Viết đoạn văn nghị luận cảm nhận về nhân vật thầy Huân trong văn bản Người đánh trống trường (Ma Văn Kháng)Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Nhà văn Ma Văn Kháng với truyện ngắn "Người đánh trống trường". - Giới thiệu nhân vật & Ấn tượng chung: Nhân vật thầy Huân – một ông giáo tiểu học bình dị, mộc mạc nhưng sáng ngời tinh thần tận tụy, lòng tự trọng và tình yêu thương học trò sâu sắc. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Nhà văn Ma Văn Kháng với truyện ngắn "Người đánh trống trường". - Giới thiệu nhân vật & Ấn tượng chung: Nhân vật thầy Huân – một ông giáo tiểu học bình dị, mộc mạc nhưng sáng ngời tinh thần tận tụy, lòng tự trọng và tình yêu thương học trò sâu sắc. Thân đoạn - Một ngoại hình và năng lực bình thường, không có gì nổi bật: + Về vị thế: Chỉ là một ông giáo cấp tiểu học ở một "ga xép heo hút", học trò là những đứa trẻ quê mùa. + Về ngoại hình: Thấp lùn, chân đi vòng kiềng, mặt sần sùi, vai lệch, trông "tẽ ngắt tẻ ngơ" (đối lập hoàn toàn với vẻ hào nhoáng, bóng bẩy của thầy Ngọc Kim). + Về kỹ năng: Nói năng kém cỏi, dễ xúc động dẫn đến lắp bắp, giọng dạy trầm trầm đều đều chứ không bay bổng, hoa mỹ. - Một nhân cách cao đẹp, tấm lòng tận tụy và lòng tự trọng nghề nghiệp (Trọng tâm): + Sự tận tâm, trách nhiệm với nghề: Giáo án nắn nót chép đi chép lại không một vết tẩy xóa; đồ dùng dạy học (như tấm bản đồ thế giới) đều tự tay mày mò làm lấy. + Lòng tự trọng và ý thức hoàn thiện bản thân: Biết mình lệch vai, thầy kiên trì đứng trước gương tập co vai suốt cả năm trời để có hình ảnh "toàn bì" trước học sinh. Biết mình hay lắp bắp, thầy tự tập nói và kìm chế nhịp đập con tim bằng cách đặt tay lên ngực trái. + Động lực thiêng liêng: Tất cả những nỗ lực đó đều xuất phát từ "tình thương, lòng trắc ẩn và danh dự của kẻ có học". Kết đoạn - Đánh giá nghệ thuật: Nghệ thuật khắc họa nhân vật qua điểm nhìn của người học trò, sử dụng thủ pháp đối lập (với thầy Ngọc Kim) để làm nổi bật chiều sâu nhân cách. - Khẳng định giá trị nhân vật: Thầy Huân tuy không phải "tài ba xuất chúng" nhưng là biểu tượng đẹp đẽ, vĩnh cửu của người thầy vì học sinh thân yêu. Nhân vật để lại bài học sâu sắc về giá trị đích thực của con người nằm ở tâm hồn chứ không phải vẻ bề ngoài. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Trong "Người đánh trống trường", thầy Huân không hiện lên với hào quang vĩ đại mà chạm đến trái tim người đọc bằng vẻ đẹp của lòng tự trọng và sự tận tụy. Trái ngược với người đồng nghiệp Ngọc Kim bóng bẩy, thầy Huân thô mộc, nói năng vụng về, lại mang khuyết tật hình thể. Thế nhưng, đằng sau cái vẻ "lù đù, chậm chạp" ấy là một nhân cách lớn. Thầy tỉ mẩn sửa từng lỗi nhỏ trong giáo án, tự làm đồ dùng dạy học và kiên trì đứng trước gương cả năm trời tập co vai để có một diện mạo chỉn chu nhất trước học trò. Động lực giúp thầy vượt qua những giới hạn của bản thân chính là "tình thương, lòng trắc ẩn và danh dự của kẻ có học". Thầy Huân là minh chứng cho thấy: giá trị của một người thầy không nằm ở sự hoạt ngôn hay danh vọng, mà ở sự tận tâm thầm lặng, dâng hiến trọn vẹn cho học sinh. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Qua nhân vật thầy Huân, Ma Văn Kháng đã chuyển tải một bài học nhân sinh sâu sắc về giá trị đích thực của con người qua nghệ thuật đối lập độc đáo. Thầy Huân hoàn toàn lép vế trước thầy Ngọc Kim về cả ngoại hình lẫn tài lẻ, thậm chí bị chê là "lục cục loạc quạc thô lỗ". Tuy nhiên, nếu Ngọc Kim chỉ là lớp sơn hào nhoáng bên ngoài thì thầy Huân lại là "nguyên khối tự nhiên" quý báu. Bản chất của thầy được kết tinh từ sự chân thành và trách nhiệm. Thầy nỗ lực tập nói, sửa dáng đi lệch vai không phải để đua tranh, mà vì sự tôn trọng học đường. Sự đối lập này khẳng định một chân lý: những giá trị hình thức sẽ nhanh chóng nhạt nhòa, chỉ có vẻ đẹp của tấm lòng tận tụy, sự chân thành mới là điều ở lại duy nhất trong lòng học trò, biến người thầy bình dị thành một tượng đài bất tử. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Nhân vật thầy Huân trong tác phẩm của Ma Văn Kháng là biểu tượng đẹp đẽ cho những người đưa đò thầm lặng trong nền giáo dục. Tác giả ví thầy như một "ga xép heo hút" trên hành trình dằng dặc của đời người, nơi những đứa học trò quê mùa lướt qua trong thoáng chốc. Thầy không tạo ra những vĩ nhân, nhưng thầy đã gieo những hạt mầm nhân cách tử tế bằng chính cuộc đời mình. Hình ảnh người thầy có tấm lưng lệch vì gánh gồng, mỗi lần xúc động lại đặt tay lên ngực trái để kìm chế tiếng lắp bắp đã kết đọng cái linh hồn của nghề dạy học. Đó là sự kiên trì, lòng tự trọng và tình yêu thương vô điều kiện. Thầy Huân có thể là một "cái bóng nhạt nhòa" xét về trật tự quan lộc, nhưng lại là một điểm tựa tinh thần vững chãi, thắp sáng niềm tin về thiên chức cao quý của người thầy. Bài tham khảo Mẫu 1 Nhân vật thầy Huân trong tác phẩm của Ma Văn Kháng là một bài ca ca ngợi vẻ đẹp khuất lấp, được làm nổi bật qua nghệ thuật tương phản đầy dụng ý. Tác giả đã đặt thầy Huân – một người "lù đù, chậm chạp, thô thấp" cạnh thầy Ngọc Kim, một hình mẫu bóng bẩy, đàn giỏi, hát hay và hoạt ngôn. Trong khi người đồng nghiệp đại diện cho những giá trị thời thượng, dễ thu hút đám đông thì thầy Huân lại như một "nguyên khối tự nhiên" bước ra từ đồng ruộng ban sơ, thô mộc và vụng về. Thậm chí, thầy từng bị đồng nghiệp hạ nhục giữa sân trường là "ăn nói như rụt lưỡi". Thế nhưng, dòng chảy của thời gian đã chứng minh giá trị thực sự. Nếu sự hào nhoáng của Ngọc Kim chỉ là lớp vỏ bề ngoài, thì sự "tẻ ngắt" của thầy Huân lại chứa đựng một suối nguồn ấm áp của tình thầy trò. Học trò yêu kính thầy bởi sự tận tâm tận lực, bởi cái cách thầy trân trọng từng bài giảng và từng đứa trẻ quê nghèo. Thủ pháp đòn bẩy này không chỉ nâng tầm nhân cách thầy Huân mà còn gửi gắm một thông điệp nhân sinh sâu sắc: giá trị cốt lõi của một con người không nằm ở tài vặt hay sự khéo léo bề nổi, mà ẩn sâu trong sự chân thành, trách nhiệm và một tâm hồn liêm chính. Thầy Huân chính là viên ngọc thô càng mài càng sáng giữa dòng đời. Bài tham khảo Mẫu 2 Dưới ngòi bút giàu chất tự sự và chiêm nghiệm của Ma Văn Kháng, thầy Huân hiện lên như một biểu tượng thiêng liêng và xúc động về những người đưa đò thầm lặng. Tác giả không ngần ngại thừa nhận thầy chỉ là một ông giáo cấp tiểu học, một "ga xép heo hút" trên hành trình dài rộng của đời người và lớp học trò của thầy cũng chỉ là những kiếp người "làng nhàng". Thế nhưng, cái "ga xép" ấy chưa bao giờ ngưng sưởi ấm và soi đường cho những chuyến tàu qua. Thầy giáo, theo định nghĩa của tác phẩm, không phải là người phát minh, nhưng thầy Huân đã làm tốt hơn cả việc truyền thụ tri thức: thầy truyền ngọn lửa của nhân cách. Người đọc không khỏi nghẹn ngào trước hình ảnh người thầy có tấm lưng lệch vì gánh gồng thời trẻ, hằng ngày đứng trên bục giảng nắn nót từng chữ, tỉ mẩn tự vẽ từng tấm bản đồ cho học sinh. Thầy dạy học không phải để mưu cầu "nẻo đường quan lộc" hay danh tiếng lẫy lừng, mà làm vì danh dự của một trí thức học thức. Dẫu xét về mặt trí năng, thầy có thể là "một cái bóng nhạt nhòa" trước những đồng nghiệp khác, nhưng trong tâm thức của bao thế hệ học trò, thầy lại là ngọn hải đăng vĩnh cửu. Hình tượng thầy Huân đã tôn vinh những cống hiến vô danh, nhắc nhở chúng ta về giá trị cao quý của nghề giáo – nghề kiến tạo con người từ những điều bình dị nhất. Bài tham khảo Mẫu 3 Trong văn bản Người đánh trống trường của Ma Văn Kháng, nhân vật thầy Huân để lại trong lòng người đọc nhiều tình cảm yêu mến và kính trọng bởi vẻ đẹp của một người thầy bình dị nhưng tận tâm với nghề. Thầy không có ngoại hình nổi bật, không khéo ăn nói, cũng không tài hoa như thầy Ngọc Kim, trái lại còn “thấp lùn”, “mặt sần sùi trứng cá”, nói năng vụng về và chậm chạp. Tuy nhiên, ẩn sau dáng vẻ thô mộc ấy là một tấm lòng đầy trách nhiệm và tình yêu thương học trò sâu sắc. Thầy luôn cố gắng hoàn thiện bản thân: cẩn thận chép giáo án nhiều lần cho thật chính xác, kiên trì luyện nói để khắc phục tật lắp bắp, thậm chí đứng trước gương suốt cả năm chỉ để sửa dáng đứng cho đẹp hơn trong mắt học trò. Những chi tiết ấy cho thấy thầy là con người giàu lòng tự trọng, tận tụy và luôn hết mình vì nghề giáo. Dù “dạy không hay” theo cách thông thường, thầy vẫn được học sinh yêu quý bởi sự chân thành và đức hi sinh thầm lặng. Qua hình tượng thầy Huân, nhà văn khẳng định rằng giá trị của một người thầy không nằm ở vẻ ngoài hay tài ăn nói, mà ở nhân cách và tấm lòng đối với học trò. Bài tham khảo Mẫu 4 Trong văn bản Người đánh trống trường của Ma Văn Kháng, nhân vật thầy Huân hiện lên như biểu tượng đẹp đẽ của những người thầy âm thầm cống hiến cho nghề giáo bằng cả trái tim chân thành. Thầy không có vẻ ngoài sáng sủa, tài ăn nói hay sự khéo léo như thầy Ngọc Kim. Ngược lại, thầy thấp bé, vụng về, nói năng lắp bắp, dáng vẻ quê mùa đến mức dễ bị xem thường. Nhưng chính phía sau vẻ ngoài thô mộc ấy lại là một tâm hồn đẹp và nhân cách đáng kính. Thầy luôn tận tụy với công việc, chép giáo án cẩn thận đến mức không chấp nhận một lỗi nhỏ nào, tự làm đồ dùng dạy học và kiên trì sửa từng khuyết điểm của bản thân chỉ để trở nên hoàn thiện hơn trước học trò. Chi tiết thầy đứng trước gương suốt cả năm để tập nâng vai cho cân bằng khiến người đọc xúc động sâu sắc, bởi đó không chỉ là sự chỉnh sửa dáng vẻ mà còn là lòng tự trọng nghề nghiệp cao đẹp. Thầy Huân không chinh phục học trò bằng lời nói hoa mỹ mà bằng tình thương, sự hi sinh và tinh thần trách nhiệm. Qua nhân vật này, nhà văn khẳng định rằng giá trị lớn nhất của người thầy không nằm ở tài năng nổi bật mà ở tấm lòng tận tâm, nhân hậu và sự cống hiến lặng thầm cho học trò. Bài tham khảo Mẫu 5 Đọc Người đánh trống trường của Ma Văn Kháng, người đọc không thể không xúc động trước hình ảnh thầy Huân – một người thầy bình thường nhưng mang vẻ đẹp nhân cách vô cùng lớn lao. Giữa một thầy Ngọc Kim tài hoa, khéo léo và nổi bật, thầy Huân hiện lên thật giản dị, thậm chí có phần thô kệch: dáng người thấp lùn, chân vòng kiềng, nói năng khó khăn và thiếu tự tin. Tuy nhiên, điều khiến học trò yêu quý thầy lại chính là sự tận tụy và tình thương vô điều kiện dành cho các em. Thầy hiểu rõ hạn chế của mình nên luôn cố gắng vượt lên bằng sự kiên trì đáng khâm phục. Thầy tập nói để không bị lắp bắp khi giảng bài, tập sửa dáng đứng cho đẹp hơn trước học sinh, cẩn thận chuẩn bị từng trang giáo án và tự tay làm đồ dùng dạy học. Những việc làm tưởng nhỏ bé ấy lại chứa đựng biết bao trách nhiệm và lòng yêu nghề sâu sắc. Ở thầy Huân, ta bắt gặp hình ảnh của biết bao người thầy nơi làng quê nghèo: lặng lẽ, khiêm nhường nhưng hết lòng vì học trò. Nhân vật giúp người đọc nhận ra rằng sự cao quý của nghề giáo không nằm ở danh tiếng hay tài năng nổi bật mà nằm ở trái tim nhân hậu, sự hi sinh âm thầm và ý thức trách nhiệm đối với thế hệ trẻ. Bài tham khảo Mẫu 6 Nhân vật thầy Huân trong văn bản Người đánh trống trường của Ma Văn Kháng đã để lại trong lòng người đọc nhiều xúc động bởi vẻ đẹp bình dị mà sâu sắc của một nhà giáo chân chính. Nhà văn không xây dựng thầy như một người xuất chúng mà khắc họa thầy bằng những nét rất đời thường: ngoại hình xấu xí, dáng vẻ vụng về, lời nói khó khăn và hoàn toàn lép vế trước sự tài hoa của thầy Ngọc Kim. Thế nhưng, càng đọc, người ta càng nhận ra ở thầy Huân một phẩm chất đáng quý: lòng tận tụy và đức hi sinh thầm lặng. Thầy luôn nghiêm túc với nghề, cẩn trọng trong từng trang giáo án, tự làm đồ dùng dạy học và không ngừng rèn luyện bản thân để trở thành hình ảnh đẹp hơn trước học sinh. Đặc biệt, chi tiết thầy đặt tay lên ngực để kìm nhịp tim mỗi khi xúc động đã cho thấy phía sau vẻ ngoài thô ráp là một tâm hồn nhạy cảm, chân thành và giàu lòng tự trọng. Chính sự cố gắng âm thầm ấy khiến học trò yêu thương, kính trọng thầy hơn bất cứ lời nói hoa mỹ nào. Qua hình tượng thầy Huân, tác giả đã ngợi ca những con người lặng lẽ cống hiến cho giáo dục, đồng thời gửi gắm thông điệp đầy nhân văn: giá trị của con người không nằm ở vẻ ngoài hay tài năng phô trương mà ở nhân cách, sự chân thành và trái tim biết yêu thương. Bài tham khảo Mẫu 7 Trong truyện ngắn Người đánh trống trường, Ma Văn Kháng đã khắc họa thành công hình tượng thầy Huân – một người thầy tiểu học bình dị nhưng để lại trong lòng người đọc niềm kính trọng sâu xa. Thầy không phải mẫu người tài hoa xuất chúng hay có địa vị lớn lao trong xã hội. Thầy chỉ là một ông giáo làng nơi “ga xép heo hút”, dạy những đứa trẻ quê mùa, cuộc đời lặng lẽ như bao người lao động bình thường khác. Ngoại hình của thầy cũng hoàn toàn đối lập với vẻ lịch lãm của thầy Ngọc Kim: thấp lùn, chân vòng kiềng, mặt sần sùi, vai lệch, dáng vẻ thô mộc đến vụng về. Cách nói năng của thầy càng khiến người khác dễ xem thường bởi thầy hay lắp bắp, giọng giảng đều đều, không hoa mỹ hấp dẫn. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài nhạt nhòa ấy lại là một nhân cách đẹp khiến người đọc xúc động. Thầy tận tụy với nghề đến mức chép giáo án đi chép lại cho thật hoàn hảo, tự tay làm từng đồ dùng dạy học phục vụ học trò. Biết mình vai lệch, thầy đứng trước gương suốt cả năm để tập sửa dáng đứng; biết mình dễ lắp bắp, thầy âm thầm luyện nói và đặt tay lên ngực để kìm nhịp tim khi xúc động. Mọi nỗ lực ấy đều xuất phát từ lòng yêu nghề, thương học trò và danh dự của một người trí thức chân chính. Qua nghệ thuật đối lập giữa thầy Huân và thầy Ngọc Kim, nhà văn đã làm nổi bật vẻ đẹp thầm lặng mà cao quý của người thầy chân chính. Thầy Huân giúp người đọc nhận ra rằng giá trị thật sự của con người không nằm ở vẻ ngoài hay tài năng phô diễn mà nằm ở nhân cách và trái tim biết sống vì người khác. Bài tham khảo Mẫu 8 Bằng giọng văn chân thực và giàu cảm xúc trong truyện ngắn Người đánh trống trường, Ma Văn Kháng đã để lại trong lòng người đọc hình ảnh thầy Huân – một người thầy nghèo bình dị nhưng sáng ngời vẻ đẹp tâm hồn. Thầy chỉ là giáo viên tiểu học ở một vùng quê nhỏ bé, không có học trò thành danh hay vị thế nổi bật trong xã hội. Ngoại hình thầy lại càng không gây thiện cảm: thân hình thấp lùn, chân vòng kiềng, gương mặt sần sùi vì trứng cá, vai lệch vì năm tháng gánh gồng vất vả. Thầy ăn nói vụng về, dễ xúc động nên thường lắp bắp, giọng giảng khô khan, đều đều chứ không hấp dẫn như thầy Ngọc Kim tài hoa, lịch lãm. Nhưng chính trong cái vẻ ngoài mộc mạc ấy lại ẩn chứa một tấm lòng đáng quý biết bao. Thầy luôn tận tâm với nghề, cẩn thận trong từng trang giáo án, kiên trì tự làm đồ dùng dạy học để học trò hiểu bài hơn. Đặc biệt, những chi tiết thầy tập co vai trước gương suốt cả năm hay cố luyện nói để không lắp bắp đã khiến người đọc vô cùng xúc động. Đó không chỉ là sự mặc cảm về khiếm khuyết mà còn là lòng tự trọng nghề nghiệp và khát vọng đem đến cho học trò những điều tốt đẹp nhất. Tất cả những cố gắng âm thầm ấy đều bắt nguồn từ “tình thương, lòng trắc ẩn và danh dự của kẻ có học”. Với nghệ thuật xây dựng nhân vật đối lập đầy tinh tế, Ma Văn Kháng đã ngợi ca vẻ đẹp của những người thầy lặng lẽ hi sinh vì học trò. Thầy Huân vì thế trở thành biểu tượng đẹp của lòng tận tụy, khiến người đọc thêm trân trọng nghề giáo cao quý. Bài tham khảo Mẫu 9 Trong dòng chảy văn học viết về người thầy, nhân vật thầy Huân trong truyện ngắn Người đánh trống trường của Ma Văn Kháng đã để lại nhiều ám ảnh đẹp bởi vẻ cao quý ẩn sau dáng vẻ đời thường. Thầy không phải một nhà giáo tài danh hay có sức hút nổi bật. Cuộc đời thầy chỉ gắn với mái trường làng nhỏ bé và những đứa học trò quê mùa nơi vùng quê nghèo sau hòa bình. Nhà văn cố tình đặt thầy bên cạnh thầy Ngọc Kim – người đẹp đẽ, khéo léo, tài hoa – để làm nổi bật sự đối lập đầy xót xa: thầy Huân thấp bé, chân vòng kiềng, mặt đầy sẹo trứng cá, nói năng khó khăn, giọng giảng khô cứng và vụng về. Nhưng càng đọc, người ta càng nhận ra vẻ đẹp đích thực của thầy không nằm ở hình thức mà ở chiều sâu tâm hồn. Thầy dốc toàn bộ tâm sức cho nghề dạy học: chép giáo án thật sạch đẹp, tự tay làm đồ dùng giảng dạy, âm thầm sửa từng khuyết điểm của bản thân chỉ mong trở thành hình ảnh tốt hơn trước học sinh. Chi tiết thầy kiên trì đứng trước gương tập co vai hay đặt tay lên ngực để kìm nén sự xúc động cho thấy một con người giàu tự trọng và luôn nghiêm khắc với chính mình. Điều khiến người đọc cảm phục nhất chính là động lực phía sau mọi cố gắng ấy: tình yêu thương học trò và danh dự của một người làm nghề dạy học. Với điểm nhìn của người học trò cũ cùng nghệ thuật đối lập sắc sảo, Ma Văn Kháng đã làm sáng lên vẻ đẹp lặng thầm của những con người bình thường mà cao cả. Thầy Huân nhắc nhở mỗi chúng ta rằng phẩm giá con người không được đo bằng vẻ ngoài hay sự hào nhoáng mà bằng trái tim tận tụy và nhân hậu. Bài tham khảo Mẫu 10 Trong truyện ngắn "Người đánh trống trường" của Ma Văn Kháng, nhân vật thầy Huân đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc không phải bởi tài năng xuất chúng mà bởi lòng tự trọng và ý thức hoàn thiện bản thân cao đẹp. Thầy Huân vốn là một ông giáo tiểu học bình thường, mang những khiếm khuyết rõ rệt về cả ngoại hình lẫn kỹ năng sư phạm: dáng đi vòng kiềng, đôi vai lệch, giọng nói đều đều và chứng nói lắp khi xúc động. Thế nhưng, điều làm nên sự vĩ đại của thầy chính là tinh thần kiên trì vượt lên những giới hạn ấy. Ý thức được thiên chức của người thầy, thầy đã đứng trước gương suốt một năm trời chỉ để tập co vai, giữ cho mình một hình ảnh "toàn bì", trang nghiêm nhất trước học trò. Mỗi lần xúc động, thầy lại đặt tay lên ngực trái để kiềm chế nhịp đập con tim, nỗ lực làm chủ lời nói. Sự tận tụy của thầy còn kết tinh trong những cuốn giáo án nắn nót không một vết tẩy xóa, những món đồ dùng dạy học tự tay mày mò chế tạo. Tất cả những hành động âm thầm đó đều được chỉ dẫn bởi một kim chỉ nam duy nhất: “tình thương, lòng trắc ẩn và danh dự của kẻ có học”. Qua nhân vật thầy Huân, nhà văn đã khẳng định một chân lý: chân dung một người thầy chân chính không được vẽ bằng sự hoàn hảo bẩm sinh, mà được đúc kết từ quá trình rèn luyện vô ngắt và một trái tim hết lòng vì học sinh thân yêu.
|






Danh sách bình luận