Viết đoạn văn cảm nhận tâm trạng của nhân vật trữ tình được thể hiện trong văn bản Những con đường (Lưu Quang Vũ)Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Lưu Quang Vũ là hồn thơ giàu chất trữ tình, thiết tha và luôn gắn liền với những chuyển biến của đất nước. Bài thơ Những con đường là một minh chứng tiêu biểu. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Lưu Quang Vũ là hồn thơ giàu chất trữ tình, thiết tha và luôn gắn liền với những chuyển biến của đất nước. Bài thơ Những con đường là một minh chứng tiêu biểu. - Dẫn dắt vào vấn đề: Nhân vật trữ tình trong đoạn trích hiện lên với tiếng lòng da diết, đi từ những hoài niệm tuổi thơ gian khó đến niềm vui phơi phới trước sự đổi thay của quê hương và tinh thần trách nhiệm với thời đại. Thân đoạn - Niềm hoài niệm thiết tha, vừa ngọt ngào vừa xót xa về quá khứ (Hai khổ đầu) + Sự hoài niệm ngọt ngào, thân thương: Nhân vật trữ tình nhớ về những hình ảnh bình dị, đậm chất làng quê (bước chân trâu, đom đóm, xin lửa, hương vườn cau). Tâm trạng đầy nâng niu, trân trọng ký ức tuổi thơ. + Sự xót xa, thương cảm: Ký ức chuyển sang những góc khuất gian khổ của "xóm nghèo mái rạ", "lối hẹp gồ ghề", hình ảnh người bà "lưng còng", "vai gầy gánh nặng". Nhân vật trữ tình bộc lộ niềm trắc ẩn, xót thương sâu sắc trước cái nghèo, cái vất vả của người thân và quê hương ngày cũ. - Sự bừng tỉnh và niềm vui, niềm tự hào phơi phới trước cuộc sống mới (Khổ 3, 4, 5) + Sự nhìn nhận lại quá khứ: Nhận ra những con đường hẹp xưa cũ "bó luôn tầm mắt", khiến "lòng người nhiều khi cũng chật". + Niềm hân hoan, đồng lòng khi đổi mới: Cảm xúc vỡ òa, vui sướng khi chứng kiến cảnh mọi người (và cả "em") cùng chung tay "nhường chỗ đường qua làng thẳng lối". Đó là niềm vui của sự hồi sinh, của sự mở lòng "như trời rộng", khi cái riêng hòa vào cái chung ("đường lớn trăm người đi tấp nập"). + Niềm tự hào trước bức tranh quê hương tươi đẹp: Tâm trạng phấn chấn trước cảnh tượng trù phú, tràn đầy sức sống của những hàng bạch đàn, dừa nhãn, tiếng chim hót... - Tình cảm gắn bó sâu sắc nâng lên thành tình yêu đất nước và ý chí chiến đấu (Hai khổ cuối) + Từ "con đường quê hương", nhân vật trữ tình nâng cao nhận thức, kết nối nó với "vạn nẻo đường đất nước". + Tâm trạng "náo nức", hướng về tiền tuyến. Đoạn trích khép lại bằng lời hỏi thăm "Con đường nào anh đang hành quân?" vừa chứa chan tình cảm cá nhân (tình đồng chí, tình anh em), vừa thể hiện tinh thần trách nhiệm, sự đồng hành của nhân vật trữ tình với cuộc chiến đấu chung của dân tộc. Kết đoạn - Khái quát lại giá trị: Tâm trạng của nhân vật trữ tình trong đoạn trích là sự hòa quyện nhuần nhuyễn giữa cái tôi cá nhân giàu trắc ẩn và cái ta chung rộng lớn của thời đại. - Cảm nghĩ bản thân: Qua những con đường, người đọc cảm nhận được một tâm hồn nhạy cảm, yêu quê hương tha thiết và luôn hướng về tương lai tươi sáng của đất nước. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Qua bài thơ Những con đường, Lưu Quang Vũ đã phác họa thành công mạch cảm xúc vận động đầy tinh tế của nhân vật trữ tình. Đoạn trích mở đầu bằng tiếng lòng da diết, nâng niu khi lùi sâu vào miền hoài niệm tuổi thơ. Đó là sự giao thoa giữa cái ngọt ngào của hương cau, ánh đom đóm với cái xót xa trước "xóm nghèo mái rạ", trước cái bóng còm cõi, "quét hoài không hết lá khô" của người bà. Thế nhưng, nhân vật trữ tình không chìm đắm trong u buồn. Sự thức tỉnh về những con đường xưa "bó luôn tầm mắt" đã chuyển hóa thành niềm hân hoan phơi phới trước cuộc sống mới. Nhìn cảnh xóm làng đồng lòng hiến đất mở đường, tâm hồn nhà thơ như mở ra "rộng biển lúa vàng". Đó là sự chuyển dịch kỳ diệu từ cái tôi cô đơn, chật hẹp sang cái ta chung rộng lớn, ngập tràn niềm tin và khát vọng dựng xây ngày mai thênh thang của đất nước. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Nhân vật trữ tình trong văn bản Những con đường hiện lên với một tâm hồn nhạy cảm, có sự trưởng thành sâu sắc trong nhận thức. Ban đầu, ký ức hiện về là những lối nhỏ "gồ ghề", "lầy lội bùn trơn" – biểu tượng cho sự nghèo khó, quẩn quanh của làng quê cũ. Từ niềm thương cảm xót xa cho kiếp sống nhỏ hẹp, nhân vật trữ tình bừng sáng niềm vui reo vui khi chứng kiến tinh thần đại đoàn kết thời đại mới. Hình ảnh bà con vui lòng góp vườn cam bưởi, và "em" góp cả "ngần ngõ nhỏ" để đổi lấy "đường lớn trăm người đi" đã chạm đến đỉnh cao của sự xúc động. Cảm xúc ấy không còn là sự vị kỷ cá nhân mà đã hòa vào tiếng cười vang của bình minh hợp tác. Lưu Quang Vũ đã thể hiện một tâm trạng đầy tự hào, náo nức trước sự hồi sinh của quê hương, nơi lòng người đã chịu "san bụi bờ" để nhường chỗ cho những giá trị cộng đồng cao đẹp. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Đoạn thơ của Lưu Quang Vũ là tiếng lòng tha thiết của một cái tôi trữ tình gắn bó sâu nặng với vận mệnh giang sơn. Tâm trạng nhân vật đi từ những gắn kết ruột rà với "con đường quê hương" để nâng lên thành tình yêu rộng lớn với "vạn nẻo đường đất nước". Tiếng lòng ấy trở nên "náo nức" lạ thường khi chứng kiến cảnh "xe xuôi xe ngược/ Đi ra tiền tuyến xa gần". Điểm sáng sưởi ấm toàn bài chính là câu hỏi tu từ khép lại tác phẩm: "Con đường nào anh đang hành quân?". Câu hỏi không chỉ chứa chan tình cảm cá nhân, sự dõi theo đầy lo lắng và thương yêu dành cho người đồng chí, mà còn khẳng định ý thức trách nhiệm của một thế hệ. Nhân vật trữ tình đã hòa nhịp đập trái tim mình với cuộc chiến đấu chung của dân tộc, biến những kỷ niệm quê hương thành sức mạnh tinh thần, vững vàng đồng hành cùng đất nước đi qua giông bão chiến tranh. Bài tham khảo Mẫu 1 Trong bài thơ Những con đường, Lưu Quang Vũ đã thể hiện tâm trạng của nhân vật trữ tình bằng dòng cảm xúc vừa tha thiết, bồi hồi vừa chan chứa niềm tin vào tương lai của quê hương đất nước. Mở đầu bài thơ là nỗi nhớ sâu nặng về những con đường làng quen thuộc của tuổi thơ. Những hình ảnh “đom đóm bay cao”, “hoa súng bờ ao”, “hương dịu tự vườn cau” hiện lên bình dị mà thân thương, gợi một miền ký ức êm đềm, đậm tình quê. Đó không chỉ là nỗi nhớ về cảnh vật mà còn là nỗi nhớ về hơi ấm của tình người, của cuộc sống thanh bình nơi làng quê nghèo. Tuy nhiên, trong dòng hồi tưởng ấy còn thấp thoáng niềm xót xa, thương cảm trước cuộc sống lam lũ của người dân quê xưa với “mưa dầm lầy lội bùn trơn”, với dáng “bà lưng còng chống gậy bước run”. Từ nỗi đau của quá khứ, nhân vật trữ tình hướng đến niềm vui, niềm tự hào trước sự đổi thay của quê hương trong cuộc sống mới. Những con đường rộng mở đã trở thành biểu tượng của khát vọng phát triển, của tinh thần đoàn kết và niềm tin vào ngày mai tươi sáng. Giọng thơ vì thế vừa thiết tha sâu lắng vừa náo nức, lạc quan. Bài tham khảo Mẫu 2 Bài thơ Những con đường của Lưu Quang Vũ đã khắc họa thật xúc động tâm trạng của nhân vật trữ tình trước sự đổi thay của quê hương. Xuyên suốt bài thơ là dòng cảm xúc vận động tự nhiên từ hồi tưởng, thương cảm đến tự hào, tin yêu. Trước hết, nhân vật trữ tình sống trong những kỉ niệm ngọt ngào về con đường quê thân thuộc của tuổi thơ. Đó là những buổi chiều “rậm rịch bước chân trâu”, là ánh đom đóm lập lòe trong đêm, là hương cau thoảng nhẹ nơi sân vườn. Những hình ảnh giàu sức gợi ấy khiến giọng thơ trở nên tha thiết, dịu dàng như một lời tâm tình. Nhưng càng nhớ thương, nhân vật trữ tình càng xót xa khi nghĩ về cuộc sống nghèo khó, tù túng của quê hương ngày trước. Những con đường “gồ ghề lối hẹp”, “hun hút bờ tre gió rét” không chỉ gợi sự khắc nghiệt của thiên nhiên mà còn tượng trưng cho cuộc sống cơ cực, thiếu thốn của con người. Chính vì thế, khi quê hương bước vào công cuộc đổi mới, tâm trạng của nhân vật trữ tình chuyển thành niềm vui phơi phới. Hình ảnh mọi người cùng nhau đắp đường, góp đất, góp sân thể hiện tinh thần đoàn kết và khát vọng xây dựng cuộc sống mới. Qua đó, bài thơ thể hiện tình yêu quê hương sâu sắc và niềm tin mãnh liệt vào tương lai đất nước. Bài tham khảo Mẫu 3 Qua bài thơ Những con đường, Lưu Quang Vũ đã gửi gắm tâm trạng giàu chiều sâu của nhân vật trữ tình đối với quê hương đất nước. Đó trước hết là nỗi nhớ tha thiết về những con đường quê gắn bó với tuổi thơ. Trong dòng hồi tưởng, mọi cảnh vật hiện lên gần gũi và đầy sức sống: ánh đom đóm trong đêm, hương cau dịu nhẹ, tiếng bước chân trâu rậm rịch mỗi buổi hoàng hôn. Những hình ảnh giản dị ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn nhân vật trữ tình bằng tình yêu quê hương mộc mạc mà bền chặt. Tuy nhiên, đằng sau nỗi nhớ ấy là niềm thương cảm sâu xa trước cảnh nghèo khó của làng quê xưa. Những con đường lầy lội, hẹp tối cùng hình ảnh người bà già yếu, còng lưng bước đi đã gợi lên biết bao nhọc nhằn, cơ cực. Từ đó, nhân vật trữ tình càng thêm khát khao về một sự đổi thay. Khi quê hương có những con đường mới “thênh thang”, lòng người cũng trở nên rộng mở, vui tươi hơn. Niềm vui ấy không chỉ xuất phát từ sự đổi thay của làng quê mà còn từ ý thức gắn bó giữa cá nhân với cộng đồng, giữa quê hương với đất nước. Kết thúc bài thơ là âm hưởng náo nức, hào hùng của những con đường nối ra tiền tuyến, thể hiện niềm tự hào và tinh thần yêu nước sâu sắc của nhân vật trữ tình. Bài tham khảo Mẫu 4 Nhân vật trữ tình trong bài thơ Những con đường của Lưu Quang Vũ mang một tâm hồn nhạy cảm, trải qua dòng chuyển biến cảm xúc vô cùng sâu sắc. Sợi dây hoài niệm mở đầu bằng tiếng gọi "Anh nhớ không" đầy da diết, đưa người đọc về với không gian làng quê thuở nhỏ. Ở đó, tâm trạng nhân vật vừa ngọt ngào, nâng niu trước những ký ức bình dị như hương vườn cau, tiếng hoa súng nở; lại vừa trĩu nặng xót xa khi chạm vào hiện thực "xóm nghèo mái rạ". Hình ảnh người bà "lưng còng chống gậy", "còm cõi vai gầy" giữa ngõ vắng mùa đông lạnh giá đã khơi dậy niềm trắc ẩn và tình thương sâu sắc của nhà thơ trước cái nghèo vất vả ngày xưa. Thế nhưng, nhân vật trữ tình không chọn cách chìm đắm trong hoài cổ u buồn. Sự thức tỉnh về những lối đi hẹp "bó luôn tầm mắt", khiến "lòng người nhiều khi cũng chật" đã trở thành đòn bẩy cho một khát vọng đổi thay vĩ đại. Cảm xúc ấy vỡ òa thành niềm hân hoan, phơi phới khi chứng kiến con đường mới mở ra "rộng biển lúa vàng". Đó là sự chuyển dịch kỳ diệu từ cái tôi cá nhân nhỏ hẹp sang cái ta chung của thời đại, nơi con người chủ động "vui mở với đời ta như trời rộng". Bản lĩnh của nhân vật trữ tình chính là việc dám nhìn thẳng vào cái nghèo khổ của quá khứ để thắp lên niềm tin, lý tưởng sống thênh thang, tràn đầy lạc quan vào ngày mai của đất nước. Bài tham khảo Mẫu 5 Trọng tâm tâm trạng của nhân vật trữ tình trong đoạn trích là niềm vui, niềm tự hào khôn xiết trước sự đổi thay của quê hương nhờ tinh thần đại đoàn kết. Từ những lối mòn "gồ ghề", "mưa dầm lầy lội bùn trơn" biểu tượng cho cuộc sống quẩn quanh, tù túng cũ, nhân vật trữ tình bừng sáng một niềm hạnh phúc reo vui khi chứng kiến cảnh tượng làng quê bước vào bình minh mới. Sự xúc động của nhà thơ kết tinh ở cái nhìn trìu mến dành cho sự hy sinh của cộng đồng: từ việc bà con vui lòng góp vườn cam bưởi, cho đến việc "em góp cả phần ngõ nhỏ của đôi ta" để nhường chỗ cho "đường lớn trăm người đi tấp nập". Trong tâm tưởng nhà thơ, việc mở đường không chỉ là cải tạo địa lý, mà là cuộc cách mạng giải phóng lòng người, khi cái tôi vị kỷ chịu "san bụi bờ, lấp mảnh ao" để hòa vào cái ta chung rộng lớn. Đoạn thơ tràn ngập âm thanh và sắc màu của sự hồi sinh: có ánh rạng đông, có tiếng trẻ cười vang và thiên nhiên "xanh ngắt rặng bạch đàn". Qua đó, Lưu Quang Vũ đã thể hiện một trạng thái tâm lý đầy phấn chấn, say mê. Nhân vật trữ tình không đứng ngoài cuộc nhìn ngắm, mà đang hòa nhịp đập trái tim mình vào không khí lao động tập thể, tự hào khôn xiết khi thấy cuộc sống quê hương đang từng ngày thay da đổi thịt, thẳng lối và thênh thang hơn. Bài tham khảo Mẫu 6 Qua ngòi bút giàu chất trữ tình-chính luận của Lưu Quang Vũ, tâm trạng của nhân vật trữ tình đã có một bước thăng hoa kỳ diệu: từ tình cảm gia đình, làng quê gắn cốt nhục nâng lên thành tình yêu đất nước và lý tưởng chiến đấu sục sôi. Không gian nghệ thuật của bài thơ không còn bó hẹp nơi "ru ruộng nhỏ ao con" mà dịch chuyển theo bước chân của lịch sử. Nhân vật trữ tình cảm nhận "con đường quê hương" thân thương ấy chính là một mạch máu nhỏ đang nối liền với "vạn nẻo đường đất nước". Trạng thái xúc cảm chuyển sang "náo nức ngày đêm" trước cảnh tượng hào hùng của cả dân tộc: "xe xuôi xe ngược/ Đi ra tiền tuyến xa gần". Điểm sáng nhân văn sưởi ấm toàn bộ đoạn trích chính là câu hỏi tu từ khép lại tác phẩm: "Con đường nào anh đang hành quân?". Câu hỏi chứa chan tình cảm cá nhân – một lời tự sự, một ánh nhìn dõi theo đầy lo lắng và yêu thương gửi tới người đồng chí, người anh em nơi chiến trận. Nhưng vượt lên trên tình cảm riêng tư, đó là sự tự ý thức về trách nhiệm của thế hệ. Nhân vật trữ tình đã biến những kỷ niệm êm đềm buổi rạng đông, những rặng bạch đàn, cành xoan quê nhà thành hành trang tinh thần vô giá, gửi gắm niềm tin và sự đồng hành trọn vẹn cùng người chiến sĩ trên con đường chiến đấu bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc. Bài tham khảo Mẫu 7 Trong bài thơ Những con đường, Lưu Quang Vũ đã khắc họa thật tinh tế tâm trạng của nhân vật trữ tình qua dòng hồi tưởng chan chứa yêu thương về quê hương. Mở đầu đoạn thơ là nỗi nhớ thiết tha về những con đường làng gắn với tuổi thơ nghèo khó mà ấm áp. Những hình ảnh “đom đóm bay cao”, “hoa súng bờ ao”, “hương dịu tự vườn cau” hiện lên mộc mạc, bình yên, gợi một miền kí ức trong trẻo, thân thương biết mấy. Nhưng đằng sau vẻ đẹp dịu dàng ấy lại là nỗi xót xa, thương cảm khi nhân vật trữ tình nhớ về “xóm nghèo mái rạ”, “lối hẹp gồ ghề”, nhớ bóng dáng “bà lưng còng chống gậy bước run”. Giọng thơ vì thế lắng xuống đầy trắc ẩn trước những nhọc nhằn của quê hương xưa cũ. Từ hoài niệm ấy, cảm xúc của nhân vật trữ tình bừng sáng thành niềm vui phơi phới trước sự đổi thay của làng quê. Những con đường mới “thênh thang”, những con người sẵn sàng góp đất, góp sân để mở đường đã cho thấy tinh thần đoàn kết và khát vọng vươn lên mạnh mẽ. Cuối cùng, tình yêu quê hương được nâng lên thành tình yêu đất nước khi “con đường quê hương” hòa cùng “vạn nẻo đường đất nước”. Câu hỏi “Con đường nào anh đang hành quân?” vang lên vừa tha thiết vừa hào hùng, thể hiện tâm hồn giàu trách nhiệm với thời đại của nhân vật trữ tình. Bài tham khảo Mẫu 8 Bài thơ Những con đường của Lưu Quang Vũ là tiếng lòng tha thiết của nhân vật trữ tình trước sự chuyển mình của quê hương đất nước. Xuyên suốt đoạn thơ là mạch cảm xúc vận động tự nhiên từ hoài niệm đến tự hào, từ tình yêu quê hương đến tình yêu Tổ quốc. Trước hết, nhân vật trữ tình chìm trong những kí ức tuổi thơ bình dị mà sâu nặng. Đó là những buổi chiều nghe “rậm rịch bước chân trâu”, là ánh đom đóm lập lòe nơi đường quê tối mịt, là mùi hương cau dịu nhẹ lan trong gió. Những hình ảnh ấy gợi cảm giác thân thương, gần gũi, cho thấy một tâm hồn luôn nâng niu quá khứ. Nhưng càng nhớ, nhân vật trữ tình càng xót xa trước cuộc sống nghèo khó của quê hương ngày trước. Những con đường “mưa dầm lầy lội bùn trơn”, hình ảnh người bà “vai gầy gánh nặng” đã gợi biết bao cơ cực, nhọc nhằn. Chính vì thế, khi quê hương đổi mới, cảm xúc của nhân vật trữ tình như vỡ òa trong niềm vui và sự tự hào. Con đường làng giờ đây không chỉ rộng mở về không gian mà còn mở rộng cả lòng người, kết nối mỗi cá nhân với cộng đồng. Để rồi từ tình yêu quê hương, nhân vật trữ tình hướng lòng mình về tiền tuyến, về đất nước đang trong những năm tháng chiến đấu sôi nổi. Bài thơ vì thế mang âm hưởng vừa ngọt ngào, sâu lắng vừa náo nức, hào hùng. Bài tham khảo Mẫu 9 Qua đoạn trích Những con đường, Lưu Quang Vũ đã thể hiện sâu sắc tâm trạng của nhân vật trữ tình bằng giọng thơ giàu cảm xúc và tha thiết với quê hương. Những câu thơ đầu gợi lên một miền kí ức tuổi thơ bình dị mà thân thương. Nhân vật trữ tình nhớ từng con đường quê, nhớ ánh đom đóm chập chờn trong đêm, nhớ mùi hương cau thoang thoảng, nhớ cả những lần “ghé cửa nhà nhau xin lửa”. Nỗi nhớ ấy vừa ngọt ngào vừa ấm áp bởi đó là nơi lưu giữ biết bao kỉ niệm của tuổi thơ. Tuy nhiên, dòng hồi tưởng không chỉ có vẻ đẹp yên bình mà còn chất chứa niềm thương cảm sâu xa. Hình ảnh “xóm nghèo mái rạ chen nhau”, “hun hút bờ tre gió rét”, bóng dáng người bà còng lưng bước đi đã gợi lên cuộc sống lam lũ, cơ cực của người dân quê xưa. Từ nỗi đau ấy, nhân vật trữ tình càng thêm xúc động trước sự đổi thay của quê hương trong cuộc sống mới. Những con đường rộng mở là biểu tượng của khát vọng đổi thay, của tinh thần đồng lòng xây dựng quê hương giàu đẹp. Cảm xúc bài thơ càng trở nên cao đẹp hơn khi con đường làng được nối dài tới “vạn nẻo đường đất nước”, hướng về tiền tuyến. Câu thơ cuối vang lên như một lời nhắn gửi yêu thương và trách nhiệm, cho thấy tâm hồn giàu tình yêu quê hương, đất nước của nhân vật trữ tình. Bài tham khảo Mẫu 10 Trong bài thơ Những con đường, Lưu Quang Vũ đã khắc họa tâm trạng giàu cảm xúc của nhân vật trữ tình qua dòng hồi tưởng tha thiết về quê hương. Mở đầu bài thơ là nỗi nhớ da diết, bồi hồi về những con đường quê gắn bó với tuổi thơ: “đom đóm bay cao”, “hoa súng bờ ao”, “hương dịu tự vườn cau”… Những hình ảnh bình dị ấy gợi nên tình yêu thương sâu nặng với làng quê thân thuộc. Nhưng xen trong nỗi nhớ còn là niềm xót xa trước cuộc sống nghèo khó, lam lũ của người dân quê xưa: con đường “gồ ghề lối hẹp”, “mưa dầm lầy lội bùn trơn”, bóng dáng “bà lưng còng chống gậy bước run” khiến giọng thơ chùng xuống đầy thương cảm. Từ đó, tâm trạng nhân vật trữ tình chuyển sang niềm tin yêu, phấn khởi trước sự đổi thay của quê hương trong cuộc sống mới. Những con đường rộng mở không chỉ làm thay đổi diện mạo làng quê mà còn mở ra khát vọng về tương lai tươi sáng, ấm no. Cuối bài, cảm xúc tự hào hòa cùng tinh thần gắn bó với đất nước và tiền tuyến đã làm cho hình ảnh con đường quê trở thành biểu tượng đẹp của tình yêu quê hương, đất nước.
|






Danh sách bình luận