Viết đoạn văn trình bày cảm nhận của em về vẻ đẹp của người bà trong tác phẩm Quà của bà (Vũ Tú Nam)Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Văn bản "Quà của bà" của nhà văn Vũ Tú Nam là một câu chuyện cảm động về tình bà cháu. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Văn bản "Quà của bà" của nhà văn Vũ Tú Nam là một câu chuyện cảm động về tình bà cháu. - Nêu cảm nhận chung: Hình ảnh người bà trong tác phẩm hiện lên với vẻ đẹp của sự tần tảo, chắt chiu và tình yêu thương cháu bao la, vô điều kiện. Thân đoạn - Vẻ đẹp của sự cần cù, chịu thương chịu khó: + Bà là người phụ nữ truyền thống, suốt ngày "cặm cụi công việc", bận rộn không ngơi tay. + Dù bận rộn hay khi đau ốm, bà vẫn tự tay trồng trọt (dong riềng, mía, na, sắn dây...) để có thức quà cho các cháu. - Vẻ đẹp của lòng nhân hậu và tình yêu thương cháu tha thiết: + Khi còn khỏe: Đi chợ về lần nào cũng tạt vào thăm và cho quà (bánh đa, quả thị, củ sắn...). Bà còn là một "kho tàng" chuyện kể, là chỗ dựa tinh thần ấm áp khi cho cháu ngồi vào lòng. + Khi đổ bệnh (đau chân hai năm): Dù không đi lại được, bà vẫn chắt chiu từng thức quà "của nhà trồng được". + Đỉnh điểm là món quà "ô mai sấu": Sự kiên trì, tình yêu thương của bà gói gọn trong những quả sấu rụng sau đêm mưa gió. Bà "lần ra sân", "rửa, ngâm muối, phơi" bằng đôi tay run run. Hành động đó thể hiện sự tỉ mỉ, chắt chiu, luôn hướng về con cháu trong mọi hoàn cảnh. Kết đoạn - Khái quát lại giá trị: Vẻ đẹp của bà không nằm ở điều gì cao sang mà ở chính sự bình dị, ấm áp và sự hy sinh thầm lặng. - Bài học/Liên hệ bản thân: Hình ảnh người bà khơi gợi trong lòng người đọc lòng biết ơn, trân trọng tình cảm gia đình và tự hứa phải yêu thương, hiếu thảo với ông bà nhiều hơn. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Văn bản "Quà của bà" của Vũ Tú Nam đã chạm đến trái tim người đọc qua hình ảnh người bà bình dị mà tràn ngập tình yêu thương. Vẻ đẹp của bà trước hết hiện lên ở sự tần tảo, cặm cụi suốt đời vì con cháu. Dù lúc khỏe mạnh gánh gồng ngược xuôi hay khi chân đau không thể đi lại, tâm trí bà vẫn luôn hướng về các cháu với những thức quà mộc mạc. Cảm động nhất là hình ảnh bà với đôi tay "run run" mở chiếc tay nải gói ô mai sấu. Từng quả sấu rụng sau đêm mưa gió được bà gom nhặt, tỉ mỉ rửa, ngâm muối rồi phơi khô không chỉ là một món ăn, mà là kết tinh của lòng kiên nhẫn và sự hy sinh thầm lặng. Tình yêu của bà không phô trương mà gói gọn trong sự chắt chiu hằng ngày, trở thành dòng sữa tinh thần ấm áp nuôi dưỡng tâm hồn tuổi thơ. Bà chính là biểu tượng cao đẹp cho lòng nhân hậu và tình mẫu tử thiêng liêng của người phụ nữ Việt Nam. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Qua truyện ngắn "Quà của bà", nhà văn Vũ Tú Nam đã khắc họa thành công vẻ đẹp tâm hồn cao quý của người bà qua những điều giản dị nhất. Vẻ đẹp ấy không nằm ở những giá trị vật chất cao sang, mà đọng lại ở tấm lòng luôn biết nghĩ cho cháu. Ngay cả khi tuổi già sức yếu, bước đi phải "lần" từng bước sau đêm mưa gió, bà vẫn kiên trì chuẩn bị những gói quà nhỏ. Chi tiết gói ô mai sấu làm từ cây sấu bà trồng từ thời con gái là một minh chứng sâu sắc cho sự nối dài của tình yêu thương qua năm tháng. Đôi bàn tay run run mở tay nải trao quà thể hiện một sự nâng niu, trân trọng khôn cùng. Thức quà của bà đã vượt qua giá trị của một món ăn thông thường, trở thành chiếc cầu nối gắn kết tình cảm gia đình bền chặt, khiến người đọc vừa xót xa vừa cảm phục trước sự bao dung, chở che của người bà. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Hình ảnh người bà trong tác phẩm của Vũ Tú Nam là biểu tượng sâu sắc cho vẻ đẹp của sự nhẫn nại và lòng vị tha. Cả cuộc đời bà là một chuỗi những ngày "cặm cụi", ngay cả khi ốm đau vẫn tự tay gieo trồng những thức quả ngọt lành cho cháu. Vẻ đẹp tâm hồn của bà ngời sáng nhất ở sự chắt chiu thầm lặng: thức dậy sớm sau mỗi trận mưa, lặng lẽ nhặt nhạnh từng quả sấu rụng để làm ô mai. Sự chăm chút tỉ mỉ ấy cho thấy tình yêu thương cháu đã trở thành một bản năng, một lẽ sống tự nhiên của bà. Đọc tác phẩm, ta không chỉ cảm động trước tấm lòng người bà, mà còn nhận ra bài học thấm thía về lòng biết ơn. Giữa cuộc sống hối hả, tình yêu vô điều kiện và bóng mát chở che của bà chính là điểm tựa tinh thần thiêng liêng, nhắc nhở mỗi chúng ta biết trân trọng và yêu thương gia đình nhiều hơn. Bài tham khảo Mẫu 1 Đọc văn bản Quà của bà của Vũ Tú Nam, em cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp bình dị mà thiêng liêng của người bà Việt Nam. Bà không giàu có, cũng chẳng có những món quà đắt tiền, nhưng mỗi món quà bà dành cho các cháu đều được gói ghém bằng cả tình yêu thương và sự chắt chiu của một đời người. Khi còn khỏe, bà đều đặn ghé thăm các cháu sau mỗi buổi chợ với tấm bánh đa, quả thị hay củ sắn luộc – những thức quà quê giản dị nhưng đong đầy hơi ấm gia đình. Đến khi tuổi già khiến đôi chân đau nhức, bà vẫn không để tình yêu dành cho cháu vơi đi. Bà tự tay trồng từng cây mía, củ dong, nhặt từng quả sấu rụng sau đêm mưa, cẩn thận rửa sạch, ngâm muối, phơi khô rồi gói thành từng gói ô mai nhỏ để chờ ngày các cháu đến. Hình ảnh đôi bàn tay run run mở chiếc tay nải trao quà khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào. Đó là đôi bàn tay đã đi qua biết bao nhọc nhằn nhưng vẫn luôn dành điều tốt đẹp nhất cho con cháu. Qua nhân vật người bà, tác giả đã ngợi ca đức hi sinh, lòng nhân hậu và tình yêu thương vô điều kiện của những người bà Việt Nam. Văn bản nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết yêu thương, trân trọng và gìn giữ những khoảnh khắc quý giá bên bà khi còn có thể, bởi tình bà chính là món quà vô giá theo ta suốt cuộc đời. Bài tham khảo Mẫu 2 Trong văn bản Quà của bà, Vũ Tú Nam đã khắc họa thành công hình ảnh người bà với vẻ đẹp của tình yêu thương thầm lặng và sự hi sinh bền bỉ. Điều làm nên giá trị của nhân vật không nằm ở những món quà bà trao mà ở tấm lòng gửi gắm trong từng món quà ấy. Những củ sắn, quả na, cây mía hay gói ô mai sấu đều là kết tinh của thời gian, công sức và sự chờ đợi. Đặc biệt, khi tuổi già, bệnh tật khiến bà không còn đi lại dễ dàng, tình yêu dành cho cháu lại càng hiện lên cảm động hơn. Bà lặng lẽ lần ra sân sau mỗi đêm mưa để nhặt từng quả sấu, tỉ mỉ chế biến thành ô mai rồi cẩn thận cất trong chiếc tay nải, mong đến ngày các cháu ghé thăm. Chi tiết ấy không chỉ thể hiện sự chịu thương chịu khó mà còn cho thấy trái tim lúc nào cũng hướng về con cháu. Bà yêu thương nhưng không nói bằng lời, mà gửi gắm tất cả qua hành động giản dị, âm thầm. Chính sự mộc mạc ấy đã làm nên vẻ đẹp cao quý của người bà. Đọc văn bản, em càng hiểu rằng giá trị của tình thân không được đo bằng vật chất mà bằng sự quan tâm, hi sinh và những điều nhỏ bé xuất phát từ trái tim. Hình ảnh người bà vì thế sẽ mãi là biểu tượng đẹp của tình yêu gia đình trong tâm hồn mỗi người. Bài tham khảo Mẫu 3 Có những món quà chỉ đáng giá vài đồng, nhưng lại mang theo cả một trời yêu thương. Trong Quà của bà, Vũ Tú Nam đã làm hiện lên hình ảnh người bà hiền từ, nhân hậu với tình yêu cháu sâu nặng khiến lòng người xúc động. Bà không nói những lời yêu thương hoa mỹ mà lặng lẽ chăm chút từng điều nhỏ nhất cho các cháu. Khi còn khỏe, bà mang theo những thức quà quê bình dị sau mỗi buổi chợ; đến lúc tuổi già, bệnh tật khiến bước chân chậm lại, bà vẫn không ngừng vun vén yêu thương bằng chính sức lực ít ỏi còn lại. Hình ảnh bà chống chọi với những cơn đau, sáng sớm lần ra sân nhặt từng quả sấu rụng, kiên nhẫn ngâm, phơi rồi gói thành từng gói ô mai nhỏ đã khắc họa một tình yêu vừa mộc mạc vừa lớn lao. Đôi bàn tay run run trao quà là dấu ấn của thời gian nhưng cũng là minh chứng cho tấm lòng chưa bao giờ vơi cạn. Những món quà của bà không chỉ làm ấm lòng người cháu trong hiện tại mà còn trở thành ký ức ngọt ngào theo suốt cuộc đời. Qua hình tượng người bà, tác giả đã gửi gắm thông điệp đầy nhân văn: tình yêu thương chân thành luôn được tạo nên từ sự hi sinh âm thầm và những điều bình dị nhất. Vì thế, mỗi chúng ta cần biết nâng niu tình cảm gia đình, yêu thương và báo đáp ông bà khi vẫn còn có cơ hội. Bài tham khảo Mẫu 4 Trong truyện ngắn "Quà của bà" của Vũ Tú Nam, hình ảnh người bà hiện lên như một biểu tượng cao đẹp cho lòng nhân hậu và sự hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam. Vẻ đẹp của bà trước hết nằm ở sự tần tảo, cặm cụi suốt đời vì con cháu. Ngay cả khi khỏe mạnh với đôi chân đi chợ ngược xuôi, cho đến lúc tuổi già sức yếu bị căn bệnh đau chân hành hạ suốt hai năm trời, tâm trí bà chưa một ngày thôi nghĩ về các cháu. Không thể đi chợ, bà lại nương tựa vào mảnh vườn, tự tay trồng dong riềng, mía, na, sắn dây để làm quà. Đỉnh cao của tình yêu thương ấy kết tinh trong gói ô mai sấu đặc biệt. Hình ảnh người bà già yếu, bước đi phải "lần" từng bước ra sân sau mỗi đêm mưa gió để nhặt nhạnh những quả sấu rụng đã chạm đến góc sâu thẳm nhất trong trái tim người đọc. Từng quả sấu được bà tỉ mỉ rửa, ngâm muối rồi phơi khô không đơn thuần là một món ăn, mà là sự chắt chiu gom góp từ tình yêu thương vô điều kiện. Đôi bàn tay "run run" mở chiếc tay nải trao quà chứa đựng biết bao sự nâng niu, kỳ vọng và hơi ấm chở che. Tình thương của bà không ồn ào mà bền bỉ, thiêng liêng như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn tuổi thơ, nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự hy sinh và lòng biết ơn sâu sắc đối với gia đình. Bài tham khảo Mẫu 5 Qua nét bút giàu chất thơ của Vũ Tú Nam, người bà trong văn bản "Quà của bà" hiện lên với vẻ đẹp tâm hồn sâu sắc, là nhịp cầu nối liền quá khứ và hiện tại bằng tình thương yêu. Vẻ đẹp ấy được khắc họa rõ nét qua hình ảnh cây sấu bà trồng từ thời con gái – một chứng nhân cho cuộc đời của bà và nay tiếp tục đơm hoa kết trái để nuôi dưỡng các cháu. Sự kiên trì và lòng nhẫn nại của bà khiến người đọc vừa cảm phục, vừa xót xa. Sau mỗi trận bão giông, khi người ta thường nghĩ đến sự đổ vỡ, thì bà lại lặng lẽ ra sân nhặt nhạnh những gì tinh túy nhất còn sót lại. Hành động rửa sấu, ngâm muối, phơi khô và gói thành từng gói nhỏ của bà là một hành trình của sự chắt chiu, biến những thứ bình dị thành món quà vô giá của lòng vị tha. Đôi bàn tay run run vì tuổi tác, vì bệnh tật khi mở chiếc tay nải không chỉ trao đi một thức quà, mà đang trao đi cả một kho tàng ký ức, tình yêu và hơi ấm mẫu tử. Món quà ấy đã vượt lên trên giá trị vật chất thông thường để trở thành một biểu tượng tinh thần vô giá. Nhìn vào hình bóng bà, ta thấy được vẻ đẹp của một đời người phụ nữ Việt Nam: luôn sống vì người khác, lấy niềm vui của con cháu làm lẽ sống cho mình, tạo nên một điểm tựa bình yên vững chãi giữa cuộc đời đầy biến động. Bài tham khảo Mẫu 6 Hình ảnh người bà trong tác phẩm của Vũ Tú Nam mang một vẻ đẹp lay động, là hiện thân cho phần ấm áp và bao dung nhất của tình cảm gia đình. Tác giả đã rất tinh tế khi đặt vẻ đẹp của bà trong sự đối lập giữa sức khỏe thể xác và sức mạnh tinh thần. Dù cơ thể đã suy kiệt vì tuổi già, "đã hai năm nay bà bị đau chân" không thể đi lại bình thường, nhưng tình yêu thương cháu trong bà thì chưa bao giờ đổ bệnh hay dừng lại. Ánh mắt "cười cười" và đôi bàn tay "run run" khi mở tay nải đưa gói ô mai sấu cho đứa cháu đi học về thể hiện một tâm hồn tràn ngập niềm vui và sự mãn nguyện khi được yêu thương. Bà không chỉ cho cháu những thức quà vật chất mộc mạc "của nhà trồng được", mà còn tặng cho cháu cả một không gian tuổi thơ ngọt ngào khi cho cháu ngồi vào lòng nghe kể chuyện. Sự tỉ mỉ trong việc chế biến món ô mai sấu chính là minh chứng cho một tình yêu thương có tổ chức, có sự kiên nhẫn và chuẩn bị chu đáo qua từng ngày. Đoạn văn khép lại bằng tiếng gọi "Bà ơi bà!" đầy xúc động, kéo theo một dòng chiêm nghiệm sâu sắc của người cháu về sự hy sinh của bà. Qua đó, tác phẩm không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của người bà mà còn thức tỉnh trong lòng thế hệ trẻ bài học thấm thía về sự thấu hiểu, trân trọng và bổn phận hiếu thảo trước khi thời gian lấy đi những người thân yêu. Bài tham khảo Mẫu 7 Văn bản Quà của bà của Vũ Tú Nam là một câu chuyện giản dị nhưng thấm đẫm tình cảm gia đình, qua đó khắc họa hình ảnh người bà với vẻ đẹp của sự tần tảo, chắt chiu và tình yêu thương cháu bao la. Bà hiện lên như biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam cần cù, chịu thương chịu khó, suốt ngày "cặm cụi công việc", chưa bao giờ cho phép mình nghỉ ngơi. Ngay cả khi tuổi già khiến đôi chân đau nhức, bà vẫn tự tay trồng dong riềng, mía, na, sắn dây để dành cho các cháu những món quà quê mộc mạc. Điều làm người đọc xúc động hơn cả chính là tình yêu thương vô điều kiện của bà. Khi còn khỏe, mỗi lần đi chợ về, bà đều ghé thăm, mang theo tấm bánh đa, quả thị hay củ sắn và những câu chuyện ấm áp nuôi dưỡng tâm hồn cháu. Khi không còn đi lại được, bà vẫn âm thầm chắt chiu từng món quà từ khu vườn nhỏ của mình. Đặc biệt, gói ô mai sấu là kết tinh của biết bao công sức và yêu thương: bà lần ra sân sau mỗi đêm mưa để nhặt từng quả sấu, cẩn thận rửa sạch, ngâm muối, phơi khô rồi gói ghém bằng đôi bàn tay run run. Vẻ đẹp của bà không nằm ở những điều lớn lao mà tỏa sáng từ sự hi sinh âm thầm và tình yêu bền bỉ. Hình ảnh ấy khiến em càng biết ơn, trân trọng tình cảm gia đình và tự nhắc mình phải yêu thương, hiếu thảo với ông bà khi còn có thể. Bài tham khảo Mẫu 8 Có những tình yêu không cần lời nói mà vẫn đủ sức sưởi ấm cả một đời người. Trong văn bản Quà của bà, Vũ Tú Nam đã khắc họa hình ảnh người bà bình dị nhưng vô cùng đẹp đẽ bằng tất cả sự yêu thương và hi sinh dành cho các cháu. Bà mang dáng dấp của người phụ nữ Việt Nam tần tảo, cả đời gắn với lao động, ngày ngày "cặm cụi công việc", chẳng quản nhọc nhằn. Ngay cả khi bệnh đau chân hành hạ suốt hai năm, bà vẫn tự tay vun trồng từng cây mía, củ dong, quả na, khúc sắn dây để dành làm quà cho cháu. Tình yêu thương của bà không chỉ được thể hiện qua những món quà quê dân dã mà còn qua từng cử chỉ ân cần, từng câu chuyện kể khi cháu ngồi trong lòng bà. Cảm động nhất là gói ô mai sấu – món quà nhỏ nhưng chứa đựng biết bao yêu thương. Mỗi sáng sau đêm mưa gió, bà lặng lẽ lần ra sân nhặt từng quả sấu rụng, tỉ mỉ rửa, ngâm muối, phơi khô rồi cất giữ, chỉ mong ngày các cháu ghé thăm. Đôi bàn tay run run của bà như in hằn dấu vết của thời gian nhưng chưa bao giờ thôi nâng niu con cháu. Chính sự bình dị, chắt chiu và hi sinh thầm lặng ấy đã làm nên vẻ đẹp bất tử của người bà. Đọc tác phẩm, em càng thấu hiểu giá trị thiêng liêng của tình thân và thấy mình cần sống hiếu nghĩa, yêu thương ông bà nhiều hơn. Bài tham khảo Mẫu 9 Bằng giọng kể mộc mạc và giàu cảm xúc, văn bản Quà của bà của Vũ Tú Nam đã để lại trong lòng người đọc hình ảnh người bà với vẻ đẹp của đức hi sinh, sự tần tảo và tình yêu thương cháu vô bờ bến. Trước hết, bà là hiện thân của người phụ nữ lao động cần cù, suốt ngày "cặm cụi công việc", luôn sống vì gia đình hơn là vì bản thân. Dẫu tuổi cao, sức yếu và bệnh đau chân kéo dài, bà vẫn tự mình trồng trọt, chăm sóc từng luống cây để có những thức quà giản dị dành cho cháu. Hơn cả giá trị vật chất, những món quà ấy là biểu hiện của một tình yêu luôn hiện hữu trong từng việc làm nhỏ bé. Khi còn khỏe, bà không bao giờ quên ghé thăm các cháu sau mỗi buổi chợ, vừa mang quà vừa mang theo những câu chuyện tuổi thơ đầy ắp yêu thương. Khi không còn đi lại được, tình cảm ấy vẫn không hề thay đổi. Gói ô mai sấu chính là chi tiết kết tinh vẻ đẹp của người bà: từ việc lần ra sân nhặt từng quả sấu sau đêm mưa, kiên nhẫn rửa sạch, ngâm muối, phơi khô đến lúc gói ghém cẩn thận bằng đôi tay run run, tất cả đều xuất phát từ trái tim luôn hướng về con cháu. Qua hình tượng người bà, tác giả khẳng định rằng tình yêu thương chân thành luôn được thể hiện bằng sự hi sinh âm thầm chứ không phải những điều lớn lao. Tác phẩm giúp em thêm trân trọng tình cảm gia đình và nhắc nhở bản thân phải sống hiếu thảo, biết yêu thương ông bà bằng những hành động thiết thực mỗi ngày. Bài tham khảo Mẫu 10 Qua văn bản Quà của bà của Vũ Tú Nam, em vô cùng xúc động trước vẻ đẹp bình dị mà cao quý của người bà. Bà hiện lên là một người phụ nữ giàu tình yêu thương, luôn dành cho các cháu sự quan tâm chân thành và vô điều kiện. Dù bận rộn với công việc hằng ngày, mỗi lần đi chợ bà đều không quên mang về cho các cháu những món quà quê mộc mạc. Khi tuổi già, sức yếu, đôi chân đau khiến bà không thể đến thăm cháu như trước, bà vẫn tự tay trồng, chăm sóc và dành dụm từng củ dong, cây mía, quả na hay gói ô mai sấu để làm quà. Những món quà ấy tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng biết bao tình yêu, sự hy sinh và nỗi nhớ thương của bà dành cho con cháu. Hình ảnh đôi tay run run mở chiếc tay nải trao gói ô mai khiến em càng thấm thía tình bà sâu nặng. Bà không chỉ chăm lo cho cháu bằng những món quà vật chất mà còn nuôi dưỡng tâm hồn các cháu bằng sự ân cần, bao dung và những câu chuyện ấm áp. Qua đó, em càng thêm yêu quý, kính trọng bà và hiểu rằng tình bà là một món quà vô giá, luôn theo ta suốt cuộc đời.
|






Danh sách bình luận