tiết cô đúc; lời văn mang nhiều ẩn ý;…

- Truyện ngắn thường phản ánh một “khoảnh khắc”, một tình huống độc đáo, một sự kiện gây ấn tượng mạnh, có ý nghĩa nhất trong cuộc đời nhân vật.

- Kết cấu truyện ngắn không chia thành nhiều tuyến nhân vật.

- Sử dụng chi tiết cô đúc và lối hành văn mang nhiều ẩn ý

- Có truyện ngắn khai thác cốt truyện kì lạ, lại có truyện ngắn viết về câu chuyện giản dị, đời thường; có truyện ngắn giàu tính triết lí, trào phúng, châm biếm, hài hước, lại có truyện ngắn rất giàu chất thơ…

Link tham khảo:

Truyện ngắn là gì? Đặc điểm của truyện ngắn

Đặc điểm nhân vật, lời của người kể trong truyện ngắn

Câu 4

Về việc sử dụng miêu tả đời sống nội tâm nhân vật trong đoạn trích Khách ở quê ra, anh (chị) có nhận ra cách dùng từ ngữ mới mẻ hiện đại không, cho ví dụ?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Tìm các chi tiết miêu tả trực tiếp suy nghĩ, cảm xúc (độc thoại nội tâm) và nhận xét cách dùng từ có gì mới mẻ, gần với đời sống.

Lời giải chi tiết

- Sự mới mẻ, hiện đại ở chỗ sử dụng từ ngữ, hình ảnh giàu sức gợi cảm, bám sát cách cảm nhận và suy nghĩ của nhân vật nông dân để lột tả chân thực và sâu sắc diễn biến tâm lý. Sự "mới mẻ" nằm ở chính việc khám phá chiều sâu tâm lý của một nhân vật nông dân trong bối cảnh xã hội đang biến đổi.

- Ví dụ: (Thể hiện trạng thái lạc lõng, đau khổ): Lão đi lạc, cảm thấy "nỗi niềm cô độc" và "lẩm bẩm gọi tên từng đứa con. Lão cầu xin đàn con đừng bỏ lão mà đi, mà hãy ở lại với lão, hãy ở lại với đất cát". Sự độc thoại nội tâm này bộc lộ nỗi đau đớn, bất an sâu sắc nhất của lão khi cảm thấy có nguy cơ mất đi điều quý giá nhất - sự gắn bó với các con và quê hương

Giải thích:

Ngôn ngữ giàu tính khẩu ngữ, hình ảnh cụ thể (“nhà như hộp sắt”, “lũ chim bồ câu”, “cô độc lão lẩm bẩm…”) giúp tái hiện chân thực tâm trạng bức bối, lạc lõng

Mở rộng:

Miêu tả là tái hiện sự vật, làm cho sự vật hiện lên sinh động với những chi tiết về hình dáng, kích thước, khối lượng, màu sắc, âm thanh... như nó vốn có trong cuộc sống để người đọc (người nghe) như được nhìn thấy, nghe thấy, ngửi thấy... đối tượng miêu tả một cách cụ thể, sinh động.

Câu 5

Qua đoạn trích Khách ở quê ra, nhà văn Nguyễn Minh Châu rất thành công về nghệ thuật trần thuật anh (chị) có đồng ý với lời nhận xét đó không, vì sao?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đánh giá nghệ thuật trần thuật qua ngôi kể, cách miêu tả tâm lý, xây dựng tình huống và ngôn ngữ.

Lời giải chi tiết

Dựa trên các đoạn trích từ tác phẩm Khách ở quê ra, tôi hoàn toàn đồng ý với nhận định rằng nhà văn Nguyễn Minh Châu đã rất thành công về nghệ thuật trần thuật trong đoạn trích này. Là vì:

- Kết hợp các yếu tố trần thuật: sử dụng ngôi kể "tôi" (Định) linh hoạt, lồng ghép các đoạn hồi tưởng vào câu chuyện hiện tại, diễn tả sâu sắc đời sống nội tâm và tâm lý nhân vật, sử dụng ngôn ngữ giàu hình ảnh và tính biểu tượng tạo nên một lối trần thuật phức tạp nhưng hiệu quả.

- Giúp người đọc đồng cảm và hiểu sâu sắc về nhân vật, về những xung đột giữa truyền thống và hiện đại, nông thôn và thành thị, ...

Giải thích:

Tác giả thành công khi dùng ngôi kể thứ ba linh hoạt, tạo tình huống bất ngờ (gặp con rồi bỏ chạy), kết hợp miêu tả nội tâm sâu sắc => giúp người đọc thấu hiểu bi kịch tinh thần và xung đột thời đại.

Mở rộng:

Nghệ thuật trần thuật của một tác phẩm tự sự được thể hiện ở ba phương diện: Điểm nhìn trần thuật, giọng điệu trần thuật và nhịp điệu trần thuật

Tham Gia Group Dành Cho Lớp 9 - Ôn Thi Vào Lớp 10 Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close