Viết đoạn văn phân tích 5 khổ thơ cuối bài thơ Ta về với mẹ ta thôi (Nguyễn Sỹ Đại)

Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Bài thơ (thường được biết đến với tên gọi Trở về với mẹ hoặc lấy câu đầu làm tựa) của Đồng Đức Bốn là tiếng lòng tha thiết của người con sau những thăng trầm cuộc đời. - Nội dung vị trí trích đoạn: 5 khổ thơ cuối là cuộc thức tỉnh tâm hồn, khẳng định quyết định từ bỏ phù hoa để trở về làm đứa con bé bỏng, thuần khiết bên mẹ, đồng thời thể hiện nỗi lo sợ vô hình trước sự khắc nghiệt của thời gian.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Mở đoạn

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Bài thơ (thường được biết đến với tên gọi Trở về với mẹ hoặc lấy câu đầu làm tựa) của Đồng Đức Bốn là tiếng lòng tha thiết của người con sau những thăng trầm cuộc đời.

- Nội dung vị trí trích đoạn: 5 khổ thơ cuối là cuộc thức tỉnh tâm hồn, khẳng định quyết định từ bỏ phù hoa để trở về làm đứa con bé bỏng, thuần khiết bên mẹ, đồng thời thể hiện nỗi lo sợ vô hình trước sự khắc nghiệt của thời gian.

Thân đoạn

- Sự thức tỉnh sau những giông bão cuộc đời (Khổ 1 + 2):

+ Nội dung: Điệp khúc "Ta về với mẹ ta thôi" mở đầu như một lời tự nhủ, một quyết định dứt khoát. Sau những tháng ngày bôn ba, nếm đủ "mùi trầm luân" ở "chín phương", trải qua sự thay đổi tráo trở của lòng người ("Người gần chừng cũng dần dần xa xôi"), nhân vật trữ tình nhận ra sự giả tạo của chốn phồn hoa.

+ Hành động: Trở về với cái gốc nhà nông, chấp nhận sự "ngu ngơ" trước sang giàu để đổi lấy sự bình yên bên đồng ruộng, không thèm "đổi phận qua sông lụy người".

- Sự buông bỏ và triết lý sống thiêng liêng (Khổ 3 + 4):

+ Nội dung: Tác giả kiên quyết trả lại "phù hoa" cho cuộc đời ("Phù hoa xin gửi cho người phù hoa"). Về bên mẹ, đỉnh cao của hạnh phúc không phải là danh vọng mà là "Không làm chi nữa, cũng là làm con".

+ Ý nghĩa: Làm con mẹ là thiên chức, là đặc ân lớn nhất, nơi con được rũ bỏ mọi mặt nạ để sống thật nhất.

- Nỗi nghẹn ngào trước quy luật thời gian (Khổ cuối):

+ Nội dung: Sử dụng cấu trúc đối lập giữa cái vô hạn của vũ trụ ("Còn trời còn nước còn non") và cái hữu hạn của đời người ("Ngày mai rồi sẽ chẳng còn mẹ ta!").

+ Cảm xúc: Dấu chấm than kết thúc bài thơ như một tiếng nấc nghẹn, thể hiện sự thảng thốt, thức tỉnh muộn màng và lòng hiếu thảo đầy lo âu trước tuổi già của mẹ.

- Đặc sắc nghệ thuật: Thể thơ lục bát truyền thống, nhịp điệu như lời ru, ngôn từ giản dị, mộc mạc nhưng giàu sức gợi và triết lý sâu sắc.

Kết đoạn

- Khẳng định lại giá trị của 5 khổ thơ: Đoạn thơ không chỉ là tình mẫu tử thiêng liêng mà còn là bài học nhân sinh sâu sắc về cội nguồn, nhắc nhở mỗi người biết trân trọng mẹ khi còn có thể.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Năm khổ thơ cuối bài thơ của Đồng Đức Bốn là cuộc thức tỉnh tâm hồn đầy sâu sắc của người con sau những dâu bể cuộc đời. Điệp khúc "Ta về với mẹ ta thôi" vang lên như một mệnh lệnh từ trái tim, một sự dứt khoát từ bỏ thế giới xô bồ. Trải qua "chín phương" nếm đủ đắng cay, chứng kiến lòng người tráo trở "người gần... dần dần xa xôi", nhân vật trữ tình nhận ra danh lợi chỉ là ảo ảnh. Việc lựa chọn trở lại làm người "nhà nông" thuần hậu, chấp nhận "ngu ngơ" trước sang giàu chính là sự đại trí giả ngu để giữ lấy thiên lương thuần khiết. Đỉnh cao của triết lý nhân sinh nằm ở câu thơ: "Không làm chi nữa, cũng là làm con". Khi rũ bỏ mọi danh vọng, tư cách thiêng liêng nhất, bình yên nhất của đời người chính là được làm đứa con bé bỏng trong lòng mẹ.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Bằng thể thơ lục bát mang điệu hồn dân tộc, năm khổ thơ cuối đã dệt nên một bài ca cảm động về tình mẫu tử và cội nguồn. Giọng thơ vừa thầm thì như lời tự nhủ, vừa da diết như một lời tạ lỗi của đứa con xa xứ. Tác giả khéo léo sử dụng cặp từ đối lập giữa "phù hoa" đời thường và sự bình yên nơi "sớm trưa ruộng đồng". Sự buông bỏ ở đây không phải là buông xuôi, mà là sự thấu suốt giá trị đích thực của hạnh phúc. Đặc biệt, hai câu thơ cuối tạo nên một nốt lặng đầy ám ảnh. Phép đối lập giữa cái vô hạn của thiên nhiên (trời, nước, non) và cái hữu hạn của kiếp người (mẹ ta) thức tỉnh người đọc về quy luật nghiệt ngã của thời gian. Đoạn thơ không chỉ là tiếng lòng của tác giả mà còn là hồi chuông nhắc nhở chúng ta biết trân trọng mẹ khi còn có thể.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Năm khổ thơ cuối đọng lại trong lòng người đọc những triết lý nhân sinh sâu sắc về giá trị của sự quay về. Sau chặng đường dài nếm trải "trầm luân", người con nhận ra bi kịch lớn nhất của cuộc đời là sự tha hóa và xa cách giữa con người. Hành động quay về bên mẹ, gửi lại "phù hoa cho người phù hoa" là một cuộc giải thoát tâm linh đầy bản lĩnh. Ở bên mẹ, con không cần bất cứ chiếc mặt nạ địa vị nào, chỉ cần "làm con của mẹ như hồi còn thơ". Thế nhưng, niềm hạnh phúc ấy lại nhuốm màu lo âu ở khổ thơ cuối. Câu thơ "Ngày mai rồi sẽ chẳng còn mẹ ta!" vang lên thảng thốt như một sự giác ngộ muộn màng về sự khắc nghiệt của thời gian. Nó biến tình yêu thương thành nỗi trăn trở, thúc giục mỗi người hãy trân quý từng giây phút bên mẹ trước khi quá muộn.

Bài tham khảo Mẫu 1

Năm khổ thơ cuối là tiếng gọi tha thiết của một con người từng đi qua bao biến động cuộc đời nay chỉ mong được trở về bên mẹ. Điệp ngữ “Ta về với mẹ ta thôi” vang lên nhiều lần như một khúc hát trở về cội nguồn, trở về nơi bình yên nhất của tâm hồn. Sau những tháng ngày “sang giàu phú quý”, nhân vật trữ tình nhận ra rằng danh vọng, tiền tài chỉ là thứ “phù hoa” chóng tàn. Điều quý giá nhất vẫn là tình mẫu tử thiêng liêng và cuộc sống giản dị nơi quê nhà. Hình ảnh “Mẹ con con mẹ sớm trưa ruộng đồng” gợi lên nhịp sống thanh bình, chân chất nhưng chan chứa yêu thương. Đặc biệt, câu thơ “Chín phương đã nếm đủ mùi trầm luân” khiến người đọc cảm nhận sâu sắc những va vấp, cay đắng mà con người phải trải qua giữa dòng đời rộng lớn. Chính những trải nghiệm ấy càng khiến nhân vật thấm thía giá trị của gia đình và mẹ. Hai câu kết “Còn trời còn nước còn non/ Ngày mai rồi sẽ chẳng còn mẹ ta!” mang âm hưởng nghẹn ngào, đau xót. Mẹ hiện lên vừa gần gũi vừa mong manh trước sự chảy trôi nghiệt ngã của thời gian. Đoạn thơ không chỉ ca ngợi tình mẹ mà còn nhắc nhở mỗi người hãy biết yêu thương, trân trọng mẹ khi còn có thể.

Bài tham khảo Mẫu 2

Đoạn thơ là lời tự sự đầy xúc động về hành trình trở về với mẹ sau những năm tháng phiêu bạt giữa cuộc đời. Điệp khúc “Ta về với mẹ ta thôi” được lặp lại như tiếng lòng da diết, thể hiện khát vọng được tìm về nơi yêu thương nguyên sơ nhất. Nhân vật trữ tình từng đi qua “sang giàu phú quý”, từng “nếm đủ mùi trầm luân” nên càng hiểu rằng mọi vinh hoa ngoài kia đều nhỏ bé trước tình mẹ bao la. Câu thơ “Nhà nông thì cứ nhà nông/ Ham chi đổi phận qua sông lụy người” cho thấy thái độ buông bỏ danh lợi để lựa chọn cuộc sống bình dị, chân thành. Trong cái nhìn của nhân vật, hạnh phúc không nằm ở quyền quý mà ở những ngày được ở cạnh mẹ, được sống cuộc đời mộc mạc nơi ruộng đồng quê hương. Đặc biệt, hình ảnh đối lập “Cái xa thì đã đến gần/ Người gần chừng cũng dần dần xa xôi” gợi cảm giác mất mát, cô đơn của con người khi nhận ra thời gian đang lấy đi những điều thân thuộc nhất. Hai câu thơ cuối khiến người đọc nghẹn lòng bởi sự thật nghiệt ngã: mẹ rồi sẽ rời xa con mãi mãi. Giọng thơ tâm tình, ngôn ngữ giản dị mà sâu lắng đã tạo nên sức lay động bền lâu cho đoạn thơ.

Bài tham khảo Mẫu 3

Bằng giọng thơ nhẹ nhàng mà thấm thía, năm khổ thơ cuối đã khắc họa sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng và khát vọng trở về với những giá trị bình dị của cuộc đời. Điệp ngữ “Ta về với mẹ ta thôi” lặp đi lặp lại không chỉ tạo nhạc điệu da diết mà còn nhấn mạnh sự thức tỉnh trong tâm hồn nhân vật trữ tình. Sau bao năm bôn ba giữa cuộc đời rộng lớn, con người ấy nhận ra rằng phù hoa danh lợi chỉ là hư ảo. Hình ảnh “Phù hoa xin gửi cho người phù hoa” thể hiện thái độ dứt khoát từ bỏ những hào nhoáng để tìm lại sự bình yên bên mẹ. Những câu thơ mộc mạc “Mẹ con con mẹ sớm trưa ruộng đồng” gợi lên vẻ đẹp của cuộc sống quê hương chân chất, nơi tình yêu thương luôn hiện hữu. Đặc biệt, câu thơ “Chín phương đã nếm đủ mùi trầm luân” như một lời tổng kết đầy cay đắng về hành trình đời người với biết bao đau khổ, mất mát. Càng trải đời, nhân vật càng hiểu rằng mẹ chính là bến đỗ bình yên nhất. Hai câu kết khép lại đoạn thơ bằng nỗi ám ảnh về sự hữu hạn của đời người: “Ngày mai rồi sẽ chẳng còn mẹ ta!”. Lời thơ giản dị nhưng chứa đựng niềm xót xa sâu thẳm, khiến người đọc thêm yêu thương và biết ơn mẹ của mình.

Bài tham khảo Mẫu 4

Bài thơ Trở về với mẹ của Đồng Đức Bốn là tiếng lòng chân thành của người con sau bao năm tháng nổi trôi giữa cuộc đời. Năm khổ thơ cuối như một sự thức tỉnh sâu sắc của tâm hồn khi nhân vật trữ tình quyết định từ bỏ mọi phù hoa để trở về bên mẹ. Điệp khúc “Ta về với mẹ ta thôi” vang lên tha thiết như lời tự nhủ đầy day dứt. Sau những tháng ngày “chín phương đã nếm đủ mùi trầm luân”, con người nhận ra sự bạc bẽo của lòng người và cái vô nghĩa của danh vọng. Hình ảnh “Nhà nông thì cứ nhà nông” cho thấy khát vọng được trở về với cuộc sống bình dị, chân quê nhưng an yên. Tác giả sẵn sàng coi sự “sang giàu phú quý” là “ngu ngơ” để đổi lấy những ngày “mẹ con con mẹ sớm trưa ruộng đồng”. Đặc biệt, câu thơ “Phù hoa xin gửi cho người phù hoa” mang ý nghĩa như một lời từ bỏ dứt khoát mọi hư danh của cuộc đời. Với nhân vật trữ tình, hạnh phúc lớn nhất chỉ đơn giản là “làm con” bên mẹ. Hai câu kết tạo nên dư âm nghẹn ngào khi đặt cái vô hạn của trời đất đối lập với sự hữu hạn của đời mẹ. Dấu chấm than cuối bài như một tiếng nấc đau xót, nhắc nhở con người hãy yêu thương mẹ trước khi quá muộn. Thể thơ lục bát ngọt ngào cùng ngôn ngữ mộc mạc đã khiến đoạn thơ trở nên sâu lắng và giàu sức lay động.

Bài tham khảo Mẫu 5

Năm khổ thơ cuối bài thơ của Đồng Đức Bốn là lời giãi bày đầy xúc động về hành trình trở về với cội nguồn yêu thương sau những bão giông cuộc sống. Điệp ngữ “Ta về với mẹ ta thôi” được lặp lại nhiều lần như một khúc hát trở về, thể hiện quyết tâm dứt bỏ mọi bon chen, giả dối nơi cuộc đời rộng lớn. Sau khi đã “nếm đủ mùi trầm luân”, chứng kiến “Người gần chừng cũng dần dần xa xôi”, nhân vật trữ tình nhận ra rằng chỉ có mẹ là nơi bình yên nhất. Những câu thơ “Nhà nông thì cứ nhà nông/ Ham chi đổi phận qua sông lụy người” thể hiện triết lí sống giản dị mà sâu sắc: hạnh phúc không nằm ở tiền tài hay địa vị mà ở sự thanh thản của tâm hồn. Đặc biệt, lời thơ “Phù hoa xin gửi cho người phù hoa” như một sự thức tỉnh đầy đau đớn sau bao trải nghiệm. Về với mẹ, con người được sống đúng với bản thể nguyên sơ của mình, không cần danh vọng, không cần hơn thua, bởi “Không làm chi nữa, cũng là làm con”. Hai câu cuối mang âm hưởng nghẹn ngào khi nhà thơ đối lập cái vĩnh hằng của thiên nhiên với sự hữu hạn của đời người. Trong dòng chảy bất tận của thời gian, mẹ rồi cũng sẽ rời xa con. Giọng thơ như một lời ru buồn, vừa tha thiết yêu thương vừa chan chứa nỗi lo âu và lòng hiếu thảo sâu nặng.

Bài tham khảo Mẫu 6

Bằng giọng thơ mộc mạc mà thấm đẫm cảm xúc, Đồng Đức Bốn đã viết nên năm khổ thơ cuối đầy ám ảnh về khát vọng trở về bên mẹ sau những thăng trầm cuộc đời. Điệp khúc “Ta về với mẹ ta thôi” mở đầu mỗi đoạn thơ như tiếng gọi từ sâu thẳm tâm hồn, thể hiện sự thức tỉnh sau bao năm tháng phiêu bạt. Nhân vật trữ tình từng đi qua “chín phương”, từng trải đủ “mùi trầm luân”, từng chứng kiến sự đổi thay của lòng người nên càng thấm thía giá trị của tình mẹ. Trong cái nhìn của nhân vật, mọi “sang giàu phú quý” chỉ là phù phiếm, còn cuộc sống “mẹ con con mẹ sớm trưa ruộng đồng” mới thực sự bình yên và hạnh phúc. Câu thơ “Ham chi đổi phận qua sông lụy người” thể hiện thái độ phủ nhận những bon chen danh lợi để giữ lấy phẩm giá và sự thanh sạch của tâm hồn. Đặc biệt, lời khẳng định “Không làm chi nữa, cũng là làm con” chứa đựng triết lí nhân sinh sâu sắc: được làm con của mẹ đã là điều thiêng liêng và quý giá nhất trong cuộc đời. Hai câu kết khiến người đọc nghẹn ngào bởi sự đối lập giữa cái còn mãi của trời đất và sự hữu hạn của đời mẹ. Dấu chấm than cuối bài như một tiếng kêu đau đớn, vừa là nỗi sợ mất mẹ, vừa là lời nhắc nhở con người phải biết yêu thương và trân trọng mẹ khi còn có thể.

Bài tham khảo Mẫu 7

Năm khổ thơ cuối bài thơ của Đồng Đức Bốn là một cuộc đại thức tỉnh tâm hồn của người con sau những năm tháng bôn ba nơi vạn nẻo đường đời. Điệp từ "Ta về với mẹ ta thôi" vang lên ba lần, nhịp điệu dứt khoát như một sự cự tuyệt với thế giới phồn hoa, xô bồ. Trải qua "chín phương" nếm đủ mùi "trầm luân", chứng kiến sự đổi trắng thay đen của lòng người khi "Người gần chừng cũng dần dần xa xôi", nhân vật trữ tình mới chợt nhận ra bi kịch của sự tha hóa. Trở về bên mẹ, tác giả chấp nhận cái danh "ngu ngơ" trước sang giàu phú quý, tự nguyện chọn kiếp "nhà nông" để giữ lấy sự thuần khiết trong ngần. Câu thơ "Không làm chi nữa, cũng là làm con" mang sức nặng của một triết lý nhân sinh sâu sắc: khi rũ bỏ hết mọi mặt nạ địa vị, danh vọng cốt chỉ là hư vô, thì tư cách thiêng liêng và bình yên nhất của đời người chính là được làm đứa con bé bỏng của mẹ. Hành động "Phù hoa xin gửi cho người phù hoa" không phải sự trốn chạy yếu đuối, mà là sự buông bỏ đầy bản lĩnh của một kẻ đã thấu suốt hồng trần, tìm về với cội nguồn yêu thương đích thực.

Bài tham khảo Mẫu 8

Năm khổ thơ cuối khép lại tác phẩm bằng thể thơ lục bát truyền thống đầy da diết, dệt nên những cấu trúc đối lập mang tính tự sự và triết lý sâu sắc. Tác giả đã đặt những khái niệm vô hình của dòng đời lên bàn cân: giữa một bên là "phù hoa", "sang giàu", "trầm luân" và một bên là "ruộng đồng", "mẹ ta". Sự hoán đổi vị trí đầy nghịch lý "Cái xa thì đã đến gần / Người gần chừng cũng dần dần xa xôi" đã lột tả trọn vẹn sự bấp bênh, tráo trở của thế thái nhân tình. Để rồi, đỉnh cao cảm xúc được dồn nén ở hai câu thơ cuối, tạo nên một nốt lặng đầy ám ảnh. Phép đối lập giữa cái vô hạn, vĩnh hằng của thiên nhiên ("Còn trời còn nước còn non") với cái hữu hạn, mong manh của kiếp người ("chẳng còn mẹ ta") vang lên như một tiếng nấc nghẹn. Dấu chấm than kết bài không chỉ là nỗi thảng thốt, lo âu trước tuổi già của mẹ, mà còn là hồi chuông cảnh tỉnh mạnh mẽ. Nó thức tỉnh những đứa con đang mải mê trong vòng xoáy danh lợi hãy dừng chân, trân quý từng phút giây bên mẹ trước khi dòng thời gian tàn nhẫn cướp đi điểm tựa duy nhất của đời mình.

Bài tham khảo Mẫu 9

Năm khổ thơ cuối là hành trình tìm kiếm sự cứu rỗi cho một tâm hồn đã mệt nhoài, xước xát sau những giông bão cuộc đời. Không gian nghệ thuật dịch chuyển từ chốn thị thành đầy toan tính, nơi con người phải "lụy người" để đổi phận, quay về với không gian đồng thoại bình yên của "sớm trưa ruộng đồng". Ở đó, tác giả khao khát được "Làm con của mẹ như hồi còn thơ", được trả lại trạng thái nguyên sơ, trong sạch nhất của một đứa trẻ. Tình mẫu tử ở đây không chỉ dừng lại ở sự hiếu thảo thông thường, mà đã nâng tầm thành một tôn giáo, một đức tin che chở cho đứa con lầm lỡ. Về với mẹ là về với bến đỗ bao dung tuyệt đối, nơi không có sự phán xét thắng thua, giàu nghèo. Từ ngữ trong đoạn thơ vô cùng mộc mạc, đậm chất ca dao nhưng lại chứa đựng sức gợi tả lớn. Khổ thơ cuối khép lại bằng một dự cảm mất mát đầy đau đớn "Ngày mai rồi sẽ chẳng còn mẹ ta!". Chính nỗi sợ vô hình này đã thanh lọc tâm hồn người đọc, khẳng định một chân lý vĩnh hằng: mọi vinh hoa phú quý rồi sẽ tan thành mây khói, chỉ có tình mẹ và cội nguồn quê hương là giá trị đích thực cứu rỗi con người khỏi sự cô đơn.

Bài tham khảo Mẫu 10

Đoạn thơ trên là tiếng lòng tha thiết của người con sau bao thăng trầm cuộc đời lại khát khao trở về trong vòng tay mẹ. Điệp ngữ “Ta về với mẹ ta thôi” được lặp lại nhiều lần như một lời tự nhủ chân thành, thể hiện mong muốn được trở về với cội nguồn bình yên, giản dị. Sau những tháng ngày “sang giàu phú quý”, nhân vật trữ tình nhận ra mọi phù hoa vật chất đều trở nên vô nghĩa trước tình mẫu tử thiêng liêng. Hình ảnh “Mẹ con con mẹ sớm trưa ruộng đồng” gợi cuộc sống thôn quê mộc mạc nhưng chan chứa yêu thương, nơi con người được sống thật với chính mình. Câu thơ “Chín phương đã nếm đủ mùi trầm luân” cho thấy nhân vật đã trải qua đủ cay đắng, mất mát của cuộc đời nên càng thấm thía giá trị của mái ấm gia đình. Đặc biệt, hai câu thơ cuối mang âm hưởng nghẹn ngào, xót xa: “Còn trời còn nước còn non/ Ngày mai rồi sẽ chẳng còn mẹ ta!”. Từ sự hữu hạn của đời người mẹ, tác giả nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết yêu thương, trân trọng và báo hiếu mẹ khi còn có thể. Nghệ thuật điệp ngữ, giọng thơ tâm tình sâu lắng cùng ngôn ngữ mộc mạc đã làm nên sức lay động mạnh mẽ cho đoạn thơ.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close