Viết đoạn văn nghị luận phân tích đặc điểm của một nhân vật (tự chọn) trong băn bản Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ

Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Nguyễn Ngọc Thuần là nhà văn có lối viết trong trẻo, giàu chất thơ. "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của ông.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Mở đoạn

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Nguyễn Ngọc Thuần là nhà văn có lối viết trong trẻo, giàu chất thơ. "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của ông.

- Giới thiệu nhân vật: Nhân vật người bố trong đoạn trích là một hình tượng đẹp đẽ, để lại ấn tượng sâu sắc nhờ tình yêu thương con vô bờ bến và những bài học cuộc sống sâu sắc, tinh tế.

Thân đoạn

Dưới đây là các đặc điểm nổi bật của người bố cần làm rõ:

a. Một người bố kiên nhẫn, yêu thương và luôn đồng hành cùng con

- Cùng con gắn bó với thiên nhiên: Bố làm cho con chiếc bình tưới nhỏ vừa tay, cùng con tưới cây mỗi buổi chiều.

- Kiên nhẫn dạy con cảm nhận cuộc sống: Bố nghĩ ra các trò chơi (nhắm mắt sờ hoa, ngửi hoa đoán tên, đoán khoảng cách bước chân...) để giúp con phát triển các giác quan. Khi con đoán sai, bố không trách mà động viên "không sao cả, dần dần tôi sẽ nói đúng". Khi con tiến bộ, bố vui mừng "cười khà khà khen tiến bộ lắm".

- Trở thành người bạn tri kỷ: Bố cùng con chia sẻ những "bí mật" nhỏ, cùng cười ồ khi mọi người thử tài đứa con.

b. Một người có tâm hồn tinh tế, yêu thiên nhiên sâu sắc

- Tình yêu khu vườn: Bố tự tay trồng nhiều hoa, chăm chút cho khu vườn rộng lớn để nó trở thành không gian đầy trải nghiệm cho con.

- Cách nhìn nhận thế giới: Bố dạy con nhìn thế giới không chỉ bằng mắt, mà bằng sự thấu hiểu, bằng xúc giác (chạm), khứu giác (ngửi mùi hương) và thính giác (nghe bước chân).

c. Một người có lối sống ân nghĩa, bao dung và giàu triết lý

- Trân trọng tình cảm của người khác: Dù ít khi ăn ổi, nhưng vì tấm lòng của thằng Tí (nó lựa những trái to, bọc ni-lông cẩn thận), bố vẫn vui vẻ ăn. Bố dạy con về giá trị của món quà: "Khi ta nhận hay cho một món quà, ta cũng đẹp lây vì món quà đó".

- Nhìn nhận con người như một món quà: Bố coi cái tên của mỗi người là một âm thanh tuyệt diệu, coi chính đứa con là "món quà" lớn nhất và sang trọng nhất của cuộc đời mình.

Kết đoạn

- Khẳng định lại đặc điểm nhân vật: Người bố là một người cha lý tưởng – vừa là người thầy, vừa là người bạn lớn giúp con trưởng thành với một tâm hồn giàu lòng nhân ái.

- Nghệ thuật xây dựng nhân vật: Nhân vật được khắc họa qua lời kể chân thực, hồn nhiên của người con; qua hành động, lời nói ấm áp và giàu chất triết lý.

- Bài học rút ra: Nhân vật hướng người đọc đến lối sống chậm lại, biết yêu thương, trân trọng gia đình, con người và thiên nhiên xung quanh.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trong đoạn trích “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ”, nhân vật người bố hiện lên là một người cha lý tưởng, tràn đầy tình yêu thương và sự kiên nhẫn. Thay vì những bài học lý thuyết khô khan, bố đồng hành cùng con qua những trò chơi bình dị như nhắm mắt sờ hoa, ngửi hương đoán tên hay nghe tiếng bước chân. Sự động viên ân cần “không sao cả” khi con đoán sai và nụ cười “khà khà” đầy khích lệ đã trở thành bệ phóng giúp đứa con phát triển một “con mắt thần” nơi tâm hồn. Bố không chỉ là người thầy dắt tay con khám phá thế giới tự nhiên, mà còn là người bạn lớn tôn trọng, chia sẻ những bí mật tuổi thơ. Qua hình tượng người bố, Nguyễn Ngọc Thuần đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc về nghệ thuật giáo dục: Hãy kiên nhẫn, dùng tình yêu thương để đánh thức những giác quan và nuôi dưỡng một tâm hồn trong trẻo cho trẻ thơ.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Nhân vật “tôi” trong văn bản là một cậu bé có tâm hồn vô cùng tinh tế, nhạy cảm và giàu lòng nhân ái. Được lớn lên trong tình yêu thương và phương pháp giáo dục kỳ diệu của người bố, cậu đã học được cách cảm nhận thế giới bằng cả cơ thể và tâm hồn. Không cần nhìn bằng mắt, cậu vẫn có thể gọi tên từng loài hoa, đoán định khoảng cách và lắng nghe được tiếng kêu cứu giữa dòng sông để giải thoát cho bạn. Kỳ tài ấy không phải là phép thuật, mà là kết quả của một trái tim biết lắng nghe và trân trọng sự sống. Hơn thế nữa, cậu bé còn có một thế giới quan vô cùng ấm áp khi biết rung động trước âm thanh du dương từ tên của bạn, biết coi khu vườn và chính người bố là những “món quà” vô giá. Nhân vật “tôi” chính là biểu tượng cho vẻ đẹp của một đứa trẻ có tâm hồn rộng mở, luôn sống gắn bó, hòa quyện với thiên nhiên và con người.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Không chỉ là một người cha tốt, nhân vật người bố trong tác phẩm còn là một nhà hiền triết đại diện cho lối sống ân nghĩa, bao dung. Vẻ đẹp ấy được kết tinh rõ nét nhất qua bài học về “món quà”. Dù không thích ăn ổi, bố vẫn trân trọng nhận và ăn những trái ổi từ tay thằng Tí vì biết ơn tấm lòng bọc gói cẩn thận của cậu bé. Câu nói của bố: “Khi ta nhận hay cho một món quà, ta cũng đẹp lây vì món quà đó” chứa đựng một triết lý nhân sinh sâu sắc về sự tôn trọng và lòng biết ơn. Bố đã dạy con nhìn nhận mọi sự vật, từ nụ hôn, giấc ngủ, cho đến từng bông hoa hay chính bản thân con người đều là những món quà tuyệt diệu của cuộc sống. Qua thế giới quan đầy nhân văn của người bố, người đọc nhận ra rằng: Giá trị của món quà không nằm ở vật chất, mà nằm ở cách chúng ta trao đi và đón nhận nó bằng cả tấm lòng chân thành.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong truyện dài Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, nhân vật người bố hiện lên như một người thầy đặc biệt của tuổi thơ, để lại trong lòng người đọc nhiều xúc động đẹp đẽ. Bố không dạy con bằng những lời giáo huấn khô cứng mà bằng chính tình yêu thương và sự trải nghiệm. Những trò chơi tưởng như đơn giản như nhắm mắt đoán tên hoa, xác định khoảng cách qua âm thanh hay nhận biết mùi hương của cây cỏ đã mở ra trước mắt đứa con cả một thế giới mới mẻ và kỳ diệu. Qua đó, người bố đã giúp con rèn luyện sự tập trung, khả năng cảm nhận và khám phá cuộc sống bằng tất cả các giác quan. Không chỉ là người cha tận tụy, bố còn là một con người có tâm hồn tinh tế và triết lí sống sâu sắc. Ông dạy con biết lắng nghe vẻ đẹp của âm thanh, biết nâng niu những món quà bình dị và trân trọng từng điều nhỏ bé quanh mình. Những lời nói của bố như: “Mỗi cái tên là một âm thanh tuyệt diệu” hay “Một món quà bao giờ cũng đẹp” chứa đựng những bài học nhân văn giàu ý nghĩa. Hình ảnh người bố vì thế không chỉ là người chăm sóc con mà còn là người dẫn đường cho tâm hồn con trưởng thành. Qua nhân vật này, tác giả gửi gắm thông điệp về tình phụ tử thiêng liêng và cách giáo dục con đầy yêu thương, thấu hiểu.

Bài tham khảo Mẫu 2

Nhân vật người bố trong văn bản Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ là hình ảnh đẹp về một người cha giàu tình yêu thương, trí tuệ và lòng nhân ái. Điều khiến người đọc cảm phục nhất ở ông là phương pháp dạy con vô cùng độc đáo. Ông không ép buộc hay áp đặt mà kiên trì khơi gợi khả năng tiềm ẩn trong con bằng những trò chơi gần gũi với thiên nhiên. Từ việc chạm vào cánh hoa để gọi tên, lắng nghe tiếng bước chân cho đến cảm nhận hương thơm trong gió, người bố đã giúp con khám phá thế giới bằng một cách nhìn mới. Đó không chỉ là bài học về kỹ năng mà còn là bài học về sự quan sát, lòng kiên nhẫn và niềm tin vào bản thân. Đặc biệt, người bố luôn động viên con mỗi khi mắc sai lầm, giúp con có thêm động lực để cố gắng. Bên cạnh đó, ông còn là người có tâm hồn vô cùng đẹp đẽ. Ông trân trọng tình cảm của thằng Tí qua những trái ổi nhỏ, coi mỗi món quà đều chứa đựng giá trị tinh thần đáng quý. Từ những suy nghĩ giản dị mà sâu sắc ấy, người bố đã truyền cho con tình yêu cuộc sống và khả năng cảm nhận vẻ đẹp quanh mình. Nhân vật là biểu tượng của một người cha mẫu mực, luôn dùng tình yêu và sự thấu hiểu để nuôi dưỡng tâm hồn con trẻ.

Bài tham khảo Mẫu 3

Đọc Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, người đọc khó có thể quên hình ảnh người bố với tâm hồn đẹp như chính khu vườn ông chăm sóc mỗi ngày. Ẩn sau dáng vẻ bình dị của một người nông dân là một trái tim giàu yêu thương và một cách giáo dục con đầy sáng tạo. Bố đã biến khu vườn thành lớp học đặc biệt, nơi đứa con học cách lắng nghe, cảm nhận và khám phá cuộc sống bằng cả trái tim. Ông kiên nhẫn đồng hành cùng con qua từng trò chơi, từng lần đoán sai để rồi giúp con nhận ra vẻ đẹp của thế giới không chỉ bằng đôi mắt mà còn bằng đôi tai, khứu giác và tâm hồn. Chính nhờ sự dẫn dắt ấy mà cậu bé có khả năng cảm nhận âm thanh, mùi hương và không gian một cách tinh tế đến kỳ lạ. Hơn thế, người bố còn gieo vào lòng con những hạt giống của lòng biết ơn và tình yêu thương. Ông xem mỗi món quà là biểu hiện của tình cảm chân thành, xem con người là món quà quý giá nhất mà cuộc sống ban tặng. Những triết lí giản dị ấy khiến nhân vật người bố trở nên cao đẹp và đáng kính. Qua hình tượng này, tác giả không chỉ ca ngợi tình phụ tử mà còn khẳng định rằng tình yêu thương và sự thấu hiểu chính là con đường tốt nhất để nuôi dưỡng một tâm hồn đẹp.

Bài tham khảo Mẫu 4

Trong tác phẩm “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ”, nhân vật người bố hiện lên như một điểm tựa ấm áp, một người cha lý tưởng sở hữu phương pháp giáo dục vừa khoa học vừa đầy chất thơ. Tình yêu thương con của bố không ồn ào mà thấm đẫm trong từng hành động bình dị: từ việc tỉ mẩn gò chiếc bình tưới nhỏ vừa tay con, đến việc kiên nhẫn cùng con chơi những trò chơi kích thích giác quan. Bằng cách đố con nhắm mắt sờ hoa, ngửi hương đoán tên hay lắng nghe tiếng bước chân, bố đã khơi dậy trong đứa trẻ một thế giới cảm xúc hoàn toàn mới. Sự bao dung, kiên nhẫn của bố thể hiện qua lời động viên "không sao cả" mỗi khi con đoán sai và nụ cười "khà khà" giòn tan khích lệ khi con tiến bộ. Bố không áp đặt mà chọn cách lui về phía sau, trở thành người bạn tri kỷ giữ kín những "bí mật" tuổi thơ cùng con. Qua nhân vật này, Nguyễn Ngọc Thuần đã khắc họa một chân dung người cha vĩ đại – người không chỉ dạy con cách nhìn thế giới bằng đôi mắt, mà còn nuôi dưỡng cho con một đôi mắt vô hình trong tâm tưởng, biết thấu hiểu và hòa quyện với tự nhiên. Đó là biểu tượng của tình phụ tử thiêng liêng, hướng con người tới cái đẹp chân thiện mỹ.

Bài tham khảo Mẫu 5

Nhân vật “tôi” trong đoạn trích là một cậu bé có thế giới nội tâm vô cùng phong phú, tinh tế và mang một trái tim tràn ngập tình yêu thương. Được nuôi dưỡng trong không gian tràn ngập hương sắc của khu vườn và sự giáo dục tuyệt vời từ người bố, cậu bé đã học được cách giao tiếp với thế giới bằng mọi giác quan. "Con mắt thần" của cậu không phải là một phép màu siêu nhiên, mà là kết tinh của sự tập luyện và một tâm hồn biết lắng nghe sâu sắc. Nhờ khả năng định vị âm thanh tài tình, cậu đã kịp thời phát hiện tiếng hét để bố cứu sống thằng Tí ngoài bờ sông. Chi tiết này nâng tầm nhân vật từ một đứa trẻ nhạy cảm thành một người có ích, biết dùng tài năng để che chở cho sự sống. Không chỉ vậy, cậu bé còn có cái nhìn rất đỗi nhân văn khi biết rung động trước âm thanh du dương từ tên của bạn, biết nâng niu khu vườn như một "món quà bất tận". Qua điểm nhìn của nhân vật "tôi", thế giới hiện lên vừa trong trẻo, vừa diệu kỳ. Cậu bé chính là minh chứng cho thấy khi đứa trẻ được lớn lên bằng tình yêu và sự tôn trọng thiên nhiên, chúng sẽ sở hữu một tâm hồn giàu lòng trắc ẩn và một cuộc sống vô cùng hạnh phúc.

Bài tham khảo Mẫu 6

Nhân vật người bố trong văn bản không chỉ dừng lại ở vai trò một người cha mẫu mực, mà còn là một nhà hiền triết truyền dạy những triết lý nhân sinh sâu sắc về lòng biết ơn và sự trân trọng con người. Vẻ đẹp tâm hồn của bố tỏa sáng rực rỡ nhất qua cách bố đón nhận món quà từ thằng Tí. Dù ít khi ăn ổi, bố vẫn vui vẻ ăn những trái ổi được bọc gói cẩn thận bằng cả sự trân trọng, bởi bố hiểu rằng "khi ta nhận hay cho một món quà, ta cũng đẹp lây vì món quà đó". Câu nói ấy là một bài học đắt giá về ứng xử: giá trị của quà tặng không nằm ở vật chất mà nằm ở tấm lòng và cách ta đón nhận nó. Sâu sắc hơn, bố còn dạy con biết lắng nghe vẻ đẹp từ tên gọi của mỗi người, coi mỗi cái tên là một âm thanh tuyệt diệu và chính sự sống của con là "món quà sang trọng" nhất của đời bố. Bằng thế giới quan đầy nhân văn, người bố đã biến những điều bình thường nhất trở nên thiêng liêng. Nhân vật người bố chính là chiếc cầu nối đưa người đọc đến với lối sống chậm, biết trân trọng những giá trị tinh thần, biết ơn cuộc đời và nhìn nhận con người xung quanh bằng tất cả sự bao dung, tử tế.

Bài tham khảo Mẫu 7

Nguyễn Ngọc Thuần là nhà văn sở hữu giọng văn trong trẻo, giàu chất thơ và luôn nhìn cuộc sống bằng ánh mắt hồn nhiên, nhân hậu. Truyện dài "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" là một tác phẩm tiêu biểu thể hiện rõ phong cách nghệ thuật ấy. Trong đoạn trích, nhân vật người bố hiện lên như một hình tượng đẹp đẽ của tình phụ tử, để lại nhiều ấn tượng sâu sắc bởi tình yêu thương con vô điều kiện cùng những bài học sống đầy ý nghĩa. Trước hết, bố là người cha kiên nhẫn, tận tụy và luôn đồng hành cùng con trên hành trình trưởng thành. Ông tự tay làm cho con chiếc bình tưới nhỏ, cùng con chăm sóc khu vườn mỗi ngày. Không dạy con bằng những lời giáo huấn khô khan, ông khéo léo biến việc học thành những trò chơi thú vị để con khám phá thế giới bằng mọi giác quan. Mỗi lần con đoán sai tên hoa hay khoảng cách, ông đều nhẹ nhàng động viên, giúp con thêm tự tin. Bên cạnh đó, bố còn là người có tâm hồn tinh tế và tình yêu thiên nhiên sâu sắc. Khu vườn không chỉ là nơi trồng hoa mà còn là không gian nuôi dưỡng tâm hồn, nơi con học cách lắng nghe hương sắc của cuộc đời. Đặc biệt, ông là người giàu lòng nhân ái và những triết lí đẹp đẽ. Ông trân trọng từng món quà nhỏ, từng tình cảm chân thành và xem con người là món quà quý giá nhất. Qua nhân vật người bố, tác giả đã gửi gắm hình ảnh một người cha vừa là người thầy, vừa là người bạn lớn, giúp con trưởng thành trong yêu thương và thấu hiểu.

Bài tham khảo Mẫu 8

Trong dòng chảy dịu dàng của tác phẩm "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ", Nguyễn Ngọc Thuần đã khắc họa thành công hình ảnh người bố với vẻ đẹp bình dị mà cao quý. Đó là một người cha giàu yêu thương, luôn dành cho con sự quan tâm bằng tất cả sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Ông không ép buộc con học hỏi theo khuôn mẫu mà mở ra cho con những trải nghiệm đầy thú vị từ khu vườn thân thuộc. Từ việc nhắm mắt chạm vào cánh hoa, nghe tiếng bước chân đến cảm nhận mùi hương của từng loài cây, mọi trò chơi đều chứa đựng tình yêu và sự chăm chút của người cha. Điều đáng quý là ông luôn tin tưởng vào khả năng của con, sẵn sàng chờ đợi con tiến bộ từng ngày. Không chỉ vậy, người bố còn mang tâm hồn của một nghệ sĩ yêu thiên nhiên tha thiết. Ông giúp con nhận ra rằng cuộc sống không chỉ được cảm nhận bằng đôi mắt mà còn bằng trái tim biết rung động trước những điều bình dị. Ẩn sau những lời nói nhẹ nhàng là một nhân sinh quan sâu sắc. Ông dạy con biết trân trọng tình cảm của người khác, biết nâng niu những món quà chứa đựng yêu thương và biết nhìn mỗi con người như một điều kỳ diệu của cuộc sống. Qua nghệ thuật kể chuyện hồn nhiên từ điểm nhìn của người con, nhân vật người bố hiện lên thật gần gũi mà lớn lao. Đó là biểu tượng của tình phụ tử đẹp đẽ, đồng thời nhắc nhở mỗi chúng ta hãy sống chậm lại để cảm nhận và yêu thương nhiều hơn.

Bài tham khảo Mẫu 9

Đọc "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ", người đọc không chỉ bị cuốn hút bởi thế giới tuổi thơ trong trẻo mà còn xúc động trước hình ảnh người bố – một nhân vật mang vẻ đẹp của tình yêu thương, sự tinh tế và trí tuệ sống. Là một người cha mẫu mực, ông luôn hiện diện bên con bằng sự kiên nhẫn hiếm có. Từ những buổi chiều tưới hoa đến những trò chơi khám phá khu vườn, ông âm thầm dẫn dắt con học cách cảm nhận thế giới. Ông không trách mắng khi con mắc lỗi mà luôn động viên để con mạnh dạn khám phá và trưởng thành. Hơn thế, người bố còn là hiện thân của một tâm hồn hòa hợp với thiên nhiên. Đối với ông, mỗi bông hoa đều có tiếng nói riêng, mỗi mùi hương đều mang một thông điệp của đất trời. Chính tình yêu ấy đã giúp đứa con mở rộng khả năng cảm nhận, nhìn thấy vẻ đẹp ngay cả khi nhắm mắt. Đặc biệt, chiều sâu nhân cách của người bố được thể hiện qua những triết lí giản dị mà thấm thía về con người và cuộc sống. Ông biết trân trọng từng món quà nhỏ bởi đó là kết tinh của tình cảm chân thành; biết nâng niu từng cái tên vì mỗi cái tên là một âm thanh tuyệt diệu. Qua lời kể hồn nhiên của người con cùng hệ thống chi tiết giàu ý nghĩa, nhân vật người bố hiện lên như một người dẫn đường cho tâm hồn. Hình tượng ấy gợi cho người đọc bài học sâu sắc về tình thân, về lòng biết ơn và về cách sống hòa mình với thiên nhiên, con người quanh ta.

Bài tham khảo Mẫu 10

Trong văn bản Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ của nhà văn Nguyễn Ngọc Thuần, em ấn tượng nhất với nhân vật người bố. Người bố hiện lên là một người cha yêu thương con sâu sắc, giàu sự kiên nhẫn và có cách giáo dục vô cùng đặc biệt. Thay vì dạy con bằng những bài học khô khan, bố đã biến việc học thành những trò chơi thú vị như đoán tên các loài hoa khi nhắm mắt, xác định khoảng cách bằng âm thanh hay nhận biết mùi hương của từng bông hoa. Từ những trò chơi ấy, bố giúp con rèn luyện các giác quan, khả năng quan sát và cảm nhận thế giới bằng cả trái tim. Không chỉ vậy, bố còn là người giàu lòng nhân ái và có những quan niệm sống đẹp. Bố dạy con biết trân trọng những món quà giản dị trong cuộc sống, biết yêu thương con người và thiên nhiên xung quanh. Qua lời nói: “Mỗi cái tên là một âm thanh tuyệt diệu” hay “Một món quà bao giờ cũng đẹp”, người đọc cảm nhận được một tâm hồn tinh tế, lạc quan và giàu tình yêu cuộc sống. Hình ảnh người bố không chỉ là người dẫn đường cho con khám phá khu vườn mà còn là người dẫn lối cho con trên hành trình trưởng thành. Nhân vật đã để lại trong em nhiều cảm xúc yêu mến và kính trọng.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close