Viết bài văn Đóng vai Mi-lô thuyết phục cha cho mình tham gia lớp học chơi trống (câu chuyện "Nghệ sĩ trống")

1. Mở bài - Giới thiệu em là Mi-lô. - Nêu hoàn cảnh em muốn thưa chuyện với cha để xin được tham gia lớp học chơi trống.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

- Giới thiệu em là Mi-lô.

- Nêu hoàn cảnh em muốn thưa chuyện với cha để xin được tham gia lớp học chơi trống.

2. Thân bài

a. Nói với cha về niềm yêu thích của mình

- Em bày tỏ mong muốn được học chơi trống.

- Em chia sẻ vì sao mình yêu thích tiếng trống và luôn mơ ước được trở thành một người chơi trống.

b. Thuyết phục cha

- Cha lo lắng hoặc đưa ra lí do chưa đồng ý (theo phong tục trên đảo, con gái không được chơi trống; sợ em gặp khó khăn...).

- Em nhẹ nhàng giải thích rằng ai cũng có quyền theo đuổi ước mơ và sở thích của mình.

- Em hứa sẽ chăm chỉ luyện tập, cố gắng học tốt và không bỏ cuộc trước khó khăn.

b. Kết quả cuộc trò chuyện

- Cha hiểu được mong muốn và sự quyết tâm của em.

- Cha đồng ý hoặc động viên em cố gắng theo đuổi đam mê.

3. Kết bài

- Nêu cảm xúc của em sau cuộc trò chuyện với cha.

- Khẳng định em sẽ chăm chỉ luyện tập để thực hiện ước mơ và không phụ lòng cha.

Bài siêu ngắn

Tôi là Mi-lô, một cô bé sống trên hòn đảo đầy nắng gió, nơi tiếng trống đã thấm sâu vào máu thịt tôi ngay từ khi còn nhỏ. Tối hôm nay, sau khi bữa cơm gia đình vừa kết thúc, tôi quyết định gom hết can đảm để thưa chuyện với cha, cầu xin cha đồng ý cho tôi tham gia lớp học chơi trống – một ước mơ lớn lao mà tôi đã ấp ủ từ rất lâu.

Tôi bước đến bên cha, khẽ nắm lấy đôi bàn tay chai sần của người và bày tỏ niềm đam mê cháy bỏng của mình đối với những nhịp điệu. Tôi nói với cha rằng tiếng trống đối với tôi không chỉ là âm nhạc, mà là tiếng lòng, là khát vọng được cất lên tiếng nói của chính mình. Đúng như tôi dự đoán, cha nhìn tôi với ánh mắt đầy âu lo, thở dài nhắc nhở rằng từ trước đến nay trên đảo, phong tục quy định chỉ có con trai mới được chơi trống, còn con gái thì không. Hiểu được sự lo lắng của cha sợ tôi phải đối mặt với những lời dị nghị của dân làng và những khó khăn khi luyện tập, tôi đã nhìn thẳng vào mắt cha và quả quyết: "Cha ơi, âm nhạc không có ranh giới, và ước mơ thì không phân biệt nam hay nữ. Con hứa sẽ học tập thật chăm chỉ, không để việc chơi trống làm ảnh hưởng đến việc học và sẽ kiên trì đến cùng". Nhìn thấy sự kiên định cùng những giọt nước mắt chực trào vì khát khao của tôi, ánh mắt cha dịu lại, cha xoa đầu tôi và khẽ gật đầu đồng ý.

Tôi vỡ òa trong niềm hạnh phúc tột cùng, ôm chầm lấy cha vì biết mình đã bước qua được rào cản đầu tiên. Tôi tự hứa với bản thân sẽ trân trọng cơ hội này, chăm chỉ luyện tập mỗi ngày để trở thành một tay trống thực thụ, chứng minh cho mọi người thấy con gái cũng có thể làm nên những điều kỳ diệu từ tiếng trống.

Bài tham khảo Mẫu 1

Tôi là Mi-lô, một cô bé luôn mang trong mình một giấc mơ khác lạ so với những người con gái khác trên hòn đảo quê hương này: giấc mơ được đứng trên sân khấu và làm chủ những dàn trống mạnh mẽ. Đêm nay, khi ánh trăng rằm đổ xuống bờ cát trắng và tiếng sóng biển hòa cùng tiếng trống xa xăm từ quảng trường vọng lại, tôi biết đã đến lúc mình phải đối mặt với thử thách lớn nhất: thuyết phục cha cho phép tôi tham gia lớp học chơi trống.

Tôi rót một ly nước ấm, nhẹ nhàng bước đến ngồi bên cạnh cha ngoài hiên nhà. Hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, tôi khẽ nói: "Cha ơi, con có một tâm nguyện bấy lâu nay muốn xin cha chấp thuận. Con muốn được đi học chơi trống một cách nghiêm túc". Nghe thấy hai từ "chơi trống", gương mặt cha lập tức biến sắc, nụ cười hiền hậu hằng ngày biến mất, thay vào đó là cái nhíu mày đầy nghiêm nghị. Cha nhìn tôi, giọng trầm xuống: "Mi-lô, con quên phong tục của bộ tộc mình rồi sao? Từ bao đời nay, trống là nhạc cụ dành cho đàn ông. Con gái chỉ nên làm những công việc nhẹ nhàng, thêu thùa bếp núc. Cha không muốn con trở thành trò cười hay bị người đời dị nghị".

Tôi biết cha nói vậy vì thương tôi, lo cho tương lai của tôi. Nhưng ngọn lửa đam mê bên trong không cho phép tôi lùi bước. Tôi nắm lấy tay cha, tha thiết giải thích: "Con không quên những quy định cũ, nhưng cha nhìn xem, tiếng trống có thể chữa lành vết thương, có thể làm cho hòn đảo này vui tươi hơn. Tiếng trống ngân vang trong tim con mỗi ngày, ngay cả trong giấc mơ con cũng thấy mình đang gõ nhịp. Con xin cha hãy cho con một cơ hội để chứng minh rằng con gái cũng có đôi bàn tay mạnh mẽ và một tâm hồn đủ nhạy cảm để chơi trống". Tôi nhìn cha với ánh mắt rực lửa quyết tâm, đồng thời đưa ra lời hứa sẽ hoàn thành tốt mọi công việc học tập ở trường. Trải qua một hồi im lặng căng thẳng, tiếng thở dài của cha vang lên, nhưng lần này đó là sự đầu hàng trước tình yêu thương con. Cha vỗ vai tôi bảo: "Nếu con đã quyết tâm đến vậy, cha sẽ cho con đi học. Hãy chứng minh cho cha thấy con đúng".

Cuộc trò chuyện khép lại bằng một cái ôm siết chặt giữa hai cha con. Lòng tôi nhẹ nhõm và ngập tràn một niềm vui sướng không thể tả xiết khi rào cản lớn nhất đã được tháo dỡ.

Tôi vô cùng biết ơn sự bao dung và thấu hiểu của cha. Nhận được sự đồng ý này, tôi tự răn mình phải nỗ lực gấp năm, gấp mười lần những người khác. Tôi sẽ không bao giờ lười biếng, sẽ chấp nhận những vết chai sần trên tay để một ngày nào đó, cha sẽ tự hào khi đứng dưới sân khấu nghe tiếng trống của con gái mình.

Bài tham khảo Mẫu 2

Chào mọi người, tôi là Mi-lô. Sống trên hòn đảo mà âm nhạc là hơi thở, tôi đã yêu tiếng trống ngay từ khi còn nằm nôi. Thế nhưng, một định kiến vô hình đã ngăn cản con gái chạm vào nhạc cụ này. Không cam chịu số phận, hôm nay tôi quyết định thực hiện một bước đi táo bạo: thuyết phục cha, người đàn ông quyền lực và luôn tôn trọng truyền thống gia đình, để được ghi tên vào lớp học trống của làng.

Khi cha đang ngồi lau chùi những nông cụ sau một ngày làm việc vất vả, tôi bước đến, chủ động cầm lấy chiếc khăn đỡ đần cha. Sau vài câu chuyện hỏi thăm sức khỏe, tôi đi thẳng vào vấn đề: "Cha ơi, lớp học trống của thầy giáo trong làng chuẩn bị khai giảng, con muốn cha ghi tên cho con tham gia". Cha tôi dừng hẳn tay, ánh mắt kinh ngạc nhìn tôi như thể tôi vừa nói một điều không tưởng. Cha nghiêm giọng: "Mi-lô, việc này không được. Con gái chơi trống nhìn rất thô bạo, vả lại tay con nhỏ thế kia, làm sao chịu nổi sức nặng của những chiếc dùi trống lớn? Con nên tập trung vào việc học văn hóa thì hơn".

Tôi đã chuẩn bị tâm lý cho tình huống này nên không hề nao núng. Tôi nhẹ nhàng đối thoại: "Cha nói đúng, tay con nhỏ, nhưng con có sự dẻo dai. Con gái chơi trống không nhất thiết phải dùng sức mạnh cơ bắp thô ráp, mà có thể dùng sự cảm nhận tinh tế của nhịp điệu để tạo nên sự khác biệt. Cha luôn dạy con phải sống trung thực với bản thân, vậy tại sao cha lại bắt con giấu đi niềm đam mê lớn nhất của mình chỉ vì một định kiến đã cũ kỹ?". Tôi tiếp tục cam kết với cha rằng sẽ tự cân đối thời gian, học chơi trống vào những ngày cuối tuần và đảm bảo kết quả học tập luôn đứng đầu lớp. Sự kiên định trong lập luận và thái độ trưởng thành của tôi đã làm cha lung lay. Cha nhìn sâu vào mắt tôi, thấy được sự nghiêm túc chứ không phải là sở thích nhất thời, cuối cùng cha gật đầu: "Được rồi, cha sẽ cho con thử sức ba tháng. Nếu con không chịu được khổ, con phải từ bỏ".

Tôi nhảy lên sung sướng, ríu rít cảm ơn cha và hứa sẽ không làm cha phải thất vọng dù chỉ một ngày. Thắng lợi của cuộc trò chuyện này là bước đệm quan trọng giúp tôi có thêm tự tin bước vào thế giới của âm thanh.

Tôi hiểu rằng phía trước sẽ là một hành trình gian khổ với những cơn đau khớp tay và những lời bàn tán của hàng xóm. Nhưng với sự ủng hộ ngầm của cha, tôi tin mình có thể vượt qua tất cả. Tôi sẽ tập luyện bằng cả trái tim để tiếng trống của mình trở thành tiếng nói đòi quyền bình đẳng cho tất cả các cô gái trên hòn đảo này.

Bài tham khảo Mẫu 3

Tôi tên là Mi-lô, người con gái duy nhất trên đảo ước mơ được bầu bạn với những chiếc trống da thú. Đối với tôi, việc được gõ lên những nhịp điệu rộn rã là niềm hạnh phúc lớn nhất. Để biến ước mơ thành hiện thực, tôi biết mình cần phải có được sự đồng ý và bảo ban của cha. Chiều nay, nhân lúc hai cha con cùng đi dạo trên bờ biển, tôi đã tìm cơ hội để thấu tỏ nỗi lòng mình với người.

Dưới buổi chiều tà rực rỡ, tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá tạo nên một bản nhạc tự nhiên tuyệt diệu. Tôi lấy đôi bàn tay mình gõ nhẹ theo nhịp sóng lên một thân cây dừa đổ ngang bãi cát. Cha thấy vậy, mỉm cười hỏi: "Con lại đang mơ mộng về những tiếng trống đấy à?". Chớp lấy thời cơ, tôi quay sang nhìn cha: "Cha ơi, con không chỉ mơ mộng đâu, con thực sự muốn được đi học lớp chơi trống. Con xin cha cho phép con". Nụ cười trên môi cha tắt hẳn, thay vào đó là cái thở dài đầy tâm sự: "Mi-lô, chơi trống vất vả lắm, đôi tay con sẽ bị phồng rộp, chai sạn, không còn mềm mại nữa. Hơn nữa, dân làng sẽ nhìn con bằng ánh mắt kỳ dị. Cha chỉ muốn con có một cuộc đời bình yên như bao cô gái khác thôi".

Tôi xúc động trước tình yêu thương đầy lo lắng của cha, nhưng tôi vẫn kiên trì thuyết phục: "Cha ơi, cuộc sống bình yên mà không có đam mê thì tâm hồn con sẽ héo úa mất. Con không sợ tay mình bị xấu đi, con cũng không sợ những lời bàn tán. Chỉ cần có cha tin tưởng và đồng hành, con có thể đối đầu với mọi sóng gió ngoài kia. Con hứa sẽ chăm chỉ, học hỏi bằng tất cả sự nghiêm túc của mình". Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả gương mặt suy tư của cha. Sau một hồi lâu trầm ngâm, cha đặt tay lên vai tôi, khẽ mỉm cười: "Con gái của cha lớn thật rồi, có chính kiến và dũng cảm lắm. Cha đồng ý, ngày mai cha sẽ dẫn con đến gặp thầy dạy trống".

Trái tim tôi như nở hoa, tôi ôm chầm lấy hông cha, cảm giác như mình là đứa con hạnh phúc nhất trên đời. Tiếng sóng biển lúc này nghe như tiếng vỗ tay chúc mừng cho lòng dũng cảm của tôi.

Sự thấu hiểu của cha chính là món quà vô giá nhất đối với tôi. Tôi tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ, biến những nhịp điệu thô mộc thành những giai điệu kết nối trái tim con người, để chứng minh rằng quyết định ngày hôm nay của cha là hoàn toàn đúng đắn.

Bài tham khảo Mẫu 4

Nhà văn nổi tiếng người Mỹ Harriet Tubman từng để lại một câu nói truyền cảm hứng mạnh mẽ về sức mạnh của những ước mơ: "Mọi giấc mơ lớn đều bắt đầu từ một người mơ mộng. Hãy luôn nhớ rằng, bạn có trong mình sức mạnh, sự kiên nhẫn và niềm đam mê để vươn tới những vì sao và thay đổi thế giới". Đúng như vậy, cuộc sống sẽ trở nên vô nghĩa nếu con người ta sống mà không có một lý tưởng, một ước mơ để theo đuổi, dù cho ước mơ đó có dị biệt hay đi ngược lại với số đông đi chăng nữa. Tôi là Mi-lô, một cô bé mang trong mình dòng máu của những người con vùng biển đảo, và giấc mơ của tôi chính là được trở thành một nghệ sĩ trống thực thụ. Trống – một nhạc cụ vốn được coi là vùng cấm đối với phụ nữ nơi đây. Để bảo vệ ngọn lửa đam mê đang bùng cháy trong lồng ngực, tôi đã trải qua một cuộc trò chuyện cân não để thuyết phục cha mình, người đại diện cho những quy chuẩn khắt khe của bộ tộc, nhằm giành lấy tấm vé tham gia lớp học trống.

Mạch chuyện dẫn dắt người đọc đến không gian ấm cúng của gian bếp nhỏ sau bữa tối, nơi Mi-lô lấy hết lòng dũng cảm để đối thoại với cha. Khi nghe con gái bày tỏ kh khao muốn học chơi trống, người cha đã đưa ra những lý do từ chối đầy thuyết phục dựa trên kinh nghiệm và tình thương: từ thể lực yếu ớt của con gái cho đến những áp lực định kiến từ cộng đồng xung quanh. Không dùng sự bướng bỉnh để đối kháng, Mi-lô đã dùng lý lẽ của sự chân thành để lay động cha. Cô giải thích rằng âm nhạc không có giới tính, và việc một cô gái chơi trống có thể mang lại những sắc thái mới, mềm mại và giàu cảm xúc hơn cho những lễ hội của làng. Sự quyết tâm thể hiện qua ánh mắt rực sáng và lời hứa danh dự về việc không lơ là học tập đã hoàn toàn thuyết phục được người cha giàu lòng vị tha.

Từ câu chuyện vượt qua định kiến của chính bản thân mình, tôi muốn gửi đến tất cả những bạn trẻ đang nuôi dưỡng những đam mê khác biệt một lời kêu gọi mạnh mẽ. Hãy dũng cảm đứng lên nói lên tiếng nói của mình, bởi vì nếu chính bạn không chiến đấu cho ước mơ của mình, thì không ai có thể làm điều đó thay bạn. Đừng để những định kiến cũ kỹ hay nỗi sợ hãi thất bại làm chùn bước chân của bạn; hãy dùng sự chân thành, kiên trì và những hành động thực tế để thuyết phục những người xung quanh, biến những hoài nghi thành sự đồng thuận. Chúng ta chỉ sống một lần duy nhất, vì vậy hãy cháy hết mình với những giai điệu mà con tim bạn lựa chọn, để cuộc đời của mỗi người là một bản nhạc thăng hoa, rực rỡ nhất.

Bài tham khảo Mẫu 5

Có bao giờ bạn tự hỏi, điều gì định hình nên những giới hạn của một con người? Phải chăng đó là những quy tắc do xã hội áp đặt, những định kiến truyền đời hay chính là sự hèn nhát trong tâm hồn chúng ta khi không dám bước qua vùng an toàn? Con người thường chọn con đường bằng phẳng, thuận theo tự nhiên và số đông để có được sự yên bình, nhưng đối với những trái tim nghệ sĩ, sự bình yên mà không có tự do sáng tạo giống như một chiếc lồng giam cầm những cánh chim đại ngàn. Tôi – Mi-lô, một cô bé lớn lên giữa tiếng rì rào của sóng biển và tiếng trống đại ngàn, đã từ chối chiếc lồng êm ái ấy để chọn cho mình một lối đi đầy gập ghềnh: trở thành một nữ nghệ sĩ chơi trống. Để bắt đầu hành trình phá cách này, tôi đã phải dùng tình yêu thương và lập luận sắc bén của mình để thuyết phục cha, người gác cổng của những giá trị truyền thống gia đình, cho phép tôi được bước chân vào lớp học chơi trống.

Câu chuyện triển khai sống động từ quang cảnh ngôi nhà nhỏ ven biển khi màn đêm buông xuống, tạo nên một không gian đối thoại riêng tư giữa hai cha con. Người cha hiện lên với sự lo lắng rất đỗi đời thường của một người phụ nữ làm cha, sợ con gái mình phải chịu đựng những vất vả cơ bắp và những lời gièm pha ác ý từ những người dân đảo vốn coi trống là đặc quyền của nam giới. Bằng sự nhạy cảm và thấu hiểu, Mi-lô không phủ nhận những khó khăn đó mà đón nhận chúng như một phần thử thách cần thiết để trưởng thành. Cô khẳng định với cha rằng tiếng trống chính là ngôn ngữ duy nhất giúp cô kết nối sâu sắc với thế giới, và cô sẵn sàng đánh đổi sự mềm mại của đôi bàn tay để lấy sự tự do trong âm nhạc. Sự kiên định bộc lộ qua từng lời nói dịu dàng nhưng đanh thép của cô con gái đã khiến người cha chuyển từ hoài nghi sang đồng cảm, và cuối cùng là tự hào gật đầu chấp thuận.

Quyết định đồng ý của cha trong đêm hôm ấy giống như một cơn gió lành, thổi bùng lên ngọn lửa đam mê vốn đang âm ỉ cháy bên trong tâm hồn tôi, chắp thêm đôi cánh vững chãi cho ước mơ của tôi bay cao. Sự thấu hiểu và tin tưởng của người thân yêu nhất được ví như một bệ phóng kiên cố, giúp tôi vững vàng đối mặt với những định kiến và thử thách khắc nghiệt đang chờ đón phía trước trên con đường nghệ thuật. Niềm đam mê chơi trống của tôi giờ đây không còn là một dòng chảy đơn độc nữa, mà nó sẽ hòa cùng tình yêu thương của cha để tạo thành một dòng sông âm nhạc mạnh mẽ, thầm lặng bồi đắp cho những ruộng đồng tâm hồn của cuộc đời tôi ngày càng trù phú, rạng rỡ và ngập tràn những vũ điệu hạnh phúc.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close