Đọc hiểu Bến quê (Nguyễn Minh Châu) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

(Tóm tắt: Nhĩ - một người đã từng đi tới không sót một xó xỉnh nào trên trái đất nhưng lại chưa bao giờ đặt chân đến bãi bồi bên kia sông Hồng ngay trước cửa sổ nhà mình. Những ngày tháng cuối đời, anh nằm liệt một chỗ và nhận sự chăm sóc chu đáo từ người vợ tên Liên và cậu con trai. Trong khoảng thời gian ấy, Nhĩ mới có cơ hội để cảm nhận tất cả mọi thứ xung quanh một cách kĩ lưỡng.) - Đêm qua, lúc gần sáng em có nghe thấy tiếng gì không?

Quảng cáo
Câu hỏi

Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:

(Tóm tắt: Nhĩ - một người đã từng đi tới không sót một xó xỉnh nào trên trái đất nhưng lại chưa bao giờ đặt chân đến bãi bồi bên kia sông Hồng ngay trước cửa sổ nhà mình. Những ngày tháng cuối đời, anh nằm liệt một chỗ và nhận sự chăm sóc chu đáo từ người vợ tên Liên và cậu con trai. Trong khoảng thời gian ấy, Nhĩ mới có cơ hội để cảm nhận tất cả mọi thứ xung quanh một cách kĩ lưỡng.)

- Đêm qua, lúc gần sáng em có nghe thấy tiếng gì không?

Liên giả vờ không nghe câu chồng vừa hỏi. Trước mặt chị hiện ra một cái bờ đất lở dốc đứng của bờ bên này và đêm đêm cùng với con lũ nguồn đã bắt đầu dồn về những tảng đất đổ oà vào giấc ngủ.

- Hôm nay đã là ngày mấy rồi em nhỉ?

Liên vẫn không đáp và biết chồng đang nghĩ gì. Chị đưa những ngón tay gầy guộc âu yếm vuốt ve bên vai chồng:

- Anh cứ yên tâm. Vất vả, tốn kém đến bao nhiêu em với các con cũng chăm lo cho anh được.

Lần đầu tiên Nhĩ để ý thấy Liên đang mặc tấm áo vá.

- Suốt đời anh chỉ làm em khổ tâm... mà em vẫn nín thinh.

- Có hề sao đâu... Miễn là anh sống, luôn luôn có mặt anh, tiếng nói của anh trong gian nhà này…

Ngừng một lát, Liên nói tiếp:

- Anh cứ tập tành và uống thuốc cho đều. Sang tháng mười, nhất định anh đi lại được.

[..]

Chờ Liên xuống tầng dưới rồi Nhĩ mới lên tiếng:

- Tuấn, Tuấn à!

Anh con trai đánh trần ngồi tựa vào bức tường đầu cầu thang, tay nhặt rau muống, mắt cúi xuống một cuốn sách truyện dịch. Nghe bố gọi, Tuấn chạy vào trong tay vẫn cầm cuốn sách dày cộm gấp đôi:

- Bố mỏi rồi. Con đỡ bố xuống nhé!

- Chưa... đến lúc này Nhĩ mới ngắm kỹ đứa con trai. Nó là đứa thứ hai, gần một năm vắng nhà, đi học trong tận thành phố phía nam và vừa mới trở về đêm qua. Anh thấy càng lớn thằng con anh càng có nhiều nét giống anh.

(Lược một đoạn: Nhĩ đã tha thiết nhờ con trai sang bên kia sông thay mình, chỉ để đặt chân, dạo chơi, nghỉ chân một lát và mua vài trái cây. Dù thấy yêu cầu kì lạ, người con trai vẫn miễn cưỡng làm theo. Sau đó, dưới sự giúp đỡ của những đứa trẻ hàng xóm, Nhĩ đã có thể ngồi với tư thế thoải mái hơn để nhìn ngắm cảnh vật bên kia sông và đưa mắt tìm kiếm đứa con trai của mình.)

Thì ra thằng con trai của anh mới chỉ đi được đến hàng bằng lăng bên kia đường. Thằng bé vẫn cắp cuốn sách bên nách đang sà vào một đám người chơi phá cờ thế trên hè phố. Suốt đời Nhĩ đã từng chơi phá cờ thế trên nhiều hè phố. Thật là không dứt ra được. Không khéo thằng con trai anh lại trễ mất chuyến đò trong ngày. Nhĩ nghĩ một cách buồn bã, con người ta trên đường đời thật khó tránh được cái điều vòng vèo hoặc chùng chình, và lại nó đã thấy có gì đang hấp dẫn ở bên kia sông đâu? Họa chăng chỉ có anh đã từng trải, đã từng in gót chân khắp mọi chân trời xa lạ mới nhìn thấy hết sự giàu có lẫn vẻ đẹp của một cái bãi bồi sông Hồng ngay bờ bên kia, cả trong những nét tiêu sơ, và cái điều riêng anh khám phá thấy giống như một niềm say mê pha lẫn với nỗi ân hận đau đớn, lời lẽ không bao giờ giải thích hết.

Nhĩ chợt nhớ ngày anh mới cưới Liên từ một làng bên kia sông về, Liên vẫn đang còn mặc chiếc áo nâu và chiếc khăn mỏ quạ. So với ngày ấy bây giờ, Liên đã trở thành một người đàn bà thị thành. Tuy vậy, cũng như cánh bãi bồi đang nằm phơi mình bên kia, tâm hồn Liên vẫn giữ nguyên vẹn những nét tần tảo và chịu đựng hy sinh từ bao đời xưa, và cũng chính nhờ có điều đó mà sau bao nhiêu ngày tháng bôn tẩu, tìm kiếm... Nhĩ đã tìm thấy được nơi nương tựa là gia đình trong những ngày này.

(Lược một đoạn: Trong dòng suy nghĩ và tưởng tượng miên man, Nhĩ bỗng nghe thấy tiếng ho và nhận ra đó là cụ giáo Khuyến - người hàng xóm thường ghé qua và hỏi thăm sức khỏe Nhĩ mỗi sáng. Đang trò chuyện, bỗng cụ giáo Khuyến hốt hoảng khi thấy sự thay đổi trên khuôn mặt của Nhĩ.)

Ông cụ giáo Khuyến chợt nhận thấy mặt mũi Nhĩ đỏ rựng một cách khác thường, hai mắt long lanh chứa một nỗi mê say đầy đau khổ, cả mười đầu ngón tay Nhĩ đang bấu chặt vào cái bậu cửa sổ, những ngón tay vừa bấu chặt vừa run lẩy bẩy. Anh đang cố thu nhặt hết mọi chút sức lực cuối cùng còn sót lại để đu mình nhô người ra ngoài, giơ một cánh tay gầy guộc ra phía ngoài cửa sổ khoát khoát y như đang khẩn thiết ra hiệu cho một người nào đó.

Ngay lúc bấy giờ, chiếc đò ngang mỗi ngày một chuyến chở khách qua lại hai bên sông Hồng vừa chạm mũi vào cái bờ đất lở dốc đứng phía bên này.

(Trích Bến quê, Nguyễn Minh Châu, Tuyển tập truyện ngắn Nguyễn Minh Châu, NXB Văn học, 2009)

Câu 1

Xác định điểm nhìn của người kể chuyện trong đoạn trích.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc đoạn trích, xác định người kể chuyện và góc nhìn dùng để kể lại câu chuyện.

Lời giải chi tiết

Đoạn trích được kể theo điểm nhìn của người kể chuyện ngôi thứ ba, chủ yếu đặt vào nhân vật Nhĩ.

Giải thích:

Người kể chuyện không xưng "tôi" mà gọi tên các nhân vật như Nhĩ, Liên, Tuấn. Đồng thời, người kể đi sâu miêu tả những suy nghĩ, cảm xúc và sự chiêm nghiệm của Nhĩ nên điểm nhìn trần thuật chủ yếu được đặt vào nhân vật này.

Câu 2

Chỉ ra lời của người kể chuyện và lời của nhân vật trong đoạn văn sau:

“- Bố mỏi rồi. Con đỡ bố xuống nhé!

- Chưa... đến lúc này Nhĩ mới ngắm kỹ đứa con trai. Nó là đứa thứ hai, gần một năm vắng nhà, đi học trong tận thành phố phía nam và vừa mới trở về đêm qua. Anh thấy càng lớn thằng con anh càng có nhiều nét giống anh.”

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc đoạn văn, phân biệt lời nhân vật với lời người kể chuyện dựa vào dấu câu và nội dung.

Lời giải chi tiết

- Lời nhân vật: "Bố mỏi rồi. Con đỡ bố xuống nhé!"

- Lời người kể chuyện: "Chưa... đến lúc này Nhĩ mới ngắm kỹ đứa con trai. Nó là đứa thứ hai, gần một năm vắng nhà, đi học trong tận thành phố phía nam và vừa mới trở về đêm qua. Anh thấy càng lớn thằng con anh càng có nhiều nét giống anh."

Giải thích:

Câu nói đặt trong dấu gạch đầu dòng là lời thoại trực tiếp của nhân vật Tuấn. Phần còn lại là lời người kể chuyện dùng để kể và miêu tả nhân vật Nhĩ cùng những suy nghĩ của anh.

Câu 3

Anh/chị có nhận xét gì về nhân vật Liên trong đoạn trích.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc những chi tiết miêu tả ngoại hình, hành động, lời nói của nhân vật Liên để rút ra nhận xét.

Lời giải chi tiết

Nhân vật Liên hiện lên là một người vợ giàu tình yêu thương, hết lòng chăm sóc chồng, giàu đức hi sinh, tần tảo, nhẫn nại và bao dung. Dù cuộc sống nhiều khó khăn, chị vẫn âm thầm chịu đựng, tận tình chăm sóc Nhĩ, luôn động viên và dành cho chồng niềm tin, hi vọng. Liên chính là điểm tựa bình yên của Nhĩ trong những ngày cuối đời.

Giải thích:

Liên mặc áo vá, ân cần chăm sóc chồng, vuốt ve, động viên, nói "Miễn là anh sống..." đã cho thấy tình yêu thương và sự hi sinh thầm lặng của cô.

Câu 4

Nhận xét về cách xây dựng tình huống truyện của tác giả.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Xác định tình huống truyện và phân tích vai trò của tình huống trong việc thể hiện nội dung tư tưởng của tác phẩm.

Lời giải chi tiết

Tác giả đã xây dựng một tình huống truyện độc đáo và giàu tính triết lí: Nhĩ là người từng đi khắp nơi trên thế giới nhưng đến cuối đời, khi bị bệnh liệt, lại không thể tự mình đặt chân sang bãi bồi ngay bên kia sông. Anh nhờ con trai thực hiện giúp mong ước nhỏ bé ấy nhưng người con lại bị cuốn vào trò chơi cờ thế và lỡ chuyến đò. Tình huống truyện đã làm nổi bật tư tưởng của tác phẩm: con người mải mê chạy theo những điều xa xôi mà đánh mất đi những điều bình dị ở ngay bên mình.

Giải thích:

Tình huống truyện mang tính nghịch lí nhưng rất tự nhiên, giúp làm nổi bật triết lí của tác phẩm: con người thường mải mê theo đuổi những điều xa xôi mà vô tình bỏ lỡ những giá trị bình dị, gần gũi; đồng thời trên đường đời, con người khó tránh khỏi những vòng vèo, chùng chình.

Câu 5

Trong đoạn trích trên, tác giả đã có nhiều câu văn gửi gắm những triết lý sâu sắc về con người và cuộc đời. Anh/chị hãy lựa chọn và trình bày suy nghĩ về một câu văn ấn tượng nhất đối với bản thân (trình bày trong khoảng 10 dòng).

Xem lời giải
Phương pháp giải

Lựa chọn một câu văn chứa triết lí trong đoạn trích, trình bày cảm nhận bằng đoạn văn khoảng 10 dòng. Cần nêu được ý nghĩa của câu văn và liên hệ với cuộc sống.

Lời giải chi tiết

Gợi ý: Câu văn khiến em ấn tượng nhất là: "Con người ta trên đường đời thật khó tránh được cái điều vòng vèo hoặc chùng chình." Câu văn gợi lên một triết lí sâu xa về cuộc sống. Trong hành trình trưởng thành, mỗi người đều có lúc bị cuốn vào những điều hấp dẫn trước mắt mà quên đi mục tiêu hoặc những giá trị thật sự quan trọng. Chính vì thế, chúng ta đôi khi phải trả giá bằng những tiếc nuối và ân hận. Qua câu văn, Nguyễn Minh Châu nhắc nhở chúng ta cần biết xác định đúng mục tiêu sống, từ đó tập trung đi theo những kế hoạch mà mình đã đề ra để tránh vướng vào cái “chùng chình, vòng vèo” của cuộc đời. Đồng thời, mỗi người cần biết sống chậm lại để lắng nghe chính mình, tránh để những cám dỗ làm lạc hướng.

Giải thích:

Đoạn văn đã làm rõ ý nghĩa triết lí của câu văn: con người dễ mắc sai lầm, dễ bị những điều trước mắt làm chậm bước hoặc lạc hướng, vì vậy cần biết sống có định hướng.

  • Đọc hiểu Niềm vui nhà mới (Nguyễn Phan Khuê) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Gia đình Hà chuyển tới khu tập thể mới. Khu tập thể mới ở xa lắm, tít tận ngoại thành cơ. Hôm chuyển nhà bố mẹ bận tíu tít. Sợ Hà bị ngã, mẹ gửi Hà sang hàng xóm. Cô bé ôm con gấu bông ngồi trên ghế nhìn mẹ khiêng bàn khiêng tủ. Thứ nào cũng nặng cũng cồng kềnh. Hà thấy trời lạnh mà mặt bố lấm tấm mồ hôi.

  • Đọc hiểu Con đường lúa trổ (Nguyễn Thị Ngọc Diễm) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Buổi sáng quê tôi, nắng trải xuống con đường làng một màu vàng mật ngọt. Tôi trở về thăm ba mẹ, đi trên con đường quen thuộc mà bỗng thấy khác lạ. Hai bên đường, những bóng đèn led mới được mắc đều tăm tắp, ánh sáng trắng hẳn là đã làm sáng bừng cả những đêm quê. Con đường đất ngày nào nay đã được đổ bê tông chắc nịch, im ắng mà kiêu hãnh như một dải đá vững bền.

  • Đọc hiểu Khắc dấu mạn thuyền (Bảo Ninh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Đời tôi, đi đây đó đã nhiều, nhưng lại rất hiếm dịp được thấy Hà Nội. Chỉ một lần thuở bé, rồi một lần hồi chiến tranh, và mấy năm sau này thêm đôi lần nữa. Thành thử, ở Hà Nội, ngoài hồ Hoàn Kiếm với cầu Long Biên, tôi chỉ đại khái biết một ngôi nhà là nhà ga Hàng Cỏ và một con đường là đường xe điện.

  • Đọc hiểu Chị hai (Quang Nguyễn) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    (Lược đoạn đầu: Thu và Tâm là hai chị em. Thu là chị, Tâm là em và cũng là con trai út, con một. Với bản tính khác nhau hoàn toàn, hai chị em lại khắc khẩu nên thường xảy ra cãi vã. Những lần Tâm kiếm chuyện, chị nó tức lên thì nó đều bị ăn chổi nhưng nó vẫn không sợ. Cứ như thế hết ngày này qua tháng nọ, cho đến ngày chị Thu đi lấy chồng...) Thu đã hai mươi sáu tuổi, đó là tuổi sắp đi lấy chồng, gia đình đã bàn tính về chuyện này mấy ngày nay.

  • Đọc hiểu Hương cuội (Nguyễn Tuân) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    ... Đêm giao thừa, bên cạnh nồi bánh chưng sôi sình sịch, bõ già(1) đang chăm chú canh nồi kẹo mạch nha. Cụ Kép(2) dặn bõ già phải cẩn thận xem lửa kẻo lơ đễnh một chút là khê mất nồi kẹo. Hai ông ấm(3), con trai cụ Kép, người lớn tuổi đứng đắn như thế, mà lại ngồi gần đấy, phất giấy vào những nan lồng. Thực là hai đứa trẻ con đang ngồi nghịch với lồng bàn giấy.

Tham Gia Group Dành Cho Học Sinh Lớp 9 - Ôn Thi Vào Lớp 10

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close