Viết bài văn kể về tâm tình của cây lúa

- Giới thiệu nhân vật kể chuyện: Em đóng vai cây lúa, xưng "tôi". - Giới thiệu khái quát về bản thân và mối quan hệ gắn bó với con người.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Giới thiệu nhân vật kể chuyện: Em đóng vai cây lúa, xưng "tôi".

- Giới thiệu khái quát về bản thân và mối quan hệ gắn bó với con người.

II. Thân bài

a. Giới thiệu về bản thân

- Nguồn gốc của cây lúa (từ hạt giống được gieo trồng).

- Quá trình lớn lên: từ hạt thóc đến mạ non rồi trơ thành cây lúa trưởng thành.

- Những điều kiện giúp cây lúa phát triển (đất, nước, ánh nắng, sự chăm sóc của người nông dân).

b. Kể về cuộc sống của cây lúa

- Những công việc và sự chăm sóc của người nông dân dành cho cây lúa.

- Những khó khăn cây lúa phải trải qua (nắng nóng, mưa bão, sâu bệnh,...).

- Quá trình trưởng thành và kết hạt.

- Niềm vui khi cánh đồng lúa chín vàng, mang lại những hạt gạo nuôi sống con người.

c. Tâm tình của cây lúa

- Niềm tự hào vì góp phần làm nên những bữa cơm ngon cho mọi người.

- Lòng biết ơn người nông dân đã vất vả chăm sóc mình.

- Mong muốn con người biết trân trọng hạt gạo, không lãng phí thành quả lao động.

III. Kết bài

- Khẳng định ý nghĩa của cây lúa đối với cuộc sống con người.

- Nêu cảm nghĩ hoặc lời nhắn nhủ của cây lúa đến mọi người về việc yêu quý, gìn giữ và trân trọng hạt gạo.

Bài siêu ngắn

Tôi chỉ là một cây lúa nhỏ bé, sinh ra từ những hạt mầm ngậm sữa được bàn tay sần sùi của người nông dân gieo xuống lớp bùn sâu của bờ ruộng. Trải qua bao ngày tháng tắm mình trong dòng nước mát, hút chất dinh dưỡng từ lòng đất mẹ và đón nhận ánh nắng ấm áp của vầng thái dương, tôi từ một nhánh mạ non tơ đã vươn mình lớn lên, thành một cây lúa trưởng thành kiên cường. Sóng đôi cùng những người bạn của mình, tôi nhuộm xanh cả một vùng quê nghèo, lặng lẽ chứng kiến giọt mồ hôi rơi trên trán người cày cấy.

Cuộc sống của chúng tôi là một chuỗi ngày dài đầy thử thách nhưng cũng tràn ngập tình yêu thương. Để chúng tôi có được những hạt vàng trĩu hạt, người nông dân đã phải thức khuya dậy sớm, dầm mưa dãi nắng để nhổ cỏ, bón phân, rồi lo lắng canh cánh mỗi khi mùa bão gió, sâu bệnh ùa về. Chúng tôi cũng phải gồng mình chống chịu với cái nắng như thiêu như đốt của mùa hè hay những trận mưa giông xé toạc đất trời. Nhưng vượt qua tất cả, khi tiết trời chuyển sang thu, chúng tôi uốn cong mình, thay áo mới màu vàng ruộm, dâng tặng cho đời những hạt ngọc thơm ngon.

Nhìn những bông lúa chín vàng óng ả lay động trong gió, lòng tôi trào dâng một niềm tự hào khó tả khi được góp phần làm nên những bữa cơm ấm cúng cho mỗi gia đình. Tôi biết ơn những giọt mồ hôi của người nông dân vô cùng, và thầm mong rằng con người sẽ luôn nâng niu, trân trọng từng hạt gạo trắng ngần, không lãng phí thành quả lao động thấm đẫm nhọc nhằn này.

Bài tham khảo Mẫu 1

Tôi là một cây lúa, sinh trưởng trên những dải đồng bằng bao la của đất nước Việt Nam. Từ bao đời nay, dòng họ nhà tôi đã có mối quan hệ gắn bó máu thịt với con người, đặc biệt là với những người nông dân chân lấm tay bùn. Hôm nay, khi đang dập dềnh theo những làn gió mùa thu, tôi muốn kể cho các bạn nghe về hành trình lớn khôn và những tâm sự thầm kín của đời mình.

Cuộc đời tôi bắt đầu từ một hạt thóc khô ráo được bác nông dân đem ngâm trong nước ấm, chờ cho nứt nanh rồi đem gieo xuống luống đất bùn ướt sũng. Chẳng bao lâu sau, tôi kiêu hãnh vươn lên thành một cây mạ non mang màu xanh mướt như ngọc bích. Để tôi có thể bén rễ sâu vào đất, các bác nông dân lại lội xuống bùn sâu, nhổ tôi lên để đem đi cấy thành những hàng thẳng tắp. Nhờ có dòng nước mát lành từ hệ thống mương máng, những dưỡng chất màu mỡ của phù sa, và ánh nắng dịu dàng của ông mặt trời, tôi lớn lên từng ngày, thân cây cứng cáp và bắt đầu làm đòng, trổ bông.

Thế nhưng, hành trình trưởng thành của tôi chưa bao giờ là dễ dàng. Tôi đã phải cùng người nông dân trải qua bao phen hoạn nạn. Có những đợt nắng hạn kéo dài khiến đất nứt nẻ chân chim, lá tôi héo rũ, các bác nông dân lại phải thức thâu đêm để tát nước cứu lúa. Rồi có những ngày dông bão nổi lên, gió giật liên hồi muốn quật ngã thân hình mảnh dẻ của tôi, hay những đàn sâu bệnh chực chờ cắn phá. Chính sự chăm sóc tỉ mỉ, những buổi sớm chiều thăm đồng của các bác nông dân đã che chở, bảo vệ cho chúng tôi vượt qua tất cả. Khi những giọt sương cuối thu đọng lại cũng là lúc chúng tôi tích tụ đủ tinh hoa, kết thành những hạt nếp, hạt tẻ trắng ngần, nhuộm một màu vàng trĩu quả lên khắp không gian.

Trong giờ phút được người nông dân gặt hái mang về, lòng tôi ngập tràn niềm vui và sự tự hào. Tôi hạnh phúc vì biết rằng mình sắp sửa có mặt trong những bát cơm dẻo thơm trên bàn ăn của các gia đình, nuôi sống con người và làm đẹp cho đời. Sự hy sinh thầm lặng của chúng tôi hoàn toàn xứng đáng khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ, lo toan biến mất trên khuôn mặt của người nông dân sau một vụ mùa thắng lợi.

Đời lúa ngắn ngủi nhưng ý nghĩa của nó thì trường tồn cùng thời gian. Tôi chỉ mong sao con người, đặc biệt là những bạn nhỏ, khi cầm bát cơm trên tay hãy thấu hiểu được sự vất vả của người làm ra nó. Xin hãy trân trọng từng hạt gạo, đừng lãng phí dù chỉ một hạt nhỏ, vì mỗi hạt cơm đều chứa đựng cả tấm lòng của đất mẹ và mồ hôi của con người.

Bài tham khảo Mẫu 2

Xin chào tất cả các bạn học sinh. Các bạn thường nhìn thấy tôi qua những đĩa xôi dẻo, những bát cơm trắng ngần hay những chiếc bánh chưng xanh ngày Tết, nhưng có mấy ai hiểu được cuộc sống của tôi ngoài đồng ruộng ra sao không? Tôi chính là cây lúa, người bạn thân thiết nhất của làng quê Việt Nam, và tôi có rất nhiều điều muốn tâm sự cùng các bạn.

Tôi không tự nhiên mà có, cũng không tự nhiên mà lớn lên. Nguồn gốc của tôi là những hạt thóc giống được chọn lọc kỹ càng, trải qua quá trình ủ mầm rồi lớn lên thành mạ. Cuộc sống của tôi gắn liền với bùn đất và nước. Không có bàn tay chăm sóc của con người, có lẽ tôi đã bị cỏ dại lấn át từ lâu. Hằng ngày, tớ được các cô bác nông dân ra đồng thăm nom, bón phân, nhổ cỏ hoang và phun thuốc trừ sâu. Từng nhánh lúa chúng tôi đùm bọc lấy nhau, vươn cao đón lấy ánh nắng vàng rực rỡ để quang hợp, tích lũy từng chút ngọt ngào vào trong thân cây.

Đời làm lúa cũng lắm gian truân. Có những ngày trời nắng chang chang như đổ lửa, mặt ruộng cạn khô, thân tôi nóng bừng như muốn bốc cháy. Lại có những mùa mưa bão, nước dâng ngập lút cả đầu, chúng tôi phải nín thở, đồng lòng bám chặt rễ vào đất để không bị dòng nước lũ cuốn trôi. Vất vả là thế, nhưng chúng tôi chưa bao giờ nản lòng. Khi những bông lúa bắt đầu ngậm sữa, mùi hương thơm dịu nhẹ tỏa ra khắp không gian, đó là lúc chúng tôi biết mình đã chiến thắng thiên nhiên khắc nghiệt. Khi những hạt sữa ấy cô đặc lại, tạo thành những hạt gạo chắc mẩy, chúng tôi tự hào khoác lên mình chiếc áo vàng óng ả, báo hiệu ngày mùa rộn ràng đã đến.

Đối với tôi, không có niềm vui nào lớn hơn niềm vui được cống hiến cho cuộc sống. Khi tiếng máy gặt đập rộn vang, nhìn những bao thóc đầy ắp được chở về nhà, tôi biết mình đã hoàn thành sứ mệnh cao cả của một cây lúa. Tôi biết ơn đất mẹ đã nuôi dưỡng, biết ơn giọt mồ hôi thánh thót của người nông dân đã đổ xuống để tôi có được ngày hôm nay.

Tôi hy vọng rằng câu chuyện của mình sẽ giúp các bạn hiểu thêm về giá trị của những điều giản dị xung quanh. Mỗi khi thưởng thức một món ăn từ gạo, mong các bạn hãy nhớ đến cánh đồng nắng gió và những con người đã thầm lặng hy sinh để tạo nên những hạt vàng ấy.

Bài tham khảo Mẫu 3

Tôi là cây lúa, một thành viên trong đại gia đình thực vật xanh tươi của Trái Đất. Khác với những loài hoa kiêu sa chỉ để ngắm nhìn, dòng họ nhà lúa chúng tôi mang một sứ mệnh thực tế và thiêng liêng hơn: trở thành nguồn lương thực chính nuôi sống hàng triệu con người. Đó là niềm tự hào vô bờ bến nhưng cũng đi kèm với một cuộc đời đầy rẫy những thăng trầm.

Để trở thành một cây lúa trưởng thành với những bông hạt trĩu cành, tôi đã phải trải qua một quá trình rèn luyện nghiêm khắc của tự nhiên. Từ một hạt mầm bé nhỏ nằm sâu trong lòng đất, tôi phải tự mình nứt vỏ, đâm rễ bám lấy đất và đẩy mầm xanh vượt qua lớp bùn để đón ánh mặt trời. Cuộc sống của tôi được nuôi dưỡng bởi ba yếu tố: chất dinh dưỡng từ đất, nguồn nước mát lành và tình yêu thương vô hạn của người nông dân. Các bác nông dân yêu thương chúng tôi như con đẻ, lo từng miếng ăn thông qua phân bón, lo giấc ngủ bằng cách đắp bờ giữ nước, canh chừng từng con sâu, con rầy phá hoại.

Mỗi giai đoạn lớn lên của tôi đều thấm đẫm mồ hôi của con người. Vào những tháng hè, khi ve kêu râm ran cũng là lúc chúng tôi phải đối mặt với những thử thách lớn nhất. Nắng nóng như thiêu đốt, mưa dông giật mạnh liên hồi. Nhiều đêm, nhìn thấy bác nông dân đội nón tơi đứng thẫn thờ nhìn trời đất lo cho lúa bị ngập úng, lòng tôi lại thắt lại. Vì vậy, chúng tôi luôn tự nhủ phải cố gắng vươn lên, cố gắng hút thật nhiều phù sa để kết nên những hạt thóc vàng sáng loáng, bù đắp lại những chuỗi ngày vất vả của con người. Niềm hạnh phúc vỡ òa khi cánh đồng chuyển sang màu vàng xuộm, hương lúa chín thơm nồng nàn bay xa trong gió, gọi chim chóc về làm tổ.

Sự tận hiến của cây lúa chính là câu trả lời cho tình yêu thương của người nông dân. Chúng tôi ra đi, rời khỏi cánh đồng thân yêu để bước vào nhà máy, qua bàn tay xay xát để trở thành những hạt gạo trắng muốt, dẻo thơm, mang lại năng lượng và sự sống cho con người.

Nhìn lại cuộc đời mình, tôi không có điều gì phải hối tiếc. Tôi muốn nhắn nhủ đến tất cả mọi người một thông điệp từ trái tim của cây lúa: Giá trị của một sự sống được đo bằng những gì họ cống hiến cho cuộc đời. Xin hãy yêu quý và trân trọng từng hạt ngọc trời ban, bởi vì trong đó không chỉ có vị ngọt của thiên nhiên mà còn có cả vị mặn của những giọt mồ hôi lao động.

Bài tham khảo Mẫu 4

Đã bao giờ bạn dừng chân bên một quán nhỏ ven đường vào một chiều mưa, ngắm nhìn làn khói nghi ngút bốc lên từ nồi cơm mới và chợt nhận ra lòng mình bình yên đến lạ? Đã bao giờ bạn tự hỏi, đằng sau màu trắng tinh khôi của từng hạt gạo, đằng sau vị ngọt bùi thanh mát đọng lại nơi đầu lưỡi sau mỗi miếng ăn, là cả một thế giới tâm tình thầm lặng của những người bạn xanh nơi đồng ruộng? Thế giới ấy không có tiếng nói, nhưng lại có một thứ ngôn ngữ riêng được dệt nên từ nắng, gió, bùn đất và những giọt mồ hôi. Tôi là cây lúa khiêm nhường nơi làng quê chính là người nắm giữ câu chuyện ấy. Hôm nay, tôi muốn mượn làn gió mát của đồng quê để gửi gắm đến các bạn khúc tự tình về cuộc đời mình, một hành trình đi từ bóng tối của lòng đất đến ánh hào quang rực rỡ của sự tận hiến.

Mạch chuyện của tôi bắt đầu từ những ngày đông giá rét, khi tôi còn là một hạt thóc giống nằm im lìm trong kho. Rồi mùa xuân đến, tôi được đánh thức, được hòa mình vào dòng nước ấm và gieo xuống mảnh ruộng sình lầy. Quá trình biến đổi từ hạt mầm thành cây mạ, rồi được cấy xuống những thửa ruộng bậc thang hay những cánh đồng thẳng cánh cò bay là cả một sự nỗ lực phi thường. Chi tiết sáng tạo nằm ở những cuộc trò chuyện đêm khuya giữa tôi và đất mẹ, khi đất mẹ thì thầm truyền cho tôi sức mạnh của ngàn năm phù sa để chống chọi với những cơn bão chực chờ quật ngã. Sự chăm sóc của người nông dân không chỉ là công việc lao động thuần túy, mà đó là sự giao hòa của tình yêu thương. Họ nhìn chúng tôi lớn lên, vui khi thấy chúng tôi xanh tốt, buồn khi thấy chúng tôi héo úa vì sâu bệnh. Đáp lại tấm lòng ấy, chúng tôi đã vắt kiệt sức mình, chắt chiu từng giọt nắng, ngậm từng giọt sữa trời để kết thành những bông lúa chín vàng rực rỡ, uốn cong mình như vầng trăng khuyết dưới bầu trời thu bao la.

Từ khúc tự tình đầy thiêng liêng của cây lúa, tôi muốn lay động tâm hồn của tất cả chúng ta về cách ứng xử với thành quả lao động. Giữa cuộc sống hiện đại bộn bề, khi thức ăn trở nên dư dả, người ta đôi khi dễ dàng lãng phí những hạt cơm thừa. Xin hãy dừng lại một chút trước khi đổ bỏ một bát cơm, hãy nghĩ đến những ngày nắng cháy da người trên đồng ruộng, nghĩ đến những cái lưng còng của các cụ già, những đôi bàn tay nứt nẻ của các mẹ, các chị đã dầm mình trong bùn lạnh để cấy từng nhánh mạ. Hãy cùng nhau hành động, biết trân quý và tiết kiệm từng hạt gạo, vì đó không chỉ là thức ăn, mà là ngọc thực, là giọt máu của đất, là nước mắt của người nông dân. Hãy trân trọng để lòng biết ơn luôn được nuôi dưỡng trong mỗi bữa ăn hằng ngày của chúng ta.

Bài tham khảo Mẫu 2

Người dân Việt Nam ta từ thuở nằm nôi đã quen thuộc với những câu ca dao ngọt ngào của mẹ:

"Cày đồng đang buổi ban trưa, Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày. Ai ơi bưng bát cơm đầy, Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần."

Lời ca ấy như một sợi dây tâm linh, gắn kết tâm hồn con người với cội nguồn nông nghiệp của dân tộc. Hạt gạo không chỉ là lương thực, mà là tinh hoa của trời đất, là biểu tượng cho đức tính kiên cường, nhẫn nại của người lao động. Và tôi, cây lúa bình dị đứng nơi đầu đồng ngọn gió, chính là nhân chứng sống cho cái gọi là "đắng cay muôn phần" ấy. Đằng sau tấm áo xanh mướt của thời thanh xuân hay sắc vàng rực rỡ lúc về già, tôi mang trong mình cả một bầu tâm sự, một khát vọng được sẻ chia với con người về những trải nghiệm quý giá của một kiếp sinh mệnh thầm lặng nhưng đầy kiêu hãnh.

Câu chuyện của tôi hiện lên qua những thước phim sống động của bốn mùa thay lá. Từ một hạt mầm bé nhỏ chịu bao đau đớn để xé toạc lớp vỏ bọc cứng nhắc, tôi đã vươn lên thành nhánh mạ non đầy sức sống. Quá trình trưởng thành của tôi là một cuộc chiến không cân sức với thiên nhiên: cái nóng nung người của gió Lào, cái lạnh thấu xương của những đợt rét đậm rét hại và sự tàn phá khốc liệt của những trận lũ lụt. Thế nhưng, nhờ có sự đồng hành, che chở của người nông dân là những con người kiên cường nhất hành tinh là chúng tôi đã đứng vững. Chi tiết sáng tạo thể hiện ở sự chuyển mình kỳ diệu khi lúa làm đòng, dòng sữa trắng ngần mang hương vị của sương sớm và lòng đất dâng tràn trong thân cây, để rồi theo thời gian, chúng uốn mình thành những chuỗi ngọc vàng óng, tỏa hương thơm ngào ngạt khắp xóm làng, báo hiệu một cuộc sống ấm no.

Hành trình của cây lúa từ lúc gieo mầm cho đến khi trở thành hạt gạo dẻo thơm trên mâm cơm được ví như một vòng đời của sự trung trinh và hiếu nghĩa. Cây lúa giống như một chiếc cầu nối vô hình nhưng bền bỉ, kết nối giữa quá khứ nghèo khó của cha ông với hiện tại ấm no của con cháu, giữa đất mẹ bao dung và khát vọng vươn lên của con người. Dù dòng chảy của thời gian có cuốn trôi đi nhiều giá trị cũ, dù những tòa nhà chọc trời có mọc lên thay thế những khoảng đồng xanh, thì hương vị của hạt gạo quê hương vẫn mãi là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho mỗi người con nước Việt. Cây lúa chúng tôi sẽ luôn đứng đó, khiêm nhường dâng hiến, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng: hạnh phúc đích thực của cuộc đời chính là sự sẻ chia và lòng biết ơn sâu sắc đối với những điều bình dị nâng đỡ sự sống con người.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close