Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc sau khi đọc bài thơ Mẹ vắng nhà ngày bão (Đặng Hiển)Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Bài thơ “Mẹ vắng nhà ngày bão” của nhà thơ Đặng Hiển. - Nêu cảm xúc chung: Bài thơ là một câu chuyện giản dị, ấm áp về tình cảm gia đình, để lại trong lòng người đọc nhiều xúc động nghẹn ngào về tình mẫu tử và sự gắn kết giữa các thành viên khi đối mặt với gian khó. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Bài thơ “Mẹ vắng nhà ngày bão” của nhà thơ Đặng Hiển. - Nêu cảm xúc chung: Bài thơ là một câu chuyện giản dị, ấm áp về tình cảm gia đình, để lại trong lòng người đọc nhiều xúc động nghẹn ngào về tình mẫu tử và sự gắn kết giữa các thành viên khi đối mặt với gian khó. Thân đoạn - Sự trống trải, lo lắng khi mẹ vắng nhà đúng ngày bão về (Khổ 1 + 2): + Thấu hiểu và đồng cảm với hoàn cảnh của ba bố con: Mẹ vừa về quê thì bão nổi, mưa dài chặn lối. + Cảm giác gian khổ, thiếu thốn được gợi lên qua hình ảnh "hai chiếc giường ướt một". + Xúc động trước cái "thao thức" của ba bố con: Dù nằm chung một giường "ấm" về xác thịt nhưng vẫn thấy "trống phía trong" tâm hồn vì thiếu bàn tay chăm sóc của mẹ. Mẹ chính là chỗ dựa tinh thần lớn nhất. - Sự thấu hiểu, thương xót lẫn nhau giữa mẹ và gia đình (Khổ 3): + Cảm động trước tình cảm hai chiều: Ba bố con ở nhà nhớ mẹ, còn mẹ ở quê xa cũng "không ngủ được". + Mẹ lo lắng, thương cái "vụng về" của ba bố con, lo "củi mùn thì lại ướt" không nấu được cơm. Chi tiết này thể hiện chiều sâu của tình mẫu tử – mẹ luôn lo nghĩ cho gia đình trước nhất. - Sự trưởng thành, tự lập của các con và trách nhiệm của người cha (Khổ 4): + Khâm phục sự ngoan ngoãn, tự lập của hai chị em: Chị vẫn hái lá cho thỏ, em vẫn chăm đàn ngan chu đáo. + Hình ảnh người bố thầm lặng, cáng đáng việc nhà thay mẹ: "đội nón đi chợ", nấu canh chua cho các con. + Cảm xúc: Người đọc cảm thấy ấm lòng vì tình yêu thương và sự sẻ chia đã giúp ba bố con vượt qua những ngày bão gió một cách bình yên. - Niềm vui vỡ òa khi bão tan và mẹ trở về (Khổ cuối): + Biện pháp nghệ thuật so sánh độc đáo: "Mẹ về như nắng mới / Sáng ấm cả gian nhà". + Mẹ không chỉ mang lại sự sống, hơi ấm xua tan cái lạnh giá của bão giông mà còn là biểu tượng của hạnh phúc, sự bình yên trong gia đình. Kết đoạn - Khẳng định giá trị bài thơ: Bài thơ có ngôn ngữ giản dị, hình ảnh mộc mạc nhưng sức gợi cảm rất lớn. - Bài học/Liên hệ bản thân: Giúp người đọc thêm trân trọng, yêu thương mẹ và biết sẻ chia công việc, tình cảm với các thành viên trong gia đình khi gặp khó khăn. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Đọc bài thơ, tôi không chỉ cảm động trước tình mẹ mà còn khâm phục sự ấm áp, sẻ chia của ba bố con trong ngày giông bão. Khi mẹ vắng nhà, gian khó ập đến với "giường ướt", "củi mùn lại ướt", nhưng ngôi nhà không hề lạnh lẽo bởi sự trưởng thành của những đứa con. Hình ảnh chị hái lá cho thỏ, em chăm đàn ngan no bữa, và người bố đội nón đi chợ nấu canh chua hiện lên thật đẹp đẽ. Chính tình yêu thương và ý thức trách nhiệm đã giúp họ vượt qua sự vụng về để tự lập, làm chỗ dựa cho nhau. Đoạn thơ như một khúc ca nhẹ nhàng về sự gắn kết gia đình. Khép lại bằng hình ảnh mẹ về "như nắng mới", bài thơ khẳng định một chân lý giản dị: gia đình chỉ thực sự vẹn tròn, bình yên khi có mẹ. Tác phẩm khơi dậy trong ta lòng biết ơn và ý thức tự lập để làm mẹ an lòng. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Bài thơ “Mẹ vắng nhà ngày bão” của Đặng Hiển đã chạm đến góc sâu thẳm nhất của tình mẫu tử. Giữa những ngày bão nổi, mưa dài chặn lối, ngôi nhà bỗng trở nên trống trải lạ thường khi thiếu bóng dáng mẹ. Chi tiết ba bố con nằm chung giường, dù "ấm mà thao thức" vì "vẫn thấy trống phía trong" mang sức gợi rất lớn. Cái lạnh của thiên tai không đáng sợ bằng cái trống trải trong lòng khi thiếu bàn tay mẹ vun vén. Sự đồng điệu trong nỗi lo lắng giữa mẹ ở quê xa và bố con ở nhà là minh chứng cho sợi dây tình thân vô hình nhưng bền chặt. Để rồi khi "Mẹ về như nắng mới", cả gian nhà như bừng sáng, ấm áp trở lại. Người mẹ chính là ngọn lửa, là linh hồn giữ lửa cho hạnh phúc gia đình. Bài thơ mộc mạc nhưng đã gieo vào lòng người đọc niềm trân trọng vô bờ đối với người mẹ kính yêu. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Cảm xúc sâu đậm nhất mà bài thơ “Mẹ vắng nhà ngày bão” để lại trong tôi nằm ở cái kết đầy chất thơ và ánh sáng. Sau những ngày dài âm u, lạnh giá vì bão bùng và sự trống trải, khổ thơ cuối vang lên như một tiếng reo vui vỡ òa. Phép so sánh "Mẹ về như nắng mới / Sáng ấm cả gian nhà" là một sáng tạo nghệ thuật xuất sắc của Đặng Hiển. Mẹ không chỉ xua tan cái ảm đạm của thiên tai, mà sự hiện diện của mẹ chính là nguồn năng lượng, là ánh mặt trời sưởi ấm tâm hồn các thành viên. Người đọc nhận ra mẹ có vai trò vô cùng lớn lao, là biểu tượng của bình yên và hạnh phúc. Bài thơ với lời ca gãy gọn, hình ảnh gần gũi đã gieo vào lòng tôi bài học sâu sắc về giá trị của gia đình, nhắc nhở chúng ta phải luôn yêu thương và trân trọng từng phút giây có mẹ ở bên. Bài tham khảo Mẫu 1 Bài thơ Mẹ vắng nhà ngày bão của Đặng Hiển đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc về tình cảm gia đình thiêng liêng. Ngay từ những câu thơ đầu, hình ảnh “mấy ngày mẹ về quê” gắn với “mấy ngày bão nổi” đã gợi ra sự thiếu vắng lớn lao của mẹ trong mái nhà nhỏ. Cơn bão ngoài trời dường như cũng là cơn bão của nỗi nhớ và sự trống trải trong lòng những người ở lại. Hình ảnh “ba bố con nằm chung” mà “vẫn thấy trống phía trong” khiến em rất cảm động bởi chỉ một chỗ trống của mẹ thôi cũng đủ làm cả ngôi nhà thiếu đi hơi ấm. Qua bài thơ, em càng hiểu rằng mẹ chính là điểm tựa yêu thương của gia đình. Dù mẹ không ở nhà, mẹ vẫn lo lắng cho bố con, còn những người ở nhà cũng luôn nhớ thương mẹ. Tình cảm ấy giản dị nhưng vô cùng sâu nặng, khiến người đọc cảm nhận rõ giá trị của hạnh phúc gia đình. Bài tham khảo Mẫu 2 Đọc bài thơ Mẹ vắng nhà ngày bão, em cảm nhận được vẻ đẹp ấm áp của tình thân trong những ngày khó khăn. Khi mẹ vắng nhà, ai cũng cố gắng làm phần việc của mình để san sẻ với mẹ: chị hái lá cho thỏ, em chăm đàn ngan, bố đội nón đi chợ nấu ăn. Những công việc bình dị ấy cho thấy sự gắn bó và yêu thương giữa các thành viên trong gia đình. Dù trời mưa bão, củi mùn bị ướt, mọi người vẫn cố gắng vượt qua vì không muốn mẹ phải lo lắng. Em đặc biệt thích hình ảnh cuối bài thơ: “Mẹ về như nắng mới / Sáng ấm cả gian nhà”. Chỉ với một phép so sánh giản dị, tác giả đã làm nổi bật vai trò lớn lao của mẹ trong cuộc sống gia đình. Mẹ giống như ánh nắng mang lại niềm vui, hơi ấm và sự bình yên cho mọi người. Bài thơ giúp em càng thêm yêu thương mẹ và biết trân trọng những điều bình dị quanh mình. Bài tham khảo Mẫu 3 Sau khi đọc bài thơ Mẹ vắng nhà ngày bão của Đặng Hiển, em cảm thấy vô cùng xúc động trước hình ảnh người mẹ trong gia đình Việt Nam. Bài thơ không nói về những điều lớn lao mà chỉ kể những chuyện rất đời thường: cơn mưa dài, chiếc giường ướt, nồi cá nấu chua hay đàn ngan được chăm sóc mỗi ngày. Thế nhưng chính từ những điều giản dị ấy, tình yêu thương gia đình hiện lên thật chân thành và sâu sắc. Em nhận ra rằng mẹ luôn âm thầm hi sinh cho gia đình nên khi mẹ vắng nhà, mọi người mới cảm thấy thiếu thốn và trống trải đến vậy. Đặc biệt, tình cảm của người con dành cho mẹ được thể hiện rất tự nhiên qua nỗi nhớ, sự lo lắng và mong mẹ sớm trở về. Bài thơ khiến em hiểu rằng hạnh phúc không ở đâu xa mà nằm trong những phút giây sum họp bên gia đình. Vì thế, mỗi người cần yêu thương, quan tâm và biết ơn mẹ nhiều hơn khi còn có mẹ ở bên cạnh. Bài tham khảo Mẫu 4 Bài thơ “Mẹ vắng nhà ngày bão” của Đặng Hiển là một nốt lặng đầy xúc động về tình mẫu tử và sự gắn kết gia đình trong thử thách. Giữa những ngày bão nổi dập dồn, thiên tai không chỉ làm "ướt một" chiếc giường, khiến "củi mùn" thấm nước, mà còn tạo ra một khoảng trống mênh mông trong căn nhà khi thiếu bóng dáng mẹ. Hình ảnh ba bố con nằm co cụm, dù "ấm" về xác thịt nhưng vẫn "thao thức" vì "vẫn thấy trống phía trong" đã chạm đến sợi dây tâm lý tinh tế của người đọc. Cái "trống" ấy chính là sự thiếu hụt bàn tay vun vén, chở che vốn dĩ quen thuộc của người phụ nữ. Thú vị thay, sự xa cách địa lý không làm tình thân mờ nhạt mà trái lại, nó trở thành chiếc gương soi chiếu lòng nhau. Ở quê xa, mẹ "cũng không ngủ được" vì xót xa cái "vụng về" của chồng con; ở nhà, ba bố con lại đau đáu nghĩ về mẹ giữa làn mưa dài chặn lối. Nỗi lo toan hai chiều ấy chính là minh chứng cho một tình yêu thương vô điều kiện. Tác phẩm đã dùng thể thơ năm chữ mộc mạc để định nghĩa lại một chân lý: Mẹ không chỉ là người giữ lửa, mà mẹ chính là linh hồn, là bờ bến bình yên độc nhất của mỗi gia đình. Bài tham khảo Mẫu 5 Điều làm nên nét đẹp sâu sắc của bài thơ “Mẹ vắng nhà ngày bão” không chỉ nằm ở nỗi nhớ thương, mà còn ở cách ba bố con cùng nhau đi qua giông bão. Khi người mẹ vắng nhà, hoàn cảnh khó khăn chính là bối cảnh để sự trưởng thành và tình yêu thương tỏa sáng. Người đọc không khỏi khâm phục trước sự ngoan ngoãn, tự lập của hai chị em: chị vẫn tảo tần hái lá nuôi thỏ, em vẫn chu đáo chăm đàn ngan no bữa. Giữa bộn bề thiếu thốn, các con không hề khóc lóc mà chủ động sẻ chia gánh nặng. Đặc biệt, hình ảnh người bố "đội nón đi chợ", tự tay nấu nồi canh chua hiện lên vừa vụng về, vừa lam lũ nhưng lại chứa chan trách nhiệm. Bố đang thay mẹ gánh vác giang sơn nhỏ, làm điểm tựa vững chãi cho các con. Chính sự đồng lòng, thầm lặng cáng đáng ấy đã biến những ngày bão lạnh giá trở nên ấm áp tình người. Khép lại bằng việc "mẹ về như nắng mới", bài thơ khẳng định bão giông của tự nhiên dù có lớn đến đâu cũng phải lùi bước trước sức mạnh của sự gắn kết. Đoạn thơ là bài học sâu sắc nhắc nhở chúng ta về ý thức sẻ chia và lòng hiếu thảo với cha mẹ. Bài tham khảo Mẫu 6 Khổ thơ cuối của tác phẩm “Mẹ vắng nhà ngày bão” thực sự là một nhãn tự nghệ thuật, kết tinh trọn vẹn mạch cảm xúc toàn bài. Sau những ngày dài âm u, lạnh lẽo cả về thời tiết lẫn không gian sinh hoạt, sự xuất hiện của mẹ được ví như "nắng mới" tràn ngập gian nhà. Phép so sánh độc đáo này không chỉ là sự thay đổi của đất trời khi bão tan, mà là sự bừng sáng của thế giới tinh thần trong lòng các thành viên. "Nắng mới" của mẹ mang theo hơi ấm sưởi lành những ẩm ướt của củi mùn, xua tan cái tịch mịch, trống trải của những đêm thao thức. Mẹ về, nhịp sống bình dị nhưng ngăn nắp, vẹn tròn mới thực sự tái sinh. Nhà thơ Đặng Hiển đã rất tài tình khi sử dụng ngôn từ giản dị nhưng giàu sức gợi để tôn vinh vai trò vĩ đại của người mẹ. Mẹ chính là biểu tượng của bình yên, là ánh mặt trời xua tan mọi dông bão cuộc đời. Đọc đoạn thơ, ta không chỉ thấy lòng mình ấm áp lây cùng niềm vui của ba bố con, mà còn tự nhắc nhở bản thân phải biết trân trọng, nâng niu từng phút giây may mắn khi còn có mẹ ở bên cạnh đời mình. Bài tham khảo Mẫu 7 Bài thơ Mẹ vắng nhà ngày bão của Đặng Hiển là một câu chuyện gia đình giản dị nhưng chứa đựng biết bao yêu thương và xúc động. Đọc bài thơ, em cảm nhận rõ sự trống trải của ba bố con trong những ngày mẹ về quê đúng lúc cơn bão kéo đến. Hình ảnh “hai chiếc giường ướt một” gợi ra cuộc sống thiếu thốn, khó khăn, còn câu thơ “vẫn thấy trống phía trong” khiến em nghẹn ngào bởi dù cả nhà nằm cạnh nhau nhưng thiếu mẹ, ngôi nhà vẫn lạnh lẽo và chông chênh. Em xúc động trước tình cảm yêu thương hai chiều giữa mẹ và gia đình. Mẹ ở quê xa “không ngủ được”, luôn lo cho bố con vụng về, lo cả chuyện “củi mùn thì lại ướt”. Tình mẹ hiện lên âm thầm mà sâu nặng biết bao. Trong gian khó, hai chị em vẫn ngoan ngoãn chăm sóc đàn vật nuôi, còn bố lặng lẽ đi chợ, nấu canh chua cho các con. Chính tình yêu thương đã giúp cả gia đình vượt qua cơn bão. Đặc biệt, hình ảnh “Mẹ về như nắng mới” đã khép lại bài thơ bằng niềm hạnh phúc ấm áp. Mẹ không chỉ trở về sau cơn bão mà còn mang theo ánh sáng của yêu thương và bình yên cho cả mái nhà. Bài tham khảo Mẫu 8 Đọc bài thơ Mẹ vắng nhà ngày bão của Đặng Hiển, em cảm thấy vô cùng xúc động trước vẻ đẹp của tình mẫu tử và tình cảm gia đình. Bài thơ mở ra bằng khung cảnh mưa bão kéo dài khi mẹ vừa về quê, khiến con đường trở nên cách trở. Trong hoàn cảnh ấy, ba bố con phải tự chăm sóc lẫn nhau giữa thiếu thốn và khó khăn. Hình ảnh “ba bố con nằm chung” nhưng vẫn “thấy trống phía trong” đã diễn tả thật tinh tế nỗi nhớ mẹ da diết. Mẹ chính là hơi ấm, là điểm tựa tinh thần không gì thay thế được. Em đặc biệt cảm động trước tình thương của người mẹ. Dù ở xa, mẹ vẫn thao thức vì lo bố con vụng về, lo bữa cơm gia đình không đủ đầy. Tình yêu ấy khiến bài thơ trở nên gần gũi và chân thật. Bên cạnh đó, em còn cảm nhận được sự trưởng thành của hai chị em và sự tận tụy của người bố. Ai cũng cố gắng san sẻ công việc để mẹ yên lòng. Cuối bài thơ, hình ảnh “Mẹ về như nắng mới” đã làm sáng bừng cảm xúc người đọc. Mẹ trở về mang theo niềm vui, sự sum họp và hơi ấm hạnh phúc sau những ngày giông bão. Bài thơ giúp em càng thêm yêu thương và biết ơn mẹ hơn. Bài tham khảo Mẫu 9 Bài thơ Mẹ vắng nhà ngày bão của Đặng Hiển để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng về tình cảm gia đình trong những ngày gian khó. Chỉ bằng những hình ảnh đời thường như cơn mưa dài, chiếc giường ướt hay bếp củi mùn ẩm ướt, tác giả đã gợi lên sự thiếu vắng lớn lao của mẹ trong mái ấm nhỏ. Em cảm nhận rõ nỗi nhớ và sự chông chênh của ba bố con khi mẹ không ở nhà. Câu thơ “nằm ấm mà thao thức” khiến em rất xúc động vì hơi ấm của chiếc giường không thể lấp đầy khoảng trống tinh thần do mẹ để lại. Không chỉ ba bố con nhớ mẹ mà mẹ ở quê cũng thao thức nhớ thương gia đình. Tình cảm ấy thật chân thành và thiêng liêng. Em còn yêu thích hình ảnh hai chị em ngoan ngoãn phụ giúp việc nhà, chăm sóc thỏ và đàn ngan, còn bố thì lặng lẽ đội nón đi chợ nấu cơm cho các con. Những hành động nhỏ bé nhưng chứa đựng biết bao yêu thương, trách nhiệm. Khổ thơ cuối đem đến cảm giác hạnh phúc vỡ òa khi “Mẹ về như nắng mới”. Hình ảnh so sánh giản dị mà giàu sức gợi đã khẳng định mẹ chính là ánh sáng, là hơi ấm và là linh hồn của gia đình. Bài thơ khiến em thêm trân trọng mái ấm và yêu thương mẹ nhiều hơn. Bài tham khảo Mẫu 10 Bài thơ Mẹ vắng nhà ngày bão của Đặng Hiển đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc về tình cảm gia đình. Qua những ngày mẹ về quê đúng lúc bão nổi, em cảm nhận rõ sự thiếu vắng của mẹ khiến ngôi nhà trở nên trống trải dù ba bố con vẫn ở bên nhau. Hình ảnh “ba bố con nằm chung” nhưng “vẫn thấy trống phía trong” gợi lên nỗi nhớ thương mẹ rất chân thật và cảm động. Em còn cảm nhận được tình yêu thương, sự lo lắng của mẹ dành cho gia đình dù ở xa. Đồng thời, bài thơ cũng cho thấy sự cố gắng của các thành viên trong gia đình khi mẹ vắng nhà: chị hái lá cho thỏ, em chăm đàn ngan, bố đi chợ nấu ăn. Sau cơn bão, mẹ trở về “như nắng mới”, mang lại hơi ấm và niềm vui cho cả ngôi nhà. Bài thơ giúp em càng thêm yêu quý mẹ và biết trân trọng tình cảm gia đình giản dị mà thiêng liêng.
|






Danh sách bình luận