Viết Bài văn tưởng tượng và kể lại câu chuyện đã xảy ra với hai mẹ con chú chim trong một đêm mưa gió- Giới thiệu hoàn cảnh câu chuyện: Sau một đêm mưa to, gió lớn, trời đã hửng nắng. - Dẫn dắt: Chim mẹ nhìn chim con đang ngủ ngon trong tổ và nhớ lại những gì đã xảy ra trong đêm mưa gió. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết Suốt đêm mưa to, gió lớn. Sáng ra, ở tổ chim chót vót trên cây cao, chim mẹ khẽ giũ lông cánh cho khô rồi nhẹ nhàng nhích ra ngoài. Tia nắng ấm áp vừa vặn rơi xuống chỗ chú chim non đang ngái ngủ, lông cánh hầu như vẫn khô nguyên. Chim mẹ mệt mỏi nhưng lòng ngập tràn hạnh phúc. Âu yếm nhìn chim con, chim mẹ nhớ lại….” Từ đoạn văn trên, em hãy tưởng tượng và kể lại câu chuyện đã xảy ra với hai mẹ con chú chim trong một đêm mưa gió. 1. Mở bài - Giới thiệu hoàn cảnh câu chuyện: Sau một đêm mưa to, gió lớn, trời đã hửng nắng. - Dẫn dắt: Chim mẹ nhìn chim con đang ngủ ngon trong tổ và nhớ lại những gì đã xảy ra trong đêm mưa gió. 2. Thân bài a. Mở đầu câu chuyện - Trời bỗng nổi giông, mây đen kéo đến, mưa lớn và gió thổi dữ dội. - Tổ chim trên cành cây cao rung lắc trước cơn bão. b. Diễn biến câu chuyện - Chim con hoảng sợ, run rẩy trước tiếng sấm và gió lớn. - Chim mẹ bình tĩnh an ủi, che chở và bảo vệ con. - Chim mẹ dang rộng đôi cánh che mưa, che gió cho chim con. - Suốt đêm, chim mẹ chịu mưa rét, cố giữ cho tổ không bị đổ và chim con luôn được an toàn. c. Kết thúc câu chuyện - Trời sáng, mưa tạnh, nắng lên. - Chim con vẫn bình yên, lông cánh khô ráo và ngủ ngon trong vòng che chở của mẹ. - Chim mẹ tuy mệt mỏi nhưng rất hạnh phúc vì đã bảo vệ được con. 3. Kết bài - Nêu cảm nghĩ về tình yêu thương và sự hi sinh của chim mẹ dành cho chim con. - Rút ra ý nghĩa câu chuyện: Tình mẫu tử luôn thiêng liêng, cao đẹp và là nguồn sức mạnh giúp mẹ sẵn sàng hi sinh để bảo vệ con. Bài siêu ngắn Bầu trời sau một đêm giông bão cuối cùng cũng đã hửng nắng, gột rửa đi bầu không khí âm u của ngày hôm trước. Trên chiếc tổ nhỏ nằm chót vót ở cành sồi già, chim mẹ khẽ giũ nhẹ đôi lông cánh đẫm nước cho khô rồi nhẹ nhàng nhích ra ngoài, để lộ chú chim non đang ngái ngủ với bộ lông mềm mại vẫn còn khô nguyên. Nhìn những tia nắng ấm áp đầu tiên của ngày mới khẽ đậu trên lưng đứa con bé bỏng, chim mẹ tuy mệt rã rời sau một đêm dài gồng mình chống chọi với tự nhiên, nhưng lòng lại ngập tràn một niềm hạnh phúc khó tả. Âu yếm nhìn con, chim mẹ bỗng bồi hồi nhớ lại toàn bộ những khoảnh khắc kinh hoàng nhưng đầy tình mẫu tử của đêm mưa gió hôm qua. Đêm hôm ấy, khi hai mẹ con đang rúc đầu vào nhau chuẩn bị đi ngủ thì bầu trời bỗng bùng lên một tiếng sấm rạch ngang không trung, kéo theo những luồng mây đen kịt. Chỉ vài phút sau, mưa to như trút nước và những trận gió lớn thi nhau quật mạnh vào tán cây, khiến chiếc tổ nhỏ rung lắc dữ dội như muốn rơi xuống đất. Chim non chưa từng chứng kiến cảnh tượng đáng sợ như vậy liền rúc sâu vào lòng mẹ, thân hình bé nhỏ run lên bần bật vì sợ hãi và cái lạnh tràn về. Không một chút do dự, chim mẹ lập tức dang rộng đôi cánh gầy guộc nhưng vô cùng kiên cường của mình, ôm trọn lấy đứa con vào lòng và lấy thân mình làm một lá chắn vững chắc che chở cho con. Suốt cả một đêm dài đằng đẵng, dẫu cho những giọt nước mưa lạnh buốt liên tục quất vào tấm lưng đau nhức, dẫu cho gió bão gào rú bên tai, chim mẹ vẫn cắn răng chịu đựng, bám chặt chân vào cành cây, dồn hết hơi ấm chút ít còn lại để sưởi ấm cho chim con. Câu chuyện đêm mưa ấy đã giúp tôi nhận ra một sự thật giản dị mà vĩ đại về tình mẫu tử. Sức mạnh của người mẹ không nằm ở tầm vóc to lớn, mà nằm ở tình yêu thương vô bờ bến, sẵn sàng đứng ra hứng chịu mọi giông bão của cuộc đời để đổi lấy sự bình yên, ấm áp cho đứa con thân yêu của mình. Bài tham khảo Mẫu 1 Sau một đêm dài chìm trong mưa to gió lớn, ông mặt trời đã thức dậy, ban phát những tia nắng ấm áp xuống không gian. Tại một tổ chim nhỏ nằm chót vót trên cành cây cao, chim mẹ khẽ giũ sạch những giọt nước còn đọng lại trên lông cánh rồi nhích nhẹ người ra ngoài. Ánh nắng dịu dàng vừa vặn soi sáng chú chim non đang ngái ngủ, kỳ diệu thay, bộ lông của chú vẫn khô nguyên và ấm áp. Nhìn con bình an, chim mẹ dù vô cùng mệt mỏi sau một đêm thức trắng nhưng ánh mắt lại ngập tràn niềm hạnh phúc. Đứng nơi đầu cành, chim mẹ xúc động nhớ lại những biến cố kinh hoàng đã xảy ra đêm qua. Mọi chuyện bắt đầu từ lúc chập tối, khi vạn vật đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ. Bầu trời bỗng nhiên đen kịt lại, những cơn gió hung hãn từ đâu tràn về, thổi bay những chiếc lá khô và làm rúng động cả khu rừng. Ngay sau đó, một tiếng sét nổ vang trời như muốn xé toạc màn đêm, mưa bắt đầu tuôn rơi xối xả. Chiếc tổ chim nhỏ bé của hai mẹ con nằm ở vị trí trên cao nên phải chịu sức gió mạnh nhất, nó lật qua lật lại như một con thuyền độc mộc giữa biển khơi. Chim non giật mình thức giấc, tiếng kêu "chíp chíp" thất thanh vang lên đầy sợ hãi, chú cố tìm cách rúc sâu vào bộ lông của mẹ để tìm kiếm sự an toàn. Trước sự hoảng loạn của con, chim mẹ tự nhủ bản thân phải thật bình tĩnh. Mẹ khẽ thì thầm những tiếng gù gù êm ái để trấn an con, đồng thời dang rộng đôi cánh dài của mình, tạo thành một chiếc ô sống che chở toàn bộ phần lòng tổ. Suốt đêm đó, mưa không hề giảm hạt, gió không ngừng gào rít. Những giọt nước mưa lớn, lạnh ngắt liên tục đập thẳng vào đầu, vào lưng chim mẹ, thấm đẫm vào từng lớp lông khiến mẹ run lên vì lạnh. Thế nhưng, đôi cánh ấy chưa một lần hạ xuống, đôi chân nhỏ bé của mẹ vẫn bám chặt vào vách tổ đầy kiên cường. Toàn bộ tình yêu thương và bản năng làm mẹ đã tiếp thêm sức mạnh phi thường để chim mẹ đứng vững, bảo vệ tuyệt đối cho đứa con non nớt của mình khỏi sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Nhìn đứa con thân yêu đang cựa mình đón nắng mới, chim mẹ khẽ mỉm cười. Mọi sự mệt mỏi, đau nhức trên cơ thể dường như tan biến hết khi mẹ thấy con mình vẫn khỏe mạnh và an lành sau một đêm giông bão khủng khiếp. Đối với tôi, hình ảnh chim mẹ dang cánh đỡ mưa cho con là một trong những biểu tượng đẹp đẽ nhất về tình mẫu tử. Câu chuyện này là minh chứng rõ ràng cho thấy tình yêu của người mẹ có thể tạo nên những điều kỳ diệu, là nguồn sức mạnh vô tận giúp vượt qua mọi nghịch cảnh để bảo vệ giọt máu của mình. Bài tham khảo Mẫu 2 Bão giông đã qua đi, nhường chỗ cho một buổi sáng thanh bình với bầu trời xanh ngắt và tiếng gió lao xao qua kẽ lá. Trên ngọn cây sồi già đầu rừng, chim mẹ khẽ nghiêng mình, giũ sạch những hạt nước mưa còn sót lại trên bộ lông xơ xác của mình sau một đêm dài chống chọi với bão. Đoạn, mẹ nhẹ nhàng lùi lại phía sau để nhường chỗ cho những tia nắng sớm chiếu thẳng vào lòng tổ, nơi chú chim non vẫn đang lim dim ngủ, lông cánh hầu như vẫn khô ráo hoàn toàn. Khẽ nghiêng đầu nhìn con bằng ánh mắt âu yếm, lòng chim mẹ trào dâng một niềm hạnh phúc tột cùng, và ký ức về đêm mưa gió dữ dội hôm qua chợt ùa về rõ mồn một trong tâm trí. Khi màn đêm vừa buông xuống bao phủ lấy khu rừng, thời tiết bỗng chốc thay đổi một cách chóng vánh. Gió bắt đầu rít lên từng hồi qua các tán lá, mang theo cái lạnh thấu xương. Chỉ trong phút chốc, những đám mây đen xám xịt đã nuốt chửng những vì sao cuối cùng, và một trận mưa giông khủng khiếp đổ ập xuống. Chiếc tổ chim chao đảo dữ dội theo từng nhịp uốn cong của cành sồi già. Chim con bừng tỉnh, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự hoảng sợ, chú run rẩy nép sát vào bụng mẹ, tiếng kêu yếu ớt bị nuốt chửng trong tiếng sấm ầm oành ngoài kia. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc ấy, chim mẹ biết mình là chỗ dựa duy nhất của con. Không một chút do dự, chim mẹ lập tức nằm rạp xuống, dang rộng đôi cánh dài che kín toàn bộ lòng tổ, dùng chính thân hình gầy gộc của mình để đối đầu với cơn thịnh nộ của đất trời. Suốt đêm, những hạt mưa to và nặng như những viên đá nhỏ liên tục quật vào tấm lưng trần của chim mẹ, cái lạnh thấm sâu vào da thịt khiến mẹ mệt lả. Tuy nhiên, mỗi khi cảm nhận được nhịp thở đều đặn và sự ấm áp của đứa con ở phía dưới, chim mẹ lại có thêm quyết tâm. Mẹ dùng hết sức lực bám chặt vào cành cây, giữ cho tổ không bị gió hất tung, kiên cường làm một mái nhà vững chãi cho con suốt đêm thâu. Khi ánh bình minh ló rạng cũng là lúc cơn bão hoàn toàn suy yếu. Chim mẹ nhìn lại thành quả của mình là sự an toàn của đứa con mà lòng tràn ngập niềm vui sướng. Sự hy sinh thầm lặng của mẹ đã được đền đáp bằng giấc ngủ ngon lành và bình yên của con. Câu chuyện về hai mẹ con chú chim trong đêm mưa bão đã để lại cho tôi một ấn tượng cực kỳ sâu sắc về tình mẹ. Tôi hiểu rằng trên đời này, không có gì có thể so sánh được với sự hy sinh và lòng vị tha của người mẹ, người luôn sẵn sàng chịu đựng mọi đắng cay, khổ cực để mang lại những điều tốt đẹp nhất cho đứa con của mình. Bài tham khảo Mẫu 3 Cơn bão lớn suốt đêm qua cuối cùng đã rút lui, để lại một không gian sáng sủa và mát mẻ của một ngày mới hửng nắng. Ở một tổ chim nhỏ nằm chót vót trên ngọn cây cao, chim mẹ khẽ khàng giũ khô lông cánh rồi nhích ra phía mép tổ. Tia nắng vàng ấm áp vừa vặn rơi xuống đúng chỗ chú chim non đang ngủ say, bộ lông tơ của chú vẫn khô ráo một cách kỳ diệu. Dù cơ thể rã rời vì mệt mỏi và lạnh giá, nhưng khi nhìn thấy con mình bình an vô sự, lòng chim mẹ ngập tràn niềm hạnh phúc ngọt ngào. Mẹ nhìn con đầy âu yếm và bắt đầu nhớ lại chuyến tàu bão táp mà hai mẹ con vừa vượt qua trong đêm đen. Đó là một đêm không thể nào quên khi một trận cuồng phong bất ngờ ập đến khu rừng. Trời tối đen như mực, gió giật liên hồi từng đợt khiến những cành cây lớn cũng phải nghiêng ngả, chiếc tổ chim bé nhỏ mỏng manh trở nên vô cùng yếu ớt trước thiên nhiên. Mưa như trút nước, kèm theo những tia chớp sáng lòa và tiếng sấm nổ vang rền khiến muôn loài kinh hãi. Chim non chưa từng gặp cảnh tượng này bao giờ nên vô cùng sợ hãi, chú rúc đầu vào cánh mẹ, đôi chân nhỏ xíu líu ríu lại vì rét và hoảng loạn. Hiểu được sự nguy hiểm, chim mẹ liền dùng toàn bộ thân hình của mình làm lá chắn bảo vệ con. Mẹ xòe rộng đôi cánh, nằm phủ lên trên chim non để không một giọt nước mưa nào có thể lọt vào trong. Suốt cả đêm dài đằng dẵng, chim mẹ phải gồng mình chịu đựng những trận mưa xối xả nện xuống lưng, cái lạnh ngấm vào tận xương tủy. Có những lúc gió thổi mạnh như muốn hất văng cả hai mẹ con ra khỏi cành cây, nhưng bằng một nghị lực phi thường, chim mẹ vẫn bám trụ vững vàng, lấy thân mình làm thành lũy kiên cố nhất để giữ ấm và bảo vệ sự sống cho đứa con yêu quý. Khi những tiếng chim khác bắt đầu ríu rít chào ngày mới, chim mẹ mới thở phào nhẹ nhõm vì biết giông bão đã qua. Nhìn chim con vẫn ngon giấc trong chiếc tổ khô ráo, mọi đau đớn và mệt mỏi trên thân thể chim mẹ hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một niềm tự hào và hạnh phúc vô bờ. Qua câu chuyện tự sự đầy cảm động của loài chim, tôi lại càng thêm trân trọng tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẫu tử thiêng liêng. Người mẹ luôn là người vĩ đại nhất, là bến đỗ bình yên chịu mọi sóng gió để che chở, nâng niu những bước đi đầu đời của đứa con thân yêu. Bài tham khảo Mẫu 4 Đã bao giờ bạn đứng dưới một hiên nhà vào một đêm mưa bão, lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng sấm nổ đùng đoàng trên tầng không và chợt cảm thấy mình thật may mắn khi có một mái nhà che mưa che nắng? Và đã bao giờ bạn tự hỏi, giữa thế giới tự nhiên bao la ngoài kia, những sinh mệnh nhỏ bé như những chú chim non sẽ làm thế nào để vượt qua những đêm cuồng phong dữ dội như thế? Câu trả lời không nằm ở sự vững chãi của những bức tường gạch, mà nằm ở một thứ vũ khí còn mạnh mẽ hơn gấp bội, đó chính là tình mẫu tử. Buổi sáng hôm nay, khi ngắm nhìn một tổ chim chót vót trên cây cao sau một đêm mưa tầm tã, nhìn ánh nắng chiếu rọi vào chú chim non vẫn còn khô nguyên lông cánh bên cạnh người mẹ mệt mỏi nhưng hạnh phúc, tôi đã hiểu thế nào là sức mạnh của sự che chở. Một câu chuyện cảm động về sự hy sinh đã hiện ra qua ánh mắt âu yếm của chim mẹ khi nhớ về đêm qua. Đêm qua là một thử thách sinh tử đối với hai sinh mệnh nhỏ bé trên ngọn cây cao ấy. Khi bóng tối nuốt chửng khu rừng cũng là lúc một trận cuồng phong chưa từng có ập đến, biến không gian thành một bãi chiến trường của mưa và gió. Chiếc tổ chim nhỏ nhoi liên tục chao đảo, nghiêng ngả trước những cú tát ngàn cân của những trận gió giật. Giữa lanh lảnh tiếng sấm sét, chú chim non sợ hãi tột cùng, chỉ biết rúm ró lại và khóc thét lên. Chi tiết đắt giá nhất chính là khoảnh khắc chim mẹ không hề bay đi tìm nơi trú ẩn an toàn cho riêng mình, mà lập tức nằm phủ phục xuống, xòe trọn vẹn đôi cánh gầy nhưng đầy nghị lực để ôm lấy con. Suốt mười tiếng đồng hồ đen tối, chim mẹ dùng tấm lưng của mình chịu đựng toàn bộ sự tàn phá của trận mưa đá, dùng đôi chân nhỏ bám chặt vào cành sồi để giữ cho tổ không bị lật, sưởi ấm cho con bằng tất cả tình yêu thương thuần khiết nhất. Từ hình ảnh vĩ đại của chim mẹ trong đêm giông bão, tôi muốn gửi gắm một thông điệp sâu sắc đến tất cả chúng ta về lòng biết ơn đối với cha mẹ. Trong cuộc sống, có đôi khi chúng ta quên mất rằng sự bình yên, ấm áp mà mình đang có được ngày hôm nay là nhờ có tấm lưng còng của cha, có vòng tay hao gầy của mẹ đã đứng ra che chắn hết mọi giông bão cuộc đời. Hãy biết yêu thương, trân trọng và thể hiện lòng hiếu thảo với cha mẹ ngay khi còn có thể. Đừng đợi đến khi giông bão đi qua mới nhận ra giá trị của mái ấm, mà hãy luôn là niềm tự hào, là niềm hạnh phúc của cha mẹ trong mỗi ngày bình thường của cuộc sống. Bài tham khảo Mẫu 5 Từ thuở nằm nôi, mỗi người dân Việt Nam đều đã được nuôi dưỡng tâm hồn bằng những câu ca dao ngọt ngào về mẹ: "Nuôi con chẳng quản chi thân, Chỗ ướt mẹ nằm, chỗ ráo con lăn." Lời ca ấy không chỉ đúng với thế giới của con người mà dường như còn là một quy luật thiêng liêng của muôn loài trong thế giới tự nhiên. Tình mẫu tử là một thứ ngôn ngữ không biên giới, là sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất kết nối các sinh mệnh lại với nhau. Câu chuyện về hai mẹ con chú chim nhỏ trên ngọn cây cao sau một đêm mưa to gió lớn chính là một minh chứng sống động cho cái gọi là "chỗ ướt mẹ nằm" ấy. Khi những tia nắng sớm của ngày mới chiếu rọi vào chiếc tổ nhỏ, nhìn chú chim non vẫn ấm áp dạo bước trong lòng tổ khô ráo nhờ vào sự che chở của người mẹ đang mệt mỏi, tôi đã được chứng kiến một bài ca tuyệt đẹp về lòng vị tha. Ánh mắt dịu hiền của chim mẹ nhìn con đã đưa tôi ngược thời gian, trở về với những khoảnh khắc nghẹt thở của đêm hôm trước. Mạch chuyện tái hiện lại một không gian đầy bạo liệt của thiên nhiên hoang dã khi cơn bão đổ bộ. Mây đen cuồn cuộn như những con quái vật khổng lồ nuốt chửng bầu trời, và mưa bắt đầu trút xuống như muốn nhấn chìm vạn vật trong làn nước lạnh. Chiếc tổ chim nằm trên ngọn cây cao trở thành mục tiêu tấn công trực diện của những trận gió giật kinh hoàng. Trước sự đe dọa của cái chết và cái lạnh, chim non run rẩy, bất lực hoảng sợ. Chi tiết sáng tạo nằm ở chỗ, chim mẹ đã biến đôi cánh của mình thành một chiếc mái nhà kiên cố, dùng bộ ngực ấm áp để ép chặt con vào lòng, ngăn không cho một giọt nước hay một cơn gió lạnh nào chạm đến đứa con. Suốt đêm đen dày đặc, chim mẹ đã kiên cường chịu đựng những trận đòn roi của thời tiết, vắt kiệt chút sức tàn để giữ vững niềm hy vọng sống cho giọt máu của mình, cho đến khi ánh bình minh ló rạng. Hành động dang cánh chở che của chim mẹ trong đêm giông bão kinh hoàng ấy có thể ví như một ngọn hải đăng rực sáng giữa biển đêm mịt mù, dẫn lối cho sự sống đi qua bờ vực của cái chết. Đôi cánh thấm đẫm nước mưa của mẹ chính là chiếc lá chắn vĩ đại nhất, bảo vệ cho mầm sống tương lai được nảy mầm một cách trọn vẹn. Dù thời gian có trôi qua, dù vạn vật có thay đổi, thì khúc ca về tình mẫu tử thiêng liêng ấy vẫn sẽ mãi là một giai điệu bất tử, nhắc nhở chúng ta rằng tình yêu thương của người mẹ luôn là kỳ quan vĩ đại nhất trong thế giới này.
|






Danh sách bình luận