Viết bài văn kể sáng tạo câu chuyện Một sáng thu xưa1. Mở bài - Giới thiệu em đóng vai một chiến sĩ trong Đại đoàn Quân tiên phong. - Giới thiệu hoàn cảnh câu chuyện: Một buổi sáng mùa thu, em cùng đồng đội vinh dự được gặp Bác Hồ tại Đền Hùng. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết 1. Mở bài - Giới thiệu em đóng vai một chiến sĩ trong Đại đoàn Quân tiên phong. - Giới thiệu hoàn cảnh câu chuyện: Một buổi sáng mùa thu, em cùng đồng đội vinh dự được gặp Bác Hồ tại Đền Hùng. 2. Thân bài a. Quang cảnh và cảm xúc khi gặp Bác Hồ - Khung cảnh buổi sáng mùa thu ở Đền Hùng như thế nào? - Em và các chiến sĩ có tâm trạng ra sao khi chờ đón Bác? - Hình ảnh Bác Hồ hiện lên như thế nào trong mắt em? b. Cuộc gặp gỡ và trò chuyện với Bác - Bác đã hỏi thăm, trò chuyện với các chiến sĩ như thế nào? - Bác đặt những câu hỏi gì về Đền Hùng và các Vua Hùng? - Em và các đồng đội đã trả lời ra sao? - Em có suy nghĩ, cảm xúc gì khi nghe Bác nói chuyện? c. Lời dạy của Bác và sự thay đổi của em - Bác đã căn dặn các chiến sĩ điều gì? -Em hiểu ý nghĩa lời dạy của Bác như thế nào? - Sáng tạo: Em có thể thêm lời hứa của bản thân hoặc của các chiến sĩ sau khi nghe lời dạy của Bác. 3. Kết bài - Nêu cảm xúc của em sau cuộc gặp gỡ với Bác Hồ. - Khẳng định em sẽ luôn ghi nhớ lời dạy của Bác và cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng, bảo vệ đất nước. Bài siêu ngắn Tôi là một chiến sĩ thuộc Đại đoàn Quân tiên phong, may mắn được có mặt trong đoàn quân tiến về tiếp quản Thủ đô vào mùa thu năm 1954. Trên chặng đường hành quân lịch sử ấy, tôi và các đồng đội đã có một kỷ niệm thiêng liêng không bao giờ quên: được gặp và trò chuyện cùng Bác Hồ kính yêu tại Đền Hùng vào một buổi sáng mùa thu trong vắt, đượm mùi hương khói trầm đất Tổ. Sớm hôm ấy, đỉnh núi Nghĩa Lĩnh mờ ảo trong làn sương mỏng, cây cối vây quanh các ngôi đền cổ kính như đang reo vui cùng lòng người. Khi Bác bước đến trong bộ quần áo kaki sờn bạc và đôi dép cao su giản dị, trái tim tôi như nghẹn lại vì xúc động. Bác ngồi bệt cùng chúng tôi trên bậc cửa đền, ân cần hỏi thăm sức khỏe từng chiến sĩ, rồi nhẹ nhàng hỏi về lịch sử nơi đây. Bác hỏi: "Các chú có biết đây là nơi thờ ai không?". Chúng tôi đồng thanh đáp: "Thưa Bác, thờ các Vua Hùng ạ!". Người mỉm cười, ánh mắt ngời sáng nhìn về hướng đồng bằng rộng lớn, rồi bằng giọng trầm ấm, Người thong thả căn dặn một câu nói mà cả đời tôi luôn mang theo làm kim chỉ nam: "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước". Lời dạy ấy của Bác vang vọng vào vách đá cổ kính, thấm sâu vào huyết quản, làm bừng sáng nhận thức của chúng tôi về trách nhiệm lớn lao đối với giang sơn Tổ quốc. Thay mặt anh em, tôi đứng dậy dõng dạc hứa với Người sẽ quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ tiếp quản Thủ đô vững vàng, không ngại hy sinh gian khổ. Cuộc gặp gỡ diễn ra ngắn ngủi nhưng đã thắp lên ngọn lửa rực cháy trong lòng mỗi người lính chúng tôi. Cho đến tận hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, lời căn dặn của Bác trong buổi sáng thu xưa vẫn mãi là báu vật tinh thần, thúc giục tôi sống, chiến đấu và rèn luyện hết mình vì nền độc lập, tự do của dân tộc. Bài tham khảo Mẫu 1 Tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng Chín năm 1954, khi cuộc kháng chiến chống Pháp trường kỳ vừa thắng lợi, Đại đoàn Quân tiên phong chúng tôi hành quân về tiếp quản Thủ đô Hà Nội. Trên hành trình lịch sử ấy, một vinh dự lớn lao đã đến với cuộc đời binh nghiệp của tôi: được gặp Bác Hồ tại khu di tích Đền Hùng. Đó là một buổi sáng mùa thu nắng hanh vàng, đất trời như thăng hoa cùng niềm vui hòa bình của dân tộc. Sớm hôm đó, không khí trên núi Nghĩa Lĩnh vô cùng khoáng đạt. Cây cối xanh tươi, những giọt sương đêm còn đọng trên lá lấp lánh dưới ánh mặt trời buổi sớm. Khi nghe tin Bác đến, lòng tôi và các đồng đội rạo rực, hồi hộp xen lẫn niềm hạnh phúc tột cùng. Bác bước đi giữa hàng quân, vẫy tay chào chúng tôi với nụ cười hiền hậu như một người cha già đi xa lâu ngày trở về thăm con cháu. Bác mặc bộ quần áo kaki giản dị, chân đi đôi dép lốp quen thuộc. Bác ngồi xuống bậc thềm đền Giếng, ngoắc tay ra hiệu cho chúng tôi vây lại xung quanh. Bác ân cần hỏi thăm về tình hình ăn ở của anh em, hỏi đường đi có mệt không, có ai bị ốm không. Sự quan tâm tỉ mỉ của Người khiến mọi khoảng cách bị xóa nhòa. Rồi Bác chỉ tay lên ngôi đền cổ kính, trầm giọng hỏi: "Các chú có biết đền này thờ ai không?". Một đồng chí bên cạnh tôi nhanh nhảu thưa: "Thưa Bác, đây là nơi thờ tự các Vua Hùng ạ". Bác gật đầu, ánh mắt Người hướng ra khoảng không bao la phía trước, nơi có những cánh đồng thẳng cánh cò bay của vùng trung du. Người nói, giọng vang vọng và ấm áp: "Đúng rồi. Các Vua Hùng đã có công dựng nước, bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước". Lời nói ấy như một luồng điện chạy qua tâm can tôi, làm bừng tỉnh một chân lý lớn lao về cội nguồn và trách nhiệm. Tôi hiểu rằng, cuộc chiến giữ nước của chúng tôi giờ đây mới thực sự bắt đầu một chương mới, khó khăn và trách nhiệm không kém gì những ngày ở chiến trường. Giây phút ấy, tôi thay mặt cho các chiến sĩ trong đại đội bước lên phía trước, đứng nghiêm chào Bác và dõng dạc hứa: "Xin Bác hãy yên tâm, chúng cháu xin thề sẽ đem hết xương máu và lòng trung thành để bảo vệ từng tấc đất mà tổ tiên đã để lại!". Bác nhìn tôi, ánh mắt trìu mến và gật đầu hài lòng. Đến tận bây giờ, khi tóc đã bạc phơ, tôi vẫn luôn tự hào vì mình đã có một buổi sáng thu tuyệt đẹp bên Người. Lời dạy của Bác tại Đền Hùng năm ấy không chỉ là mệnh lệnh của lãnh tụ, mà đã trở thành điểm tựa tinh thần, nhắc nhở tôi phải luôn sống gương mẫu, giữ gìn phẩm chất bộ đội Cụ Hồ trong suốt cuộc đời. Bài tham khảo Mẫu 2 Là một chiến sĩ của Đại đoàn Quân tiên phong, tôi đã đi qua biết bao trận đánh, đối mặt với họng súng của kẻ thù mà không hề run sợ. Thế nhưng, trong buổi sáng mùa thu lịch sử năm 1954 tại Đền Hùng, đứng trước Bác Hồ kính yêu, đôi chân tôi lại run lên vì một niềm xúc động thiêng liêng khó tả. Cuộc gặp gỡ định mệnh đó đã thay đổi hoàn toàn nhận thức sống và chiến đấu của tôi. Khu di tích Đền Hùng buổi sáng hôm ấy bảng lảng trong làn sương thu mỏng. Tiếng lá cây xào xạc hòa cùng tiếng chim hót tạo nên một không gian thanh bình, tôn nghiêm. Tôi cùng các đồng đội đứng thành vòng tròn, nín thở chờ đợi. Và rồi, Người xuất hiện. Vẫn là hình ảnh cụ già râu tóc bạc phơ, đôi mắt sáng như sao, bước đi nhanh nhẹn và tràn đầy phong thái ung dung. Bác không ngồi trên ghế, Người chọn ngồi bệt ngay trên bậc đá cùng anh em chiến sĩ, tạo nên một bầu không khí gia đình vô cùng ấm cúng. Bác bắt đầu câu chuyện bằng những lời hỏi thăm sức khỏe hết sức giản dị, sau đó Người giảng giải cho chúng tôi nghe về giá trị lịch sử của vùng đất Tổ. Bác hỏi chúng tôi có hiểu ý nghĩa của từ "dựng nước" và "giữ nước" hay không. Nhìn vào những gương mặt còn trẻ măng của chúng tôi, Bác ôn tồn bảo: "Hà Nội đã giải phóng, các chú về tiếp quản Thủ đô là tốt, nhưng không được chủ quan. Phải nhớ rằng, có được giang sơn này là nhờ công lao hàng ngàn năm của các Vua Hùng". Rồi Người đúc kết bằng câu nói lịch sử: "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước". Nghe câu nói đó, tôi thấy một sợi dây liên kết vô hình giữa quá khứ hào hùng của cha ông và nhiệm vụ hiện tại của thế hệ mình. Chúng tôi nhìn nhau, ánh mắt ai cũng rực lên niềm quyết tâm sắt đá. Trước khi chia tay Bác để tiếp tục hành quân, toàn đại đoàn đã đồng thanh hô vang khẩu hiệu: "Quyết tâm thực hiện lời căn dặn của Bác! Bảo vệ vững bành Tổ quốc!". Tiếng hô vang vọng khắp núi đồi Nghĩa Lĩnh, như một lời thề son sắt gửi vào lòng đất Tổ. Cuộc gặp gỡ kết thúc, hình ảnh Bác đứng vẫy tay chào đoàn quân khuất dần sau những rặng cây đã in sâu vào tâm khảm tôi. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ luôn sống xứng đáng với niềm tin của Bác. Dù ở bất cứ cương vị nào, tôi cũng sẽ dốc hết sức lực nhỏ bé của mình để giữ gìn sự bình yên cho đất nước, không phụ lòng thế hệ cha ông đã ngã xuống. Bài tham khảo Mẫu 3 Trong cuộc đời mỗi con người, có những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong vài mươi phút nhưng lại có giá trị bằng cả một đời người. Đối với tôi, người chiến sĩ Đại đoàn 308 năm xưa, khoảnh khắc ấy chính là buổi sáng mùa thu lộng gió tại Đền Hùng, nơi chúng tôi được đón nhận lời căn dặn thiêng liêng từ vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc – Chủ tịch Hồ Chí Minh. Buổi sáng thu hôm đó, đất trời Phú Thọ khoác lên mình dải lụa sương mù huyền ảo. Khi mặt trời lên, nắng thu vàng xua tan màn sương, để lộ ra những mái đền cổ kính nép mình dưới những tán cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Tâm trạng của tôi lúc đó vừa hồi hộp, vừa hãnh diện. Khi Bác bước vào giữa chúng tôi, không có sự long trọng của nghi lễ, chỉ có sự chân thành, ấm áp. Bác nhìn một lượt các chiến sĩ, ánh mắt Người dừng lại ở những vết thương chưa lành trên tay áo của một vài đồng chí, ánh lên sự xót xa, thương mến. Bác trò chuyện với chúng tôi về nhiệm vụ tiếp quản Thủ đô sắp tới. Người nhắc nhở chúng tôi vào thành phố không được sa ngã vào những cám dỗ vật chất, phải luôn giữ lối sống giản dị, trong sạch. Đặc biệt, khi đứng trước ngôi đền thờ các bậc tiền nhân, Bác đã nhìn sâu vào mắt chúng tôi và nói: "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước". Lời dạy của Người ngắn gọn nhưng chứa đựng một tầm nhìn chiến lược vĩ đại, gắn kết nghĩa vụ của thế hệ hôm nay với cội nguồn lịch sử dân tộc. Tôi cảm thấy lồng ngực mình căng tràn một niềm tự hào và ý thức trách nhiệm lớn lao chưa từng có. Chúng tôi, những người lính cầm súng chiến đấu, hiểu rằng lời dạy của Bác chính là mệnh lệnh trái tim. Tất cả anh em liền đứng dậy, nghiêm trang làm lễ chào Người và hứa sẽ mang tinh thần của ngày hôm nay vào công cuộc xây dựng Thủ đô mới. Ký ức về một sáng thu xưa bên Đền Hùng luôn là nguồn động lực to lớn giúp tôi vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống. Tôi sẽ luôn truyền lại ngọn lửa truyền thống và lời dạy của Bác cho con cháu đời sau, để ý thức bảo vệ chủ quyền và lòng tự hào dân tộc mãi mãi chảy trong dòng máu của các thế hệ người Việt Nam. Bài tham khảo Mẫu 4 Có bao giờ bạn tự hỏi, điều gì đã làm nên sức mạnh thần kỳ giúp một dân tộc nhỏ bé chịu nhiều đau thương như Việt Nam có thể đứng vững trước những đế quốc sừng sỏ nhất thế giới? Phải chăng sức mạnh ấy không nằm ở vũ khí tối tân, mà kết tinh từ lòng yêu nước nồng nàn và một ý thức cội nguồn sâu sắc được truyền từ đời này sang đời khác? Là một người chiến sĩ thuộc Đại đoàn Quân tiên phong, tôi đã tìm thấy câu trả lời thỏa đáng nhất cho câu hỏi ấy vào một buổi sáng mùa thu năm 1954. Đó là ngày chúng tôi dừng chân tại Đền Hùng trên đường về tiếp quản Thủ đô và vinh dự được gặp gỡ, lắng nghe lời chỉ dạy của Bác Hồ kính yêu. Buổi sáng thu xưa ấy, giữa không gian linh thiêng của đất Tổ, lời dạy của Người đã hóa thành tiếng vọng của lịch sử, thắp sáng tâm hồn tôi và các đồng đội về sứ mệnh bảo vệ giang sơn. Mạch chuyện đưa người đọc quay về với không gian tôn nghiêm của núi Nghĩa Lĩnh, nơi những người lính vừa bước ra khỏi khói lửa chiến tranh Điện Biên Phủ đang tụ họp. Giữa khung cảnh thiên nhiên xanh mát ngập tràn nắng thu, sự xuất hiện giản dị đến lạ kỳ của Bác Hồ đã làm lay động hàng trăm trái tim chiến sĩ. Không có khoảng cách giữa vị Chủ tịch nước và những người lính trơn, Bác ngồi bệt trên bậc thềm cổ kính, chia sẻ cho anh em nghe những câu chuyện lịch sử về thời đại các Vua Hùng. Khi Người cất giọng trầm ấm đúc kết chân lý: "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước", không gian như lắng đọng lại. Lời dạy ấy của Bác không chỉ là lời căn dặn cho đại đoàn lúc bấy giờ, mà đã trở thành lời nguyền sông núi, bộ lộ rõ nét nghĩa vụ thiêng liêng mà mỗi người con đất Việt phải gánh vác trên vai. Từ câu chuyện lịch sử về buổi sáng thu năm ấy, tôi muốn gửi đến thế hệ trẻ hôm nay một lời kêu gọi tha thiết từ trái tim của một người lính già. Đất nước chúng ta có được hòa bình, độc lập và vị thế như ngày hôm nay đã phải đổi bằng xương máu của hàng triệu anh hùng, liệt sĩ và lời căn dặn của tiền nhân. Xin các bạn hãy luôn nhớ về cội nguồn, hãy biến lòng tự hào dân tộc thành những hành động thực tế hằng ngày trong học tập, lao động và sáng tạo. Hãy cùng nhau chung tay bảo vệ vẹn toàn bờ cõi, xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh để câu nói của Bác Hồ tại Đền Hùng năm xưa luôn được hiện thực hóa bởi bàn tay và khối óc của thế hệ trẻ hôm nay và mai sau. Bài tham khảo Mẫu 5 Từ bao đời nay, câu ca dao quen thuộc đã thấm sâu vào tâm thức của mỗi người dân Việt Nam như một lời nhắc nhở về lòng biết ơn cội nguồn: "Dù ai đi ngược về xuôi Nhớ ngày Giỗ Tổ mùng mười tháng ba" Đền Hùng từ lâu đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của tinh thần đại đoàn kết dân tộc, nơi quy tụ hồn thiêng sông núi. Là một người lính trong Đại đoàn Quân tiên phong, tôi đã có cái duyên hạnh phúc nhất cuộc đời khi được đặt chân đến vùng đất thánh này vào một buổi sáng mùa thu lịch sử năm 1954, ngay sau khi cuộc kháng chiến chống Pháp thắng lợi. Thế nhưng, điều làm cho chuyến đi ấy trở thành một dấu ấn không thể phai mờ trong tâm khảm tôi chính là cuộc gặp gỡ bất ngờ với Bác Hồ kính yêu. Dưới bóng mát của những cây cổ thụ trăm năm, lời căn dặn của Người đã hòa quyện vào không gian thiêng liêng của đất trời, tạo nên một bài học sâu sắc về lòng yêu nước mà tôi nguyện mang theo suốt đời. Câu chuyện triển khai sống động cảnh tượng gặp gỡ giữa lãnh tụ và quân đội dưới chân đền Hùng. Người họa lại hình ảnh Bác Hồ với bộ quần áo sờn bạc, phong thái ung dung đang ân cần phát bánh kẹo và hỏi thăm cuộc sống của các chiến sĩ. Giữa không gian tĩnh mịch của ngôi đền cổ, câu nói của Bác: "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước" vang lên đầy trang nghiêm, xúc động. Lời dạy ấy không chỉ giải thích ý nghĩa của lòng yêu nước mà còn giao phó một sứ mệnh lịch sử trọng đại cho thế hệ trẻ. Sự đồng lòng thể hiện qua những cánh tay giơ cao và lời thề quyết tâm của toàn thể chiến sĩ dưới sự chứng kiến của Bác đã tạo nên một bức tranh vô cùng hào hùng. Lời căn dặn của Bác Hồ trong buổi sáng thu xưa giống như một chiếc lá bùa hộ mệnh thiêng liêng, bảo vệ và định hướng cho hành trình sống của tôi qua suốt những năm tháng thăng trầm của cuộc đời. Lời dạy ấy được ví như một ngọn hải đăng rực sáng giữa biển khơi, dẫn lối cho con thuyền tâm hồn của mỗi người chiến sĩ vượt qua mọi thác ghềnh của cám dỗ để giữ vững lòng trung thành với Tổ quốc. Dù thời gian có trôi qua, những nhân chứng của buổi sáng hôm ấy người còn người mất, nhưng câu nói của Bác tại Đền Hùng sẽ mãi là một dòng hải lưu mạnh mẽ, thầm lặng chảy trong lòng mạch lịch sử, tưới mát cho tinh thần yêu nước của các thế hệ mai sau luôn xanh tươi và bền vững cùng thời gian.
|






Danh sách bình luận