Viết bài văn kể một chuyện vui (hoặc buồn) xảy ra trong lớp- Em muốn kể lại chuyện vui hay chuyện buồn nào đã xảy ra trong lớp? (Một lần cả lớp cùng tham gia hoạt động, một kỉ niệm đáng nhớ với bạn bè,...) - Câu chuyện ấy xảy ra vào thời gian nào? Khi đó em đang học lớp mấy? Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài: - Em muốn kể lại chuyện vui hay chuyện buồn nào đã xảy ra trong lớp? (Một lần cả lớp cùng tham gia hoạt động, một kỉ niệm đáng nhớ với bạn bè,...) - Câu chuyện ấy xảy ra vào thời gian nào? Khi đó em đang học lớp mấy? - Vì sao câu chuyện ấy để lại ấn tượng sâu sắc trong em? (Vì đó là một kỉ niệm vui vẻ, một bài học đáng nhớ hoặc một khoảnh khắc khiến em hiểu hơn về tình bạn, thầy cô và tập thể lớp,...) II. Thân bài: a. Hoàn cảnh xảy ra câu chuyện - Câu chuyện diễn ra ở đâu? Vào lúc nào? (Trong lớp học, sân trường, buổi sinh hoạt cuối tuần, giờ kiểm tra,...) - Khi ấy không khí trong lớp như thế nào? - Những ai có liên quan đến câu chuyện? b. Kể lại diễn biến chính của câu chuyện - Sự việc gì đã xảy ra? (Kể rõ từng hành động, lời nói,...) - Nếu là chuyện vui: (Một bạn kể chuyện hài hước, một tình huống bất ngờ trong giờ học, một trò chơi khiến cả lớp bật cười,...) - Nếu là chuyện buồn: (Một bạn gặp khó khăn, một lần cả lớp mắc lỗi khiến thầy cô buồn, một hiểu lầm giữa các bạn,...) - Các bạn trong lớp đã phản ứng như thế nào? (Cả lớp cười vui, cùng giúp đỡ, động viên, xin lỗi hoặc chia sẻ với nhau,....) - Thầy cô giáo đã có thái độ và lời nói như thế nào? - Em đã cảm thấy như thế nào trong lúc sự việc diễn ra? c. Kết quả và ý nghĩa của câu chuyện - Sau câu chuyện ấy, mọi việc đã thay đổi như thế nào? (Cả lớp trở nên đoàn kết hơn, bạn bè hiểu nhau hơn, người mắc lỗi biết sửa sai,...) - Điều gì khiến em nhớ nhất về câu chuyện ấy? - Câu chuyện đã giúp em nhận ra điều gì? (Biết trân trọng tình bạn, yêu quý lớp học, sống có trách nhiệm,...) III. Kết bài: - Khi nhớ lại câu chuyện xảy ra trong lớp, em có cảm xúc gì? - Câu chuyện ấy có ý nghĩa như thế nào đối với em? - Em mong muốn điều gì đối với tập thể lớp của mình? Bài siêu ngắn Mẫu 1 Trong lớp học, có những chuyện xảy ra rất bất ngờ khiến cả lớp cùng bật cười. Em nhớ nhất một lần trong giờ Mĩ thuật, một sự cố nhỏ đã khiến tiết học hôm ấy trở nên vui vẻ hơn bao giờ hết. Hôm ấy, cô giáo yêu cầu chúng em vẽ tranh về gia đình. Cả lớp nhanh chóng lấy giấy, bút màu rồi chăm chú bắt tay vào vẽ. Bạn Minh ngồi bên cạnh em đang say sưa tô màu cho bức tranh của mình. Vì mải tập trung, Minh chẳng may làm đổ cả hộp màu xuống bàn. Những vệt màu xanh, đỏ, vàng loang lổ trên mặt bàn khiến Minh ngơ ngác không biết phải làm gì. Nhìn vẻ mặt bối rối của bạn, cả lớp bật cười. Minh cũng bật cười theo rồi nhanh chóng cùng các bạn lấy khăn lau dọn. Có bạn nhặt từng chiếc bút màu, có bạn lau mặt bàn, còn em giúp Minh giữ lại những tờ giấy chưa bị dính màu. Cô giáo bước đến, không hề trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng nhắc chúng em lần sau cần cẩn thận hơn. Sau khi dọn xong, Minh tiếp tục hoàn thành bức tranh của mình. Nhìn bức tranh có thêm vài vệt màu ngoài ý muốn, cả nhóm lại cùng nhau cười vui vẻ. Tiết học hôm ấy vì thế trở nên gần gũi và đáng nhớ hơn. Mỗi khi nhớ đến khuôn mặt ngơ ngác của Minh hôm ấy, em lại thấy vui và bật cười. Một sự cố nhỏ tưởng như chẳng có gì đặc biệt lại khiến cả lớp có thêm một kỉ niệm thật đáng yêu. Em càng yêu hơn những giờ học vui vẻ, nơi chúng em được cùng nhau học tập, chia sẻ và tạo nên những khoảnh khắc đáng nhớ. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Tuổi học trò không chỉ có những giờ học mà còn có rất nhiều câu chuyện nhỏ khiến chúng em nhớ mãi. Một trong những kỉ niệm em nhớ nhất là lần cả lớp cùng giúp bạn Lan khi bạn quên mang hộp bút. Trong giờ làm bài, cô giáo vừa phát đề thì Lan mở cặp rồi buồn bã nhận ra mình đã để quên hộp bút ở nhà. Bạn lo lắng nhìn quanh vì trong cặp chẳng còn chiếc bút nào. Thấy vậy, em liền cho Lan mượn một chiếc bút chì. Một bạn khác đưa cho Lan chiếc thước kẻ, còn các bạn ngồi phía sau cũng lần lượt chia sẻ những đồ dùng mình có. Có bạn còn cho Lan mượn cục tẩy nhỏ xinh để bạn làm bài thuận tiện hơn. Nhận được sự giúp đỡ của mọi người, Lan mỉm cười vui vẻ và nói lời cảm ơn. Nhờ có các bạn, Lan nhanh chóng ổn định và bắt đầu làm bài. Nhìn bạn chăm chú viết từng dòng, em cũng thấy vui trong lòng. Cô giáo đi xuống cuối lớp, nhìn thấy cảnh ấy rồi mỉm cười khen chúng em biết yêu thương và giúp đỡ bạn bè. Những lời khen của cô khiến cả lớp ai cũng thấy vui. Sau giờ học, Lan còn cảm ơn từng bạn đã giúp mình. Chuyện hôm ấy tuy rất nhỏ nhưng đã giúp em cảm nhận rõ hơn sự ấm áp của tình bạn. Em hiểu rằng khi biết quan tâm và sẵn sàng chia sẻ, mỗi người đều có thể mang đến niềm vui cho người khác. Em càng thêm yêu lớp học của mình và mong những người bạn thân thiết sẽ luôn cùng nhau tạo nên thật nhiều kỉ niệm đẹp. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Mỗi ngày đến trường đều có thể đem đến cho chúng em một kỉ niệm bất ngờ. Với em, đáng nhớ nhất là một lần bạn Nam trả lời nhầm trong giờ Tiếng Việt khiến cả lớp có một trận cười vui vẻ. Khi cô giáo gọi Nam đứng lên trả lời câu hỏi, cả lớp đều im lặng lắng nghe. Vì quá hồi hộp, Nam nói nhầm một từ khiến câu trả lời trở nên rất buồn cười. Cả lớp bật cười, còn Nam đỏ mặt vì ngượng. Thấy bạn lúng túng, cô giáo không trách mà nhẹ nhàng bảo Nam bình tĩnh suy nghĩ lại. Cô còn gợi ý thêm một vài từ để bạn nhớ ra câu trả lời. Nam hít một hơi thật sâu rồi nhìn lại câu hỏi. Lần này, bạn trả lời rõ ràng và chính xác. Cả lớp lập tức vỗ tay cổ vũ khiến khuôn mặt Nam rạng rỡ hẳn lên. Bạn ngồi xuống với nụ cười thật tươi, không còn vẻ ngượng ngùng như lúc đầu. Cô giáo khen Nam đã biết bình tĩnh và cố gắng sửa lỗi. Không khí lớp học lại trở nên vui vẻ, thoải mái. Em thấy rằng một tiếng cười đúng lúc có thể làm giờ học thêm gần gũi, nhưng một lời động viên chân thành còn giúp bạn bè tự tin hơn. Câu chuyện đã qua nhưng mỗi lần nhớ lại, em vẫn thấy trong lòng thật vui và ấm áp. Em hiểu rằng trong lớp học, một lời động viên hay một tiếng cười đúng lúc có thể giúp bạn bè vượt qua sự ngại ngùng, tự tin hơn. Có lẽ chính những khoảnh khắc giản dị như thế đã làm cho những năm tháng học trò của em trở nên trong trẻo và đáng nhớ. Bài tham khảo Mẫu 1 “Tuổi thơ ai cũng có một miền kí ức để thương, để nhớ.” Với em, miền kí ức ấy được dệt nên từ tiếng trống trường, những trang vở thơm mùi giấy mới và những tiếng cười trong trẻo của bạn bè. Trong rất nhiều chuyện vui buồn dưới mái trường, em nhớ nhất một lần cả lớp tổ chức một tiết mục bất ngờ dành tặng cô giáo trong giờ sinh hoạt cuối tuần. Chuyện đã xảy ra từ lâu nhưng mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy trong lòng rộn lên một niềm vui ấm áp. Hôm ấy là chiều thứ sáu, sau những tiết học cuối cùng của tuần. Ánh nắng cuối ngày nghiêng qua khung cửa sổ, trải những vệt sáng dài trên nền lớp học. Khi cô giáo vừa bước ra ngoài để chuẩn bị một số giấy tờ, lớp trưởng nhanh chóng ra hiệu cho cả lớp. Chúng em lập tức chia nhau công việc. Bạn trang trí bảng, bạn xếp bàn ghế, mấy bạn nữ cẩn thận viết những lời chúc lên những mảnh giấy nhỏ, còn em cùng vài bạn giấu món quà phía sau chiếc tủ cuối lớp. Ai cũng cố gắng thật khẽ để không bị phát hiện. Thế nhưng vì quá hồi hộp, một bạn vô tình làm rơi cả hộp phấn xuống nền nhà. Tiếng “rầm” vang lên khiến cả lớp giật mình. Chúng em nhìn nhau, có bạn bụm miệng cười, có bạn cuống cuồng nhặt phấn. Không khí đang im phăng phắc bỗng trở nên náo nhiệt. Đúng lúc ấy, cô giáo từ ngoài cửa bước vào. Cả lớp lập tức ngồi ngay ngắn, cố làm ra vẻ bình thường. Cô nhìn chúng em, ánh mắt đầy ngạc nhiên nhưng chưa hỏi gì. Khi cô vừa đặt tập giấy xuống bàn, lớp trưởng đứng lên nói lời chúc. Sau đó, cả lớp đồng thanh hát bài hát quen thuộc dành tặng cô. Những giọng hát lúc cao lúc thấp, có chỗ còn chẳng cùng nhịp, vậy mà ai cũng hát bằng tất cả sự háo hức. Cô giáo đứng lặng vài giây rồi mỉm cười. Đôi mắt cô ánh lên vẻ xúc động. Chúng em lần lượt trao những tấm thiệp nhỏ do chính tay mình làm. Có tấm được trang trí rất đẹp, có tấm chữ còn xiêu vẹo, nhưng tất cả đều chứa đựng những lời chúc chân thành. Cô cẩn thận đọc từng tấm thiệp rồi cảm ơn cả lớp. Cô nói rằng món quà cô trân trọng nhất không phải là những thứ được gói ghém cẩn thận mà chính là tình cảm của chúng em. Nghe cô nói, cả lớp bỗng yên lặng. Em nhìn những gương mặt quen thuộc xung quanh và cảm thấy một niềm vui thật khó tả. Chúng em vừa cười, vừa thấy trong lòng ấm áp vì đã làm được một điều khiến cô vui. Sau hôm ấy, câu chuyện nhỏ ấy trở thành một kỉ niệm đẹp của lớp em. Em nhớ nhất khoảnh khắc cô giáo đứng giữa lớp, trên tay cầm những tấm thiệp đầy màu sắc và nở nụ cười dịu dàng. Qua chuyện đó, em hiểu rằng một tập thể chỉ thật sự gắn bó khi mỗi người biết cùng nhau chia sẻ, góp sức và nghĩ đến cảm xúc của người khác. Em cũng nhận ra rằng tình cảm dành cho thầy cô không nhất thiết phải thể hiện bằng những món quà đắt tiền. Đôi khi, chỉ một lời chúc, một việc làm nhỏ hay một sự cố gắng chân thành cũng đủ khiến người nhận cảm thấy hạnh phúc. Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, những tấm thiệp ngày ấy có thể đã được cất vào một góc nào đó, nhưng tiếng cười và ánh mắt xúc động của cô vẫn còn nguyên trong kí ức em. Mỗi khi bước vào lớp học, nhìn bảng đen và những dãy bàn quen thuộc, em lại nhớ đến buổi chiều hôm ấy. Em thấy mình thật may mắn vì có một tập thể biết yêu thương và một người cô luôn trân trọng học trò. Có lẽ sau này, khi rời xa mái trường, em sẽ vẫn nhớ về kỉ niệm ấy như nhớ một đốm nắng nhỏ đã từng làm sáng lên những ngày tháng tuổi thơ. Bài tham khảo Mẫu 2 Sân trường sau cơn mưa hiện lên trong veo như vừa được gột rửa. Những chiếc lá còn đọng nước, long lanh dưới ánh nắng, từng giọt nước từ mái hiên tí tách rơi xuống nền gạch. Trong không gian dịu mát ấy, tiếng cười của chúng em vang lên rộn ràng sau một buổi học. Chính vào một buổi chiều như thế, lớp em đã có một kỉ niệm vui mà đến bây giờ mỗi khi nhớ lại, em vẫn không nhịn được cười. Đó là lần cả lớp tổ chức một trò chơi nhỏ trong giờ sinh hoạt và bạn Tuấn đã tạo nên một tình huống vô cùng bất ngờ. Hôm ấy là tiết sinh hoạt cuối tuần. Sau một tuần học tập, ai cũng mong được thư giãn nên không khí trong lớp rất vui vẻ. Cô giáo cho phép chúng em tổ chức một trò chơi kể chuyện và diễn lại những tình huống hài hước. Cả lớp nhanh chóng chia thành từng nhóm. Nhóm của Tuấn chọn một câu chuyện ngắn và phân công bạn đóng vai người bán hàng. Tuấn vốn là một bạn rất hài hước nên được giao nhiệm vụ diễn chính. Khi đến lượt nhóm mình, Tuấn bước lên trước lớp với vẻ mặt nghiêm túc, cố làm ra vẻ như một người bán hàng thật chuyên nghiệp. Cả lớp đang im lặng chờ đợi thì bất ngờ Tuấn vấp phải chân ghế. Bạn loạng choạng một lúc rồi nhanh tay bám lấy bàn giáo viên. Chiếc mũ trên đầu cũng rơi xuống đất. Cả lớp bật cười ầm lên. Tuấn đứng im vài giây, sau đó cúi xuống nhặt mũ, phủi phủi rồi nghiêm trang nói một câu khiến mọi người càng cười to hơn. Ngay cả cô giáo cũng phải quay mặt đi để giấu nụ cười. Thấy cả lớp cười vui, Tuấn không hề ngượng ngùng mà tiếp tục diễn. Bạn biến luôn sự cố vừa rồi thành một phần của câu chuyện. Lúc thì Tuấn giả vờ đi khập khiễng, lúc lại làm khuôn mặt ngơ ngác khiến các bạn cười nghiêng ngả. Một số bạn còn vỗ tay cổ vũ, có bạn cười đến đỏ cả mặt. Đến cuối tiết mục, cả nhóm cúi chào trong tiếng vỗ tay rộn ràng. Cô giáo khen nhóm của Tuấn biết ứng biến và đặc biệt khen Tuấn vì đã biến một sự cố bất ngờ thành một phần thú vị của tiết mục. Tuấn cười toe, cúi đầu chào cả lớp. Không khí trong phòng học lúc ấy vui như một ngày hội nhỏ. Em nhìn những khuôn mặt rạng rỡ xung quanh và cảm thấy lớp học của mình thật gần gũi. Sau trò chơi, cô giáo cùng chúng em trò chuyện về những điều đã xảy ra trong tuần. Cô nhắc rằng đôi khi trong cuộc sống, chúng ta sẽ gặp những tình huống không như ý muốn. Điều quan trọng là biết bình tĩnh, tự tin và tìm cách giải quyết thay vì xấu hổ hay buồn bực. Em thấy lời cô nói rất đúng. Nếu Tuấn chỉ vì ngượng mà bỏ cuộc, có lẽ tiết mục sẽ trở nên lúng túng. Nhưng nhờ sự vui vẻ và nhanh trí, bạn đã khiến một sự cố nhỏ trở thành niềm vui cho cả lớp. Em cũng nhận ra rằng những tiếng cười trong lớp học không chỉ giúp chúng em thư giãn mà còn khiến mọi người gần nhau hơn. Đã lâu rồi nhưng mỗi khi nhớ đến buổi sinh hoạt hôm ấy, em vẫn hình dung ra dáng Tuấn với chiếc mũ nằm dưới đất và khuôn mặt tỉnh bơ của bạn. Một chuyện nhỏ thôi mà đã trở thành viên sỏi trong dòng suối kỉ niệm tuổi học trò, mỗi lần chạm vào lại tạo nên những vòng tròn vui vẻ. Em mong lớp em sẽ luôn có những giờ phút vô tư như thế, để sau này khi nhớ về mái trường, chúng em không chỉ nhớ những bài học trong trang vở mà còn nhớ cả tiếng cười trong trẻo của những ngày bên nhau. Bài tham khảo Mẫu 3 Buổi sáng hôm ấy, nắng nhẹ trải trên những bậc cầu thang, từng vệt sáng len qua khung cửa rồi nằm im trên nền lớp học. Ngoài sân, hàng cây rung rinh trong gió, tiếng chim ríu rít hòa cùng tiếng bước chân học sinh. Mọi thứ diễn ra bình thường như bao ngày khác cho đến khi một sự việc bất ngờ xảy ra trong lớp khiến chúng em vừa lo lắng vừa xúc động. Đó là lần bạn Mai bị ốm ngay trong giờ học và cả lớp đã cùng nhau chăm sóc, động viên bạn. Tiết học hôm ấy bắt đầu được một lúc thì em nhận thấy Mai ngồi bên cạnh có vẻ khác thường. Khuôn mặt bạn đỏ lên, đôi mắt mệt mỏi, bàn tay cứ đặt lên trán. Em khẽ hỏi thì Mai chỉ nói nhỏ rằng bạn hơi chóng mặt. Một lát sau, Mai không thể tiếp tục viết bài nữa. Bạn gục đầu xuống bàn khiến em lo lắng. Em vội báo với cô giáo. Cô bước xuống, nhẹ nhàng hỏi han rồi đưa tay đặt lên trán Mai. Nhìn vẻ mặt lo lắng của cô, cả lớp cũng im lặng hẳn. Cô nhờ lớp trưởng lấy nước, còn một bạn khác chạy xuống phòng y tế báo với thầy cô phụ trách. Không còn tiếng nói chuyện hay tiếng lật sách ồn ào, cả lớp cùng hướng ánh mắt về phía Mai. Trong lúc chờ người nhà đến đón, các bạn thay nhau chăm sóc Mai. Người lấy nước, người quạt cho bạn, người giúp bạn cất sách vở. Em ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng hỏi xem Mai có đỡ hơn không. Một lúc sau, Mai ngẩng lên, nở một nụ cười yếu ớt rồi nói cảm ơn. Nụ cười ấy khiến em thấy nhẹ lòng. Cô giáo cũng ngồi xuống bên cạnh, vừa động viên vừa dặn Mai phải nghỉ ngơi, không được cố gắng học khi cơ thể đang mệt. Khi mẹ Mai đến đón, cả lớp cùng nói lời chào và chúc bạn mau khỏe. Mai bước ra khỏi cửa rồi còn quay lại vẫy tay. Cánh cửa lớp khép lại, nhưng trong lòng chúng em vẫn còn nguyên cảm giác ấm áp. Sau sự việc ấy, tiết học tiếp tục nhưng không khí trong lớp đã khác hẳn. Chúng em dường như quan tâm đến nhau nhiều hơn. Nếu một bạn quên đồ dùng học tập, mọi người sẵn sàng cho mượn. Nếu có bạn gặp khó khăn trong bài học, các bạn khác cũng chủ động giúp đỡ. Em hiểu rằng tình bạn không chỉ được thể hiện qua những lúc vui chơi, cùng nhau cười nói mà còn thể hiện rõ nhất khi một người gặp khó khăn. Chỉ một cốc nước, một lời hỏi thăm hay một hành động giúp đỡ nhỏ bé cũng có thể khiến người khác cảm thấy mình không cô đơn. Sau này, Mai đã khỏe mạnh và trở lại lớp học như thường. Thế nhưng hình ảnh bạn quay lại vẫy tay trước cửa lớp hôm ấy vẫn còn trong trí nhớ em. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng một lớp học giống như một gia đình nhỏ, nơi mỗi người đều có thể nhận được sự quan tâm khi cần. Em mong những người bạn của mình sẽ luôn biết yêu thương, chia sẻ và ở bên nhau, để những năm tháng dưới mái trường không chỉ có điểm số và bài học mà còn có thật nhiều hơi ấm của tình bạn. Bài tham khảo Mẫu 4 Hôm ấy, sân trường vắng hơn thường ngày. Những tán phượng đứng im trong nắng, vài cánh hoa đỏ rơi xuống nền gạch, nằm bên cạnh những chiếc lá xanh. Trong lớp, tiếng quạt trần quay đều đều hòa cùng tiếng lật sách khe khẽ. Đó là một tiết học tưởng như rất bình thường, nhưng một chuyện xảy ra hôm ấy đã khiến em nhớ mãi. Câu chuyện bắt đầu từ một bài kiểm tra mà cả lớp ai cũng hồi hộp chờ đợi. Cô giáo phát bài kiểm tra Toán sau khi đã chấm xong. Những tờ giấy lần lượt được chuyền xuống dưới. Có bạn vui mừng vì đạt điểm cao, có bạn nhìn bài với vẻ lo lắng. Khi nhận bài, em thấy điểm của mình chưa được như mong muốn nên hơi buồn. Bên cạnh em, bạn An cũng im lặng nhìn bài kiểm tra. Trên trang giấy, điểm số của bạn thấp hơn mọi lần rất nhiều. An cúi đầu, hai tay vò nhẹ góc giấy. Em nhìn khuôn mặt buồn bã của bạn mà không biết phải nói gì. Đúng lúc ấy, cô giáo bước xuống cuối lớp. Cô không trách An mà nhẹ nhàng hỏi bạn đã gặp khó khăn ở phần nào. An chỉ vào mấy bài toán rồi lí nhí nói rằng mình chưa hiểu cách làm. Cô kéo ghế ngồi xuống bên cạnh và kiên nhẫn giảng lại từng bước. Nhìn cô giáo tận tình hướng dẫn, em và một số bạn khác cũng đến bên An. Chúng em cùng chỉ cho bạn những chỗ chưa hiểu. Ban đầu, An vẫn còn rụt rè, nhưng dần dần bạn bắt đầu đặt câu hỏi. Mỗi khi giải đúng một bước, khuôn mặt An lại sáng lên. Cuối cùng, bạn tự mình hoàn thành được một bài toán mà trước đó tưởng như rất khó. An vui đến mức nở một nụ cười thật tươi. Cô giáo xoa đầu bạn và nói rằng một điểm số chưa tốt không có nghĩa là bạn không thể tiến bộ. Điều quan trọng là phải biết mình sai ở đâu và kiên trì sửa chữa. Cả lớp vỗ tay động viên An. Nhìn nụ cười của bạn, em cũng thấy vui theo. Sau tiết học ấy, em nhận ra điểm số chỉ là một phần nhỏ trong hành trình học tập. Điều quan trọng hơn là chúng ta biết cố gắng sau mỗi lần chưa làm tốt và biết giúp đỡ bạn bè khi bạn gặp khó khăn. Em cũng hiểu thêm về sự tận tâm của cô giáo. Cô không chỉ dạy chúng em những phép tính hay bài văn mà còn dạy chúng em cách đối diện với thất bại bằng sự bình tĩnh và lòng quyết tâm. Từ hôm đó, mỗi khi làm bài chưa tốt, em không còn vội buồn mà tự nhắc mình tìm ra lỗi sai để sửa. Em cũng cố gắng giúp các bạn khi có thể. Trang giấy kiểm tra hôm ấy rồi cũng được cất vào ngăn bàn, nhưng bài học mà nó mang lại vẫn ở lại trong em. Em nhớ nụ cười của An khi tự mình giải được bài toán và nhớ dáng cô kiên nhẫn cúi xuống bên học trò. Có lẽ những kỉ niệm đáng quý nhất của tuổi học trò không phải lúc nào cũng bắt đầu từ những sự kiện lớn lao. Đôi khi, chúng chỉ là một bài kiểm tra, một lời động viên và một bàn tay chìa ra đúng lúc. Chính những điều giản dị ấy đã làm cho lớp học của em trở thành một nơi đầy ắp tình bạn, sự sẻ chia và những bài học đẹp đẽ. Bài tham khảo Mẫu 5 “Ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt tay đến trường…” Giai điệu quen thuộc ấy mỗi khi vang lên lại khiến em nhớ đến những ngày tháng hồn nhiên dưới mái trường. Ở đó có tiếng trống vang lên mỗi sáng, có bảng đen, phấn trắng và những người bạn luôn cùng em chia sẻ biết bao niềm vui. Trong rất nhiều kỉ niệm của lớp, em nhớ nhất một chuyện vui xảy ra vào giờ sinh hoạt cuối tuần, khi cả lớp cùng tham gia một trò chơi và bạn Hùng đã khiến mọi người có một trận cười thật sảng khoái. Hôm ấy, sau tiếng trống báo tiết sinh hoạt, cô giáo bước vào lớp với một chiếc hộp nhỏ trên tay. Cô thông báo cả lớp sẽ chơi trò “Đoán đồ vật” để thư giãn sau một tuần học tập. Không khí trong lớp lập tức trở nên náo nhiệt. Bạn nào cũng háo hức, những gương mặt đang mệt mỏi bỗng sáng bừng lên. Khi đến lượt Hùng, bạn phải dùng lời nói để miêu tả một đồ vật mà không được nói tên. Hùng đứng trước lớp, hai tay liên tục làm động tác minh họa, khuôn mặt nghiêm túc đến mức khiến chúng em bật cười. Vì quá hồi hộp, Hùng nói một câu rất dài nhưng lại chẳng ai hiểu bạn đang tả thứ gì. Cả lớp thi nhau đoán, người nói cái quạt, người nói chiếc cặp, người lại đoán cây bút. Hùng càng giải thích càng rối, cuối cùng đành ôm đầu cười ngượng. Thấy bạn lúng túng, cô giáo gợi ý cho Hùng bình tĩnh và nói những đặc điểm dễ nhận biết hơn. Hùng suy nghĩ một lúc rồi bất ngờ chỉ lên mái tóc của mình, làm động tác chải tóc. Cả lớp đồng thanh đoán đúng. Tiếng vỗ tay và tiếng cười vang lên khắp phòng. Hùng cúi đầu chào như một diễn viên trên sân khấu khiến cả lớp lại được một phen cười nghiêng ngả. Cô giáo cũng bật cười rồi khen Hùng đã rất tự nhiên và biết cách làm cho trò chơi thêm vui. Sau đó, những bạn khác tiếp tục tham gia. Có bạn đoán rất nhanh, có bạn diễn tả vụng về khiến cả lớp cười vui vẻ. Không khí trong phòng học lúc ấy rộn ràng chẳng khác nào một ngày hội nhỏ. Sau trò chơi, cô giáo cho chúng em chia sẻ điều vui nhất trong tuần. Người kể chuyện được điểm tốt, người kể chuyện được bạn giúp đỡ, người lại kể về một khoảnh khắc hài hước trong giờ ra chơi. Em nhận ra rằng những điều làm chúng em vui đôi khi rất giản dị. Chỉ cần được cùng nhau cười, cùng nhau chơi và cùng nhau chia sẻ, lớp học đã trở nên gần gũi hơn rất nhiều. Câu chuyện của Hùng cũng khiến em hiểu rằng khi ở bên những người bạn thân thiết, chúng ta có thể thoải mái là chính mình mà không sợ mắc lỗi hay xấu hổ. Tiếng trống báo hết tiết vang lên, nhưng tiếng cười dường như vẫn còn đọng lại trong căn phòng. Đến giờ, mỗi khi nghe lại giai điệu quen thuộc về ngày đầu tiên đi học, em lại nhớ đến khuôn mặt ngượng ngùng của Hùng và những tiếng cười trong trẻo của cả lớp. Có lẽ những kỉ niệm như thế chính là những viên sỏi nhỏ làm nên dòng suối tuổi thơ. Mai này khi rời xa mái trường, em tin mình vẫn sẽ nhớ một lớp học từng có những buổi chiều thật vui, nơi chúng em được học tập, được sẻ chia và được lớn lên bên nhau. Bài tham khảo Mẫu 6 “Em đến trường, vui đến trường,...” Câu hát vui tươi ấy gợi trong em hình ảnh con đường quen thuộc dẫn đến trường, tiếng trống vang lên giữa sân và những khuôn mặt thân thương của bạn bè. Mỗi ngày đến lớp đều có thể để lại một dấu ấn riêng, có khi là một bài học mới, có khi chỉ là một câu chuyện nhỏ nhưng khiến ta nhớ mãi. Với em, kỉ niệm đáng nhớ nhất là lần cả lớp cùng nhau tìm chiếc hộp bút bị thất lạc của bạn Lan. Chuyện xảy ra vào một buổi sáng trong tiết học đầu tiên. Khi cô giáo chuẩn bị kiểm tra bài cũ, Lan bỗng hốt hoảng lục tung cặp sách. Bạn tìm mãi nhưng vẫn không thấy chiếc hộp bút màu xanh mà mình rất yêu thích. Lan nhìn xuống gầm bàn, mở từng ngăn cặp rồi hỏi những bạn ngồi gần. Khuôn mặt bạn từ vui vẻ dần trở nên buồn bã. Cô giáo thấy vậy liền hỏi chuyện. Biết Lan bị mất hộp bút, cô bảo cả lớp cùng kiểm tra lại khu vực quanh bàn học nhưng tuyệt đối không được tự ý lấy đồ của bạn khác. Thế là cả lớp chia nhau tìm kiếm. Người nhìn dưới gầm bàn, người kiểm tra ngăn bàn, vài bạn còn nhớ lại xem mình đã nhìn thấy chiếc hộp ở đâu. Một lúc sau, bạn Minh bất chợt reo lên. Chiếc hộp bút nằm dưới chiếc tủ cuối lớp, có lẽ hôm trước Lan đã vô tình để quên rồi bị đẩy vào đó. Lan chạy đến nhận lại chiếc hộp, khuôn mặt đang buồn bỗng rạng rỡ hẳn lên. Bạn ôm chiếc hộp vào ngực rồi cảm ơn mọi người. Cả lớp cùng cười vui, còn cô giáo nhắc chúng em rằng khi một người gặp khó khăn, những người xung quanh có thể giúp đỡ bằng những việc rất nhỏ. Lan sau đó mở hộp bút ra kiểm tra rồi bất ngờ phát hiện chiếc bút chì yêu thích vẫn còn nguyên. Bạn vui đến mức giơ chiếc bút lên khoe với cả lớp khiến mọi người lại bật cười. Câu chuyện chỉ kéo dài vài phút nhưng đã khiến em cảm nhận rõ sự gắn bó giữa các thành viên trong lớp. Nếu Lan phải tự mình tìm kiếm, có lẽ bạn sẽ rất lo lắng. Nhờ sự giúp đỡ của cô giáo và các bạn, một chuyện tưởng như buồn đã nhanh chóng trở thành một kỉ niệm vui. Em cũng hiểu rằng tình bạn không chỉ được thể hiện qua những lúc cùng nhau vui chơi mà còn nằm trong sự quan tâm, sẵn sàng giúp đỡ nhau khi cần thiết. Từ hôm ấy, chúng em càng có ý thức giữ gìn đồ dùng của mình và biết quan tâm đến những người xung quanh hơn. Chiếc hộp bút màu xanh có lẽ chỉ là một món đồ nhỏ, nhưng câu chuyện về nó lại trở thành một mảnh kí ức đẹp trong lớp em. Mỗi lần nhìn thấy Lan mở chiếc hộp bút ấy, em lại nhớ đến buổi sáng cả lớp cùng cúi xuống tìm kiếm và tiếng reo vui khi chiếc hộp được tìm thấy. Những ngày đi học cứ nối tiếp nhau, nhưng chính những chuyện bình dị như vậy đã làm tuổi học trò trở nên trong trẻo và đáng yêu biết bao. Bài tham khảo Mẫu 7 “Trường của em be bé, nằm lặng giữa hàng cây…” Những giai điệu trong trẻo về mái trường luôn khiến em nhớ đến khoảng sân đầy nắng, những ô cửa sổ sáng lên mỗi buổi sớm và tiếng cười ríu rít của bạn bè. Trong lớp học thân quen ấy, chúng em đã cùng nhau trải qua biết bao chuyện vui buồn. Có một lần, cả lớp vô tình khiến cô giáo bật cười ngay giữa tiết học, và câu chuyện ấy đến giờ vẫn là một kỉ niệm khiến em nhớ mãi. Hôm ấy là tiết Tiếng Việt vào một buổi sáng đầu tuần. Cô giáo đang hướng dẫn chúng em đặt câu với một số từ mới. Sau khi viết một từ lên bảng, cô gọi bạn Quân đứng lên đặt câu. Quân vốn là một bạn khá nhút nhát nên đứng trước lớp có vẻ rất căng thẳng. Bạn nhìn lên bảng, suy nghĩ hồi lâu rồi bắt đầu nói. Vì quá hồi hộp, Quân đặt câu hơi lộn xộn khiến cả lớp bật cười. Quân càng ngượng, hai tai đỏ lên. Em nhìn bạn mà vừa muốn cười vừa thấy thương. Cô giáo lập tức đưa tay ra hiệu cho cả lớp giữ trật tự rồi nhẹ nhàng bảo Quân cứ bình tĩnh, không cần vội. Quân hít một hơi thật sâu rồi suy nghĩ lại. Lần này, bạn nói chậm rãi hơn và đặt được một câu hoàn chỉnh. Cô giáo gật đầu khen Quân biết sửa lỗi. Cả lớp vỗ tay động viên bạn. Không khí căng thẳng lúc đầu nhanh chóng trở nên vui vẻ. Để chúng em mạnh dạn hơn, cô cho cả lớp chơi một trò chơi nhỏ, mỗi bạn lần lượt đặt một câu với từ cô đưa ra. Có bạn nói rất hay, có bạn đặt câu ngộ nghĩnh khiến cả lớp cười vang. Đến lượt Quân, bạn tự tin hơn hẳn và còn chủ động nói một câu khiến cô giáo mỉm cười. Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của bạn, em cũng thấy vui theo. Qua câu chuyện ấy, em hiểu rằng ai cũng có lúc mắc lỗi hoặc lúng túng, nhất là khi phải đứng trước nhiều người. Điều quan trọng là không nên cười chê hay làm bạn thêm tự ti. Một lời động viên đúng lúc có thể giúp người khác lấy lại sự tự tin. Em cũng rất quý cô giáo vì cô luôn kiên nhẫn và tinh tế, không chỉ sửa lỗi cho chúng em mà còn dạy chúng em cách cư xử với bạn bè. Nhờ cô, lớp học không chỉ là nơi chúng em học chữ mà còn là nơi chúng em học cách lắng nghe, cảm thông và khích lệ nhau. Tiếng trống báo hết tiết vang lên, những trang vở lại được khép lại, nhưng câu chuyện của Quân vẫn ở lại trong trí nhớ em. Em nhớ nhất hình ảnh đôi mắt bạn sáng lên sau khi nhận được tiếng vỗ tay của cả lớp. Có lẽ những ngày tháng đi học đẹp nhất không chỉ vì chúng em được khám phá bao điều mới mẻ mà còn vì trên con đường ấy, chúng em luôn có bạn bè và thầy cô cùng đồng hành. Chính những kỉ niệm giản dị ấy đã làm cho mái trường trở thành một phần thật dịu dàng trong tuổi thơ em. Bài tham khảo Mẫu 8 Buổi sáng, nắng nhẹ rơi qua những tán phượng, trải thành từng vệt vàng trên sân trường. Tiếng trống vang lên giòn giã, kéo theo những bước chân vội vàng và tiếng cười trong trẻo của học sinh. Sau cánh cửa lớp, bảng đen, những dãy bàn ngay ngắn và những khuôn mặt thân quen đã trở thành một phần không thể thiếu trong tuổi thơ em. Giữa biết bao câu chuyện vui buồn dưới mái trường, em nhớ nhất một lần cả lớp cùng tham gia trang trí lớp học để chuẩn bị cho ngày hội của trường. Hôm ấy, cô giáo thông báo lớp em sẽ tham gia cuộc thi trang trí lớp học. Vừa nghe tin, cả lớp đã bàn tán rộn ràng. Bạn mang giấy màu, bạn chuẩn bị dây ruy băng, bạn vẽ tranh, còn em cùng mấy bạn phụ trách cắt những hình ngôi sao để trang trí bảng. Ai cũng muốn lớp mình thật đẹp nên làm việc rất say mê. Trên bảng, những bông hoa giấy đủ màu dần xuất hiện. Hai bên cửa sổ được treo những dải giấy nhỏ, còn góc lớp được đặt thêm vài chậu cây xanh. Đang mải dán một bức tranh, bạn Phúc vô tình làm rơi cả lọ keo xuống bàn. Keo chảy thành một vệt dài khiến mấy tờ giấy màu dính chặt vào nhau. Phúc đứng đờ người, mặt đỏ bừng vì lo lắng. Một vài bạn bật cười, nhưng rồi mọi người nhanh chóng cùng nhau xử lí. Người lấy khăn lau bàn, người gỡ giấy, người cắt lại những hình trang trí bị hỏng. Sau một hồi tất bật, lớp học dần khoác lên mình một diện mạo mới. Những bông hoa giấy rực rỡ nổi bật trên nền bảng xanh, các chậu cây nhỏ đặt bên cửa sổ làm căn phòng trở nên tươi mát. Đúng lúc ấy, cô giáo bước vào. Cô đứng ở cửa nhìn quanh một lượt rồi mỉm cười thật tươi. Cô không chỉ khen lớp trang trí đẹp mà còn khen chúng em biết cùng nhau làm việc và không bỏ cuộc khi gặp sự cố. Khi ban giám khảo đến chấm, cả lớp hồi hộp đứng chờ. Cuối cùng, lớp em đạt giải cao. Tiếng vỗ tay vang lên, những khuôn mặt rạng rỡ nhìn nhau. Phúc cũng cười thật tươi vì sự cố làm đổ keo lúc đầu cuối cùng lại trở thành một kỉ niệm vui. Sau hoạt động ấy, em hiểu rằng một lớp học đẹp không chỉ nhờ những bức tranh hay những bông hoa giấy. Điều làm cho căn phòng trở nên ấm áp hơn chính là sự chung sức của tất cả mọi người. Mỗi bạn góp một chút công sức, người khéo tay làm việc của mình, người vụng về cũng có thể giúp bằng những việc nhỏ. Em thích nhất khoảnh khắc chúng em cùng đứng ngắm thành quả sau nhiều giờ làm việc. Nhìn những đồ trang trí do chính tay mình tạo nên, em cảm thấy lớp học giống như một ngôi nhà nhỏ, nơi mỗi người đều có một phần đóng góp. Đã lâu rồi nhưng mỗi khi nhìn thấy những bông hoa giấy nhiều màu, em lại nhớ đến buổi hôm ấy. Em nhớ tiếng kéo cắt giấy, tiếng cười vang lên khi Phúc làm đổ lọ keo và cả khoảnh khắc mọi người cùng nhau hoàn thành công việc. Có lẽ tuổi học trò đẹp nhất chính là ở những điều giản dị như thế. Những kỉ niệm tưởng nhỏ bé lại âm thầm ở lại, làm cho những ngày tháng dưới mái trường của em thêm rực rỡ và đáng nhớ. Bài tham khảo Mẫu 9 Cơn mưa đầu giờ chiều vừa đi qua, sân trường còn ướt long lanh dưới ánh nắng. Những vũng nước nhỏ phản chiếu màu trời xanh, lá cây rung rinh, thỉnh thoảng một giọt nước từ cành phượng rơi xuống nền gạch nghe tí tách. Trong lớp, chúng em đang chuẩn bị sách vở cho tiết học tiếp theo thì một tiếng động bất ngờ vang lên khiến tất cả cùng quay lại. Từ một chuyện rất nhỏ, cả lớp đã có một trận cười vui vẻ mà đến giờ em vẫn còn nhớ. Hôm ấy, cô giáo vừa bước vào lớp thì yêu cầu chúng em lấy sách Tiếng Việt ra. Cả lớp nhanh chóng mở cặp. Đúng lúc ấy, từ phía cuối lớp vang lên một tiếng “bộp” rất to. Bạn Long đang cúi xuống nhặt quyển sách thì vô tình làm rơi cả chiếc cặp xuống đất. Sách vở, thước kẻ và hộp bút văng tung tóe. Long ngồi im vài giây, nhìn đống đồ dưới chân với vẻ mặt ngơ ngác. Một chiếc bút chì còn lăn thẳng đến gần bục giảng. Cả lớp bật cười, còn Long cũng không nhịn được cười theo. Cô giáo nhìn xuống rồi vui vẻ bảo cả lớp giúp Long nhặt đồ. Chẳng mấy chốc, sách vở đã được xếp lại ngay ngắn. Long cẩn thận kiểm tra từng món rồi bỗng kêu lên rằng mình bị thiếu một chiếc thước. Cả lớp lại bắt đầu tìm kiếm. Một bạn nhìn dưới gầm bàn, một bạn kiểm tra góc lớp, còn em cúi xuống nhìn quanh chiếc cặp. Cuối cùng, bạn Mai phát hiện chiếc thước mắc trong một quyển vở. Long cầm chiếc thước lên, thở phào nhẹ nhõm rồi nói rằng nó đã “trốn” quá kĩ khiến cả lớp lại cười vang. Cô giáo cũng bật cười nhưng vẫn nhắc Long lần sau nên kéo khóa cặp cẩn thận trước khi đứng dậy. Sau đó, cô bắt đầu tiết học. Có lẽ vì câu chuyện vừa rồi mà không khí trong lớp trở nên vui vẻ hơn. Long ngồi ngay ngắn, thỉnh thoảng lại nhìn chiếc cặp rồi cười một mình. Chuyện xảy ra chỉ trong vài phút nhưng khiến tiết học hôm ấy trở nên thật đặc biệt. Em nhận ra rằng những niềm vui trong lớp học đôi khi đến từ những điều rất bình thường. Một chiếc cặp bị đổ, một chiếc thước bị giấu trong quyển vở cũng có thể trở thành một câu chuyện để cả lớp cùng nhớ. Điều quan trọng là mọi người biết cười cùng nhau nhưng không chế giễu nhau, biết giúp đỡ bạn khi bạn gặp rắc rối. Nhờ những khoảnh khắc như thế, chúng em càng trở nên thân thiết và hiểu nhau hơn. Bây giờ, mỗi khi nghe tiếng đồ vật rơi xuống lớp, em lại nhớ đến chiếc cặp của Long hôm ấy. Một sự cố nhỏ đã để lại một kỉ niệm thật vui trong những ngày đi học. Em nghĩ rằng sau này dù mỗi người có thể đi trên những con đường khác nhau, những tiếng cười trong lớp học năm nào vẫn sẽ là một phần trong trẻo của tuổi thơ mà chúng em luôn muốn giữ lại. Bài tham khảo Mẫu 10 Cuối buổi chiều, ánh nắng dịu dần sau những tán cây, sân trường vắng hơn, chỉ còn vài tiếng nói cười vọng lại từ các lớp học. Trong căn phòng quen thuộc, những quyển vở đã được xếp ngay ngắn trên bàn, bảng đen còn lưu vài dòng phấn trắng. Hôm ấy, lớp em chuẩn bị ra về sau tiết sinh hoạt cuối tuần thì một chuyện buồn bất ngờ xảy ra với bạn An. Chính sự việc ấy đã khiến cả lớp có thêm một kỉ niệm sâu sắc về tình bạn. Khi chúng em đang thu dọn sách vở, An bỗng phát hiện chiếc vòng tay nhỏ mà mẹ tặng đã biến mất. Đó là món quà An rất yêu quý nên bạn vô cùng lo lắng. An tìm trong cặp, dưới ngăn bàn rồi nhìn quanh lớp nhưng vẫn không thấy. Khuôn mặt bạn dần buồn bã, đôi mắt như sắp khóc. Thấy vậy, cô giáo bảo cả lớp bình tĩnh cùng tìm kiếm và nhắc chúng em không được tự ý lục đồ của bạn khác. Cả lớp chia nhau kiểm tra từng khu vực. Người nhìn dưới bàn, người tìm quanh cửa sổ, người nhớ lại xem An đã ngồi ở đâu trong giờ ra chơi. Không khí vốn rộn ràng trước giờ tan học bỗng trở nên yên lặng. Ai cũng mong tìm được chiếc vòng để An không còn buồn. Một lúc lâu sau, bạn Huy bỗng nhìn thấy một vật nhỏ nằm gần chân tủ. Huy cúi xuống nhặt lên rồi reo to. Đó chính là chiếc vòng tay của An. An chạy đến, cầm chiếc vòng trong tay rồi thở phào nhẹ nhõm. Bạn cẩn thận đeo lại vào cổ tay, khuôn mặt buồn bã lúc trước đã trở nên tươi tỉnh. An cảm ơn cô giáo và cả lớp. Cô giáo mỉm cười rồi nói rằng điều đáng quý nhất không chỉ là tìm được chiếc vòng mà còn là việc cả lớp đã biết quan tâm đến nỗi buồn của một người bạn. Nghe cô nói, chúng em nhìn nhau rồi cùng mỉm cười. Chẳng ai bảo ai, nhưng trong lòng mỗi người đều cảm thấy vui vì đã giúp được An. Trên đường về nhà hôm ấy, em cứ nghĩ mãi về câu chuyện. Một chiếc vòng tay nhỏ bé có thể không đáng giá với người khác nhưng lại chứa đựng tình cảm của mẹ dành cho An. Nếu không có sự giúp đỡ của cô và các bạn, có lẽ An sẽ còn buồn rất lâu. Em hiểu rằng tình bạn đôi khi được thể hiện qua những điều giản dị như ngồi cạnh một người đang buồn, cùng tìm kiếm thứ bạn đánh mất hay nói một lời động viên đúng lúc. Từ hôm ấy, em càng chú ý hơn đến cảm xúc của bạn bè và luôn muốn góp một chút sức nhỏ bé của mình khi ai đó cần giúp đỡ. Kỉ niệm về chiếc vòng tay đã khép lại từ lâu nhưng vẫn để lại trong em một cảm giác thật ấm áp. Em nhớ ánh mắt lo lắng của An lúc tìm kiếm và nụ cười nhẹ nhõm khi chiếc vòng được tìm thấy. Có những câu chuyện không có tiếng cười vang lên, cũng chẳng có điều gì lớn lao xảy ra, nhưng lại khiến người ta nhớ mãi bởi trong đó có sự quan tâm chân thành. Với em, đó chính là một trong những điều đẹp nhất mà lớp học đã đem đến trong những năm tháng tuổi thơ. Bài tham khảo Mẫu 11 Gió từ ngoài sân thổi vào làm những tờ giấy trên bàn khẽ rung, ánh nắng xuyên qua tán cây in xuống nền lớp những mảng sáng lung linh. Tiếng phấn chạm vào bảng, tiếng bút chạy trên trang giấy và tiếng quạt quay đều hòa thành những âm thanh quen thuộc của một giờ học. Mọi thứ đang diễn ra bình thường thì bỗng một tiếng “rẹt” vang lên. Cả lớp đồng loạt quay lại và nhìn thấy bạn Minh đang đứng chết lặng bên cạnh chiếc ghế. Một chuyện rất nhỏ đã khiến cả lớp có một trận cười vui vẻ, nhưng sau đó lại để lại trong em một bài học đáng nhớ. Hôm ấy, cô giáo yêu cầu chúng em lấy vở ra làm bài. Minh nhanh chóng đứng dậy lấy quyển vở trong ngăn bàn. Vì vội vàng, bạn vô tình mắc quai cặp vào chân ghế. Khi bước đi, chiếc ghế bị kéo theo rồi đổ xuống nền lớp. Tiếng động bất ngờ khiến mọi người giật mình. Minh đứng giữa lớp, một tay cầm quyển vở, một tay vẫn nắm quai cặp, khuôn mặt ngơ ngác. Cả lớp bật cười. Minh cũng cười theo nhưng có vẻ hơi ngượng. Cô giáo bước xuống giúp bạn dựng ghế rồi nhắc Minh lần sau nên cẩn thận hơn. Tưởng câu chuyện đã kết thúc, nhưng khi Minh vừa ngồi xuống, bạn phát hiện quyển vở mình cầm trên tay lại không phải vở Toán mà là quyển vở Mĩ thuật. Minh nhìn quyển vở, rồi nhìn cô giáo, khuôn mặt càng ngượng hơn. Cả lớp lại cười ồ. Cô giáo cũng bật cười và bảo Minh kiểm tra lại cặp một lần nữa. Minh lục tìm rồi cuối cùng lấy đúng quyển vở. Bạn đứng dậy giơ quyển vở lên như muốn chứng minh mình đã tìm được, khiến cả lớp lại vỗ tay trêu vui. Cô giáo chờ mọi người bình tĩnh rồi mới tiếp tục bài học. Nhìn Minh vừa ngượng vừa cười, em thấy câu chuyện thật đáng yêu. Không ai cười chê bạn, bởi ai cũng từng có những lúc vội vàng, vụng về như thế. Sau sự việc ấy, cả lớp tiếp tục làm bài trong không khí vui vẻ. Em nhận ra những tình huống bất ngờ trong lớp học đôi khi lại trở thành những kỉ niệm đáng nhớ nhất. Quan trọng là chúng ta biết cười vui đúng lúc, không làm bạn xấu hổ và sẵn sàng giúp đỡ khi bạn gặp khó khăn. Minh cũng tự nhắc mình phải sắp xếp sách vở cẩn thận hơn trước mỗi tiết học. Còn em thì hiểu thêm rằng những người bạn thân thiết chính là những người có thể cùng nhau cười trước những lỗi nhỏ nhưng cũng luôn biết giữ cho nhau sự thoải mái. Đã qua một thời gian nhưng chỉ cần nhìn thấy Minh loay hoay tìm sách trong cặp, em lại nhớ đến buổi học hôm ấy. Tiếng chiếc ghế đổ xuống, quyển vở Mĩ thuật bị cầm nhầm và tiếng cười của cả lớp đã trở thành một kỉ niệm thật vui. Những câu chuyện như thế khiến mỗi ngày đến trường không chỉ có bài học và bài tập mà còn có những khoảnh khắc bất ngờ, những tiếng cười và tình bạn. Chính những điều bình dị ấy đã làm cho lớp học của em trở thành một nơi mà em luôn muốn nhớ về. Bài tham khảo Mẫu 12 Cuối buổi chiều, nắng đã nhạt dần trên những ô cửa sổ, chỉ còn vài vệt sáng mỏng nằm yên trên nền lớp. Ngoài sân, hàng cây khẽ lay trong gió, tiếng chim gọi nhau vọng lại giữa khoảng không vắng vẻ. Những quyển vở đã được xếp ngay ngắn, tiếng nói cười cũng nhỏ dần theo từng bước chân học sinh ra về. Trong khoảnh khắc yên ắng ấy, em bất chợt nhớ đến một câu chuyện vui đã từng khiến cả lớp cười vang. Đó là lần bạn Phong vô tình mang nhầm một chiếc cặp hoàn toàn không phải của mình. Hôm ấy là cuối buổi học. Khi tiếng trống báo giờ ra về vang lên, cả lớp nhanh chóng thu dọn sách vở. Phong vốn rất vội nên chỉ nhìn thấy một chiếc cặp màu đen đặt dưới chân bàn liền cầm lên rồi chạy ra cửa. Vừa đi được vài bước, bạn bỗng nghe thấy tiếng khóa cặp kêu lạch cạch. Phong dừng lại, mở cặp ra để kiểm tra thì ngơ ngác khi thấy bên trong toàn là sách vở của một bạn nữ. Một vài bạn đi phía sau nhìn thấy liền bật cười. Phong đỏ mặt, vội quay lại tìm cặp của mình. Lúc này, bạn Hà cũng đang đứng giữa lớp, tay cầm một chiếc cặp giống hệt và khuôn mặt đầy ngạc nhiên. Hóa ra hai chiếc cặp được đặt cạnh nhau nên Phong đã cầm nhầm. Phong vội xin lỗi Hà rồi trả lại cặp. Hà cũng cười và nói rằng lúc đầu bạn còn tưởng mình đã lấy nhầm cặp của ai. Cả lớp nghe vậy lại cười vang. Cô giáo lúc ấy vẫn còn ở trong lớp, thấy cảnh tượng trước mắt cũng bật cười rồi nhắc chúng em trước khi ra về cần kiểm tra lại đồ dùng của mình. Phong cẩn thận mở cặp, lấy từng quyển sách ra xem rồi mới đeo lên vai. Một bạn còn trêu rằng từ nay Phong phải nhớ “nhìn cặp rồi mới chạy”. Phong giả vờ nghiêm túc gật đầu khiến mọi người càng vui hơn. Một chuyện nhỏ vậy thôi nhưng khiến buổi chiều hôm ấy trở nên rộn ràng hơn hẳn. Sau lần đó, Phong không còn hấp tấp khi thu dọn đồ dùng. Còn chúng em thì mỗi lần thấy hai chiếc cặp giống nhau lại nhớ đến câu chuyện hôm ấy. Em nhận ra những tình huống vui vẻ trong lớp thường bắt đầu từ những điều rất giản dị. Một chiếc cặp đặt nhầm chỗ cũng có thể mang đến tiếng cười, miễn là mọi người biết nhìn sự việc bằng sự vui vẻ và không làm ai cảm thấy xấu hổ. Những tiếng cười như thế khiến chúng em gần nhau hơn và làm cho mỗi ngày đến lớp có thêm một kỉ niệm đáng nhớ. Khi buổi học kết thúc và tiếng trống tan trường vang lên, em vẫn thường nhìn lại chiếc cặp của mình trước khi bước ra khỏi lớp. Có lẽ câu chuyện của Phong đã giúp em hình thành một thói quen nhỏ, nhưng điều ở lại lâu hơn cả lại là tiếng cười của bạn bè ngày hôm ấy. Tuổi học trò có biết bao điều lớn lao phải học, nhưng cũng có những phút giây giản dị như thế để sau này nhớ lại, ta bất giác mỉm cười vì một thời đã từng vô tư và hồn nhiên đến vậy. Bài tham khảo Mẫu 13 Buổi sáng hôm ấy, sân trường ngập trong ánh nắng dịu dàng. Những tán cây rung rinh, vài chiếc lá vàng xoay tròn rồi đáp xuống nền gạch. Từ các lớp học, tiếng đọc bài vang lên đều đều, xen giữa là tiếng bút chạy nhẹ trên trang giấy. Trong không gian quen thuộc ấy, một chuyện buồn bất ngờ xảy ra khiến lớp em lặng đi trong giây lát. Đó là lần bạn Vy vô tình làm hỏng bức tranh mà một bạn trong lớp đã chuẩn bị rất lâu. Hôm ấy, cô giáo yêu cầu chúng em hoàn thành tranh để chuẩn bị cho một hoạt động của trường. Bạn Mai đã dành nhiều ngày vẽ một bức tranh về mái trường. Trong tranh có hàng phượng đỏ, sân trường đầy nắng và những bạn nhỏ đang vui đùa. Mai rất nâng niu bức tranh nên cẩn thận đặt nó ở góc bàn. Khi các bạn đang thu dọn đồ dùng, Vy vô tình va vào bàn khiến cốc nước đổ xuống. Nước nhanh chóng loang trên mặt giấy, làm một phần bức tranh bị nhòe. Mai nhìn bức tranh, khuôn mặt đang vui bỗng buồn hẳn. Vy đứng bên cạnh, đôi mắt đỏ hoe, liên tục xin lỗi vì quá lo lắng. Mai lúc đầu rất buồn. Bạn cúi xuống nhìn những nét màu đã bị nước làm nhòe, đôi tay khẽ chạm vào góc giấy. Cả lớp im lặng, không ai biết nên nói gì. Cô giáo bước đến, nhẹ nhàng hỏi chuyện rồi bảo Vy bình tĩnh. Vy thành thật nhận lỗi và xin Mai tha thứ. Mai nhìn bạn một lúc rồi nói rằng bạn buồn vì bức tranh đã bị hỏng, nhưng biết Vy không cố ý nên bạn không giận. Sau đó, cô giáo đề nghị cả lớp cùng giúp Mai sửa lại bức tranh. Một bạn mang giấy mới, một bạn giúp tô lại phần nền, còn Vy cẩn thận lau bàn rồi ngồi bên cạnh phụ Mai. Dù bức tranh không thể trở lại nguyên vẹn như ban đầu, nhưng cuối cùng nó lại có thêm những nét vẽ mới do cả lớp cùng góp sức. Nhìn bức tranh hoàn thành, Mai mỉm cười. Vy cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cô giáo khen Mai biết tha thứ, khen Vy dám nhận lỗi và khen cả lớp đã biết cùng nhau giải quyết một sự việc không vui. Em cảm thấy câu chuyện hôm ấy thật đặc biệt. Nó giúp em hiểu rằng trong cuộc sống, ai cũng có thể vô tình mắc lỗi. Điều đáng quý không phải là chưa từng làm sai mà là biết nhận lỗi, biết sửa chữa và biết tha thứ. Một lời xin lỗi chân thành có thể làm dịu đi nỗi buồn, còn một bàn tay giúp đỡ có thể biến một sự cố thành cơ hội để mọi người gần nhau hơn. Bức tranh của Mai sau đó được treo ở góc lớp. Những vệt màu hơi khác nhau vẫn còn đó, nhưng chẳng ai muốn che đi. Với chúng em, đó không còn là một bức tranh bị hỏng mà là dấu ấn của một kỉ niệm đáng nhớ. Mỗi lần nhìn nó, em lại nhớ đến buổi sáng cả lớp cùng ngồi sửa tranh và hiểu rằng tình bạn đôi khi được vun đắp từ chính những lúc khó khăn. Có lẽ những điều không hoàn hảo lại làm cho kỉ niệm trở nên đặc biệt, bởi trong đó có cả lỗi lầm, lời xin lỗi và sự bao dung. Bài tham khảo Mẫu 14 Chiều xuống thật chậm trên mái trường. Ánh nắng cuối ngày len qua những tán cây, rắc lên sân gạch những đốm sáng li ti. Ngoài hành lang, tiếng bước chân thưa dần, những ô cửa lớp lần lượt khép lại sau giờ học. Trong căn phòng quen thuộc, vài bạn vẫn nán lại thu dọn sách vở. Chính vào một buổi chiều yên ắng như thế, lớp em đã có một câu chuyện buồn nhưng ấm áp về bạn Hà, một kỉ niệm khiến em hiểu hơn giá trị của tình bạn. Hôm ấy, khi cả lớp chuẩn bị ra về, Hà bỗng phát hiện chiếc hộp bút nhỏ mà bố tặng đã biến mất. Đó là món quà bố mang về sau một chuyến công tác nên Hà rất quý. Bạn lục tung cặp sách, tìm dưới ngăn bàn rồi nhìn quanh lớp. Khuôn mặt Hà từ bình tĩnh dần trở nên lo lắng. Bạn cúi xuống tìm dưới từng chiếc ghế, đôi mắt đỏ hoe. Thấy vậy, cô giáo nhẹ nhàng hỏi chuyện. Biết Hà đang buồn, cô bảo cả lớp cùng giúp bạn tìm kiếm. Không ai bảo ai, chúng em chia nhau kiểm tra từng góc lớp. Người nhìn dưới gầm bàn, người tìm quanh cửa sổ, người kiểm tra khu vực gần giá sách. Căn phòng vốn đang rộn ràng bỗng trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng bàn ghế khẽ dịch chuyển. Một lúc sau, bạn Minh bỗng gọi lớn từ phía cuối lớp. Chiếc hộp bút nằm lọt sau chân tủ, có lẽ lúc Hà lấy sách đã vô tình làm nó rơi xuống. Hà chạy đến, nhặt chiếc hộp lên rồi ôm chặt vào người. Khuôn mặt buồn bã lúc trước lập tức sáng lên. Bạn cảm ơn cô giáo và cả lớp, giọng nói vẫn còn hơi nghẹn vì xúc động. Cô giáo mỉm cười, xoa đầu Hà rồi bảo rằng món quà tuy nhỏ nhưng chứa đựng tình cảm của bố nên Hà mới trân trọng đến vậy. Cả lớp cũng vui lây. Minh còn đùa rằng chiếc hộp bút chắc đã “đi trốn” để thử lòng kiên nhẫn của mọi người. Hà bật cười, những giọt nước mắt lúc nãy cũng biến mất. Trên đường về, em cứ nghĩ mãi về câu chuyện ấy. Em nhận ra một món đồ có thể trở nên quý giá không phải vì nó đắt tiền mà bởi tình cảm được gửi gắm trong đó. Em cũng hiểu rằng tình bạn đôi khi chẳng cần những điều lớn lao. Chỉ một lời hỏi han, một ánh mắt quan tâm hay vài phút cùng nhau tìm kiếm cũng đủ khiến người đang buồn cảm thấy mình được sẻ chia. Nếu hôm ấy mọi người mặc kệ Hà tự tìm, có lẽ bạn sẽ còn buồn rất lâu. Chính sự chung tay của cả lớp đã khiến một buổi chiều tưởng như buồn bã kết thúc bằng những nụ cười. Bây giờ, mỗi lần nhìn Hà cẩn thận mở chiếc hộp bút nhỏ, em lại nhớ đến buổi chiều hôm ấy. Kỉ niệm không ồn ào, không có điều gì quá đặc biệt, nhưng lại khiến lòng em thấy ấm áp mỗi khi nghĩ về. Có lẽ tuổi học trò được làm nên từ những khoảnh khắc giản dị như vậy, khi một người buồn thì những người còn lại cùng bước đến bên cạnh. Và em tin rằng, chính những lần biết quan tâm và sẻ chia ấy sẽ khiến tình bạn của chúng em trở nên đẹp đẽ hơn theo năm tháng. Bài tham khảo Mẫu 15 Ánh nắng cuối ngày chậm rãi trượt qua khung cửa sổ, phủ lên những dãy bàn một màu vàng nhạt. Ngoài sân, những cánh phượng khẽ rung trong gió, vài cánh hoa rơi xuống lối đi vắng người. Trong lớp, tiếng nói chuyện đã thưa dần, chỉ còn những âm thanh khe khẽ của sách vở và tiếng ghế kéo trên nền gạch. Một buổi chiều tưởng như bình thường lại trở thành một kỉ niệm khó quên khi cả lớp phát hiện một món quà bí mật được giấu trong ngăn bàn của cô giáo. Hôm ấy, lớp em đang chuẩn bị một món quà nhỏ để chúc mừng cô nhân ngày đặc biệt của trường. Chúng em bí mật làm một bó hoa giấy và viết những lời chúc lên từng mảnh giấy nhỏ. Bạn nào cũng cố gắng giữ bí mật. Khi cô giáo ra ngoài, cả lớp nhanh chóng đặt bó hoa vào ngăn bàn rồi trở về chỗ ngồi. Thế nhưng ngay lúc ấy, bạn Duy phát hiện một mảnh giấy bị rơi xuống nền. Trên đó là lời chúc mà một bạn viết rất dài. Duy nhặt lên, đọc thử rồi bật cười vì có một chữ bị viết sai. Bạn bên cạnh nhìn thấy cũng cười. Chẳng mấy chốc, cả nhóm xúm lại xem. Ai cũng cố nhịn cười vì sợ cô quay lại. Đúng lúc tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang, cả lớp vội vàng trở về chỗ. Cô giáo bước vào, nhìn chúng em bằng ánh mắt nghi ngờ nhưng không hỏi gì. Khi cô ngồi xuống bàn, vừa mở ngăn kéo thì bó hoa giấy rơi ra. Cô ngạc nhiên nhìn cả lớp. Chúng em đồng loạt đứng lên, cùng nói lời chúc. Có bạn nói rất to, có bạn vì hồi hộp nên nói nhỏ đến mức cô phải hỏi lại. Cả lớp cười vang. Cô giáo cầm bó hoa trên tay, nhìn từng bông hoa giấy rồi xúc động cảm ơn chúng em. Cô nói rằng cô rất vui vì món quà được làm bằng chính đôi tay của học trò. Sau đó, cô đọc từng lời chúc. Đến mảnh giấy bị viết sai, cô cũng bật cười và bảo rằng chính những lỗi nhỏ như thế lại khiến món quà trở nên đáng yêu. Tiết sinh hoạt hôm ấy trôi qua trong tiếng cười và những câu chuyện vui. Cô giáo kể cho chúng em nghe về những món quà cô từng nhận được trong những năm đi dạy. Chúng em cũng kể cho cô nghe về quá trình bí mật chuẩn bị bó hoa. Qua câu chuyện, em nhận ra rằng tình cảm trong lớp học được tạo nên từ rất nhiều điều nhỏ bé. Một bông hoa giấy, một mảnh giấy viết lời chúc hay một buổi chiều cùng nhau giữ bí mật đều có thể trở thành kỉ niệm. Điều quan trọng nhất là chúng em đã cùng nhau làm một việc bằng tất cả sự chân thành, để cô cảm nhận được tình cảm của học trò. Bó hoa giấy sau đó được cô đặt trên bàn giáo viên suốt nhiều ngày. Mỗi lần nhìn những bông hoa đủ màu rung rinh trước quạt, em lại nhớ đến buổi chiều cả lớp ríu rít chuẩn bị món quà bí mật. Những năm tháng học trò rồi sẽ trôi qua, lớp học có thể thay đổi, những dãy bàn có thể được thay mới, nhưng những kỉ niệm được tạo nên từ tình bạn và tình thầy trò chắc chắn sẽ còn ở lại. Với em, đó chính là những mảnh nắng đẹp nhất của một thời đi học.
|






Danh sách bình luận