Viết đoạn văn (khoảng 8 - 10 câu) phân tích nét tính cách mà em yêu thích ở nhân vật Ngư ông trong đoạn trích:"Đêm khuya trong vời Hàn Giang" (Lục Vân Tiên và những vấn đề của Nguyễn Đình Chiểu)I. Mở đoạn (Câu 1 - 2) Câu 1: Giới thiệu khái quát về nhân vật Ngư ông – một biểu tượng về đạo nghĩa và lối sống thanh cao giữa đời thường. Câu 2: Nêu bật nét tính cách ấn tượng nhất: Tâm thế "vô cầu" và sự tử tế thuần khiết, coi việc cứu người là trách nhiệm tự nhiên của đạo làm người. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở đoạn (Câu 1 - 2) Câu 1: Giới thiệu khái quát về nhân vật Ngư ông – một biểu tượng về đạo nghĩa và lối sống thanh cao giữa đời thường. Câu 2: Nêu bật nét tính cách ấn tượng nhất: Tâm thế "vô cầu" và sự tử tế thuần khiết, coi việc cứu người là trách nhiệm tự nhiên của đạo làm người. II. Thân đoạn (Câu 3 - 8) Câu 3: Phân tích hành động và lời nói. Đi sâu vào câu nói "Dốc lòng nhân nghĩa há chờ trả ơn" – lời khẳng định của bậc ẩn sĩ đã thoát khỏi vòng danh lợi, đặt đạo nghĩa lên trên mọi sự tính toán. Câu 4: So sánh liên hệ (Cội nguồn văn hóa). Kết nối với hình mẫu quân tử trong văn học trung đại hoặc tư tưởng Nho gia, nơi cái nghèo vật chất không làm giảm đi sự cao quý của tâm hồn. Câu 5: So sánh liên hệ (Hình mẫu văn học). Đặt Ngư ông bên cạnh Lục Vân Tiên - nếu Vân Tiên là người anh hùng dấn thân "hành đạo", thì Ngư ông là mẫu người "ẩn dật", chọn đời sống an nhiên để giữ trọn cốt cách. Câu 6: Liên hệ mở rộng (Tư tưởng thi sĩ). Kết nối với tâm thế "vô sự" của Nguyễn Bỉnh Khiêm hay các thi sĩ ẩn sĩ xưa, nơi sự "buông bỏ" danh lợi mới là đỉnh cao của tự do. Câu 7: Chiêm nghiệm về tư tưởng tác giả. Nguyễn Đình Chiểu qua nhân vật muốn khẳng định cái thiện chân chính không cần được ghi danh, nó tự định hình qua hành động âm thầm. Câu 8: Đánh giá dưới lăng kính xã hội. Sự đối lập giữa xã hội cân đo đong đếm vật chất và hành động "trọng nghĩa khinh tài" của Ngư ông – tạo nên một lời chất vấn về giá trị con người. III. Kết đoạn (Câu 9 - 10) Câu 9: Khẳng định cốt lõi của đạo làm người chính là nhân nghĩa, không cần sự tô vẽ từ danh lợi hay tài sản. Câu 10: Đúc kết giá trị bài học nhân sinh: Ngư ông không chỉ là nhân vật văn học mà là bài học về lẽ sống, thức tỉnh những tâm hồn giữa thế gian đầy biến động. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Qua đoạn trích, Ngư ông hiện lên là biểu tượng cho vẻ đẹp nhân nghĩa mà Nguyễn Đình Chiểu luôn trân trọng và ngợi ca. Không chỉ cứu giúp Lục Vân Tiên trong lúc hoạn nạn, ông còn ứng xử bằng tấm lòng vô tư, không màng báo đáp, qua đó thể hiện phẩm chất trọng nghĩa khinh tài đáng quý. Hình ảnh người ngư phủ sống giữa thiên nhiên sông nước còn gợi nên một tâm hồn khoáng đạt, thanh cao, vượt lên trên những bon chen danh lợi của cuộc đời. Qua nhân vật này, tác giả gửi gắm niềm tin vào những con người bình dị nhưng giàu lòng nhân ái trong nhân dân. Chính vẻ đẹp ấy đã làm nên giá trị nhân văn sâu sắc cho tác phẩm. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Trong dòng chảy của văn học trung đại, Nguyễn Đình Chiểu luôn dành sự trân trọng đặc biệt cho những con người bình dân giàu đạo nghĩa. Hình tượng Ngư ông trong đoạn trích không chỉ là người cứu giúp Lục Vân Tiên lúc hoạn nạn mà còn là hiện thân của một nhân cách cao đẹp, sống vì người khác mà không màng lợi danh. Cuộc sống gắn bó với sông nước Hàn Giang cho thấy tâm hồn khoáng đạt, tự do và thanh sạch của ông trước những cám dỗ của cuộc đời. Qua nhân vật này, tác giả như muốn khẳng định rằng giá trị đích thực của con người không nằm ở địa vị hay của cải mà ở lòng nhân ái và nghĩa tình. Bởi vậy, Ngư ông trở thành một điểm sáng nhân văn, góp phần làm nên sức sống bền vững cho tác phẩm. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Có những con người không xuất hiện với hào quang của quyền lực hay danh vọng nhưng vẫn khiến người khác kính trọng bởi vẻ đẹp của tâm hồn. Ngư ông trong đoạn trích là một con người như thế. Từ hành động cứu người vô tư đến lối sống hòa mình với thiên nhiên, ông đã thể hiện một nhân cách thanh cao, lấy nghĩa tình làm lẽ sống. Qua hình tượng này, Nguyễn Đình Chiểu gửi gắm niềm tin rằng giữa những bất trắc của cuộc đời, lòng tốt và sự tử tế vẫn luôn là sức mạnh nâng đỡ con người. Đó cũng chính là giá trị nhân sinh sâu sắc mà nhân vật Ngư ông để lại trong lòng người đọc. Bài tham khảo Mẫu 1 Trong đoạn trích, nhân vật Ngư ông để lại trong em nhiều ấn tượng đẹp bởi tấm lòng nhân hậu và nghĩa hiệp. Giữa đêm khuya vắng lặng, ông đã kịp thời cứu sống Lục Vân Tiên khi chàng gặp nạn. Hành động cứu người của ông hoàn toàn xuất phát từ lòng thương người chân thành, không hề mong nhận được sự đền đáp. Khi Vân Tiên ngỏ ý trả ơn, Ngư ông thẳng thắn từ chối và xem việc cứu người là lẽ tự nhiên ở đời. Điều đó cho thấy ông là người sống trọng nghĩa tình hơn vật chất. Bên cạnh đó, Ngư ông còn hiện lên với vẻ đẹp của một con người có tâm hồn thanh cao, yêu cuộc sống tự do. Cuộc sống “tắm mưa trải gió trong vời Hàn Giang” thể hiện sự ung dung, hòa hợp với thiên nhiên của ông. Hình ảnh Ngư ông đã góp phần ca ngợi những con người lao động bình dị mà giàu lòng nhân ái trong cuộc sống. Em rất yêu mến và trân trọng vẻ đẹp tâm hồn cao quý của nhân vật này. Bài tham khảo Mẫu 2 Trong đoạn trích, hình ảnh Ngư ông hiện lên với vẻ đẹp của một người lao động cương trực, nhân hậu và coi trọng nghĩa tình. Điều khiến em yêu thích nhất ở nhân vật này chính là tấm lòng hào hiệp, vô tư, giúp người mà không màng danh lợi. Khi thấy Lục Vân Tiên bị đuối nước, ông đã không ngần ngại lao xuống cứu giúp và đem về chăm sóc tận tình, điều đó thể hiện tinh thần "thương người như thể thương thân" cao đẹp. Càng đáng quý hơn, khi Vân Tiên ngỏ ý trả ơn, Ngư ông đã thẳng thắn khước từ bằng lời nói đầy khí phách: "Dốc lòng nhân nghĩa há chờ trả ơn". Câu nói ấy như một tuyên ngôn khẳng định lối sống trong sạch, thanh cao, không hề vướng bận chút vụ lợi tầm thường nào. Ông đại diện cho mẫu người lý tưởng mà tác giả Nguyễn Đình Chiểu gửi gắm: sống đời đạm bạc nơi sông nước nhưng tâm hồn luôn sáng ngời chính nghĩa. Hình ảnh ông "tắm mưa trải gió" giữa trời đất mênh mông càng làm nổi bật sự ung dung, tự tại của một bậc ẩn sĩ. Chính sự đối lập giữa cuộc sống nghèo khó và tấm lòng giàu có đã khiến Ngư ông trở nên vô cùng đáng kính trong mắt người đọc. Qua nhân vật này, em cảm nhận được vẻ đẹp của đạo đức làm người mà tác giả muốn ca ngợi và nhắn nhủ đến hậu thế. Sự hào sảng, trọng nghĩa khinh tài của Ngư ông mãi là bài học sáng giá về lẽ sống nhân nghĩa ở đời. Bài tham khảo Mẫu 3 Trong đoạn trích, Ngư ông hiện lên là một nhân vật để lại trong em nhiều thiện cảm bởi vẻ đẹp của tấm lòng nhân hậu và cốt cách cao quý. Giữa đêm khuya tĩnh lặng, khi Lục Vân Tiên gặp nạn nơi sông nước, ông đã không ngần ngại dang tay cứu giúp. Hành động ấy xuất phát từ lòng thương người chân thành, tự nhiên như một lẽ sống của người dân lao động nghĩa tình. Đặc biệt, khi được Vân Tiên ngỏ ý đền đáp, Ngư ông một mực khước từ, bởi với ông, cứu người là việc nên làm chứ không phải để nhận ơn nghĩa. Qua đó, nhân vật tỏa sáng với phẩm chất trọng nghĩa khinh tài, giàu lòng vị tha và nhân ái. Không chỉ vậy, Ngư ông còn mang vẻ đẹp của một tâm hồn khoáng đạt, thanh cao giữa thiên nhiên rộng lớn. Hình ảnh “tắm mưa trải gió trong vời Hàn Giang” gợi lên cuộc sống tự do, ung dung và hòa hợp với đất trời. Bằng việc khắc họa nhân vật Ngư ông, Nguyễn Đình Chiểu đã gửi gắm niềm trân trọng đối với những con người bình dị mà giàu đức hi sinh trong cuộc đời. Vẻ đẹp nhân cách của Ngư ông vì thế vẫn luôn khiến người đọc cảm phục và yêu mến. Bài tham khảo Mẫu 4 Có ý kiến cho rằng, giá trị lớn lao của văn học nằm ở khả năng phát hiện và ngợi ca những vẻ đẹp khuất lấp trong con người. Qua hình tượng Ngư ông, Nguyễn Đình Chiểu đã thể hiện cái nhìn trân trọng đối với những con người lao động bình dị mà giàu nhân nghĩa. Giữa đêm khuya thanh vắng, Ngư ông không ngần ngại cứu giúp Lục Vân Tiên khi chàng gặp hoạn nạn nơi sông nước. Hành động ấy xuất phát từ tấm lòng thương người chân thành, không bị chi phối bởi danh lợi hay sự báo đáp. Khi từ chối nhận ơn đền đáp, nhân vật càng bộc lộ phẩm chất trọng nghĩa khinh tài đáng quý. Không chỉ nhân hậu, Ngư ông còn hiện lên với tâm hồn khoáng đạt, tự do giữa thiên nhiên rộng lớn. Cuộc sống “tắm mưa trải gió trong vời Hàn Giang” cho thấy vẻ đẹp thanh cao và sự hòa hợp với đất trời của người dân lao động. Qua nhân vật này, Nguyễn Đình Chiểu đã khẳng định niềm tin vào những giá trị đạo đức tốt đẹp luôn tồn tại trong nhân dân. Hình ảnh Ngư ông vì thế trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp nhân nghĩa mà nhà văn hết lòng ngợi ca và trân trọng. Bài tham khảo Mẫu 5 Nhà văn Nguyễn Minh Châu từng cho rằng: “Nhà văn tồn tại ở đời trước hết là để làm công việc phát hiện”, phát hiện những hạt ngọc ẩn sâu trong tâm hồn con người. Đến với hình tượng Ngư ông, Nguyễn Đình Chiểu đã gửi gắm một cái nhìn giàu tính nhân văn về vẻ đẹp của người lao động bình dị. Giữa đêm khuya mịt mùng, khi Lục Vân Tiên rơi vào bước đường cùng, Ngư ông đã dang tay cứu giúp mà không hề đắn đo, tính toán. Hành động ấy không chỉ xuất phát từ lòng thương người mà còn bắt nguồn từ một quan niệm sống: giúp người là thuận theo đạo lí làm người. Đặc biệt, sự từ chối mọi báo đáp cho thấy ông xem nghĩa tình là giá trị bền vững hơn mọi lợi danh của thế gian. Trong cách nhìn của Nguyễn Đình Chiểu, những con người cao quý nhất không phải là kẻ giàu sang quyền thế mà chính là những con người biết sống vì người khác.Hình ảnh “tắm mưa trải gió trong vời Hàn Giang” còn gợi lên một nhân cách tự do, ung dung, không bị ràng buộc bởi vòng xoáy danh lợi. Qua Ngư ông, nhà thơ gửi đến người đọc một chiêm nghiệm sâu sắc: giữa dòng đời nhiều biến động, lòng nhân ái và nghĩa tình mới là điểm tựa giúp con người giữ gìn phẩm giá của mình. Bởi vậy, vẻ đẹp của Ngư ông không chỉ khiến người đọc cảm phục mà còn khơi gợi niềm tin vào những giá trị nhân văn vĩnh hằng của cuộc sống. Bài tham khảo Mẫu 6 Trong đoạn trích, hình ảnh Ngư ông hiện lên như một hiện thân rạng ngời cho vẻ đẹp của người lao động bình dị nhưng sở hữu phẩm chất cao quý, cương trực và giàu lòng nhân nghĩa. Điều khiến em đặc biệt cảm mến ở nhân vật này chính là tấm lòng hào hiệp, vô tư, ra tay cứu người mà tuyệt nhiên không màng đến bất kỳ sự đền đáp nào. Khoảnh khắc ông không chút do dự lao mình xuống dòng nước dữ để cứu Lục Vân Tiên, rồi tận tình chăm sóc, đã làm sáng bừng lên tinh thần "thương người như thể thương thân" đầy nghĩa cử. Càng đáng trân trọng hơn, khi đứng trước lời ngỏ ý trả ơn của Vân Tiên, Ngư ông đã thẳng thắn khước từ bằng lời lẽ đầy khí phách: "Dốc lòng nhân nghĩa há chờ trả ơn". Lời khẳng định ấy tựa như một tuyên ngôn đanh thép về lối sống thanh cao, tách biệt khỏi mọi toan tính vụ lợi và những vẩn đục tầm thường của thế gian. Nhân vật này chính là hiện thân cho mẫu hình lý tưởng mà nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu hằng trân trọng: một người sống đời đạm bạc giữa chốn sông nước nhưng tâm hồn luôn tỏa sáng đạo lý chính nghĩa. Hình ảnh ông "tắm mưa trải gió" giữa trời đất bao la càng làm bật lên nét ung dung, tự tại của một bậc ẩn sĩ giàu cốt cách. Sự đối lập hài hòa giữa cuộc sống vất vả, nghèo khó và sự giàu có trong tâm hồn đã tôn vinh vị thế đáng kính của Ngư ông trong lòng người đọc. Qua nhân vật này, em càng thấm thía hơn vẻ đẹp của đạo đức làm người mà tác giả muốn gửi gắm, nâng niu. Sự hào sảng, trọng nghĩa khinh tài ấy đã trở thành một biểu tượng bất hủ về lẽ sống nhân nghĩa, soi sáng cho hậu thế muôn đời. Bài tham khảo Mẫu 7 Qua đoạn thơ “Đêm khuya lặng lẽ như tờ.../ Tắm mưa trải gió trong vời Hàn Giang”, Nguyễn Đình Chiểu đã khắc họa thành công vẻ đẹp nhân cách của nhân vật Ngư ông. Trước hết, Ngư ông hiện lên là người giàu lòng nhân ái khi kịp thời cứu giúp Lục Vân Tiên trong lúc hoạn nạn, giữa đêm khuya vắng lặng và dòng sông đầy hiểm nguy. Đáng quý hơn, việc cứu người của ông hoàn toàn xuất phát từ tấm lòng thương người vô tư chứ không hề mong cầu sự đền đáp. Khi Vân Tiên ngỏ ý báo ân, Ngư ông đã từ chối, bởi đối với ông, cứu người là việc thuận theo lẽ phải và đạo nghĩa ở đời. Qua đó, nhân vật bộc lộ phẩm chất trọng nghĩa khinh tài, xem tình người là giá trị cao hơn mọi lợi ích vật chất. Không chỉ vậy, những câu thơ cuối còn mở ra trước mắt người đọc một không gian sông nước khoáng đạt, qua đó làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của Ngư ông. Hình ảnh “tắm mưa trải gió trong vời Hàn Giang” gợi nên một con người đã hòa mình vào thiên nhiên, sống thanh thản, tự do và không bị cuốn vào vòng xoáy danh lợi. Từ hình tượng Ngư ông, Nguyễn Đình Chiểu gửi gắm một chiêm nghiệm giàu ý nghĩa nhân sinh: phẩm giá con người không được đo bằng địa vị hay của cải mà được làm nên từ lòng nhân hậu, nghĩa tình và cách sống hướng thiện. Bởi thế, Ngư ông không chỉ là một nhân vật trong truyện thơ mà còn là biểu tượng cho vẻ đẹp đạo đức mà nhà thơ luôn trân trọng và ngợi ca. Bài tham khảo Mẫu 8 Trong đoạn trích, nét tính cách mà em yêu thích nhất ở nhân vật Ngư ông là lòng nhân ái và tinh thần nghĩa hiệp sâu sắc. Khi phát hiện Lục Vân Tiên bị hại và rơi xuống sông trong đêm khuya tĩnh lặng, Ngư ông đã nhanh chóng hành động, cứu người một cách khẩn trương và kịp thời mà không một chút do dự. Ông không chỉ cứu mạng mà còn an ủi, chia sẻ nỗi khổ với Vân Tiên, thể hiện sự cảm thông và tấm lòng bao dung của một người dân lao động chất phác. Em đặc biệt ngưỡng mộ lối sống thanh cao, ung dung của Ngư ông khi ông chọn cuộc sống tắm mưa trải gió trên sông Hàn Giang thay vì bon chen danh lợi. Qua lời nói “Lòng lão chẳng mơ... Dốc lòng nhân nghĩa há chờ trả ơn”, Ngư ông hiện lên là người cao thượng, coi việc giúp đỡ người khác là nghĩa vụ tự nhiên chứ không mong báo đáp. Tính cách thẳng thắn, cứng cỏi và khí khái của ông càng làm nổi bật bản chất lương thiện, không màng phú quý. Những phẩm chất này không chỉ cứu vớt Vân Tiên mà còn truyền tải thông điệp nhân văn sâu sắc của Nguyễn Đình Chiểu về đạo nghĩa con người. Em yêu thích Ngư ông vì ông đại diện cho hình ảnh người nông dân Việt Nam truyền thống: hiền lành, nhân hậu và giàu lòng vị tha. Qua nhân vật này, em nhận thấy giá trị của việc sống có ích và giữ gìn đạo đức giữa cuộc đời đầy biến động. Tổng thể, Ngư ông là tấm gương sáng về nhân cách mà em luôn mong muốn học hỏi và noi theo. Bài tham khảo Mẫu 9 Qua đoạn trích, hình ảnh Ngư ông không chỉ đơn thuần là một nhân vật cứu người, mà còn là một biểu tượng giàu tính triết lý về cách sống thanh cao giữa cõi nhân gian đầy biến động. Điều khiến em ấn tượng sâu sắc chính là cái "tâm" tĩnh tại và tấm lòng hào hiệp của một người lao động sống tách biệt khỏi vòng xoáy danh lợi. Khoảnh khắc ông lặng lẽ cứu giúp Lục Vân Tiên rồi tận tình chăm sóc, ta nhận ra rằng lòng tốt vốn dĩ là bản năng tự nhiên, thuần khiết nhất của con người trước nghịch cảnh. Lời khước từ đền ơn đầy khí phách: "Dốc lòng nhân nghĩa há chờ trả ơn" không chỉ là lời nói, mà còn là một thái độ sống, khẳng định rằng khi nghĩa tình đã trở thành lẽ sống thì sự đền đáp chỉ là một khái niệm dư thừa. Ở đó, ông đã chạm tới cảnh giới của sự tự tại, nơi giá trị của con người được đong đếm bằng sự sẻ chia chứ không phải bằng của cải. Nguyễn Đình Chiểu dường như muốn gửi gắm một chiêm nghiệm rằng: giữa chốn "tắm mưa trải gió" đầy khắc nghiệt của cuộc đời, nhân cách con người vẫn có thể tỏa sáng như một đóa sen thanh khiết. Cuộc sống đạm bạc nơi Hàn Giang của ông cho thấy, chính cái nghèo về vật chất lại là điều kiện để tâm hồn con người trở nên giàu có và khoáng đạt hơn bao giờ hết. Ngư ông trở thành hiện thân của mẫu người "trọng nghĩa khinh tài", những người vốn coi việc cứu người là trách nhiệm tự thân, một lẽ tự nhiên như gió thổi mây bay. Phẩm cách ấy nhắc nhở chúng ta rằng, trong cuộc hành trình làm người, những giá trị nhân văn mới chính là gia tài vĩnh cửu nhất mà mỗi người cần gìn giữ. Nhân vật này đã để lại trong em bài học sâu xa: giữa dòng đời xuôi ngược, giữ được một tấm lòng trong sạch, vô cầu mới là cái đích đến cao đẹp nhất của một kiếp người. Bài tham khảo Mẫu 10 Trong đoạn trích, hình ảnh Ngư ông không đơn thuần là một nhân vật chức năng, mà là một hiện thân đầy ám ảnh cho triết lý "trọng nghĩa khinh tài" – một hòn đảo nhân cách giữa dòng đời xuôi ngược. Điều khiến em khắc khoải nhất chính là cái tâm thế "vô cầu" của ông trước nghịch cảnh của Lục Vân Tiên, một sự tử tế thuần khiết như thể việc cứu người là hơi thở tự nhiên của một kiếp sống an nhiên. Khi ông khước từ mọi sự đền đáp bằng câu nói "Dốc lòng nhân nghĩa há chờ trả ơn", ta không chỉ thấy một hành động nghĩa hiệp, mà còn thấy bóng dáng của một bậc ẩn sĩ đã đạt đến cảnh giới tự do trong tâm tưởng, coi danh lợi chỉ là hư vô trước đạo nghĩa. Sự thanh cao ấy khiến ta không khỏi liên tưởng đến nhân vật ông già Lão Tử hay những bậc quân tử trong văn học trung đại, nơi cái nghèo vật chất trở thành tấm gương phản chiếu sự giàu sang của tâm hồn. Nếu Lục Vân Tiên là biểu tượng của người anh hùng dấn thân hành đạo, thì Ngư ông lại đại diện cho mẫu hình "kẻ sĩ ẩn dật" – những người chọn sống đời "tắm mưa trải gió" để giữ trọn cốt cách, tách biệt khỏi vòng xoáy danh lợi tầm thường. Lối sống ấy làm ta nhớ đến cái tâm thế "vô sự" của thi sĩ Nguyễn Bỉnh Khiêm hay vẻ đẹp ung dung của lão ngư trong thơ ca cổ điển, nơi cuộc đời được nhìn qua lăng kính của sự buông bỏ. Nguyễn Đình Chiểu qua hình tượng này đã gửi gắm một chiêm nghiệm nhân sinh sâu sắc: cái thiện không cần được ghi chép trên bia đá, nó tự định hình trong dòng chảy của đời sống bằng sự im lặng đầy kiêu hãnh. Giữa một xã hội mà mọi thứ thường được cân đo đong đếm bằng giá trị kinh tế, hành động của Ngư ông hiện lên như một lời chất vấn nghiêm khắc về giá trị thực sự của con người. Ông chính là tấm gương cho tinh thần nghĩa hiệp thuần túy, nhắc nhở chúng ta rằng cốt lõi của đạo làm người đôi khi chỉ gói gọn trong hai chữ "nhân nghĩa" mà không cần bất cứ sự tô vẽ nào từ danh xưng hay tài sản. Nhân vật Ngư ông, vì thế, không chỉ dừng lại trong trang sách, mà đã trở thành một bài học vĩnh cửu về lẽ sống "trọng nghĩa", thức tỉnh những tâm hồn đang khao khát tìm về sự tĩnh tại giữa thế gian đầy biến động.
|






Danh sách bình luận