Viết đoạn văn phân tích 12 dòng thơ cuối của văn bản “Ăn tết với mẹ” của Vĩnh Mai

Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Tác giả Vĩnh Mai và bài thơ "Ăn tết với mẹ" đầy xúc động về tình quân dân trong kháng chiến.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Mở đoạn

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Tác giả Vĩnh Mai và bài thơ "Ăn tết với mẹ" đầy xúc động về tình quân dân trong kháng chiến.

- Giới thiệu vị trí/nội dung 12 dòng cuối: Đoạn thơ khép lại bài bằng cảnh bữa cơm ngày Tết ấm áp và sự chuyển biến trong nhận thức, quyết tâm của người chiến sĩ khi lên đường.

Thân đoạn

- Sự chăm chút, yêu thương và niềm vui giản dị của người mẹ (6 dòng đầu):

+ Hành động/Lời nói: Mẹ giục con ăn "Con cố mà ăn", nhìn con ăn với ánh mắt ngập tràn hạnh phúc "hai mắt cười". Niềm vui của mẹ đơn sơ là được chăm sóc đứa con tinh thần của mình.

+ Tấm lòng hướng về Cách mạng: Ánh mắt mẹ "sáng ngời" khi chợt nhớ và hỏi thăm sức khỏe của Bác Hồ ("Tết ni Cụ đã mấy mươi tuổi rồi?"). Chi tiết này nâng tầm tình cảm của mẹ: không chỉ là lòng thương con cá nhân mà là lòng yêu nước, kính yêu vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc.

- Sự thấu hiểu và quyết tâm lên đường của người chiến sĩ (6 dòng cuối):

+ Cảm xúc của người con: Bên bếp lửa hồng, anh bộ đội cảm thấy lòng mình "thấm thía tình thương". Đó là sự thức tỉnh, tiếp nhận trọn vẹn tình mẹ, tình đồng bào.

+ Hành động và lý tưởng: Lời hứa, lời tâm sự xúc động "Mẹ ơi! Con mẹ coi thường gian lao". Tình thương của mẹ đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc, hóa thành sức mạnh để người lính sẵn sàng bước tiếp trên con đường kháng chiến trường kỳ, không ngại hy sinh, gian khổ.

Kết đoạn

- Khái quát nghệ thuật: Thể thơ tự do, ngôn ngữ mộc mạc, đậm chất miền Trung, giọng điệu tâm tình, ấm áp.

- Khẳng định giá trị đoạn thơ: Đoạn thơ là một nốt nhạc hay về tình mẫu tử hòa quyện sâu sắc với tình yêu quê hương, đất nước, làm sáng ngời hình ảnh con người Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

12 dòng thơ cuối của "Ăn tết với mẹ" là nốt lặng đầy xúc động về tình mẫu tử thiêng liêng hòa trong tình yêu đất nước. Tác giả Vĩnh Mai đã tái hiện hình ảnh người mẹ đầy sống động qua những cử chỉ bình dị: “ngó con nhai”, “nhìn con nuốt” cùng “hai mắt cười”. Ánh mắt ấy chứa chan niềm hạnh phúc, sự chắt chiu và chở che của người mẹ dành cho đứa con xa nhà. Không chỉ dừng lại ở tình mẫu tử, lòng mẹ còn bao la hơn khi bỗng nhiên "mắt mẹ sáng ngời" hỏi thăm tuổi của Bác Hồ ("Cụ"). Câu hỏi tự nhiên, mộc mạc ấy thể hiện lòng kính yêu sâu sắc của người mẹ hậu phương hướng về vị lãnh tụ. Chính tình thương ấm áp bên bếp lửa và tấm lòng cao cả của mẹ đã thấm thía vào tâm can người chiến sĩ. Nó trở thành cội nguồn sức mạnh, là hành trang vô giá để người con vững vàng bước tiếp, "coi thường gian lao" nơi chiến trường.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Mười hai câu thơ cuối bài thơ "Ăn tết với mẹ" của Vĩnh Mai đã thể hiện sâu sắc sự giao thoa giữa tình cảm gia đình và tình yêu Tổ quốc. Đoạn thơ mở đầu bằng khung cảnh ấm áp khi mẹ trìu mến ngắm nhìn con ăn. Tình mẫu tử giản dị mà vĩ đại ấy càng được nâng tầm khi mẹ hướng lòng mình về Bác Hồ bằng câu hỏi chứa chan sự kính yêu: “Tết ni Cụ đã mấy mươi tuổi rồi?”. Người mẹ già ấy chính là biểu tượng của hậu phương vững chắc, nghèo khó nhưng giàu lòng yêu nước. Đối diện với tấm lòng bao la của mẹ, người chiến sĩ cảm thấy "thấm thía tình thương". Sự thấu hiểu ấy đã ngay lập tức chuyển hóa thành hành động và lý tưởng sống cao đẹp: “Ngày mai con bước lên đường / Mẹ ơi! Con mẹ coi thường gian lao”. Tình mẹ đã chắp cánh cho lý tưởng, tiếp thêm ý chí sắt đá để người con sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ cho độc lập dân tộc.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Bằng ngôn ngữ mộc mạc và giọng điệu tâm tình đậm chất miền Trung, 12 dòng thơ cuối của tác phẩm đã kết tinh trọn vẹn giá trị nhân văn của bài thơ. Vĩnh Mai rất tài tình khi sử dụng các động từ "ngó", "nhìn" kết hợp với hình ảnh "hai mắt cười" để khắc họa chân thực thần thái của người mẹ hiền từ, hạnh phúc khi được chăm sóc con. Sự đan cài câu hỏi tu từ hướng về "Cụ Hồ" đã khéo léo nâng tầm tình cảm cá nhân thành tình yêu Cách mạng rộng lớn. Đoạn thơ có kết cấu chuyển dịch khéo léo từ không gian ấm cúng, tĩnh lặng bên bếp lửa sang không gian rộng lớn của nẻo đường kháng chiến "ngày mai". Lời hứa “con mẹ coi thường gian lao” vang lên như một lời thề danh dự. Đoạn thơ không chỉ ca ngợi người mẹ chiến sĩ anh hùng mà còn khẳng định tình quân dân, tình yêu nước chính là cội nguồn làm nên chiến thắng.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong mười hai dòng thơ cuối bài thơ Ăn tết với mẹ, nhà thơ Vĩnh Mai đã khắc họa sâu sắc tình mẹ giàu yêu thương và sức mạnh tinh thần của người lính cách mạng. Hình ảnh người mẹ hiện lên thật cảm động qua những cử chỉ giản dị mà chan chứa tình yêu: “Mẹ ngồi mẹ ngó con nhai / Mẹ nhìn con nuốt mà hai mắt cười”. Niềm vui của mẹ không phải vật chất đầy đủ mà chỉ là được nhìn con ăn ngon, được gần con trong khoảnh khắc sum vầy ngày Tết. Đặc biệt, câu hỏi hồn hậu: “Tết ni Cụ đã mấy mươi tuổi rồi?” cho thấy lòng kính yêu của mẹ đối với Bác Hồ và niềm tin son sắt vào cách mạng. Từ tình thương của mẹ, người con như được tiếp thêm nghị lực: “Ngày mai con bước lên đường / Mẹ ơi! Con mẹ coi thường gian lao”. Lời thơ mộc mạc mà giàu cảm xúc đã làm nổi bật vẻ đẹp của tình mẫu tử gắn với tình yêu quê hương, đất nước. Nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ bình dị, đậm chất khẩu ngữ cùng giọng điệu chân thành, ấm áp đã góp phần tạo nên sức lay động sâu xa cho đoạn thơ.

Bài tham khảo Mẫu 2

Trong mười hai dòng thơ cuối bài Ăn tết với mẹ, nhà thơ Vĩnh Mai đã khắc họa thật cảm động hình ảnh người mẹ nông dân giàu tình yêu thương và lòng yêu nước sâu nặng. Sau bao câu chuyện về bộ đội, về Bác Hồ, mẹ lại lặng lẽ dõi theo từng miếng ăn của con: “Mẹ ngồi mẹ ngó con nhai / Mẹ nhìn con nuốt mà hai mắt cười”. Điệp từ “mẹ” kết hợp với các động từ “ngồi”, “ngó”, “nhìn” đã diễn tả trọn vẹn niềm hạnh phúc bình dị của người mẹ nghèo. Chỉ cần thấy con ăn ngon, mẹ đã mãn nguyện. Tình thương ấy không ồn ào mà âm thầm, sâu lắng, khiến người đọc xúc động nghẹn ngào. Đặc biệt, chi tiết “mắt mẹ sáng ngời” khi nhắc đến Bác Hồ đã cho thấy niềm kính yêu và lòng tin son sắt của người dân đối với cách mạng. Trong ngọn lửa bập bùng của đêm Tết, người con không chỉ cảm nhận được hơi ấm gia đình mà còn thấu hiểu vẻ đẹp tâm hồn của mẹ. Chính tình yêu thương và niềm tin của mẹ đã tiếp thêm sức mạnh để người chiến sĩ “coi thường gian lao”, vững vàng lên đường làm nhiệm vụ. Với giọng thơ chân chất, giàu cảm xúc cùng ngôn ngữ đậm chất đời thường, đoạn thơ đã để lại dư âm sâu lắng về tình mẫu tử và tình yêu đất nước.

Bài tham khảo Mẫu 3

Mười hai dòng thơ cuối của bài thơ Ăn tết với mẹ là khúc ca ấm áp về tình mẹ và sức mạnh tinh thần của người lính trong những năm tháng kháng chiến. Vĩnh Mai không xây dựng hình ảnh người mẹ bằng những điều lớn lao mà bằng những cử chỉ vô cùng giản dị: “Mẹ ngồi mẹ ngó con nhai / Mẹ nhìn con nuốt mà hai mắt cười”. Hình ảnh ấy gợi lên bóng dáng người mẹ Việt Nam tảo tần, cả đời sống vì con. Niềm vui của mẹ đơn sơ biết mấy: chỉ cần con trở về, được ngồi cạnh bếp lửa ngày Tết, được nhìn con ăn bữa cơm nghèo cũng đủ hạnh phúc. Câu thơ như chan chứa hơi ấm của tình mẫu tử thiêng liêng. Không chỉ yêu con, mẹ còn dành trọn tình cảm cho cách mạng và Bác Hồ. Chi tiết “mắt mẹ sáng ngời” thể hiện niềm xúc động, kính yêu chân thành của người dân lao động đối với vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc. Trong không gian đầm ấm của đêm giao thừa, người con càng thấm thía tình thương của mẹ, từ đó có thêm ý chí vượt qua mọi khó khăn: “Mẹ ơi! Con mẹ coi thường gian lao”. Đoạn thơ có giọng điệu nhẹ nhàng, tha thiết, ngôn ngữ mộc mạc mà giàu sức gợi, qua đó ca ngợi vẻ đẹp của người mẹ Việt Nam giàu đức hi sinh, giàu lòng yêu nước.

Bài tham khảo Mẫu 4

Khép lại bài thơ Ăn tết với mẹ, Vĩnh Mai đã để lại trong lòng người đọc những xúc cảm sâu xa về tình mẫu tử và vẻ đẹp tâm hồn của người mẹ Việt Nam thời kháng chiến. Hình ảnh mẹ hiện lên thật gần gũi qua những câu thơ giản dị: “Mẹ ngồi mẹ ngó con nhai / Mẹ nhìn con nuốt mà hai mắt cười”. Người mẹ nghèo không có của ngon vật lạ, chỉ có lưng xôi đơn sơ nhưng chứa đựng biết bao yêu thương. Ánh mắt dõi theo con ăn chính là biểu hiện chân thực nhất của tình mẹ bao la, hi sinh thầm lặng suốt đời vì con. Đặc biệt, khi nhắc đến Bác Hồ, “mắt mẹ sáng ngời”, một chi tiết nhỏ nhưng giàu ý nghĩa biểu tượng. Đó là ánh sáng của niềm tin, của lòng biết ơn và tình yêu cách mạng tha thiết. Qua lời kể chân thành của mẹ, người con càng hiểu hơn giá trị của độc lập, của sự hi sinh và trách nhiệm của mình với quê hương đất nước. Vì thế, ngày mai lên đường, người chiến sĩ mang theo cả hơi ấm của tình mẹ để “coi thường gian lao”. Với nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, ngôn ngữ đậm chất khẩu ngữ và giọng thơ đằm thắm, đoạn thơ đã ca ngợi vẻ đẹp bình dị mà cao cả của người mẹ Việt Nam trong thời đại cách mạng.

Bài tham khảo Mẫu 5

Bài thơ Ăn tết với mẹ của Vĩnh Mai là khúc ca cảm động về tình quân dân trong kháng chiến. Mười hai dòng thơ cuối khép lại tác phẩm bằng hình ảnh bữa cơm ngày Tết ấm áp cùng quyết tâm lên đường đầy xúc động của người chiến sĩ. Trong không gian bếp lửa thân thương, người mẹ hiện lên với tình yêu bao la qua lời giục con ăn, qua ánh mắt “hai mắt cười” khi nhìn con nuốt từng miếng xôi. Niềm vui của mẹ thật giản dị mà sâu nặng. Đặc biệt, chi tiết “mắt mẹ sáng ngời” khi hỏi thăm Bác Hồ cho thấy tấm lòng son sắt với cách mạng và vị lãnh tụ kính yêu. Chính tình thương ấy khiến người lính “thấm thía tình thương”, cảm nhận sâu sắc tình mẹ và tình đồng bào. Vì vậy, ngày mai lên đường, anh có thêm nghị lực để “coi thường gian lao”. Với ngôn ngữ mộc mạc, giọng thơ đằm thắm, đoạn thơ đã ca ngợi vẻ đẹp của tình mẫu tử hòa quyện cùng tình yêu đất nước.

Bài tham khảo Mẫu 6

Vĩnh Mai đã để lại nhiều xúc động qua bài thơ Ăn tết với mẹ, đặc biệt ở mười hai dòng cuối đầy ấm áp và nghĩa tình. Đoạn thơ tái hiện cảnh mẹ và người lính ngồi bên bếp lửa ngày Tết, qua đó làm nổi bật tình yêu thương chân thành của người mẹ nghèo. Mẹ luôn giục con ăn, chăm chú nhìn con nhai bằng ánh mắt hạnh phúc “hai mắt cười”. Chỉ cần con ăn ngon, mẹ đã thấy lòng mình vui trọn vẹn. Không chỉ yêu thương bộ đội, mẹ còn một lòng kính yêu Bác Hồ khi xúc động hỏi: “Tết ni Cụ đã mấy mươi tuổi rồi?”. Chi tiết ấy khiến hình ảnh người mẹ trở nên cao đẹp hơn bởi tình cảm cá nhân đã hòa cùng tình yêu nước sâu sắc. Ngồi bên bếp lửa hồng, người chiến sĩ cảm nhận được sự thiêng liêng của tình mẹ nên càng thêm quyết tâm: “Con mẹ coi thường gian lao”. Giọng thơ tâm tình, ngôn ngữ giản dị đậm chất miền Trung đã tạo nên vẻ đẹp chân thực và cảm động cho đoạn thơ.

Bài tham khảo Mẫu 7

Trong bài thơ Ăn tết với mẹ, Vĩnh Mai đã khắc họa thành công vẻ đẹp của tình người trong những năm tháng kháng chiến gian lao. Mười hai dòng thơ cuối là đoạn kết giàu cảm xúc khi người lính cảm nhận sâu sắc tình thương của mẹ trước lúc lên đường. Hình ảnh mẹ hiện lên thật gần gũi qua lời giục con ăn và ánh mắt trìu mến “mẹ nhìn con nuốt mà hai mắt cười”. Niềm hạnh phúc của mẹ đơn sơ biết bao, chỉ là được chăm sóc người con chiến sĩ trong đêm Tết nghèo. Đặc biệt, ánh mắt mẹ “sáng ngời” khi nhắc đến Bác Hồ đã thể hiện tấm lòng yêu nước chân thành của người dân lao động. Trong hơi ấm của bếp lửa quê nhà, người chiến sĩ càng “thấm thía tình thương”, thấu hiểu tình quân dân gắn bó keo sơn. Từ đó, anh có thêm sức mạnh tinh thần để bước tiếp trên con đường kháng chiến, “coi thường gian lao”. Với giọng thơ nhẹ nhàng, chân chất cùng ngôn ngữ giàu cảm xúc, đoạn thơ đã để lại dư âm sâu lắng trong lòng người đọc.

Bài tham khảo Mẫu 8

Mười hai dòng thơ cuối trong tác phẩm “Ăn tết với mẹ” của Vĩnh Mai là những thước phim hoài niệm đắt giá, kết tinh trọn vẹn vẻ đẹp của tình mẫu tử và lòng yêu nước. Đoạn thơ mở ra với một không gian nghệ thuật vô cùng đặc biệt: bên bếp lửa bập bùng, người mẹ già lặng lẽ ngồi “ngó con nhai”, “nhìn con nuốt” với “hai mắt cười”. Những động từ bình dị, đậm chất đời thường ấy đã lột tả đậm nét tâm lý của một người mẹ hiền: hạnh phúc của mẹ không phải là mâm cao cỗ đầy, mà đơn giản chỉ là nhìn thấy đứa con cán bộ đi xa về được ăn một bữa no lòng. Nhưng tầm vóc của người mẹ không dừng lại ở đó. Giữa không khí Tết ấm áp, tâm tư mẹ bỗng mở rộng đến một không gian lớn lao hơn khi “mắt mẹ sáng ngời” hỏi thăm về tuổi của Bác Hồ: “Tết ni Cụ đã mấy mươi tuổi rồi?”. Câu hỏi tự nhiên, mộc mạc mà chứa chan sự tôn kính, cho thấy lòng yêu nước của mẹ không phải điều gì giáo điều, mà chính là sự hiếu kính, lo lắng cho vị lãnh tụ như một người thân trong nhà. Chi tiết này nâng tầm người mẹ từ một người phụ nữ gia đình thành người mẹ chiến sĩ vĩ đại. Đón nhận tình thương bao la ấy, người con cảm thấy lòng mình “thấm thía”. Sự “thấm thía” ấy không dừng lại ở cảm xúc, mà lập tức biến thành hành động và ý chí thép: “Ngày mai con bước lên đường/ Mẹ ơi! Con mẹ coi thường gian lao”. Tình mẫu tử hòa quyện cùng tình quân dân, tình yêu nước đã trở thành bệ phóng tinh thần vững chắc, tiếp thêm sức mạnh để người chiến sĩ vững bước đi qua mọi giông bão, bảo vệ độc lập cho quê hương.

Bài tham khảo Mẫu 9

Mười hai dòng thơ kết thúc bài thơ “Ăn tết với mẹ” của Vĩnh Mai đã để lại dư âm sâu sắc trong lòng độc giả nhờ sự kết hợp hài hòa giữa cái tình gia đình riêng tư và cái chí của thời đại. Đoạn thơ bắt đầu bằng những nét vẽ giản dị nhưng giàu sức gợi về tình mẫu tử. Ánh mắt mẹ dõi theo từng miếng ăn của con, “hai mắt cười” hạnh phúc khi thấy đứa con phương xa được bù đắp sau những ngày gian khổ. Đặc biệt, chi tiết mẹ hỏi về tuổi của “Cụ” Hồ với đôi mắt “sáng ngời” là một điểm sáng nghệ thuật, thể hiện sự hòa quyện tuyệt đối giữa tình mẫu tử và tình yêu Cách mạng. Người mẹ già nơi hậu phương, dù chịu nhiều cực khổ, vẫn luôn hướng trái tim về vị cha già dân tộc. Chính tư tưởng cao đẹp của mẹ đã tác động mạnh mẽ đến thế giới tâm hồn của người con chiến sĩ. Ngồi bên bếp lửa, người con không chỉ cảm nhận hơi ấm vật chất mà đang “thấm thía” hơi ấm của tình người, tình hậu phương. Câu thơ “Ngày mai con bước lên đường” tạo nên một thế đối lập đầy nghệ thuật: một bên là góc bếp nhỏ ấm áp có mẹ, một bên là nẻo đường kháng chiến đầy gian khổ, hiểm nguy. Nhưng lời khẳng định quyết liệt “Con mẹ coi thường gian lao” đã chứng minh rằng: tình thương của mẹ không làm người chiến sĩ yếu mềm, ngược lại, nó là cội nguồn của sức mạnh, là hành trang thiêng liêng nhất. Đoạn thơ khép lại nhưng mở ra một tượng đài bất tử về người chiến sĩ ôm chí lớn ra đi từ lòng mẹ, từ hậu phương vĩ đại.

Bài tham khảo Mẫu 10

Mười hai câu thơ cuối bài “Ăn tết với mẹ” của Vĩnh Mai là một đoạn thơ xuất sắc, thành công cả về mặt nội dung biểu đạt lẫn hình thức nghệ thuật. Bằng thể thơ tự do linh hoạt, ngôn ngữ mộc mạc mang đậm phong vị quê hương miền Trung (với các từ như ni, ngó, Cụ), tác giả đã khắc họa thành công hai hình tượng sóng đôi: người mẹ hậu phương và người con chiến sĩ. Ở sáu câu đầu, hình ảnh người mẹ hiện lên vừa gần gũi, vừa cao cả. Hành động chăm chú nhìn con ăn kết hợp với câu hỏi hướng về Bác Hồ cho thấy người mẹ ấy có một trái tim vô cùng rộng lớn: vừa chở che cho con, vừa trung thành với Cách mạng. Đến sáu câu thơ cuối, tiêu điểm nghệ thuật dịch chuyển sang người con cán bộ. Không gian bếp lửa ấm cúng bấy giờ đóng vai trò là chất xúc tác, làm bùng lên niềm xúc động và sự thức tỉnh trong tâm hồn người lính. Từ ngữ “thấm thía” thể hiện một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự biết ơn vô hạn trước những hy sinh của mẹ và của nhân dân. Đoạn thơ kết thúc bằng một lời hứa, một lời thề sắt đá của người con trước lúc lên đường: “Con mẹ coi thường gian lao”. Nhịp thơ ở hai câu cuối dồn dập, mạnh mẽ như bước chân hành quân, khẳng định ý chí quyết tâm chiến đấu. Có thể nói, với giọng điệu tâm tình, thủ pháp đối lập giữa không gian nhỏ bé và rộng lớn, đoạn thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của tình mẫu tử mà còn khẳng định chân lý: tình yêu gia đình chính là gốc rễ, là điểm tựa làm nên tình yêu Tổ quốc vĩ đại.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close