Viết đoạn văn phân tích đặc điểm của hành động kịch qua nhân vật Ác-pa-gông trong đoạn trích "Ác-pa-gông: Nào, lại cả đây...nói gì chưa? (Trích Lão hà tiện – Mô-li-e)

I. Mở bài Dẫn dắt: Giới thiệu bối cảnh văn học cổ điển Pháp với thiên tài hài kịch Mô-li-e và kiệt tác "Lão hà tiện". Giới thiệu nhân vật và đoạn trích: Nhân vật Ác-pa-gông trong Hồi III Lớp I là biểu tượng bất hủ của thói vị kỷ và bủn xỉn.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

Dẫn dắt: Giới thiệu bối cảnh văn học cổ điển Pháp với thiên tài hài kịch Mô-li-e và kiệt tác "Lão hà tiện".

Giới thiệu nhân vật và đoạn trích: Nhân vật Ác-pa-gông trong Hồi III Lớp I là biểu tượng bất hủ của thói vị kỷ và bủn xỉn.

Nêu vấn đề nghị luận: Đặc điểm hành động kịch của nhân vật thông qua những lời phân công, sai bảo đầy nực cười trước buổi tiệc.

II. Thân bài

Khái quát về hành động kịch trong đoạn trích:

Hành động kịch không đến từ những xung đột gươm giáo hay biến cố thể xác dữ dội, mà kết tinh trong ngôn ngữ đối thoại mang tính chỉ thị, áp đặt của Ác-pa-gông đối với gia nhân.

Mục đích hành động: Chuẩn bị một bữa tiệc để đón tiếp người yêu, song bản chất hành động lại bị chi phối tuyệt đối bởi tư tưởng "giữ tiền", sợ hao mòn của cải.

Phân tích chi tiết đặc điểm hành động kịch qua lời nói và cử chỉ của Ác-pa-gông:

Hành động kiềm chế và quản thúc vật chất: Ra lệnh cho bà Cờ-lốt lau đồ gỗ nhẹ tay vì sợ "mòn mất", răn đe hình phạt nghiệt ngã nếu làm vỡ chai lọ. Đây là thứ hành động kịch tính hóa những nỗi sợ vô lý của một kẻ nô lệ cho của cải.

Hành động tước đoạt nhu cầu tối thiểu: Chỉ thị cho Bờ-ranh-đa-voan và La Méc-luy-sơ chỉ rót rượu khi khách đòi nhiều lần, đồng thời phải pha thật nhiều nước lã. Hành động này đẩy xung đột giữa lễ nghi đãi khách và sự bủn xỉn lên cao trào.

Hành động ngụy trang đầy thảm hại: Giải quyết khủng hoảng y phục rách nát của đầy tớ bằng cách bắt họ đi giật lùi, ép sát tường, lấy mũ che vết dầu mỡ. Đỉnh điểm là hành động lão tự lấy mũ thị phạm lên ngực mình.

Đặc sắc nghệ thuật của hành động kịch:

Hành động mang tính chất trào phúng, xây dựng dựa trên sự tương phản gay gắt giữa mục đích (đón người yêu, giữ thể diện) và phương thức thực hiện (bủn xỉn, bần tiện).

Ngôn ngữ đối thoại mang tính hành động cao, bộc lộ trực tiếp nội tâm hoảng sợ trước nguy cơ mất mát tiền bạc của nhân vật.

III. Kết bài

Khẳng định giá trị của hành động kịch trong việc khắc họa tính cách nhân vật.

Tầm vóc của nhân vật Ác-pa-gông: Một hình tượng điển hình cho thói keo kiệt, để lại bài học sâu sắc về sự tha hóa của con người khi đặt vật chất lên trên nhân phẩm.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trong đoạn trích "Ác-pa-gông: Nào, lại cả đây để tôi .... Con nghe thấy ta nói gì chưa?” thuộc vở hài kịch  “Lão hà tiện”, hành động kịch được triển khai sinh động qua từng cử chỉ, lời nói và cách điều khiển mọi việc của Ác-pa-gông. Vừa xuất hiện, lão đã liên tiếp ra lệnh, phân chia công việc cho đám người hầu bằng sự xét nét đến từng chi tiết nhỏ nhặt. Từ việc lau chùi đồ đạc, phục vụ rượu đến cách ăn mặc khi tiếp khách, tất cả đều phải tuân theo những yêu cầu khắt khe nhằm tránh hao tổn tiền của. Đặc sắc hơn cả là khi biết người hầu mặc quần áo rách, Ác-pa-gông không tìm cách sửa sang cho họ mà chỉ bày mẹo che đậy khéo léo trước mặt khách. Chuỗi hành động ấy vừa tạo nên những tình huống gây cười tự nhiên, vừa phơi bày chân thực bản chất tham lam, bủn xỉn đến mức lố bịch của nhân vật. Nhịp điệu hành động dồn dập, nối tiếp không ngừng đã làm sân khấu luôn vận động, đồng thời đẩy tính cách Ác-pa-gông hiện lên ngày một rõ nét. Tiếng cười bật ra từ sự hài hước, song đằng sau đó là lời phê phán sâu sắc đối với lối sống tôn thờ đồng tiền và sự ích kỉ trong xã hội.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Trong Hồi III Lớp I của "Lão hà tiện", hành động kịch của Ác-pa-gông hiện lên như một chỉnh thể trào phúng sắc nét, bóc trần bản chất keo kiệt đến lập dị. Sức hấp dẫn bùng nổ từ sự kết hợp nhịp nhàng giữa lời thoại độc đoán với điệu bộ hình thể nực cười trong buổi chuẩn bị tiệc. Bên cạnh những nghịch lý ngôn từ như dặn gia nhân lau đồ gỗ khẽ tay kẻo "mòn mất" hay ép pha nước lã vào rượu, hành động kịch đạt đến đỉnh cao khi chuyển hóa thành cử chỉ sân khấu sinh động. Khoảnh khắc lão ôm chiếc mũ che vết dầu đèn trên áo đầy tớ, hay lệnh cho người hầu xoay lưng vào tường giấu chiếc quần thủng đít đã đẩy tiếng cười lên cao trào. Chuỗi hành vi thảm hại ấy phơi bày trọn vẹn sự vênh lệch giữa thói sĩ diện phô trương và một tâm hồn bị tiền bạc đục khoét, bất tử hóa một điển hình nô lệ của vật chất.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Sức sống của nhân vật Ác-pa-gông ở Hồi III Lớp I bùng nổ mạnh mẽ ngay trong những toan tính đời thường, nơi hành động kịch được đẩy lên thành một nghệ thuật trào phúng đỉnh cao. Bản chất keo kiệt đến lập dị của lão không chỉ phơi bày qua những "khẩu lệnh" quái đản như dặn gia nhân lau đồ gỗ khẽ tay kẻo "mòn mất" hay pha loãng rượu bằng nước lã, mà còn thăng hoa ở chuỗi hành vi hình thể đầy tính hề kịch. Khoảnh khắc Ác-pa-gông trực tiếp ôm chiếc mũ trước ngực làm mẫu che vết dầu đèn, hay ép người hầu dí sát lưng vào tường giấu chiếc quần thủng đít đã biến sân khấu thành một sàn diễn của sự thảm hại. Chính sự đan cài tài tình giữa lời thoại áp đặt và điệu bộ lố bịch này đã bóc trần sự vênh lệch nực cười giữa thói sĩ diện hão với một tâm hồn bị tiền bạc đục khoét đến kiệt quệ. Phân cảnh trở thành một lát cắt sắc bén, bất tử hóa một điển hình nhân vật lỗi lạc và để lại dư vị châm biếm sâu cay cho muôn đời sau.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong đoạn trích "Ác-pa-gông: Nào, lại cả đây để tôi .... Con nghe thấy ta nói gì chưa?” thuộc hồi III Lớp I của kiệt tác "Lão hà tiện", hành động kịch được khắc họa vô cùng sắc nét qua những lời phân lệnh độc đoán và nực cười của Ác-pa-gông, bộc lộ trọn vẹn bản chất keo kiệt đến mức bệnh hoạn. Hành động kịch ở đây không nằm ở những biến cố dồn dập, mà ẩn tàng ngay trong cách nhân vật điều phối một bữa tiệc đãi khách — nơi bản tính bủn xỉn xung đột gay gắt với sĩ diện hão huyền. Từ việc dặn dò bà Cờ-lốt lau chùi nhẹ tay kẻo... mòn đồ gỗ, đến việc giao ước chỉ rót rượu khi khách đòi năm lần bảy lượt và phải pha thật nhiều nước lã, mỗi lời thoại của lão đều trở thành một hành động kịch tính tấn công vào lẽ thường. Sự hài hước đạt đến đỉnh điểm khi Ác-pa-gông chỉ dẫn đầy tớ che giấu chiếc quần thủng đít bằng cách luôn hướng mặt về phía khách và tự lấy chiếc mũ áp vào ngực để thị phạm cách che vết dầu đèn. Động tác luống cuống, kệch cỡm ấy biến không gian chuẩn bị tiệc tùng trang trọng thành một sân khấu của sự bần tiện, phơi bày một tâm lý thảm hại vì tiền mà đánh mất nhân phẩm. Nhà văn Mô-li-e đã thành công vang dội khi biến ngôn ngữ điều khiển của Ác-pa-gông thành một thứ vũ khí châm biếm sắc bén, khắc tạc nên một tượng đài bất hủ về thói ích kỷ, tham lam trong nền văn học cổ điển thế giới.

Bài tham khảo Mẫu 2

Trong đoạn trích "Ác-pa-gông: Nào, lại cả đây để tôi .... Con nghe thấy ta nói gì chưa?” từ hồi III Lớp I của kiệt tác "Lão hà tiện", hành động kịch của nhân vật Ác-pa-gông được khắc họa vô cùng sắc nét, phơi bày trọn vẹn bản chất keo kiệt đến mức lố bịch. Hành động kịch ở đây không chỉ dừng lại ở ngôn từ mà là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa lời thoại áp đặt với những động tác hình thể mang tính trào phúng cao. Dưới danh nghĩa chuẩn bị một bữa tiệc đãi khách, chuỗi hành động phân chia công việc của lão thực chất là một màn diễn hài hước về sự chắt bóp quái đản. Lão dặn bà Cờ-lốt lau đồ gỗ khẽ tay kẻo "mòn mất", bắt đầy tớ pha thật nhiều nước lã vào rượu và chỉ rót khi khách đã đòi dăm ba lần. Đỉnh điểm của tính kịch phát tiết ở hành động Ác-pa-gông trực tiếp thị phạm, lấy chiếc mũ đặt trước ngực để chỉ cho gia nhân cách che vết dầu đèn trên áo, đồng thời bắt người hầu khác phải luôn quay lưng vào tường nhằm giấu đi chiếc quần thủng đít. Hành vi vừa nực cười vừa thảm hại ấy lột tả sâu sắc sự mâu thuẫn giữa khát vọng sĩ diện, muốn phô trương của một kẻ giàu có với bản chất bủn xỉn bám sâu vào máu tủy. Bằng cách đan cài ngôn từ độc đoán với cử chỉ chi li, Mô-li-e đã biến hành động của Ác-pa-gông thành một thứ vũ khí châm biếm sắc bén, khắc họa thành công một điển hình bất hủ về thói nô lệ cho tiền tài.

Bài tham khảo Mẫu 3

Hành động kịch dưới ngòi bút thiên tài của Mô-li-e chính là chiếc kính lúp phóng đại những góc tối nực cười trong bản chất con người, điều đó hiển hiện sinh động qua nhân vật Ác-pa-gông ở đoạn trích "Ác-pa-gông: Nào, lại cả đây để tôi .... Con nghe thấy ta nói gì chưa?” từ  hồi III Lớp I. Không cần đến những đại cảnh xung đột đẫm máu, tính kịch bùng nổ ngay trong không gian sinh hoạt đời thường thông qua một màn phân chia gia vụ đầy rẫy sự quái gở. Từ lời răn đe bà Cờ-lốt lau chùi khẽ tay kẻo "mòn đồ gỗ", cho đến mật lệnh bắt gia nhân pha loãng rượu bằng nước lã và găm chặt ly cốc, lời thoại của lão hà tiện đã bóc trần một tư duy chắt bóp đến lập dị. Sức hấp dẫn của hành động kịch đẩy lên đỉnh điểm khi ngôn từ chuyển hóa thành những cử chỉ hình thể mang đậm tính hề kịch. Khoảnh khắc Ác-pa-gông ôm chiếc mũ trước ngực để làm mẫu cách che vết dầu đèn, hay lệnh cho tên đầy tớ phải khéo léo "dí lưng vào tường" giấu đi chiếc quần thủng đít, tiếng cười trào phúng đã chính thức cất tiếng. Chuỗi hành vi vừa tinh quái vừa thảm hại này vạch trần sự vênh lệch sâu sắc giữa khát vọng phô trương sĩ diện với bản chất bủn xỉn đã ăn sâu vào xương tủy. Bằng việc đan cài tài tình giữa lời thoại áp đặt và điệu bộ lố bịch, Mô-li-e không chỉ tạo nên một tình huống sân khấu đắt giá mà còn bất tử hóa một hình tượng nô lệ của đồng tiền, để lại dư vị châm biếm sâu cay vượt thời gian.

Bài tham khảo Mẫu 4

Trong hài kịch, hành động kịch là phương tiện quan trọng để bộc lộ tính cách nhân vật và tạo nên tiếng cười phê phán. Ở đoạn trích"Ác-pa-gông: Nào, lại cả đây để tôi .... Con nghe thấy ta nói gì chưa?”  trích từ tác phẩm “Lão hà tiện”, Mô-li-e đã xây dựng hàng loạt hành động kịch đặc sắc xoay quanh nhân vật Ác-pa-gông, qua đó khắc họa sâu sắc bản chất keo kiệt đến cực đoan của lão. Ngay từ đầu, Ác-pa-gông liên tiếp phân công công việc cho người hầu với những yêu cầu đầy tính toán: lau dọn phải nhẹ tay để khỏi mòn đồ gỗ, giữ gìn chai lọ cẩn thận vì sợ hao hụt tài sản. Không dừng lại ở đó, lão còn dặn người hầu chỉ rót rượu khi khách đòi nhiều lần và phải pha thật nhiều nước lã nhằm tiết kiệm chi phí. Chuỗi hành động chỉ đạo, giám sát, nhắc nhở dồn dập ấy đã đẩy tính cách hà tiện của nhân vật lên đến mức lố bịch. Đặc biệt, khi nghe người hầu than phiền về quần áo rách, Ác-pa-gông không nghĩ đến việc thay mới mà tìm cách che giấu khuyết điểm trước mặt khách. Những hành động ấy diễn ra liên tục, tự nhiên, vừa làm nảy sinh mâu thuẫn sân khấu, vừa tạo nên tiếng cười châm biếm sâu cay. Bằng nghệ thuật xây dựng hành động kịch giàu kịch tính, Mô-li-e đã biến Ác-pa-gông thành hình tượng tiêu biểu cho thói keo kiệt đáng cười và đáng phê phán trong xã hội.

Bài tham khảo Mẫu 5

Sân khấu cổ điển của Mô-li-e chưa bao giờ cần đến giông bão đại ngàn để tạo nên xung đột; nó bùng nổ ngay từ những toan tính chi li trong nếp sống thường nhật, điều lắng đọng sâu sắc qua hành động kịch của Ác-pa-gông trong đoạn trích  "Ác-pa-gông: Nào, lại cả đây để tôi .... Con nghe thấy ta nói gì chưa?” ở Hồi III Lớp I tác phẩm “ Lão hà tiện”. Bản chất hành động kịch của lão hà tiện không chỉ nằm ở ngôn từ độc đoán mà là sự chuyển hóa nhịp nhàng từ lời thoại áp đặt sang điệu bộ hình thể mang tính trào phúng đỉnh cao. Dưới danh nghĩa tổng duyệt một bữa tiệc thiết đãi người yêu, chuỗi mệnh lệnh của Ác-pa-gông mở ra một "ma trận" chắt bóp đầy quái gở: từ cái giật mình sợ "mòn đồ gỗ" khi lau chùi, đến mật lệnh pha loãng rượu bằng nước lã và găm chặt ly cốc cốt để khách bớt uống. Tính kịch được đẩy lên cao trào khi ngôn từ nhường chỗ cho những cử chỉ mang đậm tính hề kịch, khi lão trực tiếp ôm chiếc mũ trước ngực làm mẫu che vết dầu đèn trên áo đầy tớ, hay ép gia nhân phải "dí sát lưng vào tường" giấu đi chiếc quần thủng đít. Hành vi vừa tinh quái vừa thảm hại ấy phơi bày trọn vẹn sự vênh lệch nực cười giữa khát vọng phô trương sĩ diện với một tâm hồn đã bị tiền bạc đục khoét đến kiệt quệ. Sức sống của phân cảnh này mãi mãi nằm ở những chuyển động sân khấu đắt giá ấy, nơi tiếng cười trào phúng cất lên để bất tử hóa một hình tượng nô lệ của vật chất, để lại dư vị châm biếm sâu cay cho muôn đời sau.

Bài tham khảo Mẫu 6

Trong đoạn trích "Ác-pa-gông: Nào, lại cả đây để tôi .... Con nghe thấy ta nói gì chưa?” trích từ tác phẩm “Lão hà tiện”, hành động kịch của nhân vật Ác-pa-gông được thể hiện tập trung qua chuỗi lời nói, mệnh lệnh và cách ứng xử với những người xung quanh. Ngay từ đầu, ông liên tiếp phân công công việc, dặn dò từng người với sự tính toán chi li đến mức cực đoan: lau dọn phải nhẹ tay để khỏi mòn đồ đạc, phục vụ rượu phải pha thật nhiều nước lã để tiết kiệm. Hành động ấy không chỉ thúc đẩy diễn biến sân khấu mà còn làm nổi bật bản chất keo kiệt, hà tiện đã ăn sâu vào tính cách nhân vật. Đặc biệt, trước việc quần áo người hầu rách rưới, Ác-pa-gông không nghĩ đến chuyện thay mới mà tìm cách che giấu bằng những mẹo vụn vặt, tạo nên tình huống hài hước đầy châm biếm. Những hành động liên tiếp, dồn dập ấy khiến mâu thuẫn kịch ngày càng bộc lộ rõ nét, đồng thời khắc họa chân dung một lão nhà giàu chỉ biết giữ của hơn quan tâm đến phẩm giá con người. Qua đó, tài năng xây dựng hành động kịch của Molière đã góp phần tạo nên tiếng cười sâu cay, giàu giá trị phê phán.

Bài tham khảo Mẫu 7

Ác-pa-gông trong đoạn trích "Ác-pa-gông: Nào, lại cả đây để tôi .... Con nghe thấy ta nói gì chưa?” từ vở hài kịch “ Lão hà tiện” hiện lên đầy sinh động qua hệ thống hành động kịch giàu xung đột và mang đậm màu sắc hài hước. Ngay từ khi xuất hiện, nhân vật đã liên tiếp đưa ra những mệnh lệnh dồn dập: phân công công việc, căn dặn từng người hầu, kiểm soát từng vật dụng trong nhà. Chuỗi hành động ấy không chỉ làm cho sân khấu luôn vận động mà còn từng bước bộc lộ bản chất keo kiệt đến cực đoan của lão. Ác-pa-gông lo sợ đồ đạc bị mòn, chai lọ bị thất lạc, rượu bị uống quá nhiều nên luôn tìm cách tiết kiệm đến mức vô lí. Đặc biệt, việc yêu cầu đầy tớ chỉ rót rượu khi khách gọi nhiều lần, mang thêm thật nhiều nước lã hay tìm cách che đi bộ quần áo rách của người hầu đã đẩy tính cách hà tiện lên thành một nét biếm họa gây cười sâu sắc. Hành động của nhân vật diễn ra liên tục, dứt khoát, gắn chặt với lời thoại nên tính cách được khắc họa trực tiếp ngay trên sân khấu thay vì qua lời kể. Càng ra sức sắp đặt và tính toán, Ác-pa-gông càng tự phơi bày sự ích kỉ, nhỏ nhen của mình trước mọi người. Chính những hành động kịch giàu kịch tính ấy đã tạo nên tiếng cười châm biếm sắc sảo, đồng thời thể hiện tài năng xây dựng nhân vật bậc thầy của Molière.

Bài tham khảo Mẫu 8

Bước vào thế giới kịch của Mô-li-e ở Hồi III Lớp I của tác phẩm “ Lão hà tiện”, người đọc không khỏi bật cười trước những hành động kịch đầy tính trào phúng của nhân vật Ác-pa-gông. Tính kịch ở đây được thể hiện rất khéo léo qua sự kết hợp giữa lời thoại độc đoán và những điệu bộ nực cười của lão hà tiện. Để chuẩn bị cho bữa tiệc dạm ngõ, Ác-pa-gông đưa ra hàng loạt mệnh lệnh khiến gia nhân và người xem phải ngỡ ngàng. Lão răn đe bà Cờ-lốt lau chùi đồ gỗ khẽ tay kẻo "mòn mất", rồi bắt đầy tớ pha thật nhiều nước lã vào rượu, chỉ rót khi khách đòi dăm ba lần. Sự bủn xỉn ấy đã đẩy hành động kịch lên đỉnh điểm khi ngôn từ chuyển thành cử chỉ hình thể sinh động trên sân khấu. Khoảnh khắc Ác-pa-gông ôm chiếc mũ trước ngực làm mẫu che vết dầu đèn, hay bắt tên hầu quay lưng vào tường để giấu chiếc quần thủng đít đã tạo nên hiệu ứng tiếng cười vô cùng đắt giá. Chuỗi hành vi vừa hài hước vừa thảm hại ấy phơi bày trọn vẹn sự mâu thuẫn giữa thói sĩ diện, muốn phô trương với bản chất keo kiệt đã ăn sâu vào máu thịt của lão. Tiếng cười châm biếm đọng lại sau phân cảnh này chính là bài học sâu sắc về thói nô lệ cho vật chất, khẳng định tài năng xây dựng nhân vật xuất sắc của tác giả.

Bài tham khảo Mẫu 9

Đối với nghệ thuật sân khấu, hành động kịch chính là chiếc chìa khóa vạn năng mở ra thế giới nội tâm của nhân vật, điều này được chứng minh sắc nét qua hình tượng Ác-pa-gông trong Hồi III Lớp I của kiệt tác "Lão hà tiện". Dưới ngòi bút thiên tài của Mô-li-e, hành động kịch của lão hà tiện hiện lên như một chỉnh thể trào phúng đắt giá, kết hợp nhịp nhàng giữa lời thoại áp đặt và điệu bộ hình thể nực cười. Trong không gian chuẩn bị cho bữa tiệc dạm ngõ, hành động ngôn ngữ của Ác-pa-gông đầy rẫy những nghịch lý quái gở: lão răn đe bà Cờ-lốt lau đồ gỗ khẽ tay kẻo “mòn mất”, hay mật lệnh cho gia nhân pha loãng rượu bằng nước lã cốt để khách bớt uống. Sức hấp dẫn của tính kịch thực sự bùng nổ khi ngôn từ chuyển hóa thành những cử chỉ hình thể sinh động trên sàn diễn. Khoảnh khắc Ác-pa-gông trực tiếp lấy chiếc mũ che vết dầu đèn trên áo đầy tớ, hay ép người hầu phải khéo léo quay lưng vào tường giấu chiếc quần thủng đít đã đẩy tiếng cười lên cao trào. Chuỗi hành vi vừa tinh quái vừa thảm hại ấy phơi bày trọn vẹn sự vênh lệch giữa khát vọng phô trương sĩ diện với một tâm hồn đã bị tiền bạc đục khoét đến kiệt quệ. Những chuyển động đầy tính toán của Ác-pa-gông không chỉ làm sống động một phân cảnh đắt giá, mà còn bất tử hóa một điển hình nhân vật lỗi lạc, để lại bài học sâu cay về thói nô lệ cho vật chất cho muôn đời sau.

Bài tham khảo Mẫu 10

Trong hài kịch, hành động không chỉ làm câu chuyện vận động mà còn là chiếc gương phản chiếu tính cách nhân vật. Ở đoạn trích "Ác-pa-gông: Nào, lại cả đây để tôi .... Con nghe thấy ta nói gì chưa?” từ kiệt tác văn học “Lão hà tiện”, Mô-li-e đã xây dựng Ác-pa-gông bằng một chuỗi hành động kịch liên tiếp, từ đó làm nổi bật bản chất keo kiệt đến mức nực cười của lão. Vừa xuất hiện, Ác-pa-gông đã tất bật triệu tập mọi người để giao việc, dặn dò và kiểm soát từng chi tiết nhỏ nhặt trong gia đình. Lão săm soi từ chiếc bàn, cái cốc đến chai rượu, lo lắng từng vật dụng bị hao mòn hay thất lạc. Mỗi lời căn dặn lại kéo theo một hành động cụ thể, khiến nhịp kịch diễn ra nhanh và dồn dập. Đặc sắc nhất là những yêu cầu đầy phi lí: chỉ rót rượu khi khách gọi nhiều lần, mang thật nhiều nước lã để pha loãng rượu, tìm cách che đi quần áo rách của người hầu nhằm giữ thể diện mà không phải tốn tiền may mới. Những hành động ấy tạo nên hàng loạt tình huống trớ trêu, làm bật lên tiếng cười châm biếm sâu cay. Càng cố giữ của, Ác-pa-gông càng tự biến mình thành đối tượng gây cười trên sân khấu. Qua nghệ thuật xây dựng hành động kịch sắc nét, nhà viết kịch Mô-li-e đã khắc họa thành công chân dung một kẻ bị đồng tiền chi phối đến mức đánh mất sự hào phóng và lòng nhân hậu vốn có của con người.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close