Đọc hiểu Lửa nhỏ đậu mới mềm (Nguyễn Thành) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

Quê tôi nằm bên một nhánh sông nhỏ, mùa hè gió Lào thổi rát mặt, mùa mưa thì nước sông dâng cao, tràn cả vào những bãi bồi ven làng. Trong cái khắc nghiệt ấy, mẹ tôi vẫn lặng lẽ giữ một nhịp sống không đổi: Bốn giờ sáng thức dậy nhóm bếp.

Quảng cáo
Câu hỏi

Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:

LỬA NHỎ ĐẬU MỚI MỀM

Nguyễn Thành

Quê tôi nằm bên một nhánh sông nhỏ, mùa hè gió Lào thổi rát mặt, mùa mưa thì nước sông dâng cao, tràn cả vào những bãi bồi ven làng. Trong cái khắc nghiệt ấy, mẹ tôi vẫn lặng lẽ giữ một nhịp sống không đổi: Bốn giờ sáng thức dậy nhóm bếp.

Mùi đậu đỏ ngâm từ đêm qua hòa cùng gạo mới thơm dịu, lan ra khắp nhà, len vào từng giấc ngủ của tôi. Mẹ luôn nói: “Cháo phải nấu bằng lửa nhỏ, đậu mới mềm, vị mới ngọt. Nóng vội là hỏng hết”. Khi trời còn mờ sương, mẹ đã chuẩn bị xong hai thùng cháo đầy, đặt vào đôi quang gánh tre. Con đường từ nhà ra chợ chỉ hơn cây số mà lồi lõm ổ gà, mùa mưa thì trơn trượt, mùa nắng thì bụi mù. Mẹ đặt nồi cháo bên gốc bàng già, nơi có khoảng đất bằng phẳng. Một cái ghế nhựa thấp, vài cái bát sứ trắng đã sứt miệng, hũ đường nhỏ và rổ bánh mì cắt lát, vậy là thành một quán. Những người khách quen dần dần ghé lại: Bác lái đò ăn, cô bán hoa, mấy đứa trẻ nhà nghèo.

Có người trả tiền đủ, có người ngập ngừng: “Mai trả nghe chị”. Mẹ chỉ gật đầu: “Ừ, ăn đi cho nóng”. Tôi từng thắc mắc: “Mẹ không sợ họ quên sao?”. Mẹ nhìn tôi, ánh mắt hiền như khói bếp: Người nghèo ít khi quên ân tình lắm con”.

Những buổi sáng ấy lặp lại suốt nhiều năm. Tiền lời chẳng bao nhiêu, chỉ đủ mua gạo, mua sách cho tôi, đôi khi dành dụm được vài đồng phòng khi đau ốm. Ngày tôi lớn hơn, bắt đầu biết so sánh, tôi bỗng thấy nghề của mẹ bé nhỏ giữa những ước mơ rộng dài. Tôi từng cúi mặt khi bạn bè đi ngang qua quán cháo. Tôi từng giả vờ bận việc khi mẹ gọi.

Tôi rời quê vào một sáng cuối hạ, khi những bông điệp trước cổng trường vừa rụng đỏ. Trước lúc tôi bước lên xe, mẹ lặng lẽ dúi vào tay tôi một túi vải cũ, bên trong là xấp tiền được gấp phẳng phiu. “Mẹ dành từ mấy mùa đậu đó. Lên thành phố, đừng để đói nghe con”. Thành phố mở ra trước mắt tôi bằng những tòa nhà cao tầng và ánh đèn không bao giờ tắt. Tôi bắt đầu quen với nhịp sống vội vàng, với những quán cà phê máy lạnh, với bạn bè nói chuyện về dự án, về tương lai rực rỡ.

Mỗi lần ai đó hỏi: “Mẹ bạn làm gì?”, tôi thường trả lời lấp lửng: “Mẹ mình buôn bán nhỏ”. Tôi không nói rõ là bán cháo đậu đỏ ở chợ sớm. Tôi sợ ánh nhìn thương hại, sợ những so sánh vô hình.

Rồi một buổi trưa, khi tôi đang ở giảng đường, điện thoại rung liên tục. Là số của cô hàng xóm. Giọng cô gấp gáp: “Con về ngay đi, mẹ con ngất ngoài chợ rồi”. Tôi nghe tim mình rơi thẳng xuống đáy ngực. Chuyến xe đêm dài hun hút. Mẹ nằm trên giường, gương mặt xanh xao. Tôi ngồi bên giường, nhìn rõ từng nếp nhăn nơi khóe mắt mẹ, thấy lòng mình thắt lại. Từ khi nào mẹ đã gầy đi như thế?

Những ngày ở nhà chăm mẹ, tôi dậy sớm thay mẹ nhóm bếp. Lửa củi không dễ điều khiển như tôi tưởng. Chỉ một chút nóng vội, cháo đã bén đáy nồi. Tôi chợt nhớ lời mẹ từng nói: “Nóng vội là hỏng hết”. Không chỉ nồi cháo, mà có lẽ cả cách tôi đã sống.

Tôi trở lại thành phố sau gần một tháng ở quê. Thành phố vẫn ở đó, những ước mơ vẫn ở đó, nhưng tôi không còn muốn chạy khỏi gốc bàng già nơi chợ sớm nữa. Những ngày sau, tôi học tập chăm chỉ hơn. Không phải vì muốn “thoát khỏi” quê nghèo như trước, mà vì tôi muốn bước đi vững vàng để có thể đỡ đần mẹ. Khi đến lượt mình thuyết trình trong một buổi học về giá trị lao động, tôi không nói về những doanh nhân thành đạt. Tôi kể về mẹ, người phụ nữ bán cháo đậu đỏ bên bến sông, người dậy từ bốn giờ sáng suốt hơn mười năm để giữ cho nồi cháo luôn đủ lửa. Lần đầu tiên, tôi nghe người khác nhắc đến nghề của mẹ mà lòng không còn co rút, trái lại thấy ấm áp và tự hào. Tôi chợt nhận ra, điều làm tôi trưởng thành không phải những bài học nơi giảng đường, mà chính là hành trình trở về để hiểu nghề của mẹ.

Nhiều năm sau, khi đã có công việc ổn định, tôi vẫn thường về quê mỗi dịp nghỉ. Và mỗi khi ai đó hỏi: “Mẹ bạn làm nghề gì?”, tôi mỉm cười đáp, không chút ngần ngại: “Mẹ tôi bán cháo đậu đỏ ở chợ sớm”. Câu trả lời giản dị ấy, với tôi, là niềm tự hào lớn nhất. Bởi phía sau nó là cả một đời tảo tần, là ngọn lửa âm thầm chưa từng tắt, là bài học về lòng nhân ái mà tôi mang theo suốt hành trình làm người.

Câu 1

Xác định ngôi kể của văn bản và nêu tác dụng của ngôi kể đó.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc toàn bộ văn bản, xác định người kể chuyện.

Lời giải chi tiết

Ngôi kể: Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất (nhân vật “tôi”).

- Tác dụng: Giúp câu chuyện trở nên chân thực, gần gũi và giàu cảm xúc, /thể hiện rõ suy nghĩ, tâm trạng và sự thay đổi nhận thức của nhân vật “tôi” về mẹ.

Giải thích:

Người kể chuyện xưng "tôi", trực tiếp kể lại những điều mình đã trải qua cùng mẹ, từ sự ngại ngùng khi còn nhỏ đến sự thấu hiểu và tự hào về mẹ khi trưởng thành. Cách kể này giúp người đọc cảm nhận chân thực những biến chuyển trong suy nghĩ và tình cảm của nhân vật.

Câu 2

Hãy tìm những từ ngữ, chi tiết miêu tả hành động của nhân vật mẹ trong đoạn văn sau. Qua đó em cảm nhận mẹ là người như thế nào?

“Khi trời còn mờ sương, mẹ đã chuẩn bị xong hai thùng cháo đầy, đặt vào đôi quang gánh tre…Mẹ đặt nồi cháo bên gốc bàng già, nơi có khoảng đất bằng phẳng. Một cái ghế nhựa thấp, vài cái bát sứ trắng đã sứt miệng, hũ đường nhỏ và rổ bánh mì cắt lát, vậy là thành một quán.”

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc kĩ đoạn văn, xác định những động từ hoặc cụm từ miêu tả trực tiếp hành động của người mẹ. Từ các hành động đó, nhận xét về phẩm chất và tính cách của nhân vật.

Lời giải chi tiết

Các chi tiết miêu tả hành động của mẹ:

- “chuẩn bị xong hai thùng cháo đầy”

- “đặt vào đôi quang gánh tre”

- “đặt nồi cháo bên gốc bàng già”

- “bày ghế nhựa, bát sứ, hũ đường, bánh mì”

⇒ Qua các chi tiết trên hình ảnh người mẹ hiện lên giản dị, gắn bó với công việc buôn bán bình dị

Giải thích:

Những hành động được miêu tả liên tiếp cho thấy mẹ luôn tất bật chuẩn bị quán cháo từ sáng sớm với sự cẩn thận và chu đáo. Dù quán chỉ đơn sơ, mẹ vẫn cần mẫn làm việc mỗi ngày để mưu sinh. Qua đó, người đọc cảm nhận được sự tảo tần, hi sinh và đức tính chịu khó của người mẹ.

Câu 3

Vì sao nhân vật “tôi” từng cúi mặt, ngại ngùng khi bạn bè đi ngang qua quán cháo của mẹ?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc các chi tiết nói về suy nghĩ của nhân vật "tôi", xác định nguyên nhân dẫn đến tâm lí ngại ngùng, sau đó lí giải dựa trên diễn biến của câu chuyện.

Lời giải chi tiết

Nhân vật "tôi" từng cúi mặt, ngại ngùng khi bạn bè đi ngang qua quán cháo của mẹ vì:

- Cho rằng nghề bán cháo của mẹ quá nhỏ bé, bình dị.

- Mặc cảm, tự ti và sợ bạn bè đánh giá, so sánh hoàn cảnh gia đình.

- Chưa hiểu hết sự hi sinh và giá trị của công việc mà mẹ đang làm.

Giải thích:

Khi lớn lên, nhân vật "tôi" bắt đầu so sánh hoàn cảnh của mình với người khác và cho rằng nghề bán cháo của mẹ không đáng tự hào. Vì vậy, "tôi" cảm thấy xấu hổ, từng cúi mặt khi bạn bè đi ngang qua quán và thậm chí không dám nói rõ nghề của mẹ. Điều đó cho thấy nhân vật khi ấy còn nông nổi và chưa thực sự thấu hiểu tình yêu thương, sự hi sinh của mẹ.

Câu 4

Em hiểu như thế nào về hình ảnh “ngọn lửa âm thầm chưa từng tắt” trong câu văn: “Bởi phía sau nó là cả một đời tảo tần, là ngọn lửa âm thầm chưa từng tắt, là bài học về lòng nhân ái mà tôi mang theo suốt hành trình làm người.”

Xem lời giải
Phương pháp giải

Xác định đây là hình ảnh mang ý nghĩa biểu tượng, liên hệ với toàn bộ nội dung truyện để giải thích ý nghĩa của hình ảnh và thông điệp mà tác giả gửi gắm.

Lời giải chi tiết

Hình ảnh "ngọn lửa âm thầm chưa từng tắt" tượng trưng cho:

- Tình yêu thương, sự hi sinh và đức hi sinh bền bỉ của người mẹ dành cho con.

- Ý chí, nghị lực và sự tảo tần của mẹ trong suốt những năm tháng mưu sinh.

- Những giá trị tốt đẹp mà mẹ đã âm thầm truyền lại cho con, đặc biệt là lòng nhân ái và sự trân trọng lao động.

Giải thích:

"Ngọn lửa" là hình ảnh biểu tượng cho tình yêu thương và sự hi sinh không bao giờ vơi cạn của người mẹ. Dù cuộc sống nhiều khó khăn, mẹ vẫn bền bỉ lao động, chăm lo cho con và dạy con những bài học làm người. Vì thế, hình ảnh này thể hiện vẻ đẹp cao quý của người mẹ và sức sống bền bỉ của tình mẫu tử.

Câu 5

Từ truyện ngắn trên, em rút ra bài học, thông điệp ý nghĩa gì cho bản thân?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Từ nội dung câu chuyện và sự thay đổi của nhân vật "tôi", liên hệ với bản thân để rút ra bài học phù hợp.

Lời giải chi tiết

Gợi ý: Qua câu chuyện, em rút ra bài học rằng cần biết yêu thương, kính trọng và biết ơn cha mẹ vì những hi sinh thầm lặng của họ. Đồng thời, mỗi người cần trân trọng mọi nghề nghiệp chân chính, bởi giá trị của một con người không nằm ở công việc lớn hay nhỏ mà ở sự lao động lương thiện và sự chăm chỉ, cần cù của người đó.

Giải thích:

Bài học này được rút ra từ sự thay đổi của nhân vật "tôi". Ban đầu, "tôi" mặc cảm và xấu hổ về nghề bán cháo của mẹ. Nhưng sau khi trực tiếp trải nghiệm công việc ấy và hiểu được những hi sinh của mẹ, "tôi" đã biết trân trọng lao động, yêu thương mẹ hơn và tự hào khi giới thiệu nghề nghiệp của mẹ với mọi người.

  • Đọc hiểu Bà ngồi ở góc nhà (Ma Văn Kháng) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    (Tóm lược: Bà đã tám mươi lăm tuổi, bà chỉ ngồi ở góc nhà gà gật và nhắc nhở các cháu làm việc nhà nhưng Tuất, Hồng, Hải luôn khó chịu và cãi lại bà. Khi biết sự việc đó, bố chúng đã nghiêm khắc dạy dỗ các con.)… Lúc ấy là chín giờ rưỡi, bố đi họp ở công ty về. Thoáng qua là bố biết hết đầu đuôi câu chuyện. Bố bảo mẹ, thôi để các con nó học, xong bố sẽ nói chuyện.

  • Đọc hiểu Ông tiên (Hoàng Long) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Ba có tính cả tin, thương người. Đi cùng ba, thể nào Uyên cũng cằn nhằn khi ba thường bảo Uyên tấp xe vô lề để ba dừng lại cho những người ăn xin dọc đường một ít tiền và ân cần hỏi thăm họ. Có nhiều người cơ nhỡ đã đến tận nhà tìm ba. Gặp trường hợp giả dạng, sau khi đã đứng ra quyên góp cho họ và ít lâu sau tình cờ phát hiện họ tiếp tục “bổn cũ soạn lại” (1) với những người tốt bụng khác, ba không giận mà chỉ cười xòa: “Đó cũng là cái nghiệp của người ta, con ạ”.

  • Đọc hiểu Chuyện bên cầu (Nguyễn Văn Chương) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Một cây cầu lớn mới được bắc qua con sông chảy ven ngoài thành phố trên quốc lộ dẫn vào nội thành. Bởi vậy mới có lác đác vài hàng quán dựng lên hai bên đường. Chủ yếu là hàng giải khát. Cha con thằng Tèo dẫn nhau ra đây làm nghề sửa xe đạp, xe máy. Thằng Tèo đang học lớp 4 thì ba nó bắt nghỉ, phụ giúp ba nó kiếm sống.

  • Đọc hiểu Ông bụt (Lương Đình Khoa) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    (Tóm tắt bối cảnh: Ông lão sống một mình ở làng ven sông, không vợ con, họ hàng thân thích. Một ngày, ông nhặt được một đứa trẻ bị bỏ rơi ở bụi chuối nên đặt tên là Nhặt. Từ khi có Nhặt, cuộc sống của ông trở nên ấm áp hơn. Ông chăm sóc, yêu thương Nhặt như con ruột.) Năm thằng Nhặt lên mười thì có bão. Từ trước đến nay, chưa có cơn bão nào to và dữ dội như thế. Nước dâng lên, ào ào cuốn trôi tất cả.

  • Đọc hiểu Chú Căng-gu-ru hạnh phúc (Võ Thu Hương) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    “Bạn có lúc nào tự hỏi, vì sao mình lại có một cái tên kèm theo bên cạnh tên đi học không? Đó là một cách nối dài yêu thương của ba mẹ bạn đấy. Ồ, bạn đang rất ngạc nhiên, phải không? Nhưng tớ chắc chắn tới 99% là đúng thế. Có những cái tên cực kì dễ hiểu, như tên tớ: Hà Trang, vì bố tớ quê Hà Nội, mẹ quê Nha Trang.

Tham Gia Group Dành Cho Học Sinh Lớp 9 - Ôn Thi Vào Lớp 10

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close