Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) cảm nhận hình tượng người lính Trường Sơn được thể hiện trong văn bản Bài ca Trường Sơn (Gia Dũng)

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Bài thơ Bài ca Trường Sơn của Gia Dũng là một khúc tráng ca về người lính trong kháng chiến chống Mỹ. - Nêu vấn đề nghị luận: Hình tượng người lính Trường Sơn hiện lên với vẻ đẹp vừa lãng mạn, hào hoa, vừa kiên cường, anh dũng và tràn đầy lý tưởng sống cao đẹp.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Mở đoạn

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Bài thơ Bài ca Trường Sơn của Gia Dũng là một khúc tráng ca về người lính trong kháng chiến chống Mỹ.

- Nêu vấn đề nghị luận: Hình tượng người lính Trường Sơn hiện lên với vẻ đẹp vừa lãng mạn, hào hoa, vừa kiên cường, anh dũng và tràn đầy lý tưởng sống cao đẹp.

Thân đoạn

- Vẻ đẹp lãng mạn, hào hoa, yêu đời:

+ Giữa chiến trường khốc liệt, người lính vẫn có tâm hồn nhạy cảm trước thiên nhiên hoang sơ ("chú nai vàng", "nghe suối hát").

+ Hành động “Ngắt đóa hoa rừng gài lên mũ, ta đi!” thể hiện tinh thần lạc quan, yêu đời và sự trẻ trung, lãng mạn của những chàng trai mười chín, đôi mươi ra trận.

- Vẻ đẹp dũng mãnh, kiên cường vượt mọi gian khổ:

+ Bản lĩnh phi thường trước địa hình hiểm trở, khắc nghiệt của dãy Trường Sơn ("đèo vút cao", "đá tai mèo").

+ Hành động “Đạp nát đá tai mèo bằng sức pháo ngàn cân” khẳng định sức mạnh phi thường, tư thế hiên ngang chủ động đạp bằng mọi gian nan.

+ Hình ảnh so sánh “những trai làng Phù Đổng” nâng tầm vóc người lính lên thành những người anh hùng khổng lồ mang sức mạnh huyền thoại của dân tộc.

- Ý chí chiến đấu và lý tưởng cách mạng cao đẹp:

+ Niềm vui đi chiến dịch như đi trẩy hội: “Gì vui hơn đường ra trận mùa xuân!”.

+ Động lực chiến đấu đến từ hậu phương tình nghĩa ("mắt em mang trọn niềm tin yêu").

+ Ý chí sắt đá, coi gian khổ là trường học lớn để tôi luyện bản lĩnh: “vượt Trường Sơn đi luyện chí anh hùng”.

Kết đoạn

- Khái quát nghệ thuật: Sử dụng thể thơ tự do phóng khoáng, hình ảnh so sánh, ẩn dụ giàu sức gợi, giọng thơ hào hùng xen lẫn lãng mạn.

- Khẳng định ý nghĩa: Hình tượng người lính Trường Sơn trong bài thơ là biểu tượng đẹp đẽ cho thế hệ trẻ Việt Nam thời kỳ chống Mỹ cứu nước — anh hùng, lạc quan và đầy trách nhiệm với tổ quốc.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Đoạn thơ trong Bài ca Trường Sơn của Gia Dũng đã tạc vào lòng người đọc tượng đài bất tử về người lính thời chống Mỹ. Giữa không gian Trường Sơn hiểm trở với "đèo vút cao", "đá tai mèo" sắc nhọn, người lính hiện lên với tư thế hiên ngang, chủ động "đạp nát" mọi trở lực bằng sức mạnh "ngàn cân". Nghệ thuật so sánh họ với "những trai làng Phù Đổng" đã nâng tầm vóc người chiến sĩ lên kích thước vĩ đại của những anh hùng huyền thoại dân tộc. Sức mạnh ấy không chỉ đến từ vũ khí, mà đến từ lý tưởng cao đẹp: đi chiến dịch như đi trẩy hội, coi gian khổ là trường học để "luyện chí anh hùng". Với giọng thơ phóng khoáng, nhịp điệu dồn dập như bước chân hành quân, tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh một thế hệ trẻ kiên cường, dũng mãnh, sẵn sàng dâng hiến thanh xuân cho độc lập tự do của Tổ quốc.


Bài siêu ngắn Mẫu 2

Hình tượng người lính Trường Sơn trong thơ Gia Dũng không chỉ kiên cường mà còn mang nét đẹp lãng mạn, hào hoa vô cùng đáng trân trọng. Giữa bom đạn khốc liệt, tâm hồn họ vẫn vẹn nguyên sự nhạy cảm trước thiên nhiên thơ mộng qua tiếng suối hát, cánh hoa rừng hay ánh mắt chú nai vàng ngơ ngác. Hành động "Ngắt đóa hoa rừng gài lên mũ" là một nét vẽ xuất thần, khẳng định tinh thần lạc quan, yêu đời của những chàng trai trẻ ra tiền tuyến. Sự lãng mạn ấy còn hòa quyện với tình yêu lứa đôi qua hình ảnh "những vì sao thức cùng ta đêm đêm", "như mắt em mang trọn niềm tin yêu chờ đợi". Chính thứ tình cảm hậu phương ấm áp ấy đã trở thành ngọn hải đăng soi đường, nâng bước chân người lính vượt muôn trùng dặm thẳm. Đoạn thơ là sự kết hợp hài hòa giữa chất hiện thực và chất trữ tình sâu lắng.


Bài siêu ngắn Mẫu 3

Qua Bài ca Trường Sơn, nhà thơ Gia Dũng đã khắc họa thành công hình tượng người lính mang vẻ đẹp toàn vẹn: vừa lãng mạn, vừa anh dũng. Họ là những chàng trai trẻ tuổi, bước vào chiến trường khốc liệt với hành trang là tâm hồn yêu đời, "gài đóa hoa rừng lên mũ" mang theo cả hương sắc quê hương. Thế nhưng, khi đối mặt với gian lao, họ lập tức biến thành "những trai làng Phù Đổng" mang sức mạnh phi thường, hiên ngang "đạp nát đá tai mèo" để mở đường cho xe qua. Niềm vui ra trận của họ được nâng tầm thành lý tưởng lớn lao, biến mọi thử thách thành nơi "luyện chí anh hùng". Bằng thể thơ tự do kết hợp các hình ảnh ẩn dụ, so sánh giàu sức gợi, đoạn thơ không chỉ là khúc ca ngợi ca người lính mà còn là biểu tượng đẹp đẽ cho sức sống và ý chí kiên cường của cả một thế hệ thời đại chống Mỹ.


Bài chi tiết Mẫu 1

Trong bài thơ Bài ca Trường Sơn, Gia Dũng đã khắc họa hình tượng người lính Trường Sơn với vẻ đẹp vừa hào hùng vừa lãng mạn. Họ bước vào cuộc chiến với tinh thần của tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, coi con đường ra trận là hành trình đẹp nhất của đời mình. Giữa núi rừng hoang vu “chưa một dấu chân người”, người lính hiện lên không hề cô độc hay sợ hãi mà ngược lại vô cùng chủ động, hiên ngang. Hình ảnh “ngắt đóa hoa rừng gài lên mũ” là một nét chấm phá rất đẹp, cho thấy tâm hồn mộng mơ, yêu thiên nhiên và yêu cuộc sống của người chiến sĩ. Dù chiến tranh khốc liệt, họ vẫn giữ được sự trẻ trung và niềm lạc quan trong tâm hồn. Không chỉ vậy, người lính Trường Sơn còn mang sức mạnh phi thường của một thế hệ anh hùng. Những câu thơ “Đạp nát đá tai mèo bằng sức pháo ngàn cân” đã gợi ra khí thế mạnh mẽ, quyết tâm vượt qua mọi gian nan để bảo vệ Tổ quốc. Đặc biệt, cách gọi “những trai làng Phù Đổng” khiến hình tượng người lính mang tầm vóc sử thi, như tiếp nối truyền thống anh hùng của dân tộc từ ngàn đời. Qua đó, bài thơ đã làm sáng ngời vẻ đẹp lí tưởng của thế hệ thanh niên Việt Nam thời chống Mĩ: sống đẹp, sống có khát vọng và sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho đất nước.


Bài chi tiết Mẫu 2

Hình tượng người lính Trường Sơn trong Bài ca Trường Sơn của Gia Dũng để lại trong lòng người đọc nhiều xúc động bởi vẻ đẹp kiên cường và tâm hồn giàu chất thơ. Con đường Trường Sơn hiện lên đầy hiểm trở với đèo cao, mây gió, đá tai mèo sắc nhọn, nhưng tất cả không thể ngăn bước chân người lính. Họ ra đi với tư thế đầy tự hào, mang theo sức mạnh của lòng yêu nước và lí tưởng chiến đấu cao đẹp. Câu thơ “Gì vui hơn đường ra trận mùa xuân!” vang lên như một tiếng hát của tuổi trẻ thời chiến. Đó không chỉ là niềm vui được cống hiến mà còn là sự tự nguyện dấn thân vì độc lập dân tộc. Đằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ ấy là một tâm hồn vô cùng tinh tế. Người lính biết lắng nghe “suối hát”, biết ngắm sao trời và gửi gắm niềm thương nhớ vào hình ảnh “mắt em mang trọn niềm tin yêu chờ đợi”. Chính tình yêu quê hương, tình yêu đôi lứa và niềm tin vào ngày chiến thắng đã trở thành nguồn động lực giúp họ vượt qua mọi gian khổ. Bài thơ không chỉ ca ngợi ý chí anh hùng của người lính Trường Sơn mà còn giúp người đọc cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của một thế hệ sống giàu lí tưởng, biết biến gian lao thành bản hùng ca của tuổi trẻ.

Bài chi tiết Mẫu 3

Đọc Bài ca Trường Sơn của Gia Dũng, người đọc cảm nhận rõ vẻ đẹp hào hùng mà rất đỗi lãng mạn của người lính Trường Sơn trong những năm tháng kháng chiến chống Mĩ. Họ là những chàng trai trẻ rời quê hương với trái tim đầy nhiệt huyết và khát vọng cống hiến cho Tổ quốc. Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, người lính hiện lên với tư thế hiên ngang, mạnh mẽ, làm chủ thiên nhiên và vượt lên mọi thử thách. Những từ ngữ giàu sức gợi như “đèo vút cao”, “mây gió”, “đạp nát đá tai mèo” đã khắc họa ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất của họ. Tuy nhiên, điều làm nên vẻ đẹp đặc biệt của người lính trong bài thơ chính là sự hòa quyện giữa chất thép và chất tình. Họ chiến đấu không chỉ bằng lòng căm thù giặc mà còn bằng tình yêu tha thiết với cuộc đời. Trong hành trình gian khổ ấy, người lính vẫn nghe được tiếng suối reo, vẫn ngắt hoa rừng cài lên mũ, vẫn ngước nhìn những vì sao như ánh mắt người con gái nơi hậu phương. Những hình ảnh ấy khiến người lính hiện lên thật gần gũi, chân thực và giàu cảm xúc. Qua hình tượng người lính Trường Sơn, tác giả đã ca ngợi một thế hệ thanh niên Việt Nam sống đẹp, sống có lí tưởng và biến tuổi trẻ của mình thành biểu tượng rực rỡ của lòng yêu nước.


Bài chi tiết Mẫu 4

Hình tượng người lính Trường Sơn trong bài thơ của Gia Dũng trước hết ngời sáng vẻ đẹp của một tâm hồn lãng mạn, hào hoa giữa khói lửa chiến trường. Bước chân vào tuyến lửa Trường Sơn khi ấy còn hoang sơ, “chưa một dấu chân người”, nơi thiên nhiên mang vẻ đẹp tĩnh mịch với “chú nai vàng nghiêng đôi tai ngơ ngác”, người lính không hề tỏ ra e sợ hay mỏi mệt. Ngược lại, họ đón nhận chiến trường bằng một tâm thế vô cùng thư thái, lãng mạn: “Dừng ở lưng đèo nghe suối hát / Ngắt đóa hoa rừng gài lên mũ, ta đi!”. Hành động ngắt đóa hoa rừng gài lên chiếc mũ tai bèo là một nét vẽ vô cùng xuất thần và thơ mộng. Nó cho thấy sức sống trẻ trung, tình yêu thiên nhiên và cái nhìn lạc quan của những chàng trai mười chín, đôi mươi sẵn sàng biến gian khổ thành chất thơ. Tâm hồn họ không bị bom đạn làm cho chai sạn, mà vẫn vẹn nguyên sự nhạy cảm, tinh tế. Sự lãng mạn ấy còn được nâng lên thành tình yêu đôi lứa thủy chung qua hình ảnh “những vì sao thức cùng ta đêm đêm”, đẹp và ấm áp “như mắt em mang trọn niềm tin yêu chờ đợi”. Chính thứ ánh sáng diệu kỳ từ hậu phương, từ đôi mắt người thương đã hóa thành ngọn hải đăng vời vợi, tiếp thêm sức mạnh tinh thần to lớn để người lính dốc lòng ra trận, giữ vững sự bình yên và nét lãng mạn trong tâm hồn suốt những năm tháng nếm mật nằm gai.


Bài chi tiết Mẫu 5

Bên cạnh chất trữ tình lãng mạn, hình tượng người lính hiện lên với tư thế hiên ngang, dũng mãnh và tầm vóc phi thường của những người anh hùng thời đại. Nhà thơ Gia Dũng đã đặt người lính vào một không gian thử thách tột cùng: nơi có “đèo vút cao vượt trên mây gió” và những dốc “đá tai mèo” nhọn hoắt, hiểm trở. Đối diện với sự khắc nghiệt của thiên nhiên, người chiến sĩ không hề chùn bước mà hiện lên với hành động mạnh mẽ: “Đạp nát đá tai mèo bằng sức pháo ngàn cân”. Động từ mạnh “đạp nát” kết hợp với hình ảnh hoán dụ “sức pháo ngàn cân” đã khẳng định ý chí kiên cường, sức mạnh nội lực có thể dời non lấp bể của quân đội ta. Đặc biệt, việc so sánh người lính với “những trai làng Phù Đổng” là một sáng tạo nghệ thuật đặc sắc, nâng tầm vóc của người chiến sĩ trẻ lên kích thước vĩ đại của những vị anh hùng trong truyền thuyết dân tộc. Họ mang trong mình dòng máu bất khuất của cha ông, ra trận với khí thế ngút trời và một niềm vui sướng nguyên sơ, thuần khiết: “- Gì vui hơn đường ra trận mùa xuân!”. Câu cảm thán vang lên như một lời reo vui, thể hiện tinh thần tự nguyện, xem việc đi chiến dịch, bảo vệ Tổ quốc như một ngày hội lớn của cuộc đời. Đoạn thơ đã khắc họa thành công một thế hệ chiến sĩ kiên cường, mang tầm vóc sử thi tráng lệ.


Bài chi tiết Mẫu 6

Chiêm nghiệm sâu sắc hơn, vẻ đẹp cốt lõi tạo nên sức mạnh của người lính Trường Sơn chính là lý tưởng cách mạng cao cả và khát vọng cống hiến cháy bỏng. Ở khổ thơ cuối, nhà thơ sử dụng hình ảnh những vì sao đêm không mỏi để ẩn dụ cho lý tưởng soi đường, đồng thời cũng là biểu tượng cho sự thao thức, đồng hành của người lính cùng vận mệnh đất nước. Ý thức được trách nhiệm của thế hệ mình trước lịch sử, người chiến sĩ coi những gian khổ, hy sinh trên dải Trường Sơn không phải là nỗi bất hạnh, mà là một đặc ân để rèn luyện bản lĩnh: “Giục lòng ta vượt Trường Sơn đi luyện chí anh hùng”. Cụm từ “luyện chí anh hùng” cho thấy một tư duy vô cùng tích cực và chủ động. Trường Sơn lúc này đóng vai trò như một trường học lớn, một lò luyện thép để tôi luyện nên những tinh hoa của dân tộc. Bằng thể thơ tự do phóng khoáng, nhịp điệu dồn dập như bước chân hành quân hòa quyện cùng các biện pháp tu từ so sánh, ẩn dụ đặc sắc, Gia Dũng đã không chỉ khắc họa chân dung một cá nhân, mà là bức tượng đài tập thể về thế hệ thanh niên thời kỳ chống Mỹ cứu nước. Họ sống có lý tưởng, có bản lĩnh, sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ việc gì khi Tổ quốc cần, để lại một dấu ấn son chói lọi trong lịch sử dân tộc.


Bài chi tiết Mẫu 7

Bài thơ Bài ca Trường Sơn của Gia Dũng là một khúc tráng ca hào hùng viết về người lính trong những năm tháng kháng chiến chống Mĩ cứu nước. Qua những vần thơ giàu cảm xúc, hình tượng người lính Trường Sơn hiện lên với vẻ đẹp vừa lãng mạn, hào hoa, vừa kiên cường, bất khuất và mang lí tưởng sống cao đẹp. Giữa núi rừng Trường Sơn hoang sơ “chưa một dấu chân người”, người lính vẫn hiện lên với tâm hồn trẻ trung, yêu thiên nhiên và yêu cuộc sống. Họ lắng nghe “suối hát”, ngắm “chú nai vàng nghiêng đôi tai ngơ ngác”, rồi ung dung “ngắt đóa hoa rừng gài lên mũ, ta đi!”. Chi tiết ấy khiến người lính không chỉ là chiến sĩ mà còn là những chàng trai trẻ đầy mộng mơ và lạc quan giữa chiến tranh khốc liệt. Không chỉ giàu chất thơ, họ còn mang sức mạnh phi thường của một thế hệ anh hùng. Những câu thơ “Đạp nát đá tai mèo bằng sức pháo ngàn cân” đã khắc họa tư thế hiên ngang, ý chí quyết tâm vượt mọi gian lao. Đặc biệt, hình ảnh “những trai làng Phù Đổng” đã nâng tầm vóc người lính lên ngang với biểu tượng anh hùng dân tộc. Họ ra trận với niềm vui, niềm tự hào: “Gì vui hơn đường ra trận mùa xuân!”. Với thể thơ tự do phóng khoáng cùng giọng điệu hào sảng mà lãng mạn, tác giả đã dựng nên tượng đài đẹp đẽ về thế hệ trẻ Việt Nam thời chống Mĩ — sống anh hùng, giàu lí tưởng và sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.


Bài chi tiết Mẫu 8

Trong bài thơ Bài ca Trường Sơn, Gia Dũng đã khắc họa thành công hình tượng người lính Trường Sơn với vẻ đẹp vừa hào hùng vừa rất đỗi thơ mộng. Những người lính ấy bước vào cuộc chiến không chỉ bằng ý chí kiên cường mà còn bằng tâm hồn đầy mơ mộng và yêu đời. Giữa đại ngàn Trường Sơn hiểm trở, họ vẫn rung động trước vẻ đẹp thiên nhiên hoang sơ với “chú nai vàng”, với tiếng suối ngân vang giữa lưng đèo. Hành động “Ngắt đóa hoa rừng gài lên mũ, ta đi!” là một hình ảnh đẹp giàu chất lãng mạn, cho thấy tinh thần lạc quan và phong thái ung dung của người lính trẻ. Tuy nhiên, ẩn sau nét hào hoa ấy là một ý chí mạnh mẽ và bản lĩnh phi thường. Những đèo cao, đá tai mèo sắc nhọn không thể ngăn bước chân người lính. Câu thơ “Đạp nát đá tai mèo bằng sức pháo ngàn cân” đã diễn tả khí thế băng lên mãnh liệt, tinh thần coi thường gian khổ của họ. Hình ảnh so sánh “những trai làng Phù Đổng” khiến người lính mang tầm vóc sử thi, trở thành biểu tượng của sức mạnh dân tộc trong thời đại chống Mĩ. Đặc biệt, họ chiến đấu không chỉ vì nhiệm vụ mà còn vì tình yêu và niềm tin nơi hậu phương. “Mắt em mang trọn niềm tin yêu chờ đợi” chính là nguồn động lực tinh thần lớn lao giúp người lính vượt Trường Sơn để “luyện chí anh hùng”. Với giọng thơ hào sảng, hình ảnh giàu sức gợi và cảm hứng lãng mạn đậm nét, bài thơ đã ca ngợi vẻ đẹp lí tưởng của thế hệ trẻ Việt Nam thời chiến.


Bài chi tiết Mẫu 9

Bài ca Trường Sơn của Gia Dũng đã tái hiện thật đẹp hình tượng người lính Trường Sơn trong kháng chiến chống Mĩ — những con người mang trong mình vẻ đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Họ hiện lên trước hết với tâm hồn trẻ trung, lãng mạn và giàu chất thơ. Dù hành quân giữa núi rừng hiểm trở “chưa một dấu chân người”, người lính vẫn cảm nhận được vẻ đẹp dịu dàng của thiên nhiên: tiếng suối reo, chú nai vàng ngơ ngác giữa đại ngàn. Hình ảnh “Ngắt đóa hoa rừng gài lên mũ, ta đi!” gợi lên phong thái bình thản, yêu đời và đầy chất nghệ sĩ của những người lính tuổi đôi mươi. Nhưng đằng sau sự lãng mạn ấy là một ý chí chiến đấu vô cùng mạnh mẽ. Đối mặt với “đèo vút cao”, với “đá tai mèo”, họ vẫn hiên ngang tiến bước, dùng “sức pháo ngàn cân” để đạp bằng mọi khó khăn, thử thách. Cách so sánh người lính với “trai làng Phù Đổng” đã làm nổi bật tầm vóc lớn lao và sức mạnh huyền thoại của thế hệ thanh niên thời chống Mĩ. Đặc biệt, niềm vui ra trận “Gì vui hơn đường ra trận mùa xuân!” cho thấy lí tưởng sống đẹp đẽ của họ: xem việc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc là niềm hạnh phúc lớn lao. Chính tình yêu quê hương, niềm tin nơi hậu phương và khát vọng cống hiến đã giúp họ “vượt Trường Sơn đi luyện chí anh hùng”. Với thể thơ tự do giàu nhạc điệu cùng giọng thơ hào hùng, lãng mạn, tác giả đã dựng lên tượng đài bất tử về người lính Trường Sơn — biểu tượng sáng ngời của tuổi trẻ Việt Nam thời đại kháng chiến.


Bài chi tiết Mẫu 10

Hình tượng người lính Trường Sơn trong bài thơ Bài ca Trường Sơn của Gia Dũng hiện lên thật trẻ trung, lạc quan và giàu lí tưởng cách mạng. Trên con đường hành quân đầy gian khổ, người lính vẫn mang trong mình tâm hồn yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống. Giữa núi rừng hoang sơ “chưa một dấu chân người”, họ hiện lên với dáng vẻ hào hứng, phơi phới: “Ngắt đóa hoa rừng gài lên mũ, ta đi!”. Chi tiết ấy cho thấy sự lãng mạn và tinh thần ung dung của những người chiến sĩ trẻ. Không chỉ vậy, người lính Trường Sơn còn mang tư thế hiên ngang, mạnh mẽ, sẵn sàng vượt qua mọi khó khăn để tiến ra tiền tuyến. Những câu thơ “Đạp nát đá tai mèo bằng sức pháo ngàn cân” đã khắc họa ý chí kiên cường và sức mạnh phi thường của họ. Đặc biệt, hình ảnh “những trai làng Phù Đổng” gợi liên tưởng đến thế hệ thanh niên thời chống Mĩ mang trong mình tinh thần yêu nước mãnh liệt, coi việc ra trận là niềm vui lớn lao của tuổi trẻ. Bên cạnh đó, người lính còn có đời sống nội tâm đẹp đẽ với niềm tin, nỗi nhớ và khát vọng chiến thắng. Những vì sao thức cùng người lính được ví như “mắt em” dõi theo, tiếp thêm động lực để họ “luyện chí anh hùng”. Qua đó, bài thơ đã ca ngợi vẻ đẹp hào hùng mà cũng rất đỗi thơ mộng của người lính Trường Sơn trong những năm tháng kháng chiến gian lao.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close