Viết đoạn văn cảm nhận về nhân vật Đăng trong văn bản Tâm hồn mẹ (Nguyễn Huy Thiệp)Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Nguyễn Huy Thiệp là nhà văn có cái nhìn sâu sắc về con người; "Tâm hồn mẹ" là tác phẩm tinh tế viết về thế giới trẻ thơ. - Giới thiệu nhân vật Đăng: Đăng là một cậu bé mồ côi mẹ từ sớm, mang một thế giới nội tâm nhạy cảm, cô đơn và luôn khao khát tình mẫu tử. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Nguyễn Huy Thiệp là nhà văn có cái nhìn sâu sắc về con người; "Tâm hồn mẹ" là tác phẩm tinh tế viết về thế giới trẻ thơ. - Giới thiệu nhân vật Đăng: Đăng là một cậu bé mồ côi mẹ từ sớm, mang một thế giới nội tâm nhạy cảm, cô đơn và luôn khao khát tình mẫu tử. Thân đoạn Phân tích các nét tính cách và tâm trạng của nhân vật Đăng: - Hoàn cảnh đáng thương: Mẹ mất sớm (khi 2 tuổi), bố lấy vợ khác, Đăng sống với ông bà ngoại trong sự đùm bọc nhưng cũng đầy quy định kìm giữ, căng thẳng. - Tâm hồn nhạy cảm và nỗi cô đơn sâu sắc: + Sống giữa người lớn nhưng luôn thấy tủi thân vì không ai thực sự hiểu mình (ví dụ chi tiết lúc tắm, lúc bị ép ăn lạp xường). + Luôn soi xét mọi sự quan tâm xung quanh bằng câu hỏi: "nếu là mẹ sẽ thế nào?" và ôm giữ một hình bóng mẹ mơ hồ nhưng tuyệt diệu. + Dễ tổn thương: Mặt tái đi, khóc nức nở khi bị Thu chạm vào nỗi đau mồ côi. - Khao khát tình mẹ và sự gắn kết với Thu: + Đăng tìm kiếm hình bóng mẹ ở Thu (nhìn vào đôi mắt Thu, chấp nhận sự che chở, bảo bọc của Thu ở lớp, coi Thu như một chỗ dựa tinh thần). + Trong cuộc thử thách bị lạc, Đăng dần tin vào "thiên tính người mẹ" ở Thu qua những chi tiết "huyền thoại" (cái kẹo chanh, tìm ra bao diêm ở bãi tha ma). - Sự bồng bột tuổi thơ và sự thức tỉnh: + Phút uất ức tột cùng khi bị bà mắng oan, Đăng có ý nghĩ dại dột về cái chết (lao vào tàu điện). + Sự hy sinh của Thu (bị tàu cán gãy chân để cứu Đăng) và giấc mơ ở viện đã hoàn thiện nhận thức của Đăng về "tâm hồn mẹ". Tiếng gọi "Mẹ..." trong cơn sốt và hình ảnh Thu bay lượn khẳng định tình mẫu tử thiêng liêng giờ đây đã hòa quyện vào tình bạn, thức tỉnh Đăng vượt qua sự cô đơn. Kết đoạn - Đánh giá nghệ thuật: Nghệ thuật miêu tả tâm lý trẻ thơ tinh tế, pha chút "lôgíc huyền thoại". - Khái quát giá trị nhân vật: Qua nhân vật Đăng, tác giả làm nổi bật khát vọng tình thương nguyên thủy, trong trẻo của đứa trẻ mồ côi, đồng thời ca ngợi thiên tính mẫu tử thiêng liêng tồn tại trong mỗi người phụ nữ (dù là một cô bé 7 tuổi). Bài siêu ngắn Mẫu 1 Nhân vật Đăng trong truyện ngắn "Tâm hồn mẹ" của Nguyễn Huy Thiệp là biểu tượng cho thế giới nội tâm tổn thương nhưng tràn ngập khát vọng yêu thương của trẻ thơ. Mồ côi mẹ từ năm hai tuổi, Đăng lớn lên trong nỗi cô đơn xa cách với người lớn, luôn dùng hệ quy chiếu "nếu là mẹ sẽ thế nào?" để soi xét thế giới. Sự nhạy cảm quá mức khiến cậu dễ tủi thân, đau đớn đến tái dại khi bị chạm vào nỗi đau mồ côi. Bản tính thụ động và sự khát khao tình mẹ đã đẩy Đăng tự nguyện "lệ thuộc" vào Thu – cô bạn cùng tuổi nhưng mang thiên tính bảo bọc. Phút giây nông nổi định lao vào tàu điện và sự thức tỉnh sau tai nạn của Thu khẳng định một sự trưởng thành đau đớn. Tiếng gọi "Mẹ..." trong cơn sốt của Đăng không chỉ là nỗi nhớ, mà là sự bừng ngộ về một "tâm hồn mẹ" thiêng liêng, bao dung đang che chở cho cuộc đời côi cút của chính mình. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Qua nhân vật Đăng, Nguyễn Huy Thiệp đã khắc họa tinh tế "lôgíc huyền thoại" trong tâm hồn một đứa trẻ mồ côi. Sống giữa thế giới "xám xịt, rạch ròi" của người lớn, Đăng luôn cô đơn và đi tìm hình bóng mẹ qua những điều mơ hồ nhất. Sự xuất hiện của Thu chính là mảnh ghép cứu rỗi linh hồn cậu. Từ việc nể vì, coi Thu là chỗ dựa tinh thần ở lớp, Đăng dần tin vào "thiên tính người mẹ" ở cô bạn qua những phép màu giản dị như chiếc kẹo chanh hay bao diêm nơi bãi tha ma. Sự bướng bỉnh, uất ức của Đăng suýt dẫn đến bi kịch dưới đường ray tàu điện, nhưng chính sự hy sinh của Thu đã kéo cậu lại với sự sống. Giấc mơ bay lượn ở bệnh viện và tiếng u...u... của gió đã hoàn thiện nhận thức của Đăng: tình mẫu tử không ở đâu xa, nó ẩn hiện ngay trong tình bạn trong trẻo, sẵn sàng chở che và đánh đổi vì cậu. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Nhân vật Đăng trong "Tâm hồn mẹ" mang lại cho người đọc những rung cảm sâu sắc về hành trình đi tìm và thức tỉnh một tâm hồn. Hoàn cảnh mồ côi tạo nên một chú bé Đăng đầy mặc cảm, bướng bỉnh và luôn cảm thấy bị người lớn áp đặt, quay lưng. Cậu định giải thoát nỗi uất ức bằng cái chết, nhưng hành động đẩy Đăng ra của Thu đã làm thay đổi hoàn toàn nhận thức của cậu. Nỗi đau thể xác của bạn đổi lấy sự hồi sinh trong tâm tưởng Đăng. Tiếng gọi mẹ thảng thốt như tiếng gió đầu hồi và hình ảnh ngọn gió rung khẽ trên sợi dây thép ở cuối truyện là ẩn dụ nghệ thuật đắt giá. Đăng không còn là đứa trẻ cay nghiệt, thụ động; cậu đã cảm nhận được sợi dây "tâm hồn" đang rung lên khẽ khẽ. Nhân vật Đăng là tiếng thơ thanh lọc, khẳng định tình mẫu tử là điểm tựa nguyên thủy nâng đỡ con người vượt qua mọi nghịch cảnh. Bài tham khảo Mẫu 1 Trong truyện ngắn Tâm hồn mẹ, Nguyễn Huy Thiệp đã khắc họa thành công nhân vật Đăng – một cậu bé mồ côi mẹ với tâm hồn đặc biệt nhạy cảm và giàu yêu thương. Mẹ mất khi Đăng mới hai tuổi nên hình ảnh mẹ trong em chỉ là những mảnh ký ức mờ nhạt cùng những tưởng tượng đẹp đẽ. Chính vì thế, Đăng luôn lấy hình tượng người mẹ làm thước đo để so sánh với mọi sự chăm sóc của những người xung quanh. Dù được ông bà ngoại hết lòng yêu thương, em vẫn cảm thấy thiếu vắng một điều gì đó không thể gọi tên. Nỗi cô đơn ấy khiến Đăng thường xuyên tủi thân, sống khép kín và dễ bị tổn thương. Đặc biệt, cậu bé còn có những suy nghĩ sâu sắc vượt quá lứa tuổi về nỗi buồn, sự mất mát và “tâm hồn”. Qua tình bạn với Thu, người đọc nhận ra khát vọng được chở che, được yêu thương của Đăng mãnh liệt đến nhường nào. Em dần xem Thu như một điểm tựa tinh thần, như hình bóng của người mẹ mà em luôn kiếm tìm. Tiếng gọi “Mẹ... mẹ...” tha thiết ở cuối truyện không chỉ là tiếng lòng của riêng Đăng mà còn là tiếng nói của những đứa trẻ thiếu thốn tình mẫu tử. Qua nhân vật này, Nguyễn Huy Thiệp đã gửi gắm niềm cảm thương sâu sắc đối với những tâm hồn trẻ thơ cô đơn và khẳng định giá trị thiêng liêng của tình mẹ trong cuộc sống con người. Bài tham khảo Mẫu 2 Đăng trong Tâm hồn mẹ là một nhân vật để lại nhiều ám ảnh bởi thế giới nội tâm mong manh, sâu sắc và đầy những khoảng trống yêu thương. Mồ côi mẹ từ thuở ấu thơ, cậu bé lớn lên trong vòng tay chăm sóc của ông bà ngoại nhưng vẫn luôn cảm thấy cô độc. Điều đáng thương nhất ở Đăng là em không thiếu vật chất, cũng không thiếu sự quan tâm, nhưng lại thiếu tình yêu thương đặc biệt mà chỉ người mẹ mới có thể mang lại. Vì vậy, trong suy nghĩ non nớt của mình, Đăng luôn tự hỏi: “Nếu là mẹ thì sẽ thế nào?”. Câu hỏi ấy trở thành nỗi day dứt thường trực, cho thấy khát vọng được thấu hiểu và yêu thương vô điều kiện của em. Đăng còn là một cậu bé giàu cảm xúc, có đời sống tâm hồn phong phú và khả năng cảm nhận tinh tế. Em tin vào “tiếng nói của tâm hồn”, tin vào sự hiện diện của mẹ trong những giọt nước mắt vô cớ. Tình bạn với Thu đã mang đến cho Đăng hơi ấm của tình người, giúp em phần nào lấp đầy khoảng trống trong trái tim. Khi Thu liều mình cứu bạn khỏi tai nạn tàu điện, hình ảnh ấy như sự hóa thân của tình mẫu tử thiêng liêng. Nhân vật Đăng khiến người đọc xúc động bởi nỗi cô đơn sâu thẳm, đồng thời gợi nhắc mỗi người biết trân trọng hơn tình yêu thương gia đình – nơi nuôi dưỡng và chữa lành tâm hồn con người. Bài tham khảo Mẫu 3 Nhân vật Đăng trong truyện ngắn Tâm hồn mẹ là hiện thân của một tâm hồn trẻ thơ khao khát tình mẫu tử đến cháy bỏng. Mất mẹ từ khi còn quá nhỏ, em gần như không có ký ức rõ ràng về mẹ nhưng lại luôn cảm nhận được sự hiện diện của mẹ trong sâu thẳm tâm hồn mình. Đăng sống giữa những người thân yêu nhưng vẫn mang nỗi cô đơn dai dẳng bởi không ai có thể thay thế vị trí của mẹ. Cậu bé thường nhạy cảm quá mức trước những lời nói, hành động của mọi người và dễ rơi vào cảm giác tủi thân. Điều đó cho thấy một trái tim non nớt đang chịu đựng sự thiếu hụt tình cảm lớn lao. Bên cạnh đó, Đăng còn là đứa trẻ giàu trí tưởng tượng và có những suy tư đáng ngạc nhiên về cuộc sống. Em luôn tìm kiếm hình bóng mẹ trong đôi mắt, cử chỉ hay sự che chở của Thu. Chính vì thế, Thu dần trở thành điểm tựa tinh thần đặc biệt đối với em. Chi tiết Đăng định lao vào tàu điện rồi được Thu cứu sống là một tình huống đầy ám ảnh, cho thấy em đã tuyệt vọng và cô đơn đến mức nào. Tiếng gọi “mẹ” vang lên trong cơn mê cuối truyện đã chạm đến trái tim người đọc, khẳng định rằng tình mẫu tử là nhu cầu tinh thần thiêng liêng và sâu sắc nhất của mỗi con người. Qua nhân vật Đăng, tác giả thể hiện sự thấu hiểu tinh tế đối với tâm hồn trẻ thơ và gửi gắm thông điệp nhân văn về sức mạnh của tình yêu thương. Bài tham khảo Mẫu 4 Nguyễn Huy Thiệp là cây bút giàu khả năng khám phá thế giới nội tâm con người, đặc biệt là tâm hồn trẻ thơ. Truyện ngắn "Tâm hồn mẹ" đã để lại nhiều xúc động qua hình tượng nhân vật Đăng – một cậu bé mồ côi mẹ từ sớm, luôn sống trong nỗi khát khao tình mẫu tử da diết. Mẹ mất khi Đăng mới hai tuổi, bố đi bước nữa, em lớn lên trong sự chăm sóc của ông bà ngoại nhưng cũng bị bao bọc bởi những quy định nghiêm ngặt. Chính hoàn cảnh ấy đã tạo nên ở Đăng một tâm hồn đặc biệt nhạy cảm và cô đơn. Em thường tự hỏi: "Nếu là mẹ thì sẽ thế nào?" để so sánh mọi sự chăm sóc xung quanh với hình ảnh người mẹ lý tưởng trong tâm trí. Dù được yêu thương, Đăng vẫn cảm thấy thiếu vắng một sự thấu hiểu trọn vẹn. Em dễ tổn thương đến mức bật khóc nức nở khi bị Thu vô tình nhắc đến thân phận mồ côi. Trong tình bạn với Thu, Đăng luôn tìm kiếm bóng dáng người mẹ, từ đôi mắt đen nháy đến sự che chở, bảo vệ của bạn. Đặc biệt, khi bị lạc giữa đồng tối, sự bình tĩnh và trách nhiệm của Thu khiến Đăng tin vào "thiên tính người mẹ". Sự kiện Thu hy sinh thân mình cứu Đăng khỏi đoàn tàu điện đã giúp em nhận ra ý nghĩa thiêng liêng của tình yêu thương. Bằng nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế và giàu chất huyền thoại, Nguyễn Huy Thiệp đã khắc họa thành công nỗi khát khao tình mẹ sâu thẳm của một đứa trẻ bất hạnh, đồng thời ca ngợi vẻ đẹp của tình thương trong cuộc sống. Bài tham khảo Mẫu 5 Trong nền văn xuôi hiện đại Việt Nam, Nguyễn Huy Thiệp là nhà văn có khả năng đi sâu vào những góc khuất tâm hồn con người. Truyện ngắn "Tâm hồn mẹ" là một tác phẩm giàu chất nhân văn, khắc họa thành công nhân vật Đăng – cậu bé mang trong mình nỗi cô đơn của một đứa trẻ thiếu vắng tình mẹ. Mồ côi mẹ từ năm hai tuổi, lại không được sống cùng cha, Đăng lớn lên giữa ông bà ngoại với biết bao yêu thương nhưng vẫn không nguôi cảm giác trống vắng. Em luôn cảm thấy người lớn không thật sự hiểu mình, từ việc tắm rửa đến chuyện ăn uống đều khiến em tủi thân. Hình ảnh người mẹ tuy mơ hồ nhưng lại trở thành điều tuyệt diệu nhất trong tâm trí Đăng. Bởi thế, em không ngừng kiếm tìm bóng dáng mẹ trong cuộc sống. Thu xuất hiện như một điểm tựa tinh thần đặc biệt. Đăng thích nhìn vào đôi mắt của Thu vì em tin rằng đôi mắt mẹ cũng sẽ hiền dịu như thế. Sự quan tâm, che chở của Thu ở trường học càng khiến Đăng cảm nhận rõ hơn hơi ấm của tình mẫu tử. Tuy nhiên, sự nhạy cảm quá mức cũng khiến em từng có ý nghĩ dại dột khi bị bà ngoại mắng oan. Chi tiết Thu bất chấp nguy hiểm để cứu bạn đã trở thành bước ngoặt làm thức tỉnh Đăng. Tiếng gọi "Mẹ..." trong cơn mê không chỉ là tiếng gọi người mẹ đã khuất mà còn là tiếng gọi của tình yêu thương vĩnh cửu. Qua nhân vật Đăng, tác giả đã khẳng định giá trị thiêng liêng của tình mẫu tử và nhu cầu được yêu thương của mỗi con người. Bài tham khảo Mẫu 6 Nguyễn Huy Thiệp là nhà văn luôn dành sự quan tâm sâu sắc cho số phận và đời sống tinh thần của con người. Trong truyện ngắn "Tâm hồn mẹ", nhân vật Đăng hiện lên như một đứa trẻ đáng thương với tâm hồn mong manh, giàu cảm xúc và luôn khao khát tình mẫu tử. Mẹ mất từ khi còn quá nhỏ, bố có gia đình mới, Đăng sống cùng ông bà ngoại trong sự yêu thương nhưng không tránh khỏi cảm giác lạc lõng. Em luôn nhận thấy khoảng cách giữa mình với những người xung quanh vì không ai có thể chăm sóc và thấu hiểu em như mẹ. Hình ảnh người mẹ trong tâm trí Đăng vừa mơ hồ vừa hoàn hảo, trở thành nơi em gửi gắm mọi khát vọng yêu thương. Chính vì thế, em đặc biệt gắn bó với Thu và vô thức tìm thấy ở cô bé những phẩm chất của một người mẹ. Từ việc bảo vệ Đăng trước bạn bè, nhắc nhở chuyện học hành đến sự bình tĩnh khi hai đứa bị lạc, Thu dần trở thành chỗ dựa tinh thần của em. Đỉnh điểm là khi Thu lao tới đẩy Đăng khỏi đường ray tàu điện, chấp nhận mất đi một phần cơ thể để cứu bạn. Sự hi sinh ấy khiến hình tượng người mẹ trong tâm hồn Đăng trở nên rõ nét hơn bao giờ hết. Tiếng gọi "Mẹ" tha thiết trong cơn sốt cùng giấc mơ về Thu bay giữa khoảng không đã cho thấy sự thức tỉnh trong nhận thức và tình cảm của em. Với nghệ thuật miêu tả tâm lí trẻ thơ tinh tế, giàu chất thơ và chất huyền thoại, Nguyễn Huy Thiệp đã làm nổi bật vẻ đẹp của tình mẫu tử cũng như khát vọng được yêu thương của những tâm hồn trẻ nhỏ. Bài tham khảo Mẫu 7 Trong truyện ngắn "Tâm hồn mẹ" của Nguyễn Huy Thiệp, nhân vật Đăng hiện lên là một đứa trẻ mồ côi với thế giới nội tâm đầy tổn thương nhưng luôn tràn ngập khát vọng yêu thương. Mất mẹ từ năm hai tuổi, Đăng lớn lên trong sự đùm bọc mang tính áp đặt của ông bà ngoại và sự thiếu vắng bàn tay chăm sóc của người cha. Hoàn cảnh ấy nhào nặn nên một cậu bé có sự nhạy cảm quá mức, luôn dùng hệ quy chiếu mơ hồ "nếu là mẹ sẽ thế nào?" để soi xét sự quan tâm của những người xung quanh. Đăng luôn cô đơn, tủi thân vì nhận ra người lớn không hiểu mình, họ thường làm quá yêu cầu hoặc cư xử không thật đến nơi đến chốn. Nỗi đau mồ côi trở thành vết thương chí mạng khiến cậu ôm khát vọng tìm kiếm hình bóng mẹ ở Thu – cô bạn cùng bàn. Bản tính thụ động và sự thiếu hụt tình cảm đã đẩy Đăng tự nguyện "lệ thuộc" vào Thu, coi cô bạn như một chỗ dựa tinh thần vĩ đại. Đỉnh điểm của bi kịch là khi Đăng uất ức trước sự trách mắng của bà ngoại, sự bồng bột tuổi thơ đẩy cậu đến ý nghĩ tìm cái chết dưới đường ray tàu điện. Nhưng chính sự hy sinh của Thu đã thức tỉnh Đăng từ cõi chết. Tiếng gọi "Mẹ..." thảng thốt trong cơn sốt ở bệnh viện là tiếng lòng bừng ngộ của đứa trẻ côi cút. Khép lại tác phẩm, Đăng không còn cay nghiệt, cậu đã cảm nhận được "tâm hồn" như dây đàn đang rung lên, nhận ra tình mẫu tử thiêng liêng luôn tồn tại xung quanh để bao dung và cứu rỗi cuộc đời mình. Bài tham khảo Mẫu 8 Nhân vật Đăng trong "Tâm hồn mẹ" là một nét bút tinh tế của Nguyễn Huy Thiệp khi khắc họa "lôgíc huyền thoại" trong tâm hồn trẻ thơ. Sống giữa thế giới người lớn đầy rạch ròi và xám xịt, Đăng chọn cách nhìn đời bằng sự cảm tính, ngây thơ của một đứa trẻ khát mẹ. Sự xuất hiện của Thu chính là mảnh ghép cứu rỗi, định hình lại thế giới tinh thần cho Đăng. Ban đầu, Đăng bám víu vào Thu một cách thụ động, chấp nhận để bạn bảo vệ, nhắc nhở bài vở như một đứa con nương tựa vào mẹ. Qua những thử thách đầy tính trải nghiệm như lần bị lạc ở ngoại thành, Đăng dần tin vào "thiên tính người mẹ" ở cô bạn qua những chi tiết thần kỳ: cái kẹo chanh bóc ra trong lúc đói, hay việc tìm thấy bao diêm sưởi ấm nơi bãi tha ma lạnh lẽo. Đối với Đăng, Thu không chỉ là bạn, mà đã hóa thân thành một "bà mẹ" thực sự với đầy đủ sự che chở và bí mật. Sự bướng bỉnh, tổn thương của Đăng suýt dẫn đến kết cục đau lòng dưới bánh xe tàu điện, nhưng hành động đẩy bạn ra để rồi gánh chịu tật nguyền của Thu đã hoàn thiện nhận thức trong Đăng. Giấc mơ bay lượn ở bệnh viện chứng minh Đăng đã hoàn toàn tiếp nhận Thu như một biểu tượng của tình mẫu tử. Qua hành trình tâm lý của Đăng, tác giả khẳng định thiên tính người mẹ là một dòng chảy kỳ diệu, có thể kết tinh ngay trong tình bạn trong trẻo, nâng đỡ đứa trẻ mồ côi vượt qua những khắc nghiệt của số phận. Bài tham khảo Mẫu 9 Qua nhân vật Đăng trong tác phẩm "Tâm hồn mẹ", Nguyễn Huy Thiệp đã mang đến cho người đọc những chiêm nghiệm sâu sắc về hành trình thức tỉnh một tâm hồn. Đăng là hiện thân của những đứa trẻ mang vết sẹo tinh thần từ sớm: bướng bỉnh, cô đơn và đầy mặc cảm về thân phận côi cút. Cậu luôn cảm thấy bị người lớn quay lưng, áp đặt những lỗi lầm không phải của mình lên mối quan hệ với Thu. Phút giây Đăng trốn trong bóng tối góc bếp và nảy ra ý nghĩ lao đầu vào tàu điện phản ánh sự bế tắc, bất lực tột cùng của một đứa trẻ thiếu đi điểm tựa yêu thương vững chắc. Thế nhưng, bi kịch ấy đã được ngăn lại bằng một phép màu của sự hy sinh. Việc Thu bị tai nạn để cứu sống Đăng chính là đòn bẩy làm rung chuyển và hồi sinh thế giới nội tâm vốn đang đóng băng của cậu. Chi tiết kết truyện khi Đăng nhìn ngọn gió rung khẽ trên sợi dây thép và nghe tiếng thì thào "u...u...u...u" là một ẩn dụ nghệ thuật xuất sắc. Đó là âm thanh của sợi dây đàn tâm hồn trong Đăng đã biết rung lên khi đón nhận ngọn gió của tình thương. Nhân vật Đăng không chỉ khơi dậy niềm trắc ẩn sâu sắc trong lòng độc giả về quyền được yêu thương của trẻ nhỏ, mà còn khẳng định một chân lý nhân văn: tình mẫu tử là cội nguồn nguyên thủy, là bản năng thiêng liêng tồn tại trong mỗi người phụ nữ, sẵn sàng chở che và hồi sinh những tâm hồn lầm lạc. Bài tham khảo Mẫu 10 Nhân vật Đăng trong truyện ngắn Tâm hồn mẹ của Nguyễn Huy Thiệp là một cậu bé có hoàn cảnh bất hạnh nhưng giàu tình cảm và vô cùng nhạy cảm. Mẹ mất từ khi mới hai tuổi, thiếu vắng tình mẫu tử nên Đăng luôn khao khát được yêu thương, chăm sóc. Trong tâm trí em, hình ảnh người mẹ trở thành một biểu tượng hoàn hảo, thiêng liêng và không ai có thể thay thế. Vì vậy, Đăng thường đem cách đối xử của mọi người xung quanh so sánh với người mẹ tưởng tượng của mình. Sự thiếu thốn tình cảm khiến em sống khép kín, cô đơn, hay tủi thân và dễ tổn thương. Tuy nhiên, Đăng không phải là một đứa trẻ yếu đuối mà là một tâm hồn sâu sắc, biết suy ngẫm về những điều tưởng như rất lớn lao như nỗi buồn, tâm hồn hay sự mất mát. Tình bạn với Thu đã giúp Đăng tìm được điểm tựa tinh thần, phần nào bù đắp khoảng trống tình mẹ. Đặc biệt, tiếng gọi “mẹ” tha thiết của Đăng ở cuối truyện đã thể hiện nỗi khát khao yêu thương mãnh liệt và khiến người đọc vô cùng xúc động. Qua nhân vật Đăng, Nguyễn Huy Thiệp đã thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc đối với tâm hồn trẻ thơ và nhắc nhở mọi người hãy biết trân trọng, gìn giữ tình mẫu tử thiêng liêng.
|






Danh sách bình luận