Viết đoạn văn nêu cảm nhận về bài thơ Em yêu quê hương (Nguyễn Thị Tình)

Mở đoạn - Giới thiệu bài thơ Cây đa của Trần Đăng Khoa và nêu cảm xúc, ấn tượng chung nhất của em (ví dụ: yêu thích bức tranh làng quê thanh bình, gần gũi).

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Mở đoạn

- Giới thiệu bài thơ Cây đa của Trần Đăng Khoa và nêu cảm xúc, ấn tượng chung nhất của em (ví dụ: yêu thích bức tranh làng quê thanh bình, gần gũi).

Thân đoạn

- Bức tranh thiên nhiên tươi đẹp (1 - 2 câu):

+ Cảm nhận về màu sắc rực rỡ, hài hòa của làng quê: màu xanh của lá đa, dòng nước bạc của mương nước, màu vàng của biển lúa mênh mông.

+ Sự sống động của cây đa qua nghệ thuật nhân hóa: biết "gọi gió", "vẫy chim", "nuôi ve" khiến cây đa giống như một người bạn thân thiết, giàu tình yêu thương.

- Cuộc sống con người và thanh âm làng quê (1 - 2 câu):

+ Hình ảnh thanh bình của đàn trâu "thong thả nhai hương lúa", đàn bò "đủng đỉnh" về chuồng.

+ Cảm xúc ấm áp trước tình người: Cây đa dang rộng vòm lá như chiếc quạt khổng lồ, che bóng mát cho các bác nông dân nghỉ ngơi sau giờ làm việc vất vả giữa trưa nắng.

Kết đoạn

- Nội dung: Khẳng định lại giá trị của bài thơ và tình cảm của bản thân (bài thơ khơi dậy trong em tình yêu quê hương đất nước tha thiết và sự trân trọng những vẻ đẹp bình dị quanh mình).

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Bài thơ Cây đa của Trần Đăng Khoa là một bức tranh làng quê thanh bình, lay động tâm hồn người đọc. Qua con mắt trẻ thơ, cây đa không vô tri mà tràn đầy sức sống khi biết “gọi gió”, “vẫy chim”, dang tay che chở cho vạn vật. Giữa không gian ngập tràn màu sắc của dòng nước bạc và biển lúa vàng, sự xuất hiện của đàn trâu "thong thả", đàn bò "đủng đỉnh" càng làm đậm nét vẻ đẹp êm đềm, tự tại của làng quê Việt Nam. Đặc biệt, hình ảnh vòm đa "rì rào xanh" như chiếc quạt khổng lồ xua đi cái nóng mệt nhọc cho các bác nông dân đã để lại trong em dư vị ấm áp về tình người. Tác phẩm không chỉ vẽ nên một miền quê đáng sống mà còn khơi dậy trong em tình yêu quê hương tha thiết, biết trân trọng những nét đẹp bình dị, thân thương ngay bên cạnh mình.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Đến với bài thơ Cây đa, em bị cuốn vào một thế giới tuổi thơ trong ngần và giàu chất họa. Trần Đăng Khoa đã nhân hóa cây đa thành một người bạn lớn, mỗi ngày một lớn lên để "nuôi thêm nhiều ve", biết che bóng mát cho vạn vật. Giữa trưa nắng gắt, vòm đa hiện ra như một mái nhà bình yên, dang rộng vòng tay đón những người nông dân vào nghỉ mát. Tiếng ve kêu hòa cùng tiếng lá rì rào tạo nên một khúc nhạc đồng quê vô cùng vui tươi và sống động. Đọc bài thơ, em cảm nhận sâu sắc sự gắn bó mật thiết, hài hòa giữa thiên nhiên và con người lao động. Những câu thơ giản dị nhưng có sức gợi hình, gợi cảm mạnh mẽ, làm sống dậy trong lòng người đọc niềm tự hào và tình yêu sâu nặng đối với mảnh đất quê hương xứ sở.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Cây đa của Trần Đăng Khoa không đơn thuần là bài thơ tả cảnh, mà là tiếng lòng yêu quê hương sâu sắc. Cây đa trong thơ hiện lên như một chứng nhân, một điểm tựa bình yên giữa đồng quê mênh mông bát ngát. Từ việc "gọi gió", "vẫy chim" cho đến việc ôm ấp đàn trâu, đàn bò và che mát cho các bác nông dân, cây đa chính là biểu tượng của sự bao dung, biểu tượng cho cái hồn của làng cảnh Việt Nam. Nhà thơ đã thấu cảm được nhịp sống chậm rãi, thong thả nơi thôn dã để dệt nên những vần thơ vô cùng tinh tế. Đoạn thơ khép lại nhưng tiếng ve ngân và làn gió mát từ vòm lá vẫn như còn vang vọng, khiến em thêm yêu và trân quý những giá trị văn hóa truyền thống, những nét đẹp mộc mạc nhưng trường tồn của quê hương.

Bài tham khảo Mẫu 1

Bài thơ Cây đa của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em nhiều cảm xúc nhẹ nhàng và sâu lắng về quê hương Việt Nam thanh bình. Chỉ bằng những hình ảnh rất giản dị như cây đa, mương nước, cánh đồng lúa hay tiếng ve kêu, nhà thơ đã vẽ nên một bức tranh đồng quê rộng lớn, tươi sáng và đầy sức sống. Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh “lá xanh dòng nước bạc, biển lúa vàng mênh mông” bởi màu sắc hài hòa ấy khiến khung cảnh quê hương hiện lên đẹp như một bức tranh. Cây đa trong bài thơ không chỉ là một loài cây quen thuộc mà còn giống như người bạn của làng quê khi “gọi gió đến”, “vẫy chim về”, mang lại sự sống và niềm vui cho mọi người. Dưới bóng đa mát rượi, con trâu thong thả nhai cỏ, đàn bò đủng đỉnh trở về, các bác nông dân nghỉ trưa sau giờ lao động vất vả – tất cả đều gợi lên nhịp sống yên bình và ấm áp biết bao. Đọc bài thơ, em như nghe thấy tiếng ve râm ran giữa trưa hè và cảm nhận được hương lúa thoang thoảng trong gió. Bài thơ giúp em thêm yêu thiên nhiên, yêu quê hương và trân trọng những vẻ đẹp bình dị của làng quê Việt Nam.

Bài tham khảo Mẫu 2

Đọc bài thơ Cây đa của Trần Đăng Khoa, em cảm thấy lòng mình thật yên bình và gần gũi với quê hương hơn bao giờ hết. Hình ảnh cây đa giữa cánh đồng rộng lớn đã gợi lên vẻ đẹp thân thuộc của làng quê Việt Nam xưa. Qua ngòi bút hồn nhiên nhưng giàu cảm xúc của nhà thơ, cây đa hiện lên như một sinh thể có tâm hồn, biết “gọi gió”, biết “vẫy chim về”, đem đến sự sống cho thiên nhiên và con người. Em rất thích khung cảnh dưới bóng đa khi con trâu nằm nhai hương lúa, đàn bò thong thả ra về trong ánh chiều đỏ rực. Những hình ảnh ấy vừa bình dị vừa thơ mộng, khiến em cảm nhận được nhịp sống chậm rãi, thanh bình của nông thôn Việt Nam. Đặc biệt, âm thanh “ve kêu, muôn lá quạt” làm cho không gian mùa hè trở nên sống động và đầy sức sống. Bài thơ không chỉ miêu tả vẻ đẹp thiên nhiên mà còn thể hiện tình yêu tha thiết của nhà thơ dành cho quê hương. Đọc xong bài thơ, em càng thêm yêu những hàng cây, cánh đồng và những điều bình dị quanh mình, bởi đó chính là vẻ đẹp thân thương nhất của tuổi thơ và quê hương.

Bài tham khảo Mẫu 3

Bài thơ Cây đa của Trần Đăng Khoa đã gợi trong em nhiều cảm xúc bồi hồi, thân thương về hình ảnh làng quê Việt Nam yên ả. Chỉ với những câu thơ ngắn gọn nhưng giàu hình ảnh, nhà thơ đã mở ra trước mắt người đọc một không gian đồng quê rộng lớn với dòng mương trong xanh, cánh đồng lúa vàng và cây đa cổ thụ đứng giữa đất trời. Em cảm nhận cây đa trong bài thơ giống như linh hồn của làng quê, chứng kiến cuộc sống bình dị của con người mỗi ngày. Hình ảnh cây đa “nuôi thêm nhiều ve” khiến em liên tưởng đến mùa hè tuổi thơ với tiếng ve râm ran vang khắp xóm làng. Dưới bóng đa mát rượi, con người và thiên nhiên hiện lên thật hài hòa: con trâu thong thả nghỉ ngơi, đàn bò lững thững trở về, các bác nông dân dừng chân tránh nắng sau giờ lao động vất vả. Tất cả tạo nên một bức tranh quê thanh bình, êm đềm và chan chứa sự sống. Đọc bài thơ, em không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn thấy yêu hơn những điều giản dị quanh mình. Bài thơ giúp em hiểu rằng quê hương luôn là nơi lưu giữ những hình ảnh đẹp đẽ và thân thương nhất trong tâm hồn mỗi con người.

Bài tham khảo Mẫu 4

Bài thơ Cây đa của thần đồng thơ Trần Đăng Khoa là một khúc ca đồng quê trong trẻo, đánh thức trong lòng người đọc tình yêu quê hương sâu sắc. Qua lăng kính hồn nhiên nhưng vô cùng tinh tế, cây đa giữa đồng không còn là một loài cây vô tri, mà hiện lên như một sinh thể có linh hồn, biết "gọi gió đến", "vẫy chim về". Cây đa ấy chính là biểu tượng cho tâm hồn rộng mở, bao dung của làng quê Việt Nam. Giữa bức tranh rực rỡ sắc màu của "dòng nước bạc" và "biển lúa vàng mênh mông", cây đa dang rộng vòm lá để chở che cho vạn vật. Đó là không gian thong thả của đàn trâu nhai hương lúa, là nhịp bước đủng đỉnh của đàn bò lông hồng như đốm lửa. Đỉnh cao của cảm xúc lắng đọng ở khổ thơ cuối, khi trưa nắng lóe trên đầu, vòm đa đại thụ biến thành một "mái nhà" mát rượi, dang tay đón nhận những người nông dân lao động mệt mỏi vào nghỉ ngơi. Tiếng ve kêu hòa cùng tiếng "muôn lá quạt" rì rào tạo nên một khúc nhạc dịu êm, xua tan đi bao nhọc nhằn, vất vả. Đoạn thơ không chỉ thành công ở nghệ thuật nhân hóa, ẩn dụ sinh động mà còn mang giá trị nhân văn sâu sắc, thể hiện sự gắn bó máu thịt giữa con người và thiên nhiên, gieo vào lòng thế hệ trẻ niềm tự hào, trân trọng những nét đẹp bình dị nhưng trường tồn của cội nguồn.

Bài tham khảo Mẫu 5

Đọc bài thơ Cây đa của Trần Đăng Khoa, em như được chiêm ngưỡng một bức tranh sơn dầu tràn ngập màu sắc, thanh âm và thấm đẫm tình yêu xứ sở. Ngay từ những câu thơ mở đầu, tác giả đã mở ra một không gian khoáng đạt, hài hòa giữa sắc xanh của lá, sắc bạc của mương nước và màu vàng trù phú của cánh đồng. Trên cái nền hoàn hảo ấy, cây đa hiện lên trung tâm, tràn đầy sức sống và lòng hiếu khách khi mỗi ngày một lớn lên để "nuôi thêm nhiều ve", làm bạn cùng gió, cùng chim. Bằng ngòi bút quan sát tỉ mỉ, nhà thơ đã tái hiện tài tình cái nhịp sống chậm rãi, bình yên của thôn quê qua hình ảnh đàn trâu "thong thả nhai hương lúa", đàn bò "đủng đỉnh" về chuồng dưới bóng đa. Sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa nghệ thuật nhân hóa và từ láy gợi hình đã thổi hồn vào cảnh vật, khiến chúng trở nên gần gũi, thân thương lạ kỳ. Đặc biệt, tình cảm của tác giả dành cho người lao động được gửi gắm rất kín đáo và sâu sắc ở khổ thơ cuối. Vòm đa xanh rì rào như hàng ngàn chiếc quạt vô hình, ân cần quạt mát cho các bác nông dân giữa cái nắng trưa oi ả. Bài thơ khép lại nhưng dư âm về một làng quê thanh bình, ấm áp tình người vẫn còn đọng lại vẹn nguyên, nhắc nhở chúng ta về một điểm tựa tinh thần yên ả trong tâm hồn mỗi con người.

Bài tham khảo Mẫu 6

Cây đa của Trần Đăng Khoa không chỉ đơn thuần là bài thơ tả cảnh, mà là tiếng lòng thấu cảm sâu sắc của một tâm hồn trẻ thơ yêu thiên nhiên, yêu lao động tha thiết. Cây đa trong bài chính là điểm tựa tinh thần, là chứng nhân cho cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của người dân quê hương. Nhà thơ đã khéo léo đan cài giữa động và tĩnh, giữa màu sắc và âm thanh để tạo nên một chỉnh thể nghệ thuật tuyệt đẹp. Cây đa biết lớn lên cùng thời gian, biết sẻ chia không gian sống cho chim chóc, ve sầu, và biết ôm ấp cả những đàn gia súc vào lòng. Hình ảnh đàn bò "lông hồng như đốm lửa" bước đi đủng đỉnh dưới bóng mát gợi lên một cuộc sống no ấm, thanh bình đáng mơ ước. Xúc động nhất là hình ảnh vòm đa "rì rào xanh" che chở cho những người nông dân một nắng hai sương. Sự tương phản giữa cái "nắng lóe trên đầu" gay gắt và cái dịu mát của "muôn lá quạt" đã làm nổi bật vai trò chở che, tình nghĩa của cây đa đối với con người. Qua thể thơ năm chữ nhịp nhàng, ngôn ngữ giản dị mà giàu sức gợi, Trần Đăng Khoa đã chạm đến sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất của mỗi người đọc. Bài thơ khơi dậy lòng biết ơn đối với thiên nhiên, đối với người lao động và thắp sáng lên tình yêu quê hương đất nước vô bờ bến.

Bài tham khảo Mẫu 7

Bài thơ Cây đa của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em những cảm xúc thật dịu dàng và yêu mến trước vẻ đẹp bình yên của làng quê Việt Nam. Qua những vần thơ giản dị mà giàu hình ảnh, nhà thơ đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên rực rỡ với màu xanh của lá đa, màu bạc lấp lánh của dòng mương và “biển lúa vàng mênh mông” trải dài bất tận khiến em như được hòa mình vào không gian quê hương thanh bình ấy. Em đặc biệt thích nghệ thuật nhân hóa khi cây đa biết “gọi gió”, “vẫy chim về”, “nuôi thêm nhiều ve”, khiến cây đa không còn vô tri mà trở thành một người bạn thân thiết của làng quê. Dưới bóng đa mát rượi, hình ảnh con trâu thong thả nhai hương lúa, đàn bò đủng đỉnh trở về đã gợi nên nhịp sống chậm rãi, êm đềm và đầy thân thuộc. Em còn cảm thấy thật ấm áp khi cây đa dang rộng tán lá như chiếc ô khổng lồ che mát cho các bác nông dân nghỉ ngơi giữa trưa hè nắng gắt. Bài thơ không chỉ giúp em cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn khiến em thêm yêu quê hương và trân trọng những điều bình dị quanh mình.

Bài tham khảo Mẫu 8

Đọc bài thơ Cây đa của Trần Đăng Khoa, em cảm nhận được một tình yêu quê hương tha thiết và sâu lắng qua bức tranh làng quê giản dị mà vô cùng thơ mộng. Chỉ bằng vài nét chấm phá, nhà thơ đã làm hiện lên trước mắt người đọc khung cảnh đồng quê đầy màu sắc với lá đa xanh mát, dòng nước bạc lấp lánh và cánh đồng lúa vàng óng trải rộng đến tận chân trời. Không chỉ đẹp bởi cảnh vật, cây đa còn trở nên sống động nhờ nghệ thuật nhân hóa độc đáo: cây biết gọi gió về cho mát, vẫy chim về làm tổ và nuôi những tiếng ve ngân vang suốt mùa hè. Em đặc biệt yêu thích những hình ảnh thanh bình nơi thôn quê như con trâu thong thả nhai hương lúa, đàn bò đủng đỉnh trở về trong buổi chiều yên ả. Dưới vòm lá xanh rì rào, các bác nông dân nghỉ trưa sau những giờ lao động vất vả khiến em cảm nhận được sự gần gũi, ấm áp của cuộc sống quê hương. Bài thơ đã khơi dậy trong em tình yêu thiên nhiên, yêu làng quê và niềm trân trọng đối với những vẻ đẹp bình dị của đất nước Việt Nam.

Bài tham khảo Mẫu 9

Bài thơ Cây đa của Trần Đăng Khoa đã mang đến cho em nhiều cảm xúc bồi hồi và yêu thương về vẻ đẹp thanh bình của quê hương Việt Nam. Trong bài thơ, thiên nhiên hiện lên thật tươi đẹp với màu xanh dịu mát của lá đa, sắc bạc lung linh của dòng mương và “biển lúa vàng mênh mông” tạo nên một bức tranh quê vừa rực rỡ vừa yên ả. Qua nghệ thuật nhân hóa tinh tế, cây đa như có linh hồn khi biết “gọi gió đến”, “vẫy chim về” và “nuôi thêm nhiều ve”, khiến em cảm thấy cây đa giống như người mẹ hiền đang ôm ấp, chở che cho làng quê. Không chỉ có thiên nhiên đẹp đẽ, cuộc sống con người trong bài thơ cũng hiện lên thật bình dị và thân thương qua hình ảnh đàn trâu thong thả nhai hương lúa, đàn bò đủng đỉnh về chuồng sau một ngày dài. Em đặc biệt xúc động trước hình ảnh các bác nông dân nghỉ ngơi dưới bóng đa xanh mát giữa trưa hè oi ả, bởi điều đó gợi lên sự gắn bó hài hòa giữa con người với thiên nhiên quê hương. Bài thơ đã giúp em thêm yêu những cảnh vật bình dị và nuôi dưỡng trong em tình yêu tha thiết đối với quê hương đất nước.

Bài tham khảo Mẫu 10

Bài thơ Cây đa của Trần Đăng Khoa đã gợi cho em những cảm xúc bình yên và thân thương về làng quê Việt Nam. Hình ảnh cây đa hiện lên thật gần gũi giữa cánh đồng lúa vàng và dòng mương xanh mát. Em đặc biệt thích những câu thơ miêu tả cây đa như đang “gọi gió”, “vẫy chim về”, khiến thiên nhiên trở nên sống động và đầy sức sống. Dưới bóng đa, cảnh con trâu thong thả nhai cỏ và các bác nông dân nghỉ trưa làm em cảm nhận được vẻ đẹp yên ả của cuộc sống quê hương. Âm thanh ve kêu, lá đa rì rào càng làm bức tranh làng quê thêm sinh động và ấm áp. Bài thơ giúp em thêm yêu thiên nhiên, yêu quê hương và trân trọng những hình ảnh bình dị của tuổi thơ Việt Nam.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close