Viết đoạn văn phân tích điểm nhìn trong đoạn trích Biển người mênh môngMở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Nguyễn Ngọc Tư là nhà văn của những mảnh đời bình dị, trôi nổi nơi sông nước Nam Bộ. Biển người mênh mông là một truyện ngắn xúc động về tình người. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Nguyễn Ngọc Tư là nhà văn của những mảnh đời bình dị, trôi nổi nơi sông nước Nam Bộ. Biển người mênh mông là một truyện ngắn xúc động về tình người. - Nêu vấn đề nghị luận: Điểm nhìn nghệ thuật độc đáo là yếu tố then chốt làm nên chiều sâu cảm xúc cho đoạn trích. Thân đoạn - Hình thức điểm nhìn: + Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba (người kể chuyện giấu mặt), mang lại cái nhìn khách quan, bao quát toàn cảnh số phận các nhân vật (Phi, ông Sáu Đèo, người ngoại...). - Sự dịch chuyển và hòa phối điểm nhìn (Điểm nhìn bên trong): + Điểm nhìn trần thuật chủ yếu được đặt vào nhân vật Phi. Người kể chuyện như hóa thân vào tâm trạng của Phi để thấu suốt những góc khuất nội tâm: sự cô đơn từ thuở nhỏ, nỗi đau thầm kín về gốc gác, và niềm xúc động nghẹn ngào khi được ông Sáu Đèo quan tâm ("lòng anh lặng đi, nghe nhói ran cả ngực"). + Có sự đan xen giữa điểm nhìn hiện tại (cuộc gặp gỡ, chia ly với ông Sáu Đèo) và điểm nhìn quá khứ (ký ức về ngoại, về người mẹ, người cha hờ hững) thông qua dòng hồi tưởng của Phi. - Tác dụng nghệ thuật: + Giúp người đọc thấu cảm sâu sắc nỗi cô đơn, lạc lõng nhưng cũng đầy lòng trắc ẩn, bao dung của nhân vật Phi và ông Sáu Đèo. + Tạo nên giọng điệu trần thuật trầm buồn, đậm chất trữ tình đặc trưng của Nguyễn Ngọc Tư. + Làm nổi bật chủ đề: Giữa "biển người mênh mông" đầy trắc trở, con người vẫn luôn khao khát kết nối, sưởi ấm cho nhau bằng tình yêu thương thuần khiết nhất. Kết đoạn - Khẳng định sự thành công trong việc lựa chọn và tổ chức điểm nhìn của tác giả. - Điểm nhìn tinh tế ấy đã để lại dư âm sâu sắc trong lòng độc giả về tình người ấm áp. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Đoạn trích Biển người mênh mông của Nguyễn Ngọc Tư thể hiện nghệ thuật tổ chức điểm nhìn vô cùng tinh tế. Dù sử dụng ngôi kể thứ ba, người kể chuyện đã hoàn toàn ẩn mình để nhường tiêu điểm nhìn cho nhân vật Phi. Qua lăng kính nội tâm của một chàng trai chịu nhiều tổn thương, thế giới hiện lên đầy rẫy những khoảng trống: từ xóm trọ mưa dầm đến ký ức vụn vỡ về người mẹ vội vã và người cha lạnh lùng. Đặc biệt, sự dịch chuyển điểm nhìn từ hiện tại về quá khứ qua dòng hồi tưởng đã kết nối nỗi đau của Phi với hành trình tìm vợ vô vọng của ông Sáu Đèo. Điểm nhìn bên trong này giúp nhà văn không cần sa đà vào kể lể mà vẫn chạm đến tận cùng nỗi cô đơn của những thân phận trôi dạt. Chính điểm nhìn thấu cảm ấy đã làm bật lên giá trị nhân đạo sâu sắc: giữa "biển người" mênh mông và lạnh lẽo, con người luôn khát khao được nhìn nhận, thấu hiểu và sưởi ấm bằng một tình thương chân thành, mộc mạc nhất. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Trong đoạn trích, Nguyễn Ngọc Tư đã kiến tạo một điểm nhìn trần thuật đậm chất trữ tình khi hòa lẫn giọng kể ngôi thứ ba vào thế giới nội cảm của nhân vật Phi. Điểm nhìn không dừng lại ở bề nổi của cảnh vật – cái xóm Rạch Chùa mưa ngập bèo xanh – mà soi thấu những "cựa quậy" âm thầm trong lồng ngực nhân vật. Qua con mắt của Phi, hình ảnh ông Sáu Đèo nhỏ quắt, nâng niu bộ đồ kaki hay tiếng bìm bịp kêu "nhỏ xuống từng giọt máu" hiện lên sống động và nhức nhối. Sự đan xen linh hoạt giữa điểm nhìn hiện tại và những lát cắt ký ức về người ngoại quá cố tạo nên một không gian nghệ thuật đồng hiện, nơi nỗi cô đơn kết tinh thành lòng trắc ẩn. Điểm nhìn nghệ thuật này giúp tác phẩm mang giọng điệu trầm buồn nhưng ấm áp. Nó chứng minh rằng, dù cuộc đời có bạc bẽo, thì cái nhìn hướng về nhau bằng sự bao dung, trân trọng vẫn là sợi dây neo giữ phần người lương thiện nhất. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Thành công lớn nhất của đoạn trích nằm ở điểm nhìn nghệ thuật đa chiều, chuyển dịch linh hoạt nhưng luôn bám sâu vào tâm giới của Phi. Nhà văn không đứng ngoài cuộc để phán xét mà chọn cách nhìn cuộc đời bằng đôi mắt của một người trẻ mang vết sẹo từ khước. Từ điểm nhìn ấy, những chi tiết đời thường như mái tóc dài không người nhắc cắt, hay lời dặn "nhìn nhau phải nhìn mặt tốt của nhau" của ông Sáu đều mang sức nặng triết lý. Điểm nhìn của Phi không chỉ phản chiếu nỗi cô đơn tự thân, mà còn là sự đồng điệu với nỗi đau mất mát của ông Sáu Đèo. Sự gặp gỡ giữa hai thế hệ, hai con người xa lạ qua một điểm nhìn bao dung đã nâng tầm tác phẩm: "biển người" mênh mông không còn là sự rợn ngợp của địa lý, mà là nỗi lạc lõng khi thiếu vắng sự kết nối tâm hồn. Nguyễn Ngọc Tư đã dùng điểm nhìn tinh tế này để khẳng định một chân lý: tình người chính là ngọn hải đăng duy nhất cứu rỗi những kiếp người trôi dạt. Bài tham khảo Mẫu 1 Điểm nhìn trần thuật là một trong những yếu tố nghệ thuật đặc sắc góp phần làm nên giá trị của đoạn trích “Biển người mênh mông”. Nguyễn Ngọc Tư lựa chọn người kể chuyện ở ngôi thứ ba nhưng chủ yếu đặt điểm nhìn vào nhân vật Phi. Từ điểm nhìn ấy, người đọc không chỉ theo dõi những sự việc diễn ra trong cuộc sống mà còn được thâm nhập vào thế giới nội tâm đầy tổn thương của nhân vật. Những dòng hồi tưởng về tuổi thơ thiếu vắng tình thương của cha, sự gắn bó với người bà ngoại và cảm giác cô độc khi trưởng thành đều hiện lên chân thực, cảm động. Đặc biệt, điểm nhìn còn linh hoạt dịch chuyển sang nhân vật ông Sáu Đèo. Qua câu chuyện về hành trình gần bốn mươi năm đi tìm người vợ đã bỏ đi, người đọc cảm nhận được nỗi đau, sự thủy chung và khát vọng yêu thương của một con người già nua nhưng không thôi hy vọng. Sự luân chuyển điểm nhìn giữa Phi và ông Sáu đã tạo nên sự đồng điệu giữa hai số phận cô đơn, giúp họ soi chiếu và thấu hiểu lẫn nhau. Nhờ vậy, câu chuyện không chỉ là hành trình của riêng một nhân vật mà trở thành bản hòa âm của những kiếp người lạc lõng giữa cuộc đời rộng lớn. Qua nghệ thuật trần thuật tinh tế ấy, tác giả gửi gắm thông điệp sâu sắc về giá trị của tình người trong “biển người mênh mông”. Bài tham khảo Mẫu 2 Trong đoạn trích “Biển người mênh mông”, Nguyễn Ngọc Tư đã sử dụng điểm nhìn trần thuật vô cùng tinh tế để khắc họa chiều sâu tâm lí nhân vật. Người kể chuyện tuy ở ngôi thứ ba nhưng luôn theo sát cảm xúc, suy nghĩ của Phi. Qua điểm nhìn ấy, những rung động rất nhỏ trong tâm hồn anh đều được tái hiện chân thực: nỗi nhớ ngoại da diết, cảm giác tủi thân khi không được cha yêu thương, niềm hạnh phúc giản dị khi có người nhắc nhở chuyện tóc tai, ăn uống. Điểm nhìn gắn với Phi giúp người đọc nhận ra đằng sau vẻ ngoài phong trần, bất cần là một tâm hồn giàu tình cảm và luôn khát khao được quan tâm. Không dừng lại ở đó, tác giả còn mở rộng điểm nhìn sang ông Sáu Đèo để kể về cuộc đời lênh đênh và mối tình dang dở của ông. Chính sự thay đổi điểm nhìn này làm cho bức tranh cuộc sống trở nên đa chiều, chân thực hơn. Hai con người khác thế hệ nhưng cùng mang trong mình những khoảng trống không thể lấp đầy đã tìm thấy ở nhau sự đồng cảm. Đến cuối tác phẩm, khi ông Sáu ra đi, điểm nhìn lại trở về với Phi, làm nổi bật cảm giác mất mát, hụt hẫng của anh. Nhờ nghệ thuật lựa chọn điểm nhìn linh hoạt, nhà văn đã chạm đến những tầng sâu nhất của cảm xúc con người, để lại nhiều dư âm trong lòng người đọc. Bài tham khảo Mẫu 3 Thành công nổi bật của đoạn trích “Biển người mênh mông” nằm ở nghệ thuật xây dựng điểm nhìn trần thuật giàu tính nhân văn. Người kể chuyện ở ngôi thứ ba nhưng đặt điểm nhìn chủ yếu vào Phi, nhờ đó câu chuyện được kể bằng sự quan sát khách quan mà vẫn đậm chất trữ tình. Qua những hồi ức và suy tư của Phi, người đọc hiểu được bi kịch của một con người lớn lên trong mặc cảm về thân phận, luôn sống trong cảm giác thiếu hụt tình thân. Từ điểm nhìn ấy, hình ảnh ông Sáu Đèo xuất hiện như một tia sáng ấm áp trong cuộc đời Phi. Nhà văn tiếp tục dịch chuyển điểm nhìn sang ông Sáu để mở ra một câu chuyện khác: câu chuyện về sự chờ đợi, kiếm tìm và lòng chung thủy gần như tuyệt đối. Nhờ sự đan xen điểm nhìn giữa hai nhân vật, tác giả không chỉ khắc họa tính cách mà còn làm nổi bật mối dây liên kết vô hình giữa họ. Đó là sự gặp gỡ của những tâm hồn cô độc, những con người đang đi tìm nơi nương tựa giữa dòng đời rộng lớn. Đặc biệt, ở phần kết, điểm nhìn tập trung vào Phi trước sự ra đi của ông Sáu khiến nỗi buồn lan tỏa sâu xa hơn. Câu văn “Biển người thì mênh mông vậy...” trở thành tiếng thở dài về sự cô đơn của con người, đồng thời khẳng định ý nghĩa quý giá của tình yêu thương, sự sẻ chia trong cuộc sống. Bài tham khảo Mẫu 4 Trong đoạn trích Biển người mênh mông, Nguyễn Ngọc Tư đã phô diễn nghệ thuật tổ chức điểm nhìn vô cùng tinh tế và giàu sức gợi. Dù sử dụng ngôi kể thứ ba khách quan, nhà văn đã chủ động di chuyển tiêu điểm nhìn nhập sâu vào thế giới nội tâm của nhân vật Phi. Qua lăng kính của một người trẻ mang vết sẹo tổn thương từ thuở ấu thơ – một đứa trẻ "sinh ra không có ba", bị mẹ bỏ lại và lớn lên trong sự lạnh lẽo của người cha hờ hững – thế giới hiện lên đầy rợn ngợp và trống trải. Điểm nhìn từ bên trong này giúp tác giả bắt trọn những rung động khẽ khàng nhất trong tâm hồn Phi: một cái "nhói ran cả ngực" khi ông Sáu Đèo nhắc chuyện tóc tai, hay niềm bàng hoàng, thèm khát tiếng gọi thức dậy giữa buổi sáng mưa long tong trên mái nhà. Đặc biệt, việc đan xen linh hoạt giữa điểm nhìn hiện tại tại xóm trọ nghèo và điểm nhìn quá khứ qua dòng hồi tưởng về người ngoại quá cố đã tạo nên cấu trúc đồng hiện của nỗi cô đơn. Điểm nhìn không dừng lại ở việc quan sát số phận, mà nó đi xuyên qua những mảnh vỡ cuộc đời để thiết lập sự đồng điệu giữa Phi và ông Sáu Đèo – hai thế hệ, hai kiếp người trôi dạt vô tình va vào nhau. Chính phương thức trần thuật này đã nâng tầm giá trị nhân đạo cho tác phẩm. Giữa "biển người" mênh mông của cơ cực và lãng quên, điểm nhìn bao dung, thấu cảm của nhà văn đã chứng minh rằng: con người dù có phong trần, rách nát đến đâu, vẫn luôn khát khao được nhìn nhận và neo đậu vào nhau bằng tình thương mộc mạc, thuần khiết nhất. Bài tham khảo Mẫu 5 Đoạn trích Biển người mênh mông là minh chứng cho thấy tài năng của Nguyễn Ngọc Tư trong việc kiến tạo một điểm nhìn nghệ thuật đậm chất trữ tình. Người kể chuyện ẩn mình nhưng toàn bộ cảnh vật, con người trong tác phẩm đều được soi chiếu qua đôi mắt đầy trắc ẩn và cô độc của Phi. Điểm nhìn không gian được thu hẹp từ xóm Rạch Chùa mưa dầm bèo dạt vào căn phòng trọ trống huếch, rồi mở rộng ra "biển người mênh mông" ngoài kia, tạo nên một sự tương phản sâu sắc giữa cái nhỏ bé của kiếp người và cái vô tận của cuộc đời. Dưới điểm nhìn thời gian đồng hiện, ký ức và hiện tại nhòa vào nhau; tiếng bìm bịp kêu "nhỏ xuống từng giọt máu" ở hiện tại khơi dậy triền dừa nước xanh miết của quá khứ, biến nỗi nhớ quê thành một vết thương âm ỉ. Tác giả không miêu tả nỗi đau một cách trực diện mà để nó tự cựa quậy thông qua cách Phi quan sát ông Sáu Đèo: từ dáng vẻ "nhỏ quắt quằn quặt" ngồi quạt cho bộ đồ kaki đến đôi mắt ràn rụa nước mắt khi nhắc về người vợ mất tích. Sự hòa phối điểm nhìn giữa người kể chuyện và nhân vật giúp giọng điệu đoạn trích mang một nỗi buồn thương kiêu hãnh, không bi lụy. Nguyễn Ngọc Tư đã dùng một điểm nhìn hết sức dịu dàng để nhìn vào những góc tối của số phận, từ đó khẳng định một triết lý nhân sinh sâu sắc: cái nhìn trân trọng, "nhìn vào mặt tốt của nhau" chính là sợi dây duy nhất cứu rỗi những tâm hồn đang lạc lối giữa dòng đời vạn biến. Bài tham khảo Mẫu 6 Thành công nghệ thuật lớn nhất của đoạn trích nằm ở điểm nhìn đa chiều, chuyển dịch linh hoạt nhưng bám rễ sâu sắc vào trải nghiệm hiện sinh của nhân vật Phi. Nguyễn Ngọc Tư không đứng ở vị thế một kẻ bề trên để phán xét lối sống "bê bối, bụi bặm" của chàng ca sĩ hát rong, mà chọn cách nhìn cuộc đời bằng chính đôi mắt mang trải nghiệm nếm trải của anh. Từ điểm nhìn nội tâm này, những chi tiết tưởng chừng rất nhỏ nhặt như mái tóc dài "bầy hầy", lai quần jean rách te tua, hay thói quen uống rượu say khướt mỗi đêm đều được cắt nghĩa một cách đầy xót xa: đó là sự phản kháng âm thầm trước một thế giới quá đỗi lạnh lùng và thiếu vắng sự quan tâm. Thú vị hơn, điểm nhìn của Phi còn đóng vai trò là một "tấm gương soi" phản chiếu cuộc đời ông Sáu Đèo. Qua cách Phi lắng nghe lời dặn dò về con bìm bịp, người đọc nhận ra một bài học triết lý sâu xa về cách hành xử giữa con người với con người: "đừng chấp nê mấy thứ hư thúi", phải nhìn nhau bằng lòng vị tha. Đoạn kết tác phẩm khi điểm nhìn kéo rộng ra không gian "biển người mênh mông" đầy rẫy những gương mặt cười đùa nhưng không một ai nhắc Phi cắt tóc đã đẩy bi kịch cô đơn lên đến đỉnh điểm. Bằng việc tổ chức điểm nhìn nghệ thuật sắc sảo và thấu suốt, Nguyễn Ngọc Tư đã chạm đến bản chất của hạnh phúc: điều đáng sợ không phải là sự nghèo đói về vật chất, mà là sự lạc lõng, vô hướng khi con người bị mất kết nối tâm hồn giữa cõi nhân sinh rộng lớn này. Bài tham khảo Mẫu 7 Nguyễn Ngọc Tư là nhà văn tiêu biểu của văn học đương đại Việt Nam, gắn bó với những phận người nhỏ bé, cô đơn nơi miền sông nước Nam Bộ. Truyện ngắn Biển người mênh mông không chỉ gây xúc động bởi câu chuyện giàu tính nhân văn mà còn bởi nghệ thuật xây dựng điểm nhìn đặc sắc. Đoạn trích được kể ở ngôi thứ ba, người kể chuyện giấu mặt, tạo nên cái nhìn khách quan và bao quát về cuộc đời các nhân vật. Tuy nhiên, điểm nhìn trần thuật chủ yếu được đặt vào nhân vật Phi. Qua những dòng hồi tưởng, suy tư và cảm nhận của Phi, người đọc dần khám phá thế giới nội tâm nhiều tổn thương của anh: một tuổi thơ thiếu vắng tình cha, nỗi mặc cảm về thân phận và sự cô độc kéo dài đến tận tuổi trưởng thành. Chi tiết “lòng anh lặng đi, nghe nhói ran cả ngực” khi được ông Sáu Đèo nhắc chuyện tóc tai cho thấy người kể chuyện đã hòa nhập sâu vào cảm xúc nhân vật. Điểm nhìn còn linh hoạt dịch chuyển giữa hiện tại và quá khứ, từ cuộc gặp gỡ với ông Sáu đến những ký ức về bà ngoại, người mẹ, người cha lạnh nhạt. Cách tổ chức điểm nhìn ấy giúp nhân vật hiện lên chân thực, giàu chiều sâu tâm lí, đồng thời tạo nên giọng điệu trần thuật trầm lắng, tha thiết. Qua đó, Nguyễn Ngọc Tư khẳng định rằng giữa biển người rộng lớn, điều con người khao khát nhất vẫn là được yêu thương, được thấu hiểu và có một nơi để thuộc về. Bài tham khảo Mẫu 8 Là cây bút giàu chất trữ tình và nhân văn, Nguyễn Ngọc Tư luôn có khả năng đi sâu vào những ngóc ngách tinh vi của tâm hồn con người. Điều đó được thể hiện rõ qua nghệ thuật xây dựng điểm nhìn trong đoạn trích Biển người mênh mông. Câu chuyện được kể bằng ngôi thứ ba nhưng điểm nhìn chủ yếu gắn với nhân vật Phi, khiến người đọc như được sống cùng những cảm xúc thầm kín của anh. Từ hiện tại cô quạnh trong căn nhà thuê nghèo nàn, dòng ý thức của Phi liên tục trở về quá khứ: nhớ ngoại, nhớ tuổi thơ thiếu thốn tình thân, nhớ ánh nhìn lạnh lùng của người cha. Nhờ điểm nhìn bên trong ấy, nỗi đau của Phi không được kể bằng những lời than vãn mà hiện lên âm thầm, thấm thía. Đồng thời, người kể chuyện cũng khéo léo hòa phối điểm nhìn với nhân vật ông Sáu Đèo, để từ câu chuyện tìm vợ suốt gần bốn mươi năm, người đọc cảm nhận được một trái tim thủy chung, nhân hậu đến cảm động. Hai số phận cô đơn gặp nhau, sưởi ấm cho nhau bằng những quan tâm rất đỗi bình dị. Chính sự dịch chuyển điểm nhìn linh hoạt giữa hiện tại và hồi ức, giữa Phi và ông Sáu, đã tạo nên chiều sâu cảm xúc cho tác phẩm. Nhờ vậy, chủ đề về tình người và khát vọng được gắn kết giữa cuộc đời rộng lớn được thể hiện đầy ám ảnh, để lại trong lòng người đọc một dư âm buồn mà đẹp. Bài tham khảo Mẫu 9 Trong truyện ngắn Biển người mênh mông, Nguyễn Ngọc Tư đã lựa chọn điểm nhìn nghệ thuật vô cùng tinh tế, góp phần làm nên sức lay động sâu xa của tác phẩm. Người kể chuyện xuất hiện ở ngôi thứ ba, tạo điều kiện quan sát khách quan toàn bộ câu chuyện, nhưng điểm nhìn chủ đạo lại được đặt vào Phi. Qua lăng kính của nhân vật này, người đọc cảm nhận rõ nỗi cô đơn của một con người lớn lên trong sự thiếu hụt tình thương, luôn sống lặng lẽ và khép kín giữa cuộc đời. Những ký ức về bà ngoại, về người mẹ tất bật và người cha hờ hững hiện về như những lớp sóng ngầm trong tâm hồn Phi. Đặc biệt, khi ông Sáu Đèo xuất hiện với những lời hỏi han giản dị, điểm nhìn của Phi đã giúp người đọc cảm nhận hết sự xúc động nghẹn ngào của anh trước một tình thương tưởng chừng rất nhỏ bé nhưng lại vô cùng quý giá. Tác giả còn đan xen điểm nhìn hiện tại với những miền ký ức xa xôi, khiến dòng trần thuật giàu chất suy tư và cảm xúc. Từ đó, hình ảnh Phi và ông Sáu Đèo hiện lên như hai mảnh đời cô độc đang nương tựa vào nhau để chống chọi với những khoảng trống của số phận. Có thể nói, việc lựa chọn và tổ chức điểm nhìn một cách linh hoạt đã giúp Nguyễn Ngọc Tư khắc họa thành công vẻ đẹp của tình người. Dù biển đời có mênh mông đến đâu, tình yêu thương chân thành vẫn là bến đỗ ấm áp nhất của con người. Bài tham khảo Mẫu 10 Nguyễn Ngọc Tư đã lựa chọn điểm nhìn trần thuật rất linh hoạt và giàu sức biểu cảm trong đoạn trích Biển người mênh mông. Người kể chuyện ngôi thứ ba nhưng chủ yếu đặt điểm nhìn vào nhân vật Phi, từ đó dẫn dắt người đọc khám phá thế giới nội tâm đầy cô đơn, thiếu thốn tình thương của anh. Qua những dòng hồi tưởng về bà ngoại, về người mẹ và người cha lạnh nhạt, những suy nghĩ như “không biết có ai la rầy, có ai để ý đâu mà biết”, người đọc cảm nhận sâu sắc nỗi buồn, sự lạc lõng và khát khao được yêu thương của Phi. Bên cạnh đó, điểm nhìn còn được dịch chuyển sang nhân vật ông Sáu Đèo qua những câu chuyện về cuộc đời lênh đênh sông nước, về hành trình gần bốn mươi năm đi tìm người vợ đã bỏ đi. Sự thay đổi điểm nhìn ấy giúp nhân vật hiện lên chân thực, đa chiều, đồng thời làm nổi bật sự đồng cảm giữa hai con người cô độc giữa dòng đời rộng lớn. Đặc biệt, ở cuối đoạn trích, điểm nhìn được đặt vào Phi khi ông Sáu ra đi, qua đó khắc họa nỗi trống vắng, mất mát và sự tiếc nuối của anh trước tình cảm chân thành hiếm hoi mà mình từng có. Nhờ nghệ thuật lựa chọn và di chuyển điểm nhìn tinh tế, tác giả đã thể hiện sâu sắc chủ đề về tình người và nỗi cô đơn giữa “biển người mênh mông”.
|






Danh sách bình luận