Viết bài văn kể một câu chuyện về giúp đỡ người tàn tật

1. Mở bài - Giới thiệu câu chuyện về một việc làm tốt giúp đỡ người khuyết tật mà em đã được nghe, được đọc hoặc được chứng kiến.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

- Giới thiệu câu chuyện về một việc làm tốt giúp đỡ người khuyết tật mà em đã được nghe, được đọc hoặc được chứng kiến.

- Giới thiệu nhân vật chính và hoàn cảnh xảy ra câu chuyện.

2. Thân bài

a. Hoàn cảnh của người khuyết tật

- Người khuyết tật gặp khó khăn gì trong cuộc sống, học tập hoặc sinh hoạt?

- Mọi người xung quanh nhìn nhận hoàn cảnh của họ như thế nào?

b. Việc làm giúp đỡ của nhân vật

- Nhân vật đã quan tâm và chủ động giúp đỡ người khuyết tật ra sao?

- Những việc làm cụ thể như: giúp di chuyển, giúp học tập, giúp trong sinh hoạt hằng ngày hoặc động viên tinh thần.

- Trong quá trình giúp đỡ, nhân vật gặp khó khăn gì và đã vượt qua như thế nào?

c. Kết quả của sự giúp đỡ

- Người khuyết tật có sự thay đổi gì sau khi nhận được sự giúp đỡ?

- Mọi người cảm thấy thế nào trước việc làm tốt đẹp ấy?

3. Kết bài

- Nêu cảm nghĩ của em về nhân vật và việc làm giúp đỡ người khuyết tật.

- Rút ra bài học về lòng nhân ái, sự sẻ chia và tinh thần giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trong buổi sinh hoạt dưới cờ thứ Hai tuần trước, em đã được chứng kiến một câu chuyện vô cùng cảm động về tình bạn. Đó là câu chuyện của bạn Minh lớp 5A đã chủ động làm "đôi chân" cõng bạn nỗ lực đến trường suốt một năm học vừa qua.

Bạn được Minh giúp đỡ là Tuấn, một học sinh có đôi chân bị teo bẩm sinh nên việc di chuyển, đi lại gặp rất nhiều khó khăn. Nhìn Tuấn mỗi ngày chỉ có thể ngồi một góc nhìn các bạn vui chơi với ánh mắt đượk buồn, Minh đã chủ động đến làm quen và xin phép gia đình được qua chở Tuấn đi học. Hằng ngày, Minh dậy thật sớm, đạp xe qua nhà Tuấn rồi cõng bạn từ cửa vào lớp, khi chuyển phòng học bộ môn hay lúc tan trường cũng một tay Minh đỡ bạn. Những ngày mưa gió, đường trơn trượt, việc cõng một người có trọng lượng gần bằng mình khiến Minh không ít lần mệt nhoài và suýt ngã, nhưng chưa bao giờ Minh than vãn một lời. Nhờ có sự giúp đỡ bền bỉ của Minh, Tuấn không còn tự ti mà trở nên hoạt bát, vui vẻ hơn, kết quả học tập của Tuấn cũng tiến bộ vượt bậc.

Việc làm của bạn Minh khiến thầy cô và toàn trường vô cùng khâm phục. Câu chuyện ấy đã gieo vào lòng em bài học sâu sắc về tình bạn cao đẹp và lòng nhân ái, sẵn sàng sẻ chia với những người kém may mắn xung quanh mình.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Cuối tuần vừa qua, khi ghé thăm thư viện thành phố, em đã tình cờ được chứng kiến một hành động đẹp của anh Nam - người thủ thư tại đây. Anh đã dành cả buổi chiều để hỗ trợ một bác khiếm thị tìm kiếm và đọc sách nâng cao kiến thức.

Bác khuyết tật trong câu chuyện là bác Hùng, một người đàn ông trung niên bị mất thị lực sau một tai nạn, rất đam mê lịch sử nhưng không thể tự đọc những cuốn sách thông thường. Thấy bác loay hoay ở lối đi, anh Nam đã chủ động dắt bác đến khu vực yên tĩnh, tận tình tìm những cuốn sách nói hoặc dùng giọng đọc truyền cảm của mình để đọc lớn cho bác nghe. Suốt nhiều tháng qua, dù công việc thủ thư rất bận rộn với hàng tá sổ sách và người ra vào, anh Nam vẫn kiên trì dành ra một tiếng mỗi ngày để làm "đôi mắt" cho bác Hùng. Giai đoạn đầu, việc truyền tải các bản đồ lịch sử bằng lời nói gặp nhiều trở ngại, nhưng anh Nam đã kiên nhẫn mô tả từng chi tiết một. Đến nay, bác Hùng đã có thể nắm lòng nhiều kiến thức mới, gương mặt bác luôn rạng rỡ hạnh phúc mỗi khi đến thư viện.

Hành động thầm lặng của anh Nam đã lan tỏa hơi ấm tình thương đến tất cả mọi người có mặt tại thư viện ngày hôm đó. Anh đã chứng minh cho em thấy rằng lòng nhân ái đôi khi chỉ xuất phát từ những sự quan tâm nhỏ bé nhưng kiên trì hằng ngày.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Mẹ em là một giáo viên dạy vẽ tại trung tâm văn hóa quận. Thông qua những buổi đón mẹ sau giờ làm, em đã được chứng kiến hành trình chị Mai - một tình nguyện viên trẻ tuổi - kiên trì dạy ngôn ngữ ký hiệu cho một em bé bị câm điếc bẩm sinh.

Em nhỏ đáng thương tên là An, vì không thể nghe và nói nên em hoàn toàn bị cô lập với thế giới, tính khí trở nên rụt rè và hay sợ hãi người lạ. Hiểu được nỗi đau ấy, chị Mai đã chủ động đến bên An, dùng những cử chỉ nhẹ nhàng nhất để tiếp cận và dạy em những ký hiệu giao tiếp đầu tiên. Khó khăn lớn nhất là An ban đầu rất nhanh nản lòng, thường xuyên đập phá đồ đạc khi không thể biểu đạt được ý mình. Chị Mai không hề tức giận, chị ôm lấy em, kiên nhẫn làm đi làm lại từng động tác tay, kết hợp với những nét mặt biểu cảm sinh động để em dễ hiểu. Qua một mùa hè kiên trì, bé An giờ đây đã có thể dùng đôi tay của mình để "nói" lời yêu thương với bố mẹ và tự tin vẽ nên những bức tranh rực rỡ sắc màu.

Chứng kiến nụ cười hạnh phúc của bé An và sự tận tụy của chị Mai, em cảm thấy vô cùng xúc động. Chị Mai chính là một biểu tượng đẹp về lòng nhân ái, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng em phải biết mở rộng vòng tay để nâng đỡ những mảnh đời khiếm khuyết.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong cuộc sống hằng ngày, xung quanh chúng ta có biết bao nhiêu hành động đẹp về lòng nhân ái mà chúng ta có thể bắt gặp. Bản thân em đã được chứng kiến một câu chuyện vô cùng cảm động ngay tại ngôi trường Tiểu học thân yêu của mình. Đó là hành trình bạn Khánh lớp 5B kiên trì giúp đỡ bạn Hoàng, một người bạn chịu thiệt thòi khi phải gắn liền cuộc sống với chiếc xe lăn.

Hoàng bị liệt cả hai chân sau một trận sốt cao hồi nhỏ, khiến việc đi lại hoàn toàn phụ thuộc vào chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Hoàn cảnh ấy khiến Hoàng rất mặc cảm, bạn không bao giờ chủ động trò chuyện với ai và luôn ngồi một mình ở góc cuối lớp trong khi các bạn khác chạy nhảy, vui đùa ngoài sân trường vào mỗi giờ ra chơi. Mọi người xung quanh tuy rất thương cảm cho hoàn cảnh của Hoàng nhưng vì ngại ngần nên cũng ít khi đến bắt chuyện hay vui chơi cùng bạn.

Nhận ra sự cô đơn trong ánh mắt của Hoàng, Khánh – một người bạn cùng xóm và cũng là bạn học cùng lớp – đã quyết định hành động. Khánh không chỉ ghé nhà đón Hoàng đi học mỗi ngày mà còn tự nguyện phụ trách việc đẩy xe lăn cho bạn tại trường. Mỗi khi lớp có tiết học ở phòng tin học hay phòng âm nhạc trên tầng cao, Khánh lại cùng các bạn nam khác khiêng cả chiếc xe lăn lẫn Hoàng lên từng bậc cầu thang. Trong suốt quá trình giúp đỡ, khó khăn lớn nhất là những ngày trời đổ mưa to, đường sá trơn trượt, một tay Khánh vừa che ô cho Hoàng, một tay vừa gồng mình đẩy chiếc xe lăn nặng nề tiến về phía trước. Có những lần cả hai bạn bị bùn đất bắn bẩn hết quần áo, nhưng Khánh chỉ cười và động viên bạn cố gắng. Khánh còn kiên nhẫn giảng lại những bài toán khó cho Hoàng vào giờ truy bài, giúp bạn bắt nhịp với các bài học trên lớp.

Kết quả của sự giúp đỡ chân thành ấy đã mang lại một phép màu nhỏ. Hoàng từ một cậu bé lầm lì đã trở nên cởi mở hơn, nụ cười đã xuất hiện thường xuyên trên môi bạn. Trong kỳ thi học sinh giỏi cấp trường vừa qua, Hoàng đã xuất sắc đạt giải Nhì môn Toán nhờ sự đồng hành của Khánh. Thầy cô giáo và phụ huynh trong lớp khi biết chuyện đều dành cho Khánh những lời khen ngợi chân thành và tự hào.

Em rất ngưỡng mộ tấm lòng nhân hậu và sự nhiệt tình của bạn Khánh. Câu chuyện của hai bạn đã giúp em nhận ra rằng, lòng nhân ái không phải là điều gì quá xa xôi, nó chính là sự thấu hiểu, sẻ chia và sẵn sàng đưa bàn tay của mình ra để nâng đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn hơn trong cuộc sống.

Bài tham khảo Mẫu 2

Chủ nhật tuần trước, khi cùng mẹ đến tham quan phòng tranh nghệ thuật dành cho người khuyết tật tại trung tâm triển lãm, em đã được chứng kiến một câu chuyện vô cùng ấm áp. Câu chuyện xoay quanh anh Đức, một họa sĩ trẻ, đã dành trọn thời gian của mình để giúp đỡ và đồng hành cùng một em nhỏ khiếm thị có niềm đam mê với nghệ thuật nặn đất sét.

Cậu bé có hoàn cảnh đặc biệt ấy tên là kiên, mười tuổi, bị mù bẩm sinh nên thế giới đối với em chỉ là một màu đen tĩnh lặng. Kiên gặp rất nhiều khó khăn trong sinh hoạt, mọi cử động đều phải dò dẫm và em rất sợ không gian lạ. Mọi người đến triển lãm nhìn Kiên với ánh mắt thương xót, ái ngại vì nghĩ rằng một đứa trẻ không nhìn thấy ánh sáng thì làm sao có thể cảm nhận được vẻ đẹp của nghệ thuật tạo hình.

Thế nhưng, anh Đức đã không nghĩ như vậy. Anh chủ động đến bên Kiên, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh và đặt vào tay em những khối đất sét sắc màu. Anh Đức đã tình nguyện làm "đôi mắt" cho Kiên bằng cách dùng chính đôi bàn tay của mình bao bọc lấy tay em, hướng dẫn em cảm nhận độ dày, độ mịn và hình khối của từng vật thể. Khó khăn lớn nhất là việc giúp một người không có khái niệm về hình ảnh có thể hình dung ra hình dáng của một bông hoa hay một chú chim nhỏ. Anh Đức đã kiên nhẫn cho Kiên sờ lên những cánh hoa thật, giải thích cho em nghe về cấu tạo của chúng bằng những lời mô tả sinh động nhất. Suốt nhiều tuần liền, anh Đức không quản ngại mệt mỏi, luôn dịu dàng điều chỉnh từng ngón tay nhỏ nhắn của Kiên.

Sự kiên trì của anh Đức đã mang lại một kết quả tuyệt vời. Tại buổi triển lãm, Kiên đã tự tay nặn được một chú chim hòa bình bằng đất sét vô cùng sống động dưới sự ngỡ ngàng của tất cả khách tham quan. Ánh mắt Kiên ngập tràn niềm vui sướng dù không thể nhìn thấy tác phẩm của mình. Những người chứng kiến khoảnh khắc ấy đều lặng đi vì xúc động trước tình cảm bao la mà anh Đức dành cho cậu bé.

Hình ảnh anh Đức ân cần hướng dẫn cậu bé khiếm thị đã để lại trong lòng em một ấn tượng sâu sắc. Việc làm tốt đẹp ấy đã nhắc nhở em phải biết trân trọng những gì mình đang có, đồng thời mở rộng lòng mình để giúp đỡ những mảnh đời khiếm khuyết xung quanh bằng tất cả sự chân thành.

Bài tham khảo Mẫu 3

Mỗi tối đi học thêm qua ngôi nhà nhỏ ở cuối phố, em đều nghe thấy tiếng đánh vần lách cách xen lẫn những tiếng cười giòn giã. Đó là lớp học đặc biệt của chị Linh, một sinh viên sư phạm, người đã tự nguyện mở lớp dạy chữ miễn phí cho những trẻ em bị hội chứng Down tại địa phương.

Trong số các học sinh của lớp, bé tâm là đứa trẻ gặp nhiều khó khăn nhất do hội chứng Down khiến em phát âm không rõ tiếng, trí nhớ ngắn hạn và rất khó tập trung. Trong sinh hoạt hằng ngày, Tâm thường bị các bạn nhỏ xung quanh xa lánh, trêu chọc vì ngoại hình và hành vi khác biệt của mình. Hàng xóm xung quanh nhìn vào hoàn cảnh của Tâm đều thở dài, cho rằng việc dạy chữ cho một đứa trẻ như vậy là điều không tưởng.

Không đầu hàng trước nghịch cảnh của học trò, chị Linh đã dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi của mình để thiết kế những bài giảng riêng biệt cho Tâm. Chị không dạy theo cách thông thường mà cắt ghép các chữ cái thành hình con vật ngộ nghĩnh, dùng các bài hát để giúp Tâm ghi nhớ. Trong quá trình dạy học, chị Linh gặp vô vàn thử thách khi Tâm thường xuyên quên hết những gì đã học chỉ sau một đêm, hoặc đôi khi em nổi giận, khóc lóc và ném sách vở vì không thể hiểu bài. Những lúc như thế, chị Linh lại nhẹ nhàng ôm Tâm vào lòng, vỗ về và kiên nhẫn bắt đầu lại từ chữ cái đầu tiên. Chị còn dạy Tâm cách tự cài cúc áo, cách rửa tay và dọn dẹp đồ chơi sau khi dùng xong.

Sau hơn nửa năm kiên trì bám lớp, sự nỗ lực của chị Linh đã được đền đáp xứng đáng. Bé Tâm giờ đây đã có thể tự đọc được những câu ngắn, biết viết tên của bố mẹ và bản thân mình một cách ngay ngắn. Em trở nên ngoan ngoãn, biết chào hỏi người lớn và không còn hay nổi cáu như trước. Bố mẹ của Tâm đã bật khóc vì hạnh phúc khi thấy con mình có sự thay đổi kỳ diệu đến vậy, còn người dân trong khu phố thì vô cùng nể phục tấm lòng vàng của chị Linh.

Việc làm của chị Linh là một tấm gương sáng ngời về tinh thần tình nguyện và lòng nhân ái bao la. Em tự hứa sẽ học tập tinh thần kiên nhẫn và biết yêu thương con người của chị để có thể giúp đỡ những người có hoàn cảnh đặc biệt xung quanh mình.

Bài tham khảo Mẫu 4

Hôm qua, trên chương trình "Việc tử tế" của đài truyền hình, em đã được xem một phóng sự vô cùng xúc động về anh Minh, một kỹ sư trẻ tuổi đã chế tạo và sửa chữa máy trợ thính miễn phí cho những trẻ em nghèo bị khiếm thính ở các vùng sâu vùng xa.

Đối tượng mà anh Minh giúp đỡ là các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn, bị mất thính lực bẩm sinh hoặc do tai nạn nhưng gia đình không có điều kiện kinh tế để mua những thiết bị trợ thính đắt tiền. Không thể nghe thấy âm thanh, các em không thể học nói, phải sống trong một thế giới hoàn toàn cô độc và chịu nhiều thiệt thòi so với bạn bè cùng trang lứa. Xã hội nhìn vào thường nghĩ cuộc đời các em coi như đã khép kín trong sự lặng im.

Anh Minh đã chủ động tìm đến từng gia đình, tự bỏ tiền túi và vận động quyên góp để mua linh kiện về lắp ráp thành những chiếc máy nghe phù hợp với từng em. Khó khăn lớn nhất của anh là địa hình đi lại hiểm trở ở các bản làng vùng cao và việc thiếu thốn trang thiết bị đo thính lực chuyên dụng. Nhiều lần, anh phải thức trắng đêm để cân chỉnh tần số âm thanh sao cho chính xác nhất, tránh làm tổn thương đến màng nhĩ còn non nớt của các em. Có những chiếc máy phải làm đi làm lại nhiều lần vì các em đeo vào cảm thấy bị đau tai, nhưng anh Minh chưa bao giờ nản lòng.

Nhờ có những chiếc máy trợ thính chan chứa tình thương của anh Minh, hàng chục em nhỏ vùng cao lần đầu tiên trong đời đã nghe thấy tiếng gọi của mẹ, tiếng chim hót và tiếng giảng bài của thầy cô. Các em được đến trường, được hòa nhập với thế giới ngập tràn âm thanh và màu sắc. Nhìn những giọt nước mắt hạnh phúc của các bậc cha mẹ và nụ cười rạng rỡ của các em nhỏ, tất cả khán giả xem truyền hình đều cảm thấy ấm lòng và vô cùng biết ơn hành động cao đẹp của anh.

Anh Minh chính là người đã mang lại ánh sáng âm thanh cho những cuộc đời tưởng chừng như tắt lịm. Câu chuyện của anh đã khơi dậy trong lòng em một mong muốn mạnh mẽ là phải học tập thật giỏi để sau này có thể làm được nhiều việc tốt giúp đỡ những người khuyết tật trong xã hội.

Bài tham khảo Mẫu 5

Mỗi ngày đến trường, hình ảnh đầu tiên khiến em cảm thấy ấm áp chính là bác Ba là chú bảo vệ của trường em. Bác không chỉ nghiêm túc trong công việc giữ gìn an ninh mà còn là một người có tấm lòng nhân hậu khi luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho một bạn học sinh khiếm thị của trường.

Bạn học sinh đó là Trung, học lớp 4C, mắt của bạn bị hỏng sau một bạo bệnh khiến không gian trước mắt bạn chỉ là bóng tối. Mỗi lần di chuyển từ cổng trường vào lớp học hay ngược lại, Trung đều phải dùng chiếc gậy nhỏ dò dẫm từng bước một cách vô cùng vất vả, nhất là vào giờ tan học khi sân trường đông đúc, xe cộ hỗn loạn. Mọi người xung quanh nhìn thấy Trung thường chỉ biết né tránh để bạn đi qua chứ ít ai chủ động giúp đỡ vì sợ làm phiền bạn.

Thấy được những nguy hiểm mà Trung có thể gặp phải, bác Ba đã tự nguyện nhận nhiệm vụ đưa đón bạn từ cổng trường vào tận cửa lớp học mỗi ngày. Không chỉ dừng lại ở đó, bác còn kiên nhẫn cùng Trung đi tham quan khắp các ngóc ngách trong trường, chỉ cho bạn biết vị trí của nhà vệ sinh, phòng y tế và những bậc thềm cao để bạn ghi nhớ. Khó khăn lớn nhất là những hôm bác Ba bận rộn với việc phân luồng xe cộ giờ cao điểm, bác vẫn phải để mắt tìm kiếm bóng dáng nhỏ bé của Trung để chạy đến che chở, không để bạn bị va quệt vào xe của phụ huynh.

Sự giúp đỡ tận tình của bác Ba đã giúp Trung cảm thấy an toàn và tự tin hơn rất nhiều khi đến trường. Bạn đã có thể tự mình di chuyển ở những đoạn đường quen thuộc mà không còn sợ hãi như trước. Hành động của bác Ba đã trở thành một bài học thực tế tuyệt vời về lòng nhân ái, khiến toàn thể học sinh trong trường noi theo, từ đó hình thành thói quen chủ động nhường đường và giúp đỡ Trung mỗi khi thấy bạn xuất hiện.

Em rất kính trọng bác Ba và việc làm đầy tình nghĩa của bác dành cho bạn Trung. Câu chuyện của bác bảo vệ già đã dạy cho em bài học quý giá rằng, lòng tốt không cần phải là những điều lớn lao, chỉ cần một sự quan tâm đúng lúc cũng đủ để làm thay đổi cuộc đời của một con người.

Bài tham khảo Mẫu 6

Thứ Bảy tuần trước, trường em có tổ chức một chuyến đi thiện nguyện tại Trung tâm bảo trợ trẻ em khuyết tật của thành phố. Tại đây, em đã được chứng kiến một câu chuyện vô cùng xúc động về chị Phương, một bạn tình nguyện viên đã kiên trì giúp đỡ một em bé bị bại não học cách tự xúc ăn.

Em bé có hoàn cảnh đáng thương ấy tên là Huy, bảy tuổi. Do biến chứng của căn bệnh bại não, các cơ tay chân của Huy liên tục bị co quắp, run rẩy khiến em không thể tự mình thực hiện các sinh hoạt cá nhân cơ bản như cầm thìa hay cầm cốc nước. Mỗi lần ăn uống, thức ăn thường rơi vãi khắp nơi khiến em rất nản lòng và thường bỏ bữa. Những người xung quanh nhìn vào hoàn cảnh của Huy đều cảm thấy bất lực vì việc điều khiển các cơ của một đứa trẻ bại não là cực kỳ gian nan.

Chị Phương đã không quản ngại khó khăn, chị ngồi bên cạnh Huy suốt ba tiếng đồng hồ trong mỗi bữa ăn để giúp đỡ em. Chị nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay của Huy, tập cho em cách mở lòng bàn tay, giữ chặt chiếc thìa và đưa thức ăn vào miệng một cách chậm rãi. Khó khăn lớn nhất là những lúc Huy bị co giật cơ đột ngột, chiếc thìa đập vào răng làm em đau và khóc lớn, từ chối không chịu tập tiếp. Chị Phương đã kiên nhẫn lau nước mắt cho Huy, vỗ về, kể cho em nghe những câu chuyện vui để em quên đi cơn đau và tiếp tục cố gắng.

Nhờ vào sự kiên trì vô bờ bến của chị Phương, sau nhiều ngày luyện tập, Huy đã có thể tự mình xúc được những thìa cơm đầu tiên mà không cần người khác giúp đỡ hoàn toàn. Nhìn khuôn mặt lấm lem cơm nhưng nụ cười rạng rỡ của Huy, cả đoàn tình nguyện ai cũng nghẹn ngào vì hạnh phúc. Việc làm của chị Phương đã tiếp thêm niềm tin cho các cô chú nhân viên tại trung tâm trong việc phục hồi chức năng cho các em nhỏ.

Việc làm tốt đẹp của chị Phương đã để lại trong lòng em một bài học sâu sắc về lòng kiên nhẫn và sự sẻ chia. Em tự nhủ bản thân cần phải biết yêu thương, bớt ích kỷ và tích cực tham gia vào các hoạt động thiện nguyện để giúp đỡ những mảnh đời còn chịu nhiều thiệt thòi trong xã hội.

Bài tham khảo Mẫu 7

Trong một lần cùng bố đi xem buổi biểu diễn văn nghệ quyên góp quỹ từ thiện, em đã được gặp thầy Thành - một thầy giáo dạy nhạc đặc biệt. Thầy chính là người đã dành nửa cuộc đời mình để dạy đàn ghi-ta cho những thanh thiếu niên bị khuyết tật vận động và câm điếc bẩm sinh.

Học trò của thầy Thành là những bạn trẻ không thể nghe thấy giai điệu của cuộc sống hoặc có đôi bàn tay thiếu ngón, co quắp do chất độc da cam. Việc học đàn đối với một người bình thường đã khó, đối với họ lại càng giống như một giấc mơ hoang đường. Nhiều người nhìn vào lớp học của thầy Thành với sự hoài nghi, cho rằng người không nghe thấy nhạc cảm thì làm sao có thể gảy lên những nốt nhạc chính xác.

Thầy Thành đã vượt qua tất cả những định kiến đó bằng một phương pháp dạy học vô cùng độc đáo. Đối với các bạn khiếm thính, thầy hướng dẫn các bạn đặt tay lên thùng đàn để cảm nhận độ rung của âm thanh, từ đó nhận biết nốt nhạc trầm hay bổng. Đối với những bạn bị thiếu ngón tay, thầy tự tay chế tạo ra những miếng gảy đàn đặc biệt gắn vào cổ tay các bạn. Khó khăn lớn nhất là việc truyền tải cảm xúc của bài hát khi không thể dùng lời nói, thầy đã phải tự học ngôn ngữ ký hiệu và dùng ánh mắt, nụ cười để khích lệ học trò của mình qua những lúc ngón tay các bạn rớm máu vì bấm dây đàn.

Kết quả của sự tận tụy ấy là một ban nhạc đặc biệt đã được ra đời. Trên sân khấu ngày hôm đó, các bạn trẻ khuyết tật đã chơi bản nhạc "Nối vòng tay lớn" một cách vô cùng hào hùng và chuẩn xác, khiến toàn bộ khán phòng đứng dậy vỗ tay không ngớt. Những giọt nước mắt hạnh phúc đã lăn trên má của người thầy tóc bạc và các bậc phụ huynh phía dưới.

Thầy Thành đã chứng minh cho em thấy rằng âm nhạc không có biên giới và lòng nhân ái có thể khỏa lấp mọi khuyết điểm trên cơ thể con người. Việc làm tốt đẹp của thầy chính là động lực để em luôn biết sống cống hiến và yêu thương những người xung quanh.

Bài tham khảo Mẫu 8

Mỗi lần đi học qua góc ngã tư gần nhà, em đều nhìn thấy hình ảnh chú Nam - một người thợ sửa xe máy có tấm lòng nhân hậu. Chú không chỉ chăm chỉ làm lụng nuôi sống gia đình mà còn luôn chủ động sửa xe và chế tạo xe ba bánh miễn phí cho những người khuyết tật bán vé số dạo qua đây.

Những người khuyết tật bán vé số thường có hoàn cảnh rất đáng thương, đôi chân bị bại liệt nên phải di chuyển bằng những chiếc xe lắc tay thô sơ, cũ kỹ. Chiếc xe là cần câu cơm duy nhất của họ nhưng lại rất hay bị hỏng hóc giữa đường, khiến họ bị mắc kẹt dưới cái nắng gắt hay những cơn mưa xối xả của mùa hè. Mọi người qua đường vì bận rộn công việc nên thường chỉ lướt qua, bỏ lại những bóng dáng bất lực bên lề đường.

Chú Nam thấy vậy liền chủ động dọn một góc nhỏ trong tiệm sửa xe của mình để làm nơi hỗ trợ riêng cho họ. Mỗi khi có chiếc xe lắc nào bị đứt xích hay hỏng phanh, chú đều dừng mọi công việc hiện tại để sửa chữa ngay lập tức mà tuyệt đối không lấy một đồng tiền công nào. Khó khăn lớn nhất đối với chú là việc tìm kiếm các linh kiện thay thế cho những chiếc xe tự chế vốn không có sẵn trên thị trường. Chú Nam đã phải lặn lội đến các chợ đồ cũ, tự tay gò hàn, chế tạo ra các chi tiết cơ khí giúp chiếc xe hoạt động nhẹ nhàng hơn, giúp người khuyết tật đỡ tốn sức khi di chuyển.

Nhờ sự giúp đỡ chân thành của chú Nam, những người khuyết tật bán vé số trong vùng đã có những phương tiện di chuyển an toàn và chắc chắn hơn rất nhiều. Công việc mưu sinh của họ bớt đi phần nào nhọc nhằn, gương mặt họ rạng rỡ niềm vui vì cảm nhận được sự ấm áp của tình người giữa cuộc sống bộn bề. Người dân xung quanh khu phố ai cũng yêu mến và kính trọng tấm lòng nghĩa hiệp của chú.

Việc làm tốt đẹp của chú Nam tuy giản dị nhưng chứa đựng một giá trị nhân văn sâu sắc. Chú chính là tấm gương sáng về lòng nhân ái, dạy cho em bài học về sự sẻ chia, biết quan tâm và giúp đỡ những người có hoàn cảnh kém may mắn xung quanh mình bằng hành động thực tế.

Bài tham khảo Mẫu 9

"Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không? / Để gió cuốn đi...". Những lời ca nhẹ nhàng của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vẫn luôn vang lên như một lời nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự thấu hiểu và tình yêu thương giữa con người với con người. Cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp biết bao khi chúng ta biết mở lòng để nâng đỡ những mảnh đời bất hạnh. Câu chuyện về anh Thành, một thầy giáo trẻ tình nguyện dạy chữ cho một cậu bé bị cụt cả hai tay ở xóm em, chính là một nốt nhạc đẹp đẽ trong bản ca nhân ái đó.

Cậu bé có hoàn cảnh đặc biệt ấy tên là An, năm nay lên tám tuổi. Một tai nạn điện giật kinh hoàng hồi nhỏ đã cướp đi đôi bàn tay lành lặn của An, khiến em gặp muôn vàn khó khăn trong sinh hoạt hằng ngày. An không thể tự mặc quần áo, tự xúc cơm và càng không thể cầm bút viết chữ như các bạn cùng trang lứa. Nhìn các bạn tung tăng đeo ba-lô đến trường, An chỉ biết đứng sau cánh cửa cổng nhìn theo với dòng nước mắt lăn dài. Mọi người xung quanh nhìn vào hoàn cảnh của An đều ái ngại, cho rằng tương lai của đứa trẻ này coi như đã khép lại trong sự tăm tối.

Thế nhưng, anh Thành là một sinh viên mới tốt nghiệp ngành giáo dục tiểu học đã không bỏ mặc An. Anh chủ động đến nhà, trò chuyện với bố mẹ An và xin phép được dạy học miễn phí cho em. Không có tay, anh Thành đã kiên nhẫn hướng dẫn An dùng các ngón chân của mình để kẹp viên phấn, kẹp chiếc bút tập viết những nét gạch đầu tiên. Khó khăn ban đầu là cực kỳ lớn, đôi bàn chân của An thường xuyên bị chuột rút, các ngón chân sưng tấy và bật máu vì chưa quen với việc dùng lực điều khiển cây bút. Những lúc An nản lòng khóc lóc, anh Thành lại nhẹ nhàng lau mồ hôi cho em, tự mình dùng chân cầm bút để làm mẫu, tiếp thêm động lực cho cậu học trò nhỏ.

Trời xanh không phụ lòng người có tâm, sau gần một năm khổ luyện dưới sự kèm cặp tận tình của anh Thành, An đã có thể viết chữ bằng chân một cách vô cùng ngay ngắn, sạch đẹp. Không chỉ vậy, em còn có thể tự mình dùng chân để vẽ tranh, tự lật mở từng trang sách một cách thành thạo. Tinh thần của An trở nên lạc quan, yêu đời và em đã sẵn sàng bước vào lớp Một trong sự ngỡ ngàng, khâm phục của toàn thể người dân trong khu phố. Việc làm của anh Thành đã thắp sáng một cuộc đời tưởng chừng như đã tắt lịm.

Nếu như cuộc đời này là một bức tranh muôn màu sắc thì việc làm tốt đẹp của anh Thành chính là một nét vẽ ấm áp và rực rỡ nhất về lòng nhân hậu. Câu chuyện ấy đã đánh thức trong lòng em một bài học sâu sắc rằng, lòng nhân ái chính là sức mạnh kỳ diệu nhất giúp chúng ta đập tan mọi nghịch cảnh, và việc giúp đỡ người khác vượt qua khó khăn chính là cách tốt nhất để làm cho cuộc sống của chính mình trở nên ý nghĩa hơn.

Bài tham khảo Mẫu 10

Nếu có ai đó hỏi tôi rằng: "Điều gì là quý giá nhất trên thế giới này?", tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng đó chính là lòng nhân ái. Lòng nhân ái giống như một ngọn lửa ấm áp, có thể xua tan đi cái lạnh giá của sự cô độc và thắp sáng niềm tin cho những tâm hồn đang chìm trong bóng tối. Ý thức sâu sắc đó đã đến với tôi sau khi được chứng kiến hành trình của cô mai, một biên đạo múa đã dành toàn bộ tâm huyết của mình để dạy múa cho các em nhỏ bị câm điếc bẩm sinh tại trung tâm khuyết tật.

Các em nhỏ trong lớp múa của cô Mai đều là những đứa trẻ chịu thiệt thòi lớn khi thế giới xung quanh các em hoàn toàn không có âm thanh. Việc không thể nghe thấy giai điệu, nhịp điệu của âm nhạc khiến các em gặp rất nhiều khó khăn trong việc phối hợp động tác cơ thể, bước đi thường bị lệch nhịp và thiếu đi sự uyển chuyển. Xã hội nhìn vào thường nghĩ các em chỉ có thể tham gia những công việc lao động tay chân đơn giản chứ không thể chạm tay vào bộ môn nghệ thuật đòi hỏi sự cảm âm cao như múa.

Cô Mai đã chủ động xóa bỏ rào cản đó bằng một tình yêu thương vô bờ bến. Để dạy các em múa, cô đã tự sáng tạo ra phương pháp dùng hệ thống đèn LED nhấp nháy theo nhịp điệu bài hát kết hợp với những nhịp vỗ tay mạnh của cô trên sàn gỗ để các em cảm nhận độ rung. Trong quá trình giảng dạy, khó khăn lớn nhất là việc giúp các em hiểu được cái "hồn" của bài múa khi không thể dùng lời nói để giải thích. Cô Mai đã kiên nhẫn làm mẫu từng động tác hàng trăm lần, dùng ánh mắt ngập tràn tình thương và những cái ôm siết chặt để khích lệ các em mỗi khi các em bị ngã hay nản chí.

Sự kiên trì của cô giáo và học trò cuối cùng đã kết thành những quả ngọt tuyệt đẹp. Trong đêm hội văn nghệ chào mừng ngày Quốc tế Thiếu nhi, nhóm múa của các em nhỏ khiếm thính đã mang đến một tiết mục múa vô cùng xuất sắc, các động tác đều tăm tắp và uyển chuyển như những cánh bướm bay lượn giữa vườn hoa. Toàn bộ khán giả có mặt trong hội trường đều đứng dậy vỗ tay, nhiều người đã rơi những giọt nước mắt cảm động trước vẻ đẹp phi thường được tạo nên từ lòng nhân ái của cô Mai.

Câu chuyện về cô Mai và lớp học múa đặc biệt đã để lại trong lòng em một dư âm vang vọng về giá trị của sự sẻ chia trong cuộc sống. Hình ảnh cô giáo kiên nhẫn ra hiệu nhịp điệu cho học trò chính là một bài học sống động nhắc nhở em phải luôn mở rộng vòng tay, sẵn sàng giúp đỡ và tôn trọng những người khuyết tật, giúp họ có thêm nghị lực để vươn lên làm chủ cuộc đời của mình.

Bài tham khảo Mẫu 11

Danh ngôn có câu: "Nơi nào có tình thương yêu thì nơi đó có những điều kỳ diệu". Quả thật, tình yêu thương giữa con người với con người chính là chiếc chìa khóa vạn năng để mở ra những cánh cửa hy vọng cho những mảnh đời bất hạnh. Câu chuyện về bạn Minh, một học sinh lớp năm ở trường em, người đã tình nguyện làm "đôi mắt" giúp đỡ một bác hành khất bị mù ở cổng chợ hằng ngày, chính là một câu chuyện đẹp minh chứng cho chân lý ấy.

Bác khuyết tật trong câu chuyện là cụ già tên Sáu, năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, bị mù lòa hai mắt do di chứng của chiến tranh. Hoàn cảnh của cụ vô cùng đáng thương khi không có người thân nương tựa, hằng ngày phải ngồi ở góc cổng chợ để xin sự giúp đỡ của người qua đường. Sống trong bóng tối tuyệt đối, cụ Sáu gặp rất nhiều nguy hiểm mỗi khi muốn di chuyển qua đường hay khi trời đổ mưa giông đột ngột. Người đi chợ đông đúc nhưng ai cũng vội vã lướt qua, hiếm có ai dừng lại để hỏi han hay giúp đỡ cụ một cách chân thành.

Nhận ra hoàn cảnh đáng thương của cụ Sáu, bạn Minh sau mỗi giờ tan học đều không vội đi chơi mà chủ động chạy đến bên cụ. Minh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay gầy guộc của cụ, dắt cụ qua những đoạn đường đông đúc xe cộ, giúp cụ tìm một chỗ ngồi an toàn, thoáng mát. Khó khăn lớn nhất đối với Minh là những ngày trời mưa tầm tã, một mình bạn vừa phải ôm chiếc cặp sách nặng, vừa phải gồng mình che chiếc ô nhỏ cho cụ Sáu khỏi bị ướt, khiến bản thân bạn bị nước mưa dội ướt sũng cả hai vai. Thế nhưng, Minh chưa bao giờ nản lòng, bạn còn dùng số tiền tiết kiệm ăn sáng của mình để mua cho cụ những chiếc bánh mì nóng hổi.

Sự giúp đỡ thầm lặng và bền bỉ của Minh trong suốt một học kỳ đã mang lại những thay đổi lớn cho cuộc sống của cụ Sáu. Cụ không còn phải chịu cảnh đói rét hay gặp nguy hiểm khi sang đường, gương mặt cụ luôn rạng ngời niềm hạnh phúc mỗi khi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc của Minh. Hành động đẹp của bạn đã lan tỏa đến các cô bác tiểu thương trong chợ, khiến mọi người bắt đầu chung tay quyên góp gạo, quần áo ấm để giúp đỡ cụ Sáu có một cuộc sống ổn định hơn.

Hành động của bạn Minh giống như một tia nắng ấm áp sưởi ấm cho góc chợ nghèo và thắp sáng lòng nhân ái trong trái tim của mỗi người chứng kiến. Qua câu chuyện cảm động này, em tự rút ra bài học sâu sắc cho bản thân rằng, chúng ta không cần phải đợi đến khi lớn lên mới có thể làm việc tốt, mà ngay từ bây giờ, bằng những hành động nhỏ nhất, chúng ta hãy biết sẻ chia và mang niềm vui đến cho những người khuyết tật gặp khó khăn xung quanh mình.

Bài tham khảo Mẫu 12

Có một câu nói rất hay rằng: "Người hạnh phúc nhất là người mang lại hạnh phúc cho nhiều người nhất". Trong cuộc sống, hạnh phúc đôi khi không đến từ sự giàu sang vật chất mà đến từ niềm vui khi nhìn thấy những người xung quanh mình vượt qua được nỗi đau của số phận. Đó cũng chính là lý do mà anh Tuấn, một kỹ sư công nghệ thông tin trẻ tuổi, đã dành trọn các ngày cuối tuần của mình để mở lớp dạy máy tính bằng chữ nổi Braille cho những người khiếm thị tại mái ấm tình thương.

Những người bạn khiếm thị tại mái ấm gặp phải rào cản cực kỳ lớn trong việc tiếp cận với nguồn tri thức hiện đại của xã hội. Không thể nhìn thấy màn hình, việc sử dụng máy tính đối với họ dường như là một điều hoàn toàn không tưởng, khiến họ gặp nhiều bất lợi trong việc tìm kiếm việc làm để tự nuôi sống bản thân. Mọi người xung quanh nhìn vào hoàn cảnh của họ thường chỉ biết thở dài cảm thông, nghĩ rằng cuộc đời họ sẽ mãi gắn liền với những công việc thủ công đơn giản.

Anh Tuấn đã không chấp nhận thực tế đó. Anh đã tự mày mò nghiên cứu và cài đặt các phần mềm đọc màn hình chuyên dụng dành cho người khiếm thị, đồng thời tự tay dán những ký tự chữ nổi lên từng phím bấm của máy tính. Trong quá trình dạy học, anh Tuấn gặp vô vàn thử thách khi phải hướng dẫn học viên cách ghi nhớ vị trí của hơn một trăm phím bấm bằng cảm giác của các đầu ngón tay. Nhiều học viên lớn tuổi có đầu ngón tay bị chai sần, rất khó cảm nhận được chữ nổi nên dễ chán nản, muốn bỏ cuộc. Anh Tuấn đã kiên nhẫn ngồi bên cạnh từng người, nhẹ nhàng cầm tay họ di chuyển trên bàn phím, động viên họ bằng những lời khen ngợi chân thành nhất.

Sự kiên trì không biết mệt mỏi của anh Tuấn đã tạo nên một điều kỳ diệu tại mái ấm. Sau một khóa học, tất cả các học viên đều đã có thể tự mình sử dụng máy tính để soạn thảo văn bản, truy cập internet để nghe tin tức và học tập. Đặc biệt, hai bạn trẻ trong lớp đã xuất sắc thi đỗ vào chuyên ngành tâm lý học của một trường đại học nhờ khả năng tự học trên máy tính. Niềm vui sướng, tự hào ngập tràn trong ánh mắt của những con người vốn sống trong bóng tối suốt nhiều năm qua.

Việc làm tốt đẹp của anh Tuấn chính là một bài ca ca ngợi tình yêu thương và sự tận tụy của con người đối với con người. Nhìn vào tấm gương của anh, em nhận ra rằng lòng nhân ái không có giới hạn, và khi chúng ta biết dùng tri thức của mình để giúp đỡ những người khuyết tật, chúng ta đang góp phần tạo nên một xã hội văn minh, bình đẳng và tràn đầy tình cốt nhục.

Bài tham khảo Mẫu 13

"Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm". Câu ngạn ngữ nước ngoài ấy muốn nói với chúng ta rằng, khi bạn mang lại niềm vui và sự giúp đỡ cho người khác thì chính tâm hồn bạn cũng sẽ nhận lại những giá trị tốt đẹp tương tự. Câu chuyện về bác Ba, một cựu chiến binh già ở xóm em, người đã kiên trì suốt nhiều năm qua làm "đôi tai" giúp đỡ một gia đình người hàng xóm bị câm điếc bẩm sinh, chính là một câu chuyện chan chứa hương thơm của tình người như thế.

Gia đình được bác Ba giúp đỡ là gia đình chú Hùng, cả hai vợ chồng chú và đứa con nhỏ đều bị câm điếc bẩm sinh. Sống trong một thế giới hoàn toàn tĩnh lặng, họ gặp rất nhiều trở ngại trong giao tiếp với xã hội và sinh hoạt hằng ngày. Mỗi khi trong nhà có người bị ốm, có thợ đến sửa điện nước hay khi cần ra phường làm giấy tờ, họ hoàn toàn bất lực vì không ai hiểu được những gì họ muốn biểu đạt. Những người xung quanh nhìn vào hoàn cảnh của họ tuy thương cảm nhưng vì không biết ngôn ngữ ký hiệu nên cũng chỉ biết đứng nhìn từ xa.

Bác Ba đã chủ động phá vỡ bức tường ngăn cách ấy. Bác đã tự mình mua sách về học ngôn ngữ ký hiệu của người khuyết tật để có thể trò chuyện với gia đình chú Hùng. Từ đó, bác Ba trở thành người đại diện, người kết nối duy nhất của gia đình chú với thế giới bên ngoài. Bác giúp họ đi chợ, dắt họ ra bệnh viện khám bệnh, dịch lại lời bác sĩ, và giúp con chú Hùng học bài vào mỗi buổi tối. Khó khăn lớn nhất đối với bác Ba là tuổi tác đã cao, trí nhớ suy giảm nên việc học các ký hiệu tay rất chậm, đôi khi các khớp ngón tay của bác bị đau nhức vì phải thực hiện các động tác liên tục. Nhưng bác chưa bao giờ nản lòng, bác luôn có mặt ngay lập tức mỗi khi gia đình chú Hùng ra ký hiệu cần giúp đỡ.

Nhờ có sự đồng hành thầm lặng của bác Ba, gia đình chú Hùng đã không còn bị cô lập với xóm giềng. Cuộc sống của họ trở nên thuận lợi và tràn ngập tiếng cười. Chú Hùng đã tìm được một công việc ổn định tại xưởng gỗ nhờ sự giới thiệu và bảo lãnh của bác Ba. Toàn bộ người dân trong xóm khi nhìn thấy hành động của bác Ba đều vô cùng cảm động, mọi người bắt đầu chủ động học những cử chỉ chào hỏi cơ bản để có thể giao tiếp, tạo nên một bầu không khí vô cùng thân thiện, ấm áp trong khu phố.

Tấm lòng nhân hậu của bác Ba giống như một nhịp cầu tre nhỏ nhưng vô cùng vững chắc, kết nối những tâm hồn cô độc trở lại với cộng đồng. Câu chuyện của bác đã gieo vào lòng em một bài học sâu sắc về lòng nhân ái, sự sẻ chia và nhắc nhở em phải luôn biết quan tâm, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn xung quanh mình bằng cả trái tim chân thành.

Bài tham khảo Mẫu 14

Ai đó đã từng ví von rằng: "Người khuyết tật giống như những vầng trăng khuyết, tuy không tròn trịa nhưng vẫn luôn tỏa sáng theo cách riêng của mình". Và nhiệm vụ của những người may mắn có một cơ thể lành lặn như chúng ta là hãy làm những làn mây ấm áp, nâng đỡ và tôn vinh vẻ đẹp của vầng trăng ấy. Câu chuyện cảm động về bạn Hoa lớp 5A, người đã kiên trì giúp đỡ một người bạn bị bại liệt học môn Mỹ thuật suốt một năm học vừa qua, chính là một minh chứng tuyệt đẹp cho hình ảnh ý nghĩa đó.

Người bạn được Hoa giúp đỡ là lan, một cô bé có cơ thể bị liệt nửa người bên phải do di chứng của một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng. Cánh tay phải của Lan hoàn toàn không thể cử động, khiến việc viết bài hay cầm bút vẽ tranh đối với bạn là một thử thách vô cùng lớn. Môn Mỹ thuật vốn là môn học yêu thích của Lan trước đây nay lại trở thành niềm đau xót khiến bạn thường xuyên bật khóc mỗi khi nhìn thấy các bạn khác tự do vẽ nên những bức tranh của riêng mình. Mọi người xung quanh nhìn vào cánh tay buông thõng của Lan đều nghĩ rằng ước mơ trở thành họa sĩ của cô bé coi như đã chấm dứt.

Không chấp nhận để bạn mình phải chịu thiệt thòi, Hoa đã chủ động xin cô giáo chủ nhiệm được ngồi cùng bàn để tiện giúp đỡ Lan. Trong các giờ học Mỹ thuật, Hoa tình nguyện làm cánh tay phải cho bạn. Hoa giúp Lan mở hộp màu, gọt bút chì, và giữ chặt trang giấy để Lan có thể dùng tay trái còn lại tập tô màu. Khó khăn lớn nhất đối với hai bạn là việc điều khiển cây bút bằng tay trái ban đầu rất nguệch ngoạc, màu sắc thường bị lem ra ngoài khiến bức tranh trông rất lộn xộn. Hoa đã kiên nhẫn cùng bạn tập luyện sau mỗi giờ học, một tay Hoa giữ lấy bàn tay trái vụng về của Lan, hướng dẫn bạn cách đưa từng nét cọ một cách nhẹ nhàng, tỉ mỉ.

Sự kiên trì của đôi bạn thân đã tạo nên một kết quả vô cùng bất ngờ. Trong cuộc thi vẽ tranh đề tài "Ước mơ của em" do nhà trường tổ chức, bức tranh vẽ một ngôi trường rực rỡ sắc hoa do Lan tự tay vẽ bằng tay trái dưới sự trợ giúp của Hoa đã xuất sắc giành giải Nhất. Nhìn Lan bước lên sân khấu nhận giải với giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má, toàn thể thầy cô giáo và học sinh phía dưới đã đứng dậy vỗ tay reo hò để tán thưởng cho tình bạn cao đẹp của hai bạn.

Việc làm tốt đẹp của bạn Hoa đã để lại trong em một niềm xúc động và sự khâm phục sâu sắc. Câu chuyện của hai bạn đã giúp em thấu hiểu một bài học giá trị rằng, lòng nhân ái không nằm ở những lời nói hoa mỹ mà nằm ở những hành động sẻ chia, sự kiên nhẫn đồng hành cùng những người khuyết tật vượt qua khó khăn để họ có thể tự tin khẳng định giá trị của bản thân mình.

Bài tham khảo Mẫu 15

Trong cuốn sách "Hạt giống tâm hồn" có một câu viết rất thấm thía: "Khi bạn chia sẻ nỗi đau với người khác, nỗi đau sẽ giảm đi một nửa; còn khi bạn chia sẻ niềm vui, niềm vui sẽ nhân lên gấp đôi". Cuộc sống của chúng ta sẽ thực sự trọn vẹn khi chúng ta biết sống vì người khác, biết hướng trái tim mình về những mảnh đời còn nhiều khiếm khuyết. Bản thân em đã tìm thấy một bài học sâu sắc như thế sau khi được chứng kiến việc làm của chị hương, một cô thợ may trẻ tuổi tại làng nghề, người đã tình nguyện dạy nghề miễn phí cho những cô gái bị khuyết tật vận động ở địa phương.

Các học viên trong xưởng may đặc biệt của chị Hương đều là những cô gái trẻ có hoàn cảnh đáng thương, người thì bị thọt chân do sốt bại liệt, người thì bị cụt một bàn tay bẩm sinh. Vì cơ thể khuyết tật nên họ gặp rất nhiều khó khăn trong việc tìm kiếm việc làm, cuộc sống hoàn toàn phụ thuộc vào gia đình, khiến họ luôn sống trong sự mặc cảm, tự ti và cô lập với xã hội. Người dân trong làng nhìn vào hoàn cảnh của họ đều nghĩ họ sẽ mãi là gánh nặng cho người thân chứ không thể tự mình làm ra của cải vật chất.

Chị Hương đã chủ động mở cửa xưởng may của mình, đón các cô gái ấy về và kiên nhẫn dạy họ từng kỹ thuật may vá từ cơ bản đến nâng cao. Đối với những bạn bị thọt chân không thể đạp bàn đạp máy may công nghiệp, chị Hương đã tự bỏ tiền túi thuê thợ cơ khí chế tạo lại hệ thống điều khiển máy may bằng nút bấm tay. Khó khăn lớn nhất là đối với bạn bị cụt một bàn tay, việc giữ vải và luồn kim vô cùng gian nan. Chị Hương đã kiên nhẫn ngồi bên cạnh suốt nhiều ngày liền, hướng dẫn bạn cách dùng cùi chỏ để giữ nếp vải, dùng những dụng cụ hỗ trợ luồn kim đặc biệt. Chị luôn dịu dàng động viên, không một lời gắt gỏng ngay cả khi học trò làm hỏng những sấp vải đắt tiền.

Nhờ có tấm lòng vàng và sự kiên trì vĩ đại của chị Hương, sau một năm, xưởng may đặc biệt ấy đã trở thành một tổ hợp sản xuất vô cùng nhộn nhịp. Tất cả các cô gái khuyết tật đều đã trở thành những người thợ may lành nghề, tự tay làm ra những bộ trang phục đẹp mắt để bán ra thị trường, tự nuôi sống bản thân và giúp đỡ gia đình. Từ những con người lầm lì, họ giờ đây luôn cười nói vui vẻ, tự tin hòa nhập với cộng đồng. Việc làm của chị Hương đã nhận được sự kính trọng và biểu dương của chính quyền địa phương.

Hành động cao đẹp của chị Hương giống như một dòng nước mát lành tưới tắm cho những mảnh đời khô cằn của người khuyết tật, giúp họ nở ra những bông hoa của niềm tin và hy vọng. Câu chuyện của chị thợ may giàu lòng nhân ái đã đánh thức trong lòng em bài học sâu sắc về sự sẻ chia, nhắc nhở em phải luôn biết trân trọng cuộc sống và sẵn sàng mở rộng lòng mình để nâng đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn xung quanh.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close