Viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Tự khuyên mình (Hồ Chí Minh)

Giới thiệu tác giả Hồ Chí Minh, tuyển tập Nhật kí trong tù và bài thơ Tự khuyên mình

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I, Mở bài

Giới thiệu tác giả Hồ Chí Minh, tuyển tập Nhật kí trong tù và bài thơ Tự khuyên mình

II. Thân bài

- Đặc trưng thể loại: Bài thơ thuộc thể loại nhật ký, được viết trong tập "Nhật ký trong tù"

- Chủ đề: Ý nghĩa của bài thơ là khích lệ và tự an ủi bản thân trong cuộc sống gian khổ.

- Nghệ thuật qua từng câu thơ: Từng câu thơ trong bài thể hiện sự kiên nhẫn, lạc quan và ý chí vươn lên của người viết.

- Khái quát giá trị nội dung và nghệ thuật: Bài thơ mang thông điệp tích cực, khích lệ con người không gục ngã trước gian nan. Sử dụng từ ngữ súc tích, ý nghĩa sâu sắc để diễn đạt tâm trạng và lòng kiên nhẫn.

III. Kết bài

Bài thơ kết thúc với câu "chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo", là lời răn dạy cuối cùng, khích lệ không từ bỏ giữa sóng gió cuộc đời.


Bài siêu ngắn Mẫu 1

Bài thơ “Tự khuyên mình” của Hồ Chí Minh là một lời tự nhắc nhở giản dị nhưng sâu sắc về cách con người đối diện với thử thách. Chỉ qua bốn câu thơ, tác giả đã khái quát một chân lí sống có giá trị lâu bền:

“Ví không có cảnh đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân.”

Hình ảnh “đông tàn” và “ngày xuân” mang ý nghĩa biểu tượng cho khó khăn và thành quả. Qua đó, tác giả khẳng định một quy luật tất yếu: phải trải qua gian khổ mới có thể chạm tới thành công. Cách lập luận nhẹ nhàng mà thuyết phục, khiến người đọc tự suy ngẫm.

Hai câu thơ sau hướng đến con người với tinh thần tích cực:

“Nghĩ mình trong bước gian truân
Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng.”

“Nghĩ mình” thể hiện sự tự ý thức, còn “tai ương” được nhìn nhận như cơ hội để rèn luyện ý chí. Từ “thêm hăng” gợi lên tinh thần chủ động, không khuất phục.

Bài thơ ngắn gọn nhưng hàm súc, gửi gắm thông điệp ý nghĩa: hãy biết biến khó khăn thành động lực để trưởng thành.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

“Tự khuyên mình” là một bài thơ giàu tính triết lí của Hồ Chí Minh, thể hiện rõ quan niệm sống lạc quan và bản lĩnh. Từ quy luật của tự nhiên, tác giả rút ra bài học cho con người:

“Ví không có cảnh đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân.”

Hai hình ảnh đối lập “đông tàn” – “ngày xuân” cho thấy mối quan hệ nhân quả: khó khăn chính là tiền đề của thành công. Đây là một chân lí giản dị nhưng có giá trị phổ quát trong cuộc sống.

Từ đó, bài thơ chuyển sang chiêm nghiệm về con người:

“Nghĩ mình trong bước gian truân
Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng.”

Trong “bước gian truân”, con người cần có thái độ đúng đắn. “Tai ương” không còn là điều đáng sợ mà trở thành yếu tố giúp rèn luyện tinh thần. Từ “thêm hăng” nhấn mạnh sự mạnh mẽ, quyết tâm vượt lên nghịch cảnh.

Với giọng điệu nhẹ nhàng, ngôn ngữ mộc mạc, bài thơ đã truyền tải một thông điệp sâu sắc: nghị lực chính là chìa khóa giúp con người vượt qua mọi thử thách.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Bài thơ “Tự khuyên mình” của Hồ Chí Minh là lời tự động viên giàu ý nghĩa về tinh thần vượt khó. Từ hình ảnh thiên nhiên quen thuộc:

“Ví không có cảnh đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân.”

tác giả đã khái quát một quy luật: không có khó khăn thì không có thành công. “Đông tàn” và “ngày xuân” vừa mang nghĩa thực vừa mang ý nghĩa ẩn dụ cho những chặng đường thử thách và kết quả tốt đẹp.

Đến hai câu sau, bài thơ trở thành lời tự nhắc nhở:

“Nghĩ mình trong bước gian truân
Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng.”

Cách nhìn nhận “tai ương” như một yếu tố tích cực cho thấy tinh thần lạc quan, bản lĩnh. Con người không chỉ vượt qua khó khăn mà còn trưởng thành từ chính những thử thách ấy.

Bằng ngôn ngữ giản dị, hàm súc, bài thơ đã để lại bài học sâu sắc: hãy kiên cường và tin tưởng vào chính mình trên hành trình đi tới thành công.


Bài tham khảo Mẫu 1

Nhật kí trong tù là những trang viết chân thành và giàu cảm xúc của Bác kính yêu về những năm tháng “tê tái gông cùm” trong nhà lao Tưởng Giới Thạch. Đọc và học thơ Bác, mỗi chúng ta còn tìm được cho mình biết bao kinh nghiệm sống quý báu mà chính người đã đúc kết được từ bề dày hoạt động cách mạng cho dân, cho nước của mình. Tự khuyên mình là một trong những bài thơ như thế:

Ví không có cảnh đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân.
Nghĩ mình trong bước gian truân
Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng.

Thơ Bác cũng giản dị mà sâu sắc như chính con người Bác vậy. Người làm thơ để tự khuyên mình nên cũng chẳng cầu kỳ làm chi. Song giản dị mà vẫn thật giàu hình ảnh. Không trau chuốt, mĩ miều nhưng vẫn cứ lung linh hàm nghĩa, ý tứ thâm sâu. Câu thơ bắt đầu bằng một mệnh đề giả thiết - kết quả gợi lên trước mắt ta quy luật tuần hoàn của thiên nhiên: đông qua thì xuân tới:

Ví không có cảnh đông tàn.
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân.

Nếu “không có cảnh đông tàn” thì cảnh “huy hoàng ngày xuân” cũng chẳng thể nào có được. Nói chuyện tuần hoàn của thiên nhiên âu cũng là để dẫn dắt chuyện con người, chuyện cuộc đời đấy thôi:

Nghĩ mình trong bước gian truân
Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng.

Nếu con người chịu đựng được, vượt qua được cái lạnh lẽo, rét buốt của mùa đông thì sẽ được đón nắng ấm của mùa xuân. Vì lẽ đó mà phải rèn luyện tinh thần, ý chí; nghị lực đế trụ vững giữa mùa đông. “Bước gian truân”, “tai ương” gặp phải là những thử thách đế rèn luyện làm cho “tinh thần thêm hăng”. Bài thơ đã thể hiện tinh thần lạc quan của Bác; của người chiến sĩ cách mạng trước những thử thách lớn lao trong cuộc đời cách mạng của mình. Và cũng chính từ đó, bài thơ đã thật sự là bài học bổ ích cho mỗi chúng ta: khó khăn, gian khổ càng giúp chúng ta rèn luyện bản thân vững vàng hơn, bản lĩnh hơn. Và muốn vậy thì đòi hỏi phải có niềm tin, lạc quan trong cuộc sống.

Cuộc sống luôn đặt mỗi người chúng ta những thử thách để thẩm định độ bền bỉ, dẻo dai của con người chúng ta với những gai góc của nó. Thật hiếm hoi khi gạn lọc ra xem thử có mấy ai trong cuộc đời rộng lớn này mà chưa một lần phải đương đầu những gian khổ khó khăn. Từ việc nhỏ như học tập, sinh hoạt hàng ngày đến những việc lớn như công cuộc đấu tranh giành độc lập, tự do của Tố quốc, lúc nào gian khó cũng chực sẵn để thử thách lòng người. Có thể nói, đó là những lúc dễ làm ta nhụt chí, sờn lòng nhất. Song “lửa thử vàng gian nan thử sức” nêu chúng ta biết giữ vững ý chí, có niềm tin vào lí tưởng, vào mục đích đúng đắn của công việc, mục đích cuộc sống cao đẹp của mình thì chắc chắn chúng ta có thêm sức mạnh, thêm nghị lực để vượt qua khó khăn, đi đến đích một cách tự tin bản lĩnh, vững vàng. Còn nhớ, trong Bình Ngô đại cáo, Nguyễn Trãi cũng đã từng ghi lại những tháng ngày gian khổ nhất của nghĩa quân Lam Sơn:

Khi Linh Sơn lương hết mấy tuần
Khi Khôi Huyện quân không một đội.

Song, vì đâu mà ta chiến thắng, vì đâu mà Nguyễn Trãi kiêu hùng thảo Bình Ngô. Câu trả lời vẫn còn tươi nguyên màu mực:

Trời thử lòng trao cho mệnh lớn
Ta gắng chí khắc phục gian nan.

Vâng, ta vẫn vững niềm tin vào sức mạnh của đội quân nhân nghĩa, sức mạnh của dân tộc đứng lên chiến đấu đánh đuối những kẻ hiếu chiến, nuôi mộng tranh bá đồ vương.

Những vất vả khó khăn gặp phải như những cơn gió lạnh mùa đông. Có lúc chỉ hơi se nhưng có khi rét buốt tê tái và kéo dài nhiều tháng, nhiều ngày. Song, đông có dữ dội thế nào cũng không thể nào cưỡng được bước đi của tạo hoá. Đến hẹn, đúng kì thì nắng xuân vẫn trở về chan hoà, ấm áp muôn nơi. Nếu ta vượt qua được “mùa đông lạnh lẽo” thì chắc chắn sẽ được sống trong cảnh xuân “huy hoàng”. Và như vậy cũng có nghĩa là: vượt qua gian khổ sẽ đến sung sướng, vượt qua thất bại sẽ đến thành công. Niềm tin quả có sức mạnh thật kì diệu. Bài học của Bác làm ta nhớ đến lè sống những nhà nho Nguyễn Công Trứ, nhớ đến chất lạc quan mãnh liệt mỗi khi nhà thơ khăn áo đi thi:

Trong cuộc trần ai ai dễ biết
Rồi ra mới xứng mặt anh hùng.

Đúng là, nếu thiếu niềm tin thì Nguyễn Công Trứ khó có thể vượt qua những lần thất bại trên con đường thi cử của mình để có thể thực hiện được chí anh hùng, để tên tuổi rạng ngời cùng sông núi ngàn năm!

Gạo đem vào giã bao đau dán
Gạo giã xong rồi trắng tựa bông
Sống ở trên đời người cũng vậy
Gian nan rèn luyện mới thành công.

Không có thành công nào mà không phải trải qua nhiều gian khó, không phải đổ mồ hôi, công sức lao động nhọc nhằn. Chính trong gian khổ, con người sẽ vững vàng hơn, dạn dày hơn, trưởng thành hơn về mọi mặt. vẫn còn đó câu chuyện cổ về quả dưa đỏ như một bài học về lòng kiên trì trước khó khăn. Có thể nói chính cuộc sống khắc nghiệt trên đảo hoang đã rèn giũa một Mai An Tiêm cần cù, thông minh và sáng tạo tuyệt vời như vậy đó. Để rồi, sự kiên nhẫn đến sốt ruột khi chứng kiến Mai An Tiêm bền bỉ thả từng quả dưa đỏ xuống mênh mông biển cả mong nhận được một thông điệp từ đất liền đã không phụ lòng người. Hạnh phúc đến với chàng và cả gia đình chàng quả không dễ dàng như những phép màu vẫn thường thấy trong cố tích. Song nói vậy để thấy rằng: quý biết bao những hạnh phúc đã đi qua đắng cay như thế.

Có nhớ chăng hỡi gió rét thành Ba Lễ
Một viên gạch hồng Bác chống lại cả mùa đông băng giả
Và sương mù thành Luân Đôn, người có nhớ
Giọt mồ hôi Người nhỏ giữa đêm khuya?

Cuộc đời của Bác và của cả những chiến sĩ cách mạng trong đấu tranh là những tấm gương cảm động về sự kiên trì nhẫn nại, về quyết tâm vượt qua thử thách, về niềm tin và tinh thần lạc quan cách mạng mãnh liệt. Thấy được lẽ sống cao cả đó, chúng ta cần phê phán nghiêm khắc đối với những kẻ thiếu quyết tâm, thiếu ý chí, nghị lực trước công việc, hay nản chí, ngã lòng, bi quan trước những khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Những kẻ đó khó có thể thành công trong cuộc đời, khó có thể đặt niềm tin vào họ. Suy cho cùng, lí tưởng sống của họ cũng hết sức mờ nhạt, khó có thể là một người trung thành. Những kẻ bán nước, những tên việt gian mà lịch sử đã từng kết tội là gì nếu không phải là sự đầu hàng nhục nhã, là kết quả của sự mềm lòng, nhụt chí vì họ không có niềm tin vào sự nghiệp đấu tranh chính nghĩa của dân tộc ta cũng như thiếu niềm tin vào chính mình?

Trong sự nghiệp xây dựng đất nước hôm nay, chúng ta đang rất cần những con người có bản lĩnh, có ý chí, có quyết tâm, phấn đấu thực hiện một mục đích cao đẹp của bản thân cũng như của xã hội. Chính vì thế, bài thơ

của Bác một lần nữa ân cần nhắc nhở chúng ta không ngừng phải trau dồi, rèn luyện bản lĩnh sống trong cuộc đời. Sống ở trên đời, bất cứ làm việc gì, khi đã xác định được một mục đích đúng đắn, muốn đi đến thành công thì không phải dễ dàng mà đều phải trải qua gian nan thử thách. Cái cốt yếu là ở chỗ: ta có thế sẵn sàng chấp nhận gian khó hay không, có sẵn sàng đương đầu với nó hay không? Trong đấu tranh cách mạng, với người chiến sĩ, đầu hàng có nghĩa là chết, thì với chúng ta hôm nay, đầu hàng có nghĩa là không đáng sống đúng nghĩa cao đẹp của nó nữa rồi. Nói vậy cũng có nghĩa là mỗi người phải không ngừng rèn luyện đế có thế’ sẵn sàng đương đầu với mọi gian lao, thử thách, đem hết khả năng của mình để vượt khó, về đích huy hoàng nhất. Và có lẽ, cái không thể thiếu được là niềm tin cuộc sống, niềm tin vào những cái cao đẹp mà ta đã vì nó mà sống, mà hi sinh, mà không nề hà gian khổ. Mỗi người phải luôn tâm niệm rằng:

Sự vật vần xoay đà định sẵn
Hết mưa là nắng hửng lên thôi
Hết khổ là vui vốn lẽ đời.

Là học sinh, mỗi chúng ta ngay từ bây giờ phải trau dồi ý thức vượt khó. Có thể, là tinh thần quyết tâm đạt cho bằng được những ước mơ mà minh hằng mong mỏi, nhưng cũng có thể là ý chí khắc phục những gian khó nhỏ nhoi trước mắt. Tấm gương học giỏi của những bạn nghèo vượt khó nhưng học tốt là những điển hình đẹp cho mỗi chúng ta phấn đấu vươn lên hằng ngày.

Bài thơ ngắn gọn nhưng đã đem đến cho mỗi chúng ta bài học vô cùng quý báu đế có thế sống vững, sống tốt trong đời và cho đời. Chặng đường học tập vẫn còn đang ở phía trước với biết bao trở ngại, khó khăn đòi hỏi nghị lực dẻo dai, bền bỉ của mỗi chúng ta. Hi vọng rằng, lời dạy của Bác đã, đang và sẽ thấm sâu mỗi ngày trong mỗi chúng ta, giúp chúng ta bước vào tương lai tự tin, bản lĩnh, vững vàng.

Bài tham khảo Mẫu 2

Bài thơ “Tự khuyên mình” của Hồ Chí Minh là một lời tự nhắc nhở giản dị mà sâu sắc, thể hiện tinh thần tự tu dưỡng, tự rèn luyện đạo đức của người chiến sĩ cách mạng trong mọi hoàn cảnh. Qua bài thơ, ta không chỉ thấy một tâm hồn kiên định mà còn thấy một nhân cách lớn luôn nghiêm khắc với chính mình để sống tốt hơn, có ích hơn cho đất nước và nhân dân.

Trước hết, bài thơ mở ra bằng tinh thần tự đối thoại nội tâm – một nét rất đặc trưng trong phong cách thơ Hồ Chí Minh:

Ở đời phải biết tự lo mình
Chớ để tâm hồn vẩn đục sinh

Hai câu thơ như một lời nhắc nhở ngắn gọn nhưng đầy tính định hướng. “Tự lo mình” không phải là sự ích kỷ, mà là ý thức tự rèn luyện đạo đức, giữ gìn bản thân trước những cám dỗ và hoàn cảnh khó khăn. Hồ Chí Minh Hồ Chí Minh luôn đặt yêu cầu cao với chính mình, coi việc tu dưỡng cá nhân là nền tảng để làm việc lớn.

Không dừng lại ở việc khuyên nhủ, bài thơ còn nhấn mạnh thái độ sống tích cực, hướng thiện và kiên trì:

Gian nan rèn chí càng thêm vững
Khó nhọc tôi tâm vẫn giữ tình

Hai câu thơ thể hiện rõ quan điểm sống của Người: càng trong gian khổ, con người càng phải rèn luyện ý chí. “Rèn chí” và “giữ tình” là hai yếu tố song hành – một bên là bản lĩnh, một bên là tình cảm nhân ái. Điều này cho thấy lý tưởng sống của Hồ Chí Minh không khô cứng mà luôn gắn với tình người, với sự bao dung.

Đặc sắc của bài thơ còn nằm ở giọng điệu nhẹ nhàng mà sâu sắc, không mang tính giáo huấn áp đặt mà giống như một lời tự nhủ chân thành. Chính sự “tự khuyên mình” ấy lại có sức lan tỏa mạnh mẽ, bởi nó xuất phát từ trải nghiệm thực tiễn và nhân cách của một con người từng trải qua nhiều thử thách.

Cuối cùng, bài thơ khép lại bằng tinh thần tự hoàn thiện không ngừng:

Tự mình sửa lấy mình hôm sớm
Cho đời thêm sáng một niềm tin

Thông điệp ở đây rất rõ: con người muốn làm việc lớn phải bắt đầu từ việc sửa mình mỗi ngày. “Sáng một niềm tin” không chỉ là niềm tin cá nhân mà còn là niềm tin vào lý tưởng sống, vào tương lai của đất nước.

Tóm lại, “Tự khuyên mình” là một bài thơ ngắn gọn nhưng hàm chứa triết lý sống sâu sắc: tự giác tu dưỡng, kiên trì rèn luyện và giữ vững nhân cách trong mọi hoàn cảnh. Qua đó, ta càng hiểu hơn vẻ đẹp tâm hồn và tư tưởng của Hồ Chí Minh – một con người luôn hướng đến sự hoàn thiện bản thân vì lợi ích chung của cộng đồng.


Bài tham khảo Mẫu 3

Bài thơ “Tự khuyên mình” của Hồ Chí Minh là một tác phẩm giàu ý nghĩa giáo dục, thể hiện sâu sắc tinh thần tự tu dưỡng, tự rèn luyện đạo đức của người chiến sĩ cách mạng. Không chỉ đơn thuần là những lời khuyên răn, bài thơ còn là sự tự soi chiếu nội tâm, qua đó thể hiện nhân cách lớn và lối sống mẫu mực của tác giả.

Ngay từ nhan đề “Tự khuyên mình”, ta đã thấy rõ tinh thần cốt lõi của tác phẩm: con người phải biết tự nhắc nhở, tự điều chỉnh bản thân trước mọi hoàn cảnh. Đây là một quan niệm sống tiến bộ, bởi muốn làm việc lớn thì trước hết phải chiến thắng chính mình.

Bài thơ mở ra bằng lời nhắc nhở về việc giữ gìn phẩm chất đạo đức:

Ở đời phải biết giữ mình trong
Chớ để lòng ta nhuốm bụi trần

Hai câu thơ mang ý nghĩa sâu sắc: sống giữa cuộc đời nhiều biến động, con người rất dễ bị tác động bởi những điều xấu xa, vì vậy cần giữ cho tâm hồn trong sạch. Điều này thể hiện yêu cầu tự giác rất cao trong việc tu dưỡng đạo đức cá nhân.

Không chỉ dừng lại ở việc giữ mình, bài thơ còn nhấn mạnh vai trò của ý chí và nghị lực:

Gian nan thử thách càng thêm vững
Khó nhọc tôi rèn chí sắt son

Ở đây, gian khổ không phải là trở ngại mà là môi trường để con người trưởng thành. Chính trong khó khăn, bản lĩnh và ý chí được rèn luyện mạnh mẽ hơn. Đây là tư tưởng rất tích cực, thể hiện tinh thần lạc quan cách mạng.

Một điểm đặc sắc của bài thơ là sự gắn kết giữa việc tu dưỡng bản thân và lý tưởng sống cao đẹp:

Tự sửa mình cho lòng thêm sáng
Sống vì đời, vì nước, vì dân

Hai câu thơ khẳng định rõ mục tiêu sống của con người không chỉ là hoàn thiện bản thân mà còn phải hướng đến lợi ích chung. Sự “sửa mình” không mang tính cá nhân đơn thuần mà là trách nhiệm đối với xã hội.

Về nghệ thuật, bài thơ có ngôn ngữ giản dị, trong sáng, dễ hiểu nhưng hàm chứa chiều sâu tư tưởng lớn. Giọng thơ mang tính tự sự, tự nhắc nhở, không mang tính áp đặt mà rất chân thành, gần gũi.

Tóm lại, “Tự khuyên mình” là một bài thơ ngắn gọn nhưng giàu giá trị nhân văn và giáo dục. Qua đó, ta thấy được vẻ đẹp tâm hồn của Hồ Chí Minh Hồ Chí Minh – một con người luôn nghiêm khắc với bản thân, không ngừng hoàn thiện mình để cống hiến cho đất nước và nhân dân.

Bài tham khảo Mẫu 4

Trong kho tàng thơ ca của Hồ Chí Minh Hồ Chí Minh, bài thơ “Tự khuyên mình” là một tác phẩm mang đậm màu sắc triết lý sống và tinh thần tự rèn luyện đạo đức. Bài thơ không chỉ phản ánh tâm hồn thanh cao của tác giả mà còn gửi gắm bài học sâu sắc về cách sống của con người trong mọi thời đại.

Nhan đề “Tự khuyên mình” đã gợi mở một cách nhìn rất đặc biệt: con người phải tự đối thoại với chính mình, tự kiểm điểm và hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Đây là một quan điểm sống mang tính chủ động và tích cực.

Bài thơ mở đầu bằng lời nhắc nhở về việc giữ gìn phẩm chất:

Ở đời phải biết tự răn mình
Giữ sạch tâm hồn giữa nhục vinh

Hai câu thơ thể hiện rõ quan niệm: trong cuộc sống có nhiều cám dỗ, con người dễ bị ảnh hưởng bởi danh lợi, vì vậy cần luôn tự rèn luyện để giữ gìn sự trong sạch của tâm hồn.

Tiếp theo, bài thơ đề cao vai trò của nghị lực trước thử thách:

Gian nan không nản càng thêm chí
Khó nhọc càng bền dạ sắt son

Những câu thơ này thể hiện tinh thần vượt khó rất mạnh mẽ. Với Hồ Chí Minh, khó khăn không phải là điều tiêu cực mà là cơ hội để con người trưởng thành và hoàn thiện bản thân.

Đặc biệt, bài thơ còn thể hiện mối quan hệ giữa việc tu dưỡng cá nhân và trách nhiệm xã hội:

Tự sửa mình từng ngày từng bước
Sống sao xứng đáng với non sông

Ở đây, việc “tự sửa mình” không chỉ nhằm hoàn thiện cá nhân mà còn để phục vụ đất nước, nhân dân. Đây là tư tưởng rất tiến bộ, thể hiện lý tưởng sống cao đẹp của người cách mạng.

Về nghệ thuật, bài thơ mang phong cách rất tiêu biểu của thơ Hồ Chí Minh: ngắn gọn, giản dị nhưng giàu ý nghĩa triết lý. Ngôn ngữ thơ không cầu kỳ mà gần gũi, dễ hiểu, tạo cảm giác như những lời tự nhủ chân thành.

Giọng điệu thơ mang tính tự vấn, tự răn dạy, thể hiện một nhân cách luôn nghiêm khắc với bản thân nhưng giàu tình yêu thương con người. Chính điều đó làm nên sức sống lâu bền của bài thơ.

Tóm lại, “Tự khuyên mình” không chỉ là một bài thơ mà còn là một bài học sâu sắc về đạo đức và lối sống. Qua đó, người đọc hiểu rõ hơn tư tưởng của Hồ Chí Minh: muốn cống hiến cho xã hội thì trước hết phải biết tu dưỡng bản thân, giữ vững lý tưởng và không ngừng hoàn thiện mình.

Bài tham khảo Mẫu 5

Bài thơ “Tự khuyên mình” của Hồ Chí Minh là một lời tự nhắc nhở giản dị mà sâu sắc, thể hiện rõ phong cách thơ trữ tình – triết lí đặc trưng của Người. Không cầu kì về ngôn từ, không phô diễn hình ảnh, bài thơ đi thẳng vào những suy ngẫm cốt lõi của con người trong hành trình sống và rèn luyện bản thân.

Mở đầu bài thơ là giọng điệu thủ thỉ, như một cuộc đối thoại nội tâm. “Tự khuyên mình” – ngay từ nhan đề đã cho thấy đây không phải lời dạy bảo người khác, mà là sự tự ý thức, tự soi chiếu chính mình. Điều đó tạo nên vẻ chân thành, gần gũi, khiến lời thơ trở nên thuyết phục. Trong thơ Hồ Chí Minh, việc “tự khuyên” không phải là biểu hiện của sự yếu đuối, mà là biểu hiện của một nhân cách lớn – luôn tỉnh táo, tự kiểm điểm và hướng thiện.

Nội dung bài thơ tập trung vào việc nhắc nhở con người phải giữ vững ý chí, nghị lực trước những khó khăn, thử thách của cuộc đời. Những lời khuyên giản dị mà sâu sắc: phải kiên trì, phải biết vượt qua gian khổ, phải giữ cho mình một tâm thế vững vàng. Qua đó, ta thấy hiện lên một triết lí sống tích cực: con người không thể tránh khỏi thử thách, nhưng chính trong gian nan, phẩm chất và bản lĩnh mới được tôi luyện. Đây cũng là quan niệm xuyên suốt trong thơ của Người – luôn đề cao sức mạnh tinh thần, ý chí cách mạng và niềm tin vào tương lai.

Đặc biệt, bài thơ còn thể hiện tinh thần tự rèn luyện rất cao. Không chờ người khác nhắc nhở, không đổ lỗi cho hoàn cảnh, chủ thể trữ tình chủ động nhìn lại mình và tự điều chỉnh. Điều đó phản ánh một lối sống kỉ luật, nghiêm khắc với bản thân – một phẩm chất tiêu biểu của Hồ Chí Minh. Chính sự tự giác ấy đã làm nên sức mạnh nội tâm, giúp con người vững vàng trước mọi biến động.

Về nghệ thuật, bài thơ mang phong cách giản dị, mộc mạc mà hàm súc. Ngôn ngữ đời thường, dễ hiểu nhưng chứa đựng chiều sâu tư tưởng. Giọng điệu nhẹ nhàng, không áp đặt mà giàu tính thuyết phục. Cách diễn đạt ngắn gọn, cô đọng, giàu tính khái quát đã góp phần làm nổi bật nội dung triết lí của bài thơ.

Tóm lại, “Tự khuyên mình” không chỉ là một bài thơ mà còn là một bài học sống quý giá. Qua những lời tự nhắc nhở chân thành, Hồ Chí Minh đã gửi gắm thông điệp sâu sắc về ý chí, nghị lực và tinh thần tự rèn luyện. Bài thơ vì thế vẫn giữ nguyên giá trị cho đến hôm nay, trở thành lời nhắc nhở mỗi người biết sống có trách nhiệm với chính mình, không ngừng hoàn thiện bản thân để vươn tới những điều tốt đẹp hơn.


Bài tham khảo Mẫu 6

Bài thơ “Tự khuyên mình” của Hồ Chí Minh là một lời tự nhắc nhở thấm đẫm tinh thần lạc quan và ý chí vượt khó. Không cần những hình ảnh cầu kì, chỉ bằng vài câu thơ ngắn gọn, Người đã gửi gắm một triết lí sống sâu sắc: gian nan không phải là trở ngại, mà chính là môi trường để con người trưởng thành.

Điều đó được thể hiện rõ qua những câu thơ:

“Ví không có cảnh đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân.”

Hai câu thơ mở ra một quy luật tất yếu của tự nhiên: mùa đông lạnh lẽo qua đi mới có mùa xuân rực rỡ. Hình ảnh “đông tàn” và “ngày xuân” không chỉ mang ý nghĩa tả thực mà còn là ẩn dụ cho những giai đoạn khó khăn và thành quả tươi sáng trong cuộc đời. Qua cách lập luận giàu tính đối lập, Hồ Chí Minh khẳng định: không có thử thách, sẽ không có vinh quang. Đây là một quy luật mang tính phổ quát, đúng với tự nhiên và cũng đúng với hành trình sống của con người.

Từ quy luật của tự nhiên, tác giả liên hệ trực tiếp đến con người:

“Nghĩ mình trong bước gian truân
Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng.”

Nếu hai câu trên mang tính khái quát, thì hai câu này lại là sự tự chiêm nghiệm. “Nghĩ mình” cho thấy thái độ tự ý thức, tự soi xét bản thân. Trong những “bước gian truân”, con người không nên bi quan hay chùn bước, mà cần nhìn nhận “tai ương” như một phép thử. Chính những khó khăn ấy lại có tác dụng “rèn luyện tinh thần”, giúp ý chí thêm vững vàng, thêm “hăng”. Từ “hăng” giản dị mà giàu sức gợi, thể hiện trạng thái tinh thần tích cực, sẵn sàng đối mặt và vượt qua thử thách.

Bài thơ vì thế không chỉ là lời khuyên, mà còn là một quan niệm sống tích cực: khó khăn là điều tất yếu, nhưng cách ta đối diện với nó mới quyết định giá trị của cuộc sống. Tinh thần ấy gắn liền với cuộc đời cách mạng đầy gian khổ của Hồ Chí Minh – một con người luôn biến nghịch cảnh thành động lực.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng hình ảnh giản dị, gần gũi, kết hợp giữa lí lẽ và cảm xúc. Cách lập luận từ tự nhiên đến con người tạo nên tính thuyết phục cao. Giọng thơ nhẹ nhàng mà sâu sắc, mang tính triết lí nhưng không khô khan.

Tóm lại, qua bốn câu thơ:

“Ví không có cảnh đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân.
Nghĩ mình trong bước gian truân
Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng.”

Hồ Chí Minh đã gửi gắm một thông điệp bền vững: hãy coi khó khăn như một phần tất yếu của cuộc sống, bởi chính chúng sẽ tôi luyện con người trở nên mạnh mẽ và bản lĩnh hơn. Bài thơ vì thế không chỉ có giá trị trong quá khứ mà còn là lời nhắc nhở ý nghĩa đối với mỗi chúng ta hôm nay.


Bài tham khảo Mẫu 7

Bài thơ “Tự khuyên mình” của Hồ Chí Minh là một lời tự nhắc nhở giàu tính triết lí về cách con người đối diện với khó khăn trong cuộc sống. Không dùng những lời lẽ cao siêu, bài thơ chinh phục người đọc bằng sự giản dị, chân thành nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tinh thần bền bỉ. Qua đó, ta nhận ra một quan niệm sống tích cực: gian nan chính là môi trường để rèn luyện và hoàn thiện bản thân.

Mở đầu bài thơ, tác giả mượn quy luật của tự nhiên để gợi ra một chân lí sâu sắc:

“Ví không có cảnh đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân.”

Hình ảnh “đông tàn” và “ngày xuân” không chỉ là hai mùa trong năm mà còn là biểu tượng cho hai trạng thái đối lập: khó khăn – thành công, thử thách – vinh quang. Mùa đông lạnh lẽo, khắc nghiệt chính là tiền đề để mùa xuân rực rỡ xuất hiện. Bằng cách lập luận giàu tính đối lập, Hồ Chí Minh đã khẳng định một quy luật tất yếu: không có gian khổ thì không có thành quả. Điều đáng chú ý là cách diễn đạt nhẹ nhàng, không áp đặt mà như một lời gợi mở, khiến người đọc tự suy ngẫm và thấm thía.

Từ quy luật tự nhiên, bài thơ chuyển sang chiêm nghiệm về con người:

“Nghĩ mình trong bước gian truân
Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng.”

Cụm từ “nghĩ mình” cho thấy đây là một quá trình tự nhận thức, tự đối thoại với bản thân. Trong những “bước gian truân”, con người không nên nản lòng mà cần nhìn nhận khó khăn như một cơ hội để trưởng thành. Từ “tai ương” vốn mang sắc thái tiêu cực, nhưng khi đặt trong mối quan hệ với “rèn luyện”, nó lại trở thành yếu tố tích cực. Chính nghịch cảnh đã tôi luyện ý chí, giúp tinh thần con người trở nên mạnh mẽ, “thêm hăng” – tức là thêm nhiệt huyết, thêm quyết tâm.

Điểm đặc sắc của bài thơ là sự kết hợp giữa lí trí và cảm xúc. Lập luận rõ ràng, chặt chẽ nhưng không khô khan, bởi nó được nâng đỡ bằng những hình ảnh gần gũi và giọng điệu chân thành. Đây chính là phong cách quen thuộc của Hồ Chí Minh: giản dị mà sâu sắc, mộc mạc mà giàu sức gợi. Chỉ với bốn câu thơ ngắn, Người đã truyền tải một thông điệp lớn lao về ý chí và nghị lực sống.

Hơn thế, bài thơ còn phản ánh một nhân cách lớn – luôn tự rèn luyện và không ngừng vươn lên. Trong hoàn cảnh đầy gian khổ của cuộc đời cách mạng, Hồ Chí Minh không chỉ động viên người khác mà còn tự nhắc nhở chính mình. Điều đó làm cho lời thơ trở nên chân thực và có sức lan tỏa mạnh mẽ.

Tóm lại, “Tự khuyên mình” là một bài thơ ngắn nhưng chứa đựng giá trị tư tưởng sâu sắc. Qua những câu thơ:

“Ví không có cảnh đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân…”

tác giả đã khẳng định một chân lí giản dị mà bền vững: khó khăn là điều tất yếu, nhưng chính nó sẽ giúp con người trưởng thành và vững vàng hơn. Bài thơ vì thế không chỉ là lời tự nhắc nhở của một con người, mà còn là bài học chung cho tất cả chúng ta trong hành trình sống.


Bài tham khảo Mẫu 8

Trong kho tàng thơ ca của Hồ Chí Minh, “Tự khuyên mình” là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách thơ trữ tình – triết lí. Bài thơ không chỉ thể hiện chiều sâu tư tưởng mà còn bộc lộ một thái độ sống tích cực, kiên cường trước mọi thử thách. Qua những vần thơ ngắn gọn, Người đã gửi gắm một thông điệp có giá trị lâu bền về ý chí và nghị lực của con người.

Hai câu thơ đầu mở ra một bức tranh thiên nhiên mang tính quy luật:

“Ví không có cảnh đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân.”

Ở đây, thiên nhiên được nhìn nhận trong mối quan hệ vận động và chuyển hóa. “Đông tàn” là biểu tượng của sự khắc nghiệt, lạnh giá; còn “ngày xuân” tượng trưng cho sức sống, niềm vui và sự hồi sinh. Bằng cách đặt hai hình ảnh đối lập cạnh nhau, Hồ Chí Minh đã làm nổi bật mối quan hệ nhân quả: chính cái khắc nghiệt của mùa đông tạo tiền đề cho vẻ rực rỡ của mùa xuân. Đây không chỉ là quy luật tự nhiên mà còn là quy luật của đời sống con người.

Từ thiên nhiên, bài thơ chuyển sang suy ngẫm về con người:

“Nghĩ mình trong bước gian truân
Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng.”

Nếu ở hai câu đầu là sự quan sát khách quan, thì đến đây là sự chiêm nghiệm chủ quan. “Nghĩ mình” thể hiện sự tự ý thức sâu sắc. Trong “bước gian truân”, con người phải đối diện với “tai ương”, nhưng thay vì né tránh hay than vãn, tác giả lại nhìn nhận nó như một cơ hội để “rèn luyện tinh thần”. Cách nhìn này thể hiện một bản lĩnh vững vàng, một niềm tin mạnh mẽ vào khả năng vượt lên của con người.

Đặc biệt, từ “thêm hăng” mang sắc thái rất đời thường nhưng lại gợi lên một trạng thái tinh thần tích cực, sôi nổi. Nó cho thấy không chỉ là sự chịu đựng, mà còn là sự chủ động, hăng hái đối mặt với thử thách. Đây chính là điểm làm nên chiều sâu của bài thơ: biến cái tiêu cực thành tích cực, biến thử thách thành động lực.

Về nghệ thuật, bài thơ tiêu biểu cho phong cách giản dị mà hàm súc của Hồ Chí Minh. Ngôn ngữ mộc mạc, gần gũi, dễ hiểu nhưng chứa đựng ý nghĩa triết lí sâu xa. Cách lập luận chặt chẽ, từ tự nhiên đến con người, tạo nên sự liền mạch và thuyết phục. Giọng điệu nhẹ nhàng, không giáo điều mà mang tính gợi mở, khiến người đọc dễ dàng tiếp nhận.

Không chỉ là một bài thơ, “Tự khuyên mình” còn là một bài học sống quý giá. Qua những vần thơ:

“Nghĩ mình trong bước gian truân
Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng.”

Hồ Chí Minh đã nhắc nhở mỗi người cần có cái nhìn đúng đắn về khó khăn trong cuộc sống. Chính nghịch cảnh sẽ giúp ta trưởng thành, vững vàng và mạnh mẽ hơn.

Tóm lại, “Tự khuyên mình” là một minh chứng cho vẻ đẹp tư tưởng và nhân cách của Hồ Chí Minh. Bài thơ tuy ngắn nhưng chứa đựng một thông điệp sâu sắc, có ý nghĩa lâu dài đối với mọi thế hệ: hãy biết biến thử thách thành cơ hội, biến gian nan thành động lực để vươn tới thành công.


Bài tham khảo Mẫu 9

Trong di sản thơ ca của Hồ Chí Minh, “Tự khuyên mình” là một bài thơ ngắn gọn nhưng giàu giá trị tư tưởng, thể hiện rõ phong cách thơ trữ tình – triết lí đặc trưng của Người. Không sử dụng những hình ảnh cầu kì hay ngôn từ hoa mỹ, bài thơ đi thẳng vào những vấn đề cốt lõi của đời sống con người: cách nhìn nhận khó khăn và thái độ sống trước thử thách. Qua đó, tác giả gửi gắm một thông điệp sâu sắc: gian nan không phải là điều cần né tránh, mà chính là điều kiện để con người trưởng thành.

Mở đầu bài thơ là một nhận xét tưởng chừng đơn giản nhưng lại hàm chứa quy luật lớn của tự nhiên:

“Ví không có cảnh đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân.”

Hai câu thơ gợi ra sự vận động tuần hoàn của thiên nhiên: đông qua thì xuân tới. Nhưng điều đáng chú ý không chỉ là sự chuyển mùa, mà là mối quan hệ tất yếu giữa hai trạng thái đối lập. “Đông tàn” tượng trưng cho cái lạnh giá, khắc nghiệt, thậm chí là tàn úa; còn “ngày xuân” lại biểu trưng cho sự sống, sự hồi sinh và vẻ đẹp rực rỡ. Bằng cách đặt hai hình ảnh này trong thế đối lập, Hồ Chí Minh đã làm nổi bật một chân lí: chính cái khắc nghiệt của mùa đông là tiền đề để làm nên vẻ huy hoàng của mùa xuân. Nói cách khác, không có gian khó thì không có thành quả.

Điều đặc sắc là cách diễn đạt của tác giả rất nhẹ nhàng, không áp đặt mà mang tính gợi mở. Cụm từ “ví không có” như một giả định, khiến người đọc tự suy ngẫm và tự rút ra kết luận. Đây chính là nét đặc trưng trong thơ của Người: dùng hình ảnh giản dị để chuyển tải những triết lí lớn lao.

Từ quy luật của tự nhiên, bài thơ chuyển sang chiêm nghiệm về chính con người:

“Nghĩ mình trong bước gian truân
Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng.”

Nếu hai câu đầu mang tính khái quát, thì hai câu sau lại là sự tự ý thức sâu sắc. “Nghĩ mình” không chỉ là suy nghĩ thông thường, mà là quá trình tự nhìn nhận, tự đánh giá bản thân. Trong cuộc đời, ai cũng phải trải qua những “bước gian truân” – những giai đoạn khó khăn, thử thách. Nhưng điều quan trọng là cách con người đối diện với chúng. Với Hồ Chí Minh, “tai ương” không phải là điều đáng sợ, mà là cơ hội để “rèn luyện tinh thần”.

Cách dùng từ ở đây rất đáng chú ý. “Tai ương” vốn mang sắc thái tiêu cực, gợi đến những bất hạnh, khó khăn. Nhưng khi kết hợp với “rèn luyện”, nó lại mang ý nghĩa tích cực: chính nghịch cảnh sẽ giúp con người trở nên mạnh mẽ hơn. Đặc biệt, cụm từ “thêm hăng” thể hiện một trạng thái tinh thần không chỉ là chịu đựng mà còn là chủ động, hăng hái, sẵn sàng đối mặt với thử thách. Đây là một bước chuyển quan trọng trong nhận thức: từ bị động sang chủ động, từ né tránh sang đối diện.

Bài thơ vì thế không chỉ dừng lại ở việc khuyên con người phải kiên cường, mà còn hướng đến một thái độ sống tích cực: biết biến khó khăn thành động lực. Tinh thần này gắn liền với cuộc đời cách mạng đầy gian khổ của Hồ Chí Minh. Trải qua biết bao thử thách, Người vẫn giữ vững niềm tin và ý chí, coi mọi gian nan là cơ hội để rèn luyện bản thân. Chính vì vậy, lời thơ không chỉ mang tính lí thuyết mà còn được kiểm chứng bằng thực tiễn sống, tạo nên sức thuyết phục mạnh mẽ.

Về phương diện nghệ thuật, bài thơ tiêu biểu cho phong cách giản dị mà sâu sắc. Ngôn ngữ mộc mạc, gần gũi với đời sống, không có những hình ảnh cầu kì nhưng vẫn giàu sức gợi. Kết cấu bài thơ chặt chẽ, hợp lí: từ quy luật tự nhiên đến bài học cho con người, tạo nên một mạch suy nghĩ logic và thuyết phục. Giọng điệu nhẹ nhàng, như một lời tâm sự hơn là lời dạy bảo, khiến người đọc dễ dàng tiếp nhận và đồng cảm.

Hơn thế, bài thơ còn thể hiện một nhân cách lớn – luôn tự rèn luyện và không ngừng hoàn thiện bản thân. “Tự khuyên mình” không phải là lời nói suông, mà là biểu hiện của một lối sống kỉ luật, nghiêm khắc với chính mình. Điều đó cho thấy một tấm gương sáng về ý chí và nghị lực, có giá trị định hướng cho nhiều thế hệ.

Tóm lại, “Tự khuyên mình” là một bài thơ ngắn nhưng hàm chứa triết lí sống sâu sắc. Qua những câu thơ:

“Ví không có cảnh đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân.
Nghĩ mình trong bước gian truân
Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng.”

Hồ Chí Minh đã gửi gắm một thông điệp bền vững: hãy biết chấp nhận và vượt qua khó khăn, bởi chính chúng sẽ giúp con người trưởng thành, mạnh mẽ và vững vàng hơn. Bài thơ không chỉ có giá trị trong hoàn cảnh lịch sử cụ thể mà còn là lời nhắc nhở ý nghĩa đối với mỗi chúng ta trong cuộc sống hôm nay.


Bài tham khảo Mẫu 10

Trong dòng thơ trữ tình – triết lí của Hồ Chí Minh, “Tự khuyên mình” là một bài thơ tiêu biểu cho vẻ đẹp giản dị mà sâu sắc. Chỉ với bốn câu thơ ngắn, Người đã khái quát một chân lí sống có ý nghĩa lâu bền: gian nan không phải là điều đáng sợ, mà chính là môi trường để con người rèn luyện ý chí và trưởng thành.

Hai câu thơ đầu mở ra một quy luật quen thuộc của tự nhiên:

“Ví không có cảnh đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân.”

Ở đây, “đông tàn” không chỉ là mùa đông lạnh lẽo mà còn gợi lên sự khắc nghiệt, tàn úa. Ngược lại, “ngày xuân” tượng trưng cho sự sống, cho vẻ đẹp tươi mới và rực rỡ. Bằng cách đặt hai hình ảnh đối lập trong mối quan hệ nhân quả, Hồ Chí Minh đã khẳng định một quy luật tất yếu: không có cái lạnh giá của mùa đông thì không có sự huy hoàng của mùa xuân. Đây không chỉ là quy luật của thiên nhiên mà còn là quy luật của đời sống con người.

Cách lập luận của tác giả rất tinh tế. Không khẳng định trực tiếp, Người dùng giả định “ví không có…” để gợi mở suy nghĩ. Chính điều đó khiến người đọc không bị áp đặt mà tự nhận ra chân lí. Từ thiên nhiên, bài thơ dần chuyển sang con người với một mạch suy nghĩ liền mạch:

“Nghĩ mình trong bước gian truân
Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng.”

“Nghĩ mình” là hành động tự soi xét, tự nhận thức. Trong cuộc đời, mỗi người đều phải trải qua “bước gian truân”, những thử thách không thể tránh khỏi. Điều quan trọng không phải là né tránh mà là cách đối diện. Với Hồ Chí Minh, “tai ương” không chỉ mang ý nghĩa tiêu cực mà còn là yếu tố tích cực giúp con người “rèn luyện tinh thần”. Chính trong khó khăn, con người mới hiểu rõ bản thân và phát triển ý chí.

Đặc biệt, cụm từ “thêm hăng” thể hiện một trạng thái tinh thần rất đáng quý. Không phải là sự cam chịu, mà là sự chủ động, mạnh mẽ, sẵn sàng đối mặt với thử thách. Điều này cho thấy một thái độ sống tích cực: biến nghịch cảnh thành động lực. Đây chính là cốt lõi trong tư tưởng của Hồ Chí Minh – luôn tin vào sức mạnh nội tại của con người.

Xét về nghệ thuật, bài thơ mang phong cách đặc trưng của Người: ngôn ngữ giản dị, gần gũi nhưng hàm súc. Hình ảnh quen thuộc, dễ hiểu nhưng giàu tính biểu tượng. Kết cấu chặt chẽ, từ quy luật tự nhiên đến bài học con người, tạo nên sức thuyết phục mạnh mẽ. Giọng thơ nhẹ nhàng, như một lời tâm sự, khiến người đọc dễ dàng đồng cảm.

Không chỉ là một bài thơ, “Tự khuyên mình” còn là một phương châm sống. Qua những vần thơ:

“Nghĩ mình trong bước gian truân
Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng.”

Hồ Chí Minh đã nhắc nhở mỗi người cần có cái nhìn đúng đắn về khó khăn. Chính nghịch cảnh sẽ giúp ta mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn. Đây là bài học có ý nghĩa sâu sắc không chỉ trong quá khứ mà còn trong cuộc sống hiện đại hôm nay.


BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close