Đọc hiểu Chiếc ghế của tôi (Nguyễn Trọng Tạo) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9Bố tôi là người làm được nhiều nghề. Ông vừa là thợ cày vừa là thợ đan thúng, thợ xây. Ông cũng đã từng làm bí thư Đảng, lại còn giỏi cả nghề mộc. Và nhờ vậy, ông đã đóng cho tôi một chiếc ghế rất đẹp, vừa tầm với chiếc bàn học đặt trong nhà. Chiếc ghế phải đóng mất nửa ngày mới xong. Quảng cáo
Câu hỏi
Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: CHIẾC GHẾ CỦA TÔI Bố tôi là người làm được nhiều nghề. Ông vừa là thợ cày vừa là thợ đan thúng, thợ xây. Ông cũng đã từng làm bí thư Đảng, lại còn giỏi cả nghề mộc. Và nhờ vậy, ông đã đóng cho tôi một chiếc ghế rất đẹp, vừa tầm với chiếc bàn học đặt trong nhà. Chiếc ghế phải đóng mất nửa ngày mới xong. Hai chân sau uốn ngửa một tí để có thể ngồi tựa lưng thoải mái. Sau khi đã chốt các mộng bằng chốt tre già, ông dùng giấy nhám thoa các mặt gỗ cho trơn nhẵn, rồi quét véc-ni màu cánh kiến bóng nhoáng. Chiếc ghế đẹp không thua gì những chiếc ghế tựa của người lớn mà ta vẫn thường thấy, nhưng không cao to bằng. Dĩ nhiên, nó quá cỡ đối với bọn trẻ còn học vỡ lòng. Mấy đứa bạn tôi đến chơi, trông thấy cái ghế của tôi, không thể không xuýt xoa khen chiếc ghế đẹp. Nhìn chúng, tôi biết mỗi đứa đều ước có một chiếc ghế như chiếc ghế của tôi. - Bây giờ trở đi, nó là của con. Con phải có trách nhiệm bảo quản nó. – Bố tôi nói. - Con phải bỏ cái tật ngồi lắc ghế đi mới được. – Mẹ tôi dặn. Tất nhiên tôi đã hứa trước bố mẹ. Và, tôi tin rằng tôi sẽ làm đúng lời hứa: bảo quản tốt chiếc ghế. Đến giờ học bài, tôi ngồi ngay ngắn vào ghế, hai tay đặt lên bàn ướm thử một cách thú vị rồi mở sách vở ra. Trong lúc học bài như vậy, tôi thường tự nhắc mình phải chú ý giữ gìn chiếc ghế. Rồi bài học cuốn hút tôi. Tôi say sưa đọc một câu chuyện cổ tích trong sách giáo khoa mà không nhớ là mình đang ngồi ở đâu. - Đừng có lắc ghế – Mẹ tôi ngồi vá áo trên giường, quay lại nhắc nhở tôi. Tôi giật mình rời mắt khỏi cuốn sách, và chợt nhận ra, hai chân ghế sau đang bơi trong không khí. Tôi vội vàng điều chỉnh cho hai chân ghế sau hạ xuống nền nhà, ấp úng nói: - Con… quên… Mẹ tôi không nói gì thêm. Bà biết là tôi còn phải tập trung học bài. Nhưng những con chữ trong trang sách cứ nhảy nhót dưới ánh mắt tôi. Phải một hồi lâu, tôi mới đọc tiếp được câu chuyện đang bỏ dở. Cũng may cho tôi, đấy là một câu chuyện hấp dẫn. Dường như trên đời này, cái may thường đi đôi với cái rủi. Câu chuyện càng hấp dẫn tôi bao nhiêu, tôi càng xao nhãng những điều khác bấy nhiêu. Tôi lại làm lúc lắc cái ghế. Nếu không có bố tôi giữ lại, chắc tôi và cái ghế đã đổ kềnh… - Đã bảo mà, nó có chịu nghe đâu! – Mẹ tôi phàn nàn. - Con phải có ý một chút chứ! – Bố tôi nói – Cái gì cũng phải kiên trì rèn luyện mới được. Tôi hứa với bố mẹ là sẽ cố gắng sửa chữa kỳ được tật xấu của mình. Nhưng tôi đã không thực hiện triệt để được. Đến một hôm bố mẹ đi làm đồng cả, tôi ngồi làm bài tập toán ở nhà. Bài toán ở lớp không đứa nào giải được. Giỏi toán như tôi cũng phải chịu bó tay. Về nhà tôi đã gạch xoá nhăng nhít trên tờ giấy nháp, và không còn hy vọng gì thêm. Tôi nhìn hai con vành khuyên chuyền cành chanh bên ngoài cửa sổ, nghĩ ngợi. Bỗng tôi lôi tờ giấy nháp mới ra ghi lia lịa những con số. Tôi đã tìm ra đáp số đúng của bài toán khó. Tôi sung sướng muốn reo lên. Nhưng tôi đã không reo lên, mà say sưa ghi bài giải của mình vào vở tập. Cái tính tôi thật kỳ quái, hễ cứ say sưa một điều gì đó thì lại quên bẵng mất những điểm khác. Thế là chiếc ghế lắc lư như điên, cả tôi và chiếc ghế ngã kềnh ra đất. Khi bố tôi trở về, chiếc ghế đã gãy một chân, người tôi thì còn đau ê ẩm. Sau đó, bố tôi sửa lại chiếc ghế. Ông chắp chân ghế lại bằng một cái nẹp gỗ, giống như người ta cặp thanh nẹp cho người gãy xương chân. Từ lần ấy, tôi mới hẳn tật ngồi lắc ghế, nhưng cái ghế thì không còn nguyên vẹn, xinh đẹp như xưa nữa. (Nguyễn Trọng Tạo, Miền quê thơ ấu, NXB Kim Đồng, 2022, tr.93-94)
Câu 1
Xác định thể loại và ngôi kể trong ngữ liệu? Phương pháp giải
Đọc văn bản, xác định đặc điểm về nhân vật, cốt truyện và cách xưng hô của người kể để nhận diện thể loại và ngôi kể. Lời giải chi tiết
Thể loại: Truyện ngắn - Ngôi kể: Ngôi thứ nhất, xưng “tôi”. Giải thích: Văn bản kể lại một câu chuyện gắn với kỉ niệm tuổi thơ của nhân vật "tôi", có nhân vật, sự việc và diễn biến rõ ràng nên thuộc thể loại truyện ngắn. Người kể trực tiếp tham gia câu chuyện và xưng "tôi", vì vậy văn bản được kể theo ngôi thứ nhất.
Câu 2
Hãy xác định kiểu câu và phân tích thành phần chính của chúng trong câu sau: “Lúc ấy, bố mà không giữ lại, chắc tôi và cái ghế đã đổ kềnh…” Xem lời giải
Câu 3
Em hãy tìm và nêu tác dụng của biện pháp tu từ trong câu sau: “Nhưng những con chữ trong trang sách cứ nhảy nhót dưới ánh mắt tôi.” Xem lời giải
Câu 4
Tìm những chi tiết thể hiện tình yêu thương và sự tận tâm của người bố dành cho nhân vật tôi ? Xem lời giải
Câu 5
Qua đoạn trích, tác giả đã nhắn gửi thông điệp gì đến bạn đọc ? Xem lời giải
|

Xem lời giải






Danh sách bình luận