Viết đoạn văn phân tích vẻ đẹp của quê hương qua cảm nhận của nhân vật trữ tình con trong đoạn trích Tự tình với quê hương (Lê Gia Hoài)

Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Bài thơ Tự tình với quê hương của Lê Gia Hoài là tiếng lòng tha thiết của người con dành cho mảnh đất chôn nhau cắt rốn. - Dẫn dắt vấn đề: Qua dòng cảm nhận của nhân vật trữ tình "con", vẻ đẹp của quê hương Vĩnh Phúc hiện lên vừa thơ mộng, hùng vĩ, vừa gắn liền với những kỉ niệm đời người sâu sắc.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Mở đoạn

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Bài thơ Tự tình với quê hương của Lê Gia Hoài là tiếng lòng tha thiết của người con dành cho mảnh đất chôn nhau cắt rốn.

- Dẫn dắt vấn đề: Qua dòng cảm nhận của nhân vật trữ tình "con", vẻ đẹp của quê hương Vĩnh Phúc hiện lên vừa thơ mộng, hùng vĩ, vừa gắn liền với những kỉ niệm đời người sâu sắc.

Thân đoạn

- Vẻ đẹp thiên nhiên, cảnh sắc trù phú và hùng vĩ:

+ Quê hương mang vẻ đẹp thơ mộng, đậm đà hồn cốt xứ sở với "bến đò xưa", dòng "Lô giang ào ạt" chở nặng phù sa trù phú.

+ Vẻ đẹp vừa kỳ vĩ, hiên ngang của "ngọn Tam Đảo" reo vang, lại vừa mang chiều sâu lịch sử qua bóng dáng "tháp Bình Sơn" vững vàng qua bao thế kỷ.

- Vẻ đẹp của bề dày văn hóa, lịch sử và tình người:

+ Quê hương là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn "con" từ lời ru của mẹ, từ trang sách của thầy đến những câu thơ Hồ Xuân Hương ngọt ngào.

+ Đó còn là nét đẹp của làng nghề truyền thống ("làng gốm Hương Canh") và danh thắng yên bình ("Đại Lải mát xanh").

- Cảm xúc của nhân vật trữ tình:

+ Khi trở thành người lính xa quê, nỗi nhớ "vấn vương" hướng về Đồng Đậu, Tây Thiên chính là minh chứng cho tình yêu quê hương đã nâng tầm thành tình yêu Tổ quốc.

+ Từ "nhớ", "mong đợi" đến khát khao "được trở về" để dâng hiến tình yêu cho "mảnh đất biếc".

Kết đoạn

- Khái quát lại giá trị: Bằng thể thơ tự do phóng khoáng, ngôn từ giàu hình ảnh và giọng điệu thiết tha, đoạn trích đã khắc họa thành công một Vĩnh Phúc tươi đẹp, giàu truyền thống.

- Bài học/Cảm nhận: Vẻ đẹp ấy chính là điểm tựa tinh thần vững chắc, thôi thúc trách nhiệm cống hiến và gìn giữ của mỗi người con đối với quê hương.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Qua đoạn trích Tự tình với quê hương của Lê Gia Hoài, vẻ đẹp mảnh đất Vĩnh Phúc hiện lên vừa hùng vĩ, thơ mộng, vừa mang đậm chiều sâu lịch sử qua cái nhìn đầy tự hào của nhân vật "con". Quê hương ấy đón đứa trẻ bằng sự trù phú của "dòng Lô giang" dạt dào phù sa, nâng đỡ tuổi thơ bằng thanh âm kiêu hùng của "ngọn Tam Đảo reo" và bóng dáng trầm mặc đầy kiêu hãnh của "tháp Bình Sơn" qua bao thế kỷ. Cảnh sắc không chỉ là xê dịch địa lý mà là máu thịt, là nơi lưu giữ nét văn hóa độc đáo từ "làng gốm Hương Canh" đến vẻ yên bình của "Đại Lải mát xanh". Đứng trước giang sơn gấm vóc ấy, người con nơi biên cương xa xôi không khỏi "vấn vương" hoài niệm. Bằng thể thơ tự do phóng khoáng cùng giọng điệu thiết tha, tác giả đã khắc họa một quê hương tuyệt mỹ — nơi không chỉ để ngắm nhìn, mà là để thương, để nhớ và để cống hiến trọn đời.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Trong đoạn trích Tự tình với quê hương của Lê Gia Hoài, quê hương Vĩnh Phúc không chỉ đẹp ở danh lam thắng cảnh mà còn hiện lên như một cái nôi văn hóa, nâng đỡ tâm hồn nhân vật trữ tình. Cội nguồn ấy nuôi dưỡng "con" từ "lời mẹ hát" trong nôi, qua "tiếng quê mình" trong trang sách của thầy, cho đến vị ngọt ngào của "thơ Xuân Hương" thấm đẫm vành môi. Vẻ đẹp văn hóa tâm linh của Tây Thiên, di chỉ Đồng Đậu hòa quyện cùng sắc xanh của Đại Lải tạo nên một bức tranh quê hương trọn vẹn cả phần sắc lẫn phần hồn. Khi khoác lên mình màu áo lính, nỗi nhớ quê hương đã kết tinh thành tình yêu Tổ quốc rộng lớn. Tiếng gọi "Vĩnh Phúc ơi" vang lên ở cuối đoạn trích như một lời hẹn ước thủy chung, khẳng định quê hương chính là điểm tựa tinh thần bất biến, thắp sáng khát vọng trở về và cống hiến của thế hệ trẻ.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Vẻ đẹp của quê hương Vĩnh Phúc trong đoạn trích Tự tình với quê hương của Lê Gia Hoài được cảm nhận sâu sắc nhất qua điểm nhìn của một người lính trẻ xa nhà. Đối với nhân vật "con", quê hương là một bài ca tuyệt đẹp kết tinh từ dáng núi Tam Đảo, hồn đá tháp Bình Sơn và những kỷ niệm êm đềm tuổi thơ. Giữa đêm gác súng cô đơn nơi biên thùy, nỗi nhớ "vấn vương" hướng về Đồng Đậu, Tây Thiên, về bóng dáng làng gốm Hương Canh bình dị chính là động lực giúp người lính vượt qua gian khổ. Tiếng gọi thiết tha “Vĩnh Phúc ơi!” cuối bài thơ phản ánh khát khao cháy bỏng được trở về vun đắp cho "mảnh đất biếc". Bằng ngôn từ giàu hình ảnh và giọng điệu tâm tình, đoạn thơ khẳng định một triết lý sâu sắc: vẻ đẹp của quê hương chỉ thực sự tỏa sáng khi nó gắn liền với trách nhiệm bảo vệ và dựng xây của mỗi cá nhân.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong đoạn trích Tự tình với quê hương, Lê Gia Hoài đã khắc họa vẻ đẹp của quê hương Vĩnh Phúc qua những cảm nhận chân thành và sâu nặng của nhân vật trữ tình “con”. Trước hết, quê hương hiện lên với vẻ đẹp bình dị, thân thương gắn liền với những năm tháng tuổi thơ. Đó là lời mẹ hát ru từ thuở nằm nôi, là bến đò xưa, dòng Lô giang đỏ nặng phù sa – những hình ảnh đã nuôi dưỡng tâm hồn người con bằng tình yêu quê hương tha thiết. Không chỉ giàu vẻ đẹp thiên nhiên, quê hương còn mang dáng vẻ hùng vĩ và cổ kính với ngọn Tam Đảo vang vọng âm thanh của núi rừng, với tháp Bình Sơn sừng sững qua bao thế kỉ như chứng nhân của lịch sử. Đặc biệt, quê hương còn là chiếc nôi văn hóa bồi đắp tâm hồn con người. Những trang sách, lời thầy dạy, những vần thơ Xuân Hương ngọt ngào đã giúp người con biết yêu tiếng nói quê mình và trân trọng các giá trị truyền thống. Dù đã trưởng thành, khoác lên mình màu áo lính để bảo vệ Tổ quốc, nhân vật trữ tình vẫn luôn đau đáu nhớ về quê hương. Nỗi nhớ ấy hướng đến những địa danh thân thuộc như Đồng Đậu, Tây Thiên, Hương Canh, Đại Lải. Qua giọng thơ thiết tha, tác giả đã bày tỏ tình yêu, niềm tự hào và sự gắn bó sâu sắc với quê hương yêu dấu.

Bài tham khảo Mẫu 2

Bằng giọng thơ ngọt ngào và giàu cảm xúc, Lê Gia Hoài đã tái hiện vẻ đẹp toàn diện của quê hương qua cảm nhận của nhân vật trữ tình “con” trong đoạn trích Tự tình với quê hương. Quê hương trước hết là nơi lưu giữ những kỉ niệm tuổi thơ trong trẻo và thiêng liêng nhất. Tiếng hát ru của mẹ, bến đò xưa hay dòng Lô giang đỏ nặng phù sa không chỉ là những hình ảnh quen thuộc mà còn là nguồn cội nuôi dưỡng tâm hồn người con. Vẻ đẹp quê hương còn được cảm nhận qua những biểu tượng thiên nhiên và lịch sử giàu ý nghĩa. Ngọn Tam Đảo hiện lên hùng vĩ, khoáng đạt, còn tháp Bình Sơn lại mang vẻ đẹp cổ kính, trường tồn với thời gian. Bên cạnh đó, quê hương còn là miền đất của truyền thống văn hóa lâu đời. Những bài học từ thầy cô, vẻ đẹp của tiếng Việt và những áng thơ giàu giá trị đã vun đắp tâm hồn, nhân cách của người con. Đặc biệt, khi rời quê hương để thực hiện nghĩa vụ với đất nước, nỗi nhớ quê càng trở nên da diết. Trong những đêm đứng gác, hình ảnh Đồng Đậu, Tây Thiên, Hương Canh, Đại Lải luôn hiện hữu trong tâm trí như lời gọi tha thiết của quê nhà. Qua đó, bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của quê hương Vĩnh Phúc mà còn khơi dậy trong mỗi người tình yêu nguồn cội và ý thức trân trọng nơi mình sinh ra.

Bài tham khảo Mẫu 3

Đoạn trích Tự tình với quê hương đã thể hiện một cách sâu sắc tình yêu quê hương tha thiết của nhân vật trữ tình “con”, đồng thời làm nổi bật vẻ đẹp giàu sức sống của mảnh đất Vĩnh Phúc. Trong cảm nhận của người con, quê hương là nơi khởi nguồn của mọi yêu thương, là tiếng ru ngọt ngào của mẹ từ thuở nằm nôi, là dòng sông Lô miệt mài bồi đắp phù sa cho đôi bờ trù phú. Những hình ảnh ấy vừa gần gũi vừa thấm đẫm tình người, tạo nên vẻ đẹp bình yên và ấm áp. Quê hương còn hiện lên với tầm vóc lớn lao qua ngọn Tam Đảo hùng vĩ, qua tháp Bình Sơn vững chãi như biểu tượng cho sức sống bền bỉ của vùng đất giàu truyền thống lịch sử. Không dừng lại ở đó, quê hương còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và trí tuệ của con người. Từ lời thầy dạy đến những áng thơ quen thuộc, tất cả đã gieo vào lòng người con niềm tự hào về tiếng nói và văn hóa dân tộc. Vì thế, dù đi xa, trở thành người lính canh giữ biên cương Tổ quốc, trái tim người con vẫn luôn hướng về quê nhà với nỗi nhớ khôn nguôi. Tình cảm ấy được gửi gắm qua niềm mong mỏi được trở về với Hương Canh, Đại Lải và những địa danh thân thương khác. Bài thơ đã cho thấy quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn mà còn là cội nguồn của bản sắc, tình yêu và sức mạnh tinh thần của mỗi con người.

Bài tham khảo Mẫu 4

Qua đoạn trích Tự tình với quê hương của Lê Gia Hoài, mảnh đất Vĩnh Phúc hiện lên với vẻ đẹp vừa trù phú, kỳ vĩ, vừa trầm mặc chiều sâu lịch sử qua nét cảm nhận đầy tự hào của nhân vật "con". Ngay từ những dòng thơ đầu, không gian nghệ thuật được mở ra đầy khoáng đạt với "bến đò xưa" và "dòng Lô giang ào ạt" chở nặng phù sa, tượng trưng cho nguồn sữa mẹ dạt dào nuôi dưỡng bao thế hệ. Thiên nhiên Vĩnh Phúc không chỉ thơ mộng mà còn mang tầm vóc giang sơn gấm vóc với "ngọn Tam Đảo reo âm vang hùng vĩ", tạo nên một bản nhạc kiêu hãnh của đại ngàn. Sánh đôi cùng nét thiên tạo ấy là vẻ đẹp nhân tạo mang dấu ấn thời gian của "tháp Bình Sơn vững vàng bao thế kỷ", đứng "mặc trầm như đá tạc vào thơ". Biện pháp so sánh và nhân hóa tài tình đã biến những chứng tích lịch sử thành những pho tượng đài sống động, chứng kiến sự kiên cường của vùng đất địa linh nhân kiệt. Đan xen vào đó là sắc màu bình dị của "làng gốm Hương Canh", sắc dịu mát của "Đại Lải xanh". Tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh quê hương vẹn toàn: có cái động của dòng sông, cái tĩnh của ngọn tháp, cái hùng vĩ của núi non và nét thanh bình của thôn xóm. Vẻ đẹp ấy chính là bệ đỡ tinh thần nâng bước chân người lính dấn thân vào quân ngũ.

Bài tham khảo Mẫu 5

Trong đoạn trích Tự tình với quê hương, nhà thơ Lê Gia Hoài đã chạm đến chiều sâu cảm xúc khi khắc họa Vĩnh Phúc như một cái nôi văn hóa, một không gian nghĩa tình nuôi dưỡng tâm hồn nhân vật trữ tình. Quê hương ở đây không trừu tượng mà thấm đượm trong "lời mẹ hát" từ thủa trong nôi, rồi lớn dần theo "từng trang sách vở" và lời giảng của thầy về "tiếng quê mình". Đặc biệt, hình ảnh "thơ Xuân Hương ấm mãi vành môi xinh" là một chi tiết đắt giá, cho thấy mạch nguồn văn học dân tộc đã thấm sâu vào máu thịt của người con một cách tự nhiên như lời ru của mẹ. Sự kết nối vô hình ấy đã tạo nên một sợi dây tâm linh bền chặt, kết nối quá khứ di chỉ "Đồng Đậu", tôn giáo "Tây Thiên" với hiện tại. Khi "Tổ quốc gọi con bước vào quân ngũ", tình yêu quê hương nhỏ bé ban đầu đã được nâng tầm thành lý tưởng bảo vệ đất nước. Giữa đêm gác súng biên thùy, nỗi nhớ "vấn vương" hướng về những địa danh quen thuộc không làm người lính yếu lòng, ngược lại, đó là thứ vũ khí tinh thần mạnh mẽ nhất. Tiếng gọi thiết tha "Vĩnh Phúc ơi!" vang lên ở cuối đoạn trích như một lời lập ngôn của thế hệ trẻ: yêu quê hương là khát khao được trở về, được cống hiến và gìn giữ sắc "biếc" muôn đời cho mảnh đất cha ông.

Bài tham khảo Mẫu 6

Đoạn trích Tự tình với quê hương của Lê Gia Hoài là một thước phim quay chậm về hành trình trưởng thành của nhân vật "con" gắn liền với những chuyển dịch tinh tế của vẻ đẹp quê hương. Theo dòng thời gian từ "tuổi thơ" nằm nôi cho đến lúc "lớn lên" qua trang sách và trưởng thành khi khoác áo lính, vẻ đẹp Vĩnh Phúc được tái hiện chuyển từ chiều hẹp sang chiều rộng, từ cụ thể đến khái quát. Thuở nhỏ, quê hương là bến đò, dòng sông Lô, là lời ru của mẹ. Khi trưởng thành, không gian được mở rộng đến sự kỳ vĩ của núi ấn Tam Đảo, tháp Bình Sơn và chiều sâu văn hóa của thơ ca, học vấn. Để rồi khi đứng ở không gian xa cách của người chiến sĩ nơi biên cương, toàn bộ cảnh sắc quê hương thu lại thành một nỗi nhớ "vấn vương", da diết hướng về Đồng Đậu, Tây Thiên, Đại Lải. Điệp từ "được trở về", "được yêu thêm" kết hợp cùng thể thơ tự do với nhịp điệu dồn dập ở khổ cuối đã đẩy cảm xúc lên cao trào. Tác giả không chỉ ca ngợi một Vĩnh Phúc tươi đẹp về cảnh trí, giàu có về truyền thống, mà sâu sắc hơn, đã khẳng định một quy luật tình cảm: quê hương chính là dòng sữa mát lành nuôi dưỡng nhân cách, và đỉnh cao của lòng yêu quê hương chính là trách nhiệm, là ước nguyện được hòa ca, được cống hiến trọn vẹn tuổi xuân cho xứ sở.

Bài tham khảo Mẫu 7

Bài thơ Tự tình với quê hương của Lê Gia Hoài là tiếng lòng tha thiết của người con dành cho mảnh đất chôn nhau cắt rốn. Qua dòng cảm nhận chân thành của nhân vật trữ tình "con", vẻ đẹp của quê hương Vĩnh Phúc hiện lên vừa thơ mộng, hùng vĩ, vừa gắn liền với những kỉ niệm sâu nặng của đời người. Trước hết, quê hương mang vẻ đẹp của thiên nhiên giàu sức sống với hình ảnh "bến đò xưa", dòng "Lô giang ào ạt" chở nặng phù sa, gợi nên một miền quê trù phú, đậm đà hồn cốt xứ sở. Cùng với đó là vẻ đẹp kỳ vĩ của ngọn Tam Đảo "reo âm vang hùng vĩ" và nét cổ kính, trường tồn của tháp Bình Sơn "vững vàng bao thế kỉ". Không chỉ đẹp bởi cảnh sắc, quê hương còn giàu truyền thống văn hóa và tình người. Từ lời ru của mẹ, bài học của thầy đến những vần thơ Hồ Xuân Hương ngọt ngào, tất cả đã nuôi dưỡng tâm hồn người con lớn lên trong tình yêu tiếng Việt và niềm tự hào dân tộc. Khi khoác lên mình màu áo lính, xa quê hương làm nhiệm vụ, nỗi nhớ Đồng Đậu, Tây Thiên luôn thường trực trong tâm trí, cho thấy tình yêu quê hương đã hòa quyện với tình yêu Tổ quốc. Điệp từ "nhớ", "mong đợi" cùng khát vọng được trở về đã diễn tả sâu sắc tấm lòng thủy chung của người con đối với "mảnh đất biếc" quê mình. Bằng thể thơ tự do, giọng điệu thiết tha và ngôn từ giàu hình ảnh, tác giả đã khắc họa thành công vẻ đẹp của Vĩnh Phúc, đồng thời nhắc nhở mỗi người biết yêu thương, gìn giữ và cống hiến cho quê hương.

Bài tham khảo Mẫu 8

Trong bài thơ Tự tình với quê hương, Lê Gia Hoài đã gửi gắm tình yêu tha thiết và niềm tự hào sâu sắc về quê hương Vĩnh Phúc. Qua cảm nhận của nhân vật trữ tình "con", quê hương hiện lên như một miền ký ức đẹp đẽ, vừa nên thơ vừa giàu truyền thống. Trước hết, đó là vẻ đẹp của thiên nhiên thanh bình mà trù phú. Hình ảnh "bến đò xưa", dòng Lô giang đỏ nặng phù sa không chỉ tái hiện một không gian quen thuộc mà còn gợi sức sống dồi dào của quê hương. Bên cạnh đó, ngọn Tam Đảo hùng vĩ và tháp Bình Sơn cổ kính đã làm nên vẻ đẹp vừa mạnh mẽ vừa giàu chiều sâu lịch sử cho mảnh đất này. Không dừng lại ở cảnh sắc, quê hương còn là chiếc nôi nuôi dưỡng tâm hồn người con bằng những giá trị văn hóa tốt đẹp. Tiếng ru của mẹ, lời dạy của thầy, những câu thơ Hồ Xuân Hương đã trở thành hành trang tinh thần quý giá theo con suốt cuộc đời. Đặc biệt, khi Tổ quốc gọi tên, người con lên đường nhập ngũ nhưng trái tim vẫn luôn hướng về quê nhà. Nỗi nhớ Đồng Đậu, Tây Thiên, làng gốm Hương Canh hay Đại Lải mát xanh cho thấy quê hương đã trở thành máu thịt trong tâm hồn. Từ đó, tình yêu quê hương được nâng lên thành ý thức trách nhiệm với đất nước. Với giọng thơ chân thành, giàu cảm xúc cùng những hình ảnh mang đậm bản sắc địa phương, đoạn thơ đã ca ngợi vẻ đẹp của quê hương Vĩnh Phúc và khơi gợi trong mỗi người tình yêu đối với nguồn cội của mình.

Bài tham khảo Mẫu 9

Tự tình với quê hương của Lê Gia Hoài là khúc hát ngọt ngào về tình yêu quê hương sâu nặng. Qua dòng hồi tưởng và cảm xúc của nhân vật trữ tình "con", quê hương Vĩnh Phúc hiện lên với vẻ đẹp toàn diện, trở thành điểm tựa tinh thần bền vững trong cuộc đời mỗi con người. Quê hương trước hết đẹp bởi thiên nhiên thơ mộng và giàu sức sống. Dòng Lô giang cuồn cuộn phù sa, bến đò xưa thân thuộc đã lưu giữ biết bao kỉ niệm tuổi thơ. Vẻ đẹp ấy còn được mở rộng bởi ngọn Tam Đảo hùng vĩ vang vọng âm thanh của núi rừng và tháp Bình Sơn sừng sững như chứng nhân của thời gian. Không chỉ có thiên nhiên tươi đẹp, quê hương còn mang bề dày văn hóa đáng tự hào. Từ lời ru dịu ngọt của mẹ đến những bài học đầu đời của thầy cô, từ vẻ đẹp của tiếng Việt đến những áng thơ dân tộc, tất cả đã góp phần hình thành nhân cách và tâm hồn người con. Chính vì thế, khi trở thành người lính nơi xa, trong những đêm đứng gác giữa bao vì sao, lòng con vẫn không nguôi nỗi nhớ về Đồng Đậu, Tây Thiên và những miền quê thân thuộc. Điệp ngữ "được trở về" vang lên như một niềm khát khao cháy bỏng, thể hiện tình cảm gắn bó máu thịt với quê hương. Bằng thể thơ tự do, giọng điệu tha thiết và hình ảnh giàu sức gợi, tác giả đã làm hiện lên một Vĩnh Phúc vừa đẹp về cảnh sắc, vừa giàu truyền thống văn hóa, từ đó khơi dậy trong mỗi người ý thức trân trọng, giữ gìn và cống hiến cho quê hương yêu dấu.

Bài tham khảo Mẫu 10

Trong đoạn trích Tự tình với quê hương, Lê Gia Hoài đã khắc họa vẻ đẹp của quê hương Vĩnh Phúc qua cảm nhận tha thiết của nhân vật trữ tình “con”. Trước hết, quê hương hiện lên với vẻ đẹp bình dị, thân thương gắn liền với tuổi thơ và tình mẫu tử: “trong nôi lời mẹ hát”, “bến đò xưa”, “dòng Lô giang”, “vị phù sa”. Đó là những hình ảnh gần gũi đã nuôi dưỡng tâm hồn và tình yêu quê hương từ thuở ấu thơ. Không chỉ đẹp bởi thiên nhiên, quê hương còn mang vẻ đẹp hùng vĩ và giàu truyền thống văn hóa, lịch sử qua hình ảnh ngọn Tam Đảo vang vọng, tháp Bình Sơn vững vàng qua bao thế kỉ. Quê hương còn là nơi bồi đắp tri thức, tâm hồn và lòng tự hào dân tộc khi người con được học tiếng quê mình, được nuôi dưỡng bởi những giá trị văn học dân gian và truyền thống. Dù trưởng thành, khoác áo lính bảo vệ Tổ quốc, người con vẫn luôn hướng về quê hương với nỗi nhớ da diết dành cho Đồng Đậu, Tây Thiên, Hương Canh, Đại Lải. Qua giọng thơ chân thành, giàu cảm xúc, tác giả đã thể hiện tình yêu sâu nặng, niềm tự hào và sự gắn bó thủy chung của người con đối với quê hương yêu dấu.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close