Viết đoạn văn trình bày cảm nghĩ về hai khổ thơ cuối bài thơ “Bàn giao” của tác giả Vũ Quần Phương

Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Vũ Quần Phương là một hồn thơ tinh tế, sâu sắc. Bài thơ "Bàn giao" là lời tâm tình, dặn dò đầy yêu thương và trách nhiệm của người ông dành cho cháu.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Mở đoạn

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Vũ Quần Phương là một hồn thơ tinh tế, sâu sắc. Bài thơ "Bàn giao" là lời tâm tình, dặn dò đầy yêu thương và trách nhiệm của người ông dành cho cháu.

- Vị trí và nội dung khái quát của đoạn trích: Hai khổ thơ cuối là lời khẳng định về những giá trị tốt đẹp, tươi tươi sáng và cả những chiêm nghiệm nhân sinh sâu sắc mà ông muốn trao truyền lại cho thế hệ mai sau.

Thân đoạn

1. Khổ thơ thứ ba: Bàn giao những vẻ đẹp của thiên nhiên, cuộc sống và tình người

- "Ông bàn giao tháng giêng hương bưởi cỏ mùa xuân xanh dưới chân giày bàn giao những mặt người đẫm nắng đẫm yêu thương trên trái đất này"

- Vẻ đẹp của thiên nhiên và sức sống mới:

+ Hình ảnh "tháng giêng hương bưởi", "cỏ mùa xuân xanh" gợi lên một không gian tràn ngập sức sống, sự tinh khôi, ngọt ngào của cuộc đời mới.

+ Hành động "bàn giao" ở đây là trao lại một tương lai hòa bình, tươi đẹp - điều mà thế hệ của ông đã phải trải qua bao gian khổ, "sương muối", "loạn lạc" (ở khổ trước) để gìn giữ.

- Vẻ đẹp của tình người:

+ Hình ảnh biểu cảm "mặt người đẫm nắng", "đẫm yêu thương": Điệp từ "đẫm" nhấn mạnh sự tràn trề, ngập tràn của niềm vui, hạnh phúc và lòng nhân ái.

+ Ông muốn cháu lớn lên trong một thế giới không còn bóng tối của chiến tranh, chỉ còn ánh sáng của tình yêu thương giữa con người với con người.

2. Khổ thơ cuối: Bàn giao những chiêm nghiệm cuộc đời và điểm tựa tinh thần

- "Ông chỉ bàn giao một chút buồn ngậm ngùi một chút, chút cô đơn câu thơ vững gót làm người ấy ông cũng bàn giao cho cháu luôn"

- Lời nhắn nhủ thực tế và sâu sắc:

+ Điệp từ "một chút" (một chút buồn, một chút ngậm ngùi, chút cô đơn): Cuộc sống không chỉ có màu hồng, ông không giấu diếm cháu điều đó. Bản chất cuộc sống luôn có những khoảng lặng, những nỗi buồn hay sự cô đơn mang tính nhân bản.

+ Nhận lấy "một chút buồn" ấy là để cháu biết thấu cảm, biết trân trọng hơn những khoảnh khắc hạnh phúc.

- Món quà tinh thần vô giá:

+ "Câu thơ vững gót làm người ấy": "Câu thơ" ở đây không chỉ là văn chương nghệ thuật, mà là biểu tượng của văn hóa, của tri thức, của điểm tựa tinh thần và những bài học làm người ngay thẳng, kiên cường ("vững gót").

+ Ông bàn giao cho cháu cái phông văn hóa, cái bản lĩnh sống để cháu tự tin bước đi trên đường đời.

Kết đoạn

- Khái quát giá trị nghệ thuật: Thể thơ tự do linh hoạt, giọng điệu tâm tình, thủ pháp điệp từ ("bàn giao", "đẫm", "một chút") tạo nên nhịp điệu da diết, lắng đọng.

- Tổng kết nội dung và cảm xúc:

+ Hai khổ thơ là lời nhắn nhủ thiêng liêng về sự tiếp nối giữa các thế hệ.

+ Đoạn thơ khơi gợi trong lòng người đọc (và người cháu) lòng biết ơn sâu sắc đối với thế hệ đi trước, đồng thời ý thức được trách nhiệm của bản thân trong việc tiếp nhận và phát huy những giá trị tốt đẹp của cuộc sống.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Hai khổ thơ cuối bài “Bàn giao” của Vũ Quần Phương là lời ký thác thiêng liêng của thế hệ đi trước dành cho mai sau. Sau những dông bão cuộc đời, người ông chọn trao lại cho cháu một thế giới tràn đầy sức sống với “tháng giêng hương bưởi” và “cỏ mùa xuân xanh”. Điệp từ “đẫm” trong “đẫm nắng”, “đẫm yêu thương” gợi tả một cuộc sống viên mãn, giàu tình người mà ông đã dùng cả cuộc đời để gìn giữ. Thế nhưng, hành trang ông trao đi không chỉ có màu hồng. Ông thẳng thắn bàn giao cả “một chút buồn”, “chút cô đơn” — những khoảng lặng nhân bản giúp con người trưởng thành và biết thấu cảm. Tài sản lớn nhất, cốt lõi nhất chính là “câu thơ vững gót làm người”, biểu tượng của bản lĩnh, phông văn hóa và đạo đức sáng ngời. Bằng giọng thơ tâm tình, thủ pháp điệp từ tinh tế, đoạn thơ không chỉ là tình cảm ông cháu, mà còn thức tỉnh trong lòng thế hệ trẻ trách nhiệm tiếp nối, sống sao cho xứng đáng với những giá trị cao đẹp được trao truyền.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Ở hai khổ thơ cuối tác phẩm “Bàn giao”, Vũ Quần Phương đã chạm đến những rung cảm sâu xa nhất của tình yêu thương và sự tiếp nối thế hệ. Trải qua bao loạn lạc, người ông mong ước cháu được lớn lên trong sự bình yên của thiên nhiên với hương bưởi, cỏ xuân và đặc biệt là trong một xã hội ngập tràn nhân ái. Hình ảnh “mặt người đẫm nắng / đẫm yêu thương” là đích đến của một cuộc đời đáng sống, nơi cái đẹp và lòng tốt lên ngôi. Đáng quý hơn, người ông không giấu giếm quy luật cuộc đời; ông trao cả “một chút buồn”, “chút cô đơn” để nuôi dưỡng lòng trắc ẩn trong tâm hồn đứa cháu thơ ngây. Điểm tựa vững chắc nhất mà ông để lại chính là “câu thơ vững gót làm người” — món quà của tri thức và nhân cách sống kiên cường. Đoạn thơ mang âm hưởng nhẹ nhàng nhưng có sức nặng tựa ngàn cân, nhắc nhở chúng ta về lòng biết ơn và sứ mệnh gìn giữ những giá trị nhân văn cao cả trên trái đất này.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Hai khổ thơ khép lại bài thơ “Bàn giao” của Vũ Quần Phương chính là bản di chúc tinh thần vô giá mà người ông chuẩn bị cho hành trình vào đời của người cháu. Khổ thơ thứ ba mở ra không gian ngập tràn sắc xuân và tình người với “hương bưởi”, “cỏ xanh” và những khuôn mặt “đẫm yêu thương”. Đó là thành quả của sự hy sinh mà thế hệ đi trước dành tặng cho tương lai. Sang khổ cuối, giọng thơ trầm lắng hẳn khi ông bàn giao cả “một chút buồn”, “chút cô đơn”. Đó là cái nhìn thấu suốt của một đời người: cuộc sống vốn không toàn bích, và nỗi buồn chính là chất xúc tác để con người biết trân trọng hạnh phúc. Đoạn thơ đạt đến đỉnh cao triết lý ở câu “câu thơ vững gót làm người”. Đó là biểu tượng của lý tưởng sống, đạo lý làm người ngay thẳng, không gục ngã trước giông bão. Với thể thơ tự do cùng ngôn từ giản dị, đoạn trích khơi gợi niềm xúc động sâu sắc về tình lao động, tình người và trách nhiệm của người tiếp quản tương lai.

Bài tham khảo Mẫu 1

Hai khổ thơ cuối của bài thơ Bàn giao đã để lại trong em những rung động thật đẹp về tình yêu thương giữa các thế hệ. Nếu ở những khổ thơ trước, người ông muốn giữ lại những vất vả, nhọc nhằn của cuộc đời thì ở đây, ông trao cho cháu tất cả những gì trong trẻo và tốt đẹp nhất. Đó là “tháng giêng hương bưởi”, là “cỏ mùa xuân xanh dưới chân giày”, là những con người “đẫm yêu thương trên trái đất này”. Những hình ảnh ấy gợi nên một thế giới tươi sáng, tràn đầy sức sống và niềm tin. Qua cách điệp từ “bàn giao”, em cảm nhận được sự nâng niu, trân trọng của người ông khi gửi gắm cho cháu những giá trị đẹp đẽ của cuộc đời. Tuy nhiên, ông không chỉ trao niềm vui mà còn “một chút buồn”, “một chút cô đơn”. Đó là sự từng trải của một người đã đi qua nhiều thăng trầm và hiểu rằng con người chỉ thực sự trưởng thành khi biết đối diện với những cảm xúc ấy. Đặc biệt, câu thơ “câu thơ vững gót làm người ấy” khiến em xúc động nhất. Đó không chỉ là món quà của riêng người ông mà còn là hành trang tinh thần quý giá giúp cháu sống nhân hậu, bản lĩnh và có ích. Hai khổ thơ đã làm sáng lên vẻ đẹp của tình thân và gửi gắm một triết lí sâu sắc về sự tiếp nối giữa các thế hệ.

Bài tham khảo Mẫu 2

Đọc hai khổ thơ cuối bài Bàn giao, em cảm nhận được một tình yêu thương sâu nặng và đầy trách nhiệm của người ông dành cho cháu. Ông muốn trao lại cho thế hệ sau không phải những đau thương, mất mát mà là những vẻ đẹp tinh khôi của cuộc sống. Hương bưởi tháng giêng, cỏ xuân xanh mướt hay những gương mặt “đẫm yêu thương” đều là những hình ảnh giàu ý nghĩa biểu tượng. Chúng đại diện cho thiên nhiên tươi đẹp, cho tình người ấm áp và cho niềm tin vào tương lai. Cách lựa chọn những hình ảnh bình dị nhưng giàu sức gợi đã cho thấy tấm lòng nhân hậu và lạc quan của người ông. Điều khiến em suy ngẫm nhiều nhất là ông vẫn “bàn giao một chút buồn”, “chút cô đơn”. Bởi cuộc sống không chỉ có niềm vui mà còn có những khoảng lặng cần thiết để con người biết yêu thương, sẻ chia và trưởng thành hơn. Đó là bài học chân thực mà người ông muốn cháu thấu hiểu. Hình ảnh “câu thơ vững gót làm người” mang ý nghĩa như một lời dặn dò tha thiết: hãy sống tử tế, sống có nhân cách và biết giữ gìn những giá trị tốt đẹp của cuộc đời. Qua hai khổ thơ, em càng thêm trân trọng tình cảm gia đình và nhận ra trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc tiếp nối những điều tốt đẹp mà cha ông đã trao gửi.

Bài tham khảo Mẫu 3

Hai khổ thơ cuối của bài thơ Bàn giao mang đến cho em cảm giác ấm áp và xúc động như đang được lắng nghe lời tâm tình của một người ông hiền từ. Ông không để lại cho cháu những ký ức đau buồn của chiến tranh, nghèo khó hay những tháng ngày cơ cực mà trao lại những gì đẹp nhất của cuộc sống. Đó là mùi hương dịu dàng của tháng giêng, sắc xanh non của mùa xuân và những con người sống chan chứa nghĩa tình. Những hình ảnh ấy không chỉ tái hiện vẻ đẹp của thiên nhiên, cuộc sống mà còn thể hiện niềm tin yêu tha thiết của người ông vào con người và tương lai. Nhưng cuộc đời vốn không hoàn toàn bằng phẳng, vì thế ông cũng trao cho cháu “một chút buồn”, “một chút cô đơn”. Theo em, đó là những trải nghiệm cần thiết để con người biết suy nghĩ sâu sắc hơn, biết đồng cảm với người khác và thêm trân trọng hạnh phúc. Câu thơ “câu thơ vững gót làm người ấy” chính là điểm nhấn giàu ý nghĩa nhất. Người ông gửi gắm vào thơ những bài học làm người, những giá trị đạo đức và niềm tin vào cuộc sống. Khép lại đoạn thơ, em cảm nhận được một tình yêu thương bao la, một sự chuyển giao âm thầm mà thiêng liêng giữa các thế hệ. Đó cũng là lời nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết gìn giữ và tiếp nối những điều tốt đẹp mà cha ông đã trao lại.

Bài tham khảo Mẫu 4

Vũ Quần Phương là một hồn thơ tinh tế, giàu suy tư và luôn hướng ngòi bút vào những giá trị nhân văn của cuộc sống. Bài thơ Bàn giao là lời tâm tình tha thiết của người ông dành cho cháu, gửi gắm những điều đẹp đẽ nhất cho thế hệ tương lai. Hai khổ thơ cuối là lời khẳng định về những giá trị tươi sáng cùng những chiêm nghiệm sâu sắc mà ông muốn trao truyền lại. Trước hết, ông “bàn giao” cho cháu vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc đời bằng những hình ảnh giàu sức gợi: “tháng giêng hương bưởi”, “cỏ mùa xuân xanh dưới chân giày”. Hương bưởi dịu ngọt, sắc cỏ non xanh mướt đã mở ra một thế giới thanh bình, tràn đầy sức sống. Đó là thành quả mà thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng biết bao gian khổ để gìn giữ. Không chỉ trao thiên nhiên tươi đẹp, ông còn trao cho cháu những “mặt người đẫm nắng, đẫm yêu thương”. Điệp từ “đẫm” nhấn mạnh tình người nồng hậu, ấm áp đang lan tỏa trên trái đất. Sang khổ thơ cuối, ông không che giấu những khoảng lặng của cuộc đời mà chỉ “bàn giao một chút buồn”, “một chút cô đơn”. Những cảm xúc ấy giúp con người biết thấu cảm và trưởng thành hơn. Đặc biệt, hình ảnh “câu thơ vững gót làm người” là món quà tinh thần vô giá, tượng trưng cho tri thức, văn hóa và những bài học đạo đức giúp cháu bước đi vững vàng trên đường đời. Với giọng thơ tâm tình cùng điệp từ giàu sức biểu cảm, đoạn thơ đã gợi lên ý nghĩa thiêng liêng của sự tiếp nối giữa các thế hệ, khiến em thêm biết ơn và trân trọng những gì cha ông đã trao gửi.

Bài tham khảo Mẫu 5

Trong nền thơ ca hiện đại Việt Nam, Vũ Quần Phương để lại nhiều tác phẩm giàu chất suy tưởng và tình cảm nhân văn. Bài thơ Bàn giao là tiếng lòng của một người ông đang gửi gắm cho cháu những giá trị quý giá nhất của cuộc sống. Hai khổ thơ cuối đã thể hiện rõ mong ước ấy bằng những hình ảnh đẹp và những triết lí sâu sắc. Trước hết, ông bàn giao cho cháu “tháng giêng hương bưởi”, “cỏ mùa xuân xanh dưới chân giày” – những biểu tượng của sự sống, của niềm vui và tương lai tươi sáng. Thiên nhiên hiện lên thanh khiết, trong trẻo như một món quà vô giá mà thế hệ trước muốn gìn giữ cho thế hệ sau. Không chỉ có thiên nhiên, ông còn trao cho cháu những con người “đẫm nắng”, “đẫm yêu thương”. Điệp từ “đẫm” khiến người đọc cảm nhận được sự tràn đầy của ánh sáng, của tình người và niềm tin vào cuộc sống. Nhưng ông cũng hiểu rằng cuộc đời không chỉ có niềm vui nên đã thành thật trao lại “một chút buồn”, “một chút cô đơn”. Đó không phải là gánh nặng mà là những trải nghiệm cần thiết để con người hiểu giá trị của hạnh phúc và biết sẻ chia với người khác. Đặc biệt, “câu thơ vững gót làm người ấy” là lời nhắn nhủ đầy ý nghĩa. Câu thơ trở thành biểu tượng của bản lĩnh, nhân cách và những giá trị tinh thần giúp con người đứng vững trước mọi thử thách. Bằng giọng thơ thủ thỉ, chân thành, đoạn thơ đã khơi dậy trong em lòng biết ơn đối với thế hệ đi trước và ý thức sống đẹp để xứng đáng với những điều tốt đẹp được trao truyền.

Bài tham khảo Mẫu 6

Bài thơ Bàn giao của Vũ Quần Phương là một khúc tâm tình cảm động về sự tiếp nối giữa các thế hệ trong dòng chảy cuộc đời. Hai khổ thơ cuối đặc biệt gây xúc động bởi đó là những lời dặn dò đầy yêu thương của người ông dành cho cháu. Trước hết, ông muốn bàn giao cho cháu tất cả vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống. Hương bưởi tháng giêng thoang thoảng, cỏ mùa xuân xanh non dưới chân giày đã vẽ nên bức tranh thanh bình, tươi mới và đầy hi vọng. Đó không chỉ là cảnh sắc thiên nhiên mà còn là biểu tượng của tương lai tốt đẹp mà ông mong cháu được hưởng. Hơn thế nữa, ông còn trao cho cháu những “mặt người đẫm nắng, đẫm yêu thương”. Ánh nắng ở đây không chỉ là ánh sáng của thiên nhiên mà còn là ánh sáng của niềm tin, của tình người và lòng nhân ái. Tuy nhiên, với sự từng trải của mình, ông hiểu rằng cuộc sống không thể thiếu những nỗi buồn nên chỉ “bàn giao một chút buồn”, “một chút cô đơn”. Những khoảng lặng ấy giúp con người biết suy ngẫm, biết yêu thương và trưởng thành hơn sau mỗi thử thách. Đặc biệt, hình ảnh “câu thơ vững gót làm người” mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Đó là hành trang tinh thần quý báu gồm tri thức, văn hóa và những bài học đạo đức mà ông gửi lại cho cháu. Với thể thơ tự do, giọng điệu thủ thỉ và các điệp từ giàu sức gợi, đoạn thơ đã làm nổi bật tình yêu thương của người ông cũng như trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc giữ gìn, phát huy những giá trị tốt đẹp mà cha ông đã trao truyền.

Bài tham khảo Mẫu 7

Hai khổ thơ cuối bài thơ “Bàn giao” của Vũ Quần Phương là lời ký thác thiêng liêng, đong đầy yêu thương và trách nhiệm của thế hệ đi trước dành cho mai sau. Sau khi đã đi qua những năm tháng bom đạn, “sương muối đêm bay lạnh mặt người”, người ông chọn trao lại cho cháu một thế giới mới tinh khôi, ngập tràn sức sống. Đó là một không gian thanh bình với “tháng giêng hương bưởi” ngạt ngào và “cỏ mùa xuân xanh dưới chân giày”. Đặc biệt, điệp từ “đẫm” trong cụm từ “đẫm nắng”, “đẫm yêu thương” được nhà thơ sử dụng rất đắc địa, gợi tả một cuộc sống viên mĩ, nơi tình người hòa quyện cùng ánh sáng ấm áp của tự do. Thế nhưng, hành trang ông trao đi không chỉ có màu hồng của hạnh phúc. Bằng sự trải nghiệm của một đời người, ông thẳng thắn bàn giao cả “một chút buồn”, “chút cô đơn”. Đó không phải là sự bi lụy, mà là những khoảng lặng nhân bản cần có để nuôi dưỡng một tâm hồn biết thấu cảm, biết trân trọng những giá trị của hiện tại. Món quà cốt lõi, quý giá nhất chính là “câu thơ vững gót làm người”. Câu thơ ở đây là biểu tượng của văn hóa, của tri thức và nhân cách sống ngay thẳng, kiên cường, giúp cháu tự tin bước đi trên đường đời mà không bị quật ngã bởi giông bão. Với thể thơ tự do linh hoạt, giọng điệu tâm tình da diết cùng thủ pháp điệp từ tinh tế, đoạn thơ đã vượt lên trên tình cảm gia đình thông thường để trở thành lời nhắn nhủ mang tính thế hệ, thức tỉnh trong lòng người đọc ý thức trách nhiệm và lòng biết ơn sâu sắc đối với cội nguồn.

Bài tham khảo Mẫu 8

Ở hai khổ thơ cuối tác phẩm “Bàn giao”, Vũ Quần Phương đã chạm đến những sợi dây rung cảm sâu xa nhất trong lòng độc giả về sự tiếp nối thế hệ và tình yêu cuộc sống. Trải qua bao dông bão và "đất rung chuyển, xóm làng loạn lạc", điều người ông mong mỏi nhất là đứa cháu yêu thương được lớn lên trong bầu không khí hòa bình, ngập tràn hơi thở thiên nhiên. Hình ảnh “tháng giêng hương bưởi” và “cỏ mùa xuân” không chỉ gợi không gian ngày Tết sum vầy mà còn là biểu tượng của một tương lai tươi sáng. Đáng chú ý là hình ảnh những “mặt người đẫm nắng / đẫm yêu thương” — một bức tranh nhân văn tuyệt đẹp về một xã hội mà con người đối xử với nhau bằng lòng tốt và sự tử tế. Đọc đến khổ thơ cuối, người đọc không khỏi xúc động trước cái nhìn thấu suốt và bao dung của ông. Ông không giấu giếm quy luật cuộc đời; ông trao cho cháu “một chút buồn”, “chút cô đơn” như một chất xúc tác để làm giàu thêm thế giới tâm hồn, để cháu hiểu rằng cuộc đời vốn có cả những góc khuất. Điểm tựa vững chắc nhất, tài sản tinh thần vô giá mà ông để lại chính là “câu thơ vững gót làm người”. Lời thơ giản dị nhưng chứa đựng một triết lý sống sâu sắc: cái làm nên giá trị của một con người không phải là vật chất, mà là bản lĩnh, đạo đức và sự tự trọng để luôn đứng vững trên đôi chân của mình. Đoạn thơ khép lại bằng giọng điệu thủ thỉ như một lời ru, gieo vào lòng thế hệ trẻ hôm nay niềm tự hào và khát vọng sống cống hiến, sống sao cho xứng đáng với những gì được kế thừa.

Bài tham khảo Mẫu 9

Hai khổ thơ khép lại bài thơ “Bàn giao” của Vũ Quần Phương chính là bản di chúc tinh thần vô giá, một bài học nhân sinh sâu sắc về cách làm người. Nếu như ở những khổ thơ trước, người ông tái hiện lại quá khứ gian lao đầy máu và nước mắt, thì ở khổ ba, ông mở ra một chân trời mới lấp lánh niềm vui. Sự chuyển giao từ “mưa bụi rơi” buồn bã sang “tháng giêng hương bưởi” và “cỏ mùa xuân xanh” cho thấy thành quả vĩ đại của thế hệ đi trước: họ đã đánh đổi tuổi xuân để giữ lại sắc xuân cho con cháu. Biểu tượng “mặt người đẫm nắng” thể hiện một thế hệ mới được sưởi ấm bởi tự do và tình yêu thương bao la trên trái đất này. Điểm nhấn nghệ thuật sâu sắc nhất nằm ở khổ thơ cuối, khi nhịp thơ trầm lắng hẳn với điệp từ “một chút”. Người ông khéo léo nhắc nhở cháu rằng cuộc sống không phải là một lối đi rải đầy hoa hồng. Việc bàn giao “chút buồn”, “chút cô đơn” chính là cách ông dạy cháu diện mạo đích thực của cuộc đời, từ đó hình thành lòng trắc ẩn và sự kiên nhẫn. Câu thơ cuối cùng: “câu thơ vững gót làm người ấy / ông cũng bàn giao cho cháu luôn” mang sức nặng của một lời thề danh dự. “Vững gót làm người” là sống chính trực, có lý tưởng, có phông văn hóa làm bệ đỡ. Bằng ngôn từ mộc mạc nhưng giàu tính gợi hình, kết hợp với các biện pháp tu từ như điệp từ, liệt kê, đoạn thơ đã khẳng định một quy luật tất yếu của lịch sử: thế hệ trước ngã xuống hoặc già đi, thế hệ sau tiếp bước, mang theo cả vẻ đẹp cuộc sống và bản lĩnh làm người để viết tiếp những trang sử mới.

Bài tham khảo Mẫu 10

Hai khổ thơ cuối của bài thơ Bàn giao đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc về tình yêu thương và trách nhiệm của thế hệ đi trước dành cho thế hệ mai sau. Ông không bàn giao cho cháu những khó khăn, mất mát của cuộc đời mà trao lại những điều đẹp đẽ nhất: hương bưởi tháng giêng, màu xanh của cỏ mùa xuân và những con người “đẫm yêu thương trên trái đất này”. Qua đó, em cảm nhận được niềm tin yêu cuộc sống và mong muốn cháu sẽ lớn lên trong những điều tốt đẹp. Tuy nhiên, ông cũng “bàn giao một chút buồn”, “một chút cô đơn” bởi đó là những cảm xúc không thể thiếu trên hành trình trưởng thành của mỗi con người. Đặc biệt, hình ảnh “câu thơ vững gót làm người” thể hiện mong ước cháu sẽ sống tử tế, mạnh mẽ và có nghị lực vượt qua thử thách. Hai khổ thơ không chỉ thể hiện tình yêu thương tha thiết của người ông dành cho cháu mà còn gửi gắm bài học ý nghĩa về lẽ sống, giúp em thêm trân trọng những giá trị tốt đẹp mà các thế hệ đi trước đã vun đắp.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close