Viết đoạn văn nghị luận phân tích, đánh giá về nội dung và nghệ thuật của đoạn thơ sau: “Thời gian chạy qua tóc mẹ…Cho con ngày một thêm cao.”(Trích Trong lời mẹ hát – Trương Nam Hương)Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Tác giả Trương Nam Hương và đoạn thơ trích trong bài Trong lời mẹ hát. - Nội dung khái quát: Đoạn thơ là dòng cảm xúc nghẹn ngào, xót xa trước sự hy sinh lặng thầm của người mẹ và sự trôi chảy nghiệt ngã của thời gian. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Tác giả Trương Nam Hương và đoạn thơ trích trong bài Trong lời mẹ hát. - Nội dung khái quát: Đoạn thơ là dòng cảm xúc nghẹn ngào, xót xa trước sự hy sinh lặng thầm của người mẹ và sự trôi chảy nghiệt ngã của thời gian. Thân đoạn - Hai câu đầu: Quy luật thời gian và sự già đi của mẹ + Nghệ thuật: Biện pháp nhân hóa "Thời gian chạy" biến khái niệm trừu tượng thành một hành động cụ thể, vội vã, vô tình. + Nội dung: Thời gian trôi qua nhanh chóng, in hằn dấu vết lên mái tóc mẹ. Từ láy "nôn nao" diễn tả trạng thái cảm xúc xót xa, thương cảm đến nhói lòng của người con khi chứng kiến tóc mẹ chuyển "màu trắng". - Hai câu sau: Sự hy sinh của mẹ và sự trưởng thành của con + Nghệ thuật: Sử dụng hình ảnh đối lập/đòn bẩy ("Lưng mẹ còng xuống" "Con thêm cao") kết hợp với từ "cho" chỉ mục đích. + Nội dung: Mẹ chấp nhận già đi, hao mòn về sức khỏe (lưng còng xuống) để nâng bước, cho con một tương lai cao lớn, trưởng thành cả về vóc dáng lẫn tâm hồn. Đó là quy luật đánh đổi đầy thiêng liêng của tình mẫu tử. Kết đoạn - Khái quát giá trị nghệ thuật: Thể thơ 6 chữ, ngôn ngữ giản dị, hình ảnh giàu sức gợi. - Bài học/Thông điệp: Đoạn thơ thức tỉnh trong lòng mỗi chúng ta lòng biết ơn, tình yêu thương và trách nhiệm phụng dưỡng, trân trọng cha mẹ khi còn có thể. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Đoạn thơ trong bài "Trong lời mẹ hát" của Trương Nam Hương là nốt lặng xót xa về tình mẫu tử trước sự chảy trôi nghiệt ngã của thời gian. Bằng biện pháp nhân hóa độc đáo, tác giả khiến "thời gian" vô hình trở nên hữu hình qua hành động "chạy qua tóc mẹ", để lại "một màu trắng đến nôn nao". Từ láy "nôn nao" xúc động tả thực nỗi đau đớn, thảng thốt của người con khi nhận ra mẹ đã già. Đặc biệt, nghệ thuật đối lập tương phản giữa "lưng mẹ còng xuống" và "con ngày một thêm cao" đã khắc họa một quy luật đánh đổi đầy thiêng liêng. Mẹ chấp nhận hao mòn sức khỏe, gánh trên vai bao nhọc nhằn cuộc đời chỉ để nâng đỡ, cho con một tương lai vững vàng, cao lớn. Với thể thơ sáu chữ cô đọng, ngôn từ giản dị mà giàu sức gợi, bốn câu thơ không chỉ là lời tri ân sâu sắc gửi đến mẹ, mà còn là hồi chuông thức tỉnh mỗi chúng ta về lòng hiếu thảo và sự trân trọng từng phút giây bên cha mẹ. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Bốn câu thơ của Trương Nam Hương chạm đến góc khuất mềm mại nhất trong trái tim độc giả bằng tiếng lòng nghẹn ngào của người con hướng về mẹ. Thời gian trong thơ không trôi một cách lặng lẽ mà "chạy" thật nhanh, vội vã nhuộm trắng mái tóc mẹ. Sắc trắng ấy không chỉ là dấu vết tuổi tác, mà là cái "nôn nao" – một cảm giác xốn xang, thắt lòng của đứa con hiếu thảo. Sự hiếu nghĩa ấy càng được đẩy lên cao trào qua hình ảnh đòn bẩy: dáng mẹ cứ "còng dần xuống" theo năm tháng thì vóc dáng con lại "ngày một thêm cao". Từ "cho" xuất hiện đầy thiêng liêng, khẳng định sự trưởng thành của con chính là sự chắt chiu, đánh đổi từ cuộc đời và thanh xuân của mẹ. Đoạn thơ thành công nhờ giọng điệu thiết tha, hình ảnh hoán dụ và tương phản sâu sắc, gieo vào lòng người đọc bài học nhân sinh sâu sắc về sự thấu hiểu và lòng biết ơn vô hạn đối với đấng sinh thành. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Đoạn trích trong tác phẩm "Trong lời mẹ hát" là sự kết hợp hài hòa giữa chất trữ tình thiết tha và triết lý nhân văn sâu sắc về tình mẫu tử. Trương Nam Hương đã cụ thể hóa sự tàn nhẫn của thời gian qua hình ảnh "chạy qua tóc mẹ", biến mái tóc xanh xưa cũ thành màu bạc trắng khiến lòng người "nôn nao" thương xót. Bản chất của tình yêu thương người mẹ được nhà thơ đúc kết qua hai câu thơ cuối bằng nghệ thuật đối lập: "lưng mẹ còng xuống" ↔ "con thêm cao". Đây không chỉ là sự thay đổi về tầm vóc vật lý, mà là biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng: mẹ tự nguyện lùi lại, nhỏ bé đi để làm bệ phóng cho con bay cao, bay xa vào đời. Bằng thể thơ sáu chữ giàu nhịp điệu, cấu trúc câu gãy gọn và hình ảnh chọn lọc, đoạn thơ đã tôn vinh một cách đầy trân trọng biểu tượng người mẹ Việt Nam giàu lòng vị tha, đồng thời nhắc nhở con người không được lãng quên cội nguồn yêu thương. Bài tham khảo Mẫu 1 Đoạn thơ trong bài Trong lời mẹ hát đã để lại trong lòng người đọc nhiều xúc động về sự hi sinh thầm lặng của mẹ trước bước đi nghiệt ngã của thời gian. Câu thơ “Thời gian chạy qua tóc mẹ” gợi hình ảnh thời gian như một dòng chảy vô hình đang lặng lẽ bào mòn tuổi xuân của mẹ. Chỉ bằng một chữ “chạy”, nhà thơ đã diễn tả được sự trôi đi nhanh chóng của năm tháng. Mái tóc mẹ từ đen nhánh nay hóa “một màu trắng đến nôn nao”, gợi cảm giác xót xa, nghẹn ngào trong lòng người con khi nhận ra mẹ ngày càng già yếu. Hai câu cuối tạo nên sự đối lập giàu giá trị biểu cảm: “Lưng mẹ cứ còng dần xuống / Cho con ngày một thêm cao”. Mẹ thấp xuống bởi gánh nặng cuộc đời để con lớn lên cả về hình hài lẫn ước mơ. Hình ảnh thơ giản dị nhưng giàu sức gợi đã làm nổi bật đức hi sinh cao cả của mẹ. Giọng thơ nhẹ nhàng, sâu lắng cùng nghệ thuật đối lập tinh tế khiến đoạn thơ mang sức lay động mạnh mẽ, nhắc nhở mỗi người phải biết yêu thương, biết ơn và trân trọng mẹ khi còn có thể. Bài tham khảo Mẫu 2 Bốn câu thơ của Trương Nam Hương là khúc hát tha thiết về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hi sinh vô bờ của người mẹ trong hành trình nuôi con khôn lớn. Hình ảnh “Thời gian chạy qua tóc mẹ” vừa cụ thể vừa giàu ý nghĩa biểu tượng. Thời gian hiện lên như dòng chảy không ngừng, mang theo tuổi trẻ và sức lực của mẹ. Từ mái tóc xanh ngày nào, giờ đây chỉ còn “một màu trắng đến nôn nao”. Từ láy “nôn nao” diễn tả cảm giác bâng khuâng, đau xót của người con khi chứng kiến dấu vết tuổi tác in hằn trên cơ thể mẹ. Đặc biệt, hai câu thơ cuối đã khắc họa thật cảm động sự đánh đổi âm thầm của mẹ: mẹ càng còng lưng vì tần tảo thì con càng trưởng thành, vững vàng hơn trong cuộc sống. Đó không chỉ là sự lớn lên về thể chất mà còn là sự trưởng thành được nuôi dưỡng bằng tình yêu thương và hi sinh của mẹ. Đoạn thơ sử dụng thành công hình ảnh giàu sức gợi, phép đối lập và giọng điệu trữ tình sâu lắng. Qua đó, tác giả ca ngợi công lao trời biển của mẹ và thức tỉnh trong mỗi người lòng biết ơn đối với đấng sinh thành. Bài tham khảo Mẫu 3 Đoạn thơ trong Trong lời mẹ hát đã khắc họa đầy xúc động hình ảnh người mẹ tảo tần, hi sinh cả cuộc đời vì con. Câu thơ mở đầu “Thời gian chạy qua tóc mẹ” gợi cảm giác thời gian trôi đi nhanh và khắc nghiệt. Thời gian không hiện hữu hữu hình nhưng lại để lại dấu vết rõ rệt trên mái tóc mẹ. Hình ảnh “một màu trắng đến nôn nao” không chỉ miêu tả mái tóc bạc mà còn chất chứa nỗi niềm xót xa, thương cảm của người con trước sự già nua của mẹ. Càng xúc động hơn khi nhà thơ viết: “Lưng mẹ cứ còng dần xuống / Cho con ngày một thêm cao”. Hình ảnh đối lập giữa “còng xuống” và “thêm cao” đã cho thấy quy luật đầy yêu thương của cuộc đời: mẹ chấp nhận hi sinh tuổi trẻ, sức khỏe và cả cuộc đời mình để đổi lấy sự trưởng thành của con. Đằng sau từng câu chữ là bóng dáng của biết bao người mẹ Việt Nam âm thầm hi sinh mà không một lời than vãn. Với ngôn ngữ giản dị, hình ảnh giàu tính biểu tượng và giọng thơ tha thiết, đoạn thơ đã khơi dậy trong lòng người đọc niềm biết ơn sâu sắc đối với mẹ – người luôn dành cho con tình yêu lớn lao nhất cuộc đời. Bài tham khảo Mẫu 4 Bằng giọng thơ nhẹ nhàng mà sâu lắng, Trương Nam Hương trong bài Trong lời mẹ hát đã khắc họa cảm động hình ảnh người mẹ tảo tần hi sinh cả cuộc đời vì con. Ngay từ hai câu đầu, tác giả đã gợi ra bước đi khắc nghiệt của thời gian qua hình ảnh nhân hóa “Thời gian chạy qua tóc mẹ”. Động từ “chạy” khiến người đọc cảm nhận rõ sự trôi chảy nhanh chóng của năm tháng, để rồi trên mái tóc mẹ chỉ còn “một màu trắng đến nôn nao”. Từ láy “nôn nao” gợi nỗi bâng khuâng, đau xót đến nghẹn lòng của người con khi chứng kiến mẹ già đi từng ngày. Đặc biệt, hai câu thơ cuối đã thể hiện sâu sắc sự hi sinh âm thầm của mẹ bằng nghệ thuật đối lập đầy ám ảnh: “Lưng mẹ cứ còng dần xuống / Cho con ngày một thêm cao”. Mẹ chấp nhận hao mòn sức lực, chịu đựng nhọc nhằn để nâng bước con trưởng thành cả về thể chất lẫn tâm hồn. Hình ảnh ấy khiến người đọc liên tưởng đến biết bao người mẹ Việt Nam lam lũ, hi sinh mà không một lời than thở. Với thể thơ sáu chữ giàu cảm xúc, ngôn ngữ mộc mạc và hình ảnh giàu giá trị biểu tượng, đoạn thơ đã gửi gắm thông điệp ý nghĩa về lòng biết ơn và trách nhiệm yêu thương, phụng dưỡng cha mẹ. Bài tham khảo Mẫu 5 Đoạn thơ trong bài Trong lời mẹ hát của Trương Nam Hương đã để lại trong lòng người đọc niềm xúc động sâu sắc về sự hi sinh lặng thầm của mẹ trước bước đi nghiệt ngã của thời gian. Mở đầu đoạn thơ, tác giả viết: “Thời gian chạy qua tóc mẹ”. Biện pháp nhân hóa “thời gian chạy” khiến thời gian vốn vô hình trở nên cụ thể, như đang vội vã cuốn đi tuổi xuân của mẹ. Hình ảnh mái tóc bạc “một màu trắng đến nôn nao” không chỉ gợi dấu vết của tuổi tác mà còn diễn tả nỗi xót xa, nghẹn ngào của người con khi nhận ra mẹ ngày càng già yếu. Hai câu thơ sau càng khiến người đọc xúc động hơn bởi nghệ thuật đối lập đặc sắc: “Lưng mẹ cứ còng dần xuống / Cho con ngày một thêm cao”. Mẹ hao gầy, còng lưng vì nhọc nhằn để con được trưởng thành, lớn khôn. Từ “cho” đã nhấn mạnh mục đích cao đẹp của sự hi sinh ấy. Đó là quy luật thiêng liêng của tình mẫu tử: mẹ chấp nhận mất mát để đổi lấy tương lai cho con. Với thể thơ sáu chữ giàu nhạc điệu, ngôn ngữ giản dị mà giàu sức gợi, đoạn thơ đã khơi dậy trong mỗi người lòng biết ơn và ý thức yêu thương, trân trọng mẹ khi còn có thể. Bài tham khảo Mẫu 6 Trong bài Trong lời mẹ hát, Trương Nam Hương đã viết nên những vần thơ giản dị mà lay động lòng người về tình mẫu tử thiêng liêng. Đoạn thơ là tiếng lòng nghẹn ngào của người con khi nhận ra sự hi sinh âm thầm của mẹ trước dòng chảy vô tình của thời gian. Câu thơ “Thời gian chạy qua tóc mẹ” sử dụng phép nhân hóa đầy sáng tạo, khiến thời gian như một thực thể hữu hình đang lặng lẽ cướp đi tuổi xuân của mẹ. Chỉ qua hình ảnh “một màu trắng đến nôn nao”, tác giả đã gợi ra mái tóc bạc vì mưa nắng, lo toan và cả nỗi xót xa đến nhói lòng của người con. Hai câu thơ cuối tạo ấn tượng mạnh bởi hình ảnh đối lập giàu ý nghĩa: mẹ “còng dần xuống” còn con thì “ngày một thêm cao”. Sự đối lập ấy cho thấy mẹ đã hi sinh cả sức khỏe, tuổi trẻ và cuộc đời để con được trưởng thành, vững bước trên hành trình sống. Từ “cho” vang lên như một lời khẳng định về đức hi sinh vô điều kiện của mẹ. Bằng thể thơ sáu chữ giàu nhạc điệu, giọng thơ tha thiết cùng ngôn ngữ giàu sức gợi, đoạn thơ không chỉ ca ngợi tình mẹ bao la mà còn nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng, yêu thương và báo đáp công ơn sinh thành khi vẫn còn cơ hội. Bài tham khảo Mẫu 7 Bốn câu thơ trích trong tác phẩm "Trong lời mẹ hát" của nhà thơ Trương Nam Hương là dòng dòng xúc động nghẹn ngào, một cái nhìn đầy thấu hiểu và biết ơn của người con dành cho đấng sinh thành. Ý thơ mở ra với quy luật nghiệt ngã của tạo hóa qua hình ảnh nhân hóa "Thời gian chạy qua tóc mẹ". Chữ "chạy" vừa gợi lên sự trôi đi nhanh chóng, không thể níu giữ của năm tháng, vừa thể hiện sự vô tình của cuộc đời đối với kiếp người. Để rồi, dấu vết mà nó để lại trên mái tóc mẹ là "một màu trắng đến nôn nao". Tính từ "nôn nao" khơi gợi một nỗi buồn da diết, một sự hụt hẫng, xót xa tận đáy lòng của đứa con hiếu thảo khi nhận ra quỹ thời gian của mẹ không còn nhiều. Đặc biệt, chiều sâu tư tưởng của đoạn thơ nằm ở hai câu cuối với kết cấu đối lập hoàn chỉnh: mẹ "còng dần xuống" còn con "thêm cao". Dáng lưng còng của mẹ là hình ảnh hoán dụ cho những nhọc nhằn, dãi dầu nắng mưa để nuôi con khôn lớn. Sự tương phản này tạo nên một tượng đài vĩ đại về sự hy sinh: mẹ tự nguyện thu nhỏ mình lại, chịu thấp đi để làm bệ phóng vững chắc nâng bước con bay cao, bay xa vào tương lai rộng mở. Bằng giọng thơ tha thiết, trầm lắng kết hợp với các biện pháp tu từ đặc sắc, Trương Nam Hương đã chạm đến sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất của con người, nhắc nhở chúng ta phải trân trọng từng giây phút được ở bên mẹ. Bài tham khảo Mẫu 8 Đoạn thơ bốn câu trong bài "Trong lời mẹ hát" của Trương Nam Hương là những nốt nhạc trầm sâu lắng, kết tinh giá trị nhân văn cao đẹp về tình mẫu tử trước sự trôi chảy nghiệt ngã của thời gian. Mở đầu đoạn thơ, tác giả đã sử dụng vô cùng tinh tế biện pháp nhân hóa khi biến "thời gian" vô hình thành một thực thể chủ động "chạy qua tóc mẹ". Động từ "chạy" gợi bước đi vội vã, tàn nhẫn của năm tháng, để lại hậu quả xót xa: "Một màu trắng đến nôn nao". Từ láy "nôn nao" ở đây không chỉ tả thực màu tóc bạc, mà là sự chuyển hóa cảm giác, diễn tả tâm trạng thảng thốt, đau đớn đến nhói lòng của người con khi nhận ra mẹ mình đã già. Nỗi xót thương ấy tiếp tục được đẩy lên cao trào trong hai câu thơ cuối thông qua nghệ thuật đối lập đòn bẩy: "lưng mẹ cứ còng dần xuống" tương phản với "con ngày một thêm cao". Hình ảnh dáng mẹ còng xuống theo chiều dọc của không gian chính là sự cụ thể hóa những gánh nặng, lo toan mà mẹ đã gánh vác cả đời. Từ "cho" xuất hiện như một nhịp cầu thiêng liêng, khẳng định quy luật đánh đổi đầy vị tha: sự trưởng thành, cao lớn cả về tầm vóc lẫn tâm hồn của con hôm nay chính là được chắt chiu từ sự hao mòn sức khỏe và thanh xuân của mẹ. Với thể thơ sáu chữ cô đọng, ngôn từ giản dị nhưng giàu sức gợi, đoạn thơ không chỉ là lời tri ân thành kính mà còn thức tỉnh trong lòng người đọc lòng biết ơn và ý thức sâu sắc về chữ Hiếu. Bài tham khảo Mẫu 9 Đoạn thơ ngắn trong bài "Trong lời mẹ hát" của Trương Nam Hương mang đậm tính triết lý nhân sinh sâu sắc, tôn vinh biểu tượng người mẹ Việt Nam giàu lòng vị tha và đức hy sinh. Tác giả đã cụ thể hóa sự trôi chảy trừu tượng của thời gian bằng một hình ảnh rất thơ và cũng rất thực: "Thời gian chạy qua tóc mẹ". Động từ mạnh "chạy" bắt trôi dòng chảy của tuổi tác, biến mái tóc xanh thời con gái của mẹ thành "một màu trắng đến nôn nao". Từ "nôn nao" được dùng rất đắt, nó chuyển tải trọn vẹn nỗi niềm bâng khuâng, xót xa và cả sự bất lực của người con trước quy luật sinh, lão, bệnh, tử của đời người. Từ nỗi xót xa ấy, nhà thơ nâng tầm khái quát thành một quy luật của tình mẫu tử qua hai câu thơ cuối: "Lưng mẹ cứ còng dần xuống / Cho con ngày một thêm cao". Phép đối lập giữa hai trạng thái "còng dần xuống" và "thêm cao" cùng từ chỉ mục đích "cho" đã làm sáng tỏ một triết lý sống cao đẹp. Cuộc đời mẹ là một chuỗi những ngày dài hao gầy, vất vả; mẹ chấp nhận sự già nua, tàn tạ về thể xác để đổi lấy sự vươn lên, tương lai tươi sáng cho con. Đoạn thơ sử dụng thể thơ sáu chữ vừa vặn như nhịp võng đưa, ngôn ngữ mộc mạc mà chứa đựng sức nặng ngàn cân. Tác phẩm không chỉ dừng lại ở lời ngợi ca người mẹ, mà còn là bài học giáo dục sâu sắc về đạo làm con, khơi dậy trách nhiệm yêu thương và phụng dưỡng cha mẹ. Bài tham khảo Mẫu 10 Đoạn thơ trong bài Trong lời mẹ hát đã khắc họa sâu sắc sự hi sinh thầm lặng và tình yêu thương bao la của người mẹ. Hình ảnh “thời gian chạy qua tóc mẹ” gợi bước đi nhanh chóng của thời gian, làm mái tóc mẹ bạc trắng vì bao nhọc nhằn, lo toan cho con. Từ láy “nôn nao” không chỉ diễn tả màu tóc bạc mà còn gợi niềm xót xa, xúc động trong lòng người con khi nhận ra mẹ ngày một già đi. Hai câu sau tạo nên sự đối lập đầy ám ảnh: “Lưng mẹ cứ còng dần xuống / Cho con ngày một thêm cao”. Mẹ hao gầy, vất vả để đổi lấy sự trưởng thành của con. Đoạn thơ thành công nhờ hình ảnh giản dị mà giàu sức gợi, nghệ thuật đối lập tinh tế cùng giọng thơ nhẹ nhàng, giàu cảm xúc, qua đó ca ngợi công lao trời biển của mẹ và nhắc nhở mỗi người phải biết yêu thương, trân trọng đấng sinh thành.
|






Danh sách bình luận