"Viết đoạn văn nêu tình cảm cảm xúc về một nhân vật trong câu chuyện mà em đã được đọc"

- Giới thiệu tên nhân vật và tên câu chuyện: Dẫn dắt ngắn gọn về nhân vật đã để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho em. - Nêu cảm xúc chung: (Ví dụ: yêu mến, khâm phục, xúc động hay trân trọng).

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Mở đoạn

- Giới thiệu tên nhân vật và tên câu chuyện: Dẫn dắt ngắn gọn về nhân vật đã để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho em.

- Nêu cảm xúc chung: (Ví dụ: yêu mến, khâm phục, xúc động hay trân trọng).

Thân đoạn

- Ấn tượng về ngoại hình/hoàn cảnh:

+ Những đặc điểm khiến em nhớ mãi (Ví dụ: đôi mắt hiền từ của người bà, vẻ ngoài lam lũ của chú bé bán báo...).

+ Hoàn cảnh của nhân vật (Khó khăn, thử thách hay đầy nghị lực).

- Cảm xúc về tính cách và hành động:

+ Nhân vật có những phẩm chất gì đáng quý? (Lòng dũng cảm, sự hiếu thảo, sự vị tha...).

+ Hành động nào của nhân vật làm em xúc động nhất? (Ví dụ: Thạch Sanh tha cho mẹ con Lý Thông, hay cô bé bán diêm mơ về những điều ấm áp...).

- Suy nghĩ về sự thay đổi của bản thân:

+ Nhân vật đã truyền cho em bài học gì? (Biết yêu thương, biết cố gắng trong học tập...).

+ Em thấy mình học hỏi được gì từ họ?

Kết đoạn

- Khẳng định lại tình cảm: Nhấn mạnh sự yêu quý và vị trí của nhân vật trong lòng em.

- Lời hứa hoặc mong muốn.


Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trong thế giới cổ tích, Thạch Sanh là nhân vật để lại trong em sự khâm phục sâu sắc nhất. Chàng không chỉ là một dũng sĩ có sức mạnh phi thường khi diệt Chằn tinh, bắn Đại bàng mà còn sở hữu một trái tim nhân hậu, bao dung. Dù bị mẹ con Lý Thông nhiều lần lừa gạt, đẩy vào chỗ chết, Thạch Sanh vẫn sẵn lòng tha thứ, không chút oán hận. Hình ảnh chàng ngồi gảy đàn ở cuối truyện không chỉ là biểu tượng của công lý mà còn là khát vọng hòa bình của nhân dân ta. Em yêu mến Thạch Sanh bởi tấm lòng vị tha, đức tính trung thực và ý chí kiên cường. Nhân vật này đã dạy em bài học quý báu về lòng tốt: "Ở hiền thì gặp lành."

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Đọc câu chuyện "Cô bé bán diêm" của Andersen, lòng em trào dâng một nỗi thương xót khôn nguôi. Giữa đêm đông giá rét, hình ảnh cô bé nhỏ bé, cô độc quẹt từng que diêm để sưởi ấm tâm hồn khiến em vô cùng xúc động. Mỗi ánh lửa hiện lên là một ước mơ giản dị: lò sưởi, bàn ăn, cây thông Noel và khuôn mặt hiền từ của bà nội. Sự đối lập giữa cái lạnh lẽo của thực tại và sự ấm áp trong ảo ảnh làm cho số phận của em thêm phần bi kịch. Em cảm thấy trân trọng hơn cuộc sống đủ đầy mà mình đang có, đồng thời tự hứa sẽ biết sẻ chia, yêu thương những mảnh đời bất hạnh xung quanh mình.


Bài siêu ngắn Mẫu 3

Nhân vật Dế Mèn trong tác phẩm của nhà văn Tô Hoài đã đem đến cho em những bài học trưởng thành đầy ý nghĩa. Ban đầu, em vừa ghét vừa sợ thái độ kiêu ngạo, hống hách của Mèn khi bắt nạt chị Cào Cào, anh Gọng Vó. Tuy nhiên, sau sai lầm dẫn đến cái chết của Dế Choắt, sự hối hận chân thành và quyết tâm thay đổi của Mèn đã khiến em vô cùng cảm động. Hình ảnh một chú dế mạnh mẽ, dám dấn thân vào những cuộc phiêu lưu để học hỏi điều hay lẽ phải thật đáng ngưỡng mộ. Mèn đã giúp em hiểu rằng: con người ai cũng có thể mắc sai lầm, nhưng quan trọng nhất là biết nhận lỗi và sửa mình để trở nên tốt đẹp hơn.

Bài chi tiết Mẫu 1

Sau khi đọc tác phẩm Dế Mèn phiêu lưu kí của nhà văn Tô Hoài, em rất yêu thích nhân vật Dế Mèn. Ban đầu, Dế Mèn hiện lên là một chàng dế khỏe mạnh, cường tráng nhưng lại kiêu căng và thích thể hiện bản thân. Cậu thường xem thường người khác và luôn nghĩ mình giỏi nhất. Chính tính cách ngông nghênh ấy đã dẫn đến cái chết thương tâm của Dế Choắt. Chi tiết Dế Choắt hấp hối rồi tha thứ cho Dế Mèn khiến em vô cùng xúc động. Em cảm nhận được sự ân hận sâu sắc và nỗi day dứt trong lòng Dế Mèn. Từ sau biến cố ấy, Dế Mèn đã thay đổi, biết sống khiêm tốn hơn và trưởng thành hơn. Em rất thích nhân vật này vì Dế Mèn giống như hình ảnh của nhiều bạn trẻ trong cuộc sống: đôi khi bồng bột, nông nổi nhưng biết nhận ra sai lầm để sửa chữa. Qua hành trình phiêu lưu của Dế Mèn, em học được nhiều bài học quý giá về tình bạn, lòng dũng cảm và cách sống có trách nhiệm với người khác. Nhân vật Dế Mèn không chỉ đem lại cho em những trang truyện hấp dẫn mà còn giúp em hiểu rằng ai cũng có thể mắc lỗi, điều quan trọng là biết thay đổi để trở nên tốt đẹp hơn. Vì vậy, Dế Mèn là nhân vật để lại trong em nhiều tình cảm yêu mến và ấn tượng sâu đậm.

Bài chi tiết Mẫu 2

Nhân vật bé Thu trong truyện ngắn Chiếc lược ngà của nhà văn Nguyễn Quang Sáng đã để lại trong em rất nhiều cảm xúc. Bé Thu là một cô bé hồn nhiên, cá tính nhưng vô cùng yêu thương cha. Những ngày đầu gặp ông Sáu sau nhiều năm xa cách, bé Thu nhất quyết không chịu gọi cha vì thấy ông có vết sẹo khác với tấm ảnh chụp trước đây. Lúc đầu, em từng nghĩ bé Thu bướng bỉnh và khó chịu, nhưng càng đọc em càng thương cô bé hơn. Chính vì quá yêu cha nên em mới muốn giữ nguyên hình ảnh người cha trong kí ức của mình. Đến khi hiểu ra sự thật, tình cảm của bé Thu bỗng vỡ òa trong tiếng gọi “Ba!” đầy xúc động. Khoảnh khắc ấy khiến em nghẹn ngào và vô cùng cảm động. Em cảm nhận được tình cha con thiêng liêng, sâu nặng giữa chiến tranh khốc liệt. Đặc biệt, khi biết ông Sáu hi sinh và chiếc lược ngà chưa kịp trao tận tay con gái, em càng thấy đau xót hơn. Nhân vật bé Thu giúp em hiểu rằng tình cảm gia đình luôn là điều thiêng liêng nhất trong cuộc sống. Dù chiến tranh có chia cắt con người, tình yêu thương vẫn luôn tồn tại mãnh liệt. Hình ảnh cô bé nhỏ tuổi nhưng giàu tình cảm ấy đã để lại trong em niềm xúc động sâu sắc và sự trân trọng đối với tình thân gia đình.


Bài chi tiết Mẫu 3

Trong tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa, em đặc biệt yêu quý nhân vật anh thanh niên làm công tác khí tượng trên đỉnh Yên Sơn. Anh sống một mình giữa núi rừng hoang vắng nhưng vẫn luôn yêu đời và tận tụy với công việc. Điều khiến em khâm phục nhất ở anh là tinh thần trách nhiệm cao. Dù thời tiết khắc nghiệt, anh vẫn thức đúng giờ để đo gió, đo mưa và báo số liệu phục vụ cho sản xuất và chiến đấu. Công việc âm thầm nhưng anh chưa bao giờ than phiền hay chán nản. Không chỉ chăm chỉ, anh thanh niên còn là người rất khiêm tốn và giàu tình cảm. Anh luôn quan tâm đến mọi người xung quanh, từ bác lái xe đến ông họa sĩ và cô kĩ sư trẻ. Em đặc biệt ấn tượng với cách anh tạo niềm vui cho cuộc sống bằng việc trồng hoa, đọc sách và nuôi gà. Qua nhân vật này, em cảm nhận được vẻ đẹp của những con người lao động bình dị đang ngày đêm cống hiến thầm lặng cho đất nước. Anh thanh niên khiến em hiểu rằng giá trị của con người không nằm ở sự nổi tiếng mà ở tinh thần sống có ích và trách nhiệm với công việc. Hình ảnh anh đứng giữa núi rừng Sa Pa lặng lẽ nhưng đầy nhiệt huyết đã để lại trong em niềm ngưỡng mộ và nhiều suy nghĩ đẹp về tuổi trẻ hôm nay.


Bài chi tiết Mẫu 4

Khi đọc "Chuyện người con gái Nam Xương", nhân vật Vũ Nương đã để lại trong lòng em những cảm xúc đan xen giữa sự trân trọng và niềm xót xa sâu sắc. Trước hết, em vô cùng ngưỡng mộ vẻ đẹp vẹn toàn của nàng – một người phụ nữ "thùy mị nết na, lại thêm tư dung tốt đẹp". Trong gia đình, nàng là người vợ đảm đang, mực thước và là người mẹ tận tâm, người con dâu hiếu thảo. Tuy nhiên, chính cái chết đầy oan ức của nàng trên bến Hoàng Giang đã khiến em cảm thấy đau đớn và phẫn nộ cho thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến cũ. Một lời nói ngây thơ của đứa trẻ và sự đa nghi, độc đoán của người chồng đã đẩy một người phụ nữ đức hạnh đến đường cùng. Hình ảnh chiếc bóng trên vách – biểu tượng của tình yêu và sự chung thủy của nàng – lại trở thành nguyên nhân của bi kịch, làm em suy nghĩ rất nhiều về sự mong manh của hạnh phúc. Nhân vật Vũ Nương đã khơi dậy trong em lòng trắc ẩn và sự thấu cảm. Nàng giúp em hiểu rằng, niềm tin và sự thấu hiểu chính là nền tảng quan trọng nhất để giữ gìn sự bình yên trong mọi mối quan hệ giữa người với người.


Bài chi tiết Mẫu 5

Hình ảnh chú bé Lượm trong bài thơ cùng tên của Tố Hữu luôn gợi lên trong em sự xúc động mạnh mẽ về tinh thần yêu nước của tuổi trẻ Việt Nam. Em vô cùng yêu mến nét hồn nhiên, tinh nghịch của Lượm với cái xắc xinh xinh, cái ca lô đội lệch và tiếng huýt sáo như con chim chích nhảy trên đường vàng. Nhưng vượt lên trên sự ngây thơ ấy chính là một ý chí dũng cảm phi thường. Hình ảnh Lượm quên mình dưới làn mưa đạn để chuyển thư "thượng khẩn" đã làm em nể phục sâu sắc. Lượm hy sinh khi tuổi đời còn rất nhỏ, ngã xuống giữa đồng lúa thơm mùi sữa với tay nắm chặt bông lúa – một hình ảnh đẹp đẽ nhưng cũng đau xót vô cùng. Dù thân xác em không còn, nhưng tinh thần và nụ cười rạng rỡ của em vẫn sống mãi như một biểu tượng của sự bất tử. Đọc về Lượm, em cảm thấy mình thật may mắn khi được sống trong hòa bình. Nhân vật này đã truyền cho em niềm tự hào dân tộc và lòng biết ơn đối với những người đi trước, đồng thời thôi thúc em phải cố gắng học tập để xứng đáng với những hy sinh lớn lao của các thế hệ anh hùng nhỏ tuổi.

Bài chi tiết Mẫu 6

Trong tác phẩm Tắt đèn, nhân vật chị Dậu đã khiến em vô cùng thương cảm và khâm phục. Chị là người phụ nữ nông dân nghèo khổ, quanh năm lam lũ nhưng lại có tình yêu thương chồng con tha thiết. Vì sưu thuế nặng nề, gia đình chị rơi vào cảnh cùng cực, phải bán chó, bán con mà vẫn không đủ tiền nộp sưu. Đọc đến những chi tiết ấy, em cảm thấy vô cùng xót xa trước cuộc sống tăm tối của người nông dân trong xã hội cũ. Tuy nhỏ bé và yếu đuối, chị Dậu lại có sức mạnh phi thường khi chồng bị cai lệ đánh đập. Ban đầu, chị nhẫn nhịn van xin bằng giọng tha thiết: “Cháu van ông…”, nhưng khi bọn tay sai vẫn hung hãn, chị đã vùng lên chống trả quyết liệt để bảo vệ chồng. Hình ảnh chị Dậu “túm lấy cổ hắn, ấn dúi ra cửa” khiến em vô cùng khâm phục. Qua nhân vật này, em cảm nhận được vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam: giàu đức hi sinh, yêu thương gia đình và có sức sống mạnh mẽ. Đồng thời, tác phẩm cũng giúp em hiểu hơn về sự bất công, tàn nhẫn của xã hội phong kiến xưa. Chị Dậu không chỉ là một người phụ nữ nghèo mà còn là biểu tượng cho sức phản kháng của những con người bị áp bức. Hình ảnh chị Dậu đã để lại trong em niềm thương cảm sâu sắc và sự trân trọng đối với phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam.

Bài chi tiết Mẫu 7

Trong truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi, em rất yêu mến nhân vật Phương Định – một cô gái thanh niên xung phong dũng cảm và giàu tâm hồn đẹp. Phương Định sống và chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn ác liệt, nơi bom đạn luôn rình rập từng phút giây. Công việc phá bom vô cùng nguy hiểm nhưng cô vẫn luôn bình tĩnh và gan dạ. Đọc đến cảnh Phương Định một mình phá bom giữa “không gian im lặng đến ghê người”, em cảm thấy hồi hộp và vô cùng khâm phục lòng dũng cảm của cô. Dù phải đối mặt với cái chết cận kề, cô vẫn hoàn thành nhiệm vụ với tinh thần trách nhiệm cao. Không chỉ kiên cường, Phương Định còn là một cô gái trẻ trung, mơ mộng và giàu tình cảm. Cô thích hát, thích ngắm mình trong gương và nhớ da diết về Hà Nội thân yêu. Chính vẻ đẹp hồn nhiên ấy đã làm cho nhân vật trở nên gần gũi và đáng yêu hơn. Em đặc biệt xúc động trước tình đồng đội gắn bó giữa Phương Định với Nho và Thao. Họ quan tâm, chăm sóc nhau như những người thân trong gia đình. Qua nhân vật này, em hiểu hơn về vẻ đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam trong thời kì kháng chiến chống Mĩ: dũng cảm, lạc quan và giàu lí tưởng sống. Hình ảnh Phương Định giống như một “ngôi sao xa xôi” lấp lánh giữa chiến trường khốc liệt, để lại trong em niềm ngưỡng mộ sâu sắc và lòng biết ơn đối với những người đã hi sinh vì đất nước.

Bài chi tiết Mẫu 8

Nhân vật anh Sáu trong truyện ngắn Chiếc lược ngà đã khiến em vô cùng xúc động bởi tình cha con sâu nặng trong hoàn cảnh chiến tranh éo le. Sau nhiều năm xa cách vì kháng chiến, anh Sáu trở về thăm nhà với niềm mong mỏi được con gái nhận ra và gọi một tiếng “ba”. Thế nhưng bé Thu lại lạnh lùng, xa cách vì vết sẹo trên mặt khiến em không nhận ra cha. Những ngày ở nhà, anh Sáu buồn bã và đau lòng nhưng vẫn kiên nhẫn chờ đợi con. Đến lúc chia tay, tiếng gọi “Ba… a… a… ba!” của bé Thu đã khiến em nghẹn ngào xúc động. Đó là tiếng gọi chứa đựng biết bao yêu thương bị dồn nén bấy lâu nay. Trở lại chiến trường, anh Sáu luôn nhớ con da diết và dành hết tình yêu thương để làm chiếc lược ngà tặng bé Thu. Chi tiết anh cẩn thận khắc từng nét lên chiếc lược khiến em cảm nhận được tình phụ tử thiêng liêng và sâu sắc biết bao. Nhưng chiến tranh tàn khốc đã khiến anh hi sinh trước khi kịp trao món quà ấy cho con gái. Đọc đến đó, em vừa thương xót vừa căm ghét chiến tranh vì nó đã cướp đi hạnh phúc giản dị của biết bao gia đình. Nhân vật anh Sáu giúp em hiểu rằng tình cảm gia đình luôn là điều thiêng liêng và bất diệt. Hình ảnh người cha giàu yêu thương ấy đã để lại trong em niềm xúc động sâu sắc và khó quên.


Bài chi tiết Mẫu 9

Sau khi đọc truyện ngắn Làng của nhà văn Kim Lân, em đặc biệt xúc động trước nhân vật ông Hai. Ông là một người nông dân chất phác, nghèo khó nhưng có tình yêu làng quê và lòng yêu nước vô cùng sâu nặng. Đi đâu ông cũng khoe về cái làng Chợ Dầu của mình với niềm tự hào tha thiết. Nhưng khi nghe tin làng theo giặc, ông đau đớn đến mức “cổ nghẹn ắng lại, da mặt tê rân rân”. Em cảm nhận được nỗi đau ấy không chỉ là sự xấu hổ mà còn là sự tổn thương sâu sắc trong trái tim của một con người luôn tin yêu quê hương mình. Những ngày sau đó, ông Hai sống trong dằn vặt, lo sợ và tủi thân. Ông không dám bước chân ra ngoài, chỉ biết tâm sự với đứa con nhỏ rằng: “Làng thì yêu thật nhưng làng theo Tây thì phải thù”. Câu nói ấy khiến em vô cùng xúc động vì nó cho thấy tình yêu nước trong ông còn lớn hơn cả tình yêu làng. Khi tin đồn được cải chính, ông vui sướng như được hồi sinh, chạy khắp nơi để khoe tin làng mình không theo giặc. Qua nhân vật ông Hai, em hiểu rằng tình yêu quê hương luôn gắn liền với tình yêu đất nước. Ông Hai hiện lên vừa chân thực vừa cảm động, tiêu biểu cho những người nông dân Việt Nam trong thời kì kháng chiến. Hình ảnh người nông dân nghèo mà giàu lòng yêu nước ấy đã để lại trong em niềm kính trọng và nhiều suy nghĩ đẹp đẽ về tình yêu quê hương.


Bài chi tiết Mẫu 10

Nhân vật em yêu thích nhất trong những câu chuyện đã đọc là lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc của nhà văn Nam Cao. Lão Hạc là một người nông dân nghèo khổ nhưng có tấm lòng vô cùng nhân hậu và giàu lòng tự trọng. Sau khi vợ mất, lão sống cô độc cùng cậu con trai và con chó Vàng. Vì nghèo đói, con trai lão phải bỏ đi làm đồn điền cao su. Lão Hạc luôn day dứt, thương con và cố gắng dành dụm từng đồng để giữ lại mảnh vườn cho con sau này. Điều khiến em xúc động nhất là khi lão phải bán cậu Vàng. Lão đau đớn, ân hận như vừa đánh mất một người thân ruột thịt. Qua chi tiết ấy, em cảm nhận được tình yêu thương chân thành và tâm hồn lương thiện của lão Hạc. Dù cuộc sống khốn khó, lão vẫn không muốn làm phiền hàng xóm hay tiêu vào tài sản của con. Cuối cùng, lão chọn cái chết dữ dội để giữ trọn lòng tự trọng và tình thương dành cho con trai. Cái chết của lão khiến em vừa thương cảm vừa khâm phục. Nhân vật lão Hạc đã giúp em hiểu rằng trong cuộc sống, dù nghèo khổ đến đâu con người vẫn có thể giữ gìn nhân phẩm và sống giàu tình yêu thương. Hình ảnh lão Hạc sẽ mãi để lại trong em nhiều suy nghĩ sâu sắc và niềm xúc động khó quên.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close