Viết đoạn văn phân tích mach cảm xúc của bài thơ Bài hát đắp đường (Xuân Quỳnh)Mở đoạn - Nội dung: Giới thiệu ngắn gọn tác giả Xuân Quỳnh, bài thơ "Bài hát đắp đường" và nêu nhận xét khái quát về mạch cảm xúc: Mạch cảm xúc vận động tự nhiên, đi từ không khí lao động hăng say ở hiện tại => quay về ký ức đau thương, gian khổ của quá khứ => vỡ òa trong niềm vui, hy vọng vào tương lai đổi mới. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý Mở đoạn - Nội dung: Giới thiệu ngắn gọn tác giả Xuân Quỳnh, bài thơ "Bài hát đắp đường" và nêu nhận xét khái quát về mạch cảm xúc: Mạch cảm xúc vận động tự nhiên, đi từ không khí lao động hăng say ở hiện tại => quay về ký ức đau thương, gian khổ của quá khứ => vỡ òa trong niềm vui, hy vọng vào tương lai đổi mới. Thân đoạn - Hiện tại - Sự hào hứng và quyết tâm (Khổ 1, 2): + Mở đầu bằng tiếng hát lao động khỏe khoắn, khẩn trương ("Vớt đất lên ta đắp con đường"). + Cảm xúc gửi gắm vào lời gọi thiên nhiên (mưa, nắng, gió) và ước mong con đường mau hình thành, được chở che bằng hàng cây, ngọn cỏ để không bị xói mòn. - Quá khứ - Niềm thương xót, ám ảnh về sự chia cắt (Khổ 3, 4, 5): + Mạch cảm xúc lắng lại, nghẹn ngào khi nhớ về những ngày chưa có đường. + Thương xót hình ảnh người mẹ bị "nước đồng chiêm gặm mòn da thịt", chân bị "phèn chua xát kẽ". + Nỗi sợ hãi trước thiên tai ("sóng đồng chiêm") rình rập những đứa trẻ và nỗi cô đơn, chia cắt của người con gái lấy chồng xa nhìn về quê mẹ "mênh mang nước trắng". - Tương lai - Niềm hạnh phúc vỡ òa và sự thôi thúc (Khổ 6): + Cảm xúc chuyển dịch thành niềm vui sướng khi con đường hoàn thành ("Đường đã đắp đây"). + Sự xúc động nghẹn ngào khi nghĩ đến ngày mẹ được xỏ dép vào chân, không còn đẫm mình trong bùn nước. + Kết thúc bằng tiếng gọi rộn rã, hướng về tương lai tươi sáng của quê hương ("đường thôi thúc những bàn chân"). Kết đoạn - Nội dung: Khẳng định mạch cảm xúc đã làm nên sức cảm hóa cho bài thơ, thể hiện tình yêu quê hương sâu sắc, sự thấu hiểu và lòng biết ơn của Xuân Quỳnh đối với những con người lao động lam lũ. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Mạch cảm xúc của “Bài hát đắp đường” là sự vận động tự nhiên, đi từ không khí lao động hăng say ở hiện tại, ngược dòng về quá khứ gian khổ để rồi vỡ òa trong niềm vui tương lai. Mở đầu bài thơ, Xuân Quỳnh khơi nguồn cảm xúc bằng tiếng hát khỏe khoắn, khẩn trương của những người đắp đường. Nhưng ngay sau đó, mạch thơ lắng lại, nhường chỗ cho niềm thương xót nghẹn ngào khi ký ức tràn về. Đó là nỗi ám ảnh về "nước đồng chiêm" gặm mòn da thịt mẹ, là sự chia cắt đau đớn của tình thân giữa muôn trùng nước trắng. Để rồi, từ những đau thương ấy, mạch cảm xúc bừng sáng, reo vui khi con đường hoàn thành. Hình ảnh người mẹ xỏ dép vào chân và những bước chân "màu xuân" hướng về hợp tác xã đã khép lại bài thơ trong niềm lạc quan, hy vọng. Sự chuyển dịch nhịp nhàng này khiến bài thơ trở thành khúc ca lay động về sự đổi đời của một vùng quê. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Mạch cảm xúc trong bài thơ của Xuân Quỳnh là một dòng chảy tâm trạng đầy biến động, đi từ sự hào hứng, qua những nốt trầm xót xa rồi kết thúc bằng niềm hạnh phúc ngập tràn. Tác phẩm mở ra với thanh âm rộn rã, tràn đầy quyết tâm của con người muốn làm chủ thiên nhiên để dựng xây quê hương. Thế nhưng, đằng sau sự hăng hái ấy lại là một khoảng lặng đầy suy tư. Nhà thơ chạm vào vết thương của quá khứ, xót xa trước đôi bàn chân phèn chua xát kẽ của cha ông và nỗi sợ hãi của em nhỏ trước sóng nước mênh mang. Sự đồng cảm sâu sắc ấy chính là đòn bẩy tâm lý, khiến niềm vui ở khổ cuối khi "đường đã đắp đây" trở nên thiêng liêng, xúc động hơn bao giờ hết. Mạch cảm xúc không dừng lại ở sự thỏa mãn cá nhân mà đã nâng tầm thành tiếng gọi đồng vọng, thôi thúc những bàn chân hướng về cuộc sống mới ấm no. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Mạch cảm xúc của bài thơ được định hình bằng một triết lý nhân sinh sâu sắc: chính tình yêu thương và sự thấu hiểu là cội nguồn thôi thúc con người hành động. Ban đầu, mạch thơ mang dáng dấp của một bài ca lao động tập thể với nhịp điệu khẩn trương, náo nức. Tuy nhiên, chiều sâu của mạch cảm xúc thực sự phát lộ khi tác giả quay hướng nhìn vào thế giới nội tâm, lục tìm những ký ức đau buồn. Hóa ra, sức mạnh để con người "vớt đất lên ta đắp con đường" lại bắt nguồn từ lòng hiếu thảo, từ niềm thương mẹ, thương cha suốt đời lam lũ trong bùn nước phèn chua. Từ những trải nghiệm xót xa của quá khứ, mạch thơ chuyển hóa thành khát vọng đổi thay mãnh liệt ở hiện tại. Bài thơ khép lại khi cảm xúc hòa vào niềm mơ ước về "màu xuân", khẳng định con đường mới không chỉ nối liền những khoảng cách địa lý mà còn sưởi ấm những góc khuất trong tâm hồn. Bài tham khảo Mẫu 1 Trong bài thơ Bài hát đắp đường, Xuân Quỳnh đã triển khai một mạch cảm xúc vận động từ niềm vui lao động tập thể đến nỗi đau về quá khứ và kết thúc bằng niềm tin yêu vào tương lai. Mở đầu bài thơ là không khí lao động sôi nổi, hào hứng của những con người đang chung sức đắp đường. Những câu thơ mang nhịp điệu khỏe khoắn cùng lời gọi tha thiết gửi tới mưa, nắng, gió đã thể hiện khát vọng mãnh liệt muốn hoàn thành con đường mới cho quê hương. Từ niềm say mê ấy, cảm xúc chuyển sang sự nâng niu, gửi gắm khi nhân vật trữ tình mong cây cỏ bén rễ, giữ cho con đường bền vững trước thiên nhiên khắc nghiệt. Mạch thơ sau đó lắng sâu trong nỗi xót xa khi nhớ về vùng đồng chiêm ngập nước. Hình ảnh người mẹ với đôi chân bị phèn chua xát kẽ, những chuyến đò chòng chành giữa sóng nước và cảnh quê hương cách trở đã gợi lên biết bao gian truân của người dân. Nỗi đau ấy không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là nỗi niềm chung của cả một vùng quê nghèo thiếu thốn. Từ hồi tưởng đau đáu, cảm xúc bừng sáng trong niềm vui khi con đường đã hoàn thành. Con đường mới mở ra sự thuận tiện, gắn kết con người với quê hương và mang theo những ước mơ đổi thay. Mạch cảm xúc ấy đã làm nổi bật tình yêu quê hương tha thiết cùng niềm tin vào sức mạnh lao động của con người. Bài tham khảo Mẫu 2 Mạch cảm xúc của bài thơ Bài hát đắp đường được phát triển theo dòng hồi tưởng đầy xúc động, từ hiện tại tươi sáng nhìn về quá khứ gian khó rồi hướng tới tương lai đầy hy vọng. Bài thơ mở ra bằng hình ảnh những con người hăng hái “vớt đất lên ta đắp con đường”. Cảm xúc chủ đạo ở phần đầu là niềm phấn khởi, tự hào trước công việc có ý nghĩa lớn lao đối với quê hương. Trong niềm vui ấy còn có sự gửi gắm, mong đợi khi nhân vật trữ tình tha thiết cầu mong thiên nhiên thuận hòa để con đường sớm hoàn thành. Từ hiện thực lao động đầy khí thế, mạch thơ chuyển sang những hồi ức đau buồn về vùng đồng chiêm quanh năm ngập nước. Những câu cảm thán “ôi cái nước đồng chiêm”, “ôi cái sóng đồng chiêm” chứa đựng biết bao xót xa trước cuộc sống cơ cực của người dân. Đó là nỗi thương mẹ, thương những đứa trẻ lênh đênh trên thuyền và thương cả những cuộc chia xa vì đường sá cách trở. Chính những ký ức ấy làm cho niềm vui khi có con đường mới càng trở nên sâu sắc hơn. Ở phần cuối, cảm xúc vút lên thành niềm hạnh phúc và tin tưởng. Con đường không chỉ nối những miền quê mà còn nối quá khứ với hiện tại, nối khát vọng với hiện thực. Qua mạch cảm xúc ấy, Xuân Quỳnh đã ca ngợi sự đổi thay của quê hương và vẻ đẹp của con người trong công cuộc xây dựng cuộc sống mới. Bài tham khảo Mẫu 3 Đọc Bài hát đắp đường, người đọc cảm nhận rõ mạch cảm xúc dâng trào, tha thiết của Xuân Quỳnh trước sự đổi thay của quê hương. Khởi đầu bài thơ là niềm vui lao động rộn rã. Hình ảnh tập thể nhân dân cùng nhau đắp đường hiện lên đầy sức sống, thể hiện tinh thần đoàn kết và khát vọng chinh phục thiên nhiên. Những lời gọi “mưa hãy khoan mưa”, “nắng lên hỡi nắng”, “gió ơi đừng lặng” như tiếng hát ngân vang giữa cuộc sống mới, cho thấy niềm tin và quyết tâm của con người. Từ niềm vui ấy, cảm xúc bất ngờ lắng xuống trong những hồi tưởng về quá khứ nhiều nhọc nhằn. Nhà thơ nhớ tới vùng đồng chiêm ngập nước, nơi cuộc sống người dân luôn bị thiên nhiên khắc nghiệt bủa vây. Nỗi thương cảm hiện lên chân thực qua hình ảnh người mẹ lam lũ, những chuyến thuyền chòng chành và những cuộc chia cách tưởng gần mà hóa xa. Càng nhớ về những tháng ngày gian khổ, nhà thơ càng thấm thía giá trị của con đường mới. Vì thế, ở đoạn cuối, cảm xúc chuyển thành niềm vui sướng, tự hào và hy vọng. Con đường hiện ra như biểu tượng của sự đổi thay, của cuộc sống ấm no và hạnh phúc. Mạch cảm xúc ấy không chỉ thể hiện tình yêu quê hương sâu nặng của Xuân Quỳnh mà còn ca ngợi sức mạnh của lao động tập thể trong hành trình kiến thiết cuộc sống mới. Bài tham khảo Mẫu 4 Mạch cảm xúc của bài thơ “Bài hát đắp đường” là một dòng chảy tự nhiên, dịch chuyển nhịp nhàng từ không khí lao động hiện tại, ngược dòng về ký ức quá khứ rồi bừng sáng trước viễn cảnh tương lai. Tác phẩm mở ra bằng thanh âm khỏe khoắn, náo nức của những người con đang sải tay “vớt đất” dựng xây quê hương. Trong tiếng hát hăng say ấy, nhà thơ gửi gắm khát vọng làm chủ thiên nhiên, mong mưa thuận gió hòa để con đường mau bén rễ biếc xanh. Thế nhưng, chính từ thực tại ấy, mạch cảm xúc bỗng chùng xuống, rẽ lối vào một khoảng lặng đầy xót xa khi ký ức đau thương tràn về. Đó là nỗi niềm nghẹn ngào trước hình ảnh người mẹ chịu “phèn chua xát kẽ”, là nỗi hoảng hốt của em thơ trước sóng nước đồng chiêm, và cả sự cô đơn của người con gái lấy chồng xa nhìn về quê mẹ mênh mang nước trắng. Những kỷ niệm đau buồn ấy không làm chùn bước con người mà trở thành điểm tựa tâm lý vững chắc. Để rồi ở khổ cuối, mạch thơ đột ngột chuyển mình, vỡ òa thành niềm vui sướng vô bờ khi “đường đã đắp đây”. Cảm xúc khép lại bằng hình ảnh người mẹ xỏ dép vào chân đầy kiêu hãnh và những bước chân “màu xuân” hướng về hợp tác xã. Sự vận động mạch lạc này không chỉ làm nổi bật giá trị của con đường mới mà còn tôn vinh sức mạnh hồi sinh kỳ diệu của một vùng quê nghèo. Bài tham khảo Mẫu 5 Nhìn sâu vào cấu trúc bài thơ, ta sẽ thấy mạch cảm xúc của Xuân Quỳnh di chuyển tinh tế từ tiếng hát chung của tập thể đến tiếng lòng trắc ẩn của cá nhân, rồi hòa quyện thành niềm hạnh phúc chung của cộng đồng. Ban đầu, tác giả cuốn người đọc vào nhịp điệu khẩn trương, náo nức của buổi lao động thông qua lời kêu gọi thiên nhiên đồng lòng cùng con người. Tuy nhiên, mạch thơ không dừng lại ở sự hào sảng bề nổi mà đào sâu vào thế giới nội tâm đầy suy tư. Nhà thơ đã hóa thân thành người trong cuộc để thấu cảm sâu sắc nỗi đau của cha ông ngày trước: cái đau buốt của phèn chua, nỗi sợ hãi trước thiên tai rình rập và sự chia cắt đầy nghiệt ngã của tình thân giữa biển nước mênh mông. Sự đồng cảm, xót thương ấy chính là đòn bẩy cảm xúc mạnh mẽ, khiến cho phân đoạn cuối cùng trở nên thiêng liêng và xúc động nghẹn ngào. Khi tiếng máy xe vang lên đánh thức nỗi nhớ, khi người mẹ không còn phải đẫm mình trong bùn nước, mạch cảm xúc đã thực sự thăng hoa. Khát vọng cá nhân giờ đây đã hòa vào khát vọng chung của bà con lối xóm, biến con đường đất bình dị thành biểu tượng của sự đổi đời, thôi thúc những bàn chân hướng về cuộc sống mới ấm no, tươi sáng. Bài tham khảo Mẫu 6 Mạch cảm xúc của “Bài hát đắp đường” mang đậm chiều sâu triết lý nhân sinh khi khẳng định: mọi hành động vĩ đại đều được nuôi dưỡng từ lòng hiếu thảo và tình yêu thương sâu nặng. Khởi đi từ một đề tài ngỡ như khô khan – lao động công ích – Xuân Quỳnh đã thổi vào đó ngọn lửa cảm xúc rạo rực, tươi vui của những con người đang ra sức vun đắp cho quê hương. Thế nhưng, chiều sâu của tác phẩm chỉ thực sự phát lộ khi mạch thơ chuyển hướng, soi rọi vào những góc khuất đầy nước mắt của quá khứ. Hóa ra, động lực thôi thúc họ “vớt đất”, “trồng cây” không phải là những điều cao siêu, mà bắt nguồn từ niềm thương mẹ kính cha, từ khát vọng giải thoát người thân khỏi cảnh nghèo khó, cách trở bởi “muôn trùng nước trắng”. Từ những trải nghiệm cay đắng, xót xa của ngày hôm qua, mạch cảm xúc đã chuyển hóa thành nguồn năng lượng tích cực, đưa người đọc đến với niềm vui sướng ngập tràn ở hiện tại khi con đường hoàn thành. Bài thơ khép lại bằng những câu hỏi tu từ đầy gợi mở về ước mơ và tương lai, để lại dư âm vang vọng về một “màu xuân” hy vọng. Mạch cảm xúc ấy chứng minh rằng, con đường không chỉ nối liền các khoảng cách địa lý, mà quan trọng hơn, nó đã sưởi ấm và kết nối những tâm hồn. Bài tham khảo Mẫu 7 Xuân Quỳnh là nữ nhà thơ tiêu biểu của nền thơ ca Việt Nam hiện đại, luôn viết bằng một trái tim giàu yêu thương và giàu trăn trở về con người. Bài thơ Bài hát đắp đường là tiếng hát lao động sôi nổi, chan chứa tình người và niềm tin vào sự đổi thay của quê hương. Mạch cảm xúc trong bài thơ vận động tự nhiên, giàu sức gợi, đi từ không khí lao động hăng say của hiện tại, lắng sâu trong ký ức đau thương của quá khứ, rồi vỡ òa trong niềm vui, hy vọng về tương lai tươi sáng. Ở khổ thơ đầu, cảm xúc mở ra đầy hào hứng với tiếng gọi “Vớt đất lên ta đắp con đường”, thể hiện khí thế khẩn trương và tinh thần làm chủ thiên nhiên. Những lời gọi mưa, nắng, gió không chỉ là hình ảnh nghệ thuật mà còn là ước mong về sự thuận hòa để con đường sớm thành hình, bền vững với thời gian. Sang những khổ thơ tiếp theo, mạch cảm xúc chùng xuống, trở nên nghẹn ngào khi nhà thơ nhớ về quá khứ gian khó của vùng đồng chiêm. Hình ảnh người mẹ bị “nước đồng chiêm gặm mòn da thịt”, những bước chân lấm bùn và cảnh chia cắt đôi bờ đã gợi lên nỗi xót xa sâu sắc. Đặc biệt, nỗi cô đơn của người con gái lấy chồng xa càng làm nổi bật sự cách trở của những miền quê chưa có đường nối. Đến khổ cuối, cảm xúc bừng sáng trong niềm vui khi con đường hoàn thành, mang theo hy vọng đổi thay và sự gắn kết con người. Mạch cảm xúc ấy đã góp phần làm nổi bật tình yêu quê hương tha thiết và tấm lòng nhân hậu của Xuân Quỳnh. Bài tham khảo Mẫu 8 Trong thơ Xuân Quỳnh, cảm xúc luôn chảy tự nhiên như một dòng sông vừa tha thiết vừa sâu lắng, và Bài hát đắp đường là một minh chứng tiêu biểu. Bài thơ khắc họa mạch cảm xúc vận động rõ ràng: từ hiện tại lao động sôi nổi, trở về quá khứ đau thương, rồi hướng đến tương lai đầy hy vọng. Ngay từ những câu mở đầu, không khí lao động hiện lên hăng say qua hình ảnh “Vớt đất lên ta đắp con đường”, thể hiện tinh thần tập thể mạnh mẽ và niềm vui xây dựng quê hương. Những lời gọi mưa, nắng, gió như lời đối thoại với thiên nhiên, vừa tha thiết vừa khẩn cầu, cho thấy khát vọng con đường sớm hoàn thành trong điều kiện thuận lợi. Tuy nhiên, mạch cảm xúc nhanh chóng lắng xuống khi nhà thơ hồi tưởng về quá khứ cơ cực của vùng đồng chiêm. Đó là nỗi thương xót dành cho người mẹ lam lũ với đôi chân “phèn chua xát kẽ”, là nỗi ám ảnh về những con sóng đồng chiêm dữ dội và sự chia cách của những kiếp người xa quê. Những hình ảnh ấy không chỉ gợi nỗi đau mà còn làm nổi bật giá trị của con đường hôm nay. Ở phần cuối, cảm xúc chuyển sang niềm vui vỡ òa khi con đường đã hoàn thành, mở ra sự đổi thay cho quê hương. Từ đó, bài thơ khép lại trong âm hưởng rộn ràng, thôi thúc bước chân con người hướng tới tương lai. Mạch cảm xúc ấy đã góp phần làm nổi bật tình yêu quê hương sâu nặng và tấm lòng nhân ái của Xuân Quỳnh. Bài tham khảo Mẫu 9 Bài hát đắp đường của Xuân Quỳnh không chỉ là bài thơ về lao động mà còn là hành trình cảm xúc giàu tính vận động: từ niềm vui hiện tại, trở về ký ức đau thương và khép lại bằng ánh sáng của hy vọng. Ở khổ thơ mở đầu, cảm xúc bừng lên trong không khí lao động khẩn trương, rộn rã. Câu thơ “Vớt đất lên ta đắp con đường” vang lên như một khẩu hiệu tràn đầy sức sống, thể hiện tinh thần đoàn kết và quyết tâm của con người trong công cuộc đổi thay quê hương. Những lời gọi mưa, nắng, gió vừa giàu tính biểu cảm vừa thể hiện ước mong con đường mau hoàn thiện và bền vững. Sang phần giữa, mạch cảm xúc bất ngờ chùng xuống, nhuốm màu xót xa khi nhà thơ nhớ về quá khứ gian khổ của đồng chiêm. Hình ảnh người mẹ bị bùn nước bào mòn, những đứa trẻ lênh đênh trên sóng nước và cảnh chia cách xa xôi đã khắc sâu nỗi đau của một vùng quê thiếu vắng con đường giao thông. Chính những ký ức ấy khiến người đọc thấm thía giá trị của sự đổi thay hôm nay. Đến khổ cuối, cảm xúc vỡ òa trong niềm hạnh phúc khi con đường hoàn thành, mở ra tương lai mới cho quê hương. Tiếng gọi rộn ràng như thúc giục những bước chân hướng về phía trước. Qua mạch cảm xúc ấy, bài thơ thể hiện sâu sắc tình yêu quê hương, sự đồng cảm với con người lao động và niềm tin mạnh mẽ vào cuộc sống mới của Xuân Quỳnh. Bài tham khảo Mẫu 10 Trong bài thơ Bài hát đắp đường, Xuân Quỳnh đã xây dựng một mạch cảm xúc vận động tự nhiên, từ niềm say mê lao động đến nỗi xót xa quá khứ, rồi kết lại bằng niềm vui và hy vọng về sự đổi thay của quê hương. Ngay từ những câu thơ mở đầu, cảm xúc đã dâng lên mạnh mẽ trong niềm hân hoan lao động: “Vớt đất lên ta đắp con đường”, cùng những lời gọi mưa, gọi nắng, gọi gió như một sự giao hòa giữa con người và thiên nhiên, thể hiện khí thế khẩn trương, lạc quan. Sang khổ thơ thứ hai, mạch cảm xúc chuyển sang niềm lo toan, ý thức giữ gìn thành quả lao động qua hình ảnh “cỏ dày cỏ lác”, “cây hạt cườm”, cho thấy tình yêu và sự nâng niu con đường đang hình thành. Đến các khổ tiếp theo, cảm xúc lắng xuống thành nỗi xót xa, thương cảm cho quá khứ gian khổ của quê hương “nước đồng chiêm”, nơi con người từng chịu nhiều vất vả, chia cách. Tuy nhiên, từ nỗi đau ấy, mạch thơ dần nâng lên thành niềm tin và hy vọng: con đường mới không chỉ thay đổi cảnh vật mà còn rút ngắn khoảng cách, gắn kết con người, đánh thức ký ức và khát vọng trở về. Kết thúc bài thơ là cảm xúc rộn ràng, thôi thúc, hướng tới tương lai tươi sáng của quê hương đang đổi thay từng ngày.
|






Danh sách bình luận