Cảm nhận về bài thơ Đợi mẹ của Vũ Quần Phương

- Giới thiệu khái quát tác giả Vũ Quần Phương - Giới thiệu nội dung chính tác phẩm Đợi mẹ

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

1. Mở bài

- Giới thiệu khái quát tác giả Vũ Quần Phương

- Giới thiệu nội dung chính tác phẩm Đợi mẹ

- Nêu vấn đề nghị luận: Phân tích bài thơ Đợi mẹ ngắn gọn

- Trích thơ

2. Thân bài

a. Nêu phong cách sáng tác của tác giả Vũ Quần Phương và hoàn cảnh sáng tác tác phẩm Đợi mẹ

b. Phân tích bài thơ Đợi mẹ 

- Vũ Quần Phương đã khắc họa nên hình ảnh quen thuộc trong tuổi thơ của mỗi chúng ta: Đợi mẹ về

- Dù đã tối muộn nhưng mẹ vẫn chưa về

→ Mẹ luôn hy sinh, tần tảo chăm sóc, nuôi con khôn lớn không kể tháng ngày.

- Hình ảnh người mẹ chìm vào trong bóng tối, lam lũ, vất vả trên cánh đồng ruộng lúa, không thể bên cạnh chăm sóc con

→ Không có nghĩa là mẹ không thương con, mà là vì cuộc sống mưu sinh vất vả

- Căn nhà không có mẹ cũng trở nên trống trải, lạnh lẽo, ngọn lửa bếp chưa nhen, bóng tối cũng dần bao lấy tâm hồn của đứa trẻ

→ Khắc họa niềm mong ngóng mãnh liệt từng bước chân mẹ về

- Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa”: mẹ lam lũ, vất vả, ì oạch từng bước chân trở về nhà

→ Hình ảnh thiêng liêng ấy đã làm lay động con tim mỗi chúng ta, dâng trào nỗi xúc động, thương xót mẹ

- Đợi mẹ về đã là một hành động hiển nhiên, đi sâu vào trong tiềm thức mỗi đứa trẻ, ngay cả trong từng cơn mơ

→ Có mẹ, căn bếp mới trở nên ấm áp, có mẹ, căn nhà mới trở nên bớt hiu quạnh, có mẹ, cuộc sống của con mới êm đềm, hạnh phúc.

3. Kết bài

- Khẳng định lại giá trị nội dung và nghệ thuật của tác phẩm

+ Nghệ thuật: Vần thơ giản dị, chân thực, tự nhiên, giọng thơ nhẹ nhàng, sâu lắng

+ Nội dung: khắc họa nên hình ảnh mẹ lam lũ vất vả, như hình ảnh con cò trong câu ca dao xưa: "Con cò lặn lội bờ sông”

→ Sự thiêng liêng, cao đẹp, của tình mẫu tử, đồng thời cũng khiến chúng ta càng thêm yêu, trân quý gia đình, đặc biệt là người mẹ.

- Nêu cảm nghĩ của bản thân

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Vũ Quần Phương là một nhà thơ có nhiều tác phẩm nổi bật. Trong đó, bài thơ Đợi mẹ đã rất nổi tiếng. Tôi rất ấn tượng với bài thơ này.

Bài thơ được sáng tác theo thể thơ tự do, với giọng điệu nhẹ nhàng, chứa chan tình cảm:

“Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa
Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non

Em bé nhìn vầng trăng
nhưng chưa nhìn thấy mẹ
Mẹ lẫn trên cánh đồng

Đồng lúa lẫn vào đêm
Ngọn lửa bếp chưa nhen
Căn nhà tranh trống trải
Đom đóm bay ngoài ao. Đom đóm đã vào nhà
Em bé nhìn đóm bay, chờ tiếng bàn chân mẹ
Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa

Trời về khuya lung linh trắng
vườn hoa mận trắng
Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ”

Có lẽ mỗi người đều không quên được những kỉ niệm của tuổi thơ. Khi còn nhỏ, chúng ta đều đã từng ngồi đợi mẹ đi chợ, đi làm về. Trong bài thơ, em bé đợi mẹ trong hoàn cảnh là khi trời đã tối, vạn vật đều trở về nghỉ ngơi. Và “em bé” thì ngồi trước hiên nhà nhìn ra ruộng lúa ở xa, chờ mong bóng dáng của mẹ.

Thiên nhiên được khắc họa thật tinh tế, đẹp đẽ. Vầng trăng treo cao tít trên bầu trời nhưng chưa nhìn thấy mẹ. Em đoán rằng mẹ vẫn đang làm việc trên cánh đồng ngoài. Mẹ chưa về, nên bếp chưa lên lửa. Mẹ chưa về nên cửa nhà trống trải. Bóng tối ùa về kéo theo những nỗi sợ mơ hồ trong tâm hồn của đứa trẻ. Vì thế mà em bé càng mong mỏi mẹ về hơn.

Khi mẹ về, cũng là lúc em bé đã ngủ, nhưng vẫn còn mong ngóng mẹ ngay cả trong giấc mơ. Hình ảnh “mẹ bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” thật độc đáo, cho thấy được tình cảm yêu thương thắm thiết, gắn bó.

“Đợi mẹ” là một bài thơ xúc động viết về tình cảm mẫu tử. Chắc hẳn, khi đọc bài thơ này, ai cũng đã bắt gặp hình ảnh của bản thân khi còn thơ bé.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Viết về đề tài tình mẫu tử, rất nhiều tác giả đã có tác phẩm hay. Một trong số đó phải kể đến bài thơ Đợi mẹ của Vũ Quần Phương. Tôi rất yêu thích bài thơ này.

Đợi mẹ được sáng tác theo thể thơ tự do, với giọng điệu nhẹ nhàng, chứa chan tình cảm:

“Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa
Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non

Em bé nhìn vầng trăng
nhưng chưa nhìn thấy mẹ
Mẹ lẫn trên cánh đồng

Đồng lúa lẫn vào đêm
Ngọn lửa bếp chưa nhen
Căn nhà tranh trống trải
Đom đóm bay ngoài ao. Đom đóm đã vào nhà
Em bé nhìn đóm bay, chờ tiếng bàn chân mẹ
Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa

Trời về khuya lung linh trắng
vườn hoa mận trắng
Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ”

Trong kí ức, mỗi đứa trẻ đều từng ngồi đợi mẹ đi chợ, đi làm về. Khi trời đã tối, vạn vật đều trở về nghỉ ngơi. Nhân vật “em bé” chờ mong bóng dáng của mẹ.

Vầng trăng treo cao tít trên bầu trời nhưng em bé vẫn chưa thấy mẹ về. Có lẽ mẹ vẫn đang làm việc trên cánh đồng ngoài. Mẹ chưa về nên bếp chưa lên lửa. Mẹ chưa về nên cửa nhà trống trải. Bóng tối ùa về kéo theo những nỗi sợ mơ hồ trong tâm hồn của đứa trẻ. Vì vậy mà em bé càng mong mỏi mẹ về hơn.

Đến lúc mẹ về, cũng là lúc em bé đã ngủ, nhưng vẫn còn mong ngóng mẹ ngay cả trong giấc mơ. Hình ảnh “mẹ bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” thật độc đáo, cho thấy được tình cảm yêu thương thắm thiết, gắn bó.

Đọc từng câu thơ, tôi cảm nhận được tình yêu thương dành cho người mẹ. Lời thơ giản dị, tự nhiên và ngôn từ giàu sức gợi mang đến cho tôi thật nhiều cảm xúc khi đọc bài thơ.

Có thể khẳng định, bài thơ “Đợi mẹ” giúp tôi thêm yêu mến, trân trọng người mẹ của mình. Bài thơ là một trong những tác phẩm hay viết về tình mẫu tử.


Bài siêu ngắn Mẫu 3

Vũ Quần Phương là một nhà thơ có nhiều tác phẩm nổi bật. Trong đó, tôi yêu thích nhất là bài thơ Đợi mẹ.

Bài thơ được sáng tác theo thể thơ tự do, với giọng điệu nhẹ nhàng, chứa chan tình cảm:

“Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa
Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non

Em bé nhìn vầng trăng
nhưng chưa nhìn thấy mẹ
Mẹ lẫn trên cánh đồng

Đồng lúa lẫn vào đêm
Ngọn lửa bếp chưa nhen
Căn nhà tranh trống trải
Đom đóm bay ngoài ao. Đom đóm đã vào nhà
Em bé nhìn đóm bay, chờ tiếng bàn chân mẹ
Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa

Trời về khuya lung linh trắng
vườn hoa mận trắng
Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ”

Khi còn nhỏ, ai cũng đều đã từng ngồi đợi mẹ đi chợ, đi làm về. Cảm giác thấp thỏm, mong ngóng chắc chắc hẳn đã quá quen thuộc. Ở đây, tác giả đã xây dựng không gian, thời gian cụ thể. Trời tối, vạn vật đều trở về nghỉ ngơi. Còn nhân vật “em bé” thì nhìn ra ruộng lúa ở xa, chờ mong bóng dáng của mẹ.

Em bé đã nhìn thấy vầng trăng treo cao tít trên bầu trời nhưng chưa nhìn thấy mẹ. Em đoán rằng mẹ vẫn đang làm việc trên cánh đồng ngoài. Mẹ chưa về, nên bếp chưa lên lửa. Mẹ chưa về nên cửa nhà trống trải. Bóng tối ùa về kéo theo những nỗi sợ mơ hồ trong tâm hồn của đứa trẻ. Vì thế mà em bé càng mong mỏi mẹ về hơn.

Đến lúc mẹ về, cũng là lúc em bé đã ngủ, nhưng vẫn còn mong ngóng mẹ ngay cả trong giấc mơ. Hình ảnh “mẹ bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” thật độc đáo, cho thấy được tình cảm yêu thương thắm thiết, gắn bó.

Lời thơ giản dị, tự nhiên và ngôn từ giàu sức gợi mang đến cho tôi thật nhiều cảm xúc khi đọc bài thơ.

“Đợi mẹ” giúp tôi thêm yêu mến, trân trọng người mẹ của mình. Những vất vả, nhọc nhằn của mẹ khiến tôi thêm yêu mến và cảm phục biết bao.


Bài tham khảo Mẫu 1

Tình cảm mẫu tử là một đề tài quen thuộc trong thơ ca. Trong đó, bài thơ Đợi mẹ của Vũ Quần Phương đã đem đến cho người đọc nhiều cảm xúc.

“Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa
Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non

Em bé nhìn vầng trăng
nhưng chưa nhìn thấy mẹ
Mẹ lẫn trên cánh đồng

Đồng lúa lẫn vào đêm
Ngọn lửa bếp chưa nhen
Căn nhà tranh trống trải
Đom đóm bay ngoài ao. Đom đóm đã vào nhà
Em bé nhìn đóm bay, chờ tiếng bàn chân mẹ
Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa

Trời về khuya lung linh trắng
vườn hoa mận trắng
Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ”

Hình ảnh của nhân vật “em bé” trong bài thơ có lẽ đã quá quen thuộc. Chắc hẳn, khi còn nhỏ, ai cũng đều đã từng ngồi đợi mẹ đi chợ, đi làm về. Cảm giác thấp thỏm, mong ngóng khi phải chờ đợi có lẽ đã quá quen thuộc với mỗi người. Trong bài thơ, tác giả đã xây dựng không gian, thời gian một cách cụ thể. Trời đã tối, vạn vật đều nghỉ ngơi sau khi kết thúc một ngày. Nhân vật “em bé” đang ngồi nhìn ra ruộng lúa ở xa, chờ mong bóng dáng của mẹ. Nhưng mẹ vẫn chưa về.

Em bé đã nhìn thấy vầng trăng treo cao tít trên bầu trời nhưng chưa nhìn thấy mẹ. Hình như, mẹ vẫn đang làm việc trên cánh đồng ngoài kia. Hình ảnh người mẹ tần tảo, lam lũ chìm trong tối gợi bao niềm day dứt, ngậm ngùi. Vì cuộc sống mưu sinh, người mẹ đã phải vất vả làm việc.

Mẹ chưa về, nên bếp chưa lên lửa. Mẹ chưa về nên cửa nhà trống trải làm sao. Bóng tối ùa về kéo theo những nỗi sợ mơ hồ trong tâm hồn thơ trẻ. Vì thế, niềm mong mỏi bước chân mẹ càng thêm khắc khoải hơn. Nhưng bước chân đó vẫn đang “ì oạp” trên cánh đồng. Từ tượng thanh “ì oạp” đã gợi ra từng bước chân khó nhọc của mẹ.

Khi mẹ trở về, cũng là lúc em bé đã ngủ, nhưng vẫn còn mong ngóng mẹ. Hình ảnh “mẹ bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” thật độc đáo, cho thấy được tình cảm yêu thương thắm thiết, gắn bó.

Tác giả không sử dụng quá nhiều câu chữ, lời thơ giản dị, tự nhiên và ngôn từ giàu sức gợi. Từ đó, bài thơ mang đến nhiều cảm xúc cho người đọc, vừa nhẹ nhàng, vừa sâu sắc.

Có thể thấy rằng, bài thơ “Đợi mẹ” đã đem đến cho người đọc thật nhiều cảm xúc đẹp đẽ, hiểu hơn về tình mẫu tử thiêng liêng.

Bài tham khảo Mẫu 2

Một trong những tình cảm đáng quý nhất chính là tình mẫu tử. Bởi vậy, có rất nhiều tác phẩm viết về tình cảm này, trong đó có bài thơ Đợi mẹ của Vũ Quần Phương:

“Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa
Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non

Em bé nhìn vầng trăng
nhưng chưa nhìn thấy mẹ
Mẹ lẫn trên cánh đồng

Đồng lúa lẫn vào đêm
Ngọn lửa bếp chưa nhen
Căn nhà tranh trống trải
Đom đóm bay ngoài ao. Đom đóm đã vào nhà
Em bé nhìn đóm bay, chờ tiếng bàn chân mẹ
Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa

Trời về khuya lung linh trắng
vườn hoa mận trắng
Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ”

Khi còn thơ bé, mỗi người đều đã từng chờ đợi, mong ngóng mẹ trở về. Cảm giác thấp thỏm, ngóng chờ có lẽ đã quá quen thuộc. Và em bé trong bài thơ cũng vậy, em đang chờ mẹ đi làm về. Khi trời tối, màn đêm bao trùm lấy vạn vật. Vầng trăng non” đã lên tới đỉnh đầu, “đom đóm” bay từ ngoài ao bay vào tới trong nhà. Nhưng mẹ vẫn chưa đi làm về. Em bé chỉ biết ngồi nhìn ra cánh đồng phía xa.

Hình dáng của mẹ như lẫn dần vào cánh đồng. Mẹ vẫn đang vất vả lao động trên cánh đồng vì cuộc sống mưu sinh. Bóng tối dần ùa về kéo theo nỗi sợ hãi quẩn quanh tâm hồn đứa trẻ. Mẹ chưa về nên bếp chưa lên lửa, căn nhà cũng thật trống trải.

Em bé ngóng chờ tiếng bước chân quen thuộc vang lên. Nhưng bước chân đó vẫn đang “ì oạp” nơi đồng xa. Từ “ì oạch” gợi ra sự nặng nhọc, vất vả của mẹ. Đôi chân của mẹ đang phải lội trên cánh đồng mênh mông là nước. Đọc đến đây, có lẽ, mỗi người đều cảm thấy xúc động nghẹn ngào và thương mẹ biết bao.

Dường như, việc chờ đợi mẹ về đã trở thành một thói quen, bởi vậy mà nó đã đi sâu vào tâm thức hay thậm chí là đi cả vào trong những giấc mơ. Trong cả cơn mơ, em cũng vẫn thấp thỏm mong mẹ về.

Bài thơ “Đợi mẹ” với dung lượng ngắn gọn, ngôn ngữ giản dị và giọng thơ tự nhiên nhưng đã thể hiện được tình cảm mẫu tử đẹp đẽ. Cùng với đó, nhà thơ còn khắc họa thành công, đầy cảm động hình ảnh lam lũ, chịu thương chịu khó của những bà mẹ Việt Nam.

Như vậy, Đợi mẹ của Vũ Quần Phương là một trong những tác phẩm hay viết về tình mẫu tử. Bài thơ đã gợi cho người đọc thật nhiều cảm xúc đẹp đẽ.


Bài tham khảo Mẫu 3

Những bài thơ viết về mẹ luôn có sức lay động, truyền cảm đặc biệt. Bởi tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng đối với mỗi con người. Ai trong thẳm sâu tâm hồn, trái tim mình đều có hình bóng người mẹ kính yêu. Bài thơ "Đợi mẹ" được viết lên từ những rung cảm chân thành, xúc động của một tâm hồn luôn khát khao tình yêu thương của mẹ. Nhà thơ Vũ Quần Phương xa mẹ từ khi còn nhỏ. Có lẽ vì vậy mà khi viết về mẹ, mỗi vần thơ của ông đều như chạm đến những cảm xúc sâu lắng nhất trong lòng người đọc:

Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa
Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non
Em bé nhìn vầng trăng, nhưng chưa nhìn thấy mẹ
Mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm
Ngọn lửa bếp chưa nhen. Căn nhà tranh trống trải
Đom đóm bay ngoài ao. Đom đóm đã vào nhà
Em bé nhìn đóm bay, chờ tiếng bàn chân mẹ
Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa
Trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng
Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ.

Bài thơ kể cho chúng ta nghe về câu chuyện muôn thuở của trẻ thơ: Đợi mẹ. Ai chẳng từng đợi mẹ đi chợ, đi làm. Ai chẳng từng trải qua cảm giác thắc thỏm đứng ngồi mong ngóng. Em bé trong bài thơ này cũng vậy. Trời đã tối. Những dấu hiệu của nhịp sống ồn ào ban ngày đã dừng lại. Từng hoạt động của đêm lần lượt diễn ra: Vành trăng non đã lên, đom đóm đã thắp lửa ngoài ao, đom đóm đã bay vào nhà. Vậy nhưng mẹ vẫn chưa làm đồng về.

Em bé có thể nhìn thấy vầng trăng treo cao tít trên bầu trời nhưng không thể nhìn thấy mẹ. Mẹ vẫn ở ngoài cánh đồng xa. Mẹ lẫn vào cánh đồng, còn cánh đồng lại lẫn vào đêm. Hình ảnh người mẹ tần tảo, lam lũ bị lẫn, bị chìm vào trong bóng tối gợi bao niềm day dứt, ngậm ngùi. Đâu phải mẹ không mong về với con, đâu phải mẹ không biết còn đang trông ngóng mẹ, nhưng vì cuộc mưu sinh, vì con, mẹ phải đi sớm về muộn. Hình ảnh của mẹ khiến ta nhớ đến hình ảnh con cò trong câu ca dao xưa: "Con cò lặn lội bờ sông." hay: "Cái cò mà đi ăn đêm".. - thật tội nghiệp biết bao.

Mẹ chưa về, nên bếp chưa lên lửa, mẹ chưa về nên cửa nhà trống trải làm sao. Bóng tối ùa về kéo theo những nỗi sợ mơ hồ trong tâm hồn thơ trẻ. Vì thế, niềm mong mỏi bước chân mẹ càng thêm khắc khoải hơn. Em mong mẹ không phải vì "xu bánh đa gừng" hay củ khoai, lùi mía. Em mong mẹ vì với em, mẹ là ấm áp, mẹ là bình yên. Có mẹ, căn bếp kia mới trở nên ấm cúng, có mẹ, mái nhà tranh mới bớt hoang vắng quạnh hiu.

Vậy nhưng, trong khi em bé chờ từng khắc bước chân mẹ, thì bước chân ấy vẫn "ì oạp" nơi cánh đồng xa. Từ tượng thanh "ì oạp" thật giàu sức gợi. Nó gợi lên từng bước chân khó nhọc của mẹ khi phải băng lội giữa bốn bề nước ruộng mênh mông, và lần nữa gợi lên cảm xúc nghẹn ngào nơi trái tim bạn đọc. Thơ là tiếng nói của cảm xúc. Thơ là sợi dây truyền cảm đặc biệt giữa tác giả và độc giả. Nên đọc những vần thơ trên, người đọc không khỏi rưng rưng xúc động.

Có lẽ, ngày nào mẹ cũng đi làm về muộn như thế, ngày nào em bé cũng thắc thỏm chờ mẹ như thế, nên "nỗi đợi" đã vô thức ăn sâu vào tâm tưởng, đi cả vào giấc mơ của em. Em bé đợi mẹ cả trong mơ ở câu thơ cuối thật thương quá đi thôi. Đến bao giờ cuộc sống của mẹ và bé mới bớt nhọc nhằn, bao giờ mẹ mới được về sớm để em bé vui niềm vui bình dị bên mẹ mỗi khi chiều về chứ không phải đợi đến mỏi mòn rồi ngủ quên bên bậu cửa?

Bài thơ "Đợi mẹ" có số câu chữ không nhiều, lời thơ giản dị, tự nhiên, ngôn từ giàu sức gợi.. đã mang đến thật nhiều xúc cảm sâu lắng trong lòng người đọc. Qua "nỗi đợi" của em bé về mẹ, bài thơ giúp chúng ta cảm nhận được tình yêu thương của em dành cho mẹ, vị trí đặc biệt của mẹ trong tâm hồn em. Đồng thời, bài thơ còn khắc họa một cách chân thực, cảm động hình ảnh người mẹ tần tảo, lam lũ vì mưu sinh, và vì con.


Bài tham khảo Mẫu 4

Trong văn học Việt Nam, tình mẫu tử luôn là nguồn cảm hứng sâu sắc và bền bỉ. Hình ảnh người mẹ tần tảo, hy sinh vì con đã đi vào thơ ca bằng những cảm xúc chân thành và xúc động. Nhà thơ Vũ Quần Phương, với phong cách giản dị và giàu chiều sâu cảm xúc, đã để lại nhiều tác phẩm giàu ý nghĩa nhân văn. Trong đó, bài thơ Đợi mẹ là một tác phẩm tiêu biểu, khắc họa hình ảnh em bé ngồi đợi mẹ trong không gian làng quê yên tĩnh, qua đó làm nổi bật tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ.

Mở đầu bài thơ là khung cảnh buổi chiều dần chuyển sang đêm, tạo nên không gian và thời gian của nỗi chờ đợi. Khi trời tối dần, nửa vầng trăng non xuất hiện trên bầu trời, báo hiệu thời gian đã trôi qua khá lâu. Không gian hiên nhà vắng vẻ, nhìn ra cánh đồng rộng lớn càng làm tăng cảm giác trống trải. Những hình ảnh như đom đóm bay vào nhà hay hoa mận trắng lung linh không chỉ gợi nên vẻ đẹp của làng quê mà còn làm nổi bật sự tĩnh lặng của buổi tối, từ đó nhấn mạnh nỗi mong chờ của em bé.

Hình ảnh em bé là trung tâm của bài thơ. Điệp ngữ em bé nhìn được lặp lại nhiều lần cho thấy sự kiên trì và mong mỏi của đứa trẻ. Em hướng ánh mắt ra cánh đồng xa, cố gắng tìm kiếm bóng dáng quen thuộc của mẹ. Khi trời tối, em không còn nhìn rõ nữa mà chuyển sang lắng nghe, chờ đợi tiếng bước chân của mẹ. Chi tiết bếp chưa nhen khiến căn nhà trở nên lạnh lẽo, trống trải, qua đó thể hiện nỗi cô đơn của em khi mẹ chưa trở về. Tuy nhiên, sự chờ đợi ấy không mang tính than vãn mà là biểu hiện của tình yêu thương sâu sắc dành cho mẹ.

Bên cạnh hình ảnh em bé, người mẹ hiện lên với hình ảnh lam lũ, tần tảo nơi cánh đồng. Mẹ lẫn vào bóng tối của đồng ruộng, cho thấy sự vất vả trong lao động. Đặc biệt, âm thanh ì oạp gợi tả bước chân nặng nhọc của mẹ khi lội qua bùn nước. Âm thanh ấy vang lên giữa đêm khuya càng làm nổi bật sự hy sinh thầm lặng của người mẹ vì con.

Kết thúc bài thơ là hình ảnh mẹ trở về và bế con vào nhà. Khoảnh khắc ấy mang lại cảm giác ấm áp và bình yên. Chi tiết nỗi đợi vẫn nằm mơ là một sáng tạo nghệ thuật đặc sắc, cho thấy sự chờ đợi đã in sâu vào tâm hồn đứa trẻ, trở thành một phần trong giấc ngủ của em. Điều đó chứng tỏ tình cảm của em dành cho mẹ vô cùng sâu sắc.

Bài thơ Đợi mẹ không chỉ thành công về nội dung mà còn giàu giá trị nghệ thuật. Thể thơ tự do giúp tác giả diễn tả linh hoạt cảm xúc. Ngôn ngữ giản dị, gần gũi nhưng giàu sức gợi, cùng các biện pháp tu từ như điệp ngữ và từ tượng thanh đã góp phần làm tăng sức truyền cảm cho bài thơ.

Như vậy, bài thơ Đợi mẹ đã khắc họa thành công tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ. Tác phẩm giúp người đọc thêm trân trọng tình cảm gia đình và hiểu rõ hơn giá trị của sự yêu thương trong cuộc sống.


Bài tham khảo Mẫu 5

Bài thơ Đợi mẹ của Vũ Quần Phương là một thi phẩm giản dị mà giàu sức lay động, khắc họa hình ảnh một em bé chờ mẹ trong nỗi mong ngóng da diết. Qua tình huống rất đời thường ấy, nhà thơ đã gợi lên vẻ đẹp của tình mẫu tử thiêng liêng, đồng thời đánh thức trong lòng người đọc những rung động sâu xa về gia đình.

Trước hết, bài thơ gây ấn tượng bởi bức tranh đời sống quen thuộc, gần gũi. Hình ảnh đứa trẻ ngồi đợi mẹ không phải là một tình huống đặc biệt, nhưng dưới ngòi bút của tác giả lại trở nên đầy xúc cảm. Thời gian chờ đợi được kéo dài qua từng chi tiết nhỏ, khiến nỗi mong nhớ của đứa trẻ hiện lên rõ nét. Không gian dường như lắng lại, mọi hoạt động xung quanh đều trở nên chậm rãi, như cùng chia sẻ với tâm trạng của em. Chính sự giản dị ấy lại làm cho bài thơ trở nên chân thật và dễ đi vào lòng người.

Điểm nổi bật của bài thơ là diễn biến tâm trạng của đứa trẻ trong lúc chờ mẹ. Ban đầu là sự mong đợi bình thường, nhưng càng về sau, nỗi nhớ càng trở nên da diết. Đứa trẻ không chỉ chờ mà còn hướng mọi suy nghĩ về mẹ, từng hành động nhỏ đều gắn với hình ảnh của mẹ. Nỗi chờ đợi ấy mang màu sắc rất hồn nhiên, trong trẻo, đúng với tâm lí trẻ thơ. Tuy nhiên, ẩn sau sự hồn nhiên ấy là một tình cảm sâu sắc: tình yêu thương và sự gắn bó tuyệt đối với mẹ.

Qua hình ảnh đứa trẻ, nhà thơ đã làm nổi bật vẻ đẹp của tình mẫu tử. Mẹ không xuất hiện trực tiếp nhiều trong bài thơ, nhưng lại hiện diện trong từng suy nghĩ, từng cảm xúc của con. Điều đó cho thấy vai trò quan trọng của người mẹ trong đời sống tinh thần của trẻ nhỏ. Mẹ không chỉ là người chăm sóc mà còn là điểm tựa, là thế giới riêng của con. Chính vì vậy, việc chờ mẹ không chỉ là chờ một con người mà còn là chờ đợi sự ấm áp, an toàn và yêu thương.

Bên cạnh đó, bài thơ còn thể hiện phong cách nghệ thuật đặc trưng của Vũ Quần Phương: ngôn ngữ giản dị, giàu tính biểu cảm; hình ảnh gần gũi nhưng gợi nhiều suy ngẫm. Tác giả không sử dụng những chi tiết cầu kỳ mà tập trung vào cảm xúc, khiến bài thơ trở nên nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. Nhờ đó, người đọc dễ dàng đồng cảm và liên hệ với những kỉ niệm của chính mình.

Tóm lại, Đợi mẹ là một bài thơ giàu giá trị nhân văn. Qua hình ảnh đứa trẻ chờ mẹ, Vũ Quần Phương đã ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng và gợi nhắc mỗi người về sự trân trọng đối với gia đình. Bài thơ tuy nhẹ nhàng nhưng để lại dư âm sâu sắc, khiến người đọc không khỏi xúc động khi nghĩ về mẹ và những khoảnh khắc giản dị trong cuộc sống.


Bài tham khảo Mẫu 6

Trong mạch thơ viết về gia đình và tuổi thơ, Đợi mẹ của Vũ Quần Phương là một bài thơ giản dị nhưng giàu sức gợi. Không cần những tình huống kịch tính hay hình ảnh cầu kỳ, tác giả chỉ chọn một khoảnh khắc rất đời thường: đứa trẻ chờ mẹ. Chính sự bình dị ấy lại trở thành điểm tựa để nhà thơ khắc họa sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng và những rung động tinh tế của tâm hồn trẻ thơ.

Điều đầu tiên gây ấn tượng là bức tranh sinh hoạt quen thuộc. Không gian trong bài thơ không rộng lớn mà gần gũi, gắn với đời sống hàng ngày. Đứa trẻ ở trong một hoàn cảnh rất bình thường, nhưng sự “đợi” lại làm cho mọi thứ trở nên khác đi. Thời gian dường như trôi chậm hơn, từng khoảnh khắc kéo dài theo nỗi mong ngóng. Chính cách cảm nhận thời gian ấy đã giúp người đọc cảm nhận rõ hơn tâm trạng của nhân vật trữ tình. Không gian và thời gian không chỉ là phông nền mà còn góp phần thể hiện cảm xúc.

Trung tâm của bài thơ là diễn biến tâm trạng của đứa trẻ. Ban đầu, đó chỉ là sự chờ đợi tự nhiên, vô tư. Nhưng càng về sau, nỗi mong ngóng càng trở nên rõ rệt. Đứa trẻ hướng toàn bộ suy nghĩ của mình về mẹ, mọi hành động đều gắn với việc chờ đợi. Điều đáng chú ý là tâm trạng ấy không được diễn tả bằng những lời lẽ cầu kỳ mà qua những chi tiết nhỏ, rất đời thường. Chính sự hồn nhiên ấy lại khiến tình cảm trở nên chân thật và cảm động. Đó là nỗi nhớ trong trẻo, không toan tính, không phức tạp nhưng lại sâu sắc.

Qua hình ảnh đứa trẻ, bài thơ đã làm nổi bật vai trò của người mẹ. Mẹ không xuất hiện trực tiếp nhiều, nhưng lại hiện diện trong từng suy nghĩ, từng cảm xúc của con. Mẹ là điểm tựa tinh thần, là trung tâm của thế giới tuổi thơ. Việc chờ mẹ vì thế không chỉ là chờ một con người mà còn là chờ đợi sự an toàn, ấm áp và yêu thương. Điều này cho thấy tình mẫu tử không chỉ là tình cảm tự nhiên mà còn là mối gắn kết sâu sắc, không thể thay thế.

Bên cạnh nội dung, bài thơ còn thể hiện rõ phong cách nghệ thuật của Vũ Quần Phương. Ngôn ngữ giản dị, trong sáng, phù hợp với thế giới trẻ thơ. Hình ảnh không nhiều nhưng giàu sức gợi, giúp người đọc dễ dàng hình dung và đồng cảm. Tác giả không cố gắng tạo ra sự kịch tính mà để cảm xúc tự nhiên lan tỏa. Chính điều đó làm nên sức hấp dẫn bền bỉ của bài thơ.

Tóm lại, Đợi mẹ là một thi phẩm giàu giá trị nhân văn. Qua hình ảnh đứa trẻ chờ mẹ, Vũ Quần Phương đã khắc họa thành công vẻ đẹp của tình mẫu tử và tâm hồn trẻ thơ. Bài thơ không chỉ gợi xúc động mà còn nhắc nhở mỗi người biết trân trọng những điều bình dị trong gia đình.


Bài tham khảo Mẫu 7

Đợi mẹ của Vũ Quần Phương là một bài thơ nhẹ nhàng nhưng để lại nhiều dư âm sâu sắc. Từ một tình huống quen thuộc – đứa trẻ chờ mẹ – tác giả đã mở ra một thế giới cảm xúc tinh tế, nơi tình mẫu tử được thể hiện qua những rung động rất đỗi giản dị mà chân thành.

Trước hết, bài thơ thành công trong việc xây dựng một không gian đời sống gần gũi. Không có những hình ảnh xa lạ hay cầu kỳ, tất cả đều quen thuộc với tuổi thơ. Tuy nhiên, chính trong không gian quen thuộc ấy, cảm xúc lại trở nên nổi bật. Khi đứa trẻ chờ mẹ, mọi thứ xung quanh dường như chậm lại, tĩnh hơn, lặng hơn. Điều này cho thấy tác giả đã rất tinh tế khi dùng hoàn cảnh để làm nổi bật tâm trạng.

Diễn biến tâm lí của đứa trẻ là điểm nhấn quan trọng. Từ sự chờ đợi bình thường, cảm xúc dần chuyển thành nỗi mong nhớ da diết. Đứa trẻ không chỉ đợi mà còn hướng tâm trí về mẹ, nghĩ về mẹ trong từng khoảnh khắc. Điều đáng quý là tất cả những cảm xúc ấy đều mang màu sắc hồn nhiên, trong sáng. Không có sự cường điệu hay bi kịch, chỉ là những rung động rất thật của một tâm hồn trẻ nhỏ. Chính sự chân thật ấy khiến người đọc dễ dàng đồng cảm.

Qua đó, hình ảnh người mẹ hiện lên tuy không trực tiếp nhưng vô cùng rõ nét. Mẹ là trung tâm trong thế giới của con, là người mang lại cảm giác an toàn và yêu thương. Việc chờ mẹ vì thế mang ý nghĩa sâu sắc: đó là sự gắn bó, là nhu cầu được che chở, được yêu thương. Tình mẫu tử trong bài thơ không cần lời ca ngợi trực tiếp mà tự nhiên tỏa sáng qua cảm xúc của đứa trẻ.

Ngoài ra, bài thơ còn cho thấy nét đặc sắc trong phong cách sáng tác của Vũ Quần Phương. Ông sử dụng ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức biểu cảm, phù hợp với đối tượng miêu tả là trẻ em. Các chi tiết nhỏ được khai thác tinh tế, tạo nên một dòng cảm xúc nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. Bài thơ vì thế không gây ấn tượng bằng sự mạnh mẽ mà bằng sự bền bỉ, âm thầm.

Tóm lại, Đợi mẹ là một bài thơ giàu ý nghĩa. Qua hình ảnh đứa trẻ chờ mẹ, Vũ Quần Phương đã làm nổi bật vẻ đẹp của tình mẫu tử và sự trong sáng của tâm hồn trẻ thơ. Bài thơ nhắc nhở mỗi người về giá trị của gia đình và những tình cảm giản dị nhưng thiêng liêng trong cuộc sống.


Bài htam khảo Mẫu 8

Bài thơ Đợi mẹ của Vũ Quần Phương là một bức tranh vừa thực vừa giàu chất cảm, nơi hình ảnh thiên nhiên và tâm trạng con người hòa quyện tinh tế. Đoạn thơ tiêu biểu đã khắc họa sâu sắc nỗi chờ đợi của một đứa trẻ trong không gian làng quê yên tĩnh, qua đó làm nổi bật vẻ đẹp thiêng liêng của tình mẫu tử.

Ngay từ những dòng đầu, bức tranh thiên nhiên đã mở ra với không gian rộng và buồn:

“Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa
Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non”

Hình ảnh “ruộng lúa” gợi sự quen thuộc của làng quê, nhưng trong khung cảnh “trời tối” lại mang sắc thái trầm lắng. “Nửa vầng trăng non” không tròn đầy mà khuyết, gợi cảm giác thiếu vắng, dang dở – như chính tâm trạng của đứa trẻ đang chờ mẹ. Không gian ấy vừa thực vừa mang ý nghĩa biểu tượng, góp phần làm nổi bật nỗi cô đơn.

Cảnh vật tiếp tục được mở rộng nhưng cũng đồng thời trở nên mờ nhòa:

“Em bé nhìn vầng trăng, nhưng chưa nhìn thấy mẹ
Mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm”

Từ “lẫn” được lặp lại hai lần tạo cảm giác hòa tan: mẹ hòa vào cánh đồng, cánh đồng hòa vào đêm tối. Điều đó khiến hình ảnh người mẹ trở nên xa xôi, khó nắm bắt. Đây không chỉ là tả thực mà còn là cách diễn tả nỗi mong ngóng: càng chờ, mẹ càng như xa hơn.

Không gian gia đình hiện lên với sự trống vắng:

“Ngọn lửa bếp chưa nhen. Căn nhà tranh trống trải
Đom đóm bay ngoài ao. Đom đóm đã vào nhà”

Ngọn lửa bếp – biểu tượng của sự ấm áp – “chưa nhen” khiến căn nhà trở nên lạnh lẽo. Sự xuất hiện của đom đóm vừa gợi vẻ đẹp thôn quê, vừa làm nổi bật sự tĩnh lặng. Ánh sáng nhỏ bé của đom đóm không đủ xua đi bóng tối, cũng giống như nỗi chờ đợi vẫn chưa được lấp đầy.

Tâm trạng đứa trẻ được thể hiện rõ nét hơn:

“Em bé nhìn đóm bay, chờ tiếng bàn chân mẹ
Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa”

Chi tiết “tiếng bàn chân mẹ” cho thấy sự chờ đợi không chỉ bằng mắt mà còn bằng tai, bằng tất cả giác quan. Âm thanh “ì oạp” vừa cụ thể, vừa gợi sự vất vả của người mẹ. Qua đó, hình ảnh mẹ hiện lên không chỉ là đối tượng chờ đợi mà còn là biểu tượng của sự hi sinh.

Cuối đoạn thơ là một hình ảnh đẹp mà ám ảnh:

“Trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng
Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ.”

Cảnh “hoa mận trắng” dưới ánh trăng tạo nên vẻ đẹp tinh khiết, dịu dàng. Mẹ đã về, đã bế con vào nhà, nhưng “nỗi đợi vẫn nằm mơ” – tức là dư âm của sự chờ đợi vẫn còn đó. Điều này cho thấy cảm xúc không kết thúc ngay khi mẹ trở về, mà vẫn tiếp tục lan tỏa trong tâm hồn đứa trẻ.

Như vậy, đoạn thơ không chỉ là bức tranh thiên nhiên làng quê mà còn là bức tranh tâm trạng. Qua đó, Vũ Quần Phương đã thể hiện thành công tình mẫu tử thiêng liêng và nỗi mong chờ đầy xúc động của trẻ thơ. Bài thơ nhẹ nhàng nhưng để lại dư âm sâu lắng trong lòng người đọc.


Bài tham khảo Mẫu 9

Đoạn thơ trong Đợi mẹ của Vũ Quần Phương là một minh chứng cho khả năng kết hợp nhuần nhuyễn giữa tả cảnh và tả tình. Qua hình ảnh một đứa trẻ chờ mẹ, nhà thơ đã dựng lên bức tranh thiên nhiên làng quê đậm chất trữ tình, đồng thời bộc lộ nỗi lòng sâu sắc của nhân vật.

Thiên nhiên trong đoạn thơ hiện lên theo chiều vận động của thời gian. Từ buổi chiều đến đêm khuya, không gian dần chìm vào tĩnh lặng:

“Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa
Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non”

Sự chuyển đổi từ sáng sang tối được thể hiện nhẹ nhàng nhưng rõ rệt. “Nửa vầng trăng non” không chỉ là chi tiết tả cảnh mà còn mang ý nghĩa biểu tượng cho sự thiếu vắng. Không gian ấy tạo nên một nền buồn, làm nổi bật tâm trạng chờ đợi.

Cảnh vật tiếp tục trở nên mờ nhòa:

“Mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm”

Sự hòa lẫn giữa mẹ, đồng lúa và đêm tối khiến ranh giới giữa các sự vật trở nên không rõ ràng. Điều này không chỉ thể hiện cái nhìn của đứa trẻ mà còn diễn tả cảm giác xa cách, mơ hồ trong nỗi chờ đợi.

Không gian gia đình được khắc họa với sự vắng vẻ:

“Ngọn lửa bếp chưa nhen. Căn nhà tranh trống trải
Đom đóm bay ngoài ao. Đom đóm đã vào nhà”

Hình ảnh “ngọn lửa bếp” chưa cháy khiến căn nhà mất đi hơi ấm. Đom đóm xuất hiện như một nguồn sáng nhỏ bé, vừa đẹp vừa gợi buồn. Thiên nhiên ở đây không chỉ là cảnh vật mà còn mang tâm trạng.

Tâm trạng đứa trẻ được đẩy lên cao:

“Em bé nhìn đóm bay, chờ tiếng bàn chân mẹ
Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa”

Đứa trẻ chờ mẹ trong sự tập trung cao độ, hướng mọi giác quan về mẹ. Âm thanh “ì oạp” không chỉ cụ thể mà còn gợi sự vất vả, khiến hình ảnh mẹ trở nên gần gũi và xúc động hơn.

Đoạn thơ khép lại bằng một dư âm sâu sắc:

“Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ.”

Dù mẹ đã về, nỗi chờ đợi vẫn chưa kết thúc hoàn toàn mà còn “nằm mơ”. Điều này cho thấy cảm xúc của đứa trẻ rất sâu, rất thật. Nỗi mong ngóng không chỉ là hành động mà còn là trạng thái tâm hồn.

Qua đoạn thơ, Vũ Quần Phương đã khắc họa thành công cả bức tranh thiên nhiên và thế giới nội tâm. Thiên nhiên càng tĩnh lặng, nỗi chờ đợi càng sâu sắc. Tất cả đã làm nổi bật tình mẫu tử thiêng liêng và vẻ đẹp trong sáng của tâm hồn trẻ thơ.


Bài tham khảo Mẫu 10

Đoạn thơ trong Đợi mẹ của Vũ Quần Phương không chỉ đơn thuần kể lại một khoảnh khắc đời thường mà còn mở ra một thế giới cảm xúc sâu sắc, nơi thiên nhiên và tâm trạng hòa quyện làm một. Qua hình ảnh đứa trẻ chờ mẹ, nhà thơ đã dựng nên một bức tranh làng quê buổi tối vừa bình dị, vừa thấm đẫm nỗi cô đơn và mong ngóng.

Bức tranh thiên nhiên trước hết được mở ra theo chiều rộng của không gian và chiều sâu của thời gian. Từ buổi chiều xuống tối, ánh sáng dần tắt, để lại một khoảng không gian trầm lắng. Hình ảnh ruộng lúa hiện lên quen thuộc nhưng khi đặt trong bối cảnh “trời tối” lại mang một sắc thái khác: không còn rộn ràng sức sống mà trở nên lặng im, mờ nhòa. Sự xuất hiện của “nửa vầng trăng non” càng làm tăng thêm cảm giác thiếu vắng. Trăng không tròn mà khuyết, như một dấu hiệu của sự chưa trọn vẹn – cũng giống như đứa trẻ chưa có mẹ bên cạnh.

Không gian ấy tiếp tục được đẩy sâu vào trạng thái mơ hồ khi nhà thơ sử dụng liên tiếp hình ảnh “lẫn”:

“Em bé nhìn vầng trăng, nhưng chưa nhìn thấy mẹ
Mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm”

Ở đây, không chỉ có sự hòa trộn về hình ảnh mà còn là sự hòa tan về cảm xúc. Mẹ không còn hiện rõ mà tan vào cánh đồng, rồi cánh đồng lại tan vào bóng tối. Cách diễn đạt này khiến người đọc cảm nhận được khoảng cách ngày càng xa giữa đứa trẻ và người mẹ. Đó không chỉ là khoảng cách không gian mà còn là khoảng cách của nỗi nhớ – càng mong, càng thấy xa.

Không gian gia đình hiện lên với sự trống trải đến xót xa:

“Ngọn lửa bếp chưa nhen. Căn nhà tranh trống trải
Đom đóm bay ngoài ao. Đom đóm đã vào nhà”

Ngọn lửa bếp vốn là biểu tượng của sự sum họp, của hơi ấm gia đình, nhưng ở đây lại “chưa nhen”, khiến căn nhà trở nên lạnh lẽo. Sự xuất hiện của đom đóm – những ánh sáng nhỏ bé, chập chờn – càng làm nổi bật bóng tối. Đom đóm bay từ ngoài ao vào nhà như mang theo chút ánh sáng yếu ớt, nhưng không đủ xua tan cảm giác cô đơn. Cảnh vật vì thế không chỉ là cảnh mà còn mang tâm trạng, phản chiếu nỗi lòng của đứa trẻ.

Tâm trạng ấy được đẩy lên cao trào khi đứa trẻ hướng toàn bộ giác quan về mẹ:

“Em bé nhìn đóm bay, chờ tiếng bàn chân mẹ
Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa”

Đứa trẻ không chỉ “nhìn” mà còn “nghe”, không chỉ chờ bằng mắt mà chờ bằng cả tâm hồn. Chi tiết “tiếng bàn chân mẹ” rất giàu sức gợi. Âm thanh “ì oạp” không chỉ tả thực bước chân lội bùn mà còn gợi lên sự vất vả, lam lũ của người mẹ nơi đồng ruộng. Như vậy, hình ảnh mẹ hiện lên không chỉ là đối tượng được chờ đợi mà còn là biểu tượng của sự hi sinh, của tình yêu thương âm thầm.

Đến cuối đoạn thơ, không gian chuyển sang đêm khuya với vẻ đẹp lung linh:

“Trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng
Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ.”

Hình ảnh “hoa mận trắng” dưới ánh trăng tạo nên một vẻ đẹp tinh khôi, dịu dàng. Đó là một khoảnh khắc rất đẹp của thiên nhiên, nhưng lại không làm mất đi nỗi buồn. Mẹ đã về, đã bế con vào nhà, nhưng “nỗi đợi vẫn nằm mơ”. Chi tiết này rất đặc sắc: nó cho thấy sự chờ đợi không chỉ là một hành động mà đã trở thành một trạng thái tâm lí, một cảm xúc kéo dài. Dù thực tại đã thay đổi, dư âm của nỗi mong ngóng vẫn còn đó.

Qua đoạn thơ, Vũ Quần Phương đã thể hiện tài năng trong việc kết hợp giữa tả cảnh và tả tình. Thiên nhiên càng tĩnh lặng, nỗi chờ đợi càng sâu sắc; cảnh vật càng mờ ảo, tâm trạng càng da diết. Tất cả đã làm nổi bật tình mẫu tử thiêng liêng và vẻ đẹp trong sáng của tâm hồn trẻ thơ.


BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close