Đọc hiểu Đêm trở về (Xuân Quỳnh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 12

Một nhành cây đập khẽ vào cửa sổ Một nhành cây ướt đẫm mưa rào Đêm bên bờ biển, cát và sao

Quảng cáo
Câu hỏi

Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu:

Một nhành cây đập khẽ vào cửa sổ

Một nhành cây ướt đẫm mưa rào

Đêm bên bờ biển, cát và sao

Gian nhà trọ, ngọn đèn vàng bé nhỏ

 

Đêm đầu tiên tôi trở về quê cũ

Chưa thấy mặt người thân, chưa gặp được xóm làng

Chỉ ánh sao, mùi cỏ cháy hun thuyền

Một nhành cây đập khẽ vào cửa sổ

 

Có thể là ngọn gió

Lá rào rào nước rơi

Hay một cánh chim bay

Thuỷ triều lớn đang ngập tràn khắp bãi

Những tảng đá vôi trắng tinh như muối

Những tảng đá xanh lấp lánh rong mềm

Tôi mở cửa ra vườn

Bốn bề xào xạc

Từ cành thấp lên cành cao

Từ cây này sang cây khác

Tiếng thì thầm lan mãi đến xa xôi

Có lẽ nào cây đã nhận ra tôi?

Chân tôi bước trên đất và trên cỏ

Tôi nghe tiếng chim đêm, tôi chạm vào tảng đá

Lòng bỗng xạc xào run rẩy như cây

Trời sáng mau đi cho tôi gặp mặt người

Hai mươi năm hai mươi năm mong nhớ

Hai mươi năm tôi mới có một khung cửa sổ

Để mở ra là gặp quê nhà

 

Ôi mùi thơm của những bông hoa

Những nhành cây hiền dịu

Những nhành cây như bàn tay trìu mến

Của quê nhà đang ngả xuống vai tôi

Nước mắt hoà với giọt mưa vui

Gà gáy sáng, vòm xanh nắng dậy!

 

Đà Nẵng, 1975

(Đêm trở về- Xuân Quỳnh, Tuyển tập Thơ Xuân Quỳnh, Kiều Văn; NXB Đồng Nai, 2002)

Câu 1

Liệt kê những từ ngữ, hình ảnh gợi ý niệm thời gian, không gian trong khổ thơ đầu.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc kĩ văn bản để liệt kê các từ ngữ, hình ảnh

Lời giải chi tiết

- Thời gian: đêm

- Không gian: bên bờ biển, gian nhà trọ

Câu 2

Chỉ ra yếu tố tượng trưng được sử dụng trong những dòng thơ sau:

Tôi mở cửa ra vườn

Bốn bề xào xạc

Từ cành thấp lên cành cao

Từ cây này sang cây khác

Tiếng thì thầm lan mãi đến xa xôi

Có lẽ nào cây đã nhận ra tôi?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Vận dụng kiến thức về yếu tố tượng trưng

Lời giải chi tiết

Yếu tố tượng trưng là cây cỏ và âm thanh của thiên nhiên (“xào xạc”, “tiếng thì thầm”). Chúng tượng trưng cho quê hương đang sống động, lên tiếng chào đón và nhận ra người con trở về. Sự “thì thầm” lan tỏa và câu hỏi “Có lẽ nào cây đã nhận ra tôi?” cho thấy thiên nhiên không còn là vật vô tri mà mang linh hồn, tình cảm của quê nhà.

Câu 3

Xác định cấu tứ của bài thơ.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Vận dụng kiến thức về cấu tứ trong thơ

Lời giải chi tiết

- Cấu tứ của bài thơ được xây dựng xoay quanh hành trình tâm trạng của nhân vật trữ tình trong một đêm trở về quê cũ sau hai mươi năm xa cách, cụ thể:

+ Mở đầu: Khung cảnh đêm đầu tiên trở về với những cảm nhận cô đơn, xa lạ.

+ Phát triển: Sự thức tỉnh của các giác quan trước thiên nhiên quê nhà, dẫn đến sự đồng cảm, hòa nhập run rẩy.

+ Đỉnh điểm: Khát khao mãnh liệt được gặp lại con người và sự ý thức sâu sắc về giá trị của sự trở về

+ Kết thúc: Cảm xúc dâng trào, sự vỡ òa hạnh phúc khi cảm nhận trọn vẹn tình yêu thương, vòng tay đón nhận của quê hương và hình ảnh bình minh mới.

Câu 4

Vì sao có thể khẳng định bài thơ trên được viết theo phong cách lãng mạn?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Phân tích phong cách lãng mạn trong tác phẩm

Lời giải chi tiết

- Tập trung khai thác thế giới nội tâm, cảm xúc chủ quan: Bài thơ là dòng chảy của cảm xúc cá nhân khi trở về quê cũ.

- Thiên nhiên là đối tượng giao cảm, đồng điệu với tâm hồn con người: Thiên nhiên không được miêu tả khách quan mà được cảm nhận qua lăng kính tình cảm, có hồn và tương tác với con người

- Sử dụng nhiều hình ảnh tượng trưng, giàu sức gợi cảm: “khung cửa sổ”

- Ngôn ngữ giàu nhạc điệu, khơi gợi: Sự lặp lại các cụm từ, cấu trúc và các từ tượng thanh, tượng hình tạo nên âm hưởm da diết, thiết tha.

Câu 5

Những suy cảm của tác giả trong bài thơ đã gợi thức ở anh/chị tình cảm gì với quê nhà?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Phân tích

Lời giải chi tiết

Dòng suy cảm chân thành và tinh tế của nhân vật trữ tình trong bài thơ đã chạm đến sợi dây tình cảm sâu kín nhất trong lòng người đọc về quê hương. Nó không chỉ khơi dậy nỗi nhớ da diết với khung cảnh, mùi hương và âm thanh thân thuộc của nơi chôn nhau cắt rốn, mà còn thức tỉnh một tình yêu thiêng liêng: tình yêu gắn bó máu thịt với từng hạt cát, tảng đá, nhành cây. Bài thơ nhắc nhở ta rằng, quê hương không chỉ là con người, mà còn là không gian sống đã nuôi dưỡng tâm hồn, đến mức thiên nhiên cũng mang hồn cốt, biết “thì thầm” và “nhận ra” người con xa trở về. Qua đó, ta thêm trân trọng từng khoảnh khắc được hòa mình vào quê hương, và thấm thía rằng: dù đi đâu, hành trang tinh thần vững chãi nhất chính là cảm giác được thuộc về nơi ấy.

Group 2K8 ôn Thi ĐGNL & ĐGTD Miễn Phí

close