Đọc hiểu Vẻ đẹp của người chạy Marathon về chót (Đặng Hoàng Giang) | Luyện đề đọc hiểu Văn 12Mỗi khi có dịp tới xem một cuộc chạy marathon, tôi thường không quan tâm lắm tới người Quảng cáo
Câu hỏi
Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu: VẺ ĐẸP CỦA NGƯỜI CHẠY MARATHON VỀ CHÓT Mỗi khi có dịp tới xem một cuộc chạy marathon, tôi thường không quan tâm lắm tới người vô địch và liệu anh ta có phá được kỷ lục nọ hay không. Tôi thấy những người về chót thú vị hơn nhiều. Lần nào cũng vậy, khi những người thắng cuộc đã lên bục nhận giải, chụp ảnh, trả lời truyền hình, rồi đã về nhà tắm rửa xong, thì nhóm người này vẫn lì hục, nhẫn nại ở những cây số cuối cùng. Tôi đứng ở ven đường để ngắm lòng quyết tâm đầy đau đớn của họ… Động cơ để họ cắn răng lê bước tiếp không phải là những gửi gắm của một tập thể, chẳng phải là danh dự của một quốc gia, hay danh tiếng của bản thân mà họ cần phải bảo vệ. Họ đơn thuần bướng bỉnh và có thể hơi điên rồ. Họ tiếp tục chỉ vì bỏ cuộc không phải là lựa chọn của họ. Cái bướng bỉnh và điên rồ của những con người bình thường này có cái gì đó thật lôi cuốn tôi. Nó làm tôi liên tưởng tới câu chuyện mà tôi mới được biết về em bé sáu tuổi da đen Ruby Bridges – cũng là một cuộc chạy marathon, nhưng ở dạng khác. Vào cuối những năm 1950, bang New Orleans ở Mỹ đã xóa bỏ sự phân biệt màu da… Ruby đăng ký học lớp một ở một trường gần nhà. Em sẽ là học sinh da đen đầu tiên và duy nhất của trường vào năm đó. Ngày nhập trường, bốn cảnh sát tòa án liên bang hộ tống Ruby và mẹ em tới trường trong một chiếc xe limousine lớn. Đợi họ ở cổng trường là một đám đông da trắng giận dữ, gào thét, chửi rủa… Ngày hôm sau… Bên trong trường vắng tanh, không có một học sinh nào khác ngoài em. Toàn bộ các giáo viên cũng từ chối đứng lớp. Toàn bộ, trừ một cô giáo trẻ tên là Barbara Henry… Một năm trời lủi thủi một mình, không có bạn chơi, một năm trời một đứa bé lớp một hứng chịu sự căm thù của người lớn. Cái giá phải trả không chỉ là sự cô đơn và khủng bố tinh thần mà Ruby sáu tuổi phải trải qua hằng ngày. Bố Ruby ở Mississippi cũng bị đuổi khỏi mảnh đất mà họ đã thuê để trồng trọt trong 25 năm qua, khi câu chuyện lan tới bang này. Trong năm đó, mỗi ngày là một cơ hội để Ruby chuyển sang trường tiểu học khác, nơi các bạn da đen của em đang học với nhau, và cuộc sống sẽ trở lại bình thường, sẽ như cũ… Thật khó mà lý giải được sự bướng bỉnh và điên rồ nơi họ. Họ vẫn tiếp tục vì bỏ cuộc không phải là lựa chọn của họ. Vì “như cũ” không phải là điều họ muốn. Chúng ta hay có xu hướng bám lấy những người siêu phàm, những người được cho rằng một tay thay đổi thế giới, mà bỏ qua câu chuyện của những kẻ người trần mắt thịt như chính bản thân chúng ta, những người lê lết đau đớn ở cuối đoàn marathon, những người như em Ruby. Đây là một điều đáng tiếc. Bởi vì khi chúng ta bị thu hút bởi những người xuất chúng và nổi tiếng, chúng ta dễ rơi vào tâm lý chờ đợi, phó thác. “Cái thế chế này nó thế,” chúng ta nói, và khoanh tay chờ đợi. Chúng ta đợi một Lý Quang Diệu mới xuất hiện để bộ máy công quyền trơn tru hơn, đợi một mẹ Teresa mới để lòng tử tế nảy nở trong cộng đồng, đợi một Martin Luther King mới để sự bình đẳng được lan truyền trong xã hội. Khi Ruby lên lớp hai, em không cần cảnh sát liên bang hộ tống nữa. Không còn đám đông la ó trước cổng trường nữa. Trẻ em da trắng lại tới trường, cùng với Ruby và thậm chí cả vài học sinh da đen khác. Điểm chung trong cuộc vật lộn của những con người vô danh này là họ hành động vì họ cho rằng cần làm như vậy, không phải vì có người khác nhìn vào họ, trông chờ vào họ, hay trao nhiệm vụ cho họ. Họ không đại diện cho ai cả, và có lẽ sự kiên cường của họ đến từ điểm này. Những cuộc marathon bướng bỉnh và điên rồ của những con người bé nhỏ, nếu may mắn như trong trường hợp của Ruby thì được nhắc tới trong một chú thích bé tí của lịch sử, nhưng phần lớn xảy ra âm thầm, không ai biết tới. Nhưng tôi tin rằng không có họ thì cũng không có thay đổi trong xã hội. (“Bức xúc không làm ta vô can”, Đặng Hoàng Giang, NXB Hội Nhà văn 2016, trang 79-80)
Câu 1
Vấn đề nghị luận được đề cập đến trong văn bản là gì? Phương pháp giải
- Đoc kĩ văn bản - Xác định vấn đề nghị luận trọng tâm của văn bản Lời giải chi tiết
- Vấn đề nghị luận được đề cập trong văn bản: Ca ngợi vẻ đẹp của người chạy marathon về chót, những con người bình thường kiên trì không bỏ cuộc Giải thích: Văn bản tập trung làm nổi bật những “người về chót”, những con người nhỏ bé nhưng bền bỉ, từ đó khẳng định chính họ mới là lực lượng góp phần tạo nên sự thay đổi.
Câu 2
Hãy chỉ ra hai thao tác lập luận được sử dụng trong văn bản? Xem lời giải
Câu 3
Những lí lẽ và dẫn chứng mà tác giả đưa ra trong văn bản có phù hợp với vấn đề nghị luận không? Vì sao? Xem lời giải
Câu 4
Phân tích quan điểm và thái độ của tác giả thể hiện qua văn bản trên. Xem lời giải
Câu 5
Thông điệp có ý nghĩa nhất anh/chị rút ra từ văn bản trên là gì? Thông điệp đó tác động đến anh/chị như thế nào? (Trình bày trong một đoạn văn từ 5 đến 7 dòng). Xem lời giải
|

Xem lời giải






Danh sách bình luận