Viết bài văn Kể câu chuyện có 3 nhân vật: bà mẹ ốm, người con bằng tuổi em và một bà tiên- Giới thiệu hai mẹ con sống trong một ngôi nhà nhỏ, cuộc sống tuy khó khăn nhưng luôn yêu thương nhau. - Một ngày nọ, người mẹ bị ốm nặng khiến người con rất lo lắng. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết 1. Mở bài - Giới thiệu hai mẹ con sống trong một ngôi nhà nhỏ, cuộc sống tuy khó khăn nhưng luôn yêu thương nhau. - Một ngày nọ, người mẹ bị ốm nặng khiến người con rất lo lắng. 2. Thân bài - Người con hết lòng chăm sóc mẹ - Người con ngày đêm ở bên chăm sóc mẹ. - Em nấu cháo, lấy nước và động viên mẹ mau khỏe lại. - Thấy bệnh tình của mẹ không thuyên giảm, em quyết tâm đi tìm thuốc chữa bệnh cho mẹ. - Người con lên đường tìm loại thuốc quý. - Trên đường đi, em gặp nhiều khó khăn như đường xa, rừng rậm và thời tiết khắc nghiệt. - Dù mệt mỏi, em vẫn không bỏ cuộc vì thương mẹ. - Bà tiên xuất hiện và thử lòng người con. - Người con thể hiện sự thật thà, chăm chỉ và lòng hiếu thảo. - Cảm động trước tấm lòng của em, bà tiên tặng một loại thuốc quý để cứu mẹ. - Người con mang thuốc về cho mẹ uống.Chẳng bao lâu sau, mẹ khỏe lại. - Hai mẹ con vô cùng vui mừng và hạnh phúc. 3. Kết bài - Câu chuyện giúp em hiểu rằng lòng hiếu thảo và sự cố gắng sẽ được đền đáp bằng những điều tốt đẹp. Bài siêu ngắn Mẫu 1 Ở một ngôi làng nhỏ ven rừng, có hai mẹ con sống nương tựa vào nhau trong một nếp nhà tranh cũ kỹ. Cuộc sống tuy nghèo khó, thiếu thốn nhưng căn nhà lúc nào cũng ngập tràn tiếng cười ấm áp. Thế nhưng, một ngày nọ, tai họa ập đến khi người mẹ bỗng đổ bệnh nặng, cơ thể sốt cao hầm hập và nằm liệt giường khiến người con vô cùng lo lắng, hoảng sợ. Thương mẹ, người con ngày đêm túc trực bên giường bệnh không rời một bước. Em lụi cụi dưới bếp nấu những bát cháo loãng, bón cho mẹ từng thìa nước ấm và không ngừng thút thít động viên: "Mẹ ơi, mẹ cố chịu đau, mẹ sẽ mau khỏe lại thôi!". Thấy bệnh tình của mẹ ngày một trầm trọng, làn da ngày càng xanh xao, người con quyết tâm gạt nước mắt, ôm chiếc giỏ tre lên đường vào rừng sâu tìm thuốc cứu mẹ. Con đường vào rừng đầy rẫy những bụi gai sắc nhọn, gió lạnh thổi vù vù và đường xá dốc cao khấp khểnh. Dù đôi chân nhỏ bé đã mỏi nhừ và rướm máu, em vẫn không một chút nản lòng. Chợt một cụ già râu tóc bạc phơ, tỏa ra ánh hào quang dịu nhẹ xuất hiện, đó chính là một bà tiên hóa thân. Bà tiên lên tiếng hỏi em đi đâu, em liền thật thà kể lại hoàn cảnh của mẹ bằng giọng nghẹn ngào. Để thử lòng, bà tiên đưa ra một túi vàng lớn và bảo em hãy cầm lấy để sống sung sướng, nhưng em lập tức từ chối, quỳ sụp xuống cầu xin một nhành thuốc cứu mạng mẹ. Cảm động trước tấm lòng thật thà, hiếu thảo và sự chăm chỉ của chú bé, bà tiên mỉm cười nhân hậu và hóa phép tặng em một bông hoa cúc trắng quý hiếm. Người con mừng rỡ khôn xiết, nâng niu bông hoa chạy phăng phăng mang về sắc thuốc cho mẹ uống. Chỉ một chốc sau, người mẹ từ từ mở mắt, da dẻ hồng hào trở lại và khỏe mạnh hoàn toàn. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau trong niềm vui sướng, hạnh phúc vỡ òa. Câu chuyện cổ tích cảm động trên đã giúp em hiểu rằng lòng hiếu thảo, sự chân thành và cố gắng hết mình luôn được đền đáp bằng những điều tốt đẹp nhất. Bản thân em tự nhủ sẽ luôn chăm ngoan, biết yêu thương và đỡ đần để cha mẹ luôn được vui lòng. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Trong một thung lũng nhỏ sương mù bao phủ, có hai mẹ con cậu bé hiền lành tên là An ngày ngày đùm bọc, yêu thương nhau dưới một mái tranh nghèo. Cứ tưởng những ngày tháng êm đềm ấy sẽ kéo dài mãi mãi, ngờ đâu một ngày kia, một trận ốm ác tính đổ xuống người mẹ khiến bà ho liên miên, cơ thể suy kiệt làm cho An lo lắng đến mất ăn mất ngủ. An mới mười tuổi, bằng tuổi như em bây giờ, nhưng cậu rất tự lập và thương mẹ. Cậu bé thức thâu đêm suốt sáng để quạt mát cho mẹ, ân cần nấu cháo hành ấm nóng, lấy nước mát rảy lên trán để mẹ hạ sốt. Nhìn mẹ mê sảng trong cơn đau, An quyết định một mình xách gùi lên ngọn núi cao phía sau bản để tìm kiếm thảo dược. Con đường mòn lên núi dài thâm nghiêm, cây cối rậm rạp che khuất cả ánh mặt trời, lại thêm những cơn mưa rừng đổ xuống lã chã khiến con đường trơn trượt vô cùng. Nghĩ đến nụ cười của mẹ, An gạt phăng nỗi sợ hãi, bám vào từng vách đá để trèo lên. Ngay đỉnh núi, An bắt gặp một bà tiên có gương mặt hiền từ đang ngồi hái củi. Bà tiên vờ hỏi mượn chiếc gùi của An để đựng củi và xem cậu có ích kỷ không. An không hề ngần ngại, vui vẻ giúp bà cụ chất củi và thật thà chia sẻ mục đích đi tìm thuốc của mình. Sự thật thà, chăm chỉ và lòng hiếu thảo sáng ngời của An đã làm lay động trái tim bà tiên. Bà liền hiện nguyên hình, ngợi khen cậu bé và trao cho cậu một nắm lá tiên màu nhiệm. An cúi đầu tạ ơn rồi nhanh chân chạy như bay trở về nhà. Sau khi uống nước sắc từ lá tiên, người mẹ đã dứt cơn ho, ngồi dậy mỉm cười đầy khỏe mạnh. Hai mẹ con mừng mừng tủi tủi, cùng nhau thắp nén hương tạ ơn trời đất. Qua câu chuyện của bạn An, em nhận ra rằng tình yêu thương gia đình có thể tạo nên sức mạnh giúp chúng ta vượt qua mọi gian khổ. Em sẽ luôn tự nhắc nhở bản thân phải chăm sóc cha mẹ chu đáo, xứng đáng là đứa con ngoan hiền của gia đình. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Ngày xửa ngày xưa, ở bìa rừng có một túp lều nhỏ của hai mẹ con người tiều phu nghèo, tuy cơm cháo nuôi nhau qua ngày nhưng cuộc sống vô cùng đầm ấm, hạnh phúc. Đột nhiên, một buổi chiều muộn, người mẹ đi làm nương về thì ngã bệnh nặng, toàn thân lạnh ngắt khiến người con lo sợ vô cùng, nước mắt lưng tròng. Người con ngoan ngoãn ngày đêm cận kề bên mẹ, hết lòng chăm sóc. Cậu bé không quản ngại đêm tối xuống suối gánh nước, nhóm bếp củi thổi cháo và luôn miệng động viên: "Mẹ ơi, mẹ cố gắng uống chút cháo cho mau khỏe lại với con nhé!". Nhận thấy sức khỏe của mẹ ngày một yếu đi, người con dũng cảm quyết định đi sâu vào rừng thẳm để tìm thầy, tìm thuốc. Trời mùa đông rét mướt, những cơn gió độc thổi bôm bốp vào mặt, đường xá mịt mùng không một bóng người nhưng tình thương mẹ đã sưởi ấm cho cơ thể nhỏ bé của em. Khi đang lội qua một con suối nước chảy xiết, em gặp một bà tiên hóa thân thành một bà lão bị ngã đau đứng bên bờ. Thay vì ích kỷ chạy đi tìm thuốc cho mình, người con đã dừng lại, ân cần đỡ bà lão dậy, cõng bà qua suối và thật thà tâm sự về người mẹ đang ốm đau ở nhà. Thấy được đức tính tốt đẹp, sự chăm chỉ và tấm lòng hiếu nghĩa vẹn toàn của cậu bé, bà tiên liền cười khà khà, hiện ra vạt áo lấp lánh và tặng cho em một viên linh đan quý giá. Chú bé mừng rỡ vô cùng, vội vã chạy về nhà hòa viên thuốc vào nước cho mẹ uống. Thật kỳ diệu, vừa nuốt xong ngụm nước thuốc, người mẹ đã tỉnh táo hoàn toàn, đứng dậy ôm chặt lấy con vào lòng. Căn nhà nhỏ lại rộn rã niềm vui và tiếng cười hạnh phúc của hai mẹ con. Câu chuyện của người con hiếu thảo gặp bà tiên đã để lại trong em một bài học đạo đức sâu sắc. Em thấu hiểu rằng lòng hiếu thảo chính là cái gốc của con người, và chỉ cần chúng ta chân thành cố gắng, cuộc sống sẽ mỉm cười và đem lại cho chúng ta những quả ngọt xứng đáng. Bài tham khảo Mẫu 1 Trong thế giới cổ tích đầy màu sắc kỳ ảo, em thích nhất là những câu chuyện ca ngợi tình cảm gia đình thiêng liêng. Hôm nay, em muốn kể cho các bạn nghe một câu chuyện vô cùng cảm động về một người con hiếu thảo bằng tuổi chúng mình đã dũng cảm đi tìm thuốc cứu mẹ và được bà tiên giúp đỡ. Hai mẹ con họ sống trong một ngôi nhà nhỏ bên sườn đồi, cuộc sống tuy nghèo khó nhưng luôn ngập tràn tình yêu thương, ngờ đâu một ngày kia người mẹ bị ốm nặng khiến người con lo lắng khôn nguôi. Người mẹ bị một chứng bệnh lạ, toàn thân nhức mỏi và chìm vào những cơn mê sảng kéo dài. Thương mẹ vô hạn, người con ngày đêm ở bên giường bệnh chăm sóc mẹ chẳng rời nửa bước. Cậu bé tự mình nhóm bếp lụi cụi nấu những bát cháo loãng, bón từng thìa nước ấm và không ngừng nắm lấy bàn tay gầy gộc của mẹ để động viên mẹ mau khỏe lại. Tuy nhiên, dù đã uống nhiều loại lá cây quanh nhà, bệnh tình của mẹ vẫn không hề thuyên giảm mà ngày một trầm trọng hơn. Quyết không đầu hàng trước số phận, cậu bé khoác chiếc gùi tre, quyết tâm lên đường vào tận rừng sâu để tìm kiếm loại lá thuốc quý theo lời đồn đại của các cụ già trong làng. Chuyến đi ấy đối với một đứa trẻ mười tuổi thật là một thử thách quá lớn. Đường sá xa xôi vạn dặm, cây cối rậm rạp bít bùng, muỗi vắt bám đầy chân và thời tiết mùa hè thì nắng cháy da cháy thịt. Nhiều lúc, đôi chân nhỏ bé của em mỏi nhừ, rướm máu vì dẫm phải gai nhọn, bụng đói cồn cào nhưng hình ảnh người mẹ đang quằn quại trong cơn đau đã tiếp thêm sức mạnh cho em bước tiếp. Đang lúc mệt mỏi rã rời bên một gốc cây cổ thụ, một bà tiên có mái tóc bạc phơ, gương mặt hiền hậu như bà nội hiện ra. Bà tiên muốn thử thách lòng người nên đã biến ra một cây đầy quả ngọt bằng vàng và hỏi cậu bé có muốn hái về bán lấy tiền sống giàu sang không. Chú bé lập tức lắc đầu, ánh mắt ánh lên sự thật thà và kiên định, cậu quỳ xuống khóc lóc cầu xin bà tiên chỉ lối tìm lá thuốc cứu mẹ chứ không cần vàng bạc. Cảm động sâu sắc trước đức tính thật thà, sự chăm chỉ và lòng hiếu thảo sáng ngời của cậu bé, bà tiên mỉm cười gật đầu, hóa phép ra một nắm lá thuốc lấp lánh sắc cầu vồng và dặn dò cách sử dụng. Người con vui sướng khôn xiết, dập đầu tạ ơn bà tiên rồi vội vã chạy một mạch về nhà. Cậu bé sắc thuốc cho mẹ uống, chỉ sau một canh giờ, người mẹ đã mở mắt, cắt hẳn cơn sốt và có thể ngồi dậy dạo chơi. Nhìn hai mẹ con ôm nhau khóc trong niềm vui sướng và hạnh phúc vỡ òa dưới mái tranh nghèo, lòng em dâng lên một nỗi niềm cảm phục sâu sắc. Câu chuyện nhỏ này đã giúp em hiểu ra rằng lòng hiếu thảo và sự cố gắng vượt khó luôn được đền đáp bằng những điều tốt đẹp nhất trong cuộc đời; từ đó em nguyện sẽ chăm chỉ học tập và luôn vâng lời cha mẹ để gia đình luôn ngập tràn niềm vui. Bài tham khảo Mẫu 2 Mỗi khi nghe bà kể chuyện cổ tích, lòng em lại thổn thức trước những tấm gương hiếu nghĩa của các bạn nhỏ ngày xưa. Em xin kể lại câu chuyện về một bạn nhỏ bằng tuổi em, sống cùng người mẹ thân yêu trong ngôi nhà nhỏ ven suối, tuy nghèo khổ nhưng hai mẹ con luôn yêu thương nhau hết mực, cho đến một ngày người mẹ đổ bệnh nặng làm người con lo âu dằn vặt. Căn bệnh quái ác khiến người mẹ rét run cầm cập giữa mùa hè, da dẻ trở nên xanh xao như tàu lá chuối. Thấy mẹ đau đớn, người con chẳng màng đến việc vui chơi, ngày đêm ở bên cạnh túc trực, chăm sóc mẹ từng chút một. Cậu bé lội xuống suối mò cua bắt cá về nấu cháo, lấy khăn mát đắp lên trán mẹ và luôn miệng thủ thỉ: "Mẹ ơi, mẹ cố gắng uống cạn bát cháo này rồi sẽ nhanh khỏe lại để đi làm cùng con nhé!". Nhận thấy sức khỏe của mẹ ngày một suy kiệt, người con dứt khoát lên đường xuyên qua những ngọn núi xa xôi để tìm cỏ thần cứu mẹ. Cuộc hành trình vô cùng gian truân khi thời tiết bỗng đổ mưa bão sầm sập, đường núi trơn trượt như đổ mỡ và xung quanh tối om om không một tiếng người. Dù mệt mỏi, ướt sũng và trong lòng vô cùng hoảng sợ, cậu bé vẫn không hề có ý định quay về vì tình thương yêu dành cho mẹ quá lớn lao. Khi đi đến một khúc suối sâu, em bắt gặp một cụ già râu tóc bạc phơ đang ngồi khóc vì đánh rơi chiếc gậy xuống nước, đó chính là bà tiên đang hóa thân để thử lòng em. Bà tiên lần lượt lặn xuống suối vớt lên một chiếc gậy bằng vàng chói lọi, rồi một chiếc gậy bằng bạc sáng loáng nhưng cậu bé đều lắc đầu từ chối vì không phải của mình. Chỉ khi bà vớt lên chiếc gậy tre già sần sùi, cậu mới thật thà nhận giúp cụ già. Sự thật thà, chăm chỉ và lòng hiếu thảo vẹn toàn của cậu bé đã khiến bà tiên vô cùng cảm động. Bà tiên liền hiện nguyên hình lộng lẫy, tặng cho cậu một viên linh đan tỏa hương thơm ngát để chữa bệnh cho mẹ. Người con mừng rỡ đón lấy viên thuốc quý, cúi đầu tạ ơn rồi ba chân bốn cẳng chạy về nhà hòa vào nước ấm cho mẹ uống. Chẳng bao lâu sau, người mẹ tỉnh táo hẳn ra, nước da hồng hào trở lại và không còn đau nhức nữa. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau, lòng tràn ngập niềm vui sướng khôn xiết. Câu chuyện cảm động về lòng trung thực của chú bé bên dòng suối đã để lại trong em một bài học quý giá về cách làm người. Em thấu hiểu rằng lòng hiếu thảo, sự thật thà và ý chí kiên cường sẽ luôn nhận được sự giúp đỡ của những điều kỳ diệu; em hứa sẽ luôn chăm sóc và yêu thương cha mẹ nhiều hơn mỗi ngày. Bài tham khảo Mẫu 3 Hôm qua, khi đọc cuốn sách truyện cổ tích Việt Nam, em đã rất ấn tượng với câu chuyện về một cậu bé mồ côi cha, sống cùng mẹ trong một túp lều rách nát bên bìa rừng hoang vắng. Hai mẹ con dẫu cơm cháo nuôi nhau qua ngày nhưng cuộc sống lúc nào cũng ấm áp tình thâm, cho đến một ngày nọ, người mẹ bỗng lâm bệnh hiểm nghèo khiến người con vô cùng lo lắng, sợ hãi. Người mẹ bị những cơn ho kéo dài rút cạn sức lực, chỉ có thể nằm thoi thóp trên chiếc giường tre ọp ẹp. Không quản ngại vất vả, người con bằng tuổi em đã gánh vác mọi công việc trong nhà, ngày đêm ở bên chăm sóc mẹ chu đáo. Cậu bé dậy từ sáng sớm tinh mơ để nấu cháo, lấy nước suối mát rượi lau mặt cho mẹ và không ngừng thủ thỉ những lời động viên ngọt ngào để mẹ có thêm nghị lực. Nhìn thấy thuốc nam quanh làng không có tác dụng, người con quyết tâm xách gùi lên đường, đi vào tận thung lũng chết để tìm loài hoa ngũ sắc về làm thuốc. Đường vào thung lũng xa xôi ngút ngàn, rừng rậm hoang vu đầy gai góc rạch nát cả chiếc áo vải sờn cũ, thời tiết lại đổ tuyết rơi lạnh buốt giá. Dù cơ thể nhỏ bé đã thấm mệt, đôi bàn tay sưng đỏ vì lạnh, em vẫn cắn răng chịu đựng, không hề lùi bước vì trong tâm trí chỉ có một tâm nguyện duy nhất là cứu sống mẹ. Đang lúc cậu bé kiệt sức ngã gục bên tảng đá, một bà tiên có khuôn mặt dịu hiền như phép màu xuất hiện. Bà tiên vờ làm một người đói khổ, xin em chút lương thực ít ỏi còn lại trong giỏ. Chú bé thật thà, không một chút ích kỷ liền nhường hết phần lương thô cho bà cụ và lễ phép kể về hoàn cảnh người mẹ đang chờ thuốc ở nhà. Chứng kiến đức tính thật thà, sự chịu thương chịu khó và lòng hiếu thảo vô bờ bến của cậu bé, bà tiên vô cùng cảm động. Bà liền biến hóa ra một đóa hoa thần kỳ rực rỡ sắc màu và trao cho em. Người con ôm đóa hoa vào lòng, mừng vui khôn xiết, dùng hết sức lực cuối cùng chạy bộ về nhà. Cậu bé đem hoa nấu nước cho mẹ uống, thật kỳ diệu, uống xong chén nước thuốc, người mẹ liền khỏe mạnh trở lại, đứng dậy ôm chặt lấy con. Hai mẹ con nhìn nhau cười trong nước mắt hạnh phúc. Câu chuyện của cậu bé hái hoa ngũ sắc đã giúp em nhận ra một chân lý sâu sắc rằng lòng hiếu thảo và sự kiên trì vượt khó sẽ luôn được đền đáp bằng những phép màu tốt đẹp. Từ câu chuyện này, em tự nhủ phải nỗ lực học tập thật tốt và luôn quan tâm, chăm sóc đấng sinh thành của mình mỗi ngày. Bài tham khảo Mẫu 4 Trong giờ sinh hoạt lớp tuần trước, cô giáo đã kể cho chúng em nghe một câu chuyện cổ tích rất hay về tình mẫu tử. Câu chuyện bắt đầu từ căn nhà nhỏ của hai mẹ con bạn An, tuy cuộc sống muôn vàn khó khăn, vất vả nhưng hai người luôn yêu thương, đùm bọc nhau hết mực, cho đến một ngày kia, người mẹ bỗng đổ bệnh nặng khiến An vô cùng lo lắng và đau xót. Mẹ của An bị một trận sốt ác tính, người nóng như lửa đốt nhưng lại liên tục kêu lạnh và hôn mê sâu. Thương mẹ đến thắt lòng, An ngày đêm ở bên giường bệnh túc trực, chăm sóc mẹ không một phút rời xa. Cậu bé mười tuổi bằng tuổi em đã tự tay nhóm lửa nấu những bát cháo hành nóng hổi, lấy nước ấm lau người cho mẹ và không ngừng thì thầm bên tai mẹ những lời cầu nguyện thiết tha nhất. Nhận thấy các ông thầy lang trong vùng đều lắc đầu bất lực, An dũng cảm đưa ra quyết định sẽ một mình đi lên đỉnh núi Tuyết để tìm viên ngọc băng về chữa bệnh cho mẹ. Hành trình đi tìm thuốc của An vô cùng gian nan, nguy hiểm. Đường lên núi cao vòi vọi, sương mù che khuất tầm nhìn, thời tiết khắc nghiệt với những trận gió tuyết thổi bôm bốp vào mặt. Dù mệt mỏi rã rời, đôi bàn tay sưng phồng lên vì lạnh giá nhưng bước chân của An vẫn không hề dừng lại vì ngọn lửa thương mẹ luôn rực cháy trong tim. Khi đến lưng chừng núi, An bắt gặp một bà tiên hóa thân thành một người phụ nữ nghèo khổ đang bị mắc kẹt chân trong hốc đá. Không ngần ngại, An đã dùng hết sức lực của mình, tỉ mỉ dùng tay bới từng viên đá để giải cứu người phụ nữ, rồi thật thà chia sẻ câu chuyện mẹ ốm của mình. Cảm động trước đức tính thật thà, sự chăm chỉ và lòng hiếu thảo lay động lòng người của An, bà tiên liền hiện nguyên hình lộng lẫy, ban cho cậu viên ngọc quý cùng lời chúc phúc. An mừng rỡ vội vã chạy bộ về nhà, đặt viên ngọc lên ngực mẹ. Chỉ một lát sau, người mẹ tỉnh lại, cơ thể khỏe khoắn như chưa từng bị bệnh. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau trong niềm vui sướng khôn cùng. Hành trình dũng cảm của bạn An đã thắp sáng trong em một bài học quý giá về bổn phận làm con. Em hiểu rằng lòng hiếu thảo và sự quyết tâm vượt qua nghịch cảnh sẽ luôn mang lại những kết quả tốt đẹp; em tự hứa sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi để bố mẹ luôn tự hào và hạnh phúc. Bài tham khảo Mẫu 5 Em rất yêu thích những câu chuyện cổ tích có nhân vật bà tiên hiện lên cứu giúp những người nghèo khổ, tốt bụng. Trong đó, câu chuyện về hai mẹ con cậu bé sống trong một ngôi nhà nhỏ nơi bìa rừng hoang vắng luôn làm em xúc động nhất; cuộc sống tuy nghèo khó nhưng họ luôn yêu thương nhau, cho đến khi người mẹ bị ốm nặng làm người con vô cùng lo lắng. Người mẹ bị căn bệnh ho lao hành hạ, cơ thể gầy rộc đi, chỉ còn da bọc xương. Thương mẹ vất vả nuôi mình khôn lớn, người con ngày đêm ở bên giường bệnh chăm sóc mẹ tận tình. Cậu bé bằng tuổi em chịu khó xuống bếp nấu cháo, lấy nước cho mẹ uống thuốc và luôn miệng nói những lời động viên tinh thần để mẹ vui vẻ hơn. Nhận thấy bệnh tình của mẹ không hề giảm bớt mà ngày một nặng hơn, người con quyết tâm mang theo một chiếc rìu nhỏ, một mình đi vào sâu trong rừng thẳm để tìm củ sâm quý về chữa bệnh cho mẹ. Đường vào rừng sâu xa xôi diệu vợi, cây cối rậm rạp chăng lối, thời tiết lại đổ những trận nắng gắt như thiêu như đốt khiến cậu bé mệt mỏi, mồ hôi ra lã chã. Dù đôi chân đã mỏi nhừ, toàn thân rã rời nhưng em vẫn kiên quyết không bỏ cuộc vì lòng thương mẹ vô bờ bến. Đang lúc cậu bé ngồi nghỉ bên bờ suối, một bà tiên có khuôn mặt nhân hậu, dịu hiền hiện ra trước mặt cậu. Bà tiên muốn thử lòng cậu nên đã biến ra hai củ sâm, một củ bằng vàng ròng lấp lánh và một củ sâm đất sần sùi rồi bảo cậu chọn. Người con thật thà chỉ nhận củ sâm đất sần sùi vì biết đó mới là vị thuốc thật sự cứu được mẹ. Sự thật thà, chăm chỉ và lòng hiếu thảo sáng ngời của em đã làm bà tiên vô cùng cảm động. Bà liền tặng cho em cả hai củ sâm quý cùng những lời ngợi khen ấm áp. Người con vui sướng bưng thuốc chạy một mạch về nhà, sắc cho mẹ uống. Chẳng bao lâu sau, người mẹ đã khỏe mạnh trở lại, không còn ho nữa. Hai mẹ con ôm lấy nhau khóc nấc lên vì vui mừng, hạnh phúc. Câu chuyện cổ tích cảm động trên đã mang đến cho em một bài học sâu sắc về đức tính thật thà và tấm lòng hiếu nghĩa đối với cha mẹ. Em nhận ra rằng sự cố gắng và lòng hiếu thảo sẽ luôn được đền đáp bằng những điều tốt đẹp; từ đó em hứa sẽ luôn ngoan ngoãn, chăm chỉ giúp đỡ mẹ việc nhà để mẹ bớt phần vất vả. Bài tham khảo Mẫu 6 Tối thứ Bảy tuần trước, bố đã kể cho em nghe một câu chuyện cổ tích rất hay trước giờ đi ngủ. Đó là câu chuyện về hai mẹ con sống trong một ngôi nhà nhỏ đơn sơ ở vùng làng quê nghèo, cuộc sống tuy có phần khó khăn, vất vả nhưng hai mẹ con luôn yêu thương nhau hết mực, cho đến một ngày nọ, người mẹ bỗng nhiên bị một trận ốm nặng khiến người con lo lắng đến rơi nước mắt. Người mẹ bị bệnh đau đầu dữ dội, chỉ có thể nằm nhắm nghiền mắt trên chiếc chăn cũ. Thấu hiểu sự vất vả của mẹ, người con bằng tuổi em đã gác lại những buổi đi chơi cùng bạn bè, ngày đêm ở bên cạnh chăm sóc mẹ chu đáo. Cậu bé thổi lửa nấu cháo, bón từng thìa nước ấm và không ngừng nắm chặt tay mẹ để động viên mẹ mau chóng khỏe lại. Thấy bệnh tình của mẹ ngày một xấu đi, người con quyết tâm lên đường, đi vào ngọn núi phía Tây xa xôi để tìm quả đào tiên về cứu mẹ. Con đường đi tìm thuốc vô cùng gian nan khi em phải vượt qua những dốc đá cao lởm chởm, rừng rậm âm u đầy tiếng thú dữ gầm rú và thời tiết thì lạnh giá vô cùng. Dù cơ thể nhỏ bé đã mệt mỏi, chân tay trầy xước đau đớn nhưng em vẫn không hề bỏ cuộc vì hình ảnh người mẹ hiền luôn thôi thúc trong tâm trí. Khi leo lên đến đỉnh núi, em gặp một bà tiên đang ngồi dệt vải bên hiên nhà sàn lấp lánh. Bà tiên muốn thử thách lòng người nên đã hóa phép ra một mâm cao lương mỹ vị và bảo em hãy ăn uống rồi ở lại đây sống cuộc đời sung sướng. Chú bé thật thà từ chối, khẩn khoản quỳ xin bà tiên ban cho quả đào quý để mang về cứu mẹ đang hấp hối ở nhà. Cảm động trước sự thật thà, chăm chỉ và lòng hiếu thảo vẹn toàn của em, bà tiên mỉm cười nhân hậu và ban tặng quả đào tiên cùng lời khen ngợi. Người con mừng rỡ ôm quả quýt chạy một mạch về nhà cho mẹ ăn. Thật kỳ diệu, vừa ăn xong, người mẹ lập tức khỏe lại, đứng dậy ôm chầm lấy con trong niềm vui sướng và hạnh phúc tột cùng. Hành trình hái đào tiên của chú bé đã giúp em hiểu sâu sắc rằng lòng hiếu thảo và sự cố gắng không ngừng nghỉ luôn có sức mạnh chiến thắng mọi gian khổ và nhận được phần thưởng xứng đáng. Em tự nhủ sẽ luôn chăm ngoan, vâng lời ông bà cha mẹ để xứng đáng là một người con hiếu thảo của gia đình. Bài tham khảo Mẫu 7 Trong ngăn bàn học của em có một cuốn sách truyện cổ tích đã sờn gáy nhưng em luôn nâng niu như một báu vật. Cuốn sách ấy chứa đựng câu chuyện cảm động về hai mẹ con sống hạnh phúc trong một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông, cuộc sống dẫu có nghèo khó nhưng luôn tràn ngập tình yêu thương, cho đến một ngày người mẹ bị một trận ốm nặng làm người con vô cùng lo âu, hoảng sợ. Người mẹ bị một chứng bệnh lạ khiến đôi mắt không thể nhìn thấy ánh sáng và toàn thân đau nhức liên miên. Thương mẹ vô bờ bến, người con ngày đêm ở bên cạnh giường bệnh chăm sóc mẹ hết lòng. Cậu bé mười tuổi bằng tuổi em đã biết tự tay nhóm bếp nấu cháo, lấy nước ấm lau mặt cho mẹ và luôn miệng trò chuyện, động viên mẹ giữ vững niềm tin để mau chóng khỏe lại. Nhận thấy các vị thuốc quanh làng đều không có tác dụng, người con quyết định xách bình gốm lên đường, đi vào tận hang đá sâu để tìm giọt nước thần về chữa mắt cho mẹ. Chuyến đi ấy đối với người con vô cùng khó khăn, nguy hiểm khi em phải đi qua những con đường xa xôi vạn dặm, xuyên qua rừng rậm âm u và đối mặt với thời tiết khắc nghiệt, mưa gió bão bùng. Dù mệt mỏi rã rời, đôi bàn chân sưng đỏ vì đá sắc cào xước nhưng em vẫn không hề lùi bước vì lòng thương mẹ luôn rực cháy trong tim. Khi đến cửa hang, em gặp một bà tiên hóa thân thành một bà cụ ăn xin rách rưới đang đói lả. Chú bé thật thà không một chút tính toán, liền nhường phần cơm nắm duy nhất của mình cho bà cụ và lễ phép kể về hoàn cảnh của mẹ. Cảm động trước đức tính thật thà, sự chịu thương chịu khó và lòng hiếu thảo lay động đất trời của em, bà tiên liền hiện nguyên hình lộng lẫy và ban cho em một bình nước thần kỳ. Người con mừng rỡ khôn xiết, đón lấy bình nước quý rồi dùng hết sức lực chạy vội về nhà, nhỏ vào mắt cho mẹ. Chỉ một lát sau, mắt người mẹ sáng lại như xưa, cơ thể trở nên vô cùng khỏe mạnh. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau, lòng tràn ngập niềm vui sướng và hạnh phúc vỡ òa. Câu chuyện về giọt nước thần của bà tiên đã để lại trong lòng em những ấn tượng và bài học sâu sắc về lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ. Em hiểu rằng lòng hiếu thảo và sự chân thành, cố gắng sẽ luôn được đền đáp bằng những điều kỳ diệu tốt đẹp; từ đó em hứa sẽ ra sức học tập và phụ giúp cha mẹ nhiều hơn mỗi ngày. Bài tham khảo Mẫu 8 Mỗi khi đọc những câu chuyện cổ tích về tình mẫu tử, lòng em lại trào dâng một niềm xúc động nghẹn ngào. Em xin kể lại câu chuyện về hai mẹ con sống hạnh phúc trong ngôi nhà nhỏ đơn sơ bên chân núi, cuộc sống dẫu còn nhiều khó khăn, thiếu thốn nhưng họ luôn yêu thương nhau hết mực, cho đến một ngày nọ người mẹ bỗng đổ bệnh nặng khiến người con lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Mẹ của cậu bé bị một chứng bệnh đau lưng dữ dội, không thể đứng dậy đi lại được, chỉ biết nằm thở dài trong đau đớn. Thương mẹ vất vả một đời vì mình, người con bằng tuổi em ngày đêm ở bên cạnh giường chăm sóc mẹ vô cùng chu đáo. Cậu bé thức khuya dậy sớm để nấu cháo, lấy nước ấm cho mẹ uống thuốc và luôn miệng nói những lời động viên ngọt ngào để mẹ quên đi cơn đau. Nhận thấy bệnh tình của mẹ ngày một trầm trọng, người con quyết tâm mang gùi lên đường, đi vào rừng sâu để tìm củ mài thần về làm thuốc cứu mẹ. Con đường đi tìm thuốc vô cùng gian nan, nguy hiểm khi em phải vượt qua những dốc núi cao ngất ngưởng, xuyên qua rừng rậm rậm rạp đầy gai góc và chống chọi với thời tiết mưa gió thất thường. Dù cơ thể nhỏ bé đã thấm mệt, đôi bàn tay trầy xước rướm máu nhưng em vẫn không hề bỏ cuộc vì hình ảnh người mẹ hiền luôn thôi thúc trong tim. Khi đang bới đất tìm thuốc bên gốc cây đại thụ, em gặp một bà tiên hóa thân thành một bà lão đang gánh củi nặng nề. Chú bé thật thà liền chạy đến giúp bà lão gánh củi một đoạn đường dài, rồi lễ phép chia sẻ hoàn cảnh người mẹ đang ốm yếu ở nhà. Chứng kiến đức tính thật thà, sự chăm chỉ và lòng hiếu thảo sáng ngời của em, bà tiên vô cùng cảm động. Bà tiên liền hiện ra vạt áo lấp lánh sắc màu, ban cho em một củ mài thần và dặn đem về nấu canh cho mẹ ăn. Người con vui sướng dập đầu tạ ơn rồi nhanh chân chạy như bay trở về nhà đem nấu cho mẹ uống. Thật kỳ diệu, vừa ăn xong bát canh thuốc, người mẹ liền đứng dậy đi lại bình thường, cơ thể khỏe mạnh khỏe khoắn như xưa. Hai mẹ con ôm lấy nhau, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Nhìn ánh nắng ban mai rọi chiếu qua ô cửa sổ nhỏ, thắp sáng nụ cười rạng rỡ của hai mẹ con trong câu chuyện, em bỗng nhận ra giá trị thiêng liêng của tình yêu thương gia đình. Lòng hiếu thảo và sự quyết tâm vượt qua nghịch cảnh giống như một chiếc chìa khóa vàng, mở ra cánh cửa của những điều kỳ diệu và hạnh phúc chân chính. Câu chuyện cổ tích ấy không chỉ là một bài học đạo đức sâu sắc mà còn là một ngọn lửa ấm áp, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng em phải biết sống ơn nghĩa, hiếu kính và hết lòng phụng dưỡng cha mẹ là những người đã hy sinh cả cuộc đời để che chở và nuôi nấng chúng em khôn lớn thành người. Bài tham khảo Mẫu 9 Nhà văn nổi tiếng người Pháp, Honoré de Balzac, từng có một câu nói rất hay rằng: "Trái tim của người mẹ là một vực sâu muôn trượng mà ở dưới đáy của nó, bạn sẽ luôn tìm thấy sự bao dung và lòng vị tha". Tình yêu của mẹ vĩ đại là thế, và để đáp lại tấm lòng trời biển ấy, lòng hiếu thảo chính là thước đo đạo đức cao đẹp nhất của một người con. Thuở nhỏ, mỗi lần ngồi bên bếp lửa hồng nghe bà nội thủ thỉ kể chuyện cổ tích, em lại vô cùng xúc động trước câu chuyện về một người con hiếu thảo bằng tuổi em đã dũng cảm vượt qua muôn vàn gian khổ để tìm thuốc cứu người mẹ bị bệnh nặng, tạo nên một câu chuyện cảm động thấu tận trời xanh. Câu chuyện diễn ra dưới một mái tranh nghèo nát bên bìa rừng hoang vắng, nơi hai mẹ con hằng ngày dựa vào nhau mà sống trong sự nghèo túng nhưng vô cùng ấm áp, hạnh phúc. Đột nhiên, một buổi chiều muộn, người mẹ đi làm nương về thì đổ bệnh nặng, cơ thể sốt cao hầm hập rồi lịm đi khiến người con vô cùng lo lắng, hoảng sợ. Chẳng quản ngại khó khăn, người con ngày đêm ở bên cạnh chăm sóc mẹ chu đáo. Cậu bé thổi lửa nấu những bát cháo hành nóng hổi, ân cần múc từng thìa bón cho mẹ, lấy nước mát lau trán và luôn miệng thì thầm động viên: "Mẹ ơi, mẹ cố gắng uống chút cháo rồi sẽ mau khỏe lại thôi mà!". Nhận thấy bệnh tình của mẹ ngày một xấu đi, nước da xanh xao như tàu lá chuối, người con quyết tâm xách gùi lên đường, dũng cảm bước vào rừng thẳm để tìm kiếm loài cỏ tiên chữa bệnh cho mẹ. Cuộc hành trình vô cùng gian nan đối với một đứa trẻ mười tuổi. Con đường đi tìm thuốc xa xôi ngút ngàn, phải xuyên qua những bụi gai sắc nhọn rạch nát cả đôi chân nhỏ bé, thời tiết khắc nghiệt với những cơn mưa rừng đổ xuống lã chã khiến con đường đất trơn trượt vô cùng. Dù mệt mỏi rã rời, bụng đói cồn cào và trong lòng không tránh khỏi nỗi sợ hãi hoang dại, em vẫn không một chút nản lòng hay lùi bước vì ngọn lửa thương mẹ luôn rực cháy trong tim. Khi đi đến bên một bờ suối nước chảy xiết, em gặp một bà tiên hóa thân thành một bà lão ăn xin đang ngồi co quắp vì đói khát. Chú bé thật thà không một chút ích kỷ, liền nhường hết phần cơm nắm duy nhất của mình cho bà cụ và lễ phép kể về hoàn cảnh người mẹ đang chờ thuốc ở nhà. Chứng kiến đức tính thật thà, sự chịu thương chịu khó và tấm lòng hiếu nghĩa vẹn toàn của cậu bé, bà tiên vô cùng cảm động. Bà liền hiện nguyên hình lộng lẫy với vạt áo lấp lánh sắc màu, ban tặng cho em một nhành cỏ tiên quý giá cùng lời khen ngợi ấm áp. Người con mừng rỡ khôn xiết, dập đầu tạ ơn bà tiên rồi ba chân bốn cẳng chạy vội về nhà, đem sắc thuốc cho mẹ uống. Thật kỳ diệu, vừa uống xong ngụm nước thuốc thần, người mẹ liền mở mắt, cơ thể trở nên vô cùng khỏe mạnh, tỉnh táo. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau trong niềm vui sướng và hạnh phúc vỡ òa dưới mái tranh nghèo. Câu chuyện cổ tích xa xưa khép lại nhưng dư âm về tấm lòng hiếu thảo của chú bé vẫn còn vang vọng mãi trong tâm khảm em như một bài học đạo đức vô giá. Em thấu hiểu rằng lòng hiếu thảo và sự cố gắng không ngừng nghỉ trước nghịch cảnh chính là sức mạnh to lớn nhất giúp con người vượt qua mọi giông bão để chạm tay vào hạnh phúc chân chính. Giữa cuộc sống hiện đại hôm nay, câu chuyện giống như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc đối với thế hệ học sinh chúng em về bổn phận làm con; em tự hứa sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi và ra sức giúp đỡ cha mẹ để căn nhà của mình luôn ngập tràn tiếng cười và tình yêu thương ấm áp. Bài tham khảo Mẫu 10 Liệu có bao giờ bạn tự hỏi: Đâu là thứ ánh sáng rực rỡ và ấm áp nhất có thể xua tan đi bóng tối của những khó khăn, nghịch cảnh trong cuộc đời? Đối với em, đó chính là ánh sáng của lòng hiếu thảo – một nét đẹp truyền thống đạo lý nghìn đời của dân tộc Việt Nam. Trong giờ đọc sách tại thư viện trường tuần này, em đã vô cùng xúc động khi đọc được một câu chuyện cổ tích cảm động thấu tận trời xanh về một bạn nhỏ bằng tuổi em, sống cùng mẹ trong ngôi nhà nhỏ đơn sơ nhưng luôn tràn ngập tình yêu thương; cho đến một ngày người mẹ bỗng đổ bệnh nặng làm người con lo âu đến thắt lòng. Căn bệnh hiểm nghèo khiến người mẹ bị đau nhức khắp cơ thể, chỉ có thể nằm thoi thóp trên chiếc giường tre ọp ẹp. Không quản ngại vất vả, người con ngày đêm ở bên chăm sóc mẹ vô cùng chu đáo. Cậu bé thức khuya dậy sớm dưới bếp nấu cháo, lấy nước ấm lau người cho mẹ và không ngừng nói những lời động viên ngọt ngào để mẹ có thêm nghị lực chiến đấu với bệnh tật. Thấy bệnh tình của mẹ không hề thuyên giảm mà ngày một trầm trọng hơn, người con quyết tâm gạt nước mắt, lên đường đi vào thung lũng sương mù để tìm kiếm quả đào thần về chữa bệnh cho mẹ. Hành trình đi tìm thuốc đối với một đứa trẻ mười tuổi là một chuỗi những thử thách cực kỳ gian nan. Đường sá xa xôi vạn dặm, lối đi đầy những dốc đá cao lởm chởm, rừng rậm hoang vu đầy tiếng chim kêu vượn hú và thời tiết thì lạnh giá vô cùng. Dù mệt mỏi, chân tay trầy xước đau đớn và cơ thể nhỏ bé run lên vì lạnh nhưng em vẫn không hề có ý định bỏ cuộc vì lòng thương mẹ vô bờ bến. Khi leo lên đến đỉnh núi, em gặp một bà tiên hóa thân thành một người phụ nữ nghèo đang bị mắc kẹt chân trong hốc đá sâu. Không ngần ngại, chú bé thật thà liền dùng hết sức lực nhỏ bé của mình, tỉ mỉ dùng tay bới từng viên đá để giải cứu người phụ nữ, rồi thật thà chia sẻ câu chuyện người mẹ đang ốm yếu ở nhà. Cảm động sâu sắc trước đức tính thật thà, sự chịu thương chịu khó và lòng hiếu thảo sáng ngời của em, bà tiên liền hiện nguyên hình lộng lẫy và ban tặng cho em quả đào thần quý giá. Người con mừng rỡ khôn xiết, đón lấy quả quý rồi dùng hết sức lực chạy vội về nhà cho mẹ ăn. Thật kỳ diệu, vừa nuốt xong miếng đào tiên, người mẹ lập tức khỏe mạnh trở lại, đứng dậy ôm chặt lấy con vào lòng. Căn nhà nhỏ lại rộn rã niềm vui và tiếng cười hạnh phúc của hai mẹ con. Hành trình dũng cảm tìm thuốc của chú bé giống như một bài ca ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng, để lại trong lòng người đọc những dư âm vô cùng sâu sắc. Câu chuyện giúp em hiểu rằng lòng hiếu thảo và sự cố gắng, chân thành sẽ luôn được đền đáp bằng những điều kỳ diệu tốt đẹp nhất trong cuộc sống. Quả thật, tình yêu thương của con cái dành cho cha mẹ chính là liều thuốc thần kỳ nhất, có thể lay động cả đất trời và chiến thắng mọi bệnh tật; từ đó nhắc nhở bản thân em phải luôn sống ngoan ngoãn, hiếu kính và ra sức học tập để mang lại niềm vui, niềm tự hào cho đấng sinh thành. Bài tham khảo Mẫu 11 Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, hình ảnh những bà tiên nhân hậu hiện lên giữa vầng hào quang lấp lánh để ban phép màu cho những người lương thiện luôn là hình tượng để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong tâm trí tuổi thơ. Người ta thường nói: "Trời xanh luôn có mắt", những ai sống thật thà, chăm chỉ và hiếu nghĩa sẽ luôn nhận được những phần thưởng xứng đáng. Sáng chủ nhật tuần trước, khi nghe bà nội kể chuyện bên hiên nhà, em đã được biết đến một câu chuyện cổ tích vô cùng cảm động về một người con bằng tuổi em, vượt qua muôn vàn khắc nghiệt để cứu người mẹ bị ốm nặng nhờ sự giúp đỡ của bà tiên. Câu chuyện bắt đầu từ căn nhà nhỏ của hai mẹ con người tiều phu nghèo bên dòng sông vắng, nơi cuộc sống dẫu còn nhiều thiếu thốn, vất vả nhưng họ luôn yêu thương, đùm bọc nhau hết mực. Đột nhiên, một ngày nọ, người mẹ bỗng đổ bệnh nặng, toàn thân run rẩy rồi hôn mê sâu khiến người con vô cùng lo lắng, hoảng sợ. Thương mẹ vất vả nuôi mình khôn lớn, người con ngày đêm ở bên cạnh giường bệnh chăm sóc mẹ tận tình. Cậu bé chịu khó xuống bếp nhóm lửa nấu cháo, lấy nước cho mẹ uống thuốc và luôn miệng nói những lời động viên tinh thần để mẹ vui vẻ hơn. Nhận thấy bệnh tình của mẹ ngày một nặng hơn, các thầy lang đều lắc đầu bất lực, người con quyết tâm mang theo một chiếc giỏ tre, một mình đi vào sâu trong rừng thẳm để tìm kiếm củ sâm quý về chữa bệnh cho mẹ. Chuyến đi ấy đối với một đứa trẻ mười tuổi thật là một thử thách quá lớn. Đường vào rừng sâu xa xôi diệu vợi, cây cối rậm rạp chăng lối và thời tiết khắc nghiệt với những trận nắng gắt như thiêu như đốt khiến cậu bé mệt mỏi, mồ hôi ra lã chã. Dù đôi chân đã mỏi nhừ, toàn thân rã rời nhưng em vẫn kiên quyết không bỏ cuộc vì lòng thương mẹ vô bờ bến. Đang lúc cậu bé ngồi nghỉ bên bờ suối, một bà tiên có khuôn mặt nhân hậu, dịu hiền hiện ra trước mặt cậu dưới hình dáng một cụ già bị lạc đường. Bà tiên muốn thử lòng cậu nên đã vờ hỏi mượn chiếc giỏ của cậu để đựng trái cây rừng. Người con thật thà, không một chút ích kỷ liền vui vẻ giúp cụ già hái lượm và lễ phép kể về hoàn cảnh người mẹ đang chờ thuốc ở nhà. Sự thật thà, chăm chỉ và lòng hiếu thảo sáng ngời của em đã làm bà tiên vô cùng cảm động. Bà liền hiện nguyên hình, tặng cho em củ sâm ngọc linh quý giá cùng lời chúc phúc lành. Người con vui sướng dập đầu tạ ơn bà tiên rồi ba chân bốn cẳng chạy một mạch về nhà, sắc thuốc cho mẹ uống. Chẳng bao lâu sau, người mẹ đã khỏe mạnh trở lại, da dẻ hồng hào và có thể đi lại bình thường. Hai mẹ con ôm lấy nhau khóc nấc lên vì vui mừng, hạnh phúc dưới mái nhà thân yêu. Câu chuyện khép lại với hình ảnh nụ cười rạng rỡ của hai mẹ con bên bếp lửa hồng, để lại cho em một bài học đạo đức vô cùng sâu sắc và thấm thía. Em nhận ra rằng lòng hiếu thảo, sự thật thà và ý chí kiên cường trước khó khăn chính là cội nguồn của mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống này. Tấm lòng hiếu kính của con cái đối với cha mẹ giống như một mạch nước ngầm tinh khiết, âm thầm nuôi dưỡng nhân cách con người lớn lên; từ câu chuyện cảm động này, em tự hứa sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi, biết đỡ đần cha mẹ việc nhà để xứng đáng là một người con hiếu thảo của gia đình. Bài tham khảo Mẫu 12 Nhà triết học cổ đại Hy Lạp Socrates từng đưa ra một lời khuyên sâu sắc rằng: "Hãy đối xử với cha mẹ như cách mà bạn muốn con cái đối xử với mình". Lòng hiếu thảo từ xưa đến nay luôn là cái gốc của đạo đức con người, là thứ tình cảm thiêng liêng nhất có thể lay động đến cả đất trời. Trên trang báo văn học thiếu nhi sáng hôm qua, em đã được đọc một câu chuyện cổ tích vô cùng xúc động về một bạn nhỏ bằng tuổi em, dũng cảm vượt qua muôn vàn thử thách khắc nghiệt của thiên nhiên để đi tìm thuốc cứu mẹ và được bà tiên ban phước lành, viết nên một bài ca hiếu thảo đầy tính nhân văn. Câu chuyện đưa người đọc về một thung lũng nhỏ xa xôi, nơi hai mẹ con sống nương tựa vào nhau trong một ngôi nhà nhỏ đơn sơ, cuộc sống dẫu còn nhiều vất vả, lo toan nhưng căn nhà lúc nào cũng ngập tràn tiếng cười và tình yêu thương ấm áp. Thế nhưng, một ngày nọ, tai họa bất ngờ ập đến khi người mẹ bỗng bị một trận ốm nặng, cơ thể sốt cao hầm hập và nằm liệt giường khiến người con vô cùng lo lắng, hoảng sợ. Thương mẹ, người con ngày đêm ở bên chăm sóc mẹ, gác lại mọi thú vui của tuổi thơ. Em lụi cụi dưới bếp nấu những bát cháo loãng, bón cho mẹ từng thìa nước ấm và không ngừng nắm chặt bàn tay gầy gộc để động viên mẹ mau khỏe lại. Thấy bệnh tình của mẹ ngày một trầm trọng, làn da ngày càng xanh xao, người con quyết tâm gạt nước mắt, ôm chiếc giỏ tre lên đường vào rừng sâu tìm kiếm đóa hoa ngũ sắc thần kỳ theo lời truyền thuyết. Chuyến đi ấy đối với một đứa trẻ mười tuổi là một thử thách quá lớn khi con đường vào rừng đầy rẫy những bụi gai sắc nhọn, gió lạnh thổi vù vù và đường xá dốc cao khấp khểnh. Dù đôi chân nhỏ bé đã mỏi nhừ và rướm máu, cơ thể thấm mệt vì thời tiết khắc nghiệt nhưng em vẫn không một chút nản lòng vì hình ảnh người mẹ hiền luôn thôi thúc trong tâm trí. Đang lúc cậu bé ngồi nghỉ bên tảng đá lớn, một bà tiên có gương mặt hiền từ, tỏa ra ánh hào quang dịu nhẹ hiện ra. Bà tiên muốn thử thách lòng người nên đã biến ra một chiếc giỏ đầy vàng rọc và hỏi em có muốn đổi lấy nhành thuốc không. Người con thật thà, ánh mắt ánh lên sự kiên định liền lắc đầu từ chối, cậu quỳ sụp xuống cầu xin bà tiên ban nhành thuốc cứu mạng mẹ chứ không cần của cải vật chất. Cảm động trước đức tính thật thà, sự chăm chỉ và lòng hiếu thảo sáng ngời của chú bé, bà tiên mỉm cười nhân hậu và hóa phép ban tặng bông hoa cúc trắng thần kỳ. Người con mừng rỡ khôn xiết, nâng niu bông hoa chạy phăng phăng mang về sắc thuốc cho mẹ uống. Chẳng bao lâu sau, người mẹ từ từ mở mắt, da dẻ hồng hào trở lại và khỏe mạnh hoàn toàn. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau trong niềm vui sướng và hạnh phúc tột cùng. Hành trình dũng cảm của chú bé hái hoa cúc trắng đã khép lại với một cái kết thật viên mãn, để lại trong lòng em những dư âm vô cùng xúc động và ấm áp. Câu chuyện giúp em thấu hiểu sâu sắc rằng lòng hiếu thảo, sự thật thà và nỗ lực vượt khó sẽ luôn được đền đáp bằng những điều kỳ diệu tốt đẹp nhất trong cuộc sống. Quả thật, lòng hiếu kính dành cho cha mẹ giống như một bông hoa đẹp nhất trong vườn hoa nhân cách của con người, tỏa hương thơm ngát và gieo vào lòng xã hội niềm tin vào sự tử tế; từ đó nhắc nhở bản thân em phải luôn sống biết ơn, biết thương yêu và chăm sóc cha mẹ khi còn có thể. Bài tham khảo Mẫu 13 Người ta thường nói: "Lửa thử vàng, gian nan thử sức", chính những nghịch cảnh trong cuộc đời là cái bẫy để thử thách ý chí và tình cảm chân thành của con người. Đối với lứa tuổi học sinh chúng em, không có tình cảm nào thiêng liêng và lớn lao hơn tình yêu thương dành cho cha mẹ. Trong buổi sinh hoạt văn hóa tại cung thiếu nhi quận tuần trước, em đã được nghe cô phụ trách kể một câu chuyện cổ tích rất hay và cảm động về một người con bằng tuổi em, sống cùng mẹ trong ngôi nhà nhỏ bên sườn núi, tuy cuộc sống vất vả nhưng luôn yêu thương nhau; cho đến khi người mẹ bị ốm nặng làm người con vô cùng lo lắng, sợ hãi. Người mẹ bị một chứng bệnh quái ác khiến toàn thân lạnh ngắt và liên tục mê sảng trong cơn đau. Thương mẹ đến thắt lòng, người con ngày đêm ở bên chăm sóc mẹ, không rời một bước. Cậu bé thổi lửa nấu những bát cháo hành nóng hổi, lấy nước ấm lau người cho mẹ và không ngừng nói những lời động viên ngọt ngào để mẹ có thêm nghị lực vượt qua bạo bệnh. Thấy bệnh tình của mẹ ngày một xấu đi, người con quyết tâm lên đường, đi vào ngọn núi phía Tây xa xôi để tìm kiếm quả đào tiên về cứu mẹ. Con đường đi tìm thuốc vô cùng gian nan khi em phải vượt qua những dốc đá cao lởm chởm, rừng rậm âm u đầy tiếng thú dữ gầm rú và thời tiết khắc nghiệt lạnh giá vô cùng. Dù cơ thể nhỏ bé đã mệt mỏi, chân tay trầy xước đau đớn nhưng em vẫn không hề bỏ cuộc vì hình ảnh người mẹ hiền luôn thôi thúc trong tâm trí. Khi leo lên đến đỉnh núi, em gặp một bà tiên đang ngồi dệt vải bên hiên nhà sàn lấp lánh sắc màu. Bà tiên muốn thử thách lòng người nên đã hóa phép ra một hũ bạc lớn và bảo em hãy cầm lấy để sống cuộc đời sung sướng. Chú bé thật thà từ chối, khẩn khoản quỳ xin bà tiên ban cho quả đào quý để mang về cứu mẹ đang hấp hối ở nhà. Cảm động trước đức tính thật thà, sự chăm chỉ và lòng hiếu thảo vẹn toàn của em, bà tiên mỉm cười nhân hậu và ban tặng quả đào tiên cùng lời khen ngợi. Người con mừng rỡ ôm quả quý chạy một mạch về nhà cho mẹ ăn. Thật kỳ diệu, vừa nuốt xong ngụm nước thuốc, người mẹ lập tức khỏe mạnh trở lại, đứng dậy ôm trầm lấy con trong niềm vui sướng và hạnh phúc vỡ òa dưới mái nhà tranh. Câu chuyện cổ tích khép lại với tiếng cười rộn rã của hai mẹ con, mang đến cho em một bài học đạo đức vô giá về tình mẫu tử và lòng hiếu hiền. Em nhận ra rằng lòng hiếu thảo và sự cố gắng không ngừng nghỉ trước khó khăn chính là chiếc chìa khóa vạn năng giúp con người chiến thắng mọi thử thách để chạm tay vào hạnh phúc. Tình yêu thương dành cho cha mẹ giống như một ngọn hải đăng soi sáng cho tâm hồn chúng em đi đúng hướng; từ đó, em tự hứa với bản thân sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi, biết quan tâm và đỡ đần cha mẹ từ những việc làm nhỏ nhất hằng ngày. Bài tham khảo Mẫu 14 Trong cuốn nhật ký đọc sách của mình, em luôn trân trọng ghi lại những câu nói hay về tình cảm gia đình, trong đó có câu danh ngôn: "Tình yêu của người mẹ là nguồn năng lượng cho phép một người bình thường làm được những điều phi thường". Sức mạnh của tình mẫu tử vĩ đại ấy không chỉ sưởi ấm căn nhà mà còn có thể lay động đến cả những bậc thần tiên trên trời cao. Trong cuốn truyện tranh cổ tích Việt Nam mà mẹ mua cho em nhân dịp sinh nhật, em đã vô cùng xúc động trước câu chuyện về hai mẹ con sống trong một ngôi nhà nhỏ ven sông, cuộc sống tuy khó khăn nhưng luôn yêu thương nhau; một ngày nọ, người mẹ bị ốm nặng khiến người con vô cùng lo lắng, xót xa. Căn bệnh lạ khiến người mẹ bị đau nhức khắp cơ thể, đôi mắt mờ đi không nhìn rõ cảnh vật. Không quản ngại khó khăn vất vả, người con bằng tuổi em ngày đêm ở bên cạnh giường chăm sóc mẹ vô cùng chu đáo. Cậu bé thức khuya dậy sớm để nấu cháo, lấy nước ấm lau người cho mẹ và không ngừng thủ thỉ những lời động viên ngọt ngào để mẹ quên đi cơn đau. Nhận thấy các loại lá cây quanh nhà không có tác dụng, người con quyết tâm xách bình gốm lên đường, đi vào hang đá sâu mịt mùng để tìm giọt nước thần về chữa bệnh cho mẹ. Chuyến đi ấy đối với người con vô cùng khó khăn, nguy hiểm khi em phải đi qua những con đường xa xôi vạn dặm, xuyên qua rừng rậm âm u và đối mặt với thời tiết khắc nghiệt mưa bão bùng nổ. Dù mệt mỏi rã rời, đôi bàn chân sưng đỏ vì đá sắc cào xước nhưng em vẫn không hề lùi bước vì lòng thương mẹ luôn rực cháy trong tim. Khi đến cửa hang, em gặp một bà tiên hóa thân thành một bà cụ ăn xin rách rưới đang đói lả. Chú bé thật thà không một chút tính toán, liền nhường phần cơm nắm duy nhất của mình cho bà cụ và lễ phép kể về hoàn cảnh của mẹ. Cảm động trước đức tính thật thà, sự chịu thương chịu khó và lòng hiếu thảo lay động lòng người của em, bà tiên liền hiện nguyên hình lộng lẫy và ban cho em một bình nước thần kỳ. Người con mừng rỡ khôn xiết, đón lấy bình nước quý rồi dùng hết sức lực chạy vội về nhà, nhỏ vào mắt cho mẹ uống. Chẳng bao lâu sau, người mẹ khỏe lại, mắt sáng long lanh như xưa và cơ thể trở nên vô cùng mạnh khỏe. Hai mẹ con vô cùng vui mừng và hạnh phúc ôm chầm lấy nhau dưới mái nhà tranh. Hành trình hái giọt nước thần của chú bé tiều phu nghèo đã khép lại nhưng bài học về lòng hiếu thảo thì vẫn luôn vẹn nguyên giá trị cho đến tận ngày nay. Câu chuyện giúp em hiểu rằng lòng hiếu thảo và sự cố gắng, chân thành sẽ luôn được đền đáp bằng những điều tốt đẹp và nhận được sự giúp đỡ của mọi người xung quanh. Quả thật, tấm lòng hiếu kính của con cái đối với cha mẹ là cội nguồn của mọi nét sống văn minh, đạo đức; từ đó nhắc nhở bản thân em phải luôn biết yêu thương, chăm sóc và ra sức học tập để mang lại niềm vui, niềm tự hào cho bố mẹ của mình. Bài tham khảo Mẫu 15 Một câu ca dao quen thuộc của ông cha ta từ xưa đã dạy rằng: "Công cha như núi Thái SơnNghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra" Ơn nghĩa sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ bao la như biển rộng sông dài, và để đền đáp công ơn ấy, lòng hiếu thảo chính là bông hoa đẹp nhất trong tâm hồn của mỗi người con. Hôm qua, khi đọc số báo đặc biệt của tờ "Khăn quàng đỏ", em đã được biết đến một câu chuyện cổ tích vô cùng xúc động về một bạn nhỏ bằng tuổi em, sống cùng mẹ trong ngôi nhà nhỏ bên bìa rừng hoang vắng, cuộc sống tuy muôn vàn khó khăn nhưng hai mẹ con luôn dành cho nhau tình yêu thương sâu sắc; cho đến một ngày người mẹ bị một trận ốm nặng làm người con vô cùng lo âu, sợ hãi. Căn bệnh ho lao hành hạ người mẹ khiến bà gầy rộc đi, chỉ có thể nằm thoi thóp trên chiếc giường tre cũ kỹ. Thương mẹ vất vả một đời vì mình, người con ngày đêm ở bên cạnh giường bệnh chăm sóc mẹ hết lòng. Cậu bé chịu khó xuống bếp thổi lửa nấu cháo, lấy nước ấm cho mẹ uống thuốc và luôn miệng nói những lời động viên tinh thần để mẹ vui vẻ hơn. Nhận thấy bệnh tình của mẹ ngày một nặng hơn, người con quyết tâm mang theo một chiếc gùi nhỏ, một mình đi vào sâu trong rừng thẳm để tìm củ sâm quý về chữa bệnh cho mẹ. Con đường vào rừng sâu xa xôi diệu vợi, cây cối rậm rạp chăng lối và thời tiết khắc nghiệt với những trận nắng gắt như thiêu như đốt khiến cậu bé mệt mỏi, mồ hôi ra lã chã. Dù đôi chân đã mỏi nhừ, toàn thân rã rời nhưng em vẫn kiên quyết không bỏ cuộc vì lòng thương mẹ vô bờ bến. Đang lúc cậu bé ngồi nghỉ bên bờ suối, một bà tiên có khuôn mặt nhân hậu, dịu hiền hiện ra trước mặt cậu dưới dáng vẻ một cụ bà đói rách. Bà tiên muốn thử lòng cậu nên đã biến ra một củ sâm bằng vàng ròng lấp lánh và hỏi em có muốn đổi lấy giỏ củi không. Chú bé thật thà từ chối vì biết vàng không chữa được bệnh cho mẹ, cậu khẩn khoản xin bà chỉ lối tìm củ sâm đất thật sự. Sự thật thà, chăm chỉ và lòng hiếu thảo sáng ngời của em đã làm bà tiên vô cùng cảm động. Bà liền hiện nguyên hình lộng lẫy và ban tặng cho em củ sâm quý giá cùng lời chúc phúc lành. Người con mừng rỡ khôn xiết, đón lấy củ sâm quý rồi dùng hết sức lực chạy vội về nhà đem sắc thuốc cho mẹ uống. Chẳng bao lâu sau, người mẹ đã khỏe mạnh trở lại, dứt hẳn cơn ho. Hai mẹ con vô cùng vui mừng và hạnh phúc ôm chặt lấy nhau. Câu chuyện cổ tích khép lại với hình ảnh nụ cười rạng rỡ của hai mẹ con dưới ánh nắng ban mai, mang đến cho em một bài học đạo đức vô cùng sâu sắc về lòng hiếu kính. Em thấu hiểu rằng lòng hiếu thảo và sự kiên trì vượt khó luôn có sức mạnh to lớn nhất để chiến thắng mọi nghịch cảnh và gặt hái những quả ngọt tốt đẹp. Tình yêu thương dành cho cha mẹ chính là ngọn lửa ấm áp nhất, xua tan đi sự lạnh giá của nghèo khó và thắp sáng niềm tin vào cuộc sống; từ câu chuyện cảm động này, em tự hứa với lòng mình sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi, vâng lời thầy cô và cha mẹ để gia đình luôn hạnh phúc.
|






Danh sách bình luận