Viết bài văn thuật lại một giờ học đáng nhớ đối với em- Em muốn kể lại giờ học nào đáng nhớ? (Giờ Tiếng Việt, Toán,...) - Giờ học ấy diễn ra khi nào, ở đâu? (Một buổi sáng hoặc buổi chiều tại lớp học,...) - Vì sao giờ học ấy để lại ấn tượng sâu sắc với em? (Có một hoạt động thú vị,một bài học ý nghĩa, được thầy cô động viên,...) Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài - Em muốn kể lại giờ học nào đáng nhớ? (Giờ Tiếng Việt, Toán,...) - Giờ học ấy diễn ra khi nào, ở đâu? (Một buổi sáng hoặc buổi chiều tại lớp học,...) - Vì sao giờ học ấy để lại ấn tượng sâu sắc với em? (Có một hoạt động thú vị,một bài học ý nghĩa, được thầy cô động viên,...) II. Thân bài a. Trước khi giờ học bắt đầu - Tiết học diễn ra vào tiết thứ mấy? (Tiết đầu buổi sáng, tiết cuối buổi chiều,...) - Trước giờ học, lớp học có không khí như thế nào? (Các bạn trò chuyện, chuẩn bị sách vở,...) - Thầy cô bước vào lớp với dáng vẻ, nét mặt như thế nào? (Tươi cười, vui vẻ, nhẹ nhàng, nghiêm túc,...) - Em và các bạn chuẩn bị những gì? (Sách giáo khoa, vở ghi, bút,,...) - Em có tâm trạng như thế nào? (Háo hức, tò mò, vui vẻ hoặc hơi lo lắng,...) b. Diễn biến giờ học và sự việc đáng nhớ - Thầy cô bắt đầu tiết học như thế nào? (Kiểm tra bài cũ, giới thiệu bài mới, đặt câu hỏi dẫn vào bài,...) - Nội dung bài học hôm ấy là gì? (Một câu chuyện, bài thơ, phép tính,...) - Thầy cô đã tổ chức những hoạt động gì? (Thảo luận nhóm, trò chơi học tập,...) - Em và các bạn đã tham gia như thế nào? (Sôi nổi phát biểu, hỗ trợ nhau,...) - Có sự việc bất ngờ hoặc thú vị nào xảy ra không? (Một câu trả lời hài hước, một thí nghiệm thành công hoặc thất bại,...) - Thầy cô đã có hành động hoặc lời nói nào khiến em nhớ nhất? (Động viên, khen ngợi,...) - Em cảm thấy thế nào trong lúc ấy? (Vui vẻ, hồi hộp, bất ngờ, xúc động,...) - Điều gì khiến giờ học trở nên đặc biệt với em? (Em hiểu bài hơn, vượt qua nỗi sợ,...) c. Kết thúc giờ học và cảm xúc của em - Cuối giờ, thầy cô đã làm gì? (Nhận xét tiết học, củng cố kiến thức,...) - Không khí lớp học lúc kết thúc ra sao? (Vui vẻ, hào hứng...) - Khi tiếng trống báo hết tiết vang lên, em cảm thấy thế nào? (Tiếc nuối, vui vẻ, lưu luyến,...) - Sau giờ học, em nhớ nhất hình ảnh, lời nói hoặc sự việc nào? (Nụ cười của thầy cô, khoảnh khắc cả lớp cùng vui,...) - Giờ học đã giúp em hiểu thêm điều gì? (Biết yêu thích việc học, tự tin hơn,...) III. Kết bài - Giờ học ấy để lại trong em cảm xúc gì? (Vui vẻ, xúc động,...) - Em nhớ nhất điều gì sau giờ học? - Em rút ra được bài học gì? (Học tập cần sự chủ động, kiên trì, tự tin và biết hợp tác với mọi người,...) - Em mong muốn điều gì? (Có thêm nhiều giờ học thú vị,...) Bài siêu ngắn Mẫu 1 Tiếng trống trường vang lên trong buổi sáng đầy nắng, báo hiệu một giờ học mới bắt đầu. Em nhớ nhất tiết Tiếng Việt hôm ấy, khi cô giáo tổ chức cho cả lớp cùng thảo luận về một câu chuyện. Đó là một giờ học nhẹ nhàng nhưng để lại trong em nhiều cảm xúc. Sau khi giới thiệu bài, cô chia lớp thành các nhóm để thảo luận về nội dung câu chuyện. Em cùng các bạn chăm chú đọc bài, trao đổi ý kiến và lần lượt trình bày suy nghĩ của mình. Ban đầu, em khá ngại phát biểu vì sợ câu trả lời của mình chưa chính xác. Thấy em còn rụt rè, cô mỉm cười động viên rằng em hãy mạnh dạn nói lên suy nghĩ của mình. Lời cô khiến em bình tĩnh và tự tin hơn trước các bạn. Khi em mạnh dạn đứng lên trả lời, cô chăm chú lắng nghe rồi gật đầu khen em đã biết suy nghĩ và trình bày rõ ràng. Các bạn trong nhóm cũng vui vẻ động viên khiến em càng thêm hào hứng. Nhờ sự hướng dẫn tận tình của cô, em không chỉ hiểu sâu hơn về bài học mà còn biết lắng nghe và tôn trọng ý kiến của bạn bè. Qua giờ học ấy, em nhận ra rằng chỉ cần mạnh dạn bước qua sự rụt rè, em sẽ khám phá được nhiều khả năng của chính mình. Tiếng trống báo hiệu hết tiết vang lên, em vẫn còn lưu luyến trước giờ học vừa qua. Em hiểu rằng một giờ học hay không chỉ giúp chúng ta có thêm kiến thức mà còn giúp mỗi người tự tin và trưởng thành hơn. Em sẽ luôn nhớ lời động viên của cô và cố gắng chủ động, tự tin trong những giờ học sau. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Buổi chiều hôm ấy, ánh nắng vàng nghiêng qua khung cửa sổ, trải những vệt sáng dài trên nền lớp học. Trong rất nhiều giờ học dưới mái trường, em nhớ nhất một tiết Khoa học vì lần đầu tiên em được tự tay thực hiện một thí nghiệm cùng các bạn. Giờ học ấy đã khiến em cảm nhận được niềm vui khi tự mình khám phá điều mới mẻ. Khi cô giáo bước vào lớp, cả lớp nhanh chóng lấy sách vở và những dụng cụ đã chuẩn bị từ trước. Cô chia chúng em thành từng nhóm rồi hướng dẫn cẩn thận các bước thực hiện thí nghiệm. Em cùng các bạn chăm chú làm theo lời cô và háo hức chờ đợi kết quả. Tuy nhiên, lần đầu tiên nhóm em thực hiện chưa đúng nên kết quả không giống như dự đoán. Em hơi thất vọng nhưng cô giáo đã đến tận nơi, nhẹ nhàng chỉ ra chỗ chưa chính xác và động viên chúng em thử lại. Nghe lời cô, cả nhóm cùng nhau kiểm tra từng bước rồi cẩn thận thực hiện lại từ đầu. Khi thí nghiệm thành công, chúng em vui mừng reo lên và cùng nhau chia sẻ nguyên nhân khiến kết quả thay đổi. Qua giờ học, em hiểu rằng kiến thức sẽ trở nên thú vị hơn khi chúng ta được tự mình quan sát, thực hành và tìm hiểu. Em cũng nhận ra rằng sự kiên nhẫn, tinh thần hợp tác và ý chí không bỏ cuộc sẽ giúp chúng ta vượt qua những khó khăn trong học tập. Khi tiếng trống vang lên, em vẫn nhìn những dụng cụ nhỏ trên bàn với niềm thích thú. Giờ học đã khép lại nhưng sự tò mò về thế giới xung quanh vẫn như một ngọn gió nhỏ thổi vào tâm trí em. Em mong sẽ có thêm nhiều tiết học được tự mình khám phá và học hỏi như thế. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Một giờ học đáng nhớ đôi khi không cần điều gì quá đặc biệt, chỉ cần một khoảnh khắc khiến trái tim ta rung lên. Với em, đó là tiết Mĩ thuật vào một buổi sáng cuối tuần, khi cô giáo cho cả lớp vẽ về ngôi nhà và những người thân yêu. Đó là giờ học đã để lại trong em một cảm giác thật ấm áp. Sau khi phát giấy, cô hướng dẫn chúng em lựa chọn màu sắc và tự do thể hiện những điều mình yêu thích. Em say mê vẽ mái nhà nhỏ, hàng cây xanh trước sân và những người thân đang đứng bên nhau. Trong lúc vẽ, em nhớ đến những bữa cơm gia đình và những buổi tối được quây quần bên bố mẹ. Khi xem tranh, cô giáo mỉm cười khen em biết đưa tình cảm của mình vào từng nét vẽ. Nghe lời nhận xét của cô, em vui đến mức cứ nhìn mãi bức tranh vừa hoàn thành. Các bạn cũng lần lượt giới thiệu những bức tranh của mình với những ý tưởng rất đáng yêu. Có bạn vẽ ngôi nhà bên cánh đồng, có bạn vẽ cả gia đình đang cùng nhau đi chơi nên lớp học trở nên rộn ràng tiếng cười. Qua những bức tranh đầy màu sắc, em hiểu rằng mỗi tác phẩm đều chứa đựng những tình cảm và ước mơ riêng của người vẽ. Giờ học ấy giúp em nhận ra rằng Mĩ thuật không chỉ dạy chúng em cách sử dụng màu sắc mà còn tạo cơ hội để chúng em thể hiện tình yêu đối với những người thân yêu. Tiếng trống cuối tiết vang lên, những chiếc bút màu lần lượt được cất vào hộp. Em nhìn bức tranh vừa hoàn thành và thấy lòng mình ấm áp. Giờ học ấy giống như một ô cửa nhỏ mở ra thế giới của yêu thương, để em biết trân trọng hơn những người luôn ở bên mình. Bài tham khảo Mẫu 1 Buổi sáng, nắng vàng nhẹ nhàng len qua những tán cây trước sân trường, tiếng chim ríu rít hòa cùng tiếng nói cười của học sinh tạo nên một khung cảnh thật tươi vui. Giữa những giờ học quen thuộc, em vẫn nhớ nhất một tiết Tiếng Việt vào đầu năm lớp Năm. Đó là giờ học cô giáo đã giúp em vượt qua sự rụt rè và khiến em nhận ra rằng mỗi lời động viên chân thành đều có thể tiếp thêm sức mạnh cho người khác. Tiếng trống báo hiệu tiết học vang lên, các bạn nhanh chóng trở về chỗ ngồi. Em lấy sách, vở và bút đặt ngay ngắn trên bàn rồi hồi hộp chờ cô giáo bước vào. Khi cô xuất hiện ở cửa lớp với nụ cười hiền, cả lớp đứng dậy chào cô. Sau khi kiểm tra bài cũ, cô giới thiệu bài học mới và viết những dòng chữ ngay ngắn lên bảng. Ánh nắng từ cửa sổ rọi xuống khiến những hạt bụi nhỏ lấp lánh trong không khí. Không gian lớp học dần trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng cô giảng bài và tiếng bút chạy trên trang vở. Đến phần thảo luận, cô đưa ra một câu hỏi yêu cầu chúng em trình bày suy nghĩ về nhân vật trong bài đọc. Các bạn lần lượt giơ tay, còn em cứ ngồi im vì sợ mình nói sai. Cô nhìn về phía em rồi nhẹ nhàng hỏi em có suy nghĩ gì. Em đứng lên, giọng còn nhỏ và hơi run. Khi em nói xong, cô mỉm cười và động viên rằng mỗi suy nghĩ chân thành đều đáng được lắng nghe. Cô còn giúp em bổ sung một vài ý để câu trả lời đầy đủ hơn. Lời cô giản dị nhưng khiến em cảm thấy tự tin. Em mạnh dạn nói rõ suy nghĩ của mình và nhận được sự hưởng ứng của các bạn. Khoảnh khắc ấy khiến em vui đến mức đôi má nóng bừng. Cuối giờ, cô nhận xét cả lớp và nhắc chúng em luôn chủ động suy nghĩ, không nên sợ mắc lỗi khi học tập. Tiếng trống báo hiệu hết tiết vang lên, các bạn bắt đầu thu dọn sách vở nhưng em vẫn ngồi lại vài giây. Em nhìn những dòng chữ trên bảng rồi nhớ đến lời cô. Nhờ giờ học ấy, em hiểu rằng kiến thức không chỉ đến từ sách vở mà còn đến từ sự tự tin, lòng kiên trì và những lời động viên đúng lúc. Từ hôm đó, em cố gắng giơ tay phát biểu nhiều hơn và không còn quá sợ những câu trả lời chưa hoàn hảo. Thời gian có thể làm nhiều giờ học trôi qua, nhưng có những tiết học vẫn ở lại trong kí ức như một trang vở được viết bằng những nét mực đặc biệt. Với em, giờ Tiếng Việt hôm ấy chính là một trang vở như thế. Em luôn biết ơn cô vì đã giúp em nhận ra khả năng của mình và mong rằng mình sẽ luôn giữ được sự tự tin, ham học để mỗi ngày đến trường đều là một ngày có ý nghĩa. Bài tham khảo Mẫu 2 Mùi nắng mới quyện trong hương cây cỏ ngoài sân trường, tiếng ve khe khẽ ngân lên đâu đó khiến buổi học hôm ấy mang một vẻ dịu dàng rất riêng. Đó là một tiết Khoa học vào buổi sáng mà em không thể nào quên. Không chỉ được khám phá một điều thú vị, em còn hiểu rằng khi làm việc cùng nhau, mỗi người đều có thể góp một phần nhỏ để tạo nên thành công chung. Khi tiếng trống vang lên, chúng em nhanh chóng ổn định chỗ ngồi. Cô giáo bước vào với một hộp dụng cụ trên tay khiến cả lớp lập tức tò mò. Sau khi chào lớp, cô giới thiệu nội dung bài học rồi chia chúng em thành từng nhóm. Mỗi nhóm được phát những dụng cụ cần thiết để thực hiện một thí nghiệm nhỏ. Em và các bạn háo hức đến mức liên tục trao đổi với nhau. Trên bàn là những vật dụng quen thuộc nhưng dưới sự hướng dẫn của cô, chúng bỗng trở nên thú vị như những món đồ trong một phòng khám phá. Cô hướng dẫn từng bước rồi để chúng em tự thực hiện. Nhóm em phân công nhau chuẩn bị dụng cụ, quan sát và ghi lại kết quả. Lần đầu tiên, chúng em làm chưa đúng nên kết quả không như mong đợi. Một bạn trong nhóm hơi thất vọng, còn em cũng bắt đầu lo rằng cả nhóm sẽ không hoàn thành nhiệm vụ. Cô đi đến, không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng hỏi chúng em đã kiểm tra lại từng bước chưa. Cả nhóm cùng xem lại và phát hiện mình đã bỏ sót một thao tác. Chúng em thử lại lần nữa. Khi kết quả xuất hiện đúng như cô hướng dẫn, cả nhóm vui mừng nhìn nhau. Em nhận ra rằng nếu biết hợp tác, bình tĩnh tìm nguyên nhân và kiên trì thử lại, khó khăn cũng có thể được giải quyết. Sau hoạt động, cô cho từng nhóm trình bày kết quả. Khi đến lượt nhóm em, chúng em cùng nhau nói rõ quá trình thực hiện và điều đã học được. Cô khen nhóm biết phối hợp và đặc biệt nhắc chúng em không nên nản lòng khi gặp thất bại. Những lời ấy khiến em nhớ mãi. Tiếng trống hết giờ vang lên, chúng em cẩn thận thu dọn dụng cụ. Trên đường ra khỏi lớp, em vẫn còn bàn luận với các bạn về thí nghiệm vừa thực hiện và cảm thấy giờ học trôi qua thật nhanh. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại tiết Khoa học ấy, em vẫn hình dung rõ những dụng cụ nhỏ trên mặt bàn và gương mặt rạng rỡ của các bạn khi thí nghiệm thành công. Giờ học đã cho em thêm kiến thức nhưng điều quý giá hơn là bài học về sự kiên trì và tinh thần hợp tác. Em hiểu rằng trong học tập cũng như cuộc sống, đôi khi điều quan trọng không phải là chưa từng thất bại mà là biết cùng nhau đứng lên và thử lại. Bài tham khảo Mẫu 3 Tiếng trống trường vang lên giữa buổi chiều trong veo, đánh thức cả dãy hành lang đang ngập nắng. Từ những ô cửa sổ, gió nhẹ đưa vào lớp hương cây xanh và tiếng lá xào xạc. Trong khung cảnh ấy, em nhớ nhất một tiết Mĩ thuật đã giúp em hiểu rằng mỗi bức tranh đều có thể cất giữ một câu chuyện và một tình yêu rất riêng. Hôm đó, cô giáo bước vào lớp với một xấp giấy trắng và hộp màu trên tay. Cả lớp lập tức xôn xao vì ai cũng đoán hôm nay sẽ có một tiết học thú vị. Sau khi kiểm tra dụng cụ, cô giới thiệu đề tài vẽ về gia đình. Cô hướng dẫn chúng em quan sát những hình ảnh quen thuộc rồi tự lựa chọn cách thể hiện. Em lấy bút chì, đặt tờ giấy trước mặt và bắt đầu suy nghĩ xem mình sẽ vẽ gì. Ngoài cửa sổ, ánh nắng nghiêng nghiêng phủ lên những chiếc bàn học, khiến không gian lớp học trở nên ấm áp. Em quyết định vẽ một bữa cơm gia đình. Trong tranh có ông bà, bố mẹ và em ngồi quanh chiếc bàn nhỏ. Em cẩn thận vẽ từng khuôn mặt, từng chiếc bát rồi thêm một ô cửa sổ có giàn hoa trước nhà. Ban đầu, em không hài lòng vì nét vẽ chưa được như ý. Em định xóa đi nhưng cô bước đến, nhìn bức tranh rồi hỏi em đang muốn thể hiện điều gì. Sau khi nghe em kể, cô bảo rằng điều quan trọng nhất không phải bức tranh hoàn hảo mà là tình cảm em gửi vào đó. Câu nói khiến em tiếp tục. Em tô màu thật cẩn thận, thêm ánh đèn vàng trên bàn ăn. Nhìn bức tranh dần hoàn thiện, em bỗng thấy lòng mình ấm áp như đang được trở về bên gia đình. Cuối giờ, cô mời một số bạn giới thiệu tranh trước lớp. Khi đến lượt, em hơi ngượng ngùng nhưng vẫn đứng lên kể về bức tranh của mình. Các bạn chăm chú lắng nghe rồi vỗ tay. Cô khen em biết thể hiện tình cảm qua những hình ảnh giản dị. Tiếng trống báo hết tiết vang lên, cả lớp thu dọn màu vẽ. Em cẩn thận đặt bức tranh vào cặp, trong lòng vui vẻ lạ thường. Em nhận ra rằng giờ học hôm ấy không chỉ dạy em cách vẽ mà còn nhắc em biết trân trọng những phút giây bình dị bên gia đình. Nhiều ngày đã trôi qua, bức tranh ấy có thể đã không còn nguyên vẹn như lúc mới vẽ, nhưng cảm xúc của em thì vẫn còn nguyên. Mỗi khi nhìn thấy một bữa cơm gia đình, em lại nhớ đến tiết Mĩ thuật hôm nào. Giờ học ấy giống như một khung cửa nhỏ mở ra để em nhìn thấy vẻ đẹp của tình thân và hiểu rằng những điều giản dị nhất đôi khi lại là những điều đáng quý nhất. Bài tham khảo Mẫu 4 Buổi sáng hôm ấy, bầu trời xanh trong, những đám mây trắng thong thả trôi phía trên mái trường. Sân trường vừa ồn ào bởi tiếng vui đùa của học sinh đã nhanh chóng trở nên yên tĩnh khi tiếng trống báo hiệu tiết học vang lên. Em vẫn nhớ tiết Toán hôm ấy, bởi đó là lần đầu em vượt qua cảm giác thất vọng khi giải mãi một bài toán khó và nhận ra giá trị của sự kiên trì. Cô giáo bước vào lớp, đặt sách lên bàn rồi mỉm cười chào chúng em. Sau khi kiểm tra bài cũ, cô viết một bài toán lên bảng và yêu cầu chúng em suy nghĩ. Nhìn những con số và dữ kiện, em cảm thấy khá tự tin vì nghĩ mình sẽ tìm ra cách giải nhanh. Em cẩn thận làm từng bước vào vở. Thế nhưng càng làm, em càng thấy rối. Em thử lại một lần, rồi một lần nữa nhưng đáp án vẫn không đúng. Xung quanh, một vài bạn đã bắt đầu hoàn thành bài khiến em càng sốt ruột. Cô đi xuống từng bàn kiểm tra. Khi đến chỗ em, cô nhìn bài rồi hỏi em đã thử tìm cách giải khác chưa. Em lắc đầu và thú nhận rằng mình không biết phải làm tiếp thế nào. Cô không đưa ngay đáp án mà gợi ý em đọc lại đề, xác định điều bài toán đã cho và điều cần tìm. Em bình tĩnh đọc lại từng câu. Bỗng nhiên, em nhận ra mình đã hiểu sai một dữ kiện. Em sửa lại cách làm rồi tiếp tục tính. Khi tìm được đáp án chính xác, em vui đến mức muốn reo lên. Cô mỉm cười và nói rằng điều đáng quý không phải là lúc nào cũng làm đúng ngay mà là không bỏ cuộc khi gặp khó khăn. Câu nói ấy khiến em nhớ mãi. Cuối tiết, cô chữa bài trên bảng và cho cả lớp cùng nhận xét. Em chăm chú nghe từng bước giải và ghi lại những điều mình còn thiếu. Khi tiếng trống vang lên, em vẫn còn nhìn bài toán trong vở. Một bài toán tưởng như nhỏ bé nhưng đã cho em một bài học lớn. Từ hôm đó, mỗi khi gặp bài khó, em không còn vội nản mà cố gắng đọc kĩ, suy nghĩ và thử những cách khác nhau. Thời gian trôi qua, em đã gặp thêm nhiều bài toán khó hơn, nhưng tiết Toán ấy vẫn là một dấu mốc đáng nhớ. Nó dạy em rằng con đường học tập không phải lúc nào cũng bằng phẳng, nhưng chỉ cần kiên trì, ta sẽ có thể tìm thấy lối đi của mình. Em biết ơn cô giáo vì đã không làm bài thay em mà giúp em tự tìm ra câu trả lời bằng chính sự cố gắng của mình. Bài tham khảo Mẫu 5 Có những buổi học khép lại cùng tiếng trống trường, nhưng dư âm của nó vẫn theo ta rất lâu. Với em, một tiết Lịch sử vào buổi sáng đầu tuần là giờ học như thế. Hôm ấy, qua lời kể đầy cảm xúc của thầy giáo, những câu chuyện về quá khứ bỗng trở nên gần gũi, khiến em thêm yêu quê hương và biết trân trọng cuộc sống bình yên hôm nay. Trước giờ học, lớp em vẫn còn rộn ràng tiếng nói chuyện. Khi tiếng trống vang lên, các bạn nhanh chóng trở về chỗ ngồi. Thầy giáo bước vào với một tập tài liệu trên tay. Sau lời chào, thầy không mở sách ngay mà chiếu lên bảng một số hình ảnh cũ. Những con đường, mái nhà và con người trong ảnh khiến cả lớp tò mò. Thầy đặt câu hỏi để chúng em đoán xem những hình ảnh ấy gắn với sự kiện nào. Không khí lớp học lập tức trở nên sôi nổi. Những cánh tay lần lượt giơ lên, còn em cũng chăm chú theo dõi từng hình ảnh. Sau đó, thầy kể cho chúng em nghe về một giai đoạn lịch sử của dân tộc. Giọng thầy lúc trầm, lúc vang, lúc lại chậm rãi như dẫn chúng em trở về một thời xa xưa. Thầy kể về những con người đã sống, chiến đấu và hi sinh vì quê hương. Cả lớp dần im lặng. Em nhìn những bức ảnh cũ trên bảng và tưởng tượng về những con người trong đó. Em nhận ra lịch sử không chỉ là những ngày tháng và sự kiện cần ghi nhớ mà còn là câu chuyện về bao con người đã góp phần làm nên đất nước hôm nay. Trong lòng em dâng lên niềm xúc động và tự hào khó tả. Cuối giờ, thầy yêu cầu mỗi bạn nói một điều mình nhớ nhất sau bài học. Khi đến lượt, em nói rằng mình ấn tượng nhất với sự hi sinh của những người đi trước và thấy biết ơn cuộc sống hòa bình hôm nay. Thầy mỉm cười rồi nhắc chúng em phải biết trân trọng hiện tại bằng cách học tập và sống có trách nhiệm. Tiếng trống báo hết tiết vang lên, nhưng cả lớp dường như vẫn còn lưu luyến câu chuyện vừa nghe. Em cẩn thận ghi lại những điều mình nhớ vào cuối trang vở. Chiều hôm ấy, khi bước qua sân trường, em nhìn lá cờ đỏ đang tung bay trong gió và bất giác nhớ đến giờ Lịch sử buổi sáng. Bài học đã kết thúc nhưng những suy nghĩ mà nó gieo vào lòng em vẫn tiếp tục lớn lên. Em hiểu rằng mỗi trang lịch sử đều là một lời nhắc nhở về lòng biết ơn, niềm tự hào và trách nhiệm. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để những điều mình được hưởng hôm nay luôn được tiếp nối bằng những điều tốt đẹp trong tương lai. Bài tham khảo Mẫu 6 Buổi sáng đầu đông, gió khẽ luồn qua những tán cây, mang theo chút se lạnh vào sân trường. Những vệt nắng mỏng trải trên hành lang, tiếng bước chân học sinh vang lên rộn ràng trước giờ vào lớp. Giữa những tiết học đã đi qua, em vẫn nhớ nhất một giờ Tiếng Việt vào một ngày như thế. Đó là tiết học giúp em hiểu rằng một câu chuyện hay không chỉ mang đến kiến thức mà còn có thể đánh thức trong lòng người đọc những tình cảm thật đẹp. Khi tiếng trống vang lên, chúng em nhanh chóng ngồi ngay ngắn. Cô giáo bước vào lớp với một quyển sách trên tay và nụ cười dịu dàng. Sau khi ổn định lớp, cô giới thiệu bài đọc rồi yêu cầu chúng em đọc thầm và tìm những chi tiết khiến mình ấn tượng. Em chăm chú đọc từng dòng, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn cô đang đi nhẹ nhàng giữa các dãy bàn. Ngoài cửa sổ, những chiếc lá vàng khẽ rung trong gió, khiến lớp học càng trở nên yên tĩnh và ấm áp. Đến phần trao đổi, cô hỏi chúng em cảm nhận gì về nhân vật chính. Nhiều bạn mạnh dạn phát biểu, còn em vẫn chưa dám giơ tay. Sau một lúc suy nghĩ, em lấy hết can đảm đứng lên chia sẻ. Giọng em ban đầu còn nhỏ nhưng càng nói càng tự tin. Cô chăm chú lắng nghe rồi gật đầu, bổ sung thêm một vài ý để em hiểu sâu hơn về nhân vật. Cô còn khen em đã biết liên hệ câu chuyện với cuộc sống. Lời khen ấy khiến em vui vô cùng. Em nhận ra rằng chỉ cần mạnh dạn bước qua sự ngại ngùng, mình sẽ khám phá được nhiều điều thú vị trong chính bản thân. Cuối giờ, cô cho cả lớp nhắc lại những nội dung quan trọng rồi giao nhiệm vụ về nhà. Tiếng trống vang lên, các bạn bắt đầu cất sách vở, nhưng em vẫn còn nghĩ về câu chuyện vừa học. Em nhớ nhất khoảnh khắc mình đứng trước lớp và nhận được ánh mắt khích lệ của cô. Giờ học ấy giúp em hiểu rằng học tập không phải chỉ là ghi nhớ kiến thức mà còn là cơ hội để suy nghĩ, chia sẻ và trưởng thành hơn từng ngày. Đến giờ, mỗi khi mở sách Tiếng Việt, em lại nhớ đến buổi sáng se lạnh năm ấy. Những chiếc lá vàng ngoài cửa sổ có thể đã rơi hết, nhưng cảm giác ấm áp trong lòng em thì vẫn còn nguyên. Em biết ơn cô vì đã giúp em có thêm tự tin và hiểu rằng mỗi người đều có những suy nghĩ đáng quý nếu biết mạnh dạn cất lời. Em sẽ luôn giữ kỉ niệm ấy như một dấu son nhỏ trong những năm tháng học trò. Bài tham khảo Mẫu 7 Mưa vừa dứt sau một đêm dài, sân trường còn đọng những vũng nước nhỏ phản chiếu bầu trời trong xanh. Tiếng chim gọi nhau trên những vòm cây nghe trong trẻo lạ thường. Hôm ấy, em có một tiết Khoa học mà đến tận bây giờ vẫn nhớ rõ, bởi lần đầu tiên em được quan sát một hiện tượng ngay trước mắt và tự mình tìm ra lời giải. Cô giáo bước vào lớp với một chiếc khay nhỏ trên tay. Cả lớp lập tức tò mò nhìn theo. Cô đặt khay lên bàn rồi hỏi chúng em vì sao một số vật có thể nổi trên mặt nước, còn một số vật lại chìm xuống. Những cánh tay nhanh chóng giơ lên. Cô không vội đưa ra câu trả lời mà chia lớp thành các nhóm để chúng em tự quan sát. Nhóm em nhận được một chiếc cốc nước và một số đồ vật nhỏ để thử nghiệm. Ai cũng háo hức chờ đợi. Em cùng các bạn lần lượt thả từng vật vào nước rồi ghi lại kết quả. Có vật vừa chạm mặt nước đã chìm xuống, có vật lại nổi lên khiến chúng em ngạc nhiên. Một bạn trong nhóm đưa ra dự đoán, bạn khác lại giải thích theo cách riêng. Chúng em tranh luận sôi nổi nhưng vẫn lắng nghe nhau. Khi cả nhóm chưa thống nhất, cô đến gần và đặt thêm một câu hỏi để chúng em tự suy nghĩ. Nhờ vậy, chúng em dần tìm ra nguyên nhân. Em rất vui khi nhận ra mình có thể tự khám phá kiến thức thay vì chỉ nghe cô giảng. Cuối tiết, cô cho các nhóm trình bày kết quả. Nhóm em được nhận xét là biết quan sát và phối hợp tốt. Cô nhắc rằng khoa học bắt đầu từ những câu hỏi rất nhỏ và sự tò mò chính là động lực giúp con người khám phá thế giới. Lời cô khiến em suy nghĩ rất nhiều. Khi tiếng trống vang lên, em vẫn còn nhìn chiếc cốc nước trên bàn, cảm thấy một vật dụng quen thuộc cũng có thể trở thành cánh cửa mở ra những điều mới mẻ. Giờ học ấy đã qua nhưng niềm tò mò mà nó gieo vào lòng em vẫn còn. Em hiểu rằng mỗi bài học sẽ trở nên thú vị hơn nếu mình chủ động quan sát, đặt câu hỏi và tự tìm kiếm câu trả lời. Từ đó, em không còn xem những điều nhỏ bé xung quanh là bình thường nữa. Biết đâu phía sau một giọt nước, một chiếc lá hay một viên sỏi lại đang ẩn chứa cả một câu chuyện thú vị chờ em khám phá. Bài tham khảo Mẫu 8 Tiếng đàn từ phòng bên cạnh vang lên khe khẽ trong giờ ra chơi, hòa cùng tiếng cười của các bạn tạo thành một bản nhạc trong trẻo của tuổi học trò. Khi tiếng trống báo hiệu tiết Âm nhạc vang lên, cả lớp nhanh chóng trở về chỗ ngồi. Đó là một giờ học mà em luôn nhớ bởi em đã lần đầu tiên vượt qua sự ngại ngùng để đứng trước lớp thể hiện một bài hát. Cô giáo bước vào với cây đàn trên tay. Sau khi chào lớp, cô cho chúng em khởi động bằng một vài bài luyện giọng đơn giản. Tiếng hát ban đầu còn nhỏ nhưng dần dần trở nên rõ ràng và đều hơn. Sau đó, cô chia lớp thành từng nhóm để luyện một bài hát. Em được các bạn trong nhóm động viên cùng tham gia. Tuy rất thích bài hát nhưng em vẫn hơi lo vì trước đây chưa từng đứng trước nhiều người để hát. Khi cô gọi từng nhóm lên trình bày, tim em đập nhanh hơn. Đến lượt nhóm mình, em bước lên phía trước cùng các bạn. Những ánh mắt trong lớp khiến em hơi bối rối. Thế nhưng khi tiếng đàn vang lên, em cố gắng bình tĩnh và hát theo. Một lúc sau, em quên mất cảm giác ngại ngùng và hòa vào giọng hát của cả nhóm. Khi bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên. Cô giáo mỉm cười khen chúng em và đặc biệt động viên em vì đã mạnh dạn hơn. Lời cô khiến em thấy vui và tự hào về chính mình. Cuối tiết, cô nhận xét phần trình bày của từng nhóm rồi nhắc chúng em rằng âm nhạc không chỉ cần đúng giai điệu mà còn cần sự tự tin và cảm xúc. Tiếng trống vang lên, em cùng các bạn cất sách vở và vẫn còn bàn luận về phần trình diễn. Em nhận ra rằng nếu luôn sợ hãi trước điều mình chưa từng thử, em sẽ bỏ lỡ rất nhiều cơ hội để khám phá bản thân. Chỉ cần có bạn bè bên cạnh và dám bước lên một bước, mọi chuyện có thể trở nên nhẹ nhàng hơn. Sau giờ học, tiếng đàn dường như vẫn còn ngân trong tâm trí em. Em nhớ nụ cười của cô, những ánh mắt động viên của các bạn và khoảnh khắc mình đứng trước lớp. Giờ Âm nhạc ấy không chỉ đem đến cho em niềm vui mà còn tặng em một bài học về sự tự tin. Em tin rằng những giai điệu của ngày hôm đó sẽ còn vang mãi trong kí ức tuổi học trò của mình. Bài tham khảo Mẫu 9 Mùa thu ghé qua sân trường bằng những cơn gió dịu nhẹ và những chiếc lá vàng khẽ rơi trên lối đi. Trong một buổi học như thế, em đã có một tiết Lịch sử đáng nhớ. Điều đặc biệt là hôm ấy, thầy giáo không chỉ giảng bài mà còn đưa chúng em trở về quá khứ bằng những câu chuyện sống động. Khi bước vào lớp, thầy mang theo một chiếc hộp nhỏ chứa những bức ảnh cũ. Sau khi ổn định lớp, thầy lần lượt đưa từng bức ảnh cho chúng em quan sát. Những khuôn mặt, con đường và mái nhà trong ảnh đều mang vẻ xa xưa khiến cả lớp tò mò. Thầy đặt câu hỏi để chúng em suy đoán về hoàn cảnh ra đời của những bức ảnh ấy. Không khí lớp học nhanh chóng trở nên sôi nổi. Những cánh tay giơ lên liên tục, tiếng trao đổi vang lên khắp các nhóm. Sau đó, thầy kể về cuộc sống của người dân trong những năm tháng khó khăn của đất nước. Giọng thầy lúc trầm xuống, lúc lại vang lên đầy hào hứng. Chúng em chăm chú lắng nghe từng câu chuyện. Có những chi tiết khiến cả lớp bật cười, cũng có những câu chuyện khiến không gian trở nên im lặng. Em đặc biệt ấn tượng khi thầy kể về những người trẻ đã gác lại ước mơ riêng để góp sức cho quê hương. Nhìn những bức ảnh cũ trên tay, em chợt thấy lịch sử không còn là những dòng chữ khô khan trong sách. Đó là cuộc sống, là tuổi trẻ và là những con người từng tồn tại thật sự. Cuối tiết, thầy yêu cầu chúng em viết một điều mình muốn ghi nhớ nhất. Em viết rằng mình muốn trân trọng hơn cuộc sống bình yên hiện tại và cố gắng học tập để trở thành người có ích. Thầy đọc một số câu trả lời rồi nhận xét. Khi tiếng trống hết tiết vang lên, em vẫn còn ngồi nhìn những bức ảnh cũ. Em thấy mình vừa học được kiến thức vừa nhận được một lời nhắc nhở về lòng biết ơn. Rời khỏi lớp học, em bước chậm hơn trên hành lang ngập nắng. Một giờ Lịch sử chỉ kéo dài vài chục phút nhưng đã mở ra trước mắt em cả một khoảng thời gian rộng lớn. Em hiểu rằng học lịch sử là để biết mình đến từ đâu và trân trọng những gì đang có. Em mong mình sẽ luôn giữ được sự tò mò và lòng biết ơn mà giờ học hôm ấy đã gieo vào tâm hồn. Bài tham khảo Mẫu 10 Ánh nắng cuối buổi chiều nghiêng qua khung cửa sổ, phủ lên những trang vở một màu vàng dịu. Ngoài sân, tiếng chim gọi nhau về tổ xen lẫn tiếng lá cây xào xạc. Trong khung cảnh yên bình ấy, em nhớ đến một tiết Toán đặc biệt, khi em và các bạn cùng nhau giải một bài toán khó và cuối cùng tìm ra đáp án bằng sự đoàn kết. Ngay khi bước vào lớp, cô giáo đã viết một bài toán lên bảng. Nhìn những dữ kiện dài, em cảm thấy hơi lo. Cô không yêu cầu chúng em làm cá nhân mà chia lớp thành các nhóm nhỏ. Em cùng ba bạn ngồi lại, đọc đề và tìm cách giải. Mỗi người đưa ra một cách khác nhau. Có lúc chúng em tranh luận vì không biết cách nào đúng. Cô đi quanh lớp, quan sát rồi đặt những câu hỏi gợi mở để chúng em tự tìm hướng đi. Nhóm em thử nhiều cách nhưng vẫn chưa tìm được đáp án. Một bạn đề nghị vẽ sơ đồ để dễ hình dung. Chúng em làm theo và bất ngờ nhận ra mối liên hệ giữa các dữ kiện. Từ đó, từng bước giải dần hiện ra. Cả nhóm cùng tính toán, kiểm tra rồi cuối cùng tìm được đáp án chính xác. Em vui đến mức đập nhẹ tay xuống bàn. Khi trình bày trước lớp, cô khen nhóm em biết lắng nghe và kết hợp ý tưởng của nhau. Em hiểu rằng một bài toán khó có thể trở nên dễ dàng hơn khi mọi người cùng suy nghĩ và không ai bỏ cuộc. Cuối giờ, cô nhắc chúng em ghi nhớ cách giải và quan trọng hơn là biết hợp tác trong học tập. Tiếng trống vang lên, các bạn nhanh chóng thu dọn sách vở. Em nhìn bài toán trên bảng rồi mỉm cười. Ban đầu nó khiến em lo lắng, nhưng cuối cùng lại trở thành một kỉ niệm vui. Em nhận ra rằng mỗi người có một cách suy nghĩ riêng và khi biết lắng nghe nhau, chúng em có thể tạo nên một kết quả tốt hơn. Ngoài cửa sổ, ánh chiều vẫn lặng lẽ phủ lên hàng cây. Em bước ra khỏi lớp với cảm giác nhẹ nhõm và vui vẻ. Tiết Toán hôm ấy dạy em không chỉ cách giải một bài toán mà còn dạy em cách cùng bạn bè vượt qua khó khăn. Sau này, mỗi khi gặp một việc khó, em sẽ nhớ đến bài học ấy và tự nhắc mình rằng sự kiên trì cùng tinh thần đoàn kết có thể giúp ta tìm thấy con đường tưởng như đang bị che khuất. Bài tham khảo Mẫu 11 Nắng sớm trải nhẹ trên sân trường, những giọt sương còn long lanh trên đầu ngọn cỏ. Tiếng trống vang lên báo hiệu tiết học mới, kéo em trở về với không gian quen thuộc của lớp học. Trong rất nhiều giờ học đã trải qua, em nhớ nhất một tiết Tiếng Việt khi cô giáo tổ chức cho cả lớp hóa thân vào các nhân vật trong một câu chuyện. Giờ học ấy khiến em vừa vui vẻ vừa hiểu sâu hơn về bài học mà cô muốn gửi gắm. Sau khi ổn định lớp, cô giới thiệu bài học rồi kể sơ qua nội dung câu chuyện. Thay vì chỉ đọc sách như thường lệ, cô chia lớp thành từng nhóm và giao cho mỗi nhóm một nhân vật. Em được phân vai một nhân vật khá nhút nhát nên lúc đầu hơi lo. Các bạn trong nhóm cùng nhau đọc lại nội dung, tập lời thoại và bàn cách thể hiện. Không khí lớp học nhanh chóng trở nên rộn ràng. Tiếng cười, tiếng trao đổi và những câu nói thử vang lên khắp các dãy bàn. Đến phần trình diễn, từng nhóm lần lượt đứng trước lớp. Khi nhóm em bước lên, em vẫn còn hồi hộp. Nhưng nhìn những người bạn đang cố gắng hết sức, em lấy lại bình tĩnh và nhập vai. Có một đoạn em quên mất lời, cả nhóm khựng lại trong giây lát. Một bạn lập tức nhắc nhỏ giúp em, nhờ đó em tiếp tục câu chuyện. Khi phần trình diễn kết thúc, cả lớp vỗ tay, cô giáo mỉm cười khen chúng em biết hỗ trợ nhau. Cô còn hỏi chúng em cảm nhận gì về nhân vật. Qua những lời chia sẻ của các bạn, em hiểu rằng bài học không chỉ nằm trong câu chuyện mà còn nằm ở cách chúng em biết lắng nghe, hợp tác và giúp đỡ nhau. Cuối giờ, cô nhận xét từng nhóm và nhắc chúng em rằng khi học một câu chuyện, điều quan trọng là hiểu được ý nghĩa phía sau những sự việc. Tiếng trống vang lên, các bạn thu dọn sách vở nhưng vẫn còn bàn luận về những tình huống hài hước vừa xảy ra. Em cảm thấy tiếc vì tiết học trôi qua quá nhanh. Trên đường ra khỏi lớp, em vẫn nhớ khoảnh khắc người bạn nhắc lời giúp mình và càng thêm quý trọng tình bạn trong lớp. Một tiết học chỉ kéo dài chưa đầy một giờ nhưng có thể để lại một kỉ niệm thật lâu. Với em, giờ Tiếng Việt hôm ấy giống như một sân khấu nhỏ, nơi em học được cả kiến thức lẫn cách đồng hành cùng bạn bè. Em sẽ luôn nhớ tiếng cười, những ánh mắt động viên và lời nhận xét của cô. Nhờ giờ học ấy, em hiểu rằng khi chúng ta biết tin tưởng và giúp đỡ nhau, mỗi bài học sẽ trở nên gần gũi và ý nghĩa hơn. Bài tham khảo Mẫu 12 Buổi sáng hôm ấy, bầu trời xanh trong, những đám mây trắng lững lờ trôi trên mái trường. Tiếng trống vang lên, các bạn nhanh chóng trở về lớp để bắt đầu tiết Mĩ thuật. Em không ngờ rằng một giờ học tưởng như bình thường lại giúp em khám phá ra một khả năng mà trước đó em chưa từng nhận thấy ở bản thân. Cô giáo phát cho mỗi bạn một tờ giấy và yêu cầu vẽ một bức tranh về ngôi trường trong mơ. Em ngồi nhìn tờ giấy trắng khá lâu vì không biết bắt đầu từ đâu. Các bạn xung quanh đã bắt tay vào vẽ, còn em vẫn loay hoay với chiếc bút chì. Cô đi tới, không thúc giục mà nhẹ nhàng hỏi em muốn ngôi trường của mình có những gì. Câu hỏi của cô khiến em bắt đầu tưởng tượng. Em nghĩ đến một ngôi trường có thật nhiều cây xanh, một khu vườn nhỏ và những chiếc ghế đá dưới bóng cây. Em bắt đầu phác những nét đầu tiên. Mái trường hiện ra giữa trang giấy, bên cạnh là hàng cây và một khu vui chơi. Em còn vẽ các bạn đang đọc sách dưới gốc cây. Có lúc nét vẽ bị lệch, em định xóa đi nhưng cô bảo rằng em có thể biến nó thành một chi tiết mới. Em thử làm theo và bất ngờ thấy bức tranh trở nên thú vị hơn. Khi hoàn thành, em nhìn tác phẩm của mình với niềm vui khó tả. Cô nhận xét rằng bức tranh có nhiều ý tưởng đẹp và quan trọng nhất là em đã dám thử sức. Cuối giờ, cô cho chúng em đặt tranh lên bàn để cùng quan sát. Mỗi bức tranh có một vẻ riêng. Có bạn vẽ trường học giữa khu vườn, có bạn vẽ thư viện lớn, có bạn lại vẽ một sân chơi đầy màu sắc. Em nhận ra rằng cùng một đề bài nhưng mỗi người có thể tạo nên một thế giới khác nhau. Khi tiếng trống vang lên, em cẩn thận cất bức tranh vào cặp. Giờ học ấy giúp em hiểu rằng sáng tạo không phải là làm mọi thứ thật hoàn hảo mà là dám nghĩ, dám thử và biến ý tưởng của mình thành điều cụ thể. Chiều hôm đó, em mang bức tranh về nhà và đặt lên bàn học. Mỗi lần nhìn nó, em lại nhớ đến tờ giấy trắng ban đầu và cảm giác bối rối của mình. Nhờ cô giáo, em hiểu rằng đôi khi điều khiến ta tiến bộ không phải một lời chỉ dẫn dài mà chỉ là một câu hỏi đúng lúc. Giờ Mĩ thuật ấy đã để lại trong em một niềm tin rằng nếu dám bắt đầu, em sẽ có thể tạo ra những điều mà trước đây mình chưa từng nghĩ tới. Bài tham khảo Mẫu 13 Ngoài sân, những cánh phượng cuối mùa khẽ rung trong gió, vài chiếc lá đỏ rơi xuống lối đi như những mảnh màu nhỏ của mùa hè. Trong một buổi sáng như thế, em có một giờ Khoa học thật đáng nhớ. Hôm ấy, cô giáo không chỉ dạy chúng em kiến thức mà còn giúp em nhận ra rằng bảo vệ môi trường bắt đầu từ những việc rất gần gũi. Cô bước vào lớp với một chậu cây nhỏ trên tay. Cả lớp tò mò nhìn theo. Cô đặt chậu cây lên bàn rồi hỏi chúng em cây cần những gì để sống khỏe mạnh. Các bạn lần lượt trả lời về nước, ánh sáng, không khí và đất. Sau đó, cô chia lớp thành các nhóm để quan sát cây và tìm hiểu cách chăm sóc. Nhóm em được giao nhiệm vụ kiểm tra đất và ghi lại những đặc điểm của cây. Chúng em cùng nhau quan sát từng chiếc lá, thân cây và phần đất trong chậu. Khi thảo luận, một bạn nhận xét rằng cây trong chậu có vài chiếc lá hơi vàng. Cả nhóm tìm nguyên nhân và đưa ra nhiều dự đoán. Có bạn cho rằng cây thiếu nước, bạn khác lại nghĩ cây đặt ở nơi quá ít ánh sáng. Cô không nói ngay đáp án mà hướng dẫn chúng em tìm hiểu từng khả năng. Sau khi quan sát kĩ, chúng em nhận ra cây được đặt ở góc lớp khá tối. Cô giải thích thêm về vai trò của ánh sáng đối với cây xanh. Em thấy bài học trở nên thật gần gũi vì chỉ một chậu cây nhỏ cũng giúp chúng em hiểu thêm về thiên nhiên. Cuối tiết, cô nhắc chúng em hãy biết chăm sóc cây xanh và giữ gìn môi trường xung quanh. Cả lớp cùng thống nhất sẽ chăm sóc những chậu cây trong lớp theo từng ngày. Khi tiếng trống vang lên, em nhìn chậu cây xanh nhỏ trên bàn và thấy nó như một người bạn. Em hiểu rằng bảo vệ môi trường không nhất thiết phải bắt đầu từ những việc lớn lao. Chỉ cần không vứt rác bừa bãi, tiết kiệm nước, chăm sóc cây xanh, chúng em cũng có thể góp phần làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Sau giờ học, em đi qua sân trường và nhìn những hàng cây đang rung rinh trong gió với một cảm giác khác hẳn. Em không còn chỉ nhìn chúng như một phần quen thuộc của sân trường mà biết nghĩ đến công sức chăm sóc và giá trị của cây xanh. Giờ Khoa học hôm ấy đã gieo vào em một hạt mầm nhỏ của ý thức. Em mong hạt mầm ấy sẽ lớn dần theo năm tháng để em luôn biết yêu thiên nhiên và có trách nhiệm với môi trường quanh mình. Bài tham khảo Mẫu 14 Một buổi chiều cuối tuần, khi ánh nắng đã dịu và những cơn gió bắt đầu mát hơn, em bước vào lớp với tâm trạng khá mệt sau một ngày học. Thế nhưng tiết Đạo đức hôm ấy lại khiến em tỉnh táo và chăm chú từ đầu đến cuối. Đó là giờ học đã giúp em hiểu sâu sắc hơn về cách cư xử với những người xung quanh. Cô giáo bắt đầu tiết học bằng một tình huống nhỏ. Cô kể về một bạn học sinh vô tình làm mất đồ của bạn khác rồi không dám nhận lỗi. Sau đó, cô đặt câu hỏi rằng nếu là nhân vật trong câu chuyện, chúng em sẽ làm gì. Cả lớp nhanh chóng chia thành những nhóm nhỏ để trao đổi. Em cùng các bạn đưa ra nhiều ý kiến. Có bạn cho rằng cần xin lỗi, có bạn nói phải tìm cách sửa lỗi, còn em nghĩ trước hết cần thành thật với người bị ảnh hưởng. Khi các nhóm trình bày, có một ý kiến khiến cả lớp tranh luận khá sôi nổi. Cô không phê bình mà để chúng em tự phân tích đúng sai. Cô hỏi nếu ai cũng cố che giấu lỗi lầm thì điều gì sẽ xảy ra. Câu hỏi ấy khiến em suy nghĩ. Em nhận ra rằng mắc lỗi không phải điều đáng sợ nhất, điều đáng sợ hơn là biết mình sai nhưng không dám chịu trách nhiệm. Cuối cùng, cả lớp thống nhất rằng khi làm sai, chúng ta cần thành thật nhận lỗi, tìm cách sửa chữa và rút kinh nghiệm. Cô mỉm cười, khen chúng em biết lắng nghe và tôn trọng ý kiến của nhau. Cuối tiết, cô nhắc chúng em hãy sống chân thành, biết nhận lỗi và biết tha thứ cho người khác khi họ thực sự muốn sửa sai. Tiếng trống vang lên, các bạn lần lượt đứng dậy nhưng câu chuyện vẫn tiếp tục được bàn luận ở hành lang. Em bước ra khỏi lớp mà lòng có nhiều suy nghĩ. Em hiểu rằng bài học hôm nay không chỉ dành cho một tình huống trong sách mà còn có thể giúp em cư xử tốt hơn trong cuộc sống. Ánh chiều phủ nhẹ lên sân trường, những bóng cây kéo dài trên lối đi. Em chợt thấy một giờ học có thể giống như một chiếc gương nhỏ, giúp mỗi người nhìn lại chính mình. Tiết Đạo đức ấy đã để lại trong em một bài học giản dị nhưng sâu sắc về sự trung thực và trách nhiệm. Em tự nhủ sẽ luôn dũng cảm nhận lỗi khi mình làm sai và cố gắng sửa chữa bằng những hành động chân thành. Bài tham khảo Mẫu 15 Mùi giấy mới và tiếng lật sách khe khẽ đã tạo nên một âm thanh quen thuộc của những giờ học. Hôm ấy, trong tiết Thư viện, cô giáo không yêu cầu chúng em làm bài tập như thường lệ mà cho mỗi bạn tự chọn một cuốn sách để đọc và chia sẻ điều mình thích nhất. Chính giờ học nhẹ nhàng ấy lại trở thành một trong những kỉ niệm đẹp của em dưới mái trường. Cô đưa chúng em đến thư viện vào một buổi sáng trời dịu mát. Những giá sách cao xếp đầy truyện và sách kiến thức khiến em thích thú. Em đi chậm giữa các kệ sách, ngón tay lướt qua những gáy sách nhiều màu sắc rồi chọn một cuốn truyện mà mình yêu thích. Cả lớp ngồi thành từng nhóm nhỏ. Không gian thư viện yên tĩnh, chỉ còn tiếng lật trang sách và những tiếng thì thầm trao đổi. Sau thời gian đọc, cô yêu cầu mỗi bạn chia sẻ một điều đáng nhớ trong cuốn sách mình vừa chọn. Ban đầu em hơi ngại vì sợ nói chưa hay. Nhưng nhìn các bạn lần lượt kể lại những điều mình thích, em cũng mạnh dạn đứng lên. Em chia sẻ về nhân vật khiến mình ấn tượng nhất và bài học em nhận được. Cô chăm chú lắng nghe rồi hỏi thêm một vài câu. Các bạn cũng chia sẻ những suy nghĩ khác nhau. Em bất ngờ nhận ra cùng một cuốn sách nhưng mỗi người lại có thể cảm nhận một điều riêng. Nhờ vậy, em thấy việc đọc sách trở nên thú vị hơn rất nhiều. Cuối tiết, cô cho chúng em tự do chọn thêm một cuốn sách để mang về đọc. Trước khi rời thư viện, em quay lại nhìn những giá sách im lặng dưới ánh nắng. Em thấy nơi đây giống như một kho báu lớn, chỉ cần mở một cuốn sách là có thể bước vào một thế giới khác. Tiết học không có bảng đen, phấn trắng hay những bài kiểm tra, nhưng lại giúp em hiểu rằng đọc sách là một cách học hỏi rất tự nhiên và giàu niềm vui. Trên đường trở về lớp, cuốn sách nằm gọn trong tay em như một món quà nhỏ. Em biết giờ Thư viện ấy sẽ còn ở lại rất lâu trong kí ức. Nó khiến em yêu hơn những trang sách và hiểu rằng tri thức không chỉ nằm trong những bài học trên lớp mà còn rộng mở trong từng trang sách ta đọc. Em mong mình sẽ luôn giữ được niềm say mê đọc sách để mỗi lần mở sách lại là một lần bước vào một chân trời mới.
|






Danh sách bình luận