Đọc hiểu Chúng tôi và bọn hắn (Nguyễn Khải) | Luyện đề đọc hiểu Văn 12

Cứ nhìn vào con mình và con cái của bạn bè là biết ngay thời thế đã thay đổi. Chúng là những nhân vật chính của một vận hội mới, một thời buổi mới, thời mở cửa, thời làm giàu, làm giàu cho mình và làm giàu cho nước, cái sự riêng chung này ly kỳ lắm, còn phải nói nhiều. Là thời mà các giá trị cũ đã mất tính tuyệt đối.

Quảng cáo
Câu hỏi

Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu:

CHÚNG TÔI VÀ BỌN HẮN

Tóm tắt bối cảnh: “Tôi” và Phúc là hai người bạn. Phúc tài năng, tính cách ngang tàng. Ra lính, công việc lận đận, sống hờ hững với vợ con, có cả mối quan hệ ngoài hôn nhân. Vợ anh lại là một phụ nữ Hà Nội nết na, một tay chèo lái gia đình vượt qua cảnh nghèo khó, bệnh tật và nuôi dạy các con khôn lớn, thành đạt. Tôi ra Hà Nội thăm vợ chồn Phúc, phát hiện chị Phúc không còn ở với con, chiêm nghiệm về sự thay đổi của thời đại, và kể về một lần đến thăm một người bạn thân thiết khác...

Cứ nhìn vào con mình và con cái của bạn bè là biết ngay thời thế đã thay đổi. Chúng là những nhân vật chính của một vận hội mới, một thời buổi mới, thời mở cửa, thời làm giàu, làm giàu cho mình và làm giàu cho nước, cái sự riêng chung này ly kỳ lắm, còn phải nói nhiều. Là thời mà các giá trị cũ đã mất tính tuyệt đối. Còn những giá trị mới thì lòe nhòe, bảo là phải cũng được, bảo là trái cũng được. Nó là những giá trị của buổi giao thời. Nghĩa là còn phải gạn lọc chán những giá trị ấy mới trở thành giá trị thật để chấn hưng một dân tộc. Cuộc sống sẽ chọn lọc, sự phát triển sẽ chọn lọc, nên nó sẽ lâu, không thể sốt ruột. Mọi sự nóng vội từ trước đến nay nói chung là hỏng cả. Ví dụ, con một ông anh tôi là giám đốc một công ty liên doanh của nhà nước. Nhưng đó chỉ là một vế hay chỉ là một tay, tay phải. Còn tay trái nó cũng ôm một công ty riêng, vốn của nó, gọi là công ty trách nhiệm hữu hạn dịch vụ tổng hợp. Gọi tắt là công ty Divutôhô. Bố nó đã tám mươi tuổi, vốn là một viên chức của nhà nước, đã nghỉ hưu từ hai chục năm nay, làm chủ tịch hội đồng quản trị, còn em ruột nó làm giám đốc. Ông chủ lớn là nó thì ngồi phía sau điều hành. Nó buôn một phần còn một phần thì cho mượn bảng hiệu để người khác buôn. Thượng vàng hạ cám nó buôn tất. Nó nói với tôi, đã đội cái mũ ấy cứ tha hồ mà múa. Cái sự múa của nó thì rùng rợn lắm, còn hơn cả truyện trinh thám. Bảo là phải ư? Hình như là không phải, lắm trò ma quỷ quá. Bảo là trái ư? Cũng chưa hẳn, nó nộp thuế đầy đủ, buôn bán lương thiện, đúng pháp luật hiện hành. Thế thì là gì? Chịu! Nó chỉ là một cách làm ăn của lúc giao thời. Tôi đến chơi nhà một người bạn, anh chị đã ngót nghét bảy mươi nên coi tôi như em. Mỗi lần đến thăm anh chị đều giữ lại ăn cơm, gặp đúng bữa chỉ thêm bát thêm đũa là đủ. Người nhà mà. Lần này tôi đến vào lúc 10 giờ sáng. Ngồi đến 10 giờ 30 chả thấy ông bà bảo sao. Tôi đã tính cứ ngồi gan cho đến 11 giờ xem họ có mời cơm mình không nào. Không phải vì bữa cơm, cơm bụi Hà Nội rẻ lắm, ăn phè phỡn cũng chỉ hết dăm nghìn, mà tự do. Chỉ là muốn gây khó chơi, xem họ phản ứng thế nào, vì sao mà thay đổi. Mà tội lắm, ông liếc mắt nhìn bà, bà cúi mặt đưa mắt nhìn tôi, rồi lại nhìn chồng, như người có lỗi. Tôi nhìn họ thích thú một cách độc ác, có chuyện rồi, chỉ chưa hiểu nó là chuyện gì. Đúng 11 giờ, nghe có tiếng còi xe hơi ngoài cổng, bà vợ chạy vội ra. Một lát sau ông con trai lớn của họ, bạn vong niên của tôi, nhon nhón bước vào, comlê đen sọc, cavát, kính màu, chân râu xanh mướt như một thương nhân ngoại quốc. Nó chào tôi rồi bảo ngay: “Chú ở đây dùng cơm với bố mẹ cháu. Có rượu rất ngon. À, mà chú đâu có biết uống rượu”. Lúc ấy cả hai ông bà già mới dám mời tôi ở lại. Trong lúc ăn, với người thân tình tôi hay nói sỗ nên vừa cười vừa bảo: “Khi nãy tao thấy thương hại bố mẹ mày quá”. - “Sao vậy?” - “Ông bà muốn mời tao ăn cơm nhưng vì chưa có lệnh của mày nên chưa dám mời. Tao cứ ngồi gan trêu hai cụ chơi”. Bà mẹ cười gượng: “Chú cứ nói quá, làm gì đến thế”. Nó cũng cười: “Mấy ông nhà văn cũng đểu thật”. Rồi nó nói ngay: “Đúng là cháu không muốn bố mẹ cháu mời bất chợt bạn của các cụ cùng ăn với gia đình. Muốn mời phải báo trước để cháu còn tránh”. Tôi hỏi: “Anh không thích nói chuyện với bọn tôi à?”. Nó nhè miếng xương, nhăn mặt: “Toàn chuyện ông này ra ông kia vào, ông này lên ông kia xuống, chuyện của các cơ quan quyền lực dính líu gì đến bọn cháu”. - “Quyền lực vẫn chỉ huy kinh tế đấy anh ạ”. Nó cười: “Danh nghĩa là thế, còn thực chất vẫn là tiền chỉ huy. Đồng tiền lớn chỉ huy đồng tiền bé”. Nó uống một ngụm rượu, vè mắt đã rần rần đỏ: “Chúng cháu chỉ có một ông chủ thôi, đó là thị trường, mà quy luật của thị trường thì bất biến nên dễ ứng xử lắm”. Rồi nó hỏi, giọng xỏ xiên: “Ông chủ của chú là ai?” Tôi nói cũng hơi huênh hoang: “Tôi cũng chỉ có một ông chủ như anh, đó là bạn đọc”. Nó cười rất đểu, trong hai chúng tôi nó mới là thằng đểu: “Bạn đọc bây giờ đâu có thích văn của chú nữa. Toàn là né, nói gì thì nói vẫn cứ là một cách né. Chú được tiếng là khôn, nhưng cái khôn của chú chỉ có lợi cho một mình chú chứ lợi gì cho dân cho nước, có phải không?”. Vâng, nó nói đúng thế, tôi là một nhà văn, kể ra cũng có chút ít tên tuổi, một tí chút thôi, mà vẫn bị bọn trẻ ranh mắng vặt. Nó mắng cũng chả oan lắm đâu.

(Nguyễn Khải, Hà Nội trong mắt tôi, NXB Hội Nhà văn Việt Nam, 2001)

Câu 1

Xác định ngôi kể và điểm nhìn trần thuật được sử dụng trong văn bản

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Vận dụng kiến thức về người kể chuyện: ngôi kể, điểm nhìn trần thuật

- Xác định dựa vào đại từ nhân xưng, cách tiếp cận sự kiện và tâm lý nhân vật trong văn bản.

Lời giải chi tiết

- Ngôi kể: Ngôi thứ nhất

- Điểm nhìn: hạn tri của nhân vật “tôi”

Câu 2

Đoạn trích xoay quanh tình huống đời sống nào?

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Đọc kĩ văn bản

- Xác định tình huống truyện (tức là hoàn cảnh, sự kiện cụ thể làm nảy sinh mâu thuẫn hoặc bộc lộ tính cách, chủ đề)

Lời giải chi tiết

- Đoạn trích xoay quanh tình huống nhân vật "tôi" đến thăm một gia đình bạn thân và tình cờ chứng kiến cảnh hai người này không dám mời khách ăn cơm khi chưa được phép của cậu con trai.

Câu 3

Nhận xét ý nghĩa của chi tiết “ông liếc mắt nhìn bà, bà cúi mặt đưa mắt nhìn tôi, rồi lại nhìn chồng, như người có lỗi”, không dám mời cơm khách khi con trai chưa cho phép

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Phân tích chi tiết nghệ thuật: chú ý đến hành động, cử chỉ của nhân vật

- Đặt trong bối cảnh gia đình và thời đại để rút ra ý nghĩa biểu tượng, nhân văn và phê phán xã hội.

Lời giải chi tiết

- Chi tiết "ông liếc mắt nhìn bà, bà cúi mặt đưa mắt nhìn tôi, rồi lại nhìn chồng, như người có lỗi" là một chi tiết đắt giá, giàu sức gợi:

 

+ Đây là cử chỉ bối rối, lúng túng, ngại ngùng của hai vợ chồng già trước khách

+ Hai cụ già từng là chủ thể trong ngôi nhà của mình, nay phải chờ "lệnh" của con trai mới dám mời khách ăn cơm. Điều này cho thấy sự đảo lộn vai trò trong gia đình: quyền lực đã chuyển sang tay thế hệ con cái giàu có, thành đạt.

=> Chi tiết phản ánh một hiện thực đau lòng của thời mở cửa, khi đồng tiền và quyền lực kinh tế bắt đầu làm thay đổi cả những quan hệ thiêng liêng trong gia đình. Người già, dù là cha mẹ, cũng trở nên "nhỏ bé" trước đứa con thành đạt. Đây không chỉ là chuyện một nhà mà là vấn đề thế hệ, vấn đề văn hóa ứng xử đang biến đổi trong xã hội Việt Nam giai đoạn chuyển giao.

Câu 4

Anh chị hiểu như thế nào về dòng suy nghĩ “nó mắng cũng chẳng oan lắm đâu” của nhân vật Tôi trước lời bạch tội của đứa con trai người bạn thân.

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Vận dụng kỹ năng phân tích tâm lý nhân vật và ngôn ngữ người kể chuyện.

- Đặt câu nói trong toàn bộ mạch truyện và tư tưởng của Nguyễn Khải để lý giải thái độ tự nhận thức, tự phê phán của người cầm bút.

Lời giải chi tiết

- Câu nói "nó mắng cũng chẳng oan lắm đâu" là một khoảnh khắc tự thú hiếm gặp, thể hiện nhiều tầng ý nghĩa:

+ Người con trai đã nói thẳng rằng nhà văn như "tôi" chỉ biết né, viết gì thì viết vẫn là một cách tránh né sự thật, cái khôn ấy chỉ có lợi cho bản thân chứ chẳng ích gì cho dân cho nước. Đó là lời mắng thẳng mặt, không khách sáo.

+ Nhân vật tự nhìn lại mình và nhận ra rằng trong suốt những năm cầm bút, mình đã quen với lối viết an toàn, tránh đụng chạm, tránh rắc rối. Đó là thứ khôn ngoan của người muốn giữ mình, nhưng cũng chính vì vậy mà tiếng nói của nhà văn trở nên thiếu trọng lượng với bạn đọc và với cuộc đời.

=> Thể hiện bản lĩnh của một nhà văn biết nhìn thẳng vào giới hạn của mình, sẵn sàng đối diện với sự thật, kể cả sự thật phũ phàng.

Câu 5

Từ việc hiểu nội dung văn bản, anh/chị hãy lí giải những khác biệt, đổi thay của hai thế hệ cũ và mới: Chúng tôi và bọn hắn

Xem lời giải
Phương pháp giải

Gợi ý:

- Thế hệ cũ (“chúng tôi”):

+ Sống theo nề nếp, tình nghĩa, coi trọng đạo lý làm người.

+ Ứng xử bằng tình cảm, trọng khách, trọng lễ nghĩa

+ Bất lực trước sự thay đổi, dễ bị tổn thương, mất vị thế trong gia đình.

- Thế hệ mới (“bọn hắn”):

+ Thực dụng, coi trọng đồng tiền,

+ Lạnh lùng, tính toán, thậm chí vô lễ với cha mẹ.

+ Năng động, làm giàu, nhưng dễ đánh mất giá trị nhân văn.

- Điểm gặp gỡ: cả hai đều chân thật trong cách sống của thời đại mình.

Lời giải chi tiết

Đoạn văn tham khảo:

Trong đoạn trích, Nguyễn Khải đã khắc họa rõ nét sự khác biệt giữa hai thế hệ: “chúng tôi” là những người từng sống qua thời bao cấp, coi trọng tình nghĩa, lễ giáo, và “bọn hắn” là thế hệ mới, lớn lên trong thời mở cửa, sùng bái thị trường và đồng tiền. Thế hệ cũ trọng khách, mời cơm tự nhiên như người nhà; thế hệ mới thì mời cơm phải xin phép, thậm chí bố mẹ không được tự ý đãi bạn mà không có “lệnh” của con. Ông bà lúng túng, sợ sệt, như kẻ có lỗi; còn người con trai thì thẳng thừng: “Muốn mời phải báo trước để cháu còn tránh”. Sự đảo lộn trật tự gia đình ấy không chỉ là câu chuyện riêng, mà còn là hệ quả của thời “giao thời”, khi giá trị cũ mất đi tính tuyệt đối, giá trị mới còn lòe nhòe, thực dụng lên ngôi. Thế hệ mới có ưu thế về kinh tế, bản lĩnh làm giàu, nhưng dễ xóa nhòa đạo lý uống nước nhớ nguồn. Sự khác biệt ấy khiến người đọc trăn trở về một thời đại đầy mâu thuẫn, và cũng thức tỉnh lương tri: trong cơn lốc đổi thay, con người cần giữ lại những gì là nền tảng bền vững nhất.

Group 2K8 ôn Thi ĐGNL & ĐGTD Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close