Viết bài văn tưởng tượng mình là nhân vật que diêm trong Cô bé bán diêm của An-đéc-xen để kể lại câu chuyện này theo một cách kết thúc khác- Giới thiệu em là một que diêm trong bao diêm của cô bé bán diêm. - Giới thiệu hoàn cảnh diễn ra câu chuyện: đêm giao thừa giá rét, cô bé lang thang bán diêm nhưng không ai mua. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài - Giới thiệu em là một que diêm trong bao diêm của cô bé bán diêm. - Giới thiệu hoàn cảnh diễn ra câu chuyện: đêm giao thừa giá rét, cô bé lang thang bán diêm nhưng không ai mua. II. Thân bài a. Chứng kiến hoàn cảnh đáng thương của cô bé - Em cùng những que diêm khác nằm trong bao diêm theo cô bé đi khắp các con phố. - Em thấy cô bé vừa đói, vừa rét, không dám về nhà vì chưa bán được que diêm nào. Em rất thương cô bé nhưng không thể làm gì ngoài chờ được thắp sáng. b. Những lần quẹt que diêm - Cô bé lần lượt quẹt các que diêm để sưởi ấm. - Mỗi lần bùng cháy, em và các que diêm mang đến cho cô bé những hình ảnh đẹp như bếp lửa, bàn ăn, cây thông Noel, bà hiền hậu... - Em cảm nhận được niềm vui, niềm hi vọng của cô bé trong giây phút ngắn ngủi ấy. c. Kết thúc sáng tạo - Khi em được thắp sáng, ánh lửa của em thu hút sự chú ý của một người tốt bụng. - Người đó chạy đến đưa cô bé vào nhà, cho ăn, sưởi ấm và chăm sóc. - Cô bé được giúp đỡ, có một mái ấm mới hoặc được đoàn tụ với những người yêu thương. - Em cảm thấy hạnh phúc vì ánh sáng nhỏ bé của mình đã cứu được cô bé. III. Kết bài - Nêu cảm xúc của em sau câu chuyện. - Khẳng định dù chỉ cháy sáng trong chốc lát nhưng em đã mang đến hi vọng và hạnh phúc cho cô bé. - Rút ra ý nghĩa: hãy biết yêu thương, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn để cuộc sống trở nên ấm áp hơn. Bài siêu ngắn Tôi chỉ là một que diêm nhỏ bé nằm im lìm trong bao diêm cũ kỹ của một cô bé nghèo khổ. Vào đêm giao thừa giá rét năm ấy, khi những bông tuyết không ngừng rơi và mọi nhà đều quây quần bên lò sưởi ấm áp, tôi đã cùng cô bé lang thang qua khắp các con phố tối tăm, chứng kiến nỗi cô đơn và cái lạnh cắt da cắt thịt đang bủa vây lấy thân hình gầy guộc của người bạn nhỏ. Khi bóng tối bao trùm và cái lạnh lên đến đỉnh điểm, cô bé đã liều quẹt từng người anh em của tôi để tìm kiếm chút hơi ấm ít ỏi. Những ngọn lửa bùng lên, mang theo những ảo ảnh kỳ diệu về lò sưởi, bàn ăn, cây thông Noel và cả người bà hiền hậu của em, nhưng rồi tất cả lại nhanh chóng lụi tàn trong hư vô. Là que diêm cuối cùng còn lại, khi được em quẹt vào tường, tôi đã dốc hết chút sinh mệnh nhỏ bé của mình để tỏa ra một thứ ánh sáng lung linh, rực rỡ nhất có thể. Thật kỳ diệu, ánh lửa rực rỡ và bền bỉ của tôi giữa đêm đông đen kịt đã thu hút sự chú ý của một người đàn ông tốt bụng vừa bước ra từ cỗ xe ngựa gần đó. Ông bàng hoàng nhận ra cô bé đang lả đi vì đói khát, liền lập tức chạy lại, cởi chiếc áo khoác lông ấm áp bọc lấy em và bế em vào một nhà hàng sáng trưng ngay bên đường để sưởi ấm, chăm sóc. Tôi lụi tàn trên đôi bàn tay nhỏ nhắn của em, nhưng trong lòng trào dâng một niềm hạnh phúc tột cùng. Dù cuộc đời của một que diêm vô cùng ngắn ngủi, tôi biết mình đã không cháy hoài cháy phí khi ánh sáng cuối cùng của tôi đã kịp thời thắp lên một tương lai mới, ấm áp và tràn đầy tình yêu thương cho cô bé đáng thương. Bài tham khảo Mẫu 1 Tôi sinh ra từ một thân cây gỗ lớn, được gọt giũa và bọc một lớp thuốc súng ở đầu để trở thành một que diêm. Định mệnh đã đưa tôi và các anh em của mình vào bao diêm của một cô bé mồ côi tội nghiệp. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in cái đêm giao thừa định mệnh ấy, một đêm đông lạnh giá mà lòng người còn lạnh hơn cả thời tiết, khi tôi được cùng em trải qua những giây phút ranh giới giữa sự sống và cái chết. Suốt cả ngày hôm đó, tôi nằm trong bao diêm, cảm nhận rõ sự run rẩy từ đôi bàn tay tím tái của cô bé. Em đi qua biết bao con phố, cất tiếng rao khản đặc giữa dòng người qua lại tấp nập, nhưng ai nấy đều vội vã trở về nhà đón năm mới, chẳng một ai đoái hoài đến những que diêm của em. Em không dám về nhà vì sợ người cha nghiêm khắc sẽ đánh đòn do không bán được tiền. Ngồi co quắp trong góc tường tối tăm giữa hai ngôi nhà, cái đói và cái rét như những con quái vật đang gặm nhấm dần sức lực của em. Tôi vô cùng đau xót nhưng chẳng thể làm gì ngoài việc kiên nhẫn chờ đợi giây phút mình được thắp sáng. Để tự sưởi ấm, cô bé bắt đầu quẹt những que diêm đầu tiên. Mỗi lần một người anh em của tôi ngã xuống là một lần ngọn lửa bùng lên, mở ra một thế giới rực rỡ trong tâm trí non nớt của em. Em đã thấy một lò sưởi bằng đồng ấm áp, một bàn ăn thịnh soạn với ngỗng quay, một cây thông lộng lẫy và đỉnh điểm là gương mặt hiền từ của người bà đã khuất. Em quẹt tiếp, quẹt liên tục để níu giữ hình bóng của bà. Khi chỉ còn lại mình tôi, cô bé quẹt tôi vào tường với tất cả sự khẩn thiết. Tôi cháy lên, một thứ ánh sáng xanh rì rồi rực hồng, mạnh mẽ đến lạ kỳ. Chính ánh lửa bừng sáng kiên cường ấy của tôi đã lọt vào mắt một đôi vợ chồng già đi ngang qua. Họ dừng lại, thốt lên kinh ngạc khi thấy đứa trẻ đang lả đi. Người vợ ôm lấy em vào lòng, người chồng sưởi ấm đôi bàn tay em và họ quyết định đón em về làm con nuôi, bù đắp cho đứa con đã mất của họ. Khi thân xác tôi cháy rụi thành một mẩu than đen cũng là lúc cô bé được bế lên chiếc xe ngựa ấm áp, hướng về một mái nhà thực sự. Tôi khép lại cuộc đời ngắn ngủi của một thanh củi nhỏ mọn trong sự thanh thản và mãn nguyện tuyệt đối. Tôi tự hào vì mình đã hoàn thành sứ mệnh cao cả của một vật tạo lửa. Qua câu chuyện của mình, tôi nhận ra rằng ngay cả những điều nhỏ bé nhất cũng có thể làm nên điều kỳ diệu nếu chúng ta biết cống hiến hết mình cho hạnh phúc của người khác. Bài tham khảo Mẫu 2 Tôi là một que diêm nhỏ nằm trong túi áo rách nát của cô bé bán diêm. Cuộc đời của một que diêm thường chỉ được đo bằng giây, nhưng đối với tôi, vài mươi giây được cháy sáng trong đêm giao thừa năm ấy lại là một hành trình thiên thu vĩ đại, bởi vì tôi đã được chứng kiến và tự tay thay đổi kết cục đau thương của một kiếp người. Đêm giao thừa năm đó trời rét buốt, tuyết rơi dày đặc che mờ cả những ánh đèn màu cửa sổ. Tôi nằm cùng các bạn mình, lắng nghe tiếng răng của cô bé đập vào nhau cầm cập. Bộ quần áo mỏng manh không đủ che thân, đôi chân trần của em đã đỏ ửng rồi tím bầm vì tuyết lạnh. Chứng kiến những người giàu sang mặc áo lông ấm áp đi qua, ngửi thấy mùi ngỗng quay sực nức các ngõ ngách nhưng tuyệt nhiên không ai dừng lại bố thí cho em một nụ cười hay mua một bao diêm, tôi cảm thấy lòng người xung quanh như một băng đảo kiên cố. Cái lạnh dường như đã vượt quá sức chịu đựng, cô bé đành phải quẹt diêm để sưởi ấm. Từng người bạn của tôi lần lượt ra đi, hoàn thành nhiệm vụ thắp lên những ước mơ giản dị nhưng xa xỉ của em: một mái nhà ấm, một bữa ăn ngon, và một cái ôm của tình thân. Khi bao diêm chỉ còn lại một mình tôi, cô bé đã quẹt tôi bằng tất cả chút tàn lực cuối cùng. Tôi biết đây là cơ hội duy nhất của mình. Tôi dốc toàn bộ năng lượng dồn vào đầu thuốc súng, cháy lên một ngọn lửa to, rực rỡ và tỏa khói thơm ngào ngạt như một cây nến thần. Ánh sáng mạnh mẽ của tôi chiếu rõ khuôn mặt xinh đẹp nhưng nhợt nhạt của em, khiến một người lính tuần tra đêm đang đi tới phải chú ý. Anh ấy giật mình chạy lại, nhận ra tình trạng nguy kịch của cô bé, lập tức bế xốc em lên và chạy thẳng đến trạm y tế gần nhất. Cô bé được cứu sống, các bác sĩ và những nhà hảo tâm sau đó đã quyên góp giúp em có một cuộc sống mới, được đi học và không bao giờ phải lang thang trong đêm đông nữa. Tôi tàn lụi trên mặt tuyết lạnh, thân xác tan rã nhưng linh hồn tôi đã bay vút lên cao cùng với niềm vui sướng nghẹn ngào. Tôi đã không chết một cách vô ích giữa đêm đông cô quạnh. Trận chiến với cái giá rét năm ấy tôi đã thắng. Tôi nhận ra rằng, chỉ cần chúng ta không từ bỏ hy vọng, ngay cả trong hoàn cảnh tăm tối nhất, ánh sáng của tình thương vẫn sẽ luôn tìm được đường để hiển hiện. Bài tham khảo Mẫu 3 Tôi là một thành viên trong bao diêm mà cô bé nghèo khổ mang theo trong đêm giao thừa. Một que diêm nhỏ nhoi không thể tự mình chọn lựa người sở hữu, nhưng tôi thật may mắn khi được ở bên cạnh một cô bé có tâm hồn trong sáng như pha lê, dù cuộc đời em tràn đầy những mảng màu tối tăm và bất hạnh. Trong bóng tối của bao diêm, tôi cảm nhận được nhịp tim yếu ớt và hơi thở mệt mỏi của cô bé. Em ngồi nép mình vào một góc tường, cố thu đôi bàn chân nhỏ bé vào người để bớt lạnh. Những nỗ lực mời chào mua diêm của em trong ngày đều thất bại, và giờ đây em phải đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng từ sự ghẻ lạnh của người cha nếu trở về tay không. Hơn ai hết, tôi thấu hiểu nỗi khát khao tình thương của em lớn đến nhường nào. Khi cô bé không thể chịu đựng thêm nữa, em bắt đầu quẹt diêm. Những người anh em của tôi lần lượt hiến dâng sinh mạng để mang lại cho em những giây phút hạnh phúc ngắn ngủi, đưa em về bên người bà hiền từ. Đến lượt mình, là người cuối cùng, tôi tự nhủ phải cháy thật lâu, thật sáng. Khi ngọn lửa của tôi bùng lên, tôi không chỉ mang lại hơi ấm mà còn cố gắng tạo ra âm thanh xèo xèo vui tai để thu hút sự chú ý của thế giới xung quanh. Thật may mắn, một vị linh mục từ nhà thờ gần đó đang trên đường về sau buổi lễ đã nghe thấy tiếng động và nhìn thấy ánh lửa của tôi. Ông bước tới, nhìn thấy cô bé đang lả đi trong tuyết. Với tấm lòng nhân từ, ông đã đưa em về nhà thờ, sưởi ấm, cho em ăn súp nóng và nhận em vào nuôi dưỡng tại mái ấm tình thương của nhà thờ. Cô bé đã không phải bay về trời cùng bà như một định mệnh đau thương, em đã ở lại và bắt đầu một cuộc sống ngập tràn tình người. Thân xác tôi tan thành tro bụi trên nền tuyết trắng, nhưng tôi biết linh hồn tôi đã hòa vào ngọn lửa sưởi ấm của nhà thờ, tiếp tục sưởi ấm cho em trong những tháng ngày tiếp theo. Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì ngọn lửa nhỏ bé của mình đã trở thành cầu nối cứu sống một sinh mạng. Câu chuyện này là minh chứng cho thấy tình yêu thương giữa con người luôn có sức mạnh đẩy lùi mọi bóng tối và khổ đau. Bài tham khảo Mẫu 4 Có bao giờ bạn tự hỏi, điều gì đáng sợ hơn cả cái lạnh cắt da cắt thịt của một đêm mùa đông? Phải chăng đó là sự thờ ơ, ghẻ lạnh của lòng người trước những kiếp đời khốn khổ ngay bên cạnh mình? Trong đêm giao thừa rực rỡ sắc màu, khi vạn nhà lên đèn và ngập tràn tiếng cười, vẫn có những góc tối nơi sự sống của một đứa trẻ đang bị đe dọa bởi sự vô tâm của xã hội. Tôi chính là một que diêm trong bao diêm của cô bé bán diêm tội nghiệp ấy. Nằm im lìm trong bóng tối, tôi đã chứng kiến toàn bộ sự tàn nhẫn của mùa đông và cả sự lạnh lẽo từ ánh mắt của dòng người qua lại. Thế nhưng, tôi từ chối để câu chuyện của người bạn nhỏ kết thúc trong bi kịch lạnh giá. Tôi đã chọn một cách cháy khác, một cách để ngọn lửa của mình không chỉ sưởi ấm mà còn thức tỉnh lương tri của thế gian, viết lại một cái kết đầy tính nhân văn cho cuộc đời em. Mạch chuyện mở ra khi cô bé bán diêm kiệt sức ngồi co ro giữa hai bức tường nhà, xung quanh là tuyết phủ trắng xóa. Sau khi những người bạn diêm trước đó lần lượt thắp lên những ảo ảnh về bếp sưởi, bàn ăn và người bà quá cố rồi vụt tắt, tôi là niềm hy vọng cuối cùng còn sót lại. Khi em quẹt tôi vào bức tường nhám, tôi đã bung nở tất cả linh hồn mình thành một quầng sáng rực rỡ, lung linh như ánh sao sa. Tôi cố gắng duy trì ngọn lửa lâu hơn bình thường nhờ vào khát vọng sống mãnh liệt của cô bé truyền sang. Ánh sáng chói lọi của tôi giữa con hẻm tối đã khiến một người họa sĩ nghèo đi ngang qua phải dừng chân. Nhìn thấy cảnh tượng đau lòng, ông không ngần ngại cởi phăng chiếc áo khoác duy nhất của mình để bao bọc lấy em, đưa em về căn gác nhỏ của mình. Bằng sự chăm sóc tận tình và tình yêu thương của một người nghệ sĩ chân chính, ông đã cứu sống em và nhận em làm trợ lý nhỏ, mở ra cho em một thế giới mới của sắc màu và sự ấm áp. Từ câu chuyện về ngọn lửa cứu sinh của mình, tôi muốn gửi đến thế giới một lời kêu gọi tha thiết. Đừng để sự thờ ơ biến chúng ta thành những tảng băng di động giữa cuộc đời này. Hãy biết mở lòng, biết quan sát và chìa tay giúp đỡ những số phận bất hạnh xung quanh chúng ta, đặc biệt là những đứa trẻ thơ vô tội. Một hành động nhỏ, một ánh nhìn thấu cảm hay một sự sẻ chia đúng lúc có thể cứu rỗi cả một đời người, giống như cách ánh lửa của tôi đã cứu sống cô bé bán diêm. Hãy cùng nhau thắp lên ngọn lửa của lòng nhân ái trong tim mình, để mùa đông không còn đáng sợ và cuộc sống này trở nên ấm áp, đáng sống hơn bao giờ hết. Bài tham khảo Mẫu 5 Bác sĩ Albert Schweitzer từng có một câu nói rất hay về sự sẻ chia trong cuộc sống: "Đôi khi ánh sáng của chúng ta bị tắt rụi và được nhen nhóm lại bởi một tia lửa của một người khác. Mỗi chúng ta đều có lý do để cảm ơn sâu sắc những người đã thắp lên ngọn lửa trong mình". Con người không thể sống đơn độc, và một đốm lửa nhỏ nhoi nếu biết cách lan tỏa cũng có thể sưởi ấm cả một không gian lạnh giá. Tôi là một que diêm nhỏ bé, một sinh mệnh được tạo ra để chịu thiêu rụi nhằm mang lại ánh sáng cho con người. Định mệnh đã gắn cuộc đời ngắn ngủi của tôi với số phận đầy nước mắt của cô bé bán diêm trong một đêm giao thừa lạnh buốt. Chứng kiến những ảo ảnh tuyệt đẹp nhưng ngắn ngủi hiện ra rồi biến mất sau mỗi lần các anh em của tôi nằm xuống, tôi hiểu rằng mình phải trở thành "tia lửa" định mệnh để thắp lại ngọn lửa sự sống đang dần lụi tàn bên trong cơ thể non nớt của em, dẫn lối cho một kết thúc hoàn toàn khác. Câu chuyện diễn ra sinh động qua góc nhìn của que diêm cuối cùng trong bao. Khi đôi bàn tay run rẩy của cô bé quẹt tôi lên tường, tôi đã không cháy một cách bình thường mà dâng hiến toàn bộ sinh lực để tạo nên một quầng sáng ấm áp, rực rỡ chưa từng có. Ánh lửa ấy không chỉ xua đi màn đêm tăm tối mà còn lay động một người phụ nữ quý phái vừa bước ra từ nhà thờ sau buổi lễ cầu nguyện. Nhìn thấy cô bé đang thèm khát hơi ấm, người phụ nữ với trái tim người mẹ đã ngay lập tức ôm lấy em, dùng chiếc khăn len ấm áp lau đi những bông tuyết trên tóc em và đưa em lên cỗ xe ngựa sang trọng của mình. Cô bé đã không phải chết rét trên nền tuyết lạnh để bay về trời cùng bà; em đã được cứu sống, được sống trong một gia đình giàu lòng nhân ái, nơi em được yêu thương, chăm sóc và có một tương lai tươi sáng phía trước. Hình ảnh cô bé mỉm cười hạnh phúc trong vòng tay sưởi ấm của người mẹ nuôi mới giống như một đóa hoa xuân rực rỡ, bừng nở giữa mùa đông băng giá, xua tan đi tất cả những ký ức đau buồn trước đây. Sự cống hiến hết mình của tôi và lòng nhân hậu của người phụ nữ tốt bụng được ví như hai dòng nước ấm áp, cùng chảy về một hướng để tưới mát cho mảnh đất tâm hồn cằn cỗi của một đứa trẻ mồ côi. Dù thân xác tôi đã hoàn toàn tan biến vào hư không, nhưng tôi biết ngọn lửa của mình đã hóa thành một vì sao nhỏ, âm thầm tỏa sáng trên bầu trời đêm để bảo vệ và sưởi ấm cho hành trình trưởng thành đầy hạnh phúc của em mãi mãi về sau.
|






Danh sách bình luận