Viết bài văn nghị luận phân tích vẻ đẹp của các nhân vật trong câu chuyện Cho và nhậnMỞ BÀI Giới thiệu tác phẩm/câu chuyện: Câu chuyện ngắn "Cho và nhận" mang đến một bài học sâu sắc, nhân văn về cách ứng xử, lòng tốt và tình người trong cuộc sống. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý MỞ BÀI Giới thiệu tác phẩm/câu chuyện: Câu chuyện ngắn "Cho và nhận" mang đến một bài học sâu sắc, nhân văn về cách ứng xử, lòng tốt và tình người trong cuộc sống. Nêu vấn đề cần phân tích: Qua câu chuyện, tác giả làm nổi bật vẻ đẹp của hai nhân vật chính: người cô giáo (tấm lòng bao dung, tinh tế và cách cho đi cao đẹp) và cậu học trò (sự tự trọng, lòng biết ơn và sự chuyển biến nhận thức sâu sắc). THÂN BÀI 1. Vẻ đẹp của nhân vật Cô giáo (Trung tâm của sự "cho đi") Sự tinh tế, quan tâm sâu sắc: Biểu hiện: Dù chỉ nhìn thấy học sinh cầm sách trong giờ tập đọc với biểu hiện bất thường, cô đã nhanh chóng nhận ra và chủ động lo lắng cho tương lai của em. Hành động: Thay vì những thủ tục hành chính lạnh lùng, cô tự tay đưa học sinh đến bác sĩ nhãn khoa riêng và tự chuẩn bị một cặp kính. Cách cho đi khéo léo, đầy lòng tự trọng: Nghệ thuật ứng xử: Cô không trao món quà theo cách bố thí, ban ơn khiến đứa trẻ nghèo khó cảm thấy tự ti, mà đối xử với cậu bé “như với một người bạn”. Triết lý "Cho và nhận": Câu chuyện cô kể đã biến một món quà vật chất thành một "món quà tinh thần" có cội nguồn và sự tiếp nối (“cặp kính này đã được trả tiền từ trước khi em ra đời”). Sự trân trọng và trao niềm tin cho học trò: Cô không nhìn cậu bé dưới góc độ của kẻ kém may mắn hay kẻ nhận bố thí, mà nhìn cậu “như một người cho”. Cô trao cho em trách nhiệm và lòng tin, giúp em xóa nhòa khoảng cách giàu nghèo, khẳng định em cũng là một thành viên bình đẳng, có giá trị trong xã hội. 2. Vẻ đẹp của nhân vật Cậu học trò (Người đón nhận và tiếp nối) Hoàn cảnh và tâm trạng ban đầu: Hoàn cảnh: Gia đình nghèo khó, gặp bất hạnh về đôi mắt. Tâm lý: Khi nhận cặp kính từ cô giáo, em cảm thấy “ngượng ngùng” vì mặc cảm nghèo khó và thốt lên lời từ chối bản năng: “Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô!”. Điều này cho thấy lòng tự trọng rất cao của cậu bé. Sự chuyển biến nhận thức sâu sắc nhờ lời dạy của cô: Những lời nói nồng hậu của cô giáo đã giải tỏa mặc cảm trong tâm hồn đứa trẻ. Từ cảm giác ngại ngùng, em chuyển sang trạng thái đón nhận bằng sự thấu hiểu và lòng biết ơn. Hành động và thái độ khi rời đi: “Tay giữ chặt kính trong tay, không phải như kẻ vừa được nhận món quà, mà như người chuyển tiếp món quà cho người khác với tấm lòng tận tụy.” Sự thay đổi vị thế từ "kẻ nhận" sang "người chuyển tiếp" cho thấy cậu bé đã tiếp nhận trọn vẹn bài học đạo đức: Lòng tốt không dừng lại ở bản thân mà cần được lan tỏa, tiếp nối qua các thế hệ. 3. Ý nghĩa nghệ thuật và thông điệp nhân văn của câu chuyện Nghệ thuật xây dựng nhân vật: Cốt truyện ngắn gọn, tình huống bất ngờ, cách kể chuyện dung dị nhưng giàu sức gợi cảm; khắc họa tâm lý nhân vật tinh tế qua từng chi tiết nhỏ (cách nhìn, cử chỉ, lời nói). Thông điệp nhân văn: Nói về nghệ thuật sống: Cho đi không chỉ là trao tặng vật chất mà là trao đi niềm tin, sự tôn trọng và trách nhiệm. Định nghĩa lại về "món quà": Món quà trọn vẹn nhất là món quà khơi gợi được lòng tốt và ý thức sẻ chia ở người nhận, tạo nên một vòng tròn nhân ái bất tận trong cuộc sống. KẾT BÀI Khái quát lại giá trị nhân vật: Nhân vật cô giáo và cậu học trò trong "Cho và nhận" là hiện thân của những phẩm chất cao đẹp: lòng nhân ái, sự tinh tế, lòng tự trọng và tinh thần tiếp nối truyền thống tốt đẹp của con người. Bài học rút ra cho bản thân: Câu chuyện nhắc nhở mỗi chúng ta về cách cho và nhận trong cuộc sống hiện đại: Hãy cho đi bằng tất cả sự tôn trọng và đón nhận với lòng biết ơn để nhân lên những giá trị tốt đẹp. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Truyện ngắn "Cho và nhận" để lại dư âm sâu lắng trong lòng người đọc nhờ câu chuyện cảm động về tình thầy trò và triết lý sẻ chia trong cuộc sống. Qua cách ứng xử khéo léo của người cô giáo cùng sự chuyển biến tâm lý tinh tế của cậu học trò nghèo, tác phẩm gửi gắm thông điệp nhân văn cao đẹp về cách cho và nhận ở đời. Mở đầu câu chuyện, vẻ đẹp của người cô giáo tỏa sáng rực rỡ qua sự tinh tế và lòng trắc ẩn lớn lao. Nhận thấy ánh mắt bất thường của học trò trong giờ tập đọc, cô không làm ngơ mà chủ động đưa em đến bác sĩ nhãn khoa riêng, thậm chí chuẩn bị sẵn một cặp kính. Đáng quý nhất là cách cô trao tặng: "Hồi cô còn nhỏ, một người hàng xóm đã mua kính cho cô... Em thấy chưa, cặp kính này đã được trả tiền từ trước khi em ra đời". Lời tâm tình ấy đã xóa nhòa hoàn toàn khoảng cách ban ơn và nhận ơn. Cô không coi cậu bé là kẻ khốn khó cần bố thí, mà nhìn em "như một người cho", trao cho em trách nhiệm và niềm tin. Đó là nghệ thuật cho đi đỉnh cao: trao đi sự tôn trọng để người nhận không bao giờ cảm thấy tổn thương lòng tự trọng. Ở chiều ngược lại, nhân vật cậu học trò hiện lên với tấm lòng trong sáng và sự thức tỉnh sâu sắc. Ban đầu, đối mặt với món quà đắt đỏ, cái nghèo khiến em ngượng ngùng bật lên lời từ chối bản năng: "Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô!". Câu nói ấy phơi bày hoàn cảnh khó khăn nhưng đồng thời cũng là minh chứng cho lòng tự trọng đáng quý. Thế nhưng, dưới sự vỗ về nồng hậu của cô, tâm hồn đứa trẻ đã có sự chuyển biến kỳ diệu. Khoảnh khắc em bước ra phòng khám, "tay giữ chặt kính trong tay, không phải như kẻ vừa được nhận món quà, mà như người chuyển tiếp món quà cho người khác với tấm lòng tận tụy" chính là điểm sáng nghệ thuật của tác phẩm. Cậu bé không chỉ nhận một cặp kính để nhìn rõ thế giới vật chất, mà còn nhận được ngọn lửa của tình người để tiếp tục thắp sáng những mảnh đời khác. "Cho và nhận" là một bài học nhẹ nhàng mà thấm thía về đạo lý sống ở đời. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng: lòng tốt thực sự không dừng lại ở sự trao tay, mà nó phải được lan tỏa, tiếp nối qua các thế hệ bằng tất cả sự chân thành và tình yêu thương. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Bàn về nghệ thuật ứng xử và tình người, câu chuyện "Cho và nhận" là một lát cắt nhỏ nhưng chứa đựng giá trị triết lý sâu sắc. Tác phẩm làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của cậu học trò nghèo trước một món quà đặc biệt và tấm lòng bao dung, thấu cảm của người cô giáo. Nhân vật người cô giáo hiện lên như một sứ giả của tình yêu thương và sự văn minh trong cách ứng xử. Thay vì những lời răn dạy khô khan, cô đã chọn cách thấu hiểu hoàn cảnh bằng sự tinh tế tột cùng. Khi cậu học trò nhỏ ngượng ngùng từ chối vì mặc cảm nghèo khó: "Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô!", cô giáo đã khéo léo kể câu chuyện về món quà được trả tiền từ trước khi em ra đời. Hành động này không chỉ giúp đứa trẻ giải tỏa tâm lý tự ti mà còn nâng tầm em lên vị thế của một người trao tặng tương lai. Cô đã trao cho học trò không chỉ là ánh sáng đôi mắt mà là niềm tin, là sự trân trọng phẩm giá con người. Đón nhận tấm lòng ấy, cậu học trò đã có sự lột xác ngoạn mục trong nhận thức và tình cảm. Ban đầu, sự nghèo khó tạo cho em một lớp vỏ bọc tự ti, dễ tổn thương. Nhưng chính sự chân tình của cô giáo đã đánh thức lòng tự trọng cao đẹp và sự biết ơn sâu thẳm trong em. Từ một đứa trẻ mang tâm lý thụ động của kẻ nghèo, em đã bước ra với một tư thế hoàn toàn mới: "tay giữ chặt kính trong tay, không phải như kẻ vừa được nhận món quà, mà như người chuyển tiếp món quà cho người khác với tấm lòng tận tụy" Hình ảnh ấy gói gọn ý nghĩa nhân văn của toàn bộ câu chuyện. Cậu bé đã hiểu rằng món quà của cô không phải món nợ vật chất, mà là một hạt giống của lòng tốt cần được gieo mầm và trao truyền mãi mãi. Qua cốt truyện dung dị, tác phẩm đã thành công trong việc khắc họa tâm lý nhân vật và chuyển tải thông điệp ý nghĩa. "Cho và nhận" không chỉ là câu chuyện về đôi mắt được chữa lành, mà còn là bài học về cách con người đối xử với nhau bằng sự tôn trọng, lòng tin và trách nhiệm với cộng đồng. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Cuộc sống luôn cần những khoảng lặng để con người nhìn nhận lại cách ứng xử với nhau. Câu chuyện ngắn "Cho và nhận" mang đến một bài học nhẹ nhàng nhưng thấm thía về nghệ thuật cho đi và đón nhận, khắc họa qua mối quan hệ đầy tình nghĩa giữa cô giáo và cậu học trò nhỏ. Trung tâm của câu chuyện là triết lý về cách cho đi sao cho trọn vẹn nghĩa tình, được hiện thân qua hình ảnh người cô giáo. Phát hiện học trò gặp khó khăn trong giờ tập đọc, cô không ngần ngại hành động bằng cả tấm lòng. Điều đáng quý nhất ở người cô không nằm ở giá trị vật chất của cặp kính, mà nằm ở nghệ thuật trao tặng đầy nhân văn. Cô biến món quà thành một sự tiếp nối tất yếu qua câu chuyện: "cặp kính này đã được trả tiền từ trước khi em ra đời" và gửi gắm lời hứa hẹn tương lai: "Một ngày nào đó, em sẽ mua kính cho một cô bé khác". Cách nói ấy xóa nhòa khoảng cách giàu nghèo, biến người nhận thành chủ nhân thực sự của món quà và trao cho các em niềm tin vào phẩm giá bản thân. Bên cạnh đó, vẻ đẹp của cậu học trò để lại ấn tượng mạnh mẽ bởi sự nhạy cảm, lòng tự trọng và sự thức tỉnh tâm hồn. Đứng trước sự giúp đỡ, phản ứng ban đầu của em là sự ngượng ngùng, rụt rè và tiếng thốt lên từ chối: "Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô!". Câu nói ấy cho thấy lòng tự trọng đáng quý của một đứa trẻ nghèo. Thế nhưng, sức mạnh từ tình yêu thương của cô giáo đã cảm hóa em. Sự chuyển biến tâm lý từ cảm giác e dè sang hành động "tay giữ chặt kính trong tay, không phải như kẻ vừa được nhận món quà, mà như người chuyển tiếp món quà cho người khác" là minh chứng cho sự trưởng thành trong nhận thức. Em đã thấu hiểu rằng tình người là một vòng tròn khép kín, nơi mỗi người vừa là người nhận ơn, vừa có trách nhiệm trao đi. "Cho và nhận" là một bức tranh tươi sáng về lòng nhân ái. Tác phẩm khép lại nhưng mở ra trong lòng người đọc suy ngẫm sâu sắc: Cho đi không phải để nhận lại sự báo đáp, mà là để thắp lên những ngọn lửa của tình thương và trách nhiệm trong cuộc đời. Bài tham khảo Mẫu 1 Có những điều trong cuộc đời được trao bằng đôi tay nhưng lại được lưu giữ bằng trái tim. Một cặp kính nhỏ bé trong câu chuyện “Cho và nhận” cũng vậy. Nó vốn chỉ là một vật dụng giúp con người nhìn rõ hơn, nhưng dưới bàn tay của cô giáo, nó trở thành biểu tượng của tình yêu thương, lòng tin và sự tiếp nối. Qua câu chuyện ngắn gọn, hai nhân vật – người cô giáo và cậu học trò nghèo – đã để lại những vẻ đẹp đáng quý. Một người đẹp bởi biết cúi xuống để yêu thương mà không làm tổn thương lòng tự trọng của người khác; một người đẹp bởi từ chỗ mặc cảm trở thành người hiểu được trách nhiệm của việc trao đi. Người cô giáo trước hết là hình ảnh của một trái tim biết quan sát và biết yêu thương. Trong lớp học, giữa bao học sinh, cô đã nhận ra sự bất thường khi thấy nhân vật “tôi” cầm sách trong giờ tập đọc. Có thể với người khác, đó chỉ là một hành động bình thường, nhưng với một người thầy thực sự quan tâm đến học trò, đó lại là một tín hiệu cần được lắng nghe. Cô không bỏ qua mà tìm hiểu nguyên nhân, rồi thu xếp cho em đi khám mắt. Tình thương của cô càng trở nên đáng trân trọng bởi nó được thể hiện bằng hành động. Cô dẫn học trò đến bác sĩ nhãn khoa riêng, sau đó tặng em một cặp kính. Cô không nói những lời lớn lao về lòng nhân ái. Cô chỉ lặng lẽ làm điều cần làm. Chính sự âm thầm ấy khiến lòng tốt của cô càng trở nên đẹp đẽ. Đó là thứ lòng tốt không cần được ngợi ca, không đòi hỏi sự biết ơn, càng không đặt người nhận vào vị trí thấp hơn mình. Nhưng điều sâu sắc nhất trong vẻ đẹp của cô lại nằm ở cách cô đối diện với sự mặc cảm của học trò. Khi nhân vật “tôi” nói: “Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô!”, ta có thể cảm nhận được sự nghèo khó không chỉ hiện diện trong hoàn cảnh vật chất mà còn len vào tâm hồn đứa trẻ. Em sợ mình trở thành người mắc nợ. Em sợ món quà khiến mình nhỏ bé. Nếu cô chỉ đơn giản nói “Cứ nhận đi”, có lẽ món quà ấy vẫn là một sự giúp đỡ, nhưng chưa chắc có thể chạm đến tận cùng tâm hồn em. Cô đã chọn một cách khác. Cô kể câu chuyện về chính mình. Khi còn nhỏ, cô cũng từng được một người hàng xóm mua kính. Người ấy không yêu cầu cô trả tiền ngay mà chỉ mong một ngày nào đó cô sẽ tặng kính cho một cô bé khác. Câu chuyện ấy đã biến việc nhận quà từ một hành động mang màu sắc “mắc nợ” thành một hành động tiếp nhận yêu thương để rồi trao lại yêu thương. Đó là nghệ thuật của lòng nhân ái: giúp đỡ một người nhưng vẫn giữ nguyên phẩm giá của họ. Câu nói “Cặp kính này đã được trả tiền từ trước khi em ra đời” vì thế mang ý nghĩa đặc biệt. Thực ra, món quà không cần được hoàn trả cho cô giáo. Nó chỉ cần được chuyển tiếp. Tình yêu thương giống như một dòng sông: người này trao cho người kia, rồi người kia lại trao cho một người khác. Không ai sở hữu riêng lòng tốt. Mỗi người chỉ là một mắt xích trong hành trình làm cho thế giới trở nên nhân hậu hơn. Đặc biệt, cô giáo không chỉ cho nhân vật “tôi” một vật hữu ích mà còn cho em một điều quý giá hơn: niềm tin vào chính mình. Câu nói “Một ngày nào đó, em sẽ mua kính cho một cô bé khác” không đơn thuần là một lời dặn. Đó là một lời tiên đoán đầy tin tưởng. Cô nhìn thấy ở một đứa trẻ nghèo khả năng trở thành một người có ích. Cô không để hoàn cảnh hiện tại trở thành giới hạn của tương lai. Cô nhìn em bằng ánh mắt của một người tin tưởng chứ không phải bằng ánh mắt thương hại. Bởi vậy, câu văn “Cô nhìn tôi như một người cho” chính là một trong những chi tiết giàu sức lay động nhất. Ánh nhìn ấy đã thay đổi vị thế của nhân vật “tôi”. Em từng nghĩ mình là người nghèo, người thiếu thốn, người chỉ có thể nhận. Nhưng cô đã giúp em hiểu rằng giá trị của một con người không nằm ở những gì họ đang có trong tay mà còn nằm ở những gì họ có thể trao cho cuộc đời. Đó là một sự nâng đỡ tinh thần vô cùng lớn lao. Về phía nhân vật “tôi”, vẻ đẹp đầu tiên là lòng tự trọng. Em nghèo nhưng không muốn nhận không. Câu nói từ chối cặp kính cho thấy em ý thức rõ về hoàn cảnh của mình và không muốn trở thành gánh nặng cho người khác. Nhưng vẻ đẹp của em còn nằm ở sự chuyển biến trong nhận thức. Sau cuộc trò chuyện với cô, em bước ra khỏi phòng với một tâm thế hoàn toàn khác. Em “không phải như kẻ vừa được nhận món quà, mà như người chuyển tiếp món quà cho người khác”. Hình ảnh ấy thật đẹp. Cặp kính giúp đôi mắt em nhìn rõ hơn, nhưng lời nói của cô lại giúp tâm hồn em nhìn xa hơn. Em không còn chỉ nhìn thấy sự nghèo khó của mình mà bắt đầu nhìn thấy tương lai. Em không còn nghĩ mình là người chỉ nhận mà biết mình sẽ trở thành người cho. Như vậy, cô giáo đã trao cho em một món quà có khả năng tự sinh sôi: món quà của lòng nhân ái. Qua hai nhân vật, câu chuyện đã làm sáng lên một chân lí giản dị: một món quà chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó làm cho người nhận trở nên tốt đẹp hơn. Cô giáo không chỉ giúp học trò nhìn rõ bằng đôi mắt mà còn giúp em nhìn rõ giá trị của mình. Còn nhân vật “tôi” không chỉ nhận một cặp kính mà nhận một sứ mệnh: tiếp tục đưa yêu thương đi xa. Khép lại câu chuyện, hình ảnh cặp kính trở thành một biểu tượng đẹp. Nó đi từ một người hàng xóm đến cô giáo, từ cô giáo đến nhân vật “tôi”, và rồi sẽ tiếp tục đến một cô bé khác trong tương lai. Cứ như thế, món quà nhỏ bé vượt qua thời gian để trở thành một dòng chảy bất tận của tình người. Có lẽ, đó chính là vẻ đẹp sâu xa nhất của “cho và nhận”: cho đi không khiến ta nghèo đi, mà khiến yêu thương trong cuộc đời được nhân lên; nhận không phải để mắc nợ, mà để học cách trao lại. Và đôi khi, thứ giúp một con người nhìn thấy ánh sáng không chỉ là một cặp kính, mà còn là ánh mắt tin yêu của một người đã nhìn thấy ở họ những điều tốt đẹp mà chính họ chưa từng nhận ra. Bài tham khảo Mẫu 2 Nếu cuộc đời là một hành trình dài, có lẽ mỗi người đều từng ít nhất một lần nhận được một món quà từ ai đó. Có món quà rồi sẽ cũ đi, có lời cảm ơn rồi sẽ phai mờ theo năm tháng, nhưng cũng có những món quà âm thầm ở lại trong tâm hồn, trở thành động lực để ta sống tử tế hơn. Câu chuyện “Cho và nhận” là một câu chuyện như thế. Chỉ bằng hình ảnh một cô giáo tặng cặp kính cho học trò nghèo, tác giả đã mở ra một thế giới đẹp đẽ của tình người. Trong thế giới ấy, cô giáo là người gieo mầm yêu thương, còn nhân vật “tôi” là mầm cây đã được đánh thức để tiếp tục trao bóng mát cho người khác. Trước hết, cô giáo hiện lên với vẻ đẹp của một người thầy có trái tim nhạy cảm. Cô không chỉ nhìn học trò bằng đôi mắt của người truyền đạt kiến thức mà còn nhìn bằng sự quan tâm của một người biết lắng nghe những dấu hiệu nhỏ nhất. Khi thấy nhân vật “tôi” cầm sách trong giờ tập đọc, cô nhận ra điều bất thường. Đằng sau hành động ấy có thể là một nỗi khó khăn mà đứa trẻ đang cố che giấu. Cô đã không làm ngơ. Cô chủ động thu xếp để em được khám mắt. Điều ấy cho thấy một phẩm chất quan trọng của người giáo viên: biết nhìn thấy học trò như một con người cụ thể với những vui buồn, thiếu thốn và ước mơ riêng. Cô không chỉ quan tâm đến việc em đọc bài có tốt hay không, mà quan tâm đến đôi mắt đang gặp khó khăn của em. Chính sự tinh tế ấy đã mở đầu cho toàn bộ hành trình “cho và nhận”. Cô còn đẹp ở sự tận tâm và hào phóng. Cô đưa em đến bác sĩ nhãn khoa riêng của mình rồi tặng em một cặp kính. Tuy nhiên, điều đáng quý nhất là cô không dùng sự giúp đỡ ấy để tạo ra khoảng cách giữa mình và học trò. Cô không khiến em cảm thấy mình là một đứa trẻ đáng thương đang chờ người khác bố thí. Trái lại, cô tìm cách gìn giữ lòng tự trọng của em. Khi em ngượng ngùng từ chối: “Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô!”, cô không hề làm em khó xử. Cô kể lại câu chuyện về cặp kính mà mình từng được nhận khi còn nhỏ. Người hàng xóm khi ấy cũng không đòi cô trả tiền, chỉ mong cô một ngày nào đó trao một cặp kính khác cho một cô bé khác. Và giờ đây, cô đang thực hiện lời hứa năm xưa. Chi tiết này khiến nhân vật người cô trở nên đặc biệt đẹp. Cô không chỉ cho một món quà, cô đang tiếp nối một món quà. Nghĩa là, bản thân cô cũng từng là người nhận. Chính vì đã từng nhận được lòng tốt, cô hiểu hơn ai hết giá trị của việc trao đi mà không đòi hỏi sự đáp đền trực tiếp. Cô đã biến câu chuyện đời mình thành bài học sống động cho học trò. Đằng sau hành động ấy là một quan niệm rất nhân văn: lòng tốt không nhất thiết phải quay trở lại với đúng người đã trao nó; chỉ cần nó tiếp tục được truyền đi. Người nhận không cần trả lại cho người cho, mà có thể trao cho một người khác. Khi ấy, sự tử tế trở thành một vòng tròn không có điểm kết thúc. Vẻ đẹp của cô còn được thể hiện rõ nhất qua niềm tin dành cho học trò. Cô nói: “Một ngày nào đó, em sẽ mua kính cho một cô bé khác.” Câu nói ấy giống như một lời gửi gắm tương lai. Cô tin rằng đứa trẻ nghèo trước mặt mình sẽ có một ngày trưởng thành, sẽ có khả năng giúp đỡ người khác. Đáng quý hơn, cô không nhìn em bằng hoàn cảnh hiện tại mà nhìn em bằng những khả năng đang ngủ yên bên trong. Chính vì thế, nhân vật “tôi” cũng có một sự thay đổi lớn lao. Ban đầu, em xuất hiện với vẻ mặc cảm và ngượng ngùng của một đứa trẻ nghèo. Em muốn có đôi kính để nhìn rõ nhưng lại sợ mình không có tiền trả. Sự từ chối của em không phải là vô tình mà xuất phát từ lòng tự trọng. Em không muốn trở thành người chỉ biết nhận. Nhưng sau khi nghe cô kể chuyện, em đã bước ra khỏi căn phòng với một tâm thế mới. Chi tiết “tay giữ chặt kính trong tay” gợi một cảm giác rất đẹp. Em không chỉ giữ lấy chiếc kính mà như đang giữ lấy cả một lời hứa. Và quan trọng hơn, em không bước đi “như kẻ vừa được nhận món quà”, mà “như người chuyển tiếp món quà cho người khác với tấm lòng tận tụy”. Sự thay đổi ấy cho thấy nhân vật “tôi” đã trưởng thành trong nhận thức. Em hiểu rằng mình không phải một người thấp kém vì nghèo khó. Em cũng có khả năng trao đi. Em không phải điểm kết thúc của lòng tốt mà chỉ là một mắt xích trong hành trình yêu thương. Từ đây, món quà cô giáo trao cho em đã vượt khỏi giá trị vật chất. Cặp kính giúp em nhìn rõ những trang sách, nhưng niềm tin của cô giúp em nhìn rõ tương lai của chính mình. Nếu cô giáo là người gieo hạt thì nhân vật “tôi” chính là mầm cây bắt đầu vươn lên từ hạt giống ấy. Cô trao đi bằng tình yêu thương; em tiếp nhận bằng lòng biết ơn và trách nhiệm. Cô tin vào khả năng cho đi của em; em biến niềm tin ấy thành một lời hứa với tương lai. Hai nhân vật vì thế không đứng ở hai phía đối lập của “cho” và “nhận”, mà cùng đứng trong một vòng tròn của sự tử tế. Qua câu chuyện, tác giả muốn gửi đến chúng ta một bài học sâu sắc: giá trị của việc cho đi không nằm ở món quà lớn hay nhỏ, mà nằm ở cách món quà ấy làm thay đổi một con người. Một cặp kính có thể giúp một đứa trẻ nhìn rõ hơn, nhưng một niềm tin đúng lúc có thể giúp đứa trẻ ấy thay đổi cách nhìn về bản thân và cuộc đời. Khi người nhận hiểu rằng mình cũng có thể trở thành người cho, tình yêu thương sẽ không còn là một hành động đơn lẻ mà trở thành sự tiếp nối. Bởi vậy, vẻ đẹp của hai nhân vật trong “Cho và nhận” không chỉ nằm ở những hành động cụ thể mà còn nằm ở chiều sâu tâm hồn. Cô giáo nhân hậu, tinh tế, bao dung, giàu niềm tin và biết giữ gìn lòng tự trọng của học trò. Nhân vật “tôi” nghèo về vật chất nhưng giàu lòng tự trọng, biết ơn và có ý thức trách nhiệm với điều tốt đẹp mình nhận được. Một người trao đi cặp kính, một người nhận lấy ánh sáng; nhưng cuối cùng, cả hai cùng làm cho ánh sáng ấy tiếp tục lan xa. Có lẽ, điều đẹp nhất mà câu chuyện để lại không phải là hình ảnh một người giàu giúp một người nghèo, mà là hình ảnh một con người giúp một con người khác tin rằng mình cũng có thể trở nên tốt đẹp và hữu ích. Cặp kính rồi sẽ có ngày cũ đi, nhưng lời cô giáo nói có thể theo nhân vật “tôi” suốt cuộc đời. Và nếu một ngày nào đó, em thực sự trao một cặp kính cho một cô bé khác, thì món quà năm xưa sẽ lại được trả bằng một cách đẹp đẽ nhất: không phải bằng tiền bạc, mà bằng một vòng tròn yêu thương chưa bao giờ khép lại. Bài tham khảo Mẫu 3 Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, có những cuộc gặp gỡ chỉ thoáng qua nhưng lại để lại một vệt sáng rất dài trong ký ức. Có những lời nói tưởng như giản dị mà đủ sức nâng một tâm hồn đang cúi xuống vì mặc cảm. Có những món quà vật chất nhỏ bé nhưng khi được trao bằng một tấm lòng chân thành lại trở thành món quà tinh thần theo con người đi suốt cuộc đời. Câu chuyện “Cho và nhận” là một câu chuyện như thế. Một cô giáo nhìn thấy sự bất thường trong đôi mắt của học trò, đưa em đi khám, tặng em một cặp kính rồi bằng một câu chuyện của chính mình đã giúp em hiểu rằng: con người không chỉ sống bằng những gì mình nhận được, mà còn trưởng thành từ những gì mình biết trao đi. Qua hình ảnh người cô giáo và nhân vật “tôi”, câu chuyện đã làm hiện lên vẻ đẹp của lòng nhân ái, sự tinh tế, lòng tự trọng, niềm tin và trách nhiệm – những phẩm chất khiến tình người trở nên ấm áp giữa cuộc đời. Người cô giáo trước hết đẹp bởi một trái tim biết nhìn thấy những điều người khác dễ dàng bỏ qua. Trong lớp học, giữa bao nhiêu học sinh, hành động “cầm sách trong giờ tập đọc” của nhân vật “tôi” có thể chẳng gây chú ý với nhiều người. Nhưng cô đã nhận ra “có gì không bình thường”. Câu văn ngắn nhưng gợi ra một phẩm chất rất đẹp của người làm nghề giáo: cô không chỉ nhìn học trò bằng ánh mắt của người dạy chữ mà còn bằng ánh mắt của người biết quan tâm đến một con người. Cô nhận ra phía sau hành động nhỏ bé ấy có thể là một nỗi khó khăn đang bị che giấu. Và thay vì để sự quan tâm dừng lại ở một câu hỏi, cô lập tức hành động: thu xếp cho em đi khám mắt. Đó là một thứ tình thương không ồn ào. Cô không diễn thuyết về lòng nhân ái, cũng không biến việc giúp đỡ thành một hành động phô bày. Cô lặng lẽ đưa em đến bác sĩ nhãn khoa riêng của mình rồi trao cho em một cặp kính. Chính sự âm thầm ấy làm nên vẻ đẹp của cô. Cô giúp đỡ học trò không phải để nhận lại lời ca ngợi, mà đơn giản bởi cô không thể làm ngơ trước khó khăn của một đứa trẻ. Tình yêu thương chân chính đôi khi không cần những lời quá lớn lao; nó hiện diện trong một ánh nhìn tinh tế, một bàn tay chìa ra đúng lúc và một việc làm được thực hiện bằng tất cả sự chân thành. Nhưng nếu chỉ tặng một cặp kính, cô mới chỉ giúp nhân vật “tôi” nhìn rõ hơn bằng đôi mắt. Điều khiến cô trở nên đáng kính trọng hơn chính là cách cô trao món quà mà vẫn giữ nguyên lòng tự trọng cho người nhận. Khi nhân vật “tôi” ngượng ngùng nói: “Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô!”, ta bắt gặp nỗi mặc cảm của một đứa trẻ nghèo. Em không muốn món quà biến mình thành người mắc nợ. Em muốn được sống bằng lòng tự trọng của mình. Cô hiểu điều đó. Cô không ép buộc, không trách cứ, càng không nói những lời khiến em cảm thấy mình đáng thương. Thay vào đó, cô kể câu chuyện về thời thơ ấu của mình. Ngày ấy, cô cũng từng được một người hàng xóm mua kính cho. Người ấy chỉ nói rằng một ngày kia cô sẽ trả món quà ấy bằng cách tặng kính cho một cô bé khác. Và giờ đây, cô đang tiếp tục thực hiện lời hứa ấy. Cách cho của cô thật đẹp bởi cô đã biến sự giúp đỡ thành một hành trình tiếp nối. Cặp kính không còn là món quà khiến người nhận mắc nợ người cho. Nó trở thành một món quà đã được trao từ trước, một món quà đi qua thời gian, từ một người xa lạ đến cô giáo, từ cô giáo đến nhân vật “tôi”, rồi một ngày nào đó sẽ đến với một cô bé khác. Lòng tốt vì thế không quay trở lại theo một đường thẳng; nó lan ra như những vòng sóng trên mặt nước. Đặc biệt, câu nói: “Một ngày nào đó, em sẽ mua kính cho một cô bé khác” chứa đựng cả một thế giới yêu thương. Cô không chỉ nhìn thấy đứa trẻ nghèo đang đứng trước mặt mình; cô nhìn thấy một con người có tương lai. Cô tin rằng em sẽ trưởng thành, sẽ có khả năng cho đi. Cô không nhìn em bằng sự thương hại mà bằng sự tin tưởng. Đây chính là vẻ đẹp lớn nhất của nhân vật người cô: cô trao cho học trò quyền được trở thành người có ích. Nếu cặp kính giúp đôi mắt nhân vật “tôi” nhìn thấy rõ những trang sách thì niềm tin của cô lại giúp em nhìn thấy một tương lai khác của chính mình. Cô đã gieo vào tâm hồn em một hạt giống: hạt giống của trách nhiệm. Bởi thế, câu văn “Cô nhìn tôi như một người cho” mang sức nặng đặc biệt. Một đứa trẻ nghèo thường dễ nghĩ rằng mình chỉ là người thiếu thốn, người cần được giúp đỡ. Nhưng cô đã giúp em hiểu rằng hoàn cảnh hiện tại không quyết định giá trị của một con người. Nghèo không có nghĩa là không thể trao tặng. Nhận hôm nay có thể là điểm khởi đầu để cho đi ngày mai. Vẻ đẹp ấy được hoàn thiện khi ta nhìn vào nhân vật “tôi”. Em xuất hiện trước hết với lòng tự trọng đáng quý. Em biết mình nghèo, biết cặp kính có giá trị và vì thế không muốn nhận một món quà mà không có khả năng đền đáp. Sự ngượng ngùng của em không phải là yếu đuối mà là dấu hiệu của một tâm hồn có ý thức về phẩm giá. Nhưng điều cảm động nhất là sự thay đổi trong nhận thức của em. Sau cuộc trò chuyện, em bước ra khỏi phòng, “tay giữ chặt kính trong tay”, nhưng em không còn bước đi với tâm thế của một kẻ vừa được thương hại. Em bước đi “như người chuyển tiếp món quà cho người khác với tấm lòng tận tụy”. Đó là một sự trưởng thành rất đẹp. Em đã hiểu rằng mình không phải điểm cuối của lòng tốt. Em chỉ là một người đang được trao quyền tiếp tục nó. Có thể nói, cô giáo đã cho nhân vật “tôi” hai lần. Lần thứ nhất, cô cho em một cặp kính để nhìn thế giới bằng đôi mắt sáng rõ hơn. Lần thứ hai, cô cho em một niềm tin để nhìn cuộc đời bằng một tâm hồn rộng mở hơn. Còn nhân vật “tôi” cũng không chỉ nhận. Em nhận lấy món quà, nhận lấy niềm tin và nhận lấy cả trách nhiệm tiếp nối yêu thương. Qua hai nhân vật, “Cho và nhận” gửi đến người đọc một thông điệp giản dị mà sâu xa: giá trị của một món quà không nằm ở giá tiền mà nằm ở tình yêu được gửi gắm trong đó và cách người nhận tiếp tục làm cho tình yêu ấy sinh sôi. Cho đi không phải để đứng cao hơn người khác; cho đi đẹp nhất là khi ta khiến người được nhận cảm thấy họ vẫn có giá trị, vẫn có khả năng trao tặng. Nhận cũng không phải là cúi đầu mang ơn; nhận đẹp nhất là khi ta biết biến điều mình nhận được thành động lực để sống tử tế hơn. Khép lại câu chuyện, hình ảnh cặp kính dường như vượt khỏi ý nghĩa của một vật dụng thông thường. Nó trở thành biểu tượng của ánh sáng được truyền từ trái tim này sang trái tim khác. Một người từng được giúp đỡ đã trở thành người giúp đỡ. Một đứa trẻ từng mặc cảm đã bắt đầu tin vào giá trị của mình. Và một cô giáo đã dùng lòng nhân hậu để dạy cho học trò bài học mà có lẽ không trang sách giáo khoa nào có thể dạy trọn vẹn: trong cuộc đời, món quà quý nhất không phải là thứ ta giữ lại cho riêng mình, mà là điều ta có thể trao đi để một ngày nào đó, ở một nơi nào đó, một người khác lại được nhìn thấy ánh sáng. Bài tham khảo Mẫu 4 Có những người bước qua đời ta như một cơn gió, để rồi ký ức về họ dần nhạt đi theo năm tháng. Nhưng cũng có những con người chỉ trao cho ta một điều rất nhỏ bé mà lại khiến cách ta nhìn chính mình thay đổi mãi mãi. Cô giáo trong câu chuyện “Cho và nhận” chính là một người như thế. Cô không trao cho học trò một món quà lớn lao, chỉ là một cặp kính. Nhưng từ cặp kính ấy, cô trao thêm lòng tự tin, phẩm giá và một niềm tin vào tương lai. Nhân vật “tôi” cũng không đơn giản là một đứa trẻ nghèo được giúp đỡ; em là một tâm hồn đang từ mặc cảm bước đến sự trưởng thành. Vẻ đẹp của hai nhân vật vì thế được tạo nên trong mối quan hệ đặc biệt giữa người cho và người nhận, nơi mỗi sự trao đi đều làm cho con người trở nên giàu có hơn về tâm hồn. Điều đầu tiên khiến người cô giáo trở nên đáng quý là sự tinh tế trong cách nhìn người. Cô nhận thấy nhân vật “tôi” có điều bất thường chỉ từ việc em cầm sách trong giờ tập đọc. Một người vô tâm có thể chỉ nhìn thấy hành động khác lạ; một người thầy có trách nhiệm lại muốn biết nguyên nhân đằng sau hành động ấy. Cô không để sự khác thường ấy trôi qua. Cô thu xếp để em được khám mắt. Đằng sau hành động tưởng chừng đơn giản là một tấm lòng luôn hướng về học trò. Tình thương ấy không dừng lại ở lời hỏi han. Cô dẫn em đến bác sĩ nhãn khoa riêng của mình rồi tặng em một cặp kính. Cô không chờ em cầu xin, cũng không đợi em phải nói ra nỗi khó khăn. Cô chủ động giúp đỡ bởi cô hiểu rằng đôi khi những người nghèo nhất lại là những người khó mở lời nhất. Sự chủ động ấy khiến lòng tốt của cô trở nên ấm áp. Thế nhưng, người cô giáo không chỉ tốt bụng; cô còn vô cùng khéo léo và nhân văn trong cách cho đi. Khi nhân vật “tôi” nói rằng mình không thể nhận vì không có tiền trả, cô không phủ nhận sự tự trọng của em. Cô không nói: “Em nghèo thì cứ nhận đi”. Cách nói như thế dù xuất phát từ lòng tốt vẫn có thể vô tình tạo ra một khoảng cách giữa người cho và người nhận. Cô lựa chọn kể về chính mình. Hồi còn nhỏ, cô từng được một người hàng xóm mua kính. Người ấy cũng không yêu cầu cô trả tiền mà chỉ mong một ngày nào đó cô tặng kính cho một cô bé khác. Câu chuyện ấy đã làm thay đổi ý nghĩa của món quà. Cô không phải người ban phát; cô chỉ là người tiếp tục một việc tốt đã được bắt đầu từ rất lâu. Câu nói “Cặp kính này đã được trả tiền từ trước khi em ra đời” vì vậy có sức lay động đặc biệt. Nó xóa đi cảm giác mắc nợ trong tâm hồn đứa trẻ. Em không cần phải tìm cách trả lại cho cô. Em chỉ cần nhớ rằng mình đã từng được yêu thương và một ngày nào đó hãy yêu thương một người khác. Đây là một cách ứng xử rất đẹp: không biến lòng tốt thành món nợ, mà biến nó thành trách nhiệm tự nguyện. Càng đáng quý hơn khi cô nói: “Một ngày nào đó, em sẽ mua kính cho một cô bé khác.” Cô nói bằng sự tin tưởng, chứ không phải một lời giả định vu vơ. Cô tin em sẽ có một tương lai tốt đẹp. Cô tin rằng một đứa trẻ nghèo hôm nay vẫn có thể trở thành một người đủ khả năng giúp đỡ người khác trong tương lai. Niềm tin ấy có lẽ còn quý hơn cặp kính. Bởi khi một người tin vào ta, đôi khi ta cũng bắt đầu học cách tin vào chính mình. Đó chính là điều xảy ra với nhân vật “tôi”. Ban đầu, em là một đứa trẻ nghèo, mang trong mình sự ngượng ngùng và mặc cảm. Câu nói “Em không thể nhận được!” cho thấy em không muốn bản thân trở thành người chỉ biết dựa vào lòng tốt của người khác. Ở em có một lòng tự trọng rất đáng quý. Nhưng sau khi nghe câu chuyện của cô, em đã nhìn món quà bằng một ánh mắt khác. Chi tiết “Cô nhìn tôi như một người cho” có lẽ là chìa khóa để hiểu sâu sắc nhất sự thay đổi của nhân vật. Cô không nhìn em như một người nghèo cần được cứu giúp. Cô nhìn em như một con người có khả năng trao tặng. Cách nhìn ấy đã nâng em ra khỏi mặc cảm. Nó khiến em nhận ra rằng giá trị của mình không được quyết định bởi số tiền mình có, bởi hoàn cảnh gia đình hay bởi những thiếu thốn trước mắt. Và rồi, nhân vật “tôi” bước ra khỏi phòng với một tâm thế khác hẳn. Em “không phải như kẻ vừa được nhận món quà”, mà “như người chuyển tiếp món quà cho người khác”. Đây là hình ảnh đẹp nhất của toàn bộ câu chuyện. Cặp kính trong tay em không còn là vật chứng của sự nghèo khó; nó trở thành biểu tượng của một lời hứa. Em đang cầm trên tay không chỉ một món quà mà cả một trách nhiệm. Từ đây, ta có thể thấy sự đối lập rất đẹp giữa hai nhân vật. Cô giáo là người trao đi bằng tình yêu thương; nhân vật “tôi” là người tiếp nhận bằng lòng biết ơn. Cô trao niềm tin; em tiếp nhận trách nhiệm. Cô giúp em nhìn rõ bằng đôi mắt; em học cách nhìn cuộc đời bằng trái tim. Hai con người ấy gặp nhau ở một điểm chung: đều làm cho lòng tốt được tiếp tục. Câu chuyện vì thế không ca ngợi một hành động từ thiện đơn thuần. Điều tác giả muốn nói sâu hơn là cách con người đối xử với nhau. Giúp đỡ một người không nhất thiết phải làm họ cảm thấy mình yếu thế. Trao cho một người điều họ cần không có nghĩa là tước đi lòng tự trọng của họ. Ngược lại, sự giúp đỡ đẹp nhất là sự giúp đỡ khiến người nhận nhận ra rằng họ cũng có thể trở thành nguồn sáng cho một cuộc đời khác. Trong dòng chảy ấy, cô giáo giống như người gieo một hạt giống. Hạt giống ấy ban đầu chỉ là một lời nói: “Một ngày nào đó, em sẽ mua kính cho một cô bé khác.” Nhưng nó được gieo vào một tâm hồn đang cần được tin tưởng. Và khi nhân vật “tôi” bước ra khỏi căn phòng với chiếc kính được giữ chặt trong tay, ta hiểu rằng hạt giống ấy đã bắt đầu nảy mầm. Có lẽ, con người không chỉ trưởng thành nhờ những điều mình tự học được, mà còn trưởng thành nhờ những người từng nhìn thấy điều tốt đẹp trong mình trước cả khi chính mình nhận ra. Cô giáo chính là người như vậy. Cô không thay đổi cuộc đời nhân vật “tôi” bằng một hành động lớn lao. Cô chỉ trao đúng thứ em cần vào đúng thời điểm: một cặp kính cho đôi mắt và một niềm tin cho tâm hồn. “Cho và nhận” khép lại nhưng dư âm của nó còn ở lại bởi câu chuyện đã nhắc chúng ta rằng lòng tốt không bao giờ mất đi nếu con người biết truyền nó từ thế hệ này sang thế hệ khác. Một món quà được trao bằng tình yêu sẽ không dừng lại ở bàn tay người nhận. Nó sẽ tiếp tục đi xa, đến một con người khác, một cuộc đời khác. Và biết đâu, trong một ngày rất xa, một cô bé nhận được cặp kính từ nhân vật “tôi” cũng sẽ hiểu rằng phía sau món quà nhỏ bé ấy là một câu chuyện dài của lòng nhân ái. Khi ấy, cô giáo dù có thể không còn ở bên, nhưng ánh sáng cô gieo vẫn tiếp tục hiện hữu. Bài tham khảo Mẫu 5 Có lẽ trong cuộc đời, điều con người cần nhất đôi khi không phải là một bàn tay kéo mình lên, mà là một ánh mắt đủ tin tưởng để khiến mình tự đứng dậy. Bởi khi được thương hại, ta có thể biết ơn; nhưng khi được tin tưởng, ta có thể trưởng thành. Câu chuyện “Cho và nhận” đã kể một câu chuyện rất đỗi giản dị: một cô giáo phát hiện học trò có vấn đề về mắt, đưa em đi khám rồi tặng em một cặp kính. Nhưng đằng sau món quà nhỏ bé ấy là một quan niệm sống thật đẹp: lòng tốt chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó không khiến người khác trở nên nhỏ bé, mà giúp họ nhận ra giá trị của chính mình. Qua hai nhân vật cô giáo và nhân vật “tôi”, tác phẩm đã làm nổi bật vẻ đẹp của tình yêu thương, sự thấu hiểu, lòng tự trọng và khả năng tiếp nối những điều tử tế trong cuộc sống. Người cô giáo xuất hiện trước hết bằng một hành động rất nhỏ: nhận ra điều bất thường ở học trò. Trong cuộc sống, không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để quan sát một người khác. Con người thường dễ nhìn thấy những gì hiện hữu trước mắt nhưng lại khó nhận ra những nỗi đau được giấu kín phía sau. Cô giáo thì khác. Chỉ từ việc thấy nhân vật “tôi” cầm sách trong giờ tập đọc, cô đã nhận thấy có điều không bình thường. Đó là một chi tiết giản dị nhưng cho thấy sự tinh tế của một người thực sự quan tâm đến học trò. Cô không chỉ nhìn thấy mà còn hành động. Cô thu xếp để em đi khám mắt, thậm chí đưa em đến bác sĩ nhãn khoa riêng của mình. Sau đó, cô tặng em một cặp kính. Tình thương ở đây không phải thứ tình cảm mơ hồ mà là một sự quan tâm có trách nhiệm. Cô thấy học trò cần gì thì cố gắng giúp học trò điều ấy. Chính sự thiết thực làm cho lòng nhân ái của cô trở nên chân thành. Nhưng vẻ đẹp của người cô không nằm chủ yếu ở việc cô có thể mua cho học trò một cặp kính. Nếu chỉ có tiền bạc, hành động ấy sẽ là một sự giúp đỡ vật chất. Điều làm cô trở nên đặc biệt chính là cô hiểu được lòng tự trọng của người nhận. Nhân vật “tôi” từ chối món quà vì em “không có tiền trả”. Một câu nói rất ngắn nhưng chứa đựng cả một thế giới tâm trạng. Em nghèo, em cần kính, nhưng em không muốn bị đặt vào vị trí của một người chỉ biết nhận. Có thể trong giây phút ấy, em vừa mong muốn có chiếc kính vừa xấu hổ vì hoàn cảnh của mình. Sự nghèo khó đôi khi không chỉ làm con người thiếu thốn vật chất mà còn khiến họ dễ mặc cảm về chính mình. Cô giáo đã không để lòng tốt của mình trở thành nguyên nhân khiến học trò tổn thương. Cô kể cho em nghe câu chuyện của chính mình. Hồi còn nhỏ, cô từng được một người hàng xóm mua kính. Người ấy đã nói rằng một ngày kia cô sẽ trả lại bằng cách mua kính cho một cô bé khác. Cô đã giữ lời hứa ấy bằng cách trao cặp kính cho nhân vật “tôi”. Cách kể của cô vừa giản dị vừa sâu sắc. Cô đã giúp em hiểu rằng có những món nợ không cần trả lại cho người đã cho mình, mà cần được trả bằng cách trao yêu thương cho một người khác. Đó là một quan niệm rất đẹp về cuộc sống. Nếu lòng tốt chỉ dừng lại ở việc “tôi giúp bạn, bạn phải trả lại cho tôi”, lòng tốt sẽ trở thành một cuộc trao đổi. Nhưng nếu “tôi giúp bạn” và “một ngày nào đó bạn giúp một người khác”, lòng tốt sẽ trở thành một dòng chảy. Câu nói “Cặp kính này đã được trả tiền từ trước khi em ra đời” vì vậy giống như một chiếc chìa khóa mở cánh cửa mặc cảm trong tâm hồn nhân vật “tôi”. Em không còn cần phải cúi xuống trước người cho. Em chỉ cần ngẩng lên và hướng về phía trước. Đặc biệt, cô nói với em bằng “những lời nồng hậu nhất, mà chưa ai khác từng nói”: “Một ngày nào đó, em sẽ mua kính cho một cô bé khác.” Điều đáng chú ý không nằm ở từ “mua kính”, mà ở cách cô nhìn nhận em. Cô tin em có một tương lai. Cô tin em có khả năng trở thành người cho. Cô tin rằng hoàn cảnh nghèo khó chỉ là một lát cắt của hiện tại, không phải bản án dành cho cả cuộc đời. Đó chính là vẻ đẹp lớn lao nhất của cô giáo: cô nhìn thấy khả năng tốt đẹp trong người khác và đánh thức nó bằng niềm tin. Nhân vật “tôi” vì thế cũng hiện lên với một vẻ đẹp rất riêng. Em có lòng tự trọng, có sự nhạy cảm và đặc biệt là khả năng tiếp nhận bài học bằng một sự chuyển biến sâu sắc trong tâm hồn. Em không chỉ nghe cô kể chuyện; em thực sự hiểu ý nghĩa của câu chuyện ấy. Hình ảnh cuối cùng của nhân vật “tôi” là hình ảnh đẹp nhất: em bước ra khỏi phòng, “tay giữ chặt kính trong tay”. Cái “giữ chặt” ấy không chỉ là giữ lấy chiếc kính. Đó dường như còn là giữ lấy một lời hứa, một niềm tin, một tương lai mà cô giáo vừa trao cho em. Nếu trước đó chiếc kính là vật em không dám nhận vì sợ mắc nợ, thì giờ đây nó đã trở thành món quà em tự nguyện tiếp nhận. Đặc biệt, em không bước ra “như kẻ vừa được nhận món quà”, mà “như người chuyển tiếp món quà cho người khác với tấm lòng tận tụy”. Sự thay đổi ấy khiến nhân vật trở nên đẹp đẽ. Em không còn nhìn bản thân từ vị trí của một người nghèo. Em bắt đầu nhìn mình từ vị trí của một con người có khả năng cho đi. Đó là sự giải phóng khỏi mặc cảm. Nếu nhìn sâu hơn, ta sẽ thấy cặp kính là một hình ảnh mang ý nghĩa biểu tượng. Nó giúp nhân vật “tôi” nhìn rõ hơn những dòng chữ trên trang sách, nhưng đồng thời cũng giúp em “nhìn” rõ hơn về cuộc đời. Trước khi có kính, em nhìn mình như một người thiếu thốn. Sau khi nhận kính, em nhìn mình như một người có thể trao tặng. Vì thế, thứ được thay đổi không chỉ là thị lực mà còn là cách nhìn về bản thân. Hai nhân vật vì vậy tạo nên một mối quan hệ thật đẹp. Cô giáo là người cho đi nhưng không làm người khác cảm thấy mình thấp bé. Nhân vật “tôi” là người nhận nhưng không trở thành người thụ động. Cô trao vật chất, trao niềm tin và trao trách nhiệm; em nhận lấy rồi biến tất cả thành động lực sống. Giữa họ không có sự ban ơn và mang ơn, mà có một sự tiếp nối của tình người. Từ câu chuyện ấy, người đọc có thể nhận ra một chân lí giản dị: điều đáng quý nhất của lòng nhân ái không phải là giúp người khác vượt qua một khó khăn nhất thời, mà là giúp họ có đủ niềm tin để tự bước tiếp và một ngày nào đó trở thành người nâng đỡ người khác. Một lời động viên đúng lúc có thể cứu một tâm hồn khỏi mặc cảm. Một ánh mắt tin tưởng có thể mở ra một tương lai. Một món quà được trao bằng sự tinh tế có thể biến người nhận thành người cho. Câu chuyện không có một cái kết ồn ào. Không ai biết sau này nhân vật “tôi” có thực sự mua kính cho một cô bé khác hay không. Nhưng chính sự bỏ ngỏ ấy lại khiến thông điệp của tác phẩm trở nên rộng hơn. Bởi món quà không nhất thiết phải được trả lại ngay trong câu chuyện. Nó có thể tiếp tục sống trong lựa chọn của nhân vật, trong cách em đối xử với những người khác, trong một ngày nào đó khi em bắt gặp một đứa trẻ cần được giúp đỡ. Và có lẽ, đó cũng là cách đẹp nhất để một điều tử tế tồn tại: không nằm yên trong ký ức, mà hóa thành một hành động mới. Người cô giáo đã từng nhận một cặp kính từ người hàng xóm; cô trao lại cho nhân vật “tôi”; rồi nhân vật “tôi” sẽ lại trao cho một người khác. Cứ thế, lòng tốt vượt qua những giới hạn của thời gian, hoàn cảnh và con người. “Cho và nhận” vì thế không chỉ kể về một cô giáo nhân hậu hay một đứa trẻ nghèo. Câu chuyện kể về khả năng làm cho nhau trở nên tốt đẹp hơn của con người. Cô giáo đã dùng tình thương để nâng một đứa trẻ lên khỏi mặc cảm; nhân vật “tôi” dùng lòng biết ơn để biến mình thành người tiếp nối yêu thương. Cặp kính nhỏ bé đã trở thành ánh sáng, không chỉ soi sáng đôi mắt mà còn soi sáng cả một cách sống: được nhận yêu thương là một hạnh phúc, nhưng biết trao yêu thương tiếp nối mới là cách khiến hạnh phúc ấy trở nên bất tận. Bài tham khảo Mẫu 6 Cuộc sống đôi khi trôi đi trong những nhịp điệu vội vã, để rồi ta vô tình bỏ quên những khoảng lặng cần thiết cho tâm hồn. Thế nhưng, có những câu chuyện ngắn ngủi như một giọt nước trong trẻo rơi vào tâm thức, gột rửa mọi bụi bặm và đánh thức những hạt giống tử tế đang ngủ quên. Đoạn trích từ câu chuyện "Cho và nhận" là một khúc ca dịu ngọt về tình người, nơi nghệ thuật ứng xử đạt đến độ tinh tế của lòng trắc ẩn, và nơi nhân phẩm con người được nâng niu bằng cả sự trân trọng trọn vẹn nhất. Mở đầu tác phẩm, vẻ đẹp của người cô giáo tỏa sáng rực rỡ từ sự nhạy cảm và một trái tim đầy thấu cảm. Giữa hàng vạn học sinh trong lớp học đông đúc, một ánh mắt bất thường hay một dáng vẻ lúng túng khi cầm sách của cậu học trò nghèo đã không thể qua khỏi sự quan sát đầy yêu thương của cô. Cô không chọn cách giúp đỡ bằng sự ban ơn lạnh lùng hay bố thí lộ liễu, mà chọn hành động bằng sự tận tụy thầm lặng: tự tay đưa em đến bác sĩ nhãn khoa riêng, tự tay chuẩn bị một cặp kính vừa vặn. Đỉnh cao của nghệ thuật cho đi nằm ở câu nói chứa đựng triết lý nhân sinh sâu sắc: "Hồi cô còn nhỏ, một người hàng xóm đã mua kính cho cô... Em thấy chưa, cặp kính này đã được trả tiền từ trước khi em ra đời". Bằng một câu chuyện dung dị, cô đã khéo léo tháo bỏ lớp vỏ bọc tự ti, mặc cảm nghèo khó bủa vây lấy đứa trẻ. Cô không nhìn em như một kẻ bất hạnh cần cứu rỗi, mà nhìn em "như một người cho", trao cho em tấm vé bước vào thế giới của sự sẻ chia và trách nhiệm. Đó là thứ ánh sáng cứu rỗi tâm hồn còn mạnh mẽ hơn cả ánh sáng vật lý mà cặp kính đem lại. Ở chiều đối lập nhưng hòa hợp đến kỳ lạ, nhân vật cậu học trò hiện lên với tấm lòng trong trẻo cùng lòng tự trọng đáng khâm phục. Đứng trước món quà vượt quá tầm với của gia cảnh, phản ứng đầu tiên của em không phải là sự háo hức đón nhận, mà là một nỗi ngượng ngùng đắng chát bật thành lời từ chối bản năng: "Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô!". Câu nói ấy phơi bày một thực tại cơ cực nhưng đồng thời cũng là tiếng nói của lòng tự trọng cao cả, một cái "tôi" không chịu khuất phục trước lòng thương hại rẻ tiền. Thế nhưng, những giông bão trong lòng đứa trẻ đã được xoa dịu bởi sự nồng hậu và tinh tế của người lái đò. Sự chuyển biến tâm lý ấy đạt đến cao trào ở những dòng cuối: Khi bước ra khỏi phòng khám, "tay giữ chặt kính trong tay, không phải như kẻ vừa được nhận món quà, mà như người chuyển tiếp món quà cho người khác với tấm lòng tận tụy". Khoảnh khắc ấy đánh dấu sự trưởng thành kỳ diệu trong nhận thức của một đứa trẻ nghèo. Em đã hiểu rằng, món quà của cô giáo không mang trọng lượng của một món nợ vật chất, mà là ngọn lửa thiêng liêng của tình người cần được tiếp nối và thắp sáng mãi không thôi. "Cho và nhận" vượt lên trên khuôn khổ của một giai thoại giáo dục thông thường để trở thành một biểu tượng đẹp đẽ về đạo lý ở đời. Câu chuyện thì thầm vào tai người đọc một chân lý giản dị nhưng sâu thẳm: Lòng tốt thực sự không bao giờ dừng lại ở sự trao tay, mà nó phải được chuyển hóa thành sự tin cậy, thành trách nhiệm và tình yêu thương để ôm trọn lấy những mảnh đời còn nhiều cay đắng. Bài tham khảo Mẫu 7 Trong khu vườn văn chương muôn hồng nghìn tía, có những tác phẩm không cần đến cốt truyện hoành tráng hay bối cảnh kỳ vĩ, chỉ bằng một góc nhìn nhỏ bé cũng đủ sức lay động tận sâu thẳm tâm can con người. Câu chuyện "Cho và nhận" chính là một tác phẩm mang sức mạnh nội sinh ấy. Qua lăng kính của tình mẫu tử, tình thầy trò và lòng nhân ái, tác giả khắc họa thành công một bức tranh rực rỡ về nghệ thuật ứng xử, nơi ranh giới giữa người cho và kẻ nhận nhòa đi, nhường chỗ cho sự đồng điệu của những tâm hồn cao quý. Trung tâm của bức tranh ấy là hình tượng người cô giáo – hiện thân của sự thấu cảm đỉnh cao và lòng bao dung vô bờ bến. Nhận ra sự bất thường nơi đôi mắt học trò qua từng trang sách tập đọc, cô không chọn sự im lặng vô cảm, mà hành động bằng tất cả sự tinh tế của một người mẹ, người thầy. Cô dẫn em đến bác sĩ riêng, trao cho em cặp kính như một món quà từ sự sẻ chia thuần khiết. Điều làm nên giá trị phi thường ở nhân vật này chính là cách cô trao. Bằng lời kể về ân nghĩa thuở nhỏ: "cặp kính này đã được trả tiền từ trước khi em ra đời", cô đã biến một hành động cứu trợ thông thường thành một bản giao hưởng của sự tiếp nối. Cô không đứng ở vị thế ban ơn để ban phát sự thương hại, mà đặt học trò vào vị thế bình đẳng, nhìn em "như một người cho". Sự tinh tế ấy giống như một cơn mưa phùn thấm sâu vào đất khô cằn, gột rửa đi mọi mặc cảm túng thiếu, để lại trong lòng đứa trẻ sự tự tin và niềm kiêu hãnh của một con người được tôn trọng tuyệt đối. Về phía cậu học trò, nhân vật hiện lên với vẻ đẹp mộc mạc của lòng tự trọng và sự lột xác ngoạn mục trong nhận thức. Hoàn cảnh nghèo khó đã sớm đúc rút ở em sự nhạy cảm, đôi khi là cả nỗi mặc cảm tủi hổ. Khi đối diện với cặp kính – một tài sản lớn đối với gia đình em, phản ứng bật ra vừa ngỡ ngàng vừa kiêu hãnh: "Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô!". Đó là sự từ chối xuất phát từ một nhân phẩm trong sạch, không muốn mang ơn hay chịu đựng sự bố thí. Thế nhưng, sức mạnh từ tình yêu thương chân thành của cô giáo đã phá tan bức tường phòng thủ ấy. Đứa trẻ không chỉ nhận lại ánh sáng cho đôi mắt, mà còn nhận được ngọn lửa của trách nhiệm xã hội. Hình ảnh em bước đi "tay giữ chặt kính trong tay, không phải như kẻ vừa được nhận món quà, mà như người chuyển tiếp món quà cho người khác với tấm lòng tận tụy" là một hình ảnh mang tính biểu tượng cao độ. Ở đó, chiếc kính không còn là vật chất vô tri, mà là sứ mệnh của lòng tốt được trao truyền qua các thế hệ. Khép lại trang sách, "Cho và nhận" để lại dư âm ngọt ngào về đạo lý làm người. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng trong cuộc sống này, cách cho đi quan trọng hơn món quà được trao. Khi ta trao đi bằng sự tôn trọng và lòng tin, ta không chỉ cứu rỗi một số phận, mà còn khơi dậy trong họ bản ngã tốt đẹp nhất để cùng nhau xây dựng một thế giới nhân ái, nghĩa tình. Bài tham khảo Mẫu 8 Cuộc đời suy cho cùng là một chuỗi những sự cho và nhận không ngừng nghỉ. Có những món quà được định giá bằng tiền bạc, nhưng cũng có những món quà vô giá chỉ có thể đo lường bằng nhịp đập của trái tim và sự chân thành của tình người. Câu chuyện ngắn "Cho và nhận" là một minh chứng tuyệt mỹ cho chân lý ấy, nơi mối quan hệ giữa người cô giáo và cậu học trò nghèo trở thành biểu tượng thiêng liêng về nghệ thuật sống, nghệ thuật trao truyền ánh sáng và niềm tin. Đọc câu chuyện, ta không khỏi xúc động trước vẻ đẹp của người cô giáo – một con người sở hữu trí tuệ của sự thấu cảm và một tấm lòng đong đầy nhân ái. Bằng sự quan sát tinh tường trong giờ học, cô thấu hiểu nỗi đau thầm kín của cậu học trò nhỏ qua đôi mắt kém may mắn. Thay vì những lời phán xét hay sự thương hại hời hợt, cô hành động bằng sự trân trọng tối cao. Cách cô trao cặp kính cho em không mang dáng dấp của một sự ban ơn, mà tựa như cuộc trao đổi giữa những người bạn đồng hành: "Hồi cô còn nhỏ, một người hàng xóm đã mua kính cho cô... Em thấy chưa, cặp kính này đã được trả tiền từ trước khi em ra đời". Triết lý về sự hoàn trả trước khi nhận lại ấy đã xóa nhòa hoàn toàn hố sâu ngăn cách giàu nghèo. Cô đã khéo léo đặt học trò vào vị thế của "một người cho", trao cho em ngọn đuốc của trách nhiệm và lòng tự trọng. Đó là thứ nghệ thuật cho đi đỉnh cao: cho đi vật chất nhưng nhận lại phẩm giá, trao đi cơ hội nhưng gieo mầm cho những đóa hoa tử tế trong tương lai. Đối diện với tấm lòng cao cả ấy, nhân vật cậu học trò hiện lên với sự mộc mạc, nhạy cảm và một sức sống mãnh liệt của lòng tự trọng. Sự ngượng ngùng ban đầu cùng lời từ chối bản năng: "Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô!" chính là bức tường thành bảo vệ nhân phẩm của một đứa trẻ nghèo khó trước những tủi nhục của đời thường. Em sợ sự thương hại, sợ phải mang ơn. Nhưng ngọn lửa từ tình yêu thương của cô giáo đã sưởi ấm và làm tan chảy lớp băng giá ấy. Sự chuyển biến trong tâm hồn em diễn ra thật thiêng liêng và sâu sắc. Hình ảnh em bước ra khỏi phòng khám với đôi tay "giữ chặt kính trong tay, không phải như kẻ vừa được nhận món quà, mà như người chuyển tiếp món quà cho người khác với tấm lòng tận tụy" chính là nốt thăng hoa của toàn bộ câu chuyện. Cậu bé đã hiểu rằng, chiếc kính không phải là món nợ phải trả bằng tiền, mà là sứ mệnh của một vòng tròn nhân ái – nơi mỗi người sinh ra đều có trách nhiệm nối dài nhịp cầu yêu thương đến với những mảnh đời bất hạnh khác. "Cho và nhận" không chỉ là một câu chuyện cảm động về tình nghĩa thầy trò, mà còn là một bài học nhân sinh lớn lao về cách đối nhân xử thế. Tác phẩm gửi gắm thông điệp rằng: Lòng tốt chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó được trao đi bằng sự tôn trọng và được đón nhận bằng lòng biết ơn, để từ đó, những hạt giống của tình người mãi mãi sinh sôi nảy nở trên cõi đời này. Bài tham khảo Mẫu 9 Trong cuộc đời mỗi con người, có những món quà được trao bằng đôi tay nhưng lại ở lại mãi trong trái tim. Có những người chỉ xuất hiện trong một đoạn ngắn của hành trình, nhưng ánh nhìn, lời nói và sự tử tế của họ có thể trở thành ngọn đèn nhỏ soi sáng ta qua rất nhiều năm tháng. Có lẽ bởi vậy mà đôi khi, điều làm con người nhớ mãi về một người không phải là những gì quá lớn lao họ đã làm, mà là cách họ đã khiến ta cảm thấy mình được yêu thương, được tin tưởng và được nhìn nhận như một con người có giá trị. Câu chuyện “Cho và nhận” là một câu chuyện giản dị mà đẹp như thế. Một cô giáo tặng cho học trò nghèo một cặp kính, nhưng thực ra, điều cô trao đi không chỉ là ánh sáng cho đôi mắt. Cô trao cho em lòng tự trọng, niềm tin và một lời hẹn với tương lai. Còn nhân vật “tôi”, từ một đứa trẻ ngượng ngùng vì nghèo khó, đã bước ra khỏi căn phòng với một tâm thế khác: không còn là người chỉ biết nhận, mà đã trở thành người mang trong mình khát vọng tiếp nối yêu thương. Người cô giáo trong câu chuyện trước hết hiện lên như một người có đôi mắt biết nhìn sâu vào những điều rất nhỏ bé. Giữa một lớp học, khi những trang sách lần lượt mở ra, khi tiếng đọc bài của học trò hòa vào không gian quen thuộc, cô đã nhận thấy nhân vật “tôi” có điều gì đó không bình thường. Chỉ một hành động “cầm sách trong giờ tập đọc” cũng đủ để cô nhận ra phía sau đó là một khó khăn đang được giấu kín. Có lẽ, cô không chỉ nhìn bằng đôi mắt của người giáo viên, mà còn nhìn bằng sự nhạy cảm của một trái tim biết yêu thương. Cái đẹp của cô nằm ở chỗ cô không để tình thương dừng lại ở sự thương cảm. Cô không chỉ hỏi han rồi quên đi. Cô lập tức thu xếp cho em đi khám mắt, lại đưa em đến bác sĩ nhãn khoa riêng của mình. Một cặp kính được trao đi sau đó tưởng như chỉ là một vật dụng nhỏ bé, nhưng trong đó có cả sự tận tâm của một người cô. Cô không đứng từ xa để nhìn một đứa trẻ nghèo khó rồi thương hại. Cô bước lại gần, nhẹ nhàng chạm vào nỗi khó khăn của em bằng một cách kín đáo và chân thành. Khi nhân vật “tôi” ngượng ngùng nói: “Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô!”, cô hoàn toàn có thể bảo em cứ nhận. Nhưng cô đã chọn kể một câu chuyện. Một câu chuyện về chính mình, về một người hàng xóm từng mua kính cho cô khi cô còn nhỏ. Người ấy không bắt cô trả tiền, chỉ nói rằng một ngày nào đó cô hãy mua kính cho một cô bé khác. Và hôm nay, cô đang thực hiện lời hứa ấy. Câu chuyện nhỏ ấy giống như một dòng nước dịu dàng rót vào tâm hồn đang mặc cảm của đứa trẻ. Nó khiến món quà không còn mang dáng dấp của sự ban ơn. Em không phải mang một món nợ trên vai. Cặp kính đã được “trả tiền từ trước khi em ra đời”. Nghĩa là em chỉ cần nhận lấy ánh sáng này, rồi một ngày nào đó, khi có thể, hãy trao ánh sáng ấy cho một người khác. Đó là một cách cho đi vô cùng đẹp. Bởi cho đi cao quý không phải là khiến người nhận cúi đầu, mà là giúp họ có thể ngẩng cao đầu. Cô giáo không đặt mình ở phía trên, cũng không đặt học trò ở phía dưới. Cô đặt em vào cùng một dòng chảy của yêu thương – nơi hôm nay ta nhận, ngày mai ta có thể trao. Đặc biệt, câu nói “Một ngày nào đó, em sẽ mua kính cho một cô bé khác” có sức lay động như một lời tiên tri dịu dàng. Cô nhìn thấy ở đứa trẻ nghèo không chỉ một đôi mắt đang cần được chữa lành, mà còn nhìn thấy một tương lai đang chờ phía trước. Cô tin em sẽ trưởng thành. Cô tin em sẽ có khả năng trao đi. Cô tin vào một điều mà có thể chính em lúc ấy chưa đủ can đảm để tin: rằng hoàn cảnh hiện tại không thể quyết định giá trị của một con người. Ban đầu, em hiện lên với sự ngượng ngùng của một đứa trẻ nghèo. Em muốn có một cặp kính nhưng lại không dám nhận vì sợ không thể trả tiền. Trong sự từ chối ấy có một lòng tự trọng âm thầm mà đáng quý. Em không muốn trở thành người chỉ biết chìa tay chờ đợi. Nhưng sau khi nghe câu chuyện của cô, em đã hiểu rằng mình không phải một kẻ mắc nợ. Em là một người đang được trao cho cơ hội để tiếp tục yêu thương. Hình ảnh cuối câu chuyện thật đẹp: em bước ra khỏi phòng, “tay giữ chặt kính trong tay”. Cái “giữ chặt” ấy dường như không chỉ là giữ lấy một cặp kính. Em đang giữ lấy một niềm tin, một lời hứa, một tia sáng vừa được đặt vào lòng mình. Nếu trước đó cặp kính khiến em thấy ngượng ngùng thì giờ đây, nó trở thành biểu tượng của tương lai. Đặc biệt, em bước ra “không phải như kẻ vừa được nhận món quà, mà như người chuyển tiếp món quà cho người khác với tấm lòng tận tụy.” Câu văn ấy chính là điểm kết tinh vẻ đẹp của nhân vật “tôi”. Em đã đi qua một sự thay đổi rất sâu sắc: từ mặc cảm đến tự tin, từ người nhận đến người cho, từ một tâm hồn khép lại vì nghèo khó đến một trái tim biết hướng về người khác. Cặp kính vì thế mang một ý nghĩa vượt xa giá trị vật chất. Nó giúp em nhìn rõ những con chữ, nhưng lời cô giáo mới là thứ giúp em nhìn rõ chính mình. Em nhận ra rằng giá trị của một con người không nằm trong túi tiền, không nằm ở việc hôm nay họ có bao nhiêu, mà nằm trong khả năng yêu thương và trao tặng. Hai nhân vật gặp nhau trong câu chuyện như hai điểm sáng của một dòng sông nhân ái. Cô giáo là người gieo hạt, còn nhân vật “tôi” là hạt mầm đang bắt đầu thức dậy. Cô trao đi không chỉ một món quà mà còn trao quyền được trở thành người cho. Em nhận không chỉ một cặp kính mà nhận cả trách nhiệm nối dài lòng tốt. Bởi vậy, “Cho và nhận” không chỉ kể một câu chuyện về lòng nhân ái mà còn gợi ra một triết lí sống thật đẹp: điều tử tế không bao giờ mất đi khi nó được trao bằng một trái tim chân thành; nó chỉ chuyển từ bàn tay này sang bàn tay khác, từ cuộc đời này sang cuộc đời khác. Có thể một ngày nào đó, nhân vật “tôi” sẽ thực sự mua một cặp kính cho một cô bé khác. Khi ấy, cô giáo có thể đã không còn ở bên để nhìn thấy. Nhưng lời nói năm xưa vẫn sẽ âm thầm sống trong em. Và cặp kính ấy sẽ tiếp tục đi qua cuộc đời như một mạch nước trong trẻo, bắt đầu từ lòng tốt của một người, chảy qua trái tim của người thứ hai và tìm đến một tâm hồn khác. Có những người dạy ta bằng sách vở. Cũng có những người dạy ta bằng chính cách họ sống. Người cô giáo trong câu chuyện đã làm được điều đẹp đẽ nhất của một người thầy: không chỉ giúp học trò nhìn thấy thế giới rõ hơn, mà còn giúp em nhìn thấy ánh sáng tốt đẹp đang tồn tại trong chính mình. Bài tham khảo Mẫu 10 Có một dòng sông rất lạ chảy qua cuộc đời con người – đó là dòng sông của lòng tốt. Nó không có đầu nguồn cố định, cũng chẳng bao giờ dừng lại ở một bến bờ. Một người nhận được yêu thương, rồi từ lòng biết ơn, họ lại trao yêu thương cho một người khác. Cứ thế, điều tử tế âm thầm đi qua những số phận, giống như ánh sáng chuyền từ ngọn nến này sang ngọn nến khác mà chẳng làm ngọn lửa đầu tiên vơi đi. Câu chuyện “Cho và nhận” đã kể về một dòng sông như thế qua hình ảnh cô giáo và cặp kính dành cho một học trò nghèo. Đằng sau món quà nhỏ bé là một vẻ đẹp lớn lao: vẻ đẹp của người biết cho mà không làm người khác tổn thương, và vẻ đẹp của người biết nhận để rồi một ngày kia tiếp tục trao đi. Cô giáo bước vào câu chuyện không bằng một lời nói lớn lao mà bằng một ánh nhìn. Khi thấy học trò cầm sách trong giờ tập đọc, cô nhận ra có điều không bình thường. Có lẽ đó chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng lại cho thấy cô là người luôn để tâm đến học trò. Cô không chỉ quan sát kết quả học tập mà còn quan sát những biểu hiện nhỏ nhất của một đứa trẻ. Sau ánh nhìn ấy là hành động: cô thu xếp cho em đi khám mắt. Ở cô có một thứ tình thương rất lặng. Không phô trương, không ồn ào, không cần người khác chứng kiến. Cô đưa em đến bác sĩ nhãn khoa riêng của mình rồi tặng em một cặp kính. Đối với một đứa trẻ nghèo, đó có thể là món quà lớn. Nhưng điều quý giá nhất lại nằm ở cách cô khiến món quà ấy trở nên nhẹ nhàng. Đằng sau lời nói ấy là sự ngượng ngùng của một đứa trẻ đứng trước hoàn cảnh nghèo khó. Có những cái nghèo khiến người ta thiếu một món đồ; cũng có những cái nghèo khiến người ta sợ ánh mắt của người khác. Nhân vật “tôi” không muốn trở thành người đáng thương. Em muốn được giữ lấy phẩm giá của mình. Và thay vì dùng lòng tốt để phủ lên em một lớp thương hại, cô kể cho em nghe câu chuyện về chính mình. Hồi còn nhỏ, cô cũng từng được một người hàng xóm mua kính. Người ấy không bắt cô trả lại bằng tiền. Người ấy chỉ mong một ngày cô sẽ trao một cặp kính khác cho một cô bé khác. Câu chuyện ấy giống như một chiếc cầu bắc qua khoảng cách giữa người cho và người nhận. Cô nói rằng cặp kính này đã được “trả tiền từ trước khi em ra đời”. Một câu nói giản dị nhưng chứa đựng một triết lí sống thật đẹp. Có những món quà vốn không được sinh ra để quay trở lại nơi nó bắt đầu. Nó được sinh ra để tiếp tục lên đường. Vì thế, cô không đòi nhân vật “tôi” trả lại. Cô chỉ gửi cho em một lời hẹn với tương lai: “Một ngày nào đó, em sẽ mua kính cho một cô bé khác.” Đó là lúc cô giáo thực sự trở thành một người thầy. Bởi cô không chỉ giúp em giải quyết một vấn đề về đôi mắt; cô còn dạy em cách nhìn cuộc đời. Cô dạy rằng nhận sự giúp đỡ không phải là điều đáng xấu hổ. Điều quan trọng là ta đừng để lòng tốt dừng lại ở mình. Khi một ngày nào đó ta có thể, hãy đưa nó đi xa hơn. Đặc biệt, cô “nhìn tôi như một người cho”. Chỉ một ánh nhìn nhưng có thể thay đổi cả cách một con người nhìn về bản thân. Cô không nhìn thấy một đứa trẻ nghèo cần được thương hại. Cô nhìn thấy một con người có khả năng trao tặng. Trong ánh mắt ấy có niềm tin, sự tôn trọng và cả một tương lai được mở ra. Có lẽ, một trong những điều đau đớn nhất của nghèo khó là khiến con người quên mất rằng mình vẫn có giá trị. Và một trong những điều đẹp nhất của tình yêu thương là giúp họ nhớ lại điều ấy. Em vốn là một đứa trẻ nghèo nhưng có lòng tự trọng. Em từ chối cặp kính vì không muốn mắc nợ. Nhưng sau khi nghe câu chuyện của cô, em đã thay đổi. Em bước ra khỏi phòng với cặp kính trong tay, nhưng tâm thế không còn giống lúc bước vào. Hình ảnh “tay giữ chặt kính trong tay” khiến người đọc có cảm giác em đang ôm lấy một điều gì lớn hơn cả món quà vật chất. Có thể đó là niềm tin. Có thể đó là một lời hứa. Cũng có thể đó là lần đầu tiên em cảm nhận được rằng mình được nhìn nhận như một người có khả năng làm điều tốt. Từ một người nhận, em bắt đầu nghĩ đến người khác. Từ một cặp kính được trao cho mình, em hình dung về một cặp kính sẽ được trao cho một cô bé khác. Từ nỗi mặc cảm của bản thân, em bước ra với một trách nhiệm mới. Đây chính là sự trưởng thành sâu sắc nhất của nhân vật. Nếu người cô giáo là người thắp lên ngọn lửa thì nhân vật “tôi” là người tiếp nhận ngọn lửa ấy để giữ cho nó không tắt. Hai nhân vật không đứng ở hai phía của sự ban phát. Họ cùng nằm trong một vòng tròn yêu thương. Qua câu chuyện, ta nhận ra rằng cho và nhận thực ra không phải hai hành động tách biệt. Người cho cũng từng là người nhận. Người nhận hôm nay có thể là người cho ngày mai. Chỉ khi tình yêu thương được tiếp nối, nó mới thực sự trở nên bất tận. Cặp kính trong câu chuyện vì thế giống như một vật thể nhỏ bé nhưng mang theo một hành trình dài của lòng tốt. Nó không chỉ giúp con người nhìn rõ hơn mà còn trở thành biểu tượng của một cách sống. Khi ta trao cho ai đó một điều tốt đẹp, điều quan trọng không phải là họ phải trả lại ta bằng thứ tương đương. Điều quan trọng là họ có thể tiếp tục trao điều tốt đẹp ấy cho một người khác. Cô giáo đã làm được điều đó bằng tất cả sự tinh tế của một trái tim nhân hậu. Nhân vật “tôi” đã tiếp nhận nó bằng lòng biết ơn và trách nhiệm. Một người cho đi mà không làm người khác thấy mình nhỏ bé; một người nhận mà không chìm trong mặc cảm. Bởi đôi khi, điều đẹp nhất ta có thể làm cho một người không phải là nói rằng: “Tôi sẽ giúp bạn”, mà là khiến họ tin rằng: “Một ngày nào đó, bạn cũng có thể giúp được một người khác.” Và khi ấy, món quà không còn thuộc về người cho hay người nhận nữa. Nó thuộc về cuộc đời. Bài tham khảo Mẫu 11 Có những buổi chiều của tuổi thơ rồi sẽ chìm vào quên lãng, có những trang sách rồi sẽ khép lại, có những con người ta tưởng rằng chỉ gặp một lần nhưng lại bất ngờ ở lại trong ký ức suốt cả đời. Có lẽ tuổi thơ của nhân vật “tôi” trong câu chuyện “Cho và nhận” cũng có một khoảnh khắc như thế: khoảnh khắc một cô giáo trao cho em một cặp kính. Nhưng nếu chỉ nhìn bằng đôi mắt thông thường, đó là một món quà nhỏ. Còn nếu nhìn bằng trái tim, ta sẽ thấy trong cặp kính ấy có cả một bầu trời yêu thương. Cô giáo đã trao cho em ánh sáng của đôi mắt, nhưng sâu xa hơn, cô trao cho em ánh sáng của niềm tin. Còn em, từ một đứa trẻ nghèo mang trong mình nỗi ngượng ngùng, đã học được cách bước về phía tương lai với tâm thế của một người có thể trao tặng. Vẻ đẹp của cô giáo trước hết bắt đầu từ sự thấu hiểu. Cô không cần nhân vật “tôi” phải kể về hoàn cảnh của mình. Cô chỉ nhìn thấy em cầm sách trong giờ tập đọc và nhận ra “có gì không bình thường”. Một ánh nhìn đúng lúc đôi khi quý hơn cả trăm lời hỏi han. Bởi để nhận ra một người đang cần giúp đỡ, trước hết phải thật sự quan tâm đến họ. Cô thu xếp cho em đi khám mắt. Không chỉ vậy, cô đưa em đến bác sĩ nhãn khoa riêng của mình. Rồi ít hôm sau, cô trao cho em một cặp kính. Tất cả diễn ra tự nhiên như thể đó chỉ là việc một người lớn cần làm cho một đứa trẻ. Nhưng chính sự tự nhiên ấy lại khiến lòng tốt của cô trở nên đẹp đẽ. Cô không biến sự giúp đỡ thành một câu chuyện để kể công. Cô chỉ lặng lẽ làm điều mà trái tim mách bảo. Thế nhưng, lòng nhân ái của cô còn sâu hơn thế. Khi em từ chối cặp kính vì “không có tiền trả”, cô hiểu rằng phía sau câu nói ấy là một nỗi mặc cảm. Cô hiểu rằng một đứa trẻ nghèo không chỉ thiếu tiền bạc; em còn có thể sợ bị nhìn như một người thấp kém. Ngày còn nhỏ, cô cũng từng được một người hàng xóm mua kính. Người ấy không bắt cô trả lại bằng tiền. Chỉ một lời dặn: một ngày nào đó, cô hãy trao một cặp kính khác cho một cô bé khác. Câu nói “cặp kính này đã được trả tiền từ trước khi em ra đời” khiến mọi khoảng cách giữa cô và học trò dường như tan biến. Em không còn là người mắc nợ. Cô cũng không phải người ban ơn. Họ chỉ là hai con người đứng trong cùng một dòng chảy của lòng tốt. Câu nói “Một ngày nào đó, em sẽ mua kính cho một cô bé khác” vì thế giống như một hạt mầm được gieo vào tâm hồn em. Có thể khi ấy em chưa biết tương lai sẽ thế nào. Có thể em chưa hình dung nổi một ngày nào đó mình có đủ khả năng để mua kính cho người khác. Nhưng cô đã tin. Niềm tin của cô chính là món quà lớn nhất. Bởi con người đôi khi không cần ai đó nói rằng mình đáng thương. Con người cần một người nhìn vào mình và nói rằng: “Tôi tin em có thể làm được.” Cô nhìn nhân vật “tôi” “như một người cho”. Ánh nhìn ấy có lẽ đã khiến em lần đầu tiên nhận ra rằng mình không chỉ là một đứa trẻ nghèo. Em còn là một con người có khả năng yêu thương, có khả năng trưởng thành, có khả năng làm điều tốt đẹp cho người khác. Em có lòng tự trọng. Em nghèo nhưng không muốn nhận không. Em biết ngượng ngùng, biết ý thức về hoàn cảnh của mình. Nhưng điều đáng quý hơn là em có khả năng thay đổi cách nhìn về chính mình sau khi được yêu thương đúng cách. Em bước ra khỏi phòng với chiếc kính trong tay. “Tay giữ chặt kính trong tay.” Câu văn giản dị nhưng gợi nhiều rung động. Em đang giữ một món quà, nhưng có lẽ sâu xa hơn, em đang giữ lấy một lời hứa. Chiếc kính nhỏ bé nằm trong tay em mà như mang theo cả một tương lai. Đây chính là khoảnh khắc nhân vật “tôi” trưởng thành. Em hiểu rằng mình không phải nơi lòng tốt dừng lại. Em là một mắt xích trong hành trình yêu thương. Cặp kính đã đi qua một cuộc đời để đến với em, và rồi nó sẽ tiếp tục đi qua em để đến với một cuộc đời khác – dù là chiếc kính cụ thể hay chỉ là tinh thần của món quà ấy. Nếu cô giáo giúp em nhìn rõ thế giới bằng đôi mắt, thì em đã học được cách nhìn thế giới bằng trái tim. Đó cũng là ý nghĩa sâu xa của nhan đề “Cho và nhận”. Cho và nhận không phải hai phía đối lập. Người cho không phải lúc nào cũng giàu có, người nhận không phải lúc nào cũng nghèo khó. Cô giáo từng là người nhận một cặp kính khi còn nhỏ. Sau này cô trở thành người cho. Nhân vật “tôi” hôm nay là người nhận, nhưng trong lời hứa của cô, em đã được nhìn thấy như một người cho trong tương lai. Một món quà vật chất có thể chỉ tồn tại trong một thời gian. Một cặp kính có thể cũ đi, hỏng đi hoặc được thay thế bằng một cặp kính khác. Nhưng lời nói của cô giáo có thể ở lại trong tâm hồn em rất lâu. Bởi nó đã thay đổi cách em nhìn chính mình. Và một khi cách nhìn ấy thay đổi, cuộc đời cũng có thể đổi thay. Câu chuyện vì thế mang vẻ đẹp của một buổi sớm: nhẹ nhàng, trong trẻo nhưng có một thứ ánh sáng cứ lan dần. Không có những hành động phi thường, chỉ có một cô giáo tận tâm và một đứa trẻ nghèo. Không có những lời giáo huấn dài dòng, chỉ có một câu chuyện về một cặp kính. Nhưng từ những điều nhỏ bé ấy, tác giả đã chạm đến một vấn đề lớn lao của con người: làm thế nào để lòng tốt được tiếp nối mà không biến thành sự ban ơn. Có lẽ, sau này khi đã lớn, dù cuộc đời có đưa em đi qua bao nhiêu con đường, hình ảnh người cô và cặp kính ngày ấy vẫn có thể trở thành một miền ký ức dịu dàng. Mỗi khi bắt gặp một người đang cần giúp đỡ, em có thể nhớ đến ánh mắt năm xưa và hiểu rằng mình từng được một người tin tưởng như thế nào. Và đó chính là vẻ đẹp sâu sắc nhất của “Cho và nhận”: có những người chỉ tặng ta một món quà nhỏ nhưng lại mở ra trong ta cả một cách sống lớn. Có những chiếc kính giúp đôi mắt nhìn thấy đường đi, nhưng cũng có những con người giúp tâm hồn nhìn thấy ánh sáng. Cô giáo là người đã trao thứ ánh sáng ấy cho nhân vật “tôi”. Còn nhân vật “tôi”, bằng lòng biết ơn và trách nhiệm, đã trở thành người có thể mang ánh sáng ấy đến một cuộc đời khác. Bởi sau cùng, món quà đẹp nhất không phải là món quà nằm yên trong bàn tay người nhận, mà là món quà tiếp tục được trao đi để làm ấm thêm một trái tim khác. Bài tham khảo Mẫu 12 Giữa cuộc đời rộng lớn và lắm bề bộn này, có những khoảnh khắc trôi qua nhẹ nhàng như một cánh hoa rơi nhưng lại đủ sức gieo vào tâm hồn ta những rung động sâu xa. Câu chuyện ngắn "Cho và nhận" tựa như một nốt trầm trong trẻo, một bản tình ca dịu ngọt về tình thầy trò và lòng nhân ái. Đọc tác phẩm, ta không chỉ bắt gặp ánh sáng của một đôi mắt được chữa lành, mà còn thấy lấp lánh thứ ánh sáng kỳ diệu tỏa ra từ những trái tim biết thấu cảm và sẻ chia. Mở đầu câu chuyện, hình ảnh người cô giáo hiện lên đẹp tựa một sứ giả của tình yêu thương và sự tinh tế. Giữa không gian lớp học bình dị, một thoáng bất thường của cậu học trò nghèo khi cầm sách tập đọc đã không lọt khỏi ánh mắt quan sát đầy trắc ẩn của cô. Không ồn ào, không phô trương, cô lặng lẽ thu xếp đưa em đến phòng khám riêng và tự tay chuẩn bị một cặp kính mới. Điều khiến người đọc phải nghẹn ngào xúc động chính là nghệ thuật cho đi đầy cao quý của cô. Qua câu chuyện "Hồi cô còn nhỏ, một người hàng xóm đã mua kính cho cô... Cặp kính này đã được trả tiền từ trước khi em ra đời", cô đã xóa nhòa hoàn toàn ranh giới giữa người ban ơn và kẻ nhận ơn. Cô không trao đi sự thương hại lạnh lùng, mà nhìn đứa học trò nghèo "như một người cho", trao trọn cho em niềm tin và sự tôn trọng tuyệt đối. Đó là cách làm sang trọng nhất để nâng niu một mảnh đời còn nhiều cơ cực. Và ở chiều ngược lại, nhân vật cậu học trò hiện lên với vẻ đẹp mộc mạc, trong trẻo của lòng tự trọng. Mang trong mình hoàn cảnh thiếu thốn, sự nhạy cảm và lòng tự ái tự nhiên đã khiến em giật mình từ chối: "Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô!". Tiếng kêu ấy chứa đựng cả sự tủi hổ của một đứa trẻ nghèo, nhưng đồng thời cũng là minh chứng cho một nhân phẩm sạch trong, không muốn nhận sự bố thí. Thế nhưng, sự nồng hậu và ấm áp từ tấm lòng của cô giáo đã làm tan chảy lớp băng giá ấy. Sự chuyển biến tâm lý của em đạt đến độ thăng hoa ở những dòng cuối: "tay giữ chặt kính trong tay, không phải như kẻ vừa được nhận món quà, mà như người chuyển tiếp món quà cho người khác với tấm lòng tận tụy". Chiếc kính giờ đây không chỉ là vật chất giúp em nhìn rõ mặt đất bầu trời, mà đã trở thành ngọn lửa thiêng liêng của trách nhiệm và tình người, được em nâng niu trao truyền đến những mảnh đời khác trong tương lai. Khép lại trang văn, "Cho và nhận" để lại trong lòng ta một dư âm ngọt ngào và thanh khiết. Câu chuyện thì thầm rằng: Lòng tốt chưa bao giờ là sự ban phát một chiều, mà nó là một vòng tròn bất tận của tình yêu thương, nơi mỗi chúng ta đều mang trong mình sứ mệnh nối dài những nhịp cầu nhân ái. Bài tham khảo Mẫu 13 Văn học đôi khi chẳng cần những bức tranh kỳ vĩ hay cốt truyện giông bão, chỉ cần một góc nhìn đầy tình người cũng đủ để thắp sáng cả một không gian nghệ thuật. Câu chuyện "Cho và nhận" là một mảnh ghép dịu dàng như thế. Tác phẩm đưa ta vào một thế giới nhỏ bé nhưng đong đầy xúc cảm, nơi tình thầy trò trở thành chiếc nôi ru êm những khát vọng và phẩm giá con người. Trung tâm của bức tranh thơ mộng ấy là hình tượng người cô giáo – hiện thân của sự thấu cảm tinh tế và lòng bao dung vô bờ. Phát hiện ra đôi mắt học trò có điều bất ổn qua từng trang sách đọc vang lên mỗi sớm mai, cô đã hành động bằng tất cả sự dịu dàng của một người mẹ. Cô đưa em đến bác sĩ nhãn khoa riêng, tự tay trao tặng cặp kính như một món quà từ sự đồng điệu tâm hồn. Điều tuyệt diệu nhất ở nhân vật này chính là triết lý cho đi mà như không cho. Khi cô kể về món quà thuở nhỏ và thì thầm: "Một ngày nào đó, em sẽ mua kính cho một cô bé khác", cô đã mở ra trước mắt đứa trẻ một chân trời mới. Cô không chỉ chữa lành đôi mắt cho em, mà còn chữa lành cả những mặc cảm, tự ti trong tâm hồn trẻ thơ. Cô trao cho em chiếc chìa khóa của lòng kiêu hãnh, biến một đứa trẻ nghèo thành "một người cho", đứng hiên ngang và đầy trách nhiệm giữa cuộc đời. Đối diện với tấm lòng rực rỡ ấy, cậu học trò hiện lên với vẻ đẹp thuần khiết của lòng tự trọng và sự thức tỉnh kỳ diệu. Sự nghèo khó có thể làm đôi chân em chùng lại, có thể khiến em thốt lên lời từ chối đầy ngượng ngùng: "Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô!", nhưng nó không thể khuất phục được nhân phẩm trong sạch của em. Sự e dè, ngượng ngùng ban đầu ấy chính là chiếc vỏ bọc tự vệ của một tâm hồn nhạy cảm. Thế nhưng, ngọn lửa từ sự chân thành của cô giáo đã sưởi ấm và đánh thức tất cả. Khoảnh khắc em bước ra khỏi phòng khám, đôi tay "giữ chặt kính trong tay, không phải như kẻ vừa được nhận món quà, mà như người chuyển tiếp món quà cho người khác với tấm lòng tận tụy" chính là nốt nhạc đẹp nhất của bản hòa ca. Đứa trẻ ấy đã hiểu rằng, chiếc kính không phải là món nợ vật chất, mà là hạt giống của lòng tốt được gieo mầm trong trái tim, chờ ngày đơm hoa kết trái. Tác phẩm khép lại nhưng dư âm của nó vẫn ngân vang mãi trong tâm tưởng người đọc. "Cho và nhận" giống như một cơn mưa xuân lành lạnh nhưng thấm sâu vào đất khô cằn, nhắc nhở chúng ta về nghệ thuật sống đẹp: Hãy trao đi bằng tất cả sự tôn trọng, và đón nhận bằng cả lòng biết ơn, để thế giới này mãi ngập tràn những vòng tròn yêu thương không bao giờ dứt. Bài tham khảo Mẫu 14 Có những câu chuyện ngắn ngủi đọc xong rồi đọng lại mãi trong tâm thức, tựa như hương hoa ngâu thoảng qua giữa chiều hè tĩnh lặng. "Cho và nhận" là một tác phẩm mang vẻ đẹp dịu dàng và sâu lắng như thế. Đằng sau những câu chữ mộc mạc là một bầu trời tình nghĩa, nơi tình thầy trò hóa thành thứ ánh sáng diệu kỳ sưởi ấm những góc khuất tăm tối của cuộc đời. Mở đầu trang văn, hình tượng người cô giáo tỏa sáng rực rỡ bởi một tấm lòng nhân hậu và sự tinh tế đến cùng tận. Nhìn thấy học trò lúng túng trong giờ tập đọc, cô không hề dửng dưng. Bằng sự quan sát của một trái tim biết đau nỗi đau của người khác, cô tự tay đưa em đến bác sĩ và chuẩn bị sẵn cặp kính vừa vặn. Nhưng điều làm ta cảm động hơn cả chính là nghệ thuật trao tặng đầy nhân văn của cô. Câu nói "cặp kính này đã được trả tiền từ trước khi em ra đời" vang lên như một lời ru êm dịu, xóa nhòa mọi hố sâu cách trở của nghèo đói và bất hạnh. Cô không đặt đứa trẻ vào vị thế của kẻ nhận bố thí, mà trân trọng nâng đỡ em lên vị thế của "một người cho". Cô trao cho em không chỉ là ánh sáng vật lý để nhìn rõ con chữ, mà là ngọn lửa của niềm tin, của trách nhiệm và phẩm giá con người. Bên cạnh đó, vẻ đẹp của cậu học trò để lại những xao động sâu xa trong lòng người đọc bởi lòng tự trọng và sự lột xác tâm hồn kỳ diệu. Đứng trước sự giúp đỡ lớn lao, bản năng tự vệ và nỗi mặc cảm nghèo khó đã khiến em thốt lên lời từ chối ngượng ngùng: "Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô!". Câu nói ấy ngập tràn sự e ấp của lòng tự trọng, cho thấy một tâm hồn dù nghèo khó về vật chất nhưng vô cùng kiêu hãnh. Thế nhưng, sự vỗ về nồng hậu của cô giáo đã gột rửa mọi rào cản ấy. Sự chuyển biến tâm lý của em được khắc họa qua hình ảnh đầy chất thơ khi bước ra khỏi phòng khám: "tay giữ chặt kính trong tay, không phải như kẻ vừa được nhận món quà, mà như người chuyển tiếp món quà cho người khác với tấm lòng tận tụy". Ở đó, đứa trẻ đã trưởng thành trong nhận thức. Em hiểu rằng món quà ấy không phải là một gánh nặng nợ nần, mà là nhịp cầu nối liền những tấm lòng, là sứ mệnh tiếp nối ngọn đuốc tử tế cho mai sau. Tóm lại, "Cho và nhận" là một khúc ca thanh xuân tươi đẹp về đạo lý làm người. Câu chuyện gửi gắm một thông điệp nhân sinh vô giá: Lòng tốt sẽ chỉ thực sự nở hoa khi được trao đi bằng sự tôn trọng trọn vẹn và được đón nhận bằng tất cả sự chân thành, để vòng tròn yêu thương cứ thế mãi sinh sôi trên cõi đời này. Bài tham khảo Mẫu 15 Trong cuộc sống, có những món quà chỉ làm con người vui trong một khoảnh khắc, nhưng cũng có những món quà âm thầm thay đổi cả một đời người. Câu chuyện “Cho và nhận” là một câu chuyện như thế. Không có những sự kiện lớn lao, không có những con người phi thường, tác phẩm chỉ kể về một cô giáo đã tặng cho học trò nghèo một cặp kính. Thế nhưng, phía sau món quà nhỏ bé ấy lại là cả một bài học lớn về tình yêu thương, lòng nhân ái và cách con người trao gửi niềm tin cho nhau. Qua câu chuyện, vẻ đẹp của người cô giáo và nhân vật “tôi” hiện lên thật cảm động, trong đó người cho không chỉ trao đi một món quà, còn người nhận cũng không chỉ đón nhận một vật chất mà nhận lấy trách nhiệm tiếp nối yêu thương. Trước hết, người cô giáo hiện lên là một con người tinh tế, giàu lòng yêu thương và luôn biết quan tâm đến học trò. Điều đáng quý ở cô không chỉ nằm ở việc cô tặng cho học sinh một cặp kính, mà trước hết là ở khả năng nhận ra nỗi khó khăn mà em đang âm thầm chịu đựng. Khi thấy nhân vật “tôi” cầm sách trong giờ tập đọc, cô nhận thấy “có gì không bình thường”. Một ánh nhìn tinh tế đã giúp cô nhận ra phía sau hành động tưởng như rất nhỏ ấy là một đôi mắt có vấn đề và có thể là cả một hoàn cảnh gia đình khó khăn. Cô không thờ ơ trước sự bất thường ấy mà “liền thu xếp cho tôi đi khám mắt”. Hành động ấy cho thấy tình thương của cô không phải thứ tình cảm chung chung mà là sự quan tâm cụ thể, thiết thực. Đặc biệt, sự chu đáo của cô còn thể hiện ở việc cô không đưa học trò đến một bệnh viện xa lạ mà dẫn em tới bác sĩ nhãn khoa riêng của mình. Chi tiết ấy tuy nhỏ nhưng có sức gợi lớn: cô sẵn sàng dùng những điều kiện mình có để giúp đỡ học trò. Sau đó, cô trao cho em một cặp kính. Đó là món quà có giá trị vật chất, nhưng giá trị tinh thần còn lớn hơn nhiều. Cô không giúp em theo cách khiến em cảm thấy mình thấp kém hay đáng thương. Khi em ngượng ngùng nói: “Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô!”, cô không trách móc, không khiến em xấu hổ mà kể cho em một câu chuyện về chính tuổi thơ của mình. Câu chuyện cô kể chính là điểm đẹp nhất trong cách cho của nhân vật. Ngày nhỏ, cô từng được một người hàng xóm mua kính và người ấy dặn rằng một ngày nào đó cô sẽ “trả” món quà ấy bằng cách tặng kính cho một cô bé khác. Vì thế, cặp kính cô trao cho nhân vật “tôi” đã được “trả tiền từ trước khi em ra đời”. Cách nói ấy thật giản dị mà sâu sắc. Cô đã biến sự giúp đỡ thành một dòng chảy của tình yêu thương, trong đó không ai là người mắc nợ ai. Người nhận hôm nay sẽ trở thành người cho ngày mai. Chính vì thế, món quà không dừng lại ở người được nhận mà tiếp tục đi xa hơn, đến với một cuộc đời khác. Đặc biệt, câu nói của cô: “Một ngày nào đó, em sẽ mua kính cho một cô bé khác” chứa đựng một niềm tin vô cùng đẹp đẽ. Cô không nhìn học trò nghèo như một người chỉ biết nhận sự thương hại. Cô nhìn em như một con người có khả năng trao tặng. Cô tin rằng em sẽ trưởng thành, sẽ có điều kiện và trái tim để giúp đỡ một người khác. Như vậy, cô không chỉ chữa đôi mắt cho học trò mà còn mở ra một cách nhìn mới về chính bản thân em. Cô giúp em hiểu rằng nghèo khó không đồng nghĩa với bất lực; một người từng nhận yêu thương hoàn toàn có thể trở thành người trao yêu thương. Nếu người cô đẹp bởi lòng nhân ái thì nhân vật “tôi” lại khiến người đọc xúc động bởi lòng tự trọng, sự biết ơn và sự trưởng thành trong nhận thức. Khi được cô tặng kính, em lập tức từ chối vì “không có tiền trả”. Phản ứng ấy cho thấy em là một đứa trẻ có lòng tự trọng. Hoàn cảnh nghèo khó khiến em ngượng ngùng, mặc cảm, nhưng em không muốn nhận một món quà mà mình không thể đáp lại. Chính sự chân thành ấy khiến câu chuyện về sau càng trở nên cảm động. Sau khi nghe cô kể, nhân vật “tôi” đã có một sự thay đổi sâu sắc. Em không còn bước ra khỏi phòng với tâm thế của một người nghèo vừa nhận được sự bố thí. Ngược lại, em “không phải như kẻ vừa được nhận món quà, mà như người chuyển tiếp món quà cho người khác”. Đây chính là bước chuyển biến quan trọng nhất của nhân vật. Từ một đứa trẻ mặc cảm vì nghèo khó, em trở thành một con người có trách nhiệm với tình yêu thương mình đã nhận. Cô giáo đã trao cho em không chỉ cặp kính mà còn trao một niềm tin vào tương lai. Qua hai nhân vật, câu chuyện gửi đến người đọc một thông điệp giản dị mà sâu sắc: cho đi đẹp nhất không phải là khiến người khác cảm thấy mình thấp hơn, mà là khiến họ tin rằng họ cũng có thể trao tặng điều tốt đẹp cho người khác. Người cô cho đi một cặp kính nhưng nhận lại một sự tiếp nối của lòng nhân ái. Nhân vật “tôi” nhận một món quà nhưng đồng thời nhận lấy trách nhiệm trở thành người cho đi. Chính vì thế, ranh giới giữa người cho và người nhận dần biến mất; chỉ còn lại một vòng tròn yêu thương được truyền từ người này sang người khác. “Cho và nhận” vì thế không chỉ kể về một cặp kính mà kể về cách một con người có thể soi sáng cuộc đời người khác bằng tình yêu thương và niềm tin. Vẻ đẹp của cô giáo nằm ở trái tim nhân hậu, sự tinh tế và khả năng nâng đỡ tâm hồn học trò. Vẻ đẹp của nhân vật “tôi” nằm ở lòng tự trọng, sự biết ơn và ý thức tiếp nối điều tốt đẹp. Có lẽ, món quà quý nhất trong câu chuyện không phải cặp kính giúp nhìn rõ thế giới, mà chính là tình yêu thương đã giúp nhân vật “tôi” nhìn rõ giá trị của bản thân và ý nghĩa của cuộc sống. Và khi một người biết sống để trao đi, món quà ấy sẽ không bao giờ kết thúc.
|






Danh sách bình luận