Viết bài văn Kể một câu chuyện về chiến thắng bệnh tật- Giới thiệu câu chuyện về một người đã dũng cảm chiến thắng bệnh tật mà em muốn kể. - Nêu hoàn cảnh em biết đến câu chuyện (được nghe kể, được đọc hoặc trực tiếp chứng kiến). Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết 1. Mở bài - Giới thiệu câu chuyện về một người đã dũng cảm chiến thắng bệnh tật mà em muốn kể. - Nêu hoàn cảnh em biết đến câu chuyện (được nghe kể, được đọc hoặc trực tiếp chứng kiến). 2. Thân bài a. Hoàn cảnh của nhân vật - Nhân vật là ai? - Nhân vật mắc căn bệnh gì hoặc gặp vấn đề gì về sức khỏe? - Căn bệnh đã ảnh hưởng đến cuộc sống, học tập hoặc sinh hoạt của nhân vật như thế nào? b. Quá trình chiến thắng bệnh tật - Nhân vật đã làm gì để điều trị và vượt qua bệnh tật? - Những khó khăn, thử thách mà nhân vật phải đối mặt. - Sự động viên, giúp đỡ của gia đình, thầy cô, bạn bè hoặc bác sĩ. - Ý chí, nghị lực và tinh thần lạc quan của nhân vật trong suốt quá trình chữa bệnh. c. Kết quả của câu chuyện - Nhân vật đã vượt qua bệnh tật hoặc sức khỏe được cải thiện như thế nào? - Mọi người cảm thấy ra sao trước nghị lực của nhân vật? - Điều gì trong câu chuyện khiến em ấn tượng nhất? 3. Kết bài - Nêu cảm nghĩ của em về nhân vật và câu chuyện. - Rút ra bài học về ý chí, nghị lực, niềm tin và tinh thần lạc quan trong cuộc sống. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Trong cuộc sống, nghị lực phi thường đôi khi được thể hiện rõ nhất khi con người đối mặt với bạo bệnh. Em đã được chứng kiến hành trình đầy nước mắt nhưng vô cùng rực rỡ của bạn Hải, người bạn cùng bàn thân thiết của em, trong cuộc chiến giành giật sự sống với căn bệnh ung thư máu suốt một năm qua. Giữa năm học lớp Bốn, Hải bỗng nhiên gầy rộc đi, da dẻ tái xanh và thường xuyên ngất xỉu trong giờ học. Bác sĩ chẩn đoán bạn mắc bệnh ung thư máu bẩm sinh. Căn bệnh quái ác buộc Hải phải bảo lưu kết quả học tập để nhập viện truyền hóa chất liên tục. Những đợt thuốc mạnh làm mái tóc đen của Hải rụng sạch, cơ thể bạn đau nhức đến mức không thể tự đứng vững. Khó khăn lớn nhất là những đêm sốt cao co giật, nhưng mỗi khi bạn bè vào thăm, Hải vẫn cố nở nụ cười thật tươi và hỏi han về bài vở trên lớp. Chính sự chăm sóc tận tụy của cha mẹ, sự đồng hành của các bác sĩ viện Huyết học và những lá thư động viên tinh thần của cả lớp đã tiếp thêm sức mạnh cho Hải. Sự lạc quan của Hải thể hiện ở việc bạn luôn mang theo cuốn sách giáo khoa để tự học ngay trên giường bệnh những lúc bớt đau. Nhờ vào phác đồ điều trị đúng đắn cùng ý chí sống mãnh liệt, các chỉ số máu của Hải đã trở lại mức an toàn và bạn đã chính thức được xuất viện để đi học trở lại vào đầu năm học này. Nhìn Hải rạng rỡ trong bộ đồng phục mới, em hiểu rằng niềm tin và tinh thần lạc quan chính là liều thuốc kỳ diệu nhất giúp con người chiến thắng mọi giông bão. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Mỗi lần nhìn thấy bác Nghĩa hạnh phúc sải bước đi dạo ngoài công viên vào mỗi buổi chiều, em lại nhớ về câu chuyện chiến thắng bệnh tai biến mạch máu não đầy thần kỳ của bác. Đây là câu chuyện mà chính em đã được chứng kiến từ những ngày đầu gian khổ nhất tại xóm nhỏ của mình. Bác Nghĩa là một thương binh, ba năm trước bác không may bị một trận tai biến đột ngột khiến một nửa người bên trái bị liệt hoàn toàn. Từ một người đàn ông năng nổ, bỗng chốc mọi sinh hoạt của bác từ ăn uống, đi lại đến vệ sinh cá nhân đều phải phụ thuộc vào chiếc xe lăn và sự chăm sóc của bác gái. Căn bệnh khiến bác Nghĩa rơi vào trạng thái hụt hẫng, có những lúc bác rất trầm tính và từ chối giao tiếp. Thế nhưng, tinh thần của một người lính cụ Hồ không cho phép bác đầu hàng số phận. Bác bắt đầu hành trình tập vật lý trị liệu vô cùng khắc nghiệt. Suốt hai năm trời, bác kiên trì bám vào thanh xà để tập đứng, mỗi bước nhích chân đều khiến mồ hôi vã ra như tắm và đau đớn đến phát khóc. Vợ con bác luôn ở bên xoa bóp, các chú trong hội cựu chiến binh thường xuyên đến trò chuyện, khích lệ tinh thần bác. Chân đau, bác vẫn kiên trì tập không nghỉ một ngày nào, kể cả những ngày đông giá rét. Sự kiên trì sắt đá của bác Nghĩa đã làm nên một phép màu có thật giữa đời thường. Giờ đây, bác đã có thể tự đi lại bằng chính đôi chân của mình mà không cần đến chiếc gậy chống. Nghị lực của bác là bài học vô giá dạy em về tinh thần chiến đấu không lùi bước trước mọi nghịch cảnh của cuộc đời. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Hôm qua, trên chương trình "Giai điệu tự hào" của đài truyền hình, em đã vô cùng xúc động trước câu chuyện chiến thắng bệnh sốt xuất huyết biến chứng làm hỏng thị lực của chị Mai. Ý chí kiên cường của chị đã thắp sáng ngọn lửa hy vọng trong lòng hàng triệu khán giả. Năm mươi tuổi, khi đang là một nữ sinh trung học đầy hoài bão, chị Mai bị nhiễm sốt xuất huyết chủng nặng dẫn đến biến chứng xuất huyết võng mạc, cướp đi vĩnh viễn đôi mắt sáng của chị. Thế giới xung quanh bỗng chốc đóng sầm lại thành một màu đen tối tăm, khiến chị phải từ bỏ mái trường và rơi vào tuyệt vọng sâu sắc. Nhìn hoàn cảnh của chị, gia đình và làng xóm ai cũng xót xa, nghĩ rằng cuộc đời cô gái trẻ thế là khép lại. Nhưng tình yêu với âm nhạc đã cứu rỗi tâm hồn chị. Được sự động viên của người mẹ hiền và các bác sĩ tâm lý, chị Mai bắt đầu học chữ nổi Braille và tập cảm nhận âm nhạc qua thính giác. Khó khăn lớn nhất là việc di chuyển và học cách sử dụng các nhạc cụ khi không thể nhìn thấy phím đàn, chị đã bấm sai hàng ngàn lần, ngón tay rớm máu. Với nghị lực phi thường, chị tập hát hằng ngày, dùng tiếng hát để xua đi nỗi sợ hãi bóng tối. Sau nhiều năm nỗ lực không ngừng nghỉ, chị Mai đã xuất sắc tốt nghiệp thủ khoa học viện Âm nhạc và trở thành một ca sĩ chuyên nghiệp. Câu chuyện của chị đã để lại trong em bài học sâu sắc về tinh thần lạc quan, nhắc nhở chúng ta rằng khi một cánh cửa khép lại, ý chí con người có thể tự tay mở ra một cánh cửa khác tươi sáng hơn. Bài tham khảo Mẫu 1 Trong cuộc sống, chúng ta thường ngưỡng mộ những anh hùng trong phim ảnh, nhưng đối với em, một anh hùng thực sự chính là bạn Nam - đội trưởng đội bóng đá của lớp 5A trường em. Bản thân em đã được trực tiếp chứng kiến hành trình Nam dũng cảm chiến đấu và chiến thắng căn bệnh liệt cơ chân sau một trận sốt co giật nghiêm trọng vào mùa hè năm ngoái. Nam vốn là một cậu bé hoạt bát, là linh hồn của những trận bóng đá trên sân trường mỗi giờ ra chơi. Thế nhưng, một trận sốt virus ác tính kéo dài đã dẫn đến biến chứng viêm tủy cắt ngang, khiến đôi chân của Nam bỗng chốc mất đi cảm giác và bị liệt hoàn toàn. Từ một người chạy nhanh nhất lớp, Nam phải gắn liền cuộc sống của mình với chiếc giường bệnh và chiếc xe lăn lạnh ngắt. Căn bệnh ập đến quá bất ngờ khiến Nam suy sụp hoàn toàn, bạn trở nên lầm lì, hay nhìn ra cửa sổ với đôi mắt đượm buồn. Thầy cô, bạn bè và đặc biệt là cha mẹ Nam nhìn vào hoàn cảnh ấy đều không khỏi đau xót, lo lắng cho tương lai của bạn. Không cam chịu số phận phải ngồi một chỗ suốt đời, Nam đã đưa ra một quyết định dũng cảm là bước vào quá trình tập luyện phục hồi chức năng đầy đớn đau. Hằng ngày, sau khi xuất viện, Nam phải trải qua những giờ bấm huyệt, châm cứu và tập đi trên thanh song song. Những ngày đầu tiên, việc cố gắng đứng thẳng trên đôi chân mềm nhũn khiến Nam ngã lộn nhào liên tục, đầu gối bầm tím. Có những lúc đau đớn thể xác lên đến đỉnh điểm, nước mắt Nam chảy dài nhưng bạn vẫn cắn răng chịu đựng, tuyệt đối không mở lời bỏ cuộc. Bên cạnh Nam luôn có sự đồng hành của người mẹ hiền ân cần nâng đỡ, có những tấm thiệp chúc mừng chứa chan tình cảm của tập thể lớp 5A gửi vào mỗi tuần. Ý chí sắt đá và tinh thần lạc quan đã giúp Nam kiên trì tập luyện không ngừng nghỉ từ sáng sớm đến tối muộn. Sự nỗ lực không mệt mỏi của Nam rốt cuộc đã mang lại một kết quả thần kỳ. Sau tám tháng kiên cường chiến đấu, đôi chân của bạn đã dần có cảm giác trở lại, những bước đi chập chững đầu tiên không cần người đỡ đã xuất hiện trong sự vỡ òa hạnh phúc của gia đình. Vào ngày khai giảng năm học mới, Nam đã tự mình bước đi trên đôi chân lành lặn để vào lớp học trong tiếng vỗ tay reo hò của toàn thể thầy cô và bạn bè. Điều khiến em ấn tượng nhất chính là ánh mắt ngập tràn nghị lực của Nam trong những lúc đau đớn nhất, bạn chưa từng để mất đi niềm tin vào ngày mình được đứng dậy. Em cảm thấy vô cùng khâm phục hành động kiên cường và ý chí phi thường của bạn Nam. Câu chuyện chiến thắng bệnh tật của người đội trưởng đã để lại cho em một bài học quý giá về giá trị của niềm tin và sự kiên trì trong cuộc sống, nhắc nhở em phải luôn lạc quan để vượt qua mọi thử thách. Bài tham khảo Mẫu 2 Chiến thắng bệnh tật không chỉ là câu chuyện của những người mắc bệnh hiểm nghèo, mà còn là hành trình bền bỉ của những người phải chung sống với các căn bệnh mãn tính. Em muốn kể cho mọi người nghe về câu chuyện của bạn Linh, người bạn thân cùng xóm của em, đã dũng cảm vượt qua căn bệnh hen phế quản bẩm sinh để trở thành một vận động viên bơi lội nhí. Từ khi còn là một cô bé mẫu giáo, Linh đã phải chịu đựng những cơn hen phế quản cấp tính nguy hiểm, đặc biệt là khi thời tiết thay đổi hoặc khi trời chuyển lạnh. Mỗi cơn hen ập đến khiến lồng ngực Linh co thắt lại, tiếng thở khò khè, gương mặt tím tái vì thiếu oxy khiến ai nhìn thấy cũng phải kinh sợ. Căn bệnh khiến Linh không thể tham gia vào các hoạt động chạy nhảy, vui chơi cùng các bạn trong trường vì chỉ cần vận động mạnh là bạn lại lên cơn ho dữ dội. Mọi người trong xóm nhìn Linh với ánh mắt thương xót, luôn nhắc nhở con cái không được chơi đùa quá mạnh với Linh vì sợ bạn gặp nguy hiểm. Ý thức được điểm yếu của cơ thể, Linh không hề nản lòng hay tự ti. Dưới sự tư vấn của bác sĩ chuyên khoa, Linh đã chọn bộ môn bơi lội như một phương pháp luyện tập để cải thiện dung tích phổi và nâng cao sức đề kháng. Những ngày đầu tiên đến bể bơi là một thử thách cực hạn đối với Linh, hơi thở ngắn khiến bạn dễ bị sặc nước, cơ thể lạnh run và những cơn ho sặc sụa liên tục xuất hiện. Nhiều lần Linh phải dừng lại để dùng thuốc xịt cắt cơn hen ngay trên thành bể. Bố mẹ Linh nhiều lúc xót con đã định khuyên bạn dừng lại, nhưng nhìn ánh mắt quyết tâm của con gái, họ lại tiếp tục sưởi ấm, chuẩn bị những bữa ăn dinh dưỡng cho bạn. Với tinh thần lạc quan, Linh kiên trì tập thở dưới nước hằng ngày, bất kể mùa hè hay mùa đông. Kết quả của sự kiên trì bền bỉ đó đã mang lại một sự thay đổi kỳ diệu cho sức khỏe của Linh. Sau ba năm kiên trì bơi lội kết hợp điều trị y tế, các cơn hen phế quản của Linh thưa dần rồi biến mất hoàn toàn. Cơ thể bạn trở nên săn chắc, khỏe mạnh và bạn đã có thể tự tin chạy nhảy như bao đứa trẻ bình thường khác. Đặc biệt, trong giải bơi lội cấp quận vừa qua, Linh đã xuất sắc giành được tấm huy chương Bạc môn bơi ngửa trong sự khâm phục, ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Câu chuyện chiến thắng bệnh hen phế quản của Linh là một minh chứng rõ ràng cho sức mạnh của ý chí và phương pháp luyện tập khoa học. Em cảm thấy rất tự hào về người bạn của mình và tự hứa sẽ luôn rèn luyện thân thể thật tốt để có một sức khỏe dẻo dai, sẵn sàng đương đầu với mọi khó khăn. Bài tham khảo Mẫu 3 Mỗi lần có dịp ghé thăm xưởng may của gia đình chị hoa ở đầu làng, nhìn đôi bàn tay thoăn thoắt đưa từng đường kim mũi chỉ của chị, em lại cảm thấy vô cùng xúc động. Chị Hoa chính là người đã dũng cảm chiến thắng căn bệnh ung thư tuyến giáp giai đoạn hai mà em đã được chứng kiến toàn bộ quá trình từ những ngày u ám nhất. Chị Hoa là một cô thợ may trẻ tuổi, hiền lành và rất khéo tay. Hai năm trước, tai họa bất ngờ ập xuống khi chị phát hiện ra một khối u lớn ở cổ, kết quả xét nghiệm cho thấy chị bị ung thư tuyến giáp. Căn bệnh buộc chị phải trải qua ca phẫu thuật cắt bỏ toàn bộ tuyến giáp và bước vào những đợt điều trị bằng hóa chất phóng xạ dài ngày tại bệnh viện trung ương. Sau ca mổ, giọng nói của chị Hoa bị khàn đặc, cơ thể suy kiệt do tác dụng phụ của thuốc khiến tóc chị rụng hết, làn da sạm đen và những cơn nôn mửa kéo dài làm chị không thể ăn uống được gì. Xưởng may nhỏ phải đóng cửa, cuộc sống của gia đình chị rơi vào cảnh túng quẫn, mọi người nhìn vào đều nghĩ chị khó có thể vượt qua được bản án tử hình này. Thế nhưng, tinh thần của chị Hoa chưa bao giờ tắt đi ngọn lửa hy vọng. Chị luôn tự động viên bản thân và gia đình rằng bệnh này có thể chữa khỏi nếu mình giữ được sự lạc quan. Trong những ngày nằm trên giường bệnh truyền dịch, chị Hoa vẫn dùng chiếc điện thoại nhỏ để tìm kiếm các mẫu thiết kế mới, tập cử động các ngón tay để không bị cứng khớp. Sự ân cần của người chồng và những lời hỏi thăm của bà con lối xóm chính là liều thuốc tinh thần vô giá giúp chị có thêm sức mạnh. Chị luôn tuân thủ tuyệt đối phác đồ điều trị của bác sĩ, cố gắng nuốt từng thìa cháo loãng để có sức chiến đấu với bệnh tật. Sự kiên cường của chị Hoa đã chiến thắng số phận độc ác. Sau hơn một năm kiên trì điều trị, các tế bào ung thư trong cơ thể chị đã bị tiêu diệt hoàn toàn, sức khỏe của chị hồi phục một cách thần kỳ. Giọng nói của chị đã trở lại bình thường và xưởng may nhỏ lại được mở cửa, rộn rã tiếng cười nói của khách hàng. Nhìn chị Hoa rạng rỡ bên những xấp vải màu sắc, cả làng ai cũng trầm trồ nể phục nghị lực sống phi thường của người phụ nữ nhỏ nhắn này. Em rất kính trọng và khâm phục tinh thần chiến đấu không mệt mỏi của chị Hoa trước căn bệnh hiểm nghèo. Câu chuyện của chị đã thắp sáng trong lòng em bài học sâu sắc về niềm tin sống, dạy em rằng chỉ cần con người không từ bỏ hy vọng thì cuộc đời sẽ luôn mỉm cười và ban tặng những điều kỳ diệu. Bài tham khảo Mẫu 4 Sức khỏe là vốn quý nhất của con người, nhưng đôi khi chính thói quen sinh hoạt không lành mạnh đã đẩy chúng ta vào những căn bệnh nguy hiểm. Em muốn kể về câu chuyện của bạn Minh, một người bạn học cùng lớp với em, đã có một cuộc lội ngược dòng ngoạn mục để chiến thắng căn bệnh béo phì và các biến chứng tim mạch khi mới mười một tuổi. Đầu năm học lớp Năm, Minh nặng tới gần bảy mươi cân, thân hình đồ sộ khiến bạn gặp rất nhiều khó khăn trong việc di chuyển và sinh hoạt. Căn bệnh béo phì không chỉ khiến Minh bị bạn bè trêu chọc là "Minh béo" mà còn dẫn đến những biến chứng nguy hiểm như tăng huyết áp và khó thở khi ngủ. Trong các giờ học thể dục, Minh chỉ có thể ngồi một góc nhìn các bạn chạy nhảy vì bạn chỉ cần chạy vài mét là tim đập loạn xạ, mặt mũi tái mét. Kết quả học tập của Minh cũng giảm sút do bạn luôn cảm thấy mệt mỏi, buồn ngủ trên lớp. Gia đình Minh rất lo lắng, đã đưa bạn đi chạy chữa nhiều nơi nhưng tình hình không mấy cải thiện do Minh rất lười vận động. Bước ngoặt xảy ra khi bác sĩ cảnh báo nếu không giảm cân ngay lập tức, Minh sẽ có nguy cơ bị suy tim mãn tính. Nhận thức được tính mạng mình đang bị đe dọa, Minh đã dũng cảm bước vào một chế độ giảm cân cực kỳ nghiêm ngặt dưới sự giám sát của bác sĩ và gia đình. Khó khăn lớn nhất đối với Minh là việc cắt giảm hoàn toàn các món ăn yêu thích như gà rán, đồ ngọt và phải thức dậy từ 5 giờ sáng để chạy bộ. Những tuần đầu tiên, cơ thể Minh đau nhức rã rời, cơn thèm ăn hành hạ khiến bạn nhiều lần bật khóc nức nở và muốn bỏ cuộc. Nhưng nhờ sự động viên tinh thần của cô giáo chủ nhiệm và việc em hằng ngày qua nhà rủ Minh cùng đi bộ, bạn đã lấy lại quyết tâm. Minh kiên trì ghi nhật ký calo mỗi ngày và tuân thủ lịch tập luyện không sót một buổi nào. Nhờ vào ý chí kiên cường và tinh thần lạc quan, sau nửa năm bền bỉ chiến đấu, Minh đã giảm được hai mươi cân, đưa cơ thể về trạng thái cân đối, khỏe mạnh. Các chỉ số huyết áp và tim mạch của bạn hoàn toàn trở lại bình thường. Giờ đây, Minh đã có thể tự tin tham gia chạy marathon cùng các bạn trong ngày hội thể thao của trường và không còn ai trêu chọc bạn nữa. Sự thay đổi của Minh khiến toàn bộ thầy cô và học sinh trong trường vô cùng ngỡ ngàng, khâm phục. Hành động dũng cảm thay đổi bản thân để chiến thắng bệnh tật của bạn Minh là một tấm gương sáng cho tất cả chúng em noi theo. Câu chuyện này đã nhắc nhở em về tầm quan trọng của việc bảo vệ sức khỏe và rèn luyện ý chí tự giác để vượt qua những cám dỗ của bản thân trong cuộc sống hằng ngày. Bài tham khảo Mẫu 5 Lòng dũng cảm và nghị lực sống của con người luôn là ngọn đuốc thắp sáng những hoàn cảnh tăm tối nhất. Vào ngày nhà giáo Việt Nam vừa qua, khi được nghe cô Tâm - giáo viên dạy ngữ văn của trường em - chia sẻ về hành trình cô chiến thắng căn bệnh lao xương, em đã không kìm được những giọt nước mắt vì khâm phục. Cô Tâm là một giáo viên trẻ, tràn đầy nhiệt huyết với nghề dạy học. Ba năm trước, khi đang đứng trên bục giảng, cô bỗng thấy những cơn đau nhức dữ dội xuất hiện ở vùng khớp gối, khiến cô không thể đứng vững. Đi khám tại bệnh viện chuyên khoa, cô nhận được tin dữ mình bị mắc bệnh lao xương giai đoạn tiến triển, vi khuẩn lao đã ăn mòn một phần khớp gối phải. Căn bệnh khiến cô Tâm phải trải qua những tháng ngày nằm bất động trên giường bệnh, chân phải bị bó bột cứng nhắc và phải uống hàng vốc thuốc kháng sinh liều cao mỗi ngày. Tác dụng phụ của thuốc lao làm cô bị rụng tóc, suy giảm thị lực và liên tục bị những cơn sốt hành hạ. Việc phải rời xa bục giảng, xa những học trò thân yêu khiến cô rơi vào trạng thái trầm cảm nhẹ, nhiều người nhìn vào nghĩ rằng cô sẽ phải từ bỏ ước mơ làm cô giáo mãi mãi. Thế nhưng, tình yêu nghề cháy bỏng đã trở thành liều thuốc tinh thần giúp cô Tâm vượt qua bạo bệnh. Sau khi giai đoạn lây nhiễm qua đi, cô xin bác sĩ cho phép được mang chiếc nẹp chân cơ khí để tập đi trở lại. Khó khăn lớn nhất là việc tập co duỗi khớp gối đã bị cứng sau nhiều tháng bó bột. Mỗi lần tập vật lý trị liệu, tiếng thét đau đớn của cô vang lên khắp phòng bệnh, mồ hôi ướt đầm cả vạt áo, nhưng cô chưa bao giờ xin dừng lại. Cô dùng thời gian nằm viện để viết giáo án điện tử, chấm bài trực tuyến cho học sinh để khỏa lấp đi nỗi đau thể xác. Sự đồng hành, chăm sóc của người chồng và những lá thư thăm hỏi, những bông hoa điểm mười của các em học sinh gửi vào viện chính là động lực lớn nhất của cô. Trời xanh đã thấu hiểu lòng người, sau hai năm kiên cường chiến đấu, vi khuẩn lao trong cơ thể cô đã bị tiêu diệt hoàn toàn, khớp gối của cô đã hồi phục được 80% chức năng. Cô Tâm đã có thể đứng trên bục giảng bằng chính đôi chân của mình với sự hỗ trợ của một chiếc nẹp nhỏ bên trong ống quần. Khi cô bước vào lớp học trong ngày trở lại, tất cả học sinh đã đứng dậy vỗ tay vang dội, nhiều bạn đã khóc vì vui mừng khi thấy cô giáo thân yêu đã chiến thắng bạo bệnh một cách kỳ diệu. Em vô cùng kính trọng và nể phục nghị lực phi thường của cô Tâm. Câu chuyện chiến thắng bệnh tật của cô đã truyền cho em một bài học sâu sắc về tinh thần lạc quan và lòng kiên trì, dạy em biết trân trọng mái trường và nỗ lực học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của thầy cô. Bài tham khảo Mẫu 6 Mỗi vết sẹo trên cơ thể con người đều kể một câu chuyện, và đối với em, vết sẹo dài trên đầu của anh trai em chính là biểu tượng của một chiến công hiển hách - chiến thắng căn bệnh u não ác tính. Đây là câu chuyện gia đình đầy gian nan nhưng cũng ngập tràn hạnh phúc mà em đã được trực tiếp chứng kiến từ khi còn nhỏ. Anh trai em tên là dũng, bốn năm trước khi đang là một học sinh lớp chín chuẩn bị bước vào kỳ thi vượt cấp, anh thường xuyên bị những cơn đau đầu dữ dội hành hạ, kèm theo chứng nôn mửa và suy giảm thị lực nghiêm trọng. Sau khi làm các xét nghiệm chuyên sâu, cả gia đình em như sụp đổ khi bác sĩ thông báo anh có một khối u não đang chèn ép lên các dây thần kinh thị giác. Căn bệnh quái ác buộc anh phải lập tức nhập viện để tiến hành ca đại phẫu mổ hộp sọ lấy khối u, sau đó là chuỗi ngày truyền hóa chất và xạ trị kéo dài. Ca mổ thành công nhưng để lại một vết sẹo dài trên đầu anh, anh bị mất đi một phần trí nhớ ngắn hạn, tóc rụng sạch và cơ thể gầy guộc chỉ còn da bọc xương. Cuộc sống của anh hoàn toàn bị đảo lộn, việc học tập phải dừng lại giữa chừng khiến anh vô cùng buồn bã. Tuy nhiên, anh Dũng không phải là người dễ dàng đầu hàng trước số phận. Với ý chí sắt đá của một người thanh niên giàu hoài bão, anh đã bắt đầu hành trình phục hồi sức khỏe và trí nhớ một cách kiên cường. Khó khăn lớn nhất là việc tập ghi nhớ lại những kiến thức cũ, bộ não bị tổn thương khiến anh học trước quên sau, nhiều lúc cầm cuốn sách lên đọc mà đầu đau như búa bổ. Anh Dũng đã kiên nhẫn dùng những tấm thẻ nhỏ để ghi chú từ vựng, tập thể dục nhẹ nhàng mỗi sáng để tăng cường thể lực. Bố mẹ em đã thay phiên nhau túc trực bên anh, các bác sĩ viện K luôn đưa ra những lời khuyên chuyên môn hữu ích và cả sự đồng hành của em hằng ngày giúp anh chơi các trò chơi rèn luyện trí nhớ. Sự kiên trì bền bỉ của anh Dũng cuối cùng đã mang lại một kết quả viên mãn. Sau ba năm kiên cường chiến đấu, các đợt tái khám cho thấy khối u đã biến mất hoàn toàn và không có dấu hiệu tái phát. Trí nhớ của anh hồi phục một cách thần kỳ, anh đã tự mình ôn tập và thi đỗ vào trường Đại học Bách khoa với số điểm rất cao. Gương mặt anh giờ đây đã hồng hào, khỏe mạnh và nụ cười rạng rỡ luôn thường trực trên môi. Hành trình chiến thắng bạo bệnh của anh đã trở thành niềm tự hào lớn nhất của toàn thể gia đình và dòng họ em. Em cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ và tự hào về người anh trai kiên cường của mình. Câu chuyện của anh đã dạy cho em bài học sâu sắc rằng, không có căn bệnh nào là không thể chiến thắng nếu chúng ta có một ý chí sắt đá, một tinh thần lạc quan và một tình yêu cuộc sống mãnh liệt. Bài tham khảo Mẫu 7 Trung thực, dũng cảm trong chiến trận là phẩm chất của người lính, nhưng kiên cường chiến đấu với bệnh tật ở thời bình cũng là một cuộc chiến đầy gian khổ của họ. Em muốn kể về câu chuyện của ông nội em, một cựu chiến binh già, người đã dũng cảm chiến thắng căn bệnh gút mãn tính nghiêm trọng để tiếp tục sống vui, sống khỏe cùng con cháu. Ông nội em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Do chế độ ăn uống và di chứng từ những năm tháng hành quân ở chiến trường, ông bị mắc bệnh gút nặng suốt mười năm qua. Căn bệnh khiến các khớp ngón chân, ngón tay của ông bị sưng tấy, biến dạng và hình thành các hạt tophi lớn, gây nên những cơn đau nhức thấu xương tủy mỗi khi thời tiết thay đổi. Những đêm bệnh phát tác, ông nội không thể ngủ được, chân sưng to đến mức không thể xỏ vừa đôi dép, mọi sinh hoạt từ đi lại đến ăn uống đều phải nhờ đến sự giúp đỡ của bố mẹ em. Từ một người thích đi lại, ông phải ngồi một chỗ, tinh thần trở nên mệt mỏi và cơ thể gầy sút đi trông thấy. Mọi người nhìn vào hoàn cảnh của ông đều thở dài, nghĩ rằng căn bệnh tuổi già này sẽ hành hạ ông cho đến cuối đời. Không đầu hàng trước nỗi đau thể xác, ông nội em đã bước vào một cuộc chiến tự thân vô cùng nghiêm ngặt để cải thiện sức khỏe. Theo hướng dẫn của bác sĩ, ông thực hiện một chế độ ăn kiêng cực kỳ khắt khe: cắt giảm hoàn toàn thịt đỏ, hải sản và các món ăn giàu đạm béo mà ông vốn yêu thích, thay vào đó là uống nhiều nước và ăn nhiều rau xanh. Khó khăn lớn nhất là việc duy trì lịch tập thể dục hằng ngày. Những ngày đầu, việc đặt chân xuống đất đối với ông là một cực hình, mỗi bước đi đều đau đớn như có ngàn mũi kim đâm vào da thịt. Nhưng với tinh thần của một người lính cụ Hồ, ông vẫn kiên trì bám vào bờ tường, nhích từng bước một quanh sân nhà mỗi sáng. Mẹ em hằng ngày sắc thuốc nam cho ông uống, bố em thì giúp ông xoa bóp các khớp xương bằng dầu thảo dược. Sự kiên trì sắt đá của ông nội cuối cùng đã mang lại quả ngọt. Sau hai năm kiên cường thực hiện lối sống khoa học, các hạt tophi trên khớp tay, khớp chân của ông đã dần nhỏ lại và tiêu biến, lượng axit uric trong máu trở về mức an toàn. Ông nội đã không còn bị những cơn đau hành hạ vào ban đêm nữa. Giờ đây, ông đã có thể tự tin đi bộ ra đình làng đánh cờ cùng các cụ hướng ứng phong trào tuổi già vui khỏe. Nghị lực sống của ông khiến con cháu trong nhà và hàng xóm xung quanh vô cùng nể phục, kính trọng. Hình ảnh ông nội kiên trì tập đi mỗi sáng đã để lại trong lòng em một bài học vô cùng sâu sắc về ý chí và lòng kiên nhẫn. Câu chuyện của ông đã dạy em rằng, sức khỏe là do chính mình bảo vệ và tinh thần không bao giờ đầu hàng trước tuổi tác hay bệnh tật chính là bí quyết để sống một cuộc đời trọn vẹn. Bài tham khảo Mẫu 8 Lòng dũng cảm của người lính không chỉ thể hiện trước họng súng quân thù, mà còn được chứng minh qua những chuỗi ngày kiên cường chống chọi với bệnh tật nơi rừng sâu núi thẳm. Em đã được nghe chú Bình - một chiến sĩ biên phòng vừa trở về từ biên giới - kể lại hành trình chú dũng cảm chiến thắng căn bệnh sốt rét rừng ác tính vô cùng nguy hiểm. Chú Bình đóng quân tại một đồn biên phòng vùng cao, nơi có khí hậu khắc nghiệt và nhiều muỗi anophen truyền bệnh. Trong một chuyến tuần tra rừng dài ngày vào mùa mưa, chú bỗng bị nhiễm vi-rút sốt rét ác tính. Căn bệnh ập đến với những cơn sốt cao lên tới hơn 40 độ C, người chú nóng như lửa đốt nhưng bên trong lại rét run cầm cập, hàm răng va vào nhau lập cập khiến chú không thể đứng vững. Sốt rét rừng làm suy giảm hồng cầu nghiêm trọng, khiến da dẻ chú Bình vàng vọt, cơ thể suy kiệt và có những lúc rơi vào trạng thái hôn mê sâu do biến chứng lên não. Giữa chốn rừng sâu cách xa bệnh viện đa khoa, điều kiện y tế tại đồn còn thiếu thốn, tính mạng của chú Bình lúc đó rơi vào tình thế vô cùng nguy kịch, ngàn cân treo sợi tóc. Trong hoàn cảnh ngặt nghèo ấy, ý chí sinh tồn mãnh liệt của một người chiến sĩ đã giúp chú Bình tỉnh táo vượt qua lưỡi hái tử thần. Những lúc tỉnh táo giữa các cơn sốt, chú luôn cố gắng húp từng thìa cháo loãng do đồng đội nấu, ép mình phải uống đầy đủ các loại thuốc ký ninh điều trị đặc hiệu dù thuốc đắng ngắt đến khé cổ. Khó khăn lớn nhất là việc phải chiến đấu với sự mệt mỏi rã rời của cơ thể, nhưng chú Bình luôn giữ vững tinh thần lạc quan, chú cùng đồng đội trò chuyện, hát những bài ca cách mạng để quên đi cái rét run của bệnh tật. Sự chăm sóc tận tình như anh em một nhà của quân y đồn và những bài thuốc lá rừng của đồng bào dân tộc địa phương đã tiếp thêm sức mạnh cho chú. Nhờ vào sức trẻ và nghị lực sắt đá, chú Bình đã chiến thắng căn bệnh sốt rét rừng một cách ngoạn mục. Sau một tháng kiên cường điều trị, các ký sinh trùng sốt rét trong máu chú đã bị tiêu diệt hoàn toàn, làn da chú đã hồng hào trở lại và thể lực được phục hồi vững chắc. Chú lại tiếp tục vác súng lên vai, cùng đồng đội thực hiện những chuyến tuần tra bảo vệ bình yên cho bờ cõi biên cương của Tổ quốc. Câu chuyện của chú đã trở thành một bài ca đẹp về tinh thần vượt khó của người lính biên phòng. Em cảm thấy vô cùng tự hào và biết ơn những hy sinh thầm lặng của chú Bình và các chiến sĩ biên phòng. Câu chuyện chiến thắng bệnh tật nơi rừng sâu của chú đã truyền cho em bài học sâu sắc về lòng dũng cảm, tinh thần lạc quan và ý chí quyết tâm vượt qua mọi nghịch cảnh trong cuộc sống học tập hằng ngày. Bài tham khảo Mẫu 9 Nhà văn nổi tiếng người Pháp Helen Keller từng để lại một câu nói bất hủ: "Hãy hướng về phía mặt trời, bóng tối sẽ ngả về sau bạn". Câu nói ấy chính là lời khẳng định mạnh mẽ về sức mạnh của tinh thần lạc quan và lòng tin yêu cuộc sống khi con người rơi vào những hoàn cảnh ngặt nghèo nhất. Đối diện với bệnh tật quái ác, nếu chúng ta giữ được một tinh thần thép và một nụ cười rạng rỡ, chúng ta đã nắm chắc trong tay một nửa cơ hội chiến thắng số phận. Ý thức sâu sắc đó đã đến với em sau khi chứng kiến hành trình dũng cảm chiến thắng căn bệnh viêm tủy xương của bạn hà, một người bạn học cùng trường với em. Hà vốn là một cô bé đáng yêu, luôn xuất hiện với hai bím tóc đuôi sam và giọng cười giòn giã. Tai họa đổ ập xuống vào đầu năm học lớp Bốn, khi Hà bỗng thấy chân trái đau nhức dữ dội, không thể tự đi lại được. Kết quả chụp chiếu tại bệnh viện chấn thương chỉnh hình cho biết Hà bị viêm tủy xương đùi bẩm sinh, một căn bệnh nhiễm trùng xương cực kỳ nguy hiểm. Căn bệnh buộc Hà phải trải qua ba ca phẫu thuật đục xương để nạo vét vùng tủy bị viêm, sau đó là chuỗi ngày nằm bất động trên giường bệnh với chiếc chân trái bị cố định bằng khung sắt găm sâu vào da thịt. Tác dụng phụ của những liều thuốc kháng sinh cực mạnh khiến cơ thể Hà gầy rộc đi, làn da xám xịt và bạn thường xuyên bị những cơn đau hành hạ đến thét lên trong đêm muộn. Mọi sinh hoạt của Hà hoàn toàn phụ thuộc vào người mẹ gầy gò, ai nhìn thấy hoàn cảnh ấy cũng xót xa cho tương lai của cô bé tội nghiệp. Thế nhưng, điều khiến tất cả các bác sĩ và điều dưỡng tại khoa ngoại nhi khâm phục chính là tinh thần lạc quan phi thường của Hà. Trên chiếc giường bệnh nồng nặc mùi thuốc sát trùng, Hà chưa bao giờ tắt đi nụ cười. Những lúc bớt đau, bạn lại nhờ mẹ mua cho những hộp màu dạ để vẽ tranh phong cảnh, vẽ ngôi trường thân yêu và những người bạn lớp 5B. Hà còn dùng chiếc máy tính nhỏ của mẹ để tự học bài, không để mình bị tụt lại phía sau so với các bạn trên lớp. Sự đồng hành tận tụy của gia đình, những lời động viên viết tay của thầy cô và các bạn gửi vào viện chính là nguồn sức mạnh to lớn giúp Hà chiến đấu với bệnh tật. Bạn luôn tuân thủ nghiêm ngặt lịch uống thuốc và cố gắng tập co duỗi cơ chân dù mỗi lần tập là một lần nước mắt rơi vì đau đớn. Sự kiên cường của đóa hoa hướng dương nhỏ bé ấy cuối cùng đã tạo nên một phép màu có thật. Sau hơn một năm kiên cường chống chọi với bạo bệnh, vùng xương bị viêm của Hà đã lành lặn hoàn toàn, các bác sĩ đã có thể tháo bỏ khung sắt cố định chân cho bạn. Hà đã có thể tự đi lại trên đôi chân của mình, dù bước đi còn hơi khập khiễng nhưng vóc dáng bạn đã hồng hào, tràn đầy sức sống trở lại. Vào ngày bế giảng năm học, Hà đã xuất sắc nhận danh hiệu học sinh Giỏi trong tiếng vỗ tay khen ngợi ngập tràn niềm xúc động của toàn trường. Hành trình dũng cảm chiến thắng bạo bệnh của bạn Hà giống như một câu chuyện cổ tích đẹp đẽ được viết nên từ lòng kiên cường và tinh thần lạc quan. Câu chuyện của bạn đã dạy cho em một bài học vô giá về niềm tin vào cuộc sống, nhắc nhở em phải biết trân trọng sức khỏe của mình và không bao giờ được đầu hàng trước bất kỳ thử thách nào trên con đường học tập tương lai. Bài tham khảo Mẫu 10 Danh ngôn có câu: "Âm nhạc là tiếng vọng của cảm xúc, có thể chữa lành những vết thương mà lời nói không thể chạm tới". Quả thật, nghệ thuật và tình yêu thương chính là hai liều thuốc kỳ diệu nhất có thể cứu rỗi và đưa những tâm hồn cô độc trở lại với thế giới rực rỡ sắc màu. Câu chuyện về hành trình chiến thắng hội chứng tự kỷ nghiêm trọng của anh khánh, người anh họ của em, nhờ vào tình yêu với cây đàn vĩ cầm, chính là một minh chứng sống động cho sức mạnh phi thường của ý chí và lòng kiên nhẫn của con người trước bệnh tật. Anh Khánh sinh ra vốn là một đứa trẻ bình thường, nhưng đến năm lên ba tuổi, anh bỗng dừng nói chuyện, ánh mắt luôn nhìn vô định vào khoảng không và thường xuyên có những hành vi tự làm tổn thương bản thân khi gặp người lạ. Bác sĩ chẩn đoán anh bị hội chứng tự kỷ thể nặng kèm theo rối loạn ngôn ngữ. Căn bệnh như một bức tường đá vô hình cô lập anh Khánh với thế giới bên ngoài, anh không thể đi học, không biết bày tỏ nhu cầu của bản thân và sống hoàn toàn trong sự im lặng tuyệt đối. Nhìn con trai mình ngày một khép kín, cô chú em vô cùng đau khổ, họ đã đưa anh đi chạy chữa khắp các trung tâm phục hồi chức năng lớn nhỏ nhưng kết quả vẫn là một con số không tròn trĩnh, hàng xóm nhìn vào ai cũng nghĩ anh Khánh sẽ phải sống một cuộc đời phế nhân. Bước ngoặt kỳ diệu xảy ra khi cô em tình cờ phát hiện anh Khánh rất chăm chú nghe tiếng đàn vĩ cầm từ chiếc tivi cũ. Nhận thấy tia hy vọng nhỏ nhoi, cô đã quyết định mua một cây đàn vĩ cầm nhỏ và mời thầy giáo về dạy cho anh. Việc dạy đàn cho một đứa trẻ tự kỷ là một thử thách cực hạn đòi hỏi sự nhẫn nại vĩ đại. Những tháng đầu tiên, anh Khánh liên tục đập phá đàn, không chịu hợp tác và thường xuyên la hét khi thầy giáo chạm vào tay mình. Thầy giáo và cô em đã không bỏ cuộc, họ dùng âm nhạc để giao tiếp với anh, kiên nhẫn hướng dẫn anh cách cầm vĩ, bấm nốt hàng ngàn lần. Với tinh thần kiên trì sắt đá, anh Khánh dần chấp nhận cây đàn và bắt đầu tự tập luyện say mê suốt mười tiếng mỗi ngày, dùng những nốt nhạc để thay cho tiếng nói của mình. Sự kiên cường và tình yêu âm nhạc của anh Khánh cuối cùng đã đập tan bức tường tự kỷ. Sau năm năm bền bỉ khổ luyện, anh không chỉ làm chủ được cây đàn vĩ cầm mà hội chứng tự kỷ cũng giảm nhẹ một cách thần kỳ. Anh đã bắt đầu biết nói những câu ngắn, biết chủ động cười chào mọi người và thể hiện cảm xúc qua ánh mắt rạng rỡ. Trong cuộc thi âm nhạc dành cho người khuyết tật toàn quốc vừa qua, anh Khánh đã xuất sắc giành giải Nhất với bản bản nhạc "Lòng mẹ" đầy xúc động, khiến toàn bộ ban giám khảo và khán giả đứng dậy khóc nghẹn vì khâm phục nghị lực phi thường của anh. Câu chuyện chiến thắng hội chứng tự kỷ của anh Khánh giống như một khúc nhạc hùng tráng ca ngợi ý chí và sức mạnh của tình yêu thương con người. Qua tấm gương của anh, em nhận ra rằng không có rào cản nào là không thể vượt qua nếu chúng ta có đủ lòng kiên nhẫn và một tinh thần không bao giờ từ bỏ ước mơ, và em hứa sẽ luôn sống chan hòa, giúp đỡ những người có hoàn cảnh đặc biệt xung quanh mình. Bài tham khảo Mẫu 11 "Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông". Câu nói của nhà văn Nguyễn Bá Học luôn nhắc nhở chúng ta rằng rào cản lớn nhất của con người không phải là những khiếm khuyết trên cơ thể, mà chính là sự lười biếng và hèn nhát trong tâm hồn. Đối mặt với những chấn thương nặng nề do tai nạn và bệnh tật gây ra, nếu con người có một ý chí sắt đá, họ có thể bắt cơ thể mình phải phục tùng và làm nên những điều kỳ diệu. Câu chuyện về chú tuấn, một người chú hàng xóm là cựu chiến binh, đã chiến thắng căn bệnh teo cơ chân sau một vụ tai nạn giao thông kinh hoàng, chính là một tấm gương sáng ngời về tinh thần kiên cường đó. Chú Tuấn vốn là một người đàn ông khỏe mạnh, là trụ cột kinh tế của cả gia đình với công việc lái xe tải. Một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng cách đây hai năm đã khiến chú bị dập nát toàn bộ xương đùi phải, phải trải qua ba ca phẫu thuật đóng đinh nội tủy để giữ lại chân. Tuy nhiên, biến chứng sau mổ dẫn đến tình trạng nhiễm trùng và viêm bao hoạt dịch kéo dài, khiến cơ đùi của chú bị teo đi nghiêm trọng, chân phải ngắn hơn chân trái năm phân và không thể tự lực vận động. Từ một người đàn ông năng nổ, chú Tuấn phải đối mặt với nguy cơ tàn tật suốt đời, mọi sinh hoạt phải phụ thuộc vào cây nạng gỗ. Căn bệnh và chấn thương khiến chú suy sụp tinh thần, chú trở nên khó tính, suốt ngày giam mình trong căn phòng tối tăm, khiến không khí gia đình vô cùng u ám. Không chịu cam chịu số phận của một người tàn phế, chú Tuấn đã quyết định đứng dậy để chiến đấu với bệnh tật. Chú bắt đầu hành trình tập đi phục hồi chức năng vô cùng khắc nghiệt tại sân nhà vào mỗi buổi sáng. Khó khăn lớn nhất là việc cơ chân bị teo khiến chú không có lực để nâng cơ thể, mỗi lần đặt chân xuống đất là một cơn đau buốt thấu xương tủy chạy dọc sống lưng, khiến chú ngã lộn nhào liên tục, người đầy vết trầy xước. Nhưng với bản lĩnh của một người lính, chú Tuấn chưa bao giờ than vãn một lời. Chú tự chế tạo một hệ thống dây ròng rọc ở góc sân để tự kéo chân tập cơ hằng ngày. Sự chăm sóc chu đáo của người vợ hiền và những lời động viên của các chú trong hội cựu chiến binh chính là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn giúp chú giữ vững niềm tin lạc quan. Sự khổ luyện sắt đá của chú Tuấn rốt cuộc đã làm nên một kỳ tích giữa đời thường. Sau hơn một năm kiên trì tập luyện kết hợp châm cứu đông y, cơ chân của chú đã dần phát triển trở lại, làn da hồng hào và các khớp xương đã linh hoạt hơn rất nhiều. Chú đã có thể vứt bỏ cây nạng gỗ để tự mình bước đi một cách vững chãi trên đôi chân của mình. Đặc biệt, trong ngày hội thể thao người cao tuổi của phường vừa qua, chú Tuấn đã tự tin tham gia giải đi bộ nhanh và hoàn thành chặng đường trong sự hò reo, khâm phục của toàn thể nhân dân khu phố. Hình ảnh chú Tuấn kiên cường nhích từng bước chân đau đớn dưới ánh nắng ban mai đã trở thành một bài học thực tế vô giá gieo vào lòng em niềm xúc động sâu sắc. Câu chuyện chiến thắng bệnh tật của chú đã dạy em bài học về ý chí kiên cường, nhắc nhở em phải biết quý trọng thân thể và luôn giữ vững tinh thần lạc quan để sẵn sàng đương đầu với mọi sóng gió trên con đường học tập phía trước. Bài tham khảo Mẫu 12 Có một câu ngạn ngữ cổ phương Đông rất hay rằng: "Một tinh thần minh mẫn trong một cơ thể tráng kiện". Sức khỏe và tinh thần của con người có một mối quan hệ gắn bó mật thiết với nhau, một tinh thần lạc quan, vui vẻ chính là liều thuốc bổ giá trị nhất giúp cơ thể đẩy lùi mọi thứ bệnh tật bám lấy con người. Tôi đã thấu hiểu sâu sắc chân lý ấy thông qua hành trình chiến đấu bền bỉ và chiến thắng căn bệnh tiểu đường tuýp hai có nhiều biến chứng của bà ngoại kính yêu, một câu chuyện gia đình đầy gian nan nhưng cũng ngập tràn hạnh phúc mà em đã được đồng hành suốt ba năm qua. Bà ngoại em năm nay đã ngoài sáu mươi lăm tuổi, từ lâu bà đã là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho cả gia đình. Ba năm trước, bà bỗng nhiên sút cân rất nhanh, người luôn mệt mỏi, mắt mờ đi và một vết xước nhỏ ở chân mãi không lành, đi khám bác sĩ kết luận bà bị tiểu đường tuýp hai mức độ nặng, chỉ số đường huyết tăng cao nguy hiểm dẫn đến biến chứng suy giảm thị lực và nhiễm trùng da. Căn bệnh buộc bà ngoại phải thực hiện một chế độ ăn uống cực kỳ nghiêm ngặt, phải tiêm insulin hằng ngày vào vùng bụng và uống hàng tá thuốc tây. Từ một người phụ nữ thích nấu nướng những món ăn ngon cho con cháu, bà phải từ bỏ hoàn toàn đồ ngọt, cơm trắng và các món khoái khẩu, cơ thể luôn trong trạng thái mệt mỏi do hạ đường huyết đột ngột khiến cả nhà vô cùng lo lắng, thương xót cho sức khỏe của bà. Tuy nhiên, bà ngoại em không phải là người dễ dàng đầu hàng trước bạo bệnh. Với tinh thần lạc quan và tình yêu thương con cháu tha thiết, bà đã chủ động bước vào một cuộc cách mạng thay đổi lối sống để chiến thắng bệnh tật. Khó khăn lớn nhất đối với bà là việc vượt qua những cơn thèm ăn hành hạ và việc duy trì lịch tập thể dục khi đôi chân luôn bị tê bì do biến chứng thần kinh ngoại biên. Nhưng bà ngoại vẫn kiên trì thức dậy từ 5 giờ sáng để tập yoga nhẹ nhàng và đi bộ quanh bờ hồ cùng các cụ trong hội người cao tuổi. Bà tự mình tìm hiểu và chế biến các món ăn dưỡng sinh từ rau xanh, hạt ngũ cốc lành mạnh để bảo vệ sức khỏe. Mẹ em hằng ngày giúp bà đo đường huyết, còn em thì luôn là người bóc thuốc, mang nước cho bà uống đúng giờ với những cái ôm ấm áp khích lệ tinh thần. Sự kiên trì và tinh thần sống tích cực của bà ngoại cuối cùng đã thuần hóa được căn bệnh tiểu đường quái ác. Sau hai năm kiên cường chiến đấu, các chỉ số đường huyết của bà đã trở về mức an toàn ổn định, bác sĩ đã cho phép giảm liều lượng thuốc tây và không cần tiêm insulin nữa. Mắt bà đã sáng rõ trở lại, làn da hồng hào và nụ cười rạng rỡ đầy nhân hậu lại xuất hiện trên khuôn mặt bà. Hành trình chiến thắng bệnh tật của bà ngoại đã trở thành một bài học sống động về lối sống lành mạnh cho toàn thể thành viên trong gia đình em noi theo. Hành trình kiên cường và tinh thần lạc quan chiến thắng bạo bệnh của bà ngoại chính là một bài ca đẹp đẽ về tình yêu cuộc sống sưởi ấm cho tâm hồn em. Câu chuyện của bà đã dạy em bài học sâu sắc rằng, không có khó khăn nào là không thể vượt qua nếu chúng ta có một phương pháp đúng đắn và một ý chí sống mạnh mẽ, và em tự hứa sẽ luôn chăm sóc, ngoan ngoãn để bà luôn được vui lòng, sống thọ cùng con cháu. Bài tham khảo Mẫu 13 Nếu có ai hỏi tôi rằng: "Âm thanh nào là tuyệt vời nhất trên thế giới này?", tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng đó chính là tiếng cười rộn rã của bố tôi sau mỗi bữa cơm tối gia đình. Để có thể nghe lại được âm thanh quen thuộc ấy, gia đình tôi đã phải trải qua một hành trình dài đầy nước mắt và lo âu khi cùng bố chiến đấu và chiến thắng căn bệnh thoát vị đĩa đệm cột sống cổ nghiêm trọng vào năm ngoái, một câu chuyện đã khắc sâu vào tâm trí tôi bài học vô giá về tình cốt nhục và nghị lực sống của con người. Bố tôi là một kỹ sư xây dựng, hằng ngày phải làm việc vất vả trên các công trình để nuôi anh em tôi ăn học. Một ngày nọ, những cơn đau vai gáy dữ dội xuất hiện khiến cánh tay phải của bố bị tê liệt hoàn toàn, không thể cầm nắm hay viết lách được gì. Kết quả chụp cộng hưởng từ cho biết bố bị thoát vị đĩa đệm chèn ép nặng nề lên hệ thống tủy sống cổ, nếu không điều trị kịp thời sẽ có nguy cơ bị liệt nửa người vĩnh viễn. Căn bệnh khiến bố phải nằm viện điều trị kéo dài, chịu đựng những trận đau đớn thấu xương tủy khiến một người đàn ông mạnh mẽ như bố cũng phải rơi nước mắt vì bất lực. Từ trụ cột gia đình, bố bỗng chốc phải nằm một chỗ, mọi sinh hoạt cá nhân đều phải nhờ đến mẹ, tinh thần bố trở nên suy sụp, trầm lặng xót xa vô cùng, không khí ngôi nhà tôi lúc đó trùng xuống như có một tảng đá đè nặng. Không đầu hàng trước nghịch cảnh, bố tôi đã dũng cảm bước vào quá trình điều trị phục hồi chức năng sau ca phẫu thuật nội soi lấy nhân thoát vị. Khó khăn lớn nhất là việc tập vận động lại cánh tay phải đã bị teo cơ do bị chèn ép lâu ngày. Những ngày đầu tập vật lý trị liệu, việc cố gắng nâng một chiếc cốc nước nhỏ cũng khiến tay bố run bần bật, mồ hôi vã ra như tắm và vết mổ ở cổ đau nhói làm bố mệt nhoài. Nhưng nhìn thấy sự vất vả của mẹ và ánh mắt lo lắng của hai anh em tôi, bố đã lấy lại quyết tâm sắt đá. Bố kiên trì tập bóp bóng cao su, tập các bài tập kéo giãn cột sống cổ hằng ngày không nghỉ một phút nào dưới sự hướng dẫn của bác sĩ. Mẹ tôi hằng ngày nấu những bữa ăn giàu canxi, còn tôi thì luôn ngồi bên cạnh kể cho bố nghe những câu chuyện vui ở trường để bố quên đi nỗi đau thể xác. Trời xanh không phụ lòng người có chí, sự kiên trì của bố kết hợp với sự phát triển của y học đã làm nên một sự hồi sinh kỳ diệu. Sau sáu tháng khổ luyện bền bỉ, cánh tay phải của bố đã phục hồi hoàn toàn cảm giác và sức mạnh, các cơn đau vùng cổ đã biến mất hoàn toàn. Bố tôi đã có thể đi lại vững chãi, khỏe mạnh và quay trở lại với công việc kỹ sư yêu thích của mình. Tiếng cười rộn rã, sảng khoái của bố lại vang lên trong ngôi nhà nhỏ, xua tan đi mọi đám mây đen u ám của những ngày bạo bệnh trước đây, mang lại hạnh phúc ngập tràn cho gia đình tôi. Cuộc chiến chiến thắng bệnh tật của bố chính là một thiên anh hùng ca ghi dấu ấn sâu sắc về lòng kiên cường và tình yêu thương gia đình bao la. Câu chuyện của bố đã dạy em một bài học quý giá rằng, ý chí của con người có thể đập tan mọi xiềng xích của bệnh tật nếu chúng ta giữ được tinh thần lạc quan và có sự đồng hành của những người thân yêu, và em hứa sẽ luôn chăm chỉ học tập để trở thành niềm tự hào của bố. Bài tham khảo Mẫu 14 "Lửa thử vàng, gian nan thử sức" – câu tục ngữ của ông cha ta luôn là một chân lý đúng đắn trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống. Chính trong những thời khắc gian khổ khi đối mặt với ranh giới của sự sống và bệnh tật, bản lĩnh và ý chí kiên cường của con người mới được bộc lộ một cách rõ nét và rực rỡ nhất. Câu chuyện về hành trình dũng cảm chiến đấu và chiến thắng căn bệnh viêm cầu thận cấp tính của anh hoàng, người anh họ kính yêu của em, chính là một bài ca ca ngợi nghị lực sống phi thường của tuổi trẻ mà em đã được trực tiếp chứng kiến từ những ngày đầu gian nan nhất. Anh Hoàng vốn là một nam sinh trường chuyên, giỏi giang, năng nổ và là niềm hy vọng lớn của cả dòng họ em. Vào năm lớp mười một chuẩn bị bước vào kỳ thi chọn đội tuyển quốc gia, anh bỗng thấy cơ thể bị phù nề nghiêm trọng, mặt và chân sưng to, đi tiểu ra máu và huyết áp tăng cao đột ngột. Kết quả xét nghiệm tại bệnh viện Bạch Mai kết luận anh bị viêm cầu thận cấp tính chủng nặng, một căn bệnh tổn thương thận nguy hiểm có thể dẫn đến suy thận mãn tính nếu không được kiểm soát tốt. Căn bệnh buộc anh Hoàng phải lập tức dừng việc học, nhập viện nằm điều trị tại phòng cách ly đặc biệt với chế độ ăn uống hoàn toàn không có muối, phải truyền dịch và uống thuốc corticoid liều cao mỗi ngày. Tác dụng phụ của thuốc làm khuôn mặt anh bị biến dạng phù nề, cơ thể giữ nước nặng nề, tóc rụng và làn da mọc nhiều mụn mủ đau nhức, khiến anh vô cùng tự ti, buồn bã khi phải rời xa trang sách và bạn bè. Thế nhưng, tinh thần hiếu học và ý chí sắt đá của anh Hoàng đã không bị căn bệnh quái ác này đánh bại. Trên chiếc giường bệnh với đống dây truyền dịch chằng chịt, anh Hoàng luôn giữ vững một tinh thần lạc quan, kiên cường hiếm có. Những lúc cơn sốt và chứng buồn nôn qua đi, anh lại nhờ bố mẹ kê chiếc bàn nhỏ ngay trên giường bệnh để tiếp tục đọc sách toán, giải những bài tập nâng cao bằng cánh tay vẫn còn cắm kim truyền. Khó khăn lớn nhất đối với anh là việc phải ăn những bữa cơm nhạt nhẽo hoàn toàn không có gia vị suốt nhiều tháng trời khiến anh ăn vào là nôn ra, nhưng anh vẫn cắn răng ép mình phải ăn để có sức chiến đấu. Sự chăm sóc ngày đêm của bác gái, những lời khuyên chuyên môn tận tình của các bác sĩ và những lá thư động viên chứa chan tình cảm của các bạn cùng lớp chính là nguồn sức mạnh to lớn giúp anh vững bước vượt qua giông bão. Sự nỗ lực bền bỉ và ý chí kiên cường của anh Hoàng cuối cùng đã được đền đáp bằng một kết quả thần kỳ. Sau một năm kiên trì điều trị theo đúng phác đồ, chức năng thận của anh đã hồi phục hoàn toàn, các chỉ số xét nghiệm nước tiểu và máu trở về mức bình thường ổn định, cơ thể bạn đã hết phù nề và lấy lại vóc dáng khỏe mạnh, hồng hào như xưa. Anh Hoàng đã được xuất viện và quay trở lại trường học trong sự chào đón, khâm phục của thầy cô và bạn bè. Đặc biệt, ngay trong năm học đó, anh đã xuất sắc giành giải Nhất kỳ thi học sinh giỏi Toán cấp tỉnh, viết tiếp ước mơ dang dở của mình bằng một nghị lực sống phi thường khiến ai cũng phải cúi đầu nể phục. Hành trình dũng cảm chiến thắng căn bệnh viêm cầu thận của anh Hoàng giống như một câu chuyện truyền cảm hứng mạnh mẽ về giá trị của ý chí và tinh thần sống lạc quan cho thế hệ trẻ chúng em. Câu chuyện của anh đã dạy em bài học sâu sắc rằng, không có nghịch cảnh nào có thể khuất phục được một tâm hồn giàu hoài bão và một tinh thần không biết đầu hàng, và em quyết tâm sẽ luôn noi theo tấm gương của anh để nỗ lực học tập thật tốt. Bài tham khảo Mẫu 15 Có một nhà thơ từng viết rằng: "Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy / Cho ta thêm ngày nữa để yêu thương". Cuộc sống này vô cùng tươi đẹp và đáng quý biết bao, nhưng đôi khi chúng ta chỉ thực sự nhận ra giá trị của nó khi phải trải qua những thử thách nghiệt ngã trên giường bệnh, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Trong một chuyến đi cùng mẹ đến thăm và tặng quà từ thiện tại khoa ung bướu của Bệnh viện Nhi Trung ương vào mùa hè năm ngoái, em đã được chứng kiến một câu chuyện vô cùng cảm động về sự thật thà, lòng dũng cảm chiến thắng bệnh hiểm nghèo của bé an, một em bé chín tuổi bị ung thư xương nhưng có ý chí sống mạnh mẽ như một chiến binh thực thụ. Bé An là một cô bé có hoàn cảnh rất đáng thương, sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng quê nghèo xa xôi. Một năm trước, em phát hiện ra một khối u ác tính ở xương chày chân phải, căn bệnh ung thư xương quái ác đã cướp đi của em chiếc chân phải lành lặn sau ca phẫu thuật đoạn chi để giữ lại mạng sống. Từ một đứa trẻ hay chạy nhảy, An bỗng chốc trở thành một cô bé khiếm khuyết cơ thể, phải di chuyển bằng nạng và tiếp tục chịu đựng các đợt truyền hóa chất dài ngày để tiêu diệt tế bào ung thư di căn. Tác dụng phụ của hóa chất khiến cơ thể em nhỏ bé chỉ còn da bọc xương, mái tóc tơ rụng sạch để lộ chiếc đầu trọc lốc, làn da xám xịt và những vết loét miệng khiến em không thể nuốt nổi một hớp nước. Nhìn cơ thể nhỏ bé của An phải gồng mình chịu đựng những cơn đau nhức thấu xương dữ dội, ai nhìn thấy cũng phải rơi nước mắt xót xa, nghĩ rằng ngọn nến sự sống của em có thể tắt bất cứ lúc nào. Thế nhưng, điều làm sáng bừng cả căn phòng bệnh u ám chính là nghị lực sống và tinh thần lạc quan phi thường của bé An. Trên chiếc giường bệnh trắng toát, An chưa bao giờ khóc lóc hay than vãn trước mặt mẹ, em luôn dùng đôi bàn tay gầy gò của mình để tự làm những bông hoa bằng giấy màu, viết những lời chúc tốt đẹp gửi tặng các bạn nhỏ cùng phòng bệnh. An còn xin các cô chú tình nguyện viên những cuốn sách truyện thiếu nhi để tự đọc và tập viết chữ bằng tay trái, giữ vững ước mơ sau này được trở thành một họa sĩ. Sự đồng hành, chăm sóc thấm đẫm nước mắt của người mẹ hiền, những tấm lòng nhân ái của các nhà hảo tâm và sự tận tụy của các bác sĩ viện Nhi chính là nguồn năng lượng to lớn giúp An chiến đấu với thần chết. Em luôn cố gắng mỉm cười chào bác sĩ mỗi buổi sáng và dũng cảm uống hết những liều thuốc đắng ngắt mà không cần ai phải dỗ dành. Sự kiên cường phi thường của chiến binh nhí ấy rốt cuộc đã làm nên một điều kỳ diệu làm lay động lòng người. Sau chuỗi ngày dài kiên cường chiến đấu, các kết quả xét nghiệm cho thấy các tế bào ung thư trong cơ thể An đã hoàn toàn được kiểm soát và không còn dấu hiệu di căn, sức khỏe của em hồi phục một cách thần kỳ. An đã được lắp một chiếc chân giả hiện đại nhờ sự tài trợ của các nhà hảo tâm và em đã có thể tự mình đứng vững, tập đi những bước đi đầu tiên trong niềm vui sướng vỡ òa của người mẹ và toàn thể đội ngũ y bác sĩ tại khoa. Nụ cười rạng rỡ của An ngày xuất viện là hình ảnh đẹp nhất, để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng em, chứng minh cho sức mạnh bất tử của ý chí con người. Câu chuyện chiến thắng bệnh ung thư xương đầy thần kỳ của bé An giống như một câu chuyện cổ tích có thật viết bằng nghị lực và niềm tin sống rực rỡ của con người. Tấm gương của chiến binh nhí ấy đã dạy cho em một bài học vô giá về tinh thần lạc quan, nhắc nhở em phải biết quý trọng cuộc sống may mắn của mình và luôn biết mở rộng lòng mình để sẻ chia, giúp đỡ những mảnh đời khó khăn xung quanh, quyết tâm rèn luyện thân thể và học tập thật tốt để trở thành người có ích cho xã hội.
|






Danh sách bình luận