Viết đoạn văn phân tích tình cảm của Lê dành cho Sơn trong văn bản ở truyện ngắn Những vùng trời khác nhau (Nguyễn Minh Châu)

Mở đoạn - Dẫn dắt & Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Nguyễn Minh Châu là nhà văn luôn đi sâu vào vẻ đẹp tâm hồn của người lính. Đoạn trích từ truyện ngắn Những vùng trời khác nhau đã khắc họa xúc động tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Mở đoạn

- Dẫn dắt & Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Nguyễn Minh Châu là nhà văn luôn đi sâu vào vẻ đẹp tâm hồn của người lính. Đoạn trích từ truyện ngắn Những vùng trời khác nhau đã khắc họa xúc động tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng.

- Nêu vấn đề nghị luận: Tình cảm chân thành, sâu sắc và sự hoán đổi đầy ý nghĩa mà nhân vật Lê dành cho Sơn trong buổi chia tay.

Thân đoạn

- Sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối:

+ Trải qua 3 năm gian khổ từ "hai chiếc ghế sắt của một khẩu 37 cũ kỹ", Lê đã xóa bỏ định kiến về "công tử Hà Nội" để coi Sơn là "người đồng chí thân thiết nhất trong đời lính".

+ Lời khẳng định: "Tớ rất tin... Tớ rất tin cậu!" khi Sơn hứa bảo vệ quê hương Lê thể hiện niềm tin cậy, phó thác tuyệt đối vào người bạn chiến đấu.

- Sự gắn kết, sẻ chia ruột thịt:

+ Họ chia nhau từ những thứ giản dị nhất: "tấm giát nằm, vài tấm áo sặc mùi thuốc đạn" cho đến thứ cao cả: "chia nhau bầu trời Tổ quốc".

+ Lời từ biệt ngắn gọn nhưng nặng sâu: "Đi nhá!" và một cái bắt tay – không ồn ào nhưng chứa đựng sự thấu hiểu của những người đàn ông ra trận.

- Sự giao thoa tâm hồn kỳ diệu (Điểm sáng của tác phẩm):

+ Khi ra đến Hà Nội, Lê tựa lưng vào ụ pháo và nhớ về Sơn. Lê nhận ra một sự "hoán đổi" đầy thú vị và cảm động: Sơn – người con Hà Nội – đang ở lại bảo vệ mảnh đất Nghệ An (quê hương Lê); còn Lê – người con xứ Nghệ – lại đang canh giữ bầu trời Hà Nội (quê hương Sơn).

+ Lê cảm nhận đất phù sa sông Hồng mát lạnh và trân trọng từng gốc cây, góc phố của Hà Nội vì đó là nơi Sơn "từng thân thuộc".

- Nhận xét nghệ thuật: Tác giả sử dụng ngòi bút tâm lý tinh tế, hình ảnh biểu tượng ("bầu trời", "phù sa") để lãng mạn hóa và nâng tầm tình bạn cá nhân thành tình yêu quê hương, đất nước bao la.

Kết đoạn

- Khẳng định lại bản chất tình cảm của Lê dành cho Sơn: Đó không chỉ là tình bạn bè thông thường mà là tình đồng chí, đồng đội gắn bó máu thịt, kết tinh từ bom đạn chiến tranh.

- Liên hệ ý nghĩa: Tình cảm ấy góp phần làm nên sức mạnh chiến thắng và thể hiện vẻ đẹp tâm hồn của thế hệ trẻ thời kỳ chống Mỹ.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trong Những vùng trời khác nhau, tình cảm Lê dành cho Sơn đã vượt qua định kiến ban đầu để trở thành thứ tình đồng chí keo sơn, máu thịt. Ba năm cùng chia lửa trên mâm pháo cũ kỹ, họ gắn bó đến mức chia nhau từng "tấm giát nằm", "tấm áo sặc mùi thuốc đạn". Giây phút chia tay, lời khẳng định của Lê: "Tớ rất tin... Tớ rất tin cậu!" không chỉ là sự tin tưởng vào năng lực của một pháo thủ, mà là sự phó thác thiêng liêng. Lê trao gửi cả vùng trời quê hương Nghệ An cho Sơn bảo vệ với một niềm tin tuyệt đối, không chút hoài nghi. Cái bắt tay và lời từ biệt "Đi nhá!" tuy giản dị, ngắn gọn nhưng lại nén chặt tình cảm sâu kín, biến Sơn trở thành người đồng đội thân thiết nhất trong cuộc đời lính của Lê.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Tình cảm của Lê dành cho Sơn trong đoạn trích lắng đọng qua sự giao thoa tâm hồn kỳ diệu giữa hai người lính. Đứng dưới bầu trời Hà Nội, tựa lưng vào ụ pháo mát lạnh vị phù sa sông Hồng, Lê không nguôi nhớ về người bạn nơi chiến tuyến. Anh chợt nhận ra một sự hoán đổi đầy xúc động: Sơn – người con Hà Nội – đang ở lại giữ gìn mảnh đất xứ Nghệ quê Lê; còn Lê lại đang canh gác cho từng gốc cây, góc phố thân thuộc của Sơn. Tình cảm ấy không còn là sự gắn bó cá nhân thông thường, mà đã nâng tầm thành một tình yêu lớn. Lê yêu Hà Nội bằng chính tình yêu của Sơn, tạo nên một sự gắn kết vô hình nhưng bền chặt, nơi "vùng trời" của người này đã hòa vào làm một trong tim của người kia.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Tình cảm của Lê dành cho Sơn là minh chứng cho vẻ đẹp của thế hệ trẻ thời chống Mỹ: kiên cường nhưng đầy trắc ẩn. Từ sự xa lạ ban đầu, Lê đã đón nhận Sơn bằng tình cảm chân thành nhất, coi anh là "đồng chí thân thiết nhất trong đời lính". Họ không chỉ chia nhau vật chất đời thường, mà cao cả hơn là "chia nhau bầu trời Tổ quốc". Nỗi nhớ của Lê khi ra Hà Nội hướng về Sơn gắn liền với hình ảnh trận địa phù sa sông Lam vàng tươi bên bãi lạc. Lê trân trọng từng sắc mây, mảnh tường Thủ đô vì biết đó là máu thịt của bạn. Qua nét tâm lý tinh tế của Lê, Nguyễn Minh Châu đã khắc họa một tình bạn đẹp đẽ, nơi tình đồng đội và tình yêu đất nước hòa quyện, nâng đỡ họ đi qua giông bão chiến tranh.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong truyện ngắn Những vùng trời khác nhau, Nguyễn Minh Châu đã khắc họa cảm động tình cảm sâu nặng mà Lê dành cho Sơn – một tình đồng chí được thử thách và bồi đắp qua chiến tranh. Nếu lần đầu gặp gỡ, Lê từng mang định kiến với Sơn bởi vẻ ngoài “công tử Hà Nội trắng trẻo”, thì sau ba năm cùng chiến đấu, Sơn đã trở thành người bạn thân thiết nhất của anh. Trong giờ phút chia tay, giữa tiếng sấm và nước lũ cuộn trào, tình cảm ấy hiện lên vừa bình dị vừa thiêng liêng. Lê gửi gắm cho Sơn niềm tin tuyệt đối khi nói: “Tớ rất tin… Tớ rất tin cậu!”. Đó không chỉ là niềm tin vào bản lĩnh của người lính mà còn là sự gắn bó sâu sắc giữa những con người đã cùng sống chết nơi trận mạc. Lê coi Sơn như một phần máu thịt của quê hương mình khi yên tâm giao cho bạn nhiệm vụ bảo vệ “vùng trời quê hương”. Đặc biệt, khi đứng giữa Hà Nội, Lê vẫn nhớ đến Sơn và cảm nhận Thủ đô qua những điều gắn bó với người bạn ấy. Tình cảm của Lê dành cho Sơn vì thế không chỉ là tình bạn mà còn là tình đồng chí cao đẹp, biểu tượng cho vẻ đẹp tâm hồn người lính trong những năm tháng kháng chiến gian lao mà nghĩa tình.

Bài tham khảo Mẫu 2

Qua truyện ngắn Những vùng trời khác nhau, Nguyễn Minh Châu đã làm nổi bật tình cảm chân thành, sâu sắc của Lê dành cho Sơn. Tình cảm ấy được hình thành từ quá trình cùng nhau chiến đấu, sẻ chia mọi gian khổ của đời lính. Sau ba năm gắn bó bên khẩu pháo cũ kỹ, Lê không còn nhìn Sơn bằng ánh mắt dè dặt ban đầu mà xem anh là “đồng chí thân thiết nhất trong đời lính”. Trong khoảnh khắc chia tay để đến những vùng trời khác nhau, tình cảm của Lê được bộc lộ qua niềm tin mãnh liệt và sự lưu luyến nghẹn ngào. Câu nói ngắn gọn “Tớ rất tin cậu!” chứa đựng biết bao yêu thương, trân trọng và gửi gắm. Với Lê, Sơn không chỉ là người đồng đội mà còn là chỗ dựa tinh thần vững chắc. Dù ra Hà Nội nhận nhiệm vụ mới, anh vẫn luôn nhớ về Sơn – người đang chiến đấu nơi quê hương mình. Hình ảnh Hà Nội hiện lên trong suy nghĩ của Lê cũng gắn liền với Sơn, bởi anh cảm nhận từng “gốc cây”, “mảnh tường”, “sắc mây” qua tình yêu và sự thân thuộc của bạn mình dành cho Thủ đô. Qua đó, tác giả ca ngợi vẻ đẹp của tình đồng chí trong chiến tranh – thứ tình cảm giúp con người vượt qua mọi khoảng cách và bom đạn khốc liệt.

Bài tham khảo Mẫu 3

Tình cảm Lê dành cho Sơn trong truyện ngắn Những vùng trời khác nhau của Nguyễn Minh Châu là một tình cảm chân thành, sâu nặng và giàu ý nghĩa nhân văn. Từ chỗ không có thiện cảm vì cho rằng Sơn là một “công tử Hà Nội”, Lê dần nhận ra vẻ đẹp tâm hồn và phẩm chất đáng quý của người đồng đội ấy qua những năm tháng cùng chiến đấu. Chính chiến tranh đã giúp họ thấu hiểu, gắn bó và coi nhau như anh em ruột thịt. Trong buổi chia tay, giữa không gian dữ dội của tiếng sấm và nước lũ, tình cảm của Lê dành cho Sơn càng trở nên cảm động. Anh tin tưởng tuyệt đối vào Sơn khi giao lại nhiệm vụ bảo vệ quê hương mình. Niềm tin ấy xuất phát từ sự thấu hiểu sâu sắc về ý chí, lòng dũng cảm và trách nhiệm của bạn. Không chỉ vậy, khi đặt chân đến Hà Nội, Lê vẫn mang theo hình bóng Sơn trong tâm trí. Anh cảm thấy Thủ đô trở nên gần gũi hơn bởi đó là nơi gắn bó với người đồng đội thân thiết của mình. Qua dòng hồi tưởng của Lê, người đọc cảm nhận được vẻ đẹp cao cả của tình đồng chí thời chiến: giản dị mà bền chặt, âm thầm mà thiêng liêng. Đó cũng là một trong những giá trị nhân văn sâu sắc mà tác phẩm để lại trong lòng người đọc.

Bài tham khảo Mẫu 4

Trong truyện ngắn Những vùng trời khác nhau, Nguyễn Minh Châu đã khắc họa tinh tế hành trình thay đổi tâm lý và tình cảm sâu sắc của Lê dành cho Sơn. Từ cái nhìn đầy định kiến ban đầu về một “công tử Hà Nội” trắng trẻo, ba năm cùng chung chiến hào, chia lửa trên mâm pháo cao xạ cũ kỹ đã tôi luyện nên một tình đồng chí keo sơn. Lê coi Sơn là “người đồng chí thân thiết nhất trong đời lính” – một sự khẳng định thiêng liêng và tối cao của tình bè bạn nơi bom đạn. Tình cảm ấy được cụ thể hóa bằng việc họ chia nhau từng “tấm giát nằm”, những “tấm áo sặc mùi thuốc đạn”. Để rồi, trong giờ phút chia tay đầy lưu luyến trên gò đất miền Tây Quảng Bình, lời nói của Lê: “Tớ rất tin… Tớ rất tin cậu!” vang lên như một lời thề nguyền của lòng trung thành. Lê trao gửi, phó thác cả vùng trời quê hương Nghệ An cho Sơn bảo vệ bằng một niềm tin tuyệt đối. Cái bắt tay siết chặt và lời từ biệt ngắn gọn “Đi nhá!” không hề hời hợt, mà trái lại, nó nén chặt những cảm xúc sâu kín nhất của những người đàn ông ra trận: không hoa mỹ, không bi lụy, chỉ có sự thấu hiểu đến tận cùng tâm can.

Bài tham khảo Mẫu 5

Tình cảm của Lê dành cho Sơn đạt đến độ chín sâu sắc nhất khi hiện lên qua sự giao thoa tâm hồn kỳ diệu giữa hai người lính ở hai đầu chiến tuyến. Khi ra đến Hà Nội, đứng dưới bầu trời đêm Thủ đô, chỗ dựa tinh thần lớn nhất của Lê lại chính là nỗi nhớ về Sơn. Giấc mơ và dòng suy tưởng của Lê đã mở ra một sự “hoán đổi” đầy lãng mạn và xúc động: Sơn – đứa con của Hà Nội đang dầm mình trong mưa bom bão đạn để bảo vệ mảnh đất sông Lam quê Lê; còn Lê – người con xứ Nghệ lại đang canh giữ từng gốc cây, góc phố thân thuộc của Sơn. Cảm giác mát lạnh của phù sa sông Hồng truyền sang người Lê khơi gợi một niềm “thú vị” xen lẫn trân trọng. Lê ngắm nhìn sắc mây, mảnh tường Hà Nội bằng chính đôi mắt yêu thương của Sơn. Ở đây, tình cảm cá nhân của Lê dành cho bạn đã vượt lên trên sự gắn bó thông thường, nó hòa quyện chặt chẽ với tình yêu Tổ quốc. Nguyễn Minh Châu đã nâng tầm tình bạn ấy thành biểu tượng: họ tuy chiến đấu ở “những vùng trời khác nhau” nhưng thực chất đang hòa chung một nhịp đập, cùng gánh vác một bầu trời non sông đại thể.

Bài tham khảo Mẫu 6

Tình cảm của Lê dành cho Sơn trong đoạn trích là một nốt nhạc bấy lâu nay vẫn ngân vang về vẻ đẹp tâm hồn của thế hệ trẻ thời kỳ chống Mỹ. Qua lăng kính của Lê, hình ảnh Sơn hiện lên vừa chân thực, vừa mang vẻ đẹp lý tưởng. Lê không chỉ yêu mến Sơn ở tư cách một người bạn đồng cam cộng khổ, mà còn kính trọng Sơn như một biểu tượng của lòng quả cảm. Chi tiết hai người “chia nhau bầu trời Tổ quốc trên đầu” cho thấy một tư thế lộng gió của những người chiến sĩ trẻ. Tình cảm của Lê dành cho bạn không bị không gian chia cắt; khoảng cách đèo Ngang, Quán Hàu chỉ làm đậm thêm nỗi nhớ về trận địa phù sa của Sơn nơi bãi sông trồng lạc. Nhớ về bạn, Lê nhớ về trách nhiệm của mình với Thủ đô của bạn. Sự thấu hiểu ấy cho thấy tình cảm của họ được xây dựng trên nền tảng của lý tưởng cách mạng cao đẹp. Bằng ngòi bút phân tích tâm lý sắc sảo và nghệ thuật xây dựng hình ảnh giàu chất thơ, Nguyễn Minh Châu đã chứng minh rằng: chiến tranh có thể chia nhỏ những người lính vào các mặt trận khác nhau, nhưng tình đồng đội sắt son sẽ luôn là sợi dây vô hình nối liền những vùng trời, tạo nên sức mạnh vô địch của dân tộc.

Bài tham khảo Mẫu 7

Trong nền văn xuôi kháng chiến chống Mĩ, Nguyễn Minh Châu luôn là cây bút giàu chất trữ tình và đặc biệt sâu sắc khi khám phá vẻ đẹp tâm hồn người lính. Đoạn trích trong truyện ngắn Những vùng trời khác nhau đã khắc họa cảm động tình đồng chí thiêng liêng giữa Lê và Sơn trong phút chia tay để đến những vùng trời chiến đấu khác nhau. Nổi bật trong đoạn trích là tình cảm chân thành, sâu nặng mà Lê dành cho Sơn – một tình cảm được hun đúc từ bom đạn chiến tranh. Trải qua ba năm cùng sống, cùng chiến đấu bên “hai chiếc ghế sắt của một khẩu 37 cũ kỹ”, Lê đã xóa bỏ hoàn toàn định kiến ban đầu về chàng “công tử Hà Nội trắng trẻo”. Sơn giờ đây trở thành “người đồng chí thân thiết nhất trong đời lính” của anh. Trong giây phút chia tay, lời nói “Tớ rất tin… Tớ rất tin cậu!” vang lên giản dị mà chứa đựng niềm tin tuyệt đối. Lê tin Sơn sẽ bảo vệ quê hương mình bằng tất cả trách nhiệm và lòng quả cảm của người lính. Họ đã cùng nhau chia sẻ mọi thiếu thốn đời thường: “tấm giát nằm”, “vài tấm áo sặc mùi thuốc đạn”, và lớn lao hơn cả là “chia nhau bầu trời Tổ quốc”. Cái bắt tay và lời từ biệt ngắn ngủi “Đi nhá!” không hề lạnh lùng mà chất chứa biết bao lưu luyến của những con người quen giấu cảm xúc vào trong tim. Đặc biệt, Nguyễn Minh Châu đã làm sáng lên vẻ đẹp của tình đồng chí qua sự “hoán đổi” đầy xúc động: Sơn – người con Hà Nội – ở lại bảo vệ quê hương Nghệ An của Lê, còn Lê lại ra canh giữ bầu trời Hà Nội thân thuộc của Sơn. Bởi yêu quý bạn mình, Lê cảm thấy đất phù sa sông Hồng “mát lạnh” và trân trọng từng gốc cây, góc phố của Hà Nội. Bằng ngòi bút miêu tả tâm lí tinh tế cùng hình ảnh biểu tượng giàu chất thơ như “bầu trời”, “phù sa”, nhà văn đã nâng tầm tình bạn cá nhân thành tình yêu đất nước lớn lao. Qua đó, tác phẩm ca ngợi vẻ đẹp của tình đồng chí thời chống Mĩ – thứ tình cảm đã tiếp thêm sức mạnh để những người lính vượt qua mọi gian khổ, hi sinh.

Bài tham khảo Mẫu 8

Nguyễn Minh Châu là nhà văn luôn dành nhiều trang viết xúc động cho vẻ đẹp tâm hồn của người lính trong chiến tranh. Truyện ngắn Những vùng trời khác nhau không chỉ tái hiện hiện thực khốc liệt của chiến trường mà còn làm sáng lên tình đồng đội sâu nặng giữa Lê và Sơn. Trong buổi chia tay đầy lưu luyến, tình cảm mà Lê dành cho Sơn hiện lên chân thành, tha thiết và giàu ý nghĩa. Từ một người từng không có thiện cảm với Sơn vì vẻ ngoài thư sinh, “trắng trẻo”, Lê đã thay đổi hoàn toàn sau ba năm cùng vào sinh ra tử. Chính những tháng ngày chiến đấu gian lao đã khiến anh nhận ra phẩm chất đáng quý của Sơn và coi bạn là “đồng chí thân thiết nhất trong đời lính”. Lời nói “Tớ rất tin… Tớ rất tin cậu!” được lặp lại hai lần như một sự khẳng định chắc chắn về niềm tin, sự gửi gắm và tình cảm sâu sắc của Lê. Anh yên tâm trao lại quê hương mình cho Sơn bảo vệ bởi giữa họ đã có sự thấu hiểu tuyệt đối. Họ không chỉ chia nhau những vật dụng giản dị của đời lính mà còn “chia nhau bầu trời Tổ quốc”, nghĩa là cùng gánh vác trách nhiệm thiêng liêng với đất nước. Chỉ một cái bắt tay, một câu “Đi nhá!” ngắn gọn cũng đủ nói lên tất cả tình cảm nghẹn ngào của những người lính vốn ít bộc lộ cảm xúc. Cảm động hơn, khi đứng giữa Hà Nội, Lê lại nhớ đến Sơn đang chiến đấu nơi quê hương mình. Anh cảm thấy Hà Nội gần gũi hơn bởi đó là nơi gắn bó với tuổi thơ, kỉ niệm và tâm hồn của Sơn. Sự giao thoa ấy đã khiến hai con người ở hai miền quê khác nhau trở nên gắn bó như ruột thịt. Qua nghệ thuật miêu tả nội tâm tinh tế, hình ảnh giàu tính biểu tượng và giọng văn trữ tình sâu lắng, Nguyễn Minh Châu đã ca ngợi vẻ đẹp của tình đồng chí trong chiến tranh. Đó là tình cảm cao đẹp góp phần làm nên sức mạnh tinh thần của thế hệ trẻ Việt Nam thời chống Mĩ cứu nước.

Bài tham khảo Mẫu 9

Viết về người lính thời chống Mĩ, Nguyễn Minh Châu không chỉ tái hiện sự khốc liệt của chiến tranh mà còn khám phá chiều sâu tâm hồn và những tình cảm đẹp đẽ của họ. Trong đoạn trích thuộc truyện ngắn Những vùng trời khác nhau, nhà văn đã khắc họa đầy xúc động tình cảm mà Lê dành cho Sơn trong phút chia tay giữa hai người đồng đội thân thiết. Sau ba năm cùng chiến đấu bên khẩu pháo cũ, Lê không còn giữ cái nhìn định kiến về Sơn như thuở ban đầu nữa. Từ một “công tử Hà Nội”, Sơn đã trở thành người bạn mà Lê yêu quý và tin cậy nhất. Niềm tin ấy được thể hiện chân thành qua câu nói: “Tớ rất tin… Tớ rất tin cậu!”. Đó không chỉ là sự tin tưởng vào khả năng chiến đấu mà còn là niềm tin vào nhân cách, vào trái tim của người đồng chí đã cùng mình vượt qua bom đạn. Họ gắn bó với nhau bằng những điều bình dị nhất của đời lính: cùng nằm chung tấm giát, mặc chung những tấm áo sặc mùi thuốc súng, cùng sống trong gian khổ và hiểm nguy. Nhưng cao cả hơn, họ còn “chia nhau bầu trời Tổ quốc”, chia nhau lí tưởng chiến đấu và trách nhiệm với quê hương, đất nước. Đặc sắc nhất là sự “hoán đổi” đầy ý nghĩa: Sơn ở lại bảo vệ quê hương Lê, còn Lê ra Hà Nội canh giữ vùng trời của Sơn. Bởi thế, Hà Nội trong cảm nhận của Lê không còn xa lạ mà trở nên thân thương qua từng gốc cây, sắc mây gắn với người bạn của mình. Với giọng văn giàu chất thơ và nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, Nguyễn Minh Châu đã làm nổi bật vẻ đẹp của tình đồng chí – một tình cảm thiêng liêng, bền chặt được tôi luyện trong chiến tranh khốc liệt.

Bài tham khảo Mẫu 10

Trong truyện ngắn Những vùng trời khác nhau của Nguyễn Minh Châu, tình cảm Lê dành cho Sơn được thể hiện chân thành, sâu sắc và giàu ý nghĩa đồng đội. Ban đầu, Lê từng không có thiện cảm với Sơn vì vẻ ngoài “công tử Hà Nội trắng trẻo”, nhưng sau ba năm chiến đấu, anh đã hoàn toàn thay đổi cách nhìn. Sơn trở thành người đồng chí thân thiết nhất trong cuộc đời lính của Lê. Trong giờ phút chia tay, Lê dành cho bạn niềm tin tuyệt đối khi nói: “Tớ rất tin… Tớ rất tin cậu!”. Đó không chỉ là sự tin tưởng vào năng lực chiến đấu mà còn là niềm tin vào tình đồng đội gắn bó keo sơn. Lê còn coi Sơn như người gắn bó máu thịt với quê hương mình khi yên tâm giao cho bạn nhiệm vụ bảo vệ “vùng trời quê hương”. Khi ra Hà Nội, đứng giữa không gian thân thuộc của Sơn, Lê lại nhớ về người bạn đang chiến đấu nơi quê hương mình. Anh cảm nhận Hà Nội qua những điều Sơn từng gắn bó “từng gốc cây, từng mảnh tường”. Qua đó, Nguyễn Minh Châu đã khắc họa cảm động tình đồng chí cao đẹp của những người lính thời kháng chiến – những con người cùng chia sẻ lí tưởng, nhiệm vụ và một phần tâm hồn cho nhau.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close