Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ của em về bài thơ Anh em trai của Đặng Thiên Sơn- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Đặng Thiên Sơn là một hồn thơ giàu cảm xúc, viết nhiều về quê hương và những điều bình dị. Bài thơ "Anh em trai" là một trong những tác phẩm chạm đến trái tim người đọc bởi sự chân thành, mộc mạc. - Cảm nhận chung: Bài thơ là dòng hồi tưởng đầy xúc động về tình anh em gắn bó và nỗi nhớ quê hương da diết của những người con xa xứ. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý Mở đoạn- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Đặng Thiên Sơn là một hồn thơ giàu cảm xúc, viết nhiều về quê hương và những điều bình dị. Bài thơ "Anh em trai" là một trong những tác phẩm chạm đến trái tim người đọc bởi sự chân thành, mộc mạc. - Cảm nhận chung: Bài thơ là dòng hồi tưởng đầy xúc động về tình anh em gắn bó và nỗi nhớ quê hương da diết của những người con xa xứ. Thân đoạna. Những kỷ niệm tuổi thơ gian khó mà ấm áp: - Hình ảnh anh cõng em: Gợi lên sự bao bọc, che chở từ thuở nhỏ. Tiếng khóc của hai anh em khi "đói sữa" là chi tiết chân thực, xót xa nhưng đầy tình thương. - Những trò đùa nghịch: Trận đòn roi của mẹ không làm hai anh em xa cách mà trở thành ký hiệu của sự yêu thương, của một thời vô tư lự. - Sự gắn bó "như hình với bóng": Chi tiết em chạy theo anh đến lớp xin học cho thấy tình cảm gắn kết, không muốn rời xa. b. Nỗi buồn chia cách khi trưởng thành: - Thực tại nghiệt ngã: "Lớn khôn đã làm ta chia cách". Quy luật cuộc sống đẩy mỗi người một phương (anh phương Nam, em thủ đô) để mưu sinh. - Sự tương phản: Giữa cái "không chút lạnh" của phương Nam và sự "bươn chải" cô đơn giữa thủ đô, càng làm nổi bật nỗi thèm khát được trở về. c. Nỗi nhớ và khao khát đoàn viên: - Điệp từ "Thèm": Nhấn mạnh nỗi khát khao mãnh liệt: thèm bắt cá, thèm bị mẹ đánh, thèm hơi ấm của anh em trong đêm lạnh. Đó là những niềm hạnh phúc giản đơn mà khi lớn lên ta mới thấy vô giá. - Hình ảnh người mẹ: "Đứng trước chiều" mong con. Mẹ là bến đỗ, là người giữ lửa cho nồi bánh chưng ngày Tết – biểu tượng của sự đoàn viên, nơi anh em lại được là những đứa trẻ "cởi trần tắm mưa". d. Đánh giá đặc sắc nghệ thuật: - Ngôn ngữ giản dị, gần gũi như lời tâm tình. - Thể thơ tự do giúp cảm xúc tuôn trào tự nhiên. - Sử dụng các hình ảnh đậm chất làng quê miền Trung (xứ Nghệ, bờ đê, đồng ruộng, bánh chưng). Kết đoạn- Khẳng định giá trị bài thơ: Bài thơ không chỉ nói về tình anh em mà còn nhắc nhở chúng ta về giá trị của gia đình và nguồn cội. - Liên hệ bản thân: Em cảm thấy trân trọng hơn những phút giây bên cạnh người thân và tự hứa sẽ luôn yêu thương, gắn bó với gia đình mình. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Bài thơ "Anh em trai" của Đặng Thiên Sơn đã chạm đến những rung cảm nguyên sơ nhất trong lòng độc giả về tình cốt nhục. Xuyên suốt bài thơ là dòng ký ức ùa về với hình ảnh người anh cõng em đứng đợi mẹ bên bờ đê, hay tiếng khóc hòa lẫn vào nhau khi đói sữa. Những chi tiết ấy chân thực đến xót xa, khắc họa một tuổi thơ nghèo khó nhưng tràn đầy hơi ấm bao bọc. Dù khi lớn lên, mỗi người một phương trời để "bươn chải" mưu sinh, nhưng sợi dây liên kết vô hình vẫn kéo họ về với mảnh đất xứ Nghệ yêu thương. Điệp từ "thèm" được tác giả sử dụng vô cùng đắt giá, thể hiện nỗi khát khao mãnh liệt được quay ngược thời gian, được nếm lại "trận mưa roi" của mẹ hay hơi ấm của nhau trong chăn đơn đêm lạnh. Đoạn văn không chỉ là lời tâm tình của người em mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về giá trị của sự sum vầy, nơi nồi bánh chưng đêm giao thừa luôn chờ đợi những đứa con xa trở về ôn chuyện cũ. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Đọc bài thơ của Đặng Thiên Sơn, ta không chỉ thấy tình anh em mà còn thấy cả một khoảng trời quê hương xứ Nghệ đầy thương mến. Tác giả khéo léo đan xen giữa quá khứ và hiện tại để làm nổi bật nỗi cô đơn của những người con xa xứ. Hình ảnh người mẹ xuất hiện xuyên suốt từ những "trưa hè đánh đòn" đến dáng vẻ lẻ loi "đứng trước chiều" mong con, trở thành biểu tượng thiêng liêng của nguồn cội. Tác giả đã rất tinh tế khi diễn tả sự tương phản: cái nắng bốn mùa phương Nam của anh hay sự nhộn nhịp của thủ đô nơi em cũng không thể khỏa lấp được cái lạnh của sự xa cách. Chỉ có "mảnh đất nghèo xứ Nghệ" với những trò nghịch ngợm "cởi trần tắm mưa" mới là liều thuốc chữa lành mọi mệt mỏi của cuộc đời. Bài thơ khép lại bằng hình ảnh nồi bánh chưng ấm áp, gợi mở một niềm hy vọng về sự đoàn viên, khiến người đọc không khỏi bồi hồi nghĩ về gia đình mình. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Bằng ngôn ngữ giản dị và thể thơ tự do giàu sức gợi, Đặng Thiên Sơn đã vẽ nên một bức tranh kỷ niệm đầy xúc động trong bài thơ "Anh em trai". Điểm thành công nhất của tác phẩm chính là việc sử dụng những chất liệu đời thường như bờ đê, cá rô, nồi bánh chưng... để nói lên những tình cảm lớn lao. Sự chia cách giữa "phương Nam" và "thủ đô" trong bài thơ không chỉ là khoảng cách địa lý mà còn là biểu tượng cho sự trưởng thành đầy nhọc nhằn của mỗi con người. Tuy nhiên, bằng việc khơi gợi lại những kỷ niệm "đói sữa khóc khàn" hay "chạy theo đến lớp", tác giả khẳng định rằng tình anh em là thứ tình cảm không gì chia cắt được. Bài thơ gieo vào lòng người đọc một nốt lặng suy tư về việc trân trọng những người thân yêu khi còn có thể. Qua đó, ta thấy được tài năng của Đặng Thiên Sơn trong việc "đánh thức" những ký ức ngủ quên trong trái tim mỗi người con xa quê. Bài chi tiết Mẫu 1 Bài thơ Anh em trai của Đặng Thiên Sơn đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng về tình cảm gia đình thiêng liêng và tình anh em gắn bó. Qua những câu thơ giản dị, mộc mạc, tác giả đã tái hiện một tuổi thơ nghèo khó nhưng chan chứa yêu thương nơi miền quê xứ Nghệ. Hình ảnh người anh cõng em ra bờ đê đón mẹ, dỗ em khi đói sữa rồi “một lúc cũng khóc theo” khiến em vô cùng xúc động bởi tình thương hồn nhiên, chân thật của trẻ nhỏ. Những kỉ niệm như cùng nghịch ngợm, cùng bị mẹ đánh đòn hay chạy theo anh đến lớp đã làm hiện lên một tuổi thơ bình dị mà hạnh phúc biết bao. Thế nhưng khi trưởng thành, cuộc sống đã khiến hai anh em phải xa nhau, người vào Nam, người ở lại thủ đô bươn chải. Chính sự xa cách ấy càng làm nỗi nhớ quê hương, nhớ gia đình thêm da diết. Em đặc biệt thích những câu thơ nói về nỗi “thèm” được trở về quá khứ, bởi đôi khi những điều từng khiến ta sợ hãi như roi mẹ đánh lại trở thành kí ức quý giá nhất. Cuối bài thơ, hình ảnh người mẹ già mong con về ăn Tết bên nồi bánh chưng khiến em nghẹn ngào xúc động. Bài thơ giúp em hiểu rằng dù đi đâu, gia đình vẫn luôn là nơi bình yên nhất để ta nhớ về và trân trọng. Bài chi tiết Mẫu 2 Đọc bài thơ Anh em trai của Đặng Thiên Sơn, em cảm nhận được vẻ đẹp thiêng liêng của tình anh em và nỗi nhớ quê hương sâu sắc của những người con xa xứ. Bài thơ không dùng những lời lẽ cầu kì mà chỉ kể lại những kỉ niệm đời thường: anh cõng em, hai anh em cùng khóc khi bị mẹ phạt, cùng chơi đùa giữa trưa hè nóng bức. Chính sự chân thật ấy đã làm em cảm động bởi nó gợi nhớ đến những năm tháng tuổi thơ vô tư, hồn nhiên của mỗi con người. Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh “anh phương Nam bốn mùa không chút lạnh / em một mình bươn chải giữa thủ đô”. Hai câu thơ cho thấy sự trưởng thành đã khiến con người phải rời xa quê hương để mưu sinh, mang theo bao nỗi cô đơn và nhớ thương. Từ đó, tác giả càng khắc sâu nỗi nhớ những ngày thơ bé giản dị bên gia đình. Những câu thơ cuối với hình ảnh mẹ già đứng ngóng con về Tết khiến bài thơ trở nên lắng đọng và giàu cảm xúc hơn bao giờ hết. Em cảm nhận được sự hi sinh thầm lặng của mẹ và khát vọng đoàn viên của mỗi gia đình Việt Nam. Bài thơ không chỉ ca ngợi tình anh em mà còn nhắc nhở mỗi người phải biết yêu thương, trân trọng gia đình khi còn có thể. Bài chi tiết Mẫu 3 Bài thơ "Anh em trai" của Đặng Thiên Sơn là một bản nhạc buồn nhưng ấm áp về tình cốt nhục. Tác phẩm mở đầu bằng những thước phim ký ức đầy xúc động về một tuổi thơ nghèo khó nơi xứ Nghệ. Hình ảnh "anh cõng em ra bờ đê", rồi cả hai anh em cùng khóc vì đói sữa là những chi tiết chân thực đến xót lòng, cho thấy sự bao bọc, nhường nhịn của người anh ngay từ thuở nhỏ. Thế nhưng, quy luật của sự trưởng thành đã đẩy hai anh em về hai đầu đất nước: người phương Nam nắng gió, kẻ thủ đô nhọc nhằn bươn chải. Sự đối lập giữa không gian địa lý càng làm nổi bật nỗi cô đơn và khát khao được sum vầy. Điệp từ "thèm" được tác giả sử dụng liên tiếp như một tiếng nấc nghẹn ngào: thèm bắt cá rô, thèm cả trận đòn roi của mẹ, thèm hơi ấm của nhau trong chăn đơn đêm lạnh. Những điều vốn dĩ bình thường, thậm chí là nỗi đau (trận đòn), giờ đây lại trở thành một miền hạnh phúc xa xỉ mà những người trưởng thành luôn khao khát tìm về. Bài thơ khép lại với hình ảnh người mẹ già mong ngóng con bên nồi bánh chưng, gợi nhắc về ý nghĩa của gia đình – nơi duy nhất dang tay đón ta về sau những giông bão cuộc đời. Đọc bài thơ, ta thêm trân trọng tình anh em và tự nhắc mình dù đi đâu cũng phải nhớ về nguồn cội. Bài chi tiết Mẫu 4 Đọc "Anh em trai", người đọc không chỉ cảm động trước tình cảm của hai anh em mà còn lặng đi trước hình ảnh người mẹ và hồn quê xứ Nghệ mộc mạc. Những kỷ niệm tuổi thơ của hai anh em luôn thấp thoáng bóng dáng của mẹ: từ khi mẹ đi chợ về muộn, đến những trưa hè mẹ cầm roi dạy bảo. Mẹ chính là trung tâm của sự gắn kết, là người giữ nhịp cho cái gia đình nghèo ấy. Dù bài thơ nói về sự chia cách "Anh phương Nam... Em một mình bươn chải", nhưng đích đến cuối cùng của nỗi nhớ vẫn là "mảnh đất nghèo xứ Nghệ thương yêu". Tác giả đã rất tinh tế khi sử dụng những hình ảnh đậm chất quê như "bờ đê", "cá rô", "nồi bánh chưng", "tắm mưa" để dệt nên một tấm thảm ký ức rực rỡ. Đặc biệt, hình ảnh "mẹ đứng trước chiều" ở cuối bài thơ mang một sức nặng ám ảnh. Đó là hình bóng của sự chờ đợi, của tình yêu bao la vô điều kiện. Bài thơ sử dụng thể thơ tự do với ngôn ngữ giản dị, không chút màu mè, như chính tính cách con người miền Trung chịu thương chịu khó. Qua đó, Đặng Thiên Sơn đã đánh thức trong lòng mỗi người con xa quê một nỗi nhớ quê hương da diết, thôi thúc bước chân tìm về bên nồi bánh chưng nghi ngút khói để được một lần nữa trở làm đứa trẻ vô ưu bên anh em và mẹ hiền. Bài chi tiết Mẫu 5 Bài thơ "Anh em trai" là một dòng hồi tưởng đầy chiêm nghiệm về sự biến đổi của thời gian và tình anh em bền chặt. Tác giả đã khéo léo đặt quá khứ và hiện tại song hành để tạo nên một sức gợi cảm mạnh mẽ. Quá khứ là những ngày "ta chẳng rời nhau", khi anh và em cùng chia nhau tiếng khóc, cùng chạy theo nhau đến lớp học. Đó là một thế giới tuy thiếu thốn về vật chất nhưng lại đầy ắp sự kết nối. Ngược lại, hiện tại là sự chia cách của "lớn khôn". Câu thơ "Lớn khôn đã làm ta chia cách" chứa đựng một sự thật nghiệt ngã: trưởng thành đôi khi đồng nghĩa với việc phải rời xa vòng tay người thân để đối mặt với thực tế cơm áo gạo tiền. Tuy nhiên, dù khoảng cách có xa xôi đến đâu, những kỷ niệm "cởi trần tắm mưa" vẫn luôn thường trực trong tâm trí. Nỗi nhớ trong bài thơ không chỉ là nhớ người anh, nhớ mẹ, mà còn là nỗi nhớ chính bản thân mình thuở còn hồn nhiên. Bài thơ nhấn mạnh một thông điệp nhân văn: dù cuộc đời có cuốn ta đi xa đến đâu, dù ta có thành đạt hay vẫn đang bươn chải, thì tình cảm anh em và mái nhà xưa vẫn là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất. Lối viết chân thành, giàu cảm xúc của Đặng Thiên Sơn đã thực sự chạm đến trái tim của bất cứ ai đang sống xa gia đình, khiến ta muốn nhấc máy gọi ngay cho người thân sau khi đọc xong những dòng thơ này. Bài chi tiết Mẫu 6 Bài thơ Anh em trai của Đặng Thiên Sơn khiến em lặng người khi chạm đến những miền kí ức rất đỗi bình dị mà thiêng liêng của tình thân. Không có những hình ảnh lớn lao hay ngôn từ hoa mĩ, bài thơ chỉ nhẹ nhàng kể về tuổi thơ của hai anh em nơi miền quê nghèo xứ Nghệ, nhưng càng giản dị lại càng dễ khiến lòng người rung động. Em đặc biệt xúc động trước hình ảnh người anh nhỏ bé cõng em ra bờ đê đón mẹ, dỗ em lúc đói sữa đến mức “một lúc cũng khóc theo”. Đó không chỉ là tình anh em mà còn là sự chở che bản năng, trong trẻo như ánh nắng tuổi thơ. Những trận đòn roi của mẹ, những buổi trưa nghịch ngợm, những lần chạy theo anh đến lớp… tất cả hiện lên như một thước phim cũ phủ đầy thương nhớ. Khi lớn lên, cuộc đời đưa mỗi người đi về một phía, để lại sau lưng quê nhà và những tháng năm vô tư không thể quay lại. Câu thơ “Thèm được nếm trận mưa roi mẹ đánh” khiến em nghẹn ngào bởi có những điều khi còn bé ta từng sợ hãi, đến lúc trưởng thành lại trở thành điều tha thiết muốn tìm về. Đọc những câu thơ cuối, em như nhìn thấy bóng dáng người mẹ già cô đơn đứng trước hiên chiều, ngóng con về bên nồi bánh chưng ngày Tết. Bài thơ giúp em nhận ra rằng trên hành trình lớn khôn của con người, gia đình luôn là nơi duy nhất khiến trái tim muốn quay về sau mọi mỏi mệt. Bài chi tiết Mẫu 7 Đọc bài thơ Anh em trai của Đặng Thiên Sơn, em cảm thấy lòng mình chùng xuống bởi nỗi nhớ quê hương và tình anh em được viết bằng tất cả sự chân thành. Bài thơ giống như một dòng hồi ức chậm rãi chảy qua tâm hồn người đọc, đưa ta trở về với những năm tháng tuổi thơ nghèo khó nhưng đong đầy yêu thương. Những hình ảnh như anh dỗ em khóc, hai anh em cùng chịu đòn hay cùng tắm mưa giữa đồng quê đã gợi lên vẻ đẹp mộc mạc của tình thân gia đình Việt Nam. Điều khiến em xúc động nhất là sự đổi thay mà thời gian mang lại. Thuở bé từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ rời xa nhau, nhưng khi trưởng thành, mỗi người lại phải bước đi giữa bộn bề cuộc sống. Một người nơi phương Nam xa xôi, một người lặng lẽ giữa thủ đô đông đúc — khoảng cách địa lí dường như càng làm nỗi nhớ quê thêm cồn cào da diết. Những câu thơ “Được ôm nhau trong chăn đêm giá lạnh / Trên mảnh đất nghèo xứ Nghệ thương yêu” khiến em cảm nhận sâu sắc rằng hạnh phúc đôi khi chỉ là được trở về bên gia đình, được sống lại trong hơi ấm thân thuộc của tuổi thơ. Hình ảnh người mẹ cuối bài thơ khiến nỗi xúc động như lắng sâu hơn. Mẹ không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ đứng chờ con về Tết, nhưng chính sự chờ đợi ấy lại chứa đựng biết bao yêu thương và hi sinh. Bài thơ khiến em hiểu rằng dù đi xa đến đâu, con người vẫn luôn mang theo trong tim bóng hình gia đình và quê hương yêu dấu. Bài chi tiết Mẫu 8 Bài thơ Anh em trai của Đặng Thiên Sơn đã để lại trong em một nỗi xúc động rất khó gọi thành tên. Đó là cảm giác vừa ấm áp, vừa nghẹn ngào khi nhớ về tuổi thơ và những người thân yêu nhất của đời mình. Qua những câu thơ giản dị, tác giả không chỉ kể về tình anh em mà còn gợi lên cả một miền quê nghèo với biết bao kỉ niệm không thể phai mờ. Em thấy thương biết bao hình ảnh hai anh em lớn lên trong thiếu thốn nhưng luôn yêu thương, đùm bọc nhau bằng tất cả sự hồn nhiên trẻ nhỏ. Có lẽ điều đẹp nhất trong bài thơ chính là những điều rất đỗi bình thường: một buổi trưa hè nghịch ngợm, một trận roi của mẹ, một đêm nằm chung chăn giữa mùa đông lạnh giá. Những điều ấy khi còn nhỏ ta thường vô tư đi qua, nhưng đến lúc trưởng thành mới hiểu đó chính là hạnh phúc. Em đặc biệt ấn tượng với nỗi nhớ trong bài thơ — nỗi nhớ không ồn ào mà âm thầm, lặng lẽ, cứ day dứt mãi trong lòng người xa quê. Từ “thèm” được lặp lại nhiều lần khiến cảm xúc như nghẹn nơi cổ họng, bởi đó là nỗi khát khao được trở về với tuổi thơ đã mất. Và rồi hình ảnh người mẹ già đứng trước chiều chờ con càng khiến bài thơ trở nên ám ảnh hơn. Mẹ giống như quê hương — luôn ở đó đợi những đứa con quay về. Bài thơ khiến em hiểu rằng có những giá trị tưởng chừng bình dị nhưng sẽ theo con người suốt cả cuộc đời, đó là gia đình, quê hương và tình thân ruột thịt không gì thay thế được. Bài chi tiết Mẫu 9 Bài thơ Anh em trai của Đặng Thiên Sơn đã khơi gợi trong em nhiều suy nghĩ về tình thân và những giá trị giản dị của tuổi thơ. Ngay từ những câu thơ đầu tiên, tác giả đã đưa người đọc trở về với những ngày tháng nghèo khó nhưng đầy ắp tiếng cười nơi làng quê. Hình ảnh người anh nhỏ tuổi biết dỗ em, cõng em đi đón mẹ khiến em cảm nhận được tình yêu thương mộc mạc mà ấm áp vô cùng. Những trò nghịch ngợm, những lần bị mẹ đánh roi rồi cùng nhau khóc tưởng như rất bình thường nhưng lại trở thành những kí ức đẹp theo con người suốt cuộc đời. Khi lớn lên, mỗi người phải đi một hướng để mưu sinh, không còn được gần nhau như trước nữa. Chính vì thế, nỗi nhớ quê hương và gia đình trong bài thơ càng trở nên da diết. Em rất xúc động trước những câu thơ nói về mong ước được trở về “ôm nhau trong chăn đêm giá lạnh” bởi đó là khát khao được sống lại trong vòng tay yêu thương của gia đình. Hình ảnh người mẹ già cuối bài thơ như một điểm tựa của tất cả yêu thương, luôn chờ đợi các con trở về đoàn tụ. Qua bài thơ, em hiểu rằng thời gian có thể làm con người trưởng thành nhưng không thể xóa nhòa những kỉ niệm tuổi thơ và tình cảm gia đình thiêng liêng. Bài chi tiết Mẫu 10 Bài thơ Anh em trai của Đặng Thiên Sơn đã gợi trong em nhiều cảm xúc sâu lắng về tình anh em và tình cảm gia đình thiêng liêng. Qua những hình ảnh bình dị như anh cõng em ra bờ đê đón mẹ, dỗ em khi đói sữa hay cùng nhau chịu đòn roi của mẹ, tác giả đã tái hiện tuổi thơ nghèo khó nhưng chan chứa yêu thương. Em đặc biệt xúc động trước tình cảm gắn bó của hai anh em thuở nhỏ, luôn quấn quýt bên nhau trong từng trò chơi, từng kỉ niệm thân thuộc nơi làng quê xứ Nghệ. Thế nhưng khi trưởng thành, cuộc sống đã khiến mỗi người một nơi, anh vào Nam còn em bươn chải giữa thủ đô, để lại nỗi nhớ quê hương da diết. Những câu thơ “Thèm được về đồng ruộng bắt cá rô / Thèm được nếm trận mưa roi mẹ đánh” khiến em cảm nhận rõ rằng đôi khi những điều giản dị của tuổi thơ lại trở thành kỉ niệm quý giá nhất khi con người lớn lên. Đặc biệt, hình ảnh người mẹ già đứng ngóng con cuối năm đã làm bài thơ thêm xúc động và giàu ý nghĩa. Bài thơ giúp em hiểu rằng gia đình luôn là nơi bình yên nhất, và tình anh em dù thời gian hay khoảng cách có đổi thay vẫn mãi bền chặt trong trái tim mỗi người.
|






Danh sách bình luận