Viết bài văn kể lại câu chuyện mà em nhớ mãi về một lần chứng kiến giọt nước mắt của mẹ

- Em muốn kể lại câu chuyện gì về một lần chứng kiến giọt nước mắt của mẹ? ( một lần mẹ khóc vì lo lắng, thương yêu em, một lần mẹ xúc động trước sự cố gắng của em,...) - Vì sao câu chuyện ấy khiến em nhớ mãi?( giúp em hiểu hơn về tình yêu thương, sự hi sinh và những vất vả của mẹ,...)

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Trong gia đình, mẹ luôn yêu thương và gần gũi với em nhất. Những lần thấy mẹ khóc đều gắn bó với những kỉ niệm vui buồn điều gắn bó với những kỉ niệm vui buồn trong tuổi thơ em. Từ những trải nghiệm sâu sắc đó, em hãy kể lại câu chuyện mà em nhớ mãi về một lần chứng kiến giọt nước mắt của mẹ.

I. Mở bài: Giới thiệu câu chuyện về giọt nước mắt của mẹ

- Em muốn kể lại câu chuyện gì về một lần chứng kiến giọt nước mắt của mẹ? ( một lần mẹ khóc vì lo lắng, thương yêu em, một lần mẹ xúc động trước sự cố gắng của em,...) 

- Vì sao câu chuyện ấy khiến em nhớ mãi?( giúp em hiểu hơn về tình yêu thương, sự hi sinh và những vất vả của mẹ,...)

II. Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện

a. Hoàn cảnh xảy ra câu chuyện

- Câu chuyện xảy ra vào thời gian nào? Ở đâu? 

- Lúc đó em đang ở trong hoàn cảnh như thế nào? (Em bị ốm, gặp khó khăn trong học tập, mắc lỗi khiến mẹ buồn,...)

- Khi ấy có những ai ở bên cạnh em?

b. Diễn biến sự việc và khoảnh khắc mẹ rơi nước mắt

- Sự việc gì đã xảy ra khiến mẹ xúc động hoặc buồn lòng?

- Mẹ đã có những hành động, lời nói như thế nào trong hoàn cảnh ấy?

- Hình ảnh mẹ rơi nước mắt lúc ấy khiến em nhớ nhất điều gì?

- Khi nhìn thấy giọt nước mắt của mẹ, em cảm thấy như thế nào?(Em cảm thấy thương mẹ, xúc động, ân hận,...) 

c. Kết quả của câu chuyện và bài học em nhận được

- Sau sự việc ấy, mọi chuyện đã thay đổi như thế nào?

- Câu chuyện giúp em hiểu thêm điều gì về mẹ? ( mẹ luôn yêu thương, hi sinh thầm lặng và luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất dành cho con.)

- Kỉ niệm ấy để lại trong em những cảm xúc gì?

III. Kết bài: Nêu cảm nghĩ về mẹ và bài học từ câu chuyện

- Sau khi nhớ lại giọt nước mắt của mẹ, em có suy nghĩ gì?

- Em muốn nói điều gì với mẹ?

- Em sẽ làm gì để thể hiện tình yêu thương và sự biết ơn đối với mẹ?

Bài siêu ngắn

Trong cuộc đời mỗi người, mẹ luôn là người yêu thương con vô điều kiện. Em vẫn nhớ mãi một lần nhìn thấy mẹ khóc vì quá lo lắng cho em. Kỉ niệm ấy tuy đã qua nhưng đến bây giờ em vẫn không thể nào quên.

Hôm ấy, em bị sốt rất cao nên mẹ vội vàng đưa em vào bệnh viện. Người em lúc đó nóng ran, đầu óc choáng váng, chỉ muốn nằm yên trên giường. Nhìn em mệt mỏi, khuôn mặt mẹ hiện rõ vẻ lo lắng và bồn chồn. Suốt cả đêm, mẹ không hề chợp mắt mà luôn ở bên cạnh chăm sóc em. Mẹ nhẹ nhàng chườm khăn lên trán, liên tục đo nhiệt độ rồi ân cần hỏi xem em có thấy dễ chịu hơn không. Mỗi khi em tỉnh giấc, em lại thấy mẹ ngồi bên cạnh, đôi mắt thâm quầng nhưng vẫn dịu dàng động viên em cố gắng uống thuốc. Đến gần sáng, tình trạng của em vẫn chưa thuyên giảm khiến mẹ càng thêm lo lắng. May mắn thay, sau khi được bác sĩ tận tình điều trị, sức khỏe của em dần ổn định. Khi bác sĩ nói em đã qua cơn nguy hiểm, em bất ngờ thấy mẹ quay mặt đi và lặng lẽ lau những giọt nước mắt. Đó là lần đầu tiên em nhìn thấy mẹ khóc, và khoảnh khắc ấy khiến trái tim em nghẹn lại. Em hiểu rằng đằng sau vẻ mạnh mẽ thường ngày là một người mẹ luôn âm thầm lo lắng và dành cho em tình yêu thương vô bờ bến. Vài ngày sau, khi đã khỏe lại, em càng thương mẹ hơn và tự nhủ sẽ ngoan ngoãn, nghe lời mẹ để mẹ luôn được yên lòng. 

Mỗi khi nhớ đến giọt nước mắt hôm ấy, lòng em lại thấy nghẹn ngào. Em chỉ mong mẹ luôn mạnh khỏe, vui vẻ và sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi để mẹ không còn phải lo lắng vì em nữa.

Bài tham khảo Mẫu 1

Có những kỉ niệm theo thời gian sẽ dần phai nhạt, nhưng cũng có những khoảnh khắc chỉ cần nhớ lại là trái tim lại bồi hồi, xúc động. Đối với em, hình ảnh mẹ lặng lẽ rơi nước mắt trong lần em bị ốm nặng chính là kỉ niệm như thế. Giọt nước mắt ấy đã giúp em hiểu rằng trên đời này không có tình yêu nào bao la và vô điều kiện bằng tình yêu của mẹ.

Đó là một buổi chiều cuối mùa đông. Sau khi tan học về nhà, em bỗng thấy người nóng ran, đầu đau như búa bổ. Em cố gắng ăn vài miếng cơm nhưng chẳng nuốt nổi. Thấy em nằm im trên ghế, khuôn mặt đỏ bừng và đôi môi khô khốc, mẹ vội chạy đến sờ trán. Vừa chạm tay vào người em, mẹ hốt hoảng: “Trời ơi! Con sốt cao quá!” Mẹ lập tức lấy nhiệt kế đo rồi gọi bố đưa em đến bệnh viện. Bên ngoài, cơn mưa phùn lất phất bay, gió lạnh thổi từng cơn buốt giá. Mẹ ôm em thật chặt trong lòng, lấy chiếc áo khoác của mình quấn kín người em. Suốt quãng đường, mẹ luôn nhẹ nhàng hỏi: “Con còn mệt lắm không?”  Dù rất mệt, em vẫn cảm nhận được bàn tay mẹ đang run lên vì lo lắng.

Ở bệnh viện, bác sĩ nhanh chóng khám và truyền nước cho em. Mẹ ngồi bên cạnh suốt đêm, không rời em nửa bước. Thỉnh thoảng mẹ lại lấy khăn nhúng nước ấm lau trán cho em, rồi khẽ kéo chăn để em không bị lạnh. Đôi mắt mẹ đỏ ngầu vì thức trắng nhưng mẹ vẫn cố mỉm cười mỗi khi em mở mắt. Gần sáng, cơn sốt của em dần hạ xuống. Khi bác sĩ bước đến kiểm tra rồi vui vẻ nói: “Cháu đã qua cơn nguy hiểm rồi, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày nữa là khỏe.” Nghe đến đó, mẹ khẽ cúi đầu cảm ơn bác sĩ. Em nhìn thấy mẹ quay mặt đi, đưa tay lau vội những giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Đó không phải là tiếng khóc nức nở mà chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ của một người mẹ vừa trút bỏ nỗi lo suốt đêm dài. Nhìn mẹ như vậy, lòng em bỗng nghẹn lại. Em chưa bao giờ thấy mẹ yếu mềm đến thế.

Vài ngày sau, em được xuất viện. Trở về nhà, mẹ vẫn cẩn thận nấu từng bát cháo nóng, nhắc em uống thuốc đúng giờ và luôn hỏi em đã khỏe hơn chưa. Còn em thì không còn mè nheo hay bỏ bữa như trước nữa. Em biết tự giác giữ gìn sức khỏe, chăm chỉ tập thể dục và nghe lời mẹ. Mỗi lần nhớ đến đêm hôm ấy, em lại hiểu rằng mẹ đã hi sinh rất nhiều vì mình. Mẹ có thể thức trắng cả đêm, quên cả mệt mỏi chỉ mong con bình an. Chính giọt nước mắt của mẹ đã khiến em trưởng thành hơn từng ngày.

Đến bây giờ, hình ảnh mẹ lặng lẽ lau nước mắt bên giường bệnh vẫn luôn hiện rõ trong tâm trí em như mới xảy ra ngày hôm qua. Em hiểu rằng tình yêu của mẹ không cần những lời nói hoa mỹ mà được thể hiện bằng sự hi sinh âm thầm trong từng việc làm nhỏ bé. Em sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi, biết yêu thương và quan tâm đến mẹ nhiều hơn để nụ cười luôn nở trên gương mặt mẹ, thay cho những giọt nước mắt lo âu ngày nào.

Bài tham khảo Mẫu 2

Trong cuộc đời mỗi người, có những kỉ niệm chỉ thoáng qua rồi dần phai nhạt theo năm tháng, nhưng cũng có những hình ảnh sẽ mãi khắc sâu trong trái tim. Đối với em, đó là lần đầu tiên nhìn thấy mẹ rơi nước mắt vì quá lo lắng cho mình. Mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, em càng thấm thía tình yêu thương vô bờ bến và sự hi sinh lặng thầm của mẹ.

Đó là một buổi chiều cuối mùa đông. Sau khi tan học, em thấy người mệt mỏi, đầu đau và hơi gai gai sốt. Em nghĩ mình chỉ cảm lạnh nên không nói với mẹ. Đến tối, cơn sốt ngày càng cao khiến em rét run, mặt đỏ bừng và người nóng như lửa. Thấy em nằm co ro trên giường, mẹ vội chạy đến sờ trán rồi hốt hoảng khi biết em sốt rất cao. Mẹ nhanh chóng lấy nhiệt kế đo, chuẩn bị quần áo, gọi bố đưa em đến bệnh viện. Bên ngoài, gió lạnh rít từng cơn, mưa phùn lất phất bay. Mẹ cởi chiếc áo khoác của mình quấn kín người em rồi ôm em thật chặt trên suốt quãng đường. Dù rất mệt, em vẫn nghe thấy mẹ liên tục động viên: "Con cố lên nhé, sắp đến bệnh viện rồi." Bàn tay mẹ nắm lấy tay em thật chặt như muốn truyền cho em thêm sức mạnh.

Đến bệnh viện, bác sĩ nhanh chóng khám và truyền nước cho em. Mẹ ngồi bên cạnh chiếc giường bệnh suốt cả đêm, không rời em nửa bước. Lúc thì mẹ lấy khăn ấm lau trán, lúc lại khẽ kéo chăn lên cho em, thỉnh thoảng mẹ lại cúi xuống xem cơn sốt đã giảm chưa. Đôi mắt mẹ đỏ hoe vì thức trắng nhưng mẹ vẫn cố mỉm cười mỗi khi em mở mắt. Gần sáng, sau khi khám lại, bác sĩ vui vẻ nói: "Cháu đã hạ sốt rồi, chỉ cần nghỉ ngơi thêm vài ngày là sẽ khỏe." Nghe xong, mẹ khẽ thở phào nhẹ nhõm. Mẹ quay mặt đi, lặng lẽ đưa tay lau những giọt nước mắt đang lăn trên gò má. Em chưa từng thấy mẹ khóc bao giờ nên vô cùng xúc động. Em hiểu rằng những giọt nước mắt ấy là cả một đêm dài mẹ sống trong nỗi lo sợ con mình gặp điều không may. Nhìn mẹ như vậy, em thấy cổ họng nghẹn lại, chỉ muốn ôm mẹ thật chặt và nói lời xin lỗi vì đã để mẹ phải lo lắng.

Sau vài ngày điều trị, em khỏe hẳn và được trở về nhà. Từ hôm đó, em biết tự giác giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ, không còn thức khuya hay ham chơi như trước. Em hiểu rằng chỉ cần em đau một chút cũng đủ khiến mẹ mất ăn, mất ngủ. Câu chuyện ấy giúp em nhận ra mẹ luôn yêu thương và hi sinh thầm lặng, luôn mong con được bình an và khỏe mạnh. Giọt nước mắt của mẹ đã trở thành bài học quý giá, nhắc em phải biết yêu thương, quan tâm và sống có trách nhiệm hơn với bản thân.

Mỗi lần nhớ đến kỉ niệm ấy, lòng em lại dâng lên niềm xúc động khó tả. Em chỉ mong mẹ luôn mạnh khỏe, luôn nở nụ cười thật tươi và không còn phải rơi những giọt nước mắt vì lo lắng cho em nữa. Em sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi, biết đỡ đần công việc trong gia đình để đáp lại tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ đã dành cho em

Bài tham khảo Mẫu 3

Có những niềm vui được thể hiện bằng tiếng cười, nhưng cũng có những niềm hạnh phúc lại lặng lẽ gửi gắm trong những giọt nước mắt. Em vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên nhìn thấy mẹ khóc vì xúc động khi em đạt được thành tích tốt trong học tập. Mỗi khi nghĩ về kỉ niệm ấy, em lại thấy lòng mình ấm áp và càng thêm yêu thương mẹ.

Suốt học kì II năm lớp Bốn, em luôn cố gắng học tập vì muốn mang đến cho mẹ một niềm vui bất ngờ. Tối nào mẹ cũng ngồi bên cạnh hướng dẫn em làm bài, kiên nhẫn giảng lại những phép toán khó và lắng nghe em đọc từng bài Tập đọc. Có hôm em mệt, định gấp sách đi ngủ thì mẹ nhẹ nhàng động viên: "Không cần con phải đứng nhất, mẹ chỉ mong con luôn cố gắng hết sức." Chính lời nói giản dị ấy đã tiếp thêm cho em rất nhiều động lực để không bỏ cuộc.

Rồi ngày tổng kết năm học cũng đến. Sân trường rực rỡ cờ hoa, tiếng ve ngân vang trên những tán phượng đỏ. Khi cô giáo đọc đến tên em trong danh sách học sinh xuất sắc, tim em đập thình thịch vì sung sướng. Em bước lên sân khấu nhận giấy khen trong tiếng vỗ tay của thầy cô và các bạn. Cầm tấm giấy khen trên tay, em vội vàng chạy xuống tìm mẹ. Mẹ ôm em thật chặt rồi nghẹn ngào nói: "Mẹ tự hào về con lắm." Em ngước lên thì thấy đôi mắt mẹ đã đỏ hoe, những giọt nước mắt lăn nhẹ trên gương mặt đang rạng ngời hạnh phúc. Đó là lần đầu tiên em thấy mẹ khóc vì vui. Em hiểu rằng để có được kết quả hôm nay, mẹ đã âm thầm hi sinh rất nhiều thời gian, công sức để đồng hành cùng em trên từng trang sách.

Từ sau buổi lễ ấy, em càng chăm chỉ học tập hơn. Em nhận ra rằng món quà quý giá nhất dành cho mẹ không phải là những món quà đắt tiền mà chính là sự cố gắng và trưởng thành của con. Câu chuyện ấy giúp em hiểu rằng tình yêu của mẹ luôn âm thầm nhưng vô cùng lớn lao, còn niềm hạnh phúc của mẹ lại thật giản dị, chỉ cần nhìn thấy con tiến bộ mỗi ngày.

Đến bây giờ, mỗi lần mở ngăn bàn và nhìn tấm giấy khen năm ấy, em lại nhớ đến đôi mắt ngấn lệ của mẹ dưới sân trường. Hình ảnh ấy sẽ luôn nhắc nhở em phải không ngừng cố gắng, chăm ngoan và sống thật tốt để mẹ mãi nở nụ cười hạnh phúc, bởi đó chính là điều em mong muốn nhất.

Bài tham khảo Mẫu 4

Người ta thường nói rằng mẹ là bến đỗ bình yên nhất của mỗi đứa con. Dù con có mắc sai lầm hay vấp ngã, mẹ vẫn luôn dang rộng vòng tay yêu thương và che chở. Em đã từng nghĩ mẹ rất mạnh mẽ, sẽ không bao giờ khóc. Thế nhưng, có một lần em vô tình làm mẹ rơi nước mắt. Kỉ niệm ấy đến nay vẫn khiến em day dứt mỗi khi nhớ lại.

Đó là một buổi chiều chủ nhật. Hôm ấy, mẹ đi chợ từ sớm rồi tất bật nấu cơm, giặt quần áo và dọn dẹp nhà cửa. Còn em thì mải mê sang nhà bạn chơi điện tử. Trước khi đi, mẹ đã dặn em ở nhà làm hết bài tập rồi mới được ra ngoài. Em chỉ vâng dạ cho xong nhưng khi gặp các bạn, em quên sạch lời mẹ dặn. Mãi đến gần tối em mới về nhà. Thấy em vẫn chưa động đến sách vở, mẹ nhẹ nhàng hỏi: "Con đã làm bài tập chưa?" Sợ mẹ mắng, em vội đáp rằng mình đã làm xong từ trưa.

Sáng hôm sau, cô giáo gọi điện cho mẹ vì em không nộp bài tập. Chiều đi học về, em thấy mẹ đang ngồi lặng lẽ bên bàn học của em. Trên bàn là quyển vở vẫn còn trắng nguyên trang bài tập hôm qua. Mẹ không lớn tiếng trách mắng mà chỉ nhìn em rồi chậm rãi hỏi: "Con có biết điều gì làm mẹ buồn nhất không?" Em cúi đầu im lặng. Một lúc sau, mẹ khẽ nói: "Mẹ không buồn vì con chưa làm bài mà buồn vì con đã nói dối mẹ." Nói đến đó, đôi mắt mẹ đỏ hoe. Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống khiến em bàng hoàng. Em chưa từng nghĩ chỉ một lời nói dối của mình lại khiến mẹ đau lòng đến như vậy. Em òa khóc, chạy đến ôm mẹ và lí nhí nói: "Con xin lỗi mẹ. Con hứa sẽ không bao giờ nói dối nữa." Mẹ nhẹ nhàng lau nước mắt rồi ôm em vào lòng, xoa đầu em và bảo: "Biết nhận lỗi và sửa lỗi thì mẹ sẽ luôn tha thứ."

Từ sau lần ấy, em không còn nói dối hay trốn tránh lỗi lầm của mình nữa. Nếu làm sai, em mạnh dạn nhận lỗi và cố gắng sửa chữa. Em cũng chăm chỉ học tập hơn, tự giác làm bài trước khi vui chơi và biết giúp mẹ những công việc nhỏ trong gia đình. Câu chuyện ấy giúp em hiểu rằng tình yêu thương của mẹ luôn bao dung, nhưng sự trung thực còn quý giá hơn bất cứ điều gì. Chính giọt nước mắt của mẹ đã giúp em trưởng thành hơn và biết sống có trách nhiệm với bản thân.

Đã nhiều năm trôi qua nhưng hình ảnh mẹ lặng lẽ lau nước mắt vẫn luôn hiện lên rõ ràng trong tâm trí em. Em hiểu rằng không có nỗi buồn nào lớn hơn khi người mẹ nhìn thấy con mình mắc sai lầm mà không dám nhận lỗi. Em sẽ luôn sống trung thực, chăm ngoan và cố gắng trở thành niềm tự hào của mẹ để từ nay về sau, trên gương mặt mẹ chỉ còn những nụ cười hạnh phúc.

Bài tham khảo Mẫu 5

Mỗi giọt nước mắt đều chứa đựng một câu chuyện riêng. Có giọt nước mắt của nỗi buồn, có giọt nước mắt của hạnh phúc và cũng có những giọt nước mắt được tạo nên từ tình yêu thương vô bờ bến. Em vẫn nhớ như in lần mẹ bật khóc khi thấy em bị ngã xe trên đường đi học về. Chỉ nghĩ đến khoảnh khắc ấy, em lại thấy lòng mình nghẹn ngào.

Đó là một buổi chiều đầu thu. Sau giờ tan học, em cùng các bạn đạp xe về nhà. Vì mải trò chuyện và thi xem ai đi nhanh hơn nên em không để ý phía trước có một ổ gà lớn. Chiếc xe chao đảo rồi đổ nghiêng xuống đường. Đầu gối em va mạnh vào mặt đường, cánh tay bị trầy xước, máu chảy thành từng dòng. Một cô đi đường tốt bụng đã đưa em về nhà. Lúc ấy, mẹ đang tưới cây ngoài sân. Vừa nhìn thấy em với bộ quần áo lấm lem và vết máu trên chân, mẹ vội buông chiếc vòi nước rồi hốt hoảng chạy đến.

Mẹ ôm chầm lấy em, giọng run run hỏi: "Con có đau lắm không? Có chỗ nào bị thương nữa không?" Chưa kịp nghe em trả lời, mẹ đã dìu em vào nhà, lấy khăn lau vết máu rồi đưa em đến trạm y tế. Trên đường đi, mẹ cứ nắm chặt tay em, gương mặt đầy vẻ lo âu. Khi bác sĩ sát trùng vết thương, em đau quá nên khẽ nhăn mặt. Mẹ đứng bên cạnh, đôi bàn tay siết chặt vào nhau. Đến lúc bác sĩ bảo vết thương không quá nặng, chỉ cần băng bó và nghỉ ngơi vài ngày là sẽ khỏi, mẹ mới thở phào nhẹ nhõm. Em quay sang nhìn thì thấy khóe mắt mẹ đã đỏ hoe. Mẹ lặng lẽ đưa tay lau đi những giọt nước mắt rồi mỉm cười với em. Em hiểu rằng mẹ đã sợ hãi biết bao khi nghĩ con mình có thể gặp chuyện nguy hiểm. Nhìn những giọt nước mắt ấy, em vừa thương mẹ vừa ân hận vì sự bất cẩn của mình.

Sau tai nạn hôm đó, em không còn đạp xe nhanh hay nô đùa trên đường nữa. Mỗi lần đi học, em luôn đội mũ bảo hiểm cẩn thận, chấp hành luật giao thông và chú ý quan sát xung quanh. Em cũng hiểu rằng chỉ một phút bất cẩn của mình có thể khiến mẹ phải lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Kỉ niệm ấy đã dạy em biết quý trọng sức khỏe, biết sống cẩn thận hơn và luôn nghĩ đến cảm xúc của mẹ trước khi làm bất cứ việc gì.

Mỗi khi nhìn thấy vết sẹo nhỏ còn in trên đầu gối, em lại nhớ đến đôi mắt ngấn lệ của mẹ hôm ấy. Đó là những giọt nước mắt chứa đựng tình yêu thương vô điều kiện mà không gì có thể thay thế được. Em tự nhủ sẽ luôn biết giữ gìn bản thân, chăm ngoan, nghe lời và yêu thương mẹ nhiều hơn để mẹ luôn yên lòng, bởi niềm hạnh phúc lớn nhất của em chính là được nhìn thấy mẹ mỉm cười mỗi ngày.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close