Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ của em sau khi đọc bài thơ Bến đò ngày mưa (Anh Thơ)Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Tác giả Anh Thơ là hồn thơ tiêu biểu của bức tranh làng quê Việt Nam; Bến đò ngày mưa là một bài thơ tả cảnh ngụ tình đặc sắc. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Tác giả Anh Thơ là hồn thơ tiêu biểu của bức tranh làng quê Việt Nam; Bến đò ngày mưa là một bài thơ tả cảnh ngụ tình đặc sắc. - Cảm xúc chung: Bài thơ gợi lên trong lòng người đọc một nỗi buồn man mác, trầm buồn nhưng rất đỗi thân thuộc, bình dị về làng quê trong một ngày mưa gió. Thân đoạn - Cảm nhận về bức tranh thiên nhiên (Hai khổ đầu): + Sự thấu cảm với thiên nhiên qua các từ ngữ gợi hình, gợi cảm: "tre rũ rợi", "chuối bơ phờ", dòng sông trôi "rào rạt". Thiên nhiên như cũng mang tâm trạng, thấm đẫm cái lạnh và sự mỏi mệt của những ngày mưa xám xịt. + Hình ảnh "con thuyền cắm lại đậu trơ vơ" và "vài quán hàng không khách đứng xo ro" gợi sự trống trải, cô đơn và lạnh lẽo đến nao lòng. - Cảm nhận về hình ảnh con người (Hai khổ sau): + Sự thương cảm trước cuộc sống mưu sinh nghèo khó, tĩnh lặng: Hình ảnh bác lái buồm hút điếu thuốc tìm hơi ấm, bà hàng nước "sù sụ sặc hơi, ho". + Ấn tượng mạnh với câu thơ: "Thúng đội đầu như đội cả trời mưa": Trân trọng, xót xa trước cái lam lũ, nhọc nhằn nhưng đầy kiên cường của người lao động vùng quê. - Đánh giá nghệ thuật nghệ thuật làm nên cảm xúc: + Bút pháp tả cảnh ngụ tình tinh tế, cách sử dụng từ láy đắt giá (rũ rợi, bơ phờ, rào rạt, trơ vơ, xo ro, hoạ hoằn). + Nhịp điệu chậm rãi, trầm buồn như chính nhịp rơi của cơn mưa xứ Bắc. Kết đoạn - Khẳng định giá trị bài thơ: Bến đò ngày mưa không chỉ là bức tranh phong cảnh mà còn là bức tranh tâm trạng, thể hiện tình yêu quê hương kín đáo, sâu sắc của tác giả. - Dấu ấn cá nhân: Bài thơ khơi gợi trong em lòng trắc ẩn, sự đồng cảm với những kiếp người lam lũ và thêm yêu, thêm trân trọng những vẻ đẹp bình dị của quê hương xứ sở. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Bài thơ Bến đò ngày mưa của Anh Thơ đã chạm vào lòng người đọc một nỗi buồn man mác, trầm buồn của cảnh vật làng quê. Qua ngòi bút tả cảnh ngụ tình tinh tế, không gian bến đò hiện lên thật lạnh lẽo và tiêu điều. Từ những khóm tre "rũ rợi", rặng chuối "bơ phờ" dầm mưa cho đến con thuyền "đậu trơ vơ", tất cả đều như thấm đẫm cái lạnh và sự mỏi mệt. Cảnh vật không vô tri mà dường như đang mang nặng tâm tư, co ro trong sự trống trải của "bến vắng". Đọc thơ, ta không chỉ thấy mưa rơi trên bến nước, mà như thấy cả một khoảng lặng lay động trong tâm hồn. Lối viết giàu chất họa và nhịp điệu chậm rãi đã khơi gợi trong tôi một niềm hoài niệm sâu sắc, một tình yêu tha thiết đối với những vẻ đẹp bình dị, dẫu đượm buồn, của quê hương xứ sở. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Đọc Bến đò ngày mưa của Anh Thơ, tôi bị ám ảnh sâu sắc bởi bức tranh mưu sinh đầy lam lũ của con người nơi làng quê nghèo. Giữa cái lạnh lẽo của quán hàng không khách, hình ảnh bác lái buồm hút thuốc tìm hơi ấm hay tiếng ho "sù sụ" của bà hàng nước gợi lên sự xót xa đến nghẹn ngào. Đặc biệt, câu thơ "Thúng đội đầu như đội cả trời mưa" là một điểm nhấn nghệ thuật đầy sức nặng. Hình ảnh ấy ngợi ca sự kiên cường nhưng cũng lột tả trọn vẹn nỗi nhọc của những người lao động vùng quê dưới gánh nặng mưu sinh. Bài thơ không chỉ là một bức tranh phong cảnh, mà còn là tiếng lòng thấu cảm, đầy trắc ẩn của nữ sĩ trước những kiếp người nhỏ bé. Tác phẩm gieo vào lòng tôi niềm thương cảm sâu sắc và sự trân trọng khôn nguôi dành cho những con người thầm lặng ấy. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Bến đò ngày mưa của Anh Thơ là một nốt nhạc trầm, tĩnh lặng nhưng có sức ngân vang mạnh mẽ trong lòng độc giả. Bằng việc sử dụng hệ thống từ láy giàu giá trị biểu cảm như rũ rợi, bơ phờ, xo ro, tác giả đã khắc họa thành công một bến quê đượm buồn, cô tịch dưới màn mưa xứ Bắc. Thiên nhiên và con người như hòa vào nhau trong cái tĩnh lặng "họa hoằn" của những chuyến đò ngang. Sự tinh tế của bài thơ nằm ở chỗ: đằng sau cảnh sắc ảm đạm, lạnh lẽo ấy lại là một tâm hồn gắn bó sâu sắc, một cái nhìn dõi theo đầy trìu mến và xót thương của nhà thơ đối với quê hương. Bài thơ thức tỉnh trong tôi những rung động nguyên sơ nhất về tình yêu nguồn cội, khiến tôi thêm yêu và trân trọng những góc khuất bình dị, nhọc nhằn của cuộc sống quanh mình. Bài tham khảo Mẫu 1 Sau khi đọc bài thơ Bến đò ngày mưa của Anh Thơ, em cảm thấy lòng mình lắng lại bởi một nỗi buồn nhẹ nhàng mà sâu thẳm. Chỉ bằng vài nét chấm phá giản dị, nhà thơ đã dựng lên trước mắt người đọc khung cảnh bến đò quê trong cơn mưa dài lạnh lẽo. Những hình ảnh “tre rũ rợi”, “chuối bơ phờ”, “con thuyền đậu trơ vơ” không chỉ gợi cái ướt át của thiên nhiên mà còn khiến cảnh vật như mang tâm trạng cô đơn, hiu quạnh. Đặc biệt, em rất ấn tượng với hình ảnh con người trong mưa: bác lái đò lặng lẽ hút thuốc, bà hàng co ro trong hơi lạnh, người đi chợ nhọc nhằn “đội cả trời mưa” trên vai. Họ hiện lên thật nhỏ bé giữa thiên nhiên mênh mang nhưng vẫn âm thầm chịu đựng, mưu sinh. Cái hay của bài thơ là không có những lời than thở trực tiếp, nhưng qua nhịp thơ chậm buồn và nghệ thuật tả cảnh ngụ tình, người đọc vẫn cảm nhận rõ sự heo hút của làng quê ngày mưa. Bài thơ khiến em thêm yêu vẻ đẹp bình dị của quê hương và càng trân trọng hơn cuộc sống lam lũ của những con người lao động nghèo mà giàu sức sống. Bài tham khảo Mẫu 2 Đọc bài thơ Bến đò ngày mưa của Anh Thơ, em như được hòa vào một không gian quê xưa đầy u buồn và tĩnh lặng. Cơn mưa trong bài thơ không dữ dội mà âm thầm, dai dẳng, phủ lên cảnh vật một màu xám lạnh. Những hàng tre “rũ rợi”, cây chuối “bơ phờ”, dòng sông “trôi rào rạt” đã làm hiện lên bức tranh thiên nhiên vừa chân thực vừa giàu cảm xúc. Em đặc biệt thích cách tác giả dùng từ rất tinh tế, khiến cảnh vật như có linh hồn và biết buồn cùng con người. Giữa khung cảnh ấy, những con người nơi bến đò hiện ra càng đáng thương hơn: vài quán hàng vắng khách đứng co ro, bác lái đò lặng lẽ hút điếu thuốc để quên đi cái rét, người đi chợ vất vả bước qua đường lầy lội. Hình ảnh “thúng đội đầu như đội cả trời mưa” khiến em xúc động nhất vì nó gợi lên biết bao nhọc nhằn, cơ cực của người dân quê. Dù cuộc sống thiếu thốn, họ vẫn lặng lẽ tồn tại như bến đò âm thầm giữa dòng sông. Bài thơ giúp em cảm nhận được vẻ đẹp bình dị của làng quê Việt Nam và hiểu hơn nỗi vất vả của người lao động trong cuộc sống xưa. Bài tham khảo Mẫu 3 Bài thơ Bến đò ngày mưa của Anh Thơ đã để lại trong em nhiều cảm xúc man mác khó quên. Qua ngòi bút tinh tế của tác giả, bến đò quê hiện lên thật vắng vẻ và lạnh buồn trong cơn mưa kéo dài. Thiên nhiên như nhuốm đầy tâm trạng với hình ảnh “tre rũ rợi”, “chuối bơ phờ”, con thuyền thì “đậu trơ vơ” bên dòng sông rào rạt nước mưa. Em cảm nhận được sự cô độc và lặng lẽ bao trùm lên cả không gian. Không chỉ có cảnh vật, con người trong bài thơ cũng hiện lên đầy nhọc nhằn, lam lũ. Bác lái đò ghé buồm hút thuốc trong im lặng, bà hàng thì co ro vì lạnh, người đi chợ hiếm hoi xuất hiện giữa màn mưa nặng nề. Cuộc sống nơi bến đò nghèo khó nhưng rất đỗi chân thật. Điều khiến em xúc động nhất là dù khung cảnh buồn đến đâu, bài thơ vẫn gợi một vẻ đẹp rất riêng của làng quê Việt Nam: mộc mạc, bình yên và giàu tình người. Với thể thơ giàu nhạc điệu cùng nghệ thuật tả cảnh ngụ tình đặc sắc, tác giả đã làm cho bức tranh ngày mưa không chỉ hiện lên bằng hình ảnh mà còn thấm vào lòng người đọc bằng cảm xúc sâu xa. Bài tham khảo Mẫu 4 Bài thơ Bến đò ngày mưa của Anh Thơ là một bức tranh phong cảnh làng quê tuyệt đẹp nhưng đượm một nỗi buồn trầm mặc, len lỏi sâu vào tâm thức người đọc. Bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình tinh tế, nữ sĩ đã thổi linh hồn vào từng ngọn cây, ngọn cỏ. Không gian bến đò ngày mưa hiện lên thật tiêu điều, xám xịt với những rặng tre "rũ rợi", khóm chuối "bơ phờ" đứng dầm mưa, cùng dòng sông trôi "rào rạt" như đang chở nặng nỗi niềm. Sự đơn độc, trống trải được đẩy lên tận cùng qua hình ảnh con thuyền "đậu trơ vơ" và những quán hàng "không khách đứng xo ro". Cảnh vật không hề vô tri mà dường như cũng biết co ro, biết thấm thía cái lạnh lẽo của đất trời. Hệ thống từ láy đắt giá kết hợp với nhịp điệu thơ chậm rãi, đều đặn như tiếng mưa rơi đã tạo nên một không gian hoài niệm, tĩnh lặng đến nao lòng. Đọc bài thơ, ta không chỉ nhìn thấy một buổi chiều mưa xứ Bắc mà còn cảm nhận được một góc khuất cô đơn trong tâm hồn con người. Tác phẩm đã chạm đến những rung động vi diệu nhất, khơi dậy trong tôi lòng trắc ẩn và một tình yêu sâu kín, tha thiết đối với những vẻ đẹp bình dị, dẫu đượm buồn, của quê hương xứ sở. Bài tham khảo Mẫu 5 Đọc Bến đò ngày mưa của Anh Thơ, người đọc không chỉ ấn tượng bởi cảnh sắc thiên nhiên mà còn bị ám ảnh sâu sắc bởi bức tranh sinh hoạt đầy lam lũ, nhọc nhằn của con người nơi bến quê. Giữa cái lạnh giá của "bến vắng", sự sống con người hiện lên thật nhỏ bé, đơn độc. Đó là hình ảnh bác lái buồm ghé vào hút điếu thuốc lào để tìm kiếm chút hơi ấm quen thuộc, là tiếng ho "sù sụ" của bà hàng nước trong làn khói thuốc cay nồng. Đặc biệt, câu thơ "Thúng đội đầu như đội cả trời mưa" là một sáng tạo nghệ thuật đầy sức nặng, mang tính biểu tượng cao. Hình ảnh ấy vừa lột tả trọn vẹn cái khắc nghiệt của thiên nhiên, vừa khắc họa tư thế kiên cường nhưng đầy cam chịu của người lao động nghèo dưới gánh nặng mưu sinh. Sự xuất hiện "họa hoằn" của người đi chợ hay những chuyến đò ngang càng làm đậm tô thêm cái tĩnh lặng, nghèo nàn của một vùng quê cũ. Bài thơ là tiếng lòng thấu cảm, là cái nhìn đầy trắc ẩn và yêu thương của tác giả trước những kiếp người nhỏ bé trong xã hội. Qua đó, tác phẩm gieo vào lòng tôi niềm thương cảm sâu sắc, nhắc nhở tôi biết trân trọng và biết ơn những giá trị lao động thầm lặng giữa cuộc đời. Bài tham khảo Mẫu 6 Bài thơ Bến đò ngày mưa của Anh Thơ xứng đáng là một nốt nhạc trầm đặc sắc trong phong trào Thơ mới, để lại dư âm vang vọng trong lòng độc giả nhờ sự kết hợp hài hòa giữa họa và tình. Toàn bộ bài thơ là một hệ thống ngôn từ giàu tính tạo hình, nơi các từ láy như rũ rợi, bơ phờ, xo ro, sù sụ được sử dụng một cách thần tình để gọi cái hồn của cảnh vật. Điểm nhìn của tác giả vô cùng tinh tế, bao quát từ rặng tre, bến sông cho đến những chi tiết nhỏ nhặt như làn khói thuốc hay tiếng ho. Đằng sau bức tranh bến đò âm thầm, lặng lẽ trong mưa ấy, ta nhận ra một cái tôi trữ tình gắn bó máu thịt với quê hương. Chỉ có một tâm hồn nhạy cảm, một tình yêu quê hương kín đáo nhưng vô cùng sâu sắc mới có thể quan sát và ghi lại những khoảnh khắc bình dị, u buồn mà thân thương đến thế. Bài thơ không ồn ào, không dùng những từ ngữ hoa mỹ nhưng lại có sức lay động mạnh mẽ nhờ tính chân thực của cảm xúc. Tác phẩm đã đánh thức trong tôi những ký ức nguyên sơ nhất về cội nguồn, đồng thời giúp tôi hiểu rằng, vẻ đẹp của quê hương không chỉ nằm ở những danh lam thắng cảnh, mà nó ẩn giấu ngay trong cả những ngày mưa lam lũ, đượm buồn nơi bến quê. Bài tham khảo Mẫu 7 Anh Thơ là một trong những gương mặt thơ tiêu biểu viết về làng quê Việt Nam bằng giọng thơ dung dị mà giàu cảm xúc. Bài thơ Bến đò ngày mưa đã để lại trong em nhiều rung động bởi bức tranh quê vừa bình yên vừa thấm đẫm nỗi buồn man mác của một ngày mưa xứ Bắc. Ngay từ những câu thơ đầu, thiên nhiên hiện lên đầy lạnh lẽo qua hình ảnh “tre rũ rợi”, “chuối bơ phờ”, dòng sông “rào rạt” trôi trong mưa. Những từ láy giàu sức gợi khiến cảnh vật như mang linh hồn và biết buồn cùng con người. Đặc biệt, hình ảnh “con thuyền cắm lại đậu trơ vơ” gợi trong em cảm giác cô độc, lẻ loi đến nao lòng. Không chỉ thiên nhiên, con người nơi bến đò cũng hiện lên đầy cơ cực và tội nghiệp. Bác lái đò lặng lẽ hút điếu thuốc tìm hơi ấm, bà hàng nước “sù sụ sặc hơi, ho” giữa cơn mưa lạnh khiến em không khỏi xót xa. Câu thơ “Thúng đội đầu như đội cả trời mưa” là hình ảnh ám ảnh nhất, bởi nó gợi ra cả gánh nặng mưu sinh đè lên đôi vai người dân quê nghèo. Với bút pháp tả cảnh ngụ tình tinh tế, nhịp thơ chậm buồn và ngôn ngữ giàu giá trị tạo hình, bài thơ không chỉ khắc họa bức tranh ngày mưa nơi bến đò mà còn thể hiện tình yêu quê hương tha thiết của tác giả. Đọc bài thơ, em càng thêm yêu vẻ đẹp bình dị của quê hương và biết đồng cảm hơn với những kiếp người lam lũ trong cuộc sống. Bài tham khảo Mẫu 8 Nhắc đến những vần thơ viết về làng quê Việt Nam, người đọc không thể quên Anh Thơ với giọng thơ nhẹ nhàng, sâu lắng và giàu chất hội họa. Bến đò ngày mưa là bài thơ đã gợi trong em những cảm xúc bâng khuâng, trầm lặng về vẻ đẹp buồn của quê hương trong cơn mưa dai dẳng. Qua ngòi bút tinh tế của tác giả, cảnh vật hiện lên như nhuốm đầy tâm trạng: hàng tre “rũ rợi”, cây chuối “bơ phờ”, dòng sông “trôi rào rạt” trong cái lạnh mênh mang của đất trời. Mọi vật dường như đều mỏi mệt, buồn bã và chìm trong sự vắng lặng. Hình ảnh “con thuyền cắm lại đậu trơ vơ” hay “vài quán hàng không khách đứng xo ro” khiến em cảm nhận rõ sự hiu hắt của một bến đò quê nghèo ngày mưa gió. Trong khung cảnh ấy, con người hiện lên thật nhỏ bé nhưng đáng thương biết bao. Bác lái buồm lặng lẽ hút thuốc, bà hàng nước co ro trong hơi lạnh, người đi chợ “đội cả trời mưa” trên vai mà bước đi nhọc nhằn. Câu thơ giản dị nhưng gợi lên biết bao nỗi cực nhọc của cuộc đời mưu sinh. Em đặc biệt yêu thích nghệ thuật tả cảnh ngụ tình của bài thơ: cảnh buồn nhưng không bi lụy, lạnh lẽo nhưng vẫn thấm đượm tình quê sâu sắc. Nhịp thơ chậm rãi như nhịp rơi của mưa càng làm cho cảm xúc thêm lắng sâu. Bài thơ giúp em hiểu hơn vẻ đẹp của quê hương Việt Nam và thêm trân trọng những con người bình dị đã âm thầm đi qua bao nhọc nhằn của cuộc sống. Bài tham khảo Mẫu 9 Bằng tâm hồn gắn bó sâu nặng với làng quê Việt Nam, Anh Thơ đã viết nên bài thơ Bến đò ngày mưa đầy chất thơ và chất họa. Đọc bài thơ, em cảm nhận được một nỗi buồn dịu nhẹ nhưng thấm rất sâu vào lòng người. Bức tranh bến đò hiện lên trong màn mưa lạnh với những nét vẽ chân thực mà giàu cảm xúc: “tre rũ rợi”, “chuối bơ phờ”, dòng sông “rào rạt” chảy giữa không gian xám lạnh. Những từ láy được sử dụng đầy tinh tế khiến cảnh vật không còn vô tri mà như đang mang tâm trạng u buồn, cô quạnh. Hình ảnh con thuyền “đậu trơ vơ” bên bến vắng càng làm cho khung cảnh thêm hiu hắt. Em cũng rất xúc động trước những con người nghèo khó nơi đây. Họ hiện lên lặng lẽ giữa cơn mưa dài: bác lái đò ghé buồm hút thuốc cho đỡ lạnh, bà hàng nước ho sặc sụa trong cái rét buốt, người đi chợ thì “thúng đội đầu như đội cả trời mưa”. Câu thơ khiến em hình dung rõ gánh nặng cuộc đời đang đè lên đôi vai những người lao động nghèo. Dù cuộc sống còn nhiều vất vả, họ vẫn âm thầm chịu đựng và tiếp tục mưu sinh. Chính vẻ đẹp bình dị ấy đã làm nên chiều sâu nhân văn cho bài thơ. Với bút pháp tả cảnh ngụ tình đặc sắc cùng giọng thơ trầm lắng, bài thơ không chỉ là bức tranh thiên nhiên ngày mưa mà còn là tiếng lòng yêu quê hương tha thiết của tác giả. Đọc xong, em càng thêm yêu những miền quê yên bình và thêm biết trân trọng những con người lao động bình dị quanh mình. Bài tham khảo Mẫu 10 Bài thơ Bến đò ngày mưa của Anh Thơ đã để lại trong em nhiều cảm xúc bâng khuâng và xao xuyến. Qua những câu thơ giàu hình ảnh, tác giả đã vẽ nên một bức tranh làng quê trong cơn mưa buồn vắng vẻ, lạnh lẽo nhưng vô cùng chân thực. Hình ảnh “tre rũ rợi”, “chuối bơ phờ”, “con thuyền cắm lại đậu trơ vơ” khiến em cảm nhận được sự hiu quạnh bao trùm lên cả không gian bến đò. Cảnh vật dường như cũng mang tâm trạng, mệt mỏi và cô đơn trong màn mưa dai dẳng. Không chỉ thiên nhiên, con người nơi đây cũng hiện lên đầy lam lũ: bác lái đò lặng lẽ hút thuốc, bà hàng co ro trong hơi lạnh, người đi chợ “đội cả trời mưa” trên vai. Những hình ảnh giản dị ấy khiến em thêm yêu và cảm phục cuộc sống của người lao động thôn quê ngày trước. Đặc biệt, nhịp thơ chậm, buồn cùng nghệ thuật tả cảnh ngụ tình đã làm nổi bật vẻ đẹp bình dị mà sâu lắng của bức tranh quê Việt Nam. Bài thơ không chỉ gợi nỗi buồn man mác mà còn giúp em biết trân trọng hơn những vẻ đẹp bình yên của quê hương.
|






Danh sách bình luận