Top 45 đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích nghệ thuật kể chuyện trong đoạn trích "Một hôm, trong một đám khao ... để khiến người sinh đê tiên..." của Tư cách mõ (Nam Cao) hay nhất

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: + Nam Cao là cây bút xuất sắc của dòng văn học hiện thực, luôn đào sâu vào thế giới nội tâm nhân vật để phản ánh bi kịch của cái đói – miếng ăn và nhất là bi kịch tha hoá của con người.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

1. Mở đoạn

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: 

+ Nam Cao là cây bút xuất sắc của dòng văn học hiện thực, luôn đào sâu vào thế giới nội tâm nhân vật để phản ánh bi kịch của cái đói – miếng ăn và nhất là bi kịch tha hoá của con người. 

+ "Tư cách mõ" là một truyện ngắn đặc sắc miêu tả sự tha hóa của con người dưới áp lực của định kiến xã hội.

- Nêu vấn đề cần nghị luận: Nghệ thuật kể chuyện bậc thầy chính là chìa khóa tạo nên sự hấp dẫn, đặc sắc cho tác phẩm.

2. Thân đoạn

- Luận điểm 1: Tình huống truyện và cách dẫn dắt sự kiện:

+ Nam Cao không kể chuyện một cách dàn trải mà tập trung vào những tình huống xung đột: từ việc Lộ bị hắt hủi trong mâm cỗ đến việc hắn tự "tha hóa" để thích nghi.

+ Sự chuyển biến tâm lí nhân vật Lộ từ "bẽn lẽn", "tấm tức" sang "tặc lưỡi", "ung dung" và cuối cùng là "tham cho mà biết" được dẫn dắt rất tự nhiên, logic theo mô hình: Xã hội nhục mạ -> Nhân vật phản kháng bằng cách buông xuôi -> Trở nên đê tiện thực sự.

- Luận điểm 2: Nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật tinh tế:

+ Tác giả miêu tả tâm lí qua những biểu hiện ngoại hiện rất thực: mặt "đỏ bừng", "cúi gầm", "nhai nhồm nhoàm", "vênh vênh".

+ Đặc biệt là nghệ thuật sử dụng độc thoại nội tâm: những suy nghĩ "Mặc chúng nó!", "Muốn nói, ông cho chúng mày nói chán!" cho thấy quá trình nhân vật tự thuyết phục mình từ bỏ lòng tự trọng để đổi lấy sự tồn tại.

- Luận điểm 3: Sự kết hợp linh hoạt các điểm nhìn và giọng điệu, ngôn ngữ:

+ Điểm nhìn: Có sự hòa lẫn giữa điểm nhìn của người kể chuyện khách quan với điểm nhìn của chính nhân vật (đoạn "A! Họ bảo hắn là mõ vậy...").

+ Giọng điệu: Giọng điệu đa sắc thái, vừa lạnh lùng khách quan, vừa mỉa mai châm biếm, lại vừa xót xa, đau đớn => giọng đa thanh đặc trưng trong phong cách nghệ thuật của Nam Cao


+ Nam Cao sử dụng ngôn ngữ nửa trực tiếp (những câu cảm thán, câu hỏi tu từ vang lên từ ý nghĩ của nhân vật); dân dã, gần gũi nhưng hàm súc, giàu tính triết lý.

3. Kết đoạn

- Khẳng định giá trị nghệ thuật: Nghệ thuật kể chuyện đặc sắc đã để lại ấn tượng sâu sắc, khiến nhân vật Tư cách mõ trở thành một hình mẫu điển hình cho những nhân vật tha hoá vì cái đói, miếng ăn.

- Nêu thông điệp: Nam Cao đã phản ánh sức mạnh ghê gớm của định kiến: "Làm nhục người là một cách rất diệu để khiến người sinh đê tiện". Nghệ thuật kể chuyện của ông không chỉ để kể mà để "mổ xẻ" cái nhân bản và cái phi nhân trong xã hội cũ.


Bài siêu ngắn Mẫu 1

Nam Cao là cây bút xuất sắc của dòng văn học hiện thực, luôn đào sâu vào nội tâm để phản ánh bi kịch tha hóa, mà "Tư cách mõ" là một minh chứng tiêu biểu. Nghệ thuật kể chuyện bậc thầy ở đây trước hết nằm ở cách dẫn dắt tình huống xung đột đầy logic: từ việc Lộ bị hắt hủi trong mâm cỗ đến khi hắn tự biến mình thành kẻ đê tiện để thích nghi. Nam Cao miêu tả tâm lý rất thực qua các biểu hiện ngoại hiện như mặt "đỏ bừng" hay lối "nhai nhồm nhoàm", kết hợp với độc thoại nội tâm "Mặc chúng nó!" để thấy quá trình nhân vật tự tước bỏ lòng tự trọng. Giọng điệu trần thuật đa thanh, vừa mỉa mai vừa xót xa, hòa lẫn điểm nhìn khách quan với điểm nhìn nhân vật đã tạo nên sức hấp dẫn đặc biệt. Nghệ thuật ấy khiến Lộ trở thành hình mẫu điển hình cho sự tha hóa, gửi gắm thông điệp đau đớn về sức mạnh tàn khốc của định kiến xã hội: "Làm nhục người là một cách rất diệu để khiến người sinh đê tiện".


Bài siêu ngắn Mẫu 2

Trong truyện ngắn "Tư cách mõ", Nam Cao đã khẳng định vị thế nhà văn hiện thực bậc thầy qua nghệ thuật kể chuyện độc đáo để lột tả bi kịch tha hóa con người dưới áp lực xã hội. Tác giả không kể dàn trải mà tập trung vào sự chuyển biến tâm lý tự nhiên của Lộ: từ "bẽn lẽn" sang "tặc lưỡi" rồi "tham cho mà biết" theo mô hình bị nhục mạ dẫn đến buông xuôi. Ngôn ngữ nửa trực tiếp dân dã nhưng hàm súc kết hợp cùng nghệ thuật miêu tả tâm lý tinh tế qua hành động "vênh vênh" bất cần giúp người đọc thấu thị quá trình nhân vật từ bỏ nhân cách. Điểm nhìn trần thuật linh hoạt giữa tác giả và nhân vật cùng giọng điệu lạnh lùng xót xa đã mổ xẻ sâu sắc cái phi nhân của thực tại. Thành công nghệ thuật này đã xây dựng nên một nhân vật điển hình, thức tỉnh con người về sự tàn ác của việc làm nhục nhân phẩm đối lập với giá trị nhân bản.


Bài siêu ngắn Mẫu 3

"Tư cách mõ" là tác phẩm đặc sắc của Nam Cao, phản ánh bi kịch cái đói và sự tha hóa thông qua nghệ thuật kể chuyện bậc thầy đầy hấp dẫn. Nhà văn khéo léo dẫn dắt sự kiện từ những xung đột nhỏ trong mâm cỗ để lột tả quá trình Lộ tự thuyết phục mình trở nên đê tiện qua những suy nghĩ độc thoại: "Muốn nói, ông cho chúng mày nói chán!". Sự kết hợp giữa biểu hiện ngoại hiện "đỏ bừng mặt" với ngôn ngữ nửa trực tiếp giàu tính triết lý đã làm nổi bật nội tâm phức tạp của nhân vật. Giọng điệu trần thuật đa sắc thái, vừa châm biếm vừa đau đớn, cùng điểm nhìn trần thuật linh hoạt đã tạo nên phong cách đa thanh đặc trưng Nam Cao. Nghệ thuật kể chuyện ấy không chỉ để kể mà còn để mổ xẻ bản chất xã hội, khẳng định rằng định kiến có thể đẩy con người xuống vực thẳm của sự tha hóa, tạo nên một hình tượng nhân vật bất hủ.

Bài tham khảo Mẫu 1

Nam Cao là cây bút xuất sắc của dòng văn học hiện thực, người luôn đào sâu vào thế giới nội tâm nhân vật để phản ánh bi kịch tha hóa của con người trước áp lực của miếng ăn và định kiến xã hội. Trong truyện ngắn đặc sắc "Tư cách mõ", nghệ thuật kể chuyện bậc thầy chính là chìa khóa tạo nên sức hấp dẫn và giá trị nhân văn cho tác phẩm. Nhà văn không kể chuyện dàn trải mà tập trung vào những tình huống xung đột kịch tính, tiêu biểu là cảnh nhân vật Lộ bị hắt hủi giữa đám đông. Sự dẫn dắt sự kiện diễn ra vô cùng tự nhiên và logic theo mô hình: từ việc bị xã hội nhục mạ đến phản kháng bằng cách buông xuôi và cuối cùng là trở nên đê tiện thực sự. Tâm lý nhân vật được miêu tả tinh tế qua các biểu hiện ngoại hiện như mặt "đỏ bừng", "cúi gầm" đầy nhục nhã, cho đến cái vẻ "nhai nhồm nhoàm", "vênh vênh" đầy bất cần. Đặc biệt, nghệ thuật sử dụng độc thoại nội tâm với những suy nghĩ như "Mặc chúng nó!" đã lột tả quá trình Lộ tự thuyết phục mình từ bỏ lòng tự trọng. Điểm nhìn trần thuật linh hoạt, có sự hòa lẫn giữa người kể chuyện khách quan và ý nghĩ nhân vật, kết hợp với giọng điệu đa thanh – vừa lạnh lùng, vừa mỉa mai, lại vừa xót xa – mang đậm dấu ấn Nam Cao. Ngôn ngữ nửa trực tiếp giàu tính triết lý đã giúp tác phẩm không chỉ là một câu chuyện kể mà còn là một bản "mổ xẻ" cái nhân bản và phi nhân. Nghệ thuật kể chuyện đặc sắc này đã biến Lộ thành một hình mẫu điển hình cho những nhân vật tha hóa, đồng thời khẳng định thông điệp đắng chát: "Làm nhục người là một cách rất diệu để khiến người sinh đê tiện".


Bài tham khảo Mẫu 2

Nghệ thuật kể chuyện trong "Tư cách mõ" khẳng định tài năng bậc thầy của Nam Cao – một cây bút luôn trăn trở về bi kịch tha hóa của con người trong xã hội cũ. Tác phẩm không chỉ miêu tả áp lực của định kiến mà còn cho thấy tài năng của tác giả trong việc điều phối mạch truyện và tâm lý nhân vật. Nam Cao dẫn dắt các tình huống rất khéo léo, đi từ xung đột trong mâm cỗ đến sự chuyển biến thái độ của anh cu Lộ từ "bẽn lẽn", "tấm tức" sang "tặc lưỡi" buông xuôi. Cách miêu tả tâm lý nhân vật vô cùng sống động qua những chi tiết thực như mặt "đỏ bừng như hoa mào gà", hành động "nhai nhồm nhoàm" nhằm che đậy sự thẹn thùng ban đầu. Nhà văn sử dụng độc thoại nội tâm như một vũ khí sắc bén để phanh phui quá trình nhân vật tự đánh mất nhân cách để tồn tại: "Muốn nói, ông cho chúng mày nói chán!". Sự kết hợp giữa điểm nhìn khách quan và điểm nhìn nhân vật làm cho giọng văn trở nên đa sắc thái, vừa châm biếm lại vừa chan chứa niềm xót thương. Ngôn ngữ nửa trực tiếp dân dã nhưng đầy sức nặng triết lý đã làm bật lên sức mạnh ghê gớm của dư luận xã hội. Kết thúc đoạn trích, người đọc không khỏi ám ảnh về hình ảnh một nhân vật tha hóa vì miếng ăn, qua đó thấu hiểu chân lý: khi một con người không được ai trọng, họ sẽ chẳng còn biết đến tự trọng. Chính nghệ thuật kể chuyện điêu luyện đã giúp Nam Cao mổ xẻ thành công cái phi nhân trong xã hội cũ.


Bài tham khảo Mẫu 3

Truyện ngắn "Tư cách mõ" là một trong những tác phẩm tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật của Nam Cao, nơi ông sử dụng kỹ thuật kể chuyện điêu luyện để phản ánh bi kịch tha hóa của con người. Nghệ thuật trần thuật ở đây không dừng lại ở việc miêu tả sự kiện mà đi sâu vào các lớp lang tâm lý phức tạp. Tình huống truyện được xây dựng quanh sự nhục mạ của dân làng đối với Lộ, từ đó dẫn dắt sự kiện theo một logic tâm lý chặt chẽ: bị sỉ nhục – đau đớn – phản kháng bằng sự đê tiện. Nam Cao rất tinh tế khi khai thác các biểu hiện ngoại hiện thực thụ của nhân vật như "cúi gầm mặt" hay cái vẻ "vênh vênh" bất cần đầy kịch tính. Những câu độc thoại nội tâm như "A! Họ bảo hắn là mõ vậy... Đã vậy thì hắn tham cho mà biết!" cho thấy một bước ngoặt đau đớn trong nhân cách nhân vật. Giọng điệu đa thanh đặc trưng của Nam Cao hòa quyện giữa sự mỉa mai và lòng nhân hậu, cùng ngôn ngữ dân dã giàu triết lý đã tạo nên một sức lôi cuốn mạnh mẽ. Cách pha trộn điểm nhìn trần thuật giúp người đọc vừa có cái nhìn bao quát vừa thấu hiểu được nỗi lòng riêng tư của nhân vật. Nghệ thuật kể chuyện này đã làm nổi bật hình mẫu nhân vật bị biến chất vì miếng ăn, đồng thời phê phán sâu sắc định kiến xã hội. Nam Cao đã chứng minh rằng việc làm nhục người khác chính là con đường ngắn nhất để tiêu diệt nhân cách của họ.


Bài tham khảo Mẫu 4

Trong thế giới hiện thực của Nam Cao, "Tư cách mõ" hiện lên như một bức tranh chân thực và đau đớn về sự tha hóa của con người, mà ở đó nghệ thuật kể chuyện chính là điểm sáng tạo nên giá trị tác phẩm. Nhà văn đã tập trung vào những tình huống xung đột giàu ý nghĩa, thay vì miêu tả dàn trải, ông đi thẳng vào những khoảnh khắc Lộ đối diện với sự khinh miệt của xóm làng. Quá trình biến đổi từ một người nông dân hiền lành sang một kẻ tham lam "đòi thêm xôi, thêm thịt" được dẫn dắt rất tự nhiên, cho thấy quy luật: khi lòng tự trọng bị dẫm đạp, con người dễ dàng rơi vào vực thẳm của sự thấp hèn. Nghệ thuật miêu tả nội tâm qua hành động ngoại hiện như mặt "đỏ bừng", "nhai nhồm nhoàm" để "chữa thẹn" cho thấy khả năng quan sát bậc thầy của Nam Cao. Độc thoại nội tâm vang lên đầy thách thức "Mặc chúng nó!" là minh chứng cho sự buông xuôi đầy bi kịch. Với ngôn ngữ nửa trực tiếp giàu tính triết lý và sự luân chuyển điểm nhìn linh hoạt, Nam Cao đã tạo ra một giọng điệu đa sắc thái, lạnh lùng nhưng đầy trăn trở. Hình ảnh nhân vật Lộ đã trở thành điển hình cho bi kịch cái đói và miếng ăn trong văn học. Qua đó, Nam Cao gửi gắm thông điệp về sức mạnh tàn khốc của định kiến, cho thấy văn chương không chỉ để kể mà còn để mổ xẻ những góc khuất tăm tối nhất của tâm hồn con người.


Bài tham khảo Mẫu 5

Bằng nghệ thuật kể chuyện bậc thầy, Nam Cao đã biến "Tư cách mõ" trở thành một truyện ngắn xuất sắc về bi kịch tha hóa dưới áp lực của định kiến xã hội. Điểm đặc sắc đầu tiên phải kể đến là cách xây dựng tình huống truyện đầy kịch tính, tập trung vào sự hắt hủi của đám đông đối với Lộ trong mâm cỗ, từ đó dẫn dắt nhân vật tiến dần đến sự đê tiện. Sự biến chuyển từ một anh cu Lộ "bẽn lẽn", "tấm tức" vì bị coi thường sang kẻ "ung dung" ngồi một mình một cỗ diễn ra rất logic và tự nhiên. Tác giả đã miêu tả tâm lý nhân vật cực kỳ tinh tế thông qua các chi tiết như mặt "đỏ bừng như hoa mào gà", hay hành động cố ý "nhai nhồm nhoàm" để che đậy sự ngượng ngùng. Việc lồng ghép những suy nghĩ độc thoại "Muốn nói, ông cho chúng mày nói chán! Ông cần gì!" giúp người đọc thấu hiểu sự lựa chọn đau đớn của nhân vật để tồn tại. Ngôn ngữ kể chuyện dân dã kết hợp với những câu hỏi tu từ vang lên từ ý nghĩ nhân vật tạo nên giọng văn nửa trực tiếp đầy triết lý. Điểm nhìn trần thuật linh hoạt giữa người kể và nhân vật tạo nên một giọng đa thanh đặc trưng, vừa mỉa mai vừa xót xa. Thành công này đã giúp nhân vật Lộ trở thành mẫu hình điển hình cho sự biến chất vì cái đói, đồng thời phê phán gay gắt thói xấu làm nhục người khác của cộng đồng.


Bài tham khảo Mẫu 6

Dưới ngòi bút của Nam Cao, "Tư cách mõ" không đơn thuần là một câu chuyện kể mà còn là một cuộc phẫu thuật tâm lý về sự tha hóa của con người, nhờ vào nghệ thuật trần thuật điêu luyện. Tác giả không đi sâu vào diễn biến thời gian dài mà xoáy vào những tình huống xung đột then chốt, nơi lòng tự trọng của nhân vật bị thử thách. Logic trần thuật đi từ sự nhục mạ của xã hội dẫn đến sự phản kháng tiêu cực của nhân vật, cuối cùng là sự đê tiện thực sự trong hành vi. Những biểu hiện ngoại hiện như mặt "đỏ bừng", "cúi gầm" hay tư thế "ung dung" ngồi ăn một mình một cỗ được miêu tả hết sức chân thực, lột tả sự bối rối lẫn bất cần của Lộ. Nghệ thuật độc thoại nội tâm "Mặc chúng nó!" là một phát hiện tinh tế của Nam Cao về quá trình tự đánh mất mình của con người. Sự kết hợp giữa điểm nhìn khách quan và điểm nhìn nhân vật làm cho giọng điệu tác phẩm trở nên đa dạng: vừa khách quan lạnh lùng, vừa chứa đựng sự cảm thông đau đớn. Ngôn ngữ nửa trực tiếp giàu tính triết luận ở cuối truyện về nhân cách và tự trọng đã nâng tầm giá trị cho tác phẩm. Chính nghệ thuật kể chuyện đặc sắc này đã khiến nhân vật Lộ sống mãi như một điển hình cho sự tha hóa vì miếng ăn, đồng thời phản ánh chân thực sức mạnh hủy diệt nhân cách của định kiến xã hội cũ.


Bài tham khảo Mẫu 7

Nhà văn hiện thực Nam Cao luôn khẳng định tài năng qua việc khai thác thế giới nội tâm, và trong "Tư cách mõ", nghệ thuật kể chuyện chính là yếu tố làm nên giá trị bất hủ cho tác phẩm. Sự dẫn dắt sự kiện của nhà văn vô cùng lôi cuốn, ông tập trung vào những khoảnh khắc Lộ bị hắt hủi giữa đám đông, tạo nên những xung đột kịch liệt giữa cá nhân và cộng đồng. Quá trình Lộ từ chỗ "bẽn lẽn" cúi gầm mặt đến chỗ "vênh vênh" bất cần được diễn tả rất tự nhiên, đúng quy luật tâm lý của kẻ bị dồn vào đường cùng. Nam Cao miêu tả nội tâm qua các chi tiết ngoại hiện sắc sảo: từ khuôn mặt "đỏ bừng" đầy hổ thẹn đến hành động "nhai nhồm nhoàm" nhằm trả đũa những lời mỉa mai. Những câu độc thoại "Hà hà! Phong lưu thật!" cho thấy nhân vật đã hoàn toàn lún sâu vào sự đê tiện. Giọng điệu đa thanh, pha trộn giữa sự mỉa mai và xót thương, cùng ngôn ngữ dân dã giàu triết lý đã tạo nên phong cách nghệ thuật độc đáo. Sự luân chuyển điểm nhìn giữa người kể và nhân vật giúp độc giả thấu thị cả vẻ bề ngoài lẫn tâm hồn đau đớn bên trong của Lộ. Nghệ thuật kể chuyện này đã xây dựng thành công một nhân vật tha hóa điển hình, đồng thời gửi gắm thông điệp sâu sắc về tình người: làm nhục người khác chính là tước đoạt nhân cách của họ.


Bài tham khảo Mẫu 8

Trong dòng chảy văn học hiện thực, Nam Cao luôn nổi bật với khả năng miêu tả tâm lý tha hóa, và nghệ thuật kể chuyện trong "Tư cách mõ" chính là chìa khóa để ông mở ra bi kịch của nhân vật Lộ. Tác giả khéo léo lồng ghép những xung đột về miếng ăn để dẫn dắt câu chuyện đi từ sự nhục nhã ban đầu đến sự bất cần và cuối cùng là sự đê tiện thực sự. Tâm lý nhân vật được "mổ xẻ" qua những biểu hiện thực tế như "mặt đỏ bừng", "cúi gầm" đầy e thẹn, rồi dần chuyển sang cái vẻ "vênh vênh" nhìn người ta ra vẻ bất cần. Đặc biệt, nghệ thuật độc thoại nội tâm "Muốn nói, ông cho chúng mày nói chán!" đã cho thấy quá trình nhân vật tự thuyết phục mình từ bỏ danh dự để lấy sự thoải mái về vật chất. Cách Nam Cao sử dụng ngôn ngữ nửa trực tiếp và kết hợp linh hoạt các điểm nhìn giúp giọng văn trở nên đa sắc thái, vừa lạnh lùng như một nhà quan sát, vừa đau đớn như một người trong cuộc. Điều này tạo nên giọng đa thanh đặc trưng, khiến câu chuyện không bao giờ đơn điệu. Kết thúc tác phẩm, hình ảnh anh mõ tham lam trở thành một lời cảnh tỉnh về sức mạnh tàn phá của định kiến. Nghệ thuật kể chuyện của Nam Cao đã làm nổi bật thông điệp: khi bị đối xử không như một con người, người ta dễ dàng sinh ra đê tiện.


Bài tham khảo Mẫu 9

"Tư cách mõ" là một truyện ngắn đặc sắc miêu tả sự tha hóa của con người dưới áp lực xã hội, mà ở đó nghệ thuật kể chuyện bậc thầy của Nam Cao được thể hiện rõ nét qua từng dòng chữ. Tác giả không trình bày sự kiện một cách tẻ nhạt mà xoáy vào những mâu thuẫn giữa cá nhân Lộ và sự khinh miệt của dân làng. Sự biến chuyển từ một người "tấm tức" vì nhục nhã sang kẻ "ung dung" ăn hết phần xôi thịt là một hành trình tâm lý được dẫn dắt rất tự nhiên và đầy thuyết phục. Nam Cao miêu tả nội tâm rất tinh tế qua các chi tiết ngoại hiện như tai "đỏ như hoa mào gà", hành động "vê xôi" hay "nhai nhồm nhoàm". Những câu suy nghĩ độc thoại "Mặc chúng nó!...", "Đã vậy thì hắn tham cho mà biết!..." lột tả sự phản kháng mù quáng của một tâm hồn bị tổn thương. Ngôn ngữ kể chuyện giàu tính triết lý, đặc biệt là những câu hỏi tu từ vang lên từ ý nghĩ nhân vật, đã tạo nên một giọng văn đa thanh đầy ám ảnh. Việc hòa lẫn điểm nhìn của người kể với nhân vật làm cho câu chuyện trở nên sâu sắc và đa diện hơn. Chính sự đặc sắc trong kỹ thuật trần thuật này đã giúp Lộ trở thành hình mẫu điển hình cho những con người bị tha hóa bởi cái đói và sự khinh miệt, đồng thời mổ xẻ sâu sắc sự tàn độc của những định kiến phi nhân tính.


Bài tham khảo Mẫu 10

Nghệ thuật kể chuyện chính là yếu tố cốt lõi giúp Nam Cao khắc họa thành công bi kịch của nhân vật Lộ trong truyện ngắn "Tư cách mõ". Nhà văn đã tập trung xây dựng những tình huống xung đột về mâm cỗ để dẫn dắt sự kiện một cách logic: bị làm nhục dẫn đến phản ứng cực đoan là tự làm nhục mình. Sự thay đổi tâm lý của Lộ từ chỗ "bẽn lẽn cúi gầm mặt" đến chỗ dám "xông vào chỗ làm cỗ mà xúc lấy" được dẫn dắt vô cùng sống động. Các biểu hiện ngoại hiện như mặt "đỏ bừng", hành động "nhai nhồm nhoàm" cùng những câu độc thoại nội tâm "Muốn nói, ông cho chúng mày nói chán!" đã cho thấy sự biến đổi nhân cách để thích nghi với hoàn cảnh. Giọng đa thanh của Nam Cao được thể hiện qua sự pha trộn giữa giọng kể khách quan, mỉa mai và tiếng nói xót xa của tác giả. Ngôn ngữ nửa trực tiếp dân dã nhưng hàm súc đã giúp tác phẩm thoát khỏi sự kể lể thông thường để trở thành một thiên truyện triết lý về nhân cách. Cách luân chuyển điểm nhìn giúp độc giả thấu hiểu sâu sắc bi kịch của một con người không được ai trọng. Nghệ thuật kể chuyện bậc thầy này đã biến "Tư cách mõ" thành một bản án lương tâm đanh thép, phản ánh chân thực chân lý: làm nhục người khác là cách tàn nhẫn nhất để khiến họ trở nên đê tiện.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close