Viết bài văn kể cho bố mẹ nghe một câu chuyện lí thú (hoặc cảm động, hoặc buồn cười,...) mà em đã gặp ở trường- Em muốn kể cho bố mẹ nghe câu chuyện gì đã xảy ra ở trường? (Một câu chuyện lí thú trong giờ học, một việc làm cảm động của bạn bè, một tình huống hài hước khiến cả lớp bật cười,...) - Câu chuyện ấy xảy ra vào thời gian nào? Khi đó em đang học lớp mấy? - Vì sao em muốn kể câu chuyện ấy cho bố mẹ nghe? (Vì câu chuyện mang lại cho em niềm vui, sự xúc động, một bài học ý nghĩa,...) Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý I. Mở bài: - Em muốn kể cho bố mẹ nghe câu chuyện gì đã xảy ra ở trường? (Một câu chuyện lí thú trong giờ học, một việc làm cảm động của bạn bè, một tình huống hài hước khiến cả lớp bật cười,...) - Câu chuyện ấy xảy ra vào thời gian nào? Khi đó em đang học lớp mấy? - Vì sao em muốn kể câu chuyện ấy cho bố mẹ nghe? (Vì câu chuyện mang lại cho em niềm vui, sự xúc động, một bài học ý nghĩa,...) II. Thân bài: a. Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra câu chuyện - Câu chuyện diễn ra ở đâu trong trường? (Trong lớp học, sân trường, thư viện, phòng học bộ môn, sân thể dục,...) - Lúc đó khung cảnh và không khí ở trường như thế nào? (Lớp học yên tĩnh trong giờ học, sân trường rộn ràng vào giờ ra chơi,...) - Những ai có mặt hoặc tham gia vào câu chuyện? b. Kể lại diễn biến chính của câu chuyện - Sự việc đặc biệt nào đã xảy ra? (Kể rõ nguyên nhân, các sự việc,...) - Nếu là câu chuyện lí thú: (Một phát hiện bất ngờ trong giờ học, một trải nghiệm mới mẻ, một cuộc thi thú vị, một tình huống khiến em học được điều bổ ích,..) - Nếu là câu chuyện cảm động: (Một bạn giúp đỡ bạn khác khi gặp khó khăn, một hành động đẹp của thầy cô, một việc làm thể hiện tình bạn,...) - Nếu là câu chuyện buồn cười: (Một câu trả lời ngộ nghĩnh của bạn trong giờ học, một sự nhầm lẫn đáng yêu, một tình huống bất ngờ khiến cả lớp bật cười,...) - Các nhân vật trong câu chuyện đã nói gì hoặc làm gì? - Bản thân em đã có cảm xúc như thế nào khi chứng kiến sự việc? (Ngạc nhiên, vui vẻ, xúc động, bật cười, hồi hộp hoặc cảm thấy yêu quý hơn bạn bè, thầy cô,...) c. Kết quả và ý nghĩa của câu chuyện - Sau sự việc ấy, mọi người đã có phản ứng như thế nào? (Cả lớp cùng cười vui, cùng chia sẻ, giúp đỡ nhau, rút ra bài học hoặc trở nên đoàn kết hơn,...) - Điều gì trong câu chuyện khiến em nhớ nhất? (Một hành động đẹp, một câu nói ý nghĩa, một khoảnh khắc vui vẻ,...) - Câu chuyện ấy đã đem lại cho em bài học gì? (Biết yêu quý mái trường, trân trọng tình bạn, sống trách nhiệm,...) III. Kết bài: - Khi kể lại câu chuyện ấy cho bố mẹ nghe, em cảm thấy như thế nào? - Câu chuyện ấy có ý nghĩa gì đối với em? - Em mong muốn điều gì trong những năm tháng học tập tiếp theo? Bài siêu ngắn Mẫu 1 Chiều nay, vừa bước qua cánh cửa nhà, em đã muốn kể ngay cho bố mẹ nghe một chuyện thật vui xảy ra ở trường. Đó là một tình huống bất ngờ trong giờ Tiếng Việt khiến cả lớp được một phen cười nghiêng ngả. Hôm ấy, cô giáo gọi Minh đứng lên đặt câu với một từ mới. Minh bước lên trước lớp, cầm quyển vở trên tay nhưng vì hồi hộp nên cứ ngập ngừng mãi. Khi bắt đầu nói, bạn vô tình dùng nhầm từ khiến câu văn trở nên rất buồn cười. Cả lớp bật cười, còn Minh đỏ mặt vì ngượng. Thấy vậy, cô giáo nhẹ nhàng nhắc cả lớp không nên trêu bạn. Cô động viên Minh bình tĩnh suy nghĩ và thử đặt lại câu một lần nữa. Minh hít một hơi thật sâu rồi mạnh dạn trả lời lại. Lần này, bạn đã nói đúng và câu văn cũng rất rõ ràng. Cả lớp vỗ tay cổ vũ khiến Minh nở nụ cười nhẹ nhõm. Cô giáo khen bạn đã biết sửa lỗi và không bỏ cuộc khi gặp khó khăn. Nhìn nụ cười của Minh, em thấy giờ học hôm ấy vui vẻ và gần gũi hơn hẳn. Em hiểu rằng ai cũng có lúc mắc lỗi, điều quan trọng là biết bình tĩnh nhận ra và sửa chữa. Kể xong, em thấy bố mẹ cũng mỉm cười. Câu chuyện tuy nhỏ nhưng khiến em thêm yêu những giờ học bình dị bên bạn bè. Em mong mỗi ngày đến trường đều có thêm những kỉ niệm trong trẻo để khi trở về nhà, em lại có thể ríu rít kể cho bố mẹ nghe. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Có những chuyện chỉ xảy ra trong vài phút nhưng lại khiến người ta nhớ mãi. Với em, đó là câu chuyện về một bạn nhỏ trong lớp đã giúp cô lao công nhặt những quyển sách bị rơi ở hành lang vào một buổi sáng. Khi tiếng trống ra chơi vang lên, chúng em ùa ra ngoài thì thấy một cô lao công đang loay hoay nhặt những quyển sách rơi tung tóe. Có lẽ trong lúc chuyển đồ, cô đã vô tình làm chúng rơi xuống sàn. Bạn An đang đi gần đó lập tức chạy đến giúp cô. An cúi xuống nhặt từng quyển sách, phủi nhẹ bụi rồi xếp lại ngay ngắn. Thấy vậy, một vài bạn khác cũng dừng lại và cùng tham gia. Chẳng mấy chốc, những quyển sách đã được gom lại thành một chồng gọn gàng. Cô lao công mỉm cười cảm ơn mọi người. An chỉ cười và nói rằng đó là việc mình nên làm. Nhìn khuôn mặt vui vẻ của bạn, em cảm thấy trong lòng thật ấm áp. Em nhận ra An không làm việc ấy để được khen mà chỉ đơn giản vì bạn thấy người khác đang cần giúp đỡ. Tiếng trống báo hiệu giờ vào lớp vang lên, chúng em nhanh chóng trở về lớp. Trên đường đi, em vẫn nghĩ mãi về hành động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa của An. Tối hôm đó, em kể câu chuyện cho bố mẹ nghe. Mẹ xoa đầu em và khen bạn An rất ngoan. Em cũng tự nhắc mình phải biết quan sát và sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Em nghĩ những việc tốt dù nhỏ bé vẫn có thể làm cho trường học trở thành một nơi thật đẹp. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Sân trường giờ ra chơi lúc nào cũng rộn ràng tiếng cười, nhưng có một buổi ra chơi khiến em nhớ mãi vì một chuyện vừa bất ngờ vừa đáng yêu. Hôm ấy, em đã chứng kiến một chú chim nhỏ bay lạc vào lớp học. Khi chúng em đang trò chuyện, một chú chim nhỏ bất ngờ bay qua cửa sổ rồi đậu lên chiếc quạt. Cả lớp ngạc nhiên, nhiều bạn tròn mắt nhìn theo từng chuyển động của chú chim. Có bạn còn định chạy lại gần nhưng cô giáo nhẹ nhàng nhắc chúng em đứng yên để chú chim không hoảng sợ. Cô từ từ bước đến mở rộng cửa sổ rồi lùi lại phía sau. Cả lớp cũng yên lặng làm theo lời cô. Chú chim nghiêng đầu nhìn quanh như đang tìm đường trở về. Một lúc sau, nó vỗ cánh bay lên, lượn một vòng quanh lớp rồi hướng thẳng ra ngoài cửa sổ. Nhìn chú chim bay về phía những tán cây xanh, cả lớp cùng reo lên vui sướng. Em thấy thật thích thú vì lần đầu được nhìn một chú chim ở khoảng cách gần như vậy. Cô giáo mỉm cười và nhắc chúng em hãy biết yêu thương, bảo vệ những con vật nhỏ bé quanh mình. Lời nhắc của cô khiến em hiểu rằng chỉ cần một hành động nhẹ nhàng cũng có thể giúp một sinh vật nhỏ bé được an toàn. Buổi ra chơi hôm ấy vì thế trở thành một kỉ niệm thật đặc biệt với em. Kể đến đây, bố mẹ đều bật cười trước vẻ mặt hào hứng của em. Câu chuyện ấy khiến em nhận ra trường học không chỉ có những bài học trong sách vở mà còn có biết bao điều thú vị xảy ra mỗi ngày. Em sẽ luôn giữ những kỉ niệm nhỏ bé ấy như những hạt nắng trong veo của tuổi học trò. Bài tham khảo Mẫu 1 “Lớp chúng mình đoàn kết, lớp chúng mình rất vui…” Mỗi khi nhớ đến những ngày tháng dưới mái trường, em lại nghĩ đến những người bạn luôn cùng em học tập, vui chơi và chia sẻ những buồn vui nhỏ bé. Ở trường, có biết bao câu chuyện diễn ra mỗi ngày, nhưng có một câu chuyện tuy giản dị lại khiến em nhớ mãi. Đó là lần bạn Minh giúp đỡ một bạn học sinh lớp dưới bị ngã giữa sân trường. Mỗi khi kể lại câu chuyện ấy cho bố mẹ, em vẫn cảm thấy trong lòng mình dâng lên một niềm ấm áp khó tả. Hôm ấy là một buổi sáng đầu tuần. Sau tiếng trống báo giờ ra chơi, sân trường nhanh chóng trở nên náo nhiệt. Dưới những tán cây xanh, các bạn chơi đuổi bắt, đá cầu, nhảy dây; tiếng cười nói vang lên rộn ràng. Em cùng Minh đang đi về phía căng tin thì bất chợt nghe thấy tiếng khóc ở gần cầu thang. Nhìn lại, chúng em thấy một em học sinh lớp dưới đang ngồi bên bậc thềm, bên cạnh là chiếc cặp sách mở tung. Có lẽ em vừa chạy nhanh nên bị vấp ngã. Minh lập tức chạy đến. Bạn ngồi xuống hỏi em có đau không rồi nhẹ nhàng đỡ em đứng dậy. Khuôn mặt Minh lúc ấy đầy vẻ lo lắng, khác hẳn vẻ tinh nghịch thường ngày. Thấy em nhỏ vẫn còn sợ, Minh nhặt từng quyển vở, cây bút đang nằm dưới đất rồi cẩn thận xếp lại vào cặp. Bạn còn phủi bụi trên tay áo cho em và hỏi lớp học ở đâu để đưa em về. Em học sinh chỉ về phía dãy phòng học cuối sân. Minh liền xách giúp chiếc cặp rồi dìu em đi. Em cũng chạy theo để giúp một tay. Khi đến lớp, cô giáo của em nhỏ bước ra, vội vàng hỏi chuyện. Biết Minh đã giúp đỡ học sinh của mình, cô mỉm cười cảm ơn. Minh chỉ gãi đầu rồi nói rằng thấy bạn nhỏ bị ngã thì giúp thôi, chẳng có gì đặc biệt. Nhìn dáng Minh quay đi, em chợt thấy một việc làm tốt đôi khi lại giản dị đến thế. Không cần lời khen, không cần ai chú ý, chỉ cần mình biết chìa tay ra đúng lúc. Câu chuyện ấy cứ ở lại trong tâm trí em suốt cả ngày. Em nhớ nhất hình ảnh Minh cúi xuống nhặt từng quyển vở cho em nhỏ giữa sân trường đầy nắng. Hành động ấy khiến em hiểu rằng lòng tốt không phải lúc nào cũng bắt đầu từ những việc lớn lao. Đôi khi, đó chỉ là một câu hỏi han, một bàn tay giúp đỡ hay vài phút dành cho một người đang gặp khó khăn. Em cũng nhận ra rằng trường học không chỉ dạy chúng em kiến thức mà còn dạy chúng em cách sống tử tế, biết quan tâm đến những người xung quanh. Tối hôm ấy, em kể câu chuyện cho bố mẹ nghe. Bố mỉm cười, còn mẹ nhẹ nhàng bảo rằng biết giúp đỡ người khác là một điều rất đáng quý. Em nghe mà thấy trong lòng vui lạ. Câu chuyện về Minh có thể chỉ là một kỉ niệm nhỏ giữa rất nhiều ngày đi học, nhưng với em, nó giống như một đốm sáng dịu dàng trong kí ức tuổi thơ. Em sẽ cố gắng học theo bạn, để mỗi ngày đến trường không chỉ là một ngày học thêm điều mới mà còn là một ngày em biết trao đi một chút yêu thương. Bài tham khảo Mẫu 2 “Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò.” Câu nói quen thuộc ấy khiến em nghĩ đến những ngày tháng đi học đầy tiếng cười, nơi mỗi buổi học đều có thể xuất hiện một câu chuyện bất ngờ. Có những chuyện chỉ diễn ra trong vài phút nhưng lại khiến cả lớp nhớ rất lâu. Với em, đó là một tình huống buồn cười xảy ra trong tiết Tự nhiên và Xã hội, khi bạn Quân có một câu trả lời ngộ nghĩnh đến mức cô giáo cũng phải bật cười. Đến giờ, mỗi lần nhắc lại, em vẫn có cảm giác như tiếng cười hôm ấy còn vang đâu đó trong căn phòng học thân quen. Hôm ấy, tiết học diễn ra vào một buổi sáng trời trong. Ánh nắng theo khung cửa sổ tràn vào lớp, nằm thành từng vệt vàng trên nền gạch. Cô giáo đang giảng bài về các loài động vật thì bất ngờ dừng lại và đặt câu hỏi cho cả lớp. Cô hỏi chúng em con vật nào thường được nuôi để giữ nhà. Rất nhiều cánh tay giơ lên. Cô nhìn quanh rồi gọi Quân. Quân đứng dậy, vẻ mặt đầy tự tin. Bạn trả lời ngay rằng đó là “con mèo”. Cả lớp bắt đầu cười khúc khích. Cô giáo hỏi lại vì sao Quân nghĩ như vậy. Quân nghiêm túc đáp rằng ở nhà bạn, mỗi khi có người lạ bước vào, con mèo thường chạy ra trước cửa rồi kêu thật to. Câu trả lời khiến cả lớp bật cười. Quân vẫn chưa hiểu vì sao mọi người cười, còn tiếp tục giải thích rằng con mèo nhà bạn “rất có trách nhiệm”, ngày nào cũng nằm trước cửa để trông nhà. Cô giáo cố nhịn cười rồi hỏi Quân xem con vật nào thường được nuôi để giữ nhà. Lúc ấy, một bạn ngồi phía dưới nói nhỏ “con chó”. Quân nghe thấy, chợt vỗ trán rồi cười ngượng. Bạn nhận ra mình đã trả lời nhầm. Cả lớp cười vang, còn cô giáo cũng mỉm cười rồi giải thích cho chúng em đặc điểm của từng loài vật. Quân ngồi xuống, hai tai đỏ bừng nhưng cũng cười rất vui. Đến cuối tiết, cô còn nhắc rằng trả lời sai không đáng xấu hổ, quan trọng là biết lắng nghe, suy nghĩ và ghi nhớ kiến thức sau khi được sửa. Sau câu chuyện ấy, tiết học trở nên vui vẻ hơn hẳn. Quân không hề giận khi các bạn cười mà còn tự nhận mình đã có một “câu trả lời đáng nhớ”. Còn chúng em vừa vui vừa hiểu bài hơn. Em nhận ra rằng những câu hỏi trong lớp không chỉ giúp chúng em kiểm tra kiến thức mà còn tạo cơ hội để mỗi người mạnh dạn suy nghĩ và nói lên điều mình biết. Có thể chúng em sẽ có lúc trả lời chưa đúng, nhưng nếu biết bình tĩnh tiếp nhận lời sửa chữa thì mỗi lỗi sai lại trở thành một bài học mới. Em cũng rất thích cách cô giáo xử lí tình huống ấy. Cô không làm Quân xấu hổ mà biến một câu trả lời nhầm thành một kỉ niệm vui và một bài học bổ ích. Buổi tối, trong bữa cơm, em kể lại chuyện của Quân cho bố mẹ nghe. Bố vừa nghe vừa cười, còn mẹ bảo rằng những câu chuyện ngộ nghĩnh như thế chính là một phần đáng yêu của tuổi học trò. Em cũng nghĩ vậy. Sau này, có thể em sẽ quên nhiều chi tiết của những bài học trong sách, nhưng chắc em sẽ khó quên buổi sáng hôm ấy, khi cả lớp cùng cười vang trước câu trả lời ngây ngô của Quân. Một tiếng cười trong trẻo, một lời cô giáo nhẹ nhàng và những khuôn mặt bạn bè thân quen đã làm cho ngày đến trường của em trở thành một kỉ niệm thật đẹp. Bài tham khảo Mẫu 3 “Có một nghề bụi phấn bám đầy tay, người ta bảo đó là nghề cao quý nhất…” Mỗi lần nghe những giai điệu quen thuộc về người thầy, em lại nhớ đến mái trường, nơi có bảng đen, phấn trắng và những người thầy cô luôn âm thầm chăm sóc chúng em. Ở trường, em đã chứng kiến rất nhiều việc làm đẹp, nhưng có một câu chuyện khiến em nhớ mãi. Đó là lần cô giáo ở lại sau giờ học để giúp một bạn trong lớp hiểu được bài toán khó. Hôm ấy là một buổi chiều cuối tuần. Sau tiếng trống tan học, sân trường dần thưa người. Ánh nắng cuối ngày nghiêng qua cửa sổ, trải những vệt vàng nhạt lên nền lớp. Các bạn lần lượt ra về, chỉ còn em, bạn Hoàng và cô giáo ở lại. Hoàng ngồi trước quyển vở, đôi mày nhíu lại, cây bút chì xoay đi xoay lại trong tay. Bạn đã cố làm một bài toán nhưng vẫn không tìm ra cách giải. Nhìn những dòng tính toán gạch xóa chi chít trên trang giấy, em biết bạn đang rất bối rối. Cô giáo không vội đưa đáp án mà ngồi xuống bên cạnh Hoàng. Cô lấy một tờ giấy nháp, vẽ hình minh họa rồi chậm rãi hướng dẫn bạn từng bước. Có chỗ Hoàng vẫn chưa hiểu, cô lại kiên nhẫn giải thích bằng một cách khác. Ngoài cửa sổ, nắng đã nhạt dần, sân trường cũng trở nên yên tĩnh. Cuối cùng, Hoàng bất ngờ reo lên: “Em hiểu rồi ạ!” Bạn cúi xuống làm lại bài và lần này đã tìm ra đáp án. Khuôn mặt căng thẳng lúc trước bỗng sáng lên. Cô giáo mỉm cười, nhẹ nhàng khen bạn đã biết cố gắng. Nhìn khoảnh khắc ấy, em thấy trong lòng thật ấm áp. Trên đường về, hình ảnh cô giáo vẫn khiến em suy nghĩ. Cô hoàn toàn có thể giao bài cho Hoàng tự tìm hiểu vào hôm sau, nhưng cô đã dành thêm thời gian để giúp bạn. Em hiểu rằng sự tận tâm của thầy cô không chỉ nằm trong những tiết học trên lớp mà còn ở những phút lặng lẽ như thế. Cô không chỉ giúp Hoàng giải được một bài toán mà còn dạy bạn sự kiên trì, không bỏ cuộc khi gặp khó khăn. Em cũng tự nhắc mình rằng khi chưa hiểu bài, em không nên vội nản lòng mà cần mạnh dạn hỏi và cố gắng đến cùng. Tối hôm ấy, em kể câu chuyện cho bố mẹ nghe. Mẹ chăm chú lắng nghe rồi mỉm cười, còn bố bảo rằng một người thầy tốt đôi khi để lại trong học trò không chỉ kiến thức mà còn cả niềm tin vào chính mình. Em thấy lời bố thật đúng. Sau này, có thể em sẽ quên một vài bài toán đã học, nhưng có lẽ em sẽ không quên hình ảnh cô giáo ngồi bên Hoàng dưới ánh nắng cuối ngày. Đó là một khoảnh khắc bình dị nhưng khiến em càng thêm yêu quý những người vẫn ngày ngày gieo hạt tri thức trên mái trường. Bài tham khảo Mẫu 4 Sân trường giờ ra chơi lúc nào cũng mang một vẻ đẹp riêng. Dưới những vòm cây xanh, tiếng cười trong trẻo hòa cùng tiếng dép chạy trên nền gạch, những quả cầu nhỏ bay lên rồi rơi xuống giữa những tiếng gọi nhau í ới. Nhưng có một buổi ra chơi khiến em nhớ mãi, bởi giữa không khí náo nhiệt ấy, em đã chứng kiến một việc làm giản dị mà vô cùng đáng quý của một người bạn. Hôm đó, sau tiết học thứ hai, chúng em ùa ra sân như đàn chim nhỏ được mở cửa lồng. Em cùng mấy bạn đang chơi đá cầu dưới gốc phượng thì bỗng nhìn thấy một bạn học sinh lớp dưới đứng gần bồn cây. Bạn nhỏ cứ cúi xuống tìm kiếm thứ gì đó, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Em đến gần hỏi thì biết bạn vừa làm mất một chiếc khăn tay mà mẹ tặng. Bạn đã tìm quanh sân nhưng không thấy. Đúng lúc ấy, tiếng trống báo hiệu sắp hết giờ ra chơi vang lên. Bạn nhỏ càng cuống quýt, đôi mắt như sắp khóc. Thấy vậy, bạn Mai đang chơi gần đó liền chạy đến giúp. Mai hỏi bạn nhỏ đã đi qua những đâu rồi cùng em lần lượt tìm kiếm. Hai bạn đi dọc theo hàng cây, nhìn dưới từng chiếc ghế đá và quanh bồn hoa. Một lát sau, Mai phát hiện một mảnh vải nhỏ mắc dưới chân ghế. Bạn cúi xuống nhặt lên rồi reo vui. Chiếc khăn được tìm thấy, vẫn còn nguyên hình thêu nhỏ ở góc. Bạn học sinh lớp dưới nhận lại khăn, vui mừng đến mức cứ cảm ơn Mai mãi. Mai chỉ cười rồi bảo: “Bạn tìm thấy là tốt rồi!” Tiếng trống vào lớp lại vang lên, hai bạn vội chạy về phía dãy phòng học. Nhìn bóng Mai khuất sau hành lang, em thấy một niềm vui nhẹ nhàng lan trong lòng. Câu chuyện chỉ kéo dài chưa đầy một giờ ra chơi nhưng khiến em suy nghĩ rất nhiều. Mai đã chẳng làm điều gì thật lớn lao. Bạn chỉ dành vài phút để giúp một em nhỏ tìm lại món đồ mình yêu quý. Thế nhưng với bạn nhỏ ấy, sự giúp đỡ đó chắc chắn rất có ý nghĩa. Em hiểu rằng lòng tốt đôi khi giống như một hạt mầm nhỏ, chỉ cần được gieo xuống đúng lúc cũng có thể làm người khác cảm thấy ấm áp. Từ hôm ấy, em tự nhắc mình phải biết quan sát xung quanh và đừng thờ ơ khi nhìn thấy ai đó đang cần giúp đỡ. Kể đến đây, mẹ em khẽ mỉm cười và bảo rằng những việc tốt đẹp thường không cần phải thật lớn lao mới đáng trân trọng. Em rất thích câu nói ấy. Câu chuyện về chiếc khăn tay đã trở thành một kỉ niệm đẹp trong những ngày đi học của em. Mỗi khi nhớ lại dáng Mai cúi xuống tìm kiếm giữa sân trường đầy nắng, em lại thấy lòng mình dịu lại. Em mong mình cũng có thể làm được nhiều việc tốt như thế, để mỗi ngày đến trường không chỉ có những bài học trong trang sách mà còn có những bài học đẹp từ cuộc sống. Bài tham khảo Mẫu 5 Buổi sáng hôm ấy, bầu trời trong veo sau một đêm mưa. Những chiếc lá trên hàng cây trước lớp còn đọng những giọt nước nhỏ, thỉnh thoảng lại rơi xuống lan can nghe tí tách. Sân trường sáng lên dưới nắng, từng tốp học sinh ríu rít bước vào lớp. Giữa một buổi sáng bình thường như bao ngày khác, một chuyện bất ngờ xảy ra trong giờ học đã khiến cả lớp cười vang. Đó là một câu trả lời vô cùng ngộ nghĩnh của bạn Tùng trong tiết Khoa học. Cô giáo đang giảng về các loài vật sống trong môi trường khác nhau. Trên bảng là những hình ảnh về cá, chim, thỏ và nhiều con vật quen thuộc. Sau khi giảng bài, cô đặt một câu hỏi để kiểm tra xem chúng em có nhớ bài không. Cô hỏi: “Theo các em, vì sao cá có thể sống dưới nước?” Rất nhiều cánh tay giơ lên. Cô gọi Tùng. Bạn đứng dậy, suy nghĩ một lát rồi trả lời rất nghiêm túc: “Thưa cô, vì cá không biết đi trên bờ ạ!” Cả lớp lập tức bật cười. Tùng ngơ ngác nhìn quanh, có vẻ chưa hiểu mình vừa nói điều gì buồn cười. Cô giáo cũng phải mỉm cười nhưng nhanh chóng giúp Tùng suy nghĩ lại. Cô hỏi bạn xem cá thở bằng gì và cơ thể cá có đặc điểm gì giúp chúng sống trong nước. Tùng im lặng một lúc rồi chợt nhớ ra bài học. Bạn nói rằng cá thở bằng mang và có vây giúp bơi trong nước. Lần này, cô giáo gật đầu khen bạn. Tùng ngồi xuống, hai tai đỏ lên vì ngượng nhưng vẫn cười. Một bạn bên cạnh còn ghé tai trêu rằng câu trả lời lúc đầu của Tùng chắc chắn sẽ trở thành “câu nói nổi tiếng” của lớp. Tùng nghe vậy cũng bật cười. Không khí trong lớp nhanh chóng trở lại vui vẻ. Cô giáo tiếp tục bài học và nhắc chúng em rằng trả lời sai không phải điều đáng xấu hổ, vì mỗi lần sai là một lần chúng ta có cơ hội hiểu bài hơn. Sau tiết học, Tùng vẫn vui vẻ kể lại câu trả lời của mình cho các bạn. Không ai chê cười bạn, bởi chúng em đều hiểu rằng đôi khi mình cũng có thể nói ra những điều ngộ nghĩnh khi hồi hộp. Em thấy cách cô giáo xử lí tình huống rất nhẹ nhàng. Cô không làm Tùng xấu hổ mà giúp bạn tự tìm ra câu trả lời đúng. Qua chuyện ấy, em hiểu rằng học tập không phải lúc nào cũng chỉ có những đáp án chính xác. Có lúc chúng ta sẽ nhầm, sẽ quên hoặc chưa hiểu bài, nhưng điều quan trọng là phải mạnh dạn suy nghĩ và biết sửa lỗi. Chính những tiếng cười vui vẻ và sự động viên của bạn bè cũng khiến việc học trở nên gần gũi hơn. Buổi tối, em vừa ăn cơm vừa kể cho bố mẹ nghe câu chuyện về “cá không biết đi trên bờ” của Tùng. Bố bật cười, còn mẹ bảo rằng những câu chuyện ngộ nghĩnh như vậy sẽ làm tuổi học trò thêm nhiều màu sắc. Em cũng nghĩ thế. Có những kỉ niệm chẳng cần thật lớn lao vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người. Một câu trả lời ngây ngô, một trận cười trong trẻo và một lời cô giáo nhẹ nhàng đã khiến buổi học hôm ấy trở thành một mảnh kí ức thật đáng yêu trong những năm tháng em còn được ngồi dưới mái trường. Bài tham khảo Mẫu 6 Những buổi chiều ở trường thường trôi qua thật chậm. Nắng nghiêng trên mái ngói, hàng cây trước lớp đổ những chiếc bóng dài xuống sân, vài cánh hoa phượng khẽ rơi theo gió. Khi tiếng trống tan học vang lên, học sinh lần lượt ra về, để lại những hành lang dần vắng tiếng nói cười. Nhưng có một buổi chiều, em đã nán lại lâu hơn mọi ngày và chứng kiến một câu chuyện khiến lòng mình vô cùng xúc động. Đó là lần cả lớp cùng góp sách vở giúp một bạn có hoàn cảnh khó khăn. Hôm ấy, cô giáo gọi chúng em ở lại sau giờ học để kể một chuyện. Cô cho biết bạn Nam trong lớp đang gặp khó khăn vì gia đình chưa có điều kiện mua đầy đủ sách tham khảo và đồ dùng học tập. Cô không muốn chúng em thương hại bạn mà chỉ mong cả lớp biết quan tâm, chia sẻ với nhau. Căn phòng đang ồn ào bỗng yên lặng. Nam ngồi ở cuối lớp, cúi mặt xuống bàn. Em nhìn thấy đôi tay bạn cứ khẽ xoắn vào nhau, có lẽ vì ngại ngùng. Cô giáo vừa dứt lời, bạn lớp trưởng đã đứng lên nói rằng mỗi người có thể góp một món đồ mình còn dùng tốt để tặng Nam. Ngay chiều hôm ấy, chúng em bắt đầu chuẩn bị. Bạn mang đến vài quyển truyện, bạn góp vở mới, người đem bút, người tặng thước. Em cũng chọn một số quyển sách mình đã học xong nhưng vẫn còn rất sạch để gửi bạn. Sáng hôm sau, khi Nam bước vào lớp, trên bàn bạn đã có một chiếc túi lớn. Nam đứng sững lại khi nhìn thấy những món đồ bên trong. Bạn cầm từng quyển vở lên, vuốt nhẹ bìa rồi nhìn cả lớp. Đôi mắt Nam đỏ hoe. Bạn nói lời cảm ơn nhưng giọng cứ nghẹn lại. Cô giáo mỉm cười bảo rằng đây là món quà của cả lớp và mong Nam hãy sử dụng thật tốt. Nam gật đầu, rồi bất ngờ nở một nụ cười rất tươi. Nụ cười ấy khiến căn phòng như sáng lên. Sau đó, Nam học tập chăm chỉ hơn và thường xuyên trao đổi bài với các bạn. Chúng em cũng không còn ngại ngần khi chia sẻ đồ dùng với nhau. Điều khiến em nhớ nhất không phải là chiếc túi đầy sách vở mà là khoảnh khắc mọi người cùng chung tay để một người bạn không cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau. Em hiểu rằng tình bạn đẹp không nằm ở những món quà đắt tiền mà ở sự chân thành. Khi biết cho đi bằng cả tấm lòng, chúng ta không chỉ giúp người khác mà chính mình cũng nhận lại một niềm vui rất ấm áp. Kể câu chuyện ấy cho bố mẹ, em bỗng thấy những ngày đến trường của mình đáng quý hơn. Bố bảo rằng biết sẻ chia là một trong những bài học đẹp nhất mà mỗi người cần học từ khi còn nhỏ. Em ngồi nghe, trong lòng hiện lên hình ảnh Nam ôm chiếc túi sách vào lòng và nở nụ cười rạng rỡ. Có lẽ rồi những quyển vở ấy sẽ được viết kín, những chiếc bút sẽ dần ngắn đi, nhưng tình cảm mà cả lớp gửi vào món quà nhỏ ấy sẽ còn ở lại lâu hơn nhiều. Em mong mình luôn giữ được sự chân thành ấy, để những năm tháng học trò không chỉ đầy ắp kiến thức mà còn có thật nhiều yêu thương. Bài tham khảo Mẫu 7 “Tuổi học trò như những trang giấy trắng, mỗi ngày đến lớp lại được viết thêm một câu chuyện mới.” Với em, những câu chuyện đáng nhớ nhất đôi khi chẳng phải là những sự kiện lớn lao mà chỉ bắt đầu từ một điều rất nhỏ. Có lần, trong giờ ra chơi, em đã chứng kiến một chuyện vừa bất ngờ vừa thú vị khiến cả lớp xôn xao suốt buổi. Đó là câu chuyện về một chú mèo nhỏ bất ngờ xuất hiện trong lớp học của chúng em. Hôm ấy, sau tiết học thứ hai, tiếng trống vừa vang lên, cả lớp đã ùa ra sân. Em cùng mấy người bạn đang chuẩn bị chơi đá cầu thì bỗng nghe thấy tiếng “meo… meo…” rất khẽ ở phía cuối lớp. Ban đầu, chúng em tưởng mình nghe nhầm. Nhưng tiếng kêu lại vang lên lần nữa, lúc gần lúc xa. Vì tò mò, mấy bạn kéo nhau trở vào lớp. Chúng em nhìn dưới gầm bàn, sau tủ sách rồi quanh cửa sổ. Cuối cùng, bạn Lan bất ngờ chỉ tay về phía chiếc cặp đặt cạnh bàn giáo viên. Một chú mèo con bé xíu đang nép mình phía sau, đôi mắt tròn xoe nhìn chúng em đầy cảnh giác. Bộ lông của nó trắng muốt, trên trán có một đốm vàng nhỏ. Cả lớp lập tức xúm lại nhưng chẳng ai dám đến quá gần vì sợ làm nó hoảng. Đúng lúc ấy, cô giáo bước vào. Nhìn thấy cả lớp đang đứng quanh chiếc bàn, cô ngạc nhiên hỏi chuyện. Biết có một chú mèo đi lạc vào lớp, cô nhẹ nhàng bảo chúng em lùi lại để chú mèo không sợ. Cô mở rộng cửa sổ và cửa ra vào, rồi đặt một ít nước vào chiếc nắp hộp gần đó. Chú mèo vẫn rụt rè, chỉ thò đầu ra quan sát. Một lúc sau, nó từ từ bước ra, đi vòng quanh lớp rồi bất ngờ chạy thẳng về phía cửa. Cả lớp reo lên thích thú. Nhưng vừa ra đến hành lang, chú mèo lại quay đầu nhìn vào lớp khiến chúng em bật cười. Cô giáo cũng mỉm cười rồi nhắc rằng có lẽ chú mèo đã đi lạc khỏi nhà. Sau đó, bác bảo vệ giúp tìm chủ của chú mèo. Đến cuối buổi, chúng em mới biết một gia đình gần trường đang đi tìm nó. Câu chuyện nhỏ ấy khiến cả ngày hôm đó trở nên thật đặc biệt. Em nhớ nhất đôi mắt trong veo của chú mèo và cảnh cả lớp vừa tò mò vừa cố giữ im lặng để không làm nó sợ. Qua chuyện ấy, em hiểu thêm rằng yêu thương động vật không chỉ là vuốt ve hay chơi đùa với chúng mà còn là biết bảo vệ, chăm sóc và đối xử nhẹ nhàng khi chúng gặp khó khăn. Một chú mèo nhỏ đi lạc cũng có thể khiến cả lớp cùng quan tâm, cùng giúp đỡ và cùng chia sẻ niềm vui khi nó tìm được chủ. Buổi tối, khi kể lại chuyện ấy, bố mẹ đều bật cười vì vẻ mặt hào hứng của em. Em chợt nhận ra trường học giống như một khu vườn đầy những điều bất ngờ, mỗi ngày đến lớp, ta lại có thể bắt gặp một câu chuyện mới. Có chuyện khiến ta cười, có chuyện khiến ta xúc động, cũng có chuyện âm thầm dạy ta cách sống tốt hơn. Và chú mèo nhỏ hôm ấy, dù chỉ ghé qua lớp em trong một khoảng thời gian ngắn, đã để lại một dấu chấm thật đáng yêu trong trang kí ức tuổi học trò. Bài tham khảo Mẫu 8 “Có những điều tưởng như rất nhỏ bé, nhưng khi được trao đi bằng cả tấm lòng lại trở thành món quà vô giá.” Em đã hiểu rõ điều ấy sau một câu chuyện xảy ra ở trường vào một ngày mưa. Đó là lần em chứng kiến một bạn trong lớp lặng lẽ chia sẻ chiếc ô của mình với một em học sinh lớp dưới. Câu chuyện tuy giản dị nhưng khiến em muốn kể ngay cho bố mẹ nghe khi trở về nhà. Hôm ấy, trời đang nắng bỗng chuyển mây đen vào cuối buổi học. Những hạt mưa đầu tiên rơi xuống mái hiên lộp bộp, rồi chẳng bao lâu sau, mưa trút xuống trắng xóa cả sân trường. Học sinh đứng chen nhau dưới mái che, người chờ bố mẹ, người gọi điện về nhà, người lo lắng nhìn con đường trước cổng. Em đang đứng cùng các bạn thì nhìn thấy một em học sinh lớp dưới đứng một mình ở cuối hành lang. Bạn nhỏ ôm cặp trước ngực, đôi mắt cứ hướng ra phía cổng trường. Hỏi ra, chúng em mới biết mẹ bạn chưa đến đón và bạn lại không mang theo ô. Đúng lúc ấy, Minh, một bạn trong lớp em, đang chuẩn bị ra về cùng chiếc ô màu xanh. Minh nhìn bạn nhỏ một lúc rồi tiến đến hỏi nhà bạn có gần trường không. Biết hai người cùng đi về một hướng, Minh liền mở ô và bảo bạn nhỏ đi cùng. Chiếc ô vốn không lớn, hai bạn phải đứng sát vào nhau mới đủ che. Minh còn nghiêng phần ô về phía em nhỏ, để vai mình hứng một ít nước mưa. Em nhỏ ban đầu còn ngại ngùng, nhưng rồi cũng bước lại gần. Hai bạn cùng đi xuống cầu thang. Ngoài sân, mưa vẫn rơi dày đặc, từng dòng nước chảy dọc theo lối đi. Nhìn bóng hai bạn nhỏ dần khuất sau màn mưa, em thấy trong lòng có một cảm giác thật ấm áp. Minh chỉ giúp một việc rất đơn giản nhưng lại khiến em học được một bài học thật đẹp. Đến hôm sau, em kể chuyện ấy cho cô giáo nghe. Cô mỉm cười và khen Minh biết quan tâm đến người khác. Minh nghe vậy chỉ cười, bảo rằng nếu lúc ấy không cho bạn đi cùng thì bạn sẽ bị ướt. Câu trả lời giản dị ấy khiến em càng quý bạn hơn. Em nhận ra lòng tốt không nhất thiết phải thể hiện bằng những việc lớn lao. Đôi khi, đó chỉ là nhường một chỗ dưới mái hiên, chia sẻ một chiếc ô hay đưa tay giúp một người đang gặp khó khăn. Những hành động nhỏ bé ấy giống như những giọt nước trong veo, góp lại sẽ làm cuộc sống trở nên dịu dàng hơn. Kể xong câu chuyện, mẹ nhìn em rồi bảo rằng biết nghĩ cho người khác là một điều rất đáng quý. Em ngồi bên mẹ, bất giác nhớ đến màn mưa trắng xóa và chiếc ô xanh nhỏ bé hôm nào. Có lẽ chiếc ô ấy chỉ đủ che hai người khỏi một cơn mưa, nhưng hình ảnh nó để lại trong em lại rộng hơn rất nhiều. Em mong mình cũng sẽ biết đưa tay ra đúng lúc, bởi đôi khi một chút sẻ chia có thể trở thành chiếc cầu nối những con người xa lạ và làm một ngày mưa bỗng trở nên ấm áp. Bài tham khảo Mẫu 9 Mỗi ngày đến trường là một lần em bước vào thế giới đầy những điều mới mẻ. Có khi bài học nằm trên trang sách, có khi lại xuất hiện ngay giữa sân trường, trong một ánh mắt hay một hành động rất đỗi bình thường. Một lần, em đã chứng kiến một câu chuyện khiến mình vừa bất ngờ vừa xúc động. Đó là lần cô giáo âm thầm sửa lại chiếc áo đồng phục bị rách cho một bạn trong lớp. Hôm ấy là một buổi sáng đầu đông. Gió từ ngoài sân thổi vào khiến những tán cây rung rinh, vài chiếc lá khô lặng lẽ rơi xuống hành lang. Khi cả lớp đang chuẩn bị sách vở cho tiết học, em nhìn thấy bạn Hùng cứ kéo tay áo xuống che cổ tay. Ban đầu, em không để ý, nhưng khi Hùng đưa tay lấy sách, em mới nhận ra tay áo của bạn đã bị rách một đường khá dài. Hùng có vẻ ngượng nên cố giấu đi. Cô giáo bước vào lớp, nhìn thấy nhưng không nói gì trước mặt mọi người. Đến giờ ra chơi, cô nhẹ nhàng gọi Hùng ở lại. Em và vài bạn vô tình nhìn thấy cô đưa Hùng đến phòng giáo viên. Một lúc sau, cô trở ra với một chiếc kim và cuộn chỉ nhỏ. Cô ngồi bên Hùng, cẩn thận lật phần vải bị rách rồi từng mũi kim chậm rãi đi qua lớp áo. Hùng ngồi im, đôi mắt nhìn xuống bàn. Cô vừa may vừa hỏi chuyện học tập, thỉnh thoảng lại mỉm cười động viên bạn. Chỉ một lúc sau, đường rách đã được khâu lại ngay ngắn. Cô đưa chiếc áo cho Hùng rồi dặn bạn lần sau phải cẩn thận hơn khi chơi. Hùng nhìn phần tay áo đã được sửa, lí nhí cảm ơn cô. Cô chỉ xoa đầu bạn và bảo: “Đi học vui vẻ nhé!” Một câu nói rất ngắn nhưng khiến em cảm thấy vô cùng ấm áp. Sau đó, em mới biết Hùng rất quý chiếc áo đồng phục vì đó là chiếc áo mới được mẹ mua cho đầu năm học. Bạn không muốn làm mẹ buồn nên luôn cố giấu chỗ rách. Cô giáo biết chuyện nhưng không hề khiến bạn xấu hổ trước lớp. Cô chỉ âm thầm giúp đỡ như một người mẹ chăm chút cho đứa con nhỏ. Em kể chuyện ấy với các bạn và mọi người đều thấy yêu quý cô hơn. Qua câu chuyện, em hiểu rằng sự quan tâm đôi khi không cần lời nói lớn lao. Một mũi kim, một bàn tay khéo léo hay một lời hỏi han đúng lúc cũng có thể khiến một người cảm thấy mình được yêu thương. Tối hôm ấy, em kể cho bố mẹ nghe về việc làm của cô. Bố bảo rằng người thầy, người cô không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn dạy học trò bằng chính cách họ sống và yêu thương. Em nghe xong cứ nghĩ mãi về chiếc áo nhỏ được khâu lại bằng những đường chỉ ngay ngắn. Có lẽ vết rách trên áo rồi sẽ chẳng còn ai nhớ đến, nhưng sự dịu dàng của cô trong buổi sáng hôm ấy sẽ còn nằm lại rất lâu trong trái tim em. Từ đó, em hiểu rằng có những bài học không nằm trên bảng đen hay trang vở, mà lặng lẽ lớn lên trong lòng ta từ một việc làm tử tế. Bài tham khảo Mẫu 10 Có những buổi học trôi qua nhẹ nhàng như một làn gió, nhưng cũng có những ngày chỉ một khoảnh khắc bất ngờ đã khiến cả lớp nhớ mãi. Với em, một trong những kỉ niệm như thế xảy ra trong tiết Mĩ thuật. Hôm ấy, chúng em được tự do vẽ một bức tranh về mái trường. Điều không ai ngờ là một sự cố nhỏ lại khiến cả lớp cùng bật cười rồi cùng nhau tạo nên một bức tranh đặc biệt. Ngay từ đầu tiết học, căn phòng đã ngập trong những màu sắc rực rỡ. Trên bàn là giấy vẽ, hộp màu, bút chì và những chiếc khăn nhỏ. Bạn nào cũng chăm chú tạo nên thế giới riêng của mình. Em đang vẽ một hàng cây bên sân trường thì nghe tiếng “ôi” rất lớn từ phía bàn của Tuấn. Quay lại, em thấy Tuấn đang đứng ngẩn người trước bức tranh. Chẳng biết vì vô tình hay quá say mê, bạn đã làm đổ cả cốc nước rửa bút lên tranh. Những mảng màu xanh, vàng, đỏ loang ra, chạy thành những đường ngoằn ngoèo trên mặt giấy. Tuấn nhìn bức tranh, khuôn mặt từ háo hức chuyển sang thất vọng. Mấy bạn gần đó cũng xúm lại xem. Tuấn tưởng bức tranh đã hỏng nên định vò đi làm lại. Nhưng cô giáo bước đến, nhẹ nhàng giữ tay bạn rồi bảo hãy quan sát những vệt màu trước khi bỏ nó. Cô chỉ vào phần màu đang loang và hỏi Tuấn xem nó giống điều gì. Tuấn ngắm một lúc rồi bất ngờ nói rằng những vệt xanh trông giống bầu trời sau cơn mưa. Một bạn khác nhìn vào lại bảo phần màu vàng giống ánh nắng. Cả lớp bắt đầu góp ý. Cô giáo gợi ý Tuấn biến những vệt màu vô tình ấy thành một bức tranh về sân trường sau mưa. Tuấn nghe vậy liền lấy bút vẽ thêm những hàng cây, chiếc cầu vồng và vài bạn nhỏ đang chạy dưới sân. Không lâu sau, bức tranh hoàn thành. Những vệt màu ban đầu tưởng như một lỗi sai lại trở thành điểm đặc biệt nhất của bức tranh. Cả lớp nhìn thành quả rồi vỗ tay thích thú. Câu chuyện ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều. Trước đó, em luôn nghĩ một bức tranh đẹp phải được vẽ thật cẩn thận và không được mắc lỗi. Nhưng qua cách cô hướng dẫn Tuấn, em hiểu rằng đôi khi điều không hoàn hảo lại mở ra một ý tưởng mới. Quan trọng là chúng ta không vội bỏ cuộc khi gặp sự cố. Nếu biết bình tĩnh quan sát và tìm cách giải quyết, một điều tưởng như đáng tiếc cũng có thể trở thành điều thú vị. Em còn nhớ nụ cười của Tuấn lúc cầm bức tranh trên tay. Bạn không còn buồn vì làm đổ nước nữa mà còn tự hào vì đã biến sai sót thành một phần của tác phẩm. Khi nghe em kể, bố nói rằng cuộc sống cũng giống như một bức tranh, không phải nét nào cũng đi đúng theo điều ta dự định. Em thấy lời bố thật đúng. Nghĩ về bức tranh của Tuấn, em càng hiểu rằng những ngày đến trường không chỉ cho em kiến thức mà còn dạy em cách nhìn mọi việc bằng một ánh mắt rộng mở. Có lẽ sau này, khi gặp một điều không như ý, em sẽ nhớ đến những vệt màu loang trên tờ giấy hôm ấy để tự nhắc mình đừng vội buồn vì một nét vẽ chưa đẹp, bởi biết đâu chính từ nét vẽ ấy lại bắt đầu một bức tranh thật đáng nhớ. Bài tham khảo Mẫu 11 Buổi sáng, sân trường hiện lên trong veo dưới ánh nắng dịu nhẹ. Những giọt sương còn đọng trên lá cây lấp lánh như những hạt thủy tinh nhỏ. Từ các lớp học, tiếng đọc bài vang lên đều đều, hòa cùng tiếng chim ríu rít trên những vòm cây. Giữa khung cảnh quen thuộc ấy, em đã chứng kiến một câu chuyện khiến mình rất vui và muốn kể ngay cho bố mẹ nghe. Đó là lần một bạn trong lớp bất ngờ tìm lại được chiếc ví nhỏ mà bạn tưởng đã đánh mất. Chuyện xảy ra vào giờ ra chơi. Khi chúng em vừa bước ra khỏi lớp, bạn Linh bỗng hốt hoảng quay lại bàn học. Bạn tìm trong cặp, mở từng ngăn kéo rồi cúi xuống nhìn dưới gầm bàn. Khuôn mặt Linh mỗi lúc một lo lắng. Hỏi ra, chúng em mới biết chiếc ví nhỏ mẹ tặng bạn đã biến mất. Trong ví không có nhiều tiền nhưng có một tấm ảnh gia đình mà Linh rất quý. Nghe vậy, mấy bạn lập tức cùng Linh tìm kiếm. Người kiểm tra dưới bàn, người nhìn quanh hành lang, người hỏi những bạn đã ngồi gần Linh trong tiết học trước. Cả lớp đang ồn ào bỗng trở nên chăm chú lạ thường. Một lúc sau, Tuấn đang cúi xuống cạnh giá sách thì bất ngờ reo lên. Chiếc ví nằm khuất phía sau một chồng sách cũ. Có lẽ lúc Linh lấy sách, chiếc ví đã vô tình rơi xuống rồi bị đẩy vào đó. Linh chạy đến, cầm chiếc ví lên rồi mở ra kiểm tra. Khi nhìn thấy tấm ảnh gia đình vẫn còn nguyên, bạn thở phào nhẹ nhõm. Đôi mắt Linh sáng lên, khuôn mặt lúc trước đầy lo lắng giờ đã nở nụ cười. Bạn liên tục cảm ơn mọi người. Cô giáo nghe chuyện cũng bước đến, nhẹ nhàng nhắc Linh lần sau nên cất đồ dùng cẩn thận hơn. Cả lớp lại trở về với tiếng cười nói quen thuộc, nhưng ai cũng vui vì đã giúp Linh tìm được món đồ quan trọng. Câu chuyện ấy khiến em nhận ra rằng tình bạn đôi khi được thể hiện từ những việc rất giản dị. Chúng em không ai làm điều gì lớn lao, chỉ cùng nhau cúi xuống tìm kiếm một chiếc ví nhỏ, vậy mà Linh đã cảm thấy mình không hề đơn độc khi gặp chuyện buồn. Em còn nhớ nhất khoảnh khắc Linh ôm chiếc ví vào lòng và mỉm cười. Nụ cười ấy khiến em hiểu rằng giúp một người bớt lo lắng cũng là một việc làm thật đẹp. Từ hôm đó, em càng quý hơn những người bạn đang cùng mình học tập và lớn lên dưới mái trường. Bữa cơm tối sau khi ở trường về, em kể chuyện cho bố mẹ nghe, từ lúc Linh cuống quýt tìm ví đến khi cả lớp reo lên vì tìm thấy nó. Mẹ nghe xong chỉ mỉm cười rồi bảo rằng những người bạn tốt chính là những người sẵn sàng ở bên ta trong cả những chuyện rất nhỏ. Em nghĩ lời mẹ thật đúng. Có thể sau này em sẽ quên chiếc ví ấy trông như thế nào, nhưng chắc chắn em sẽ nhớ mãi cảm giác vui mừng khi thấy một người bạn từ lo lắng trở nên nhẹ nhõm. Một kỉ niệm nhỏ thôi nhưng đã làm ngày đi học của em trở nên ấm áp hơn. Bài tham khảo Mẫu 12 Sau một đêm mưa, sân trường như được gột rửa sạch sẽ. Những hàng cây xanh hơn, mặt sân còn loang loáng nước và những chiếc lá nhỏ nằm rải rác trên lối đi. Khi tiếng trống báo giờ ra chơi vang lên, học sinh từ các lớp ùa ra, làm không gian vốn yên tĩnh bỗng rộn ràng tiếng cười. Trong khoảnh khắc ấy, em đã nhìn thấy một việc làm khiến mình rất xúc động. Đó là lần cô giáo âm thầm giúp một bạn học sinh bị đau chân. Hôm ấy, khi chúng em đang chơi ở sân, em nhìn thấy một bạn lớp dưới bước ra khỏi hành lang với dáng đi tập tễnh. Có lẽ bạn vừa bị đau chân nên không thể đi nhanh. Một số bạn đi ngang qua chỉ nhìn rồi tiếp tục chạy chơi. Đúng lúc ấy, cô giáo trực sân trường phát hiện ra. Cô nhanh chóng bước đến, cúi xuống hỏi thăm rồi dìu bạn vào ghế đá gần đó. Bạn nhỏ có vẻ ngại ngùng, cứ nói rằng mình có thể tự đi. Cô nhẹ nhàng bảo bạn ngồi nghỉ một chút rồi kiểm tra xem chân có bị thương không. Sau đó, cô gọi người phụ trách y tế của trường đến giúp. Trong lúc chờ cô y tế, cô giáo vẫn ngồi cạnh bạn nhỏ. Cô lấy khăn giấy lau những giọt mồ hôi trên trán bạn rồi hỏi chuyện học tập để bạn bớt lo. Một lúc sau, cô y tế đến và chăm sóc cho bạn. Hóa ra bạn chỉ bị đau nhẹ nên không có gì nghiêm trọng. Cô giáo vẫn cẩn thận dìu bạn về lớp. Nhìn bóng cô và bạn nhỏ chậm rãi đi dọc hành lang, em thấy một cảm giác ấm áp lan trong lòng. Tiếng trống báo hết giờ ra chơi vang lên, mọi người trở về lớp, nhưng hình ảnh ấy vẫn khiến em suy nghĩ mãi. Trước đây, em thường nghĩ thầy cô chỉ quan tâm đến việc học của học sinh. Nhưng sau câu chuyện ấy, em hiểu rằng sự quan tâm của thầy cô còn nằm trong những điều rất bình thường. Một ánh mắt để ý, một bàn tay đưa ra đúng lúc hay một câu hỏi han cũng có thể khiến một người đang lo lắng cảm thấy yên tâm. Em tự nhắc mình từ nay phải biết quan sát nhiều hơn, không thờ ơ trước khó khăn của người khác. Nếu nhìn thấy một bạn đang cần giúp đỡ, em cũng muốn mình đủ nhanh nhẹn để có thể làm một điều gì đó. Khi kể lại câu chuyện cho bố mẹ, em không chỉ kể về cô giáo mà còn kể cả cảm giác của mình lúc nhìn thấy cô ân cần chăm sóc bạn nhỏ. Bố bảo rằng trường học là nơi chúng ta học chữ, nhưng cũng là nơi học cách sống tử tế. Em rất thích điều ấy. Có lẽ rồi thời gian sẽ phủ lên sân trường những mùa lá mới, những học sinh hôm nay cũng sẽ lớn lên, nhưng hình ảnh cô giáo ngồi bên một bạn nhỏ trong buổi ra chơi hôm ấy vẫn sẽ là một bài học dịu dàng mà em luôn mang theo. Bài tham khảo Mẫu 13 Giờ học cuối buổi sáng thường có một vẻ yên tĩnh rất riêng. Ánh nắng chiếu qua khung cửa, nằm im trên mặt bàn, còn những hàng cây ngoài sân khẽ đung đưa trong gió. Hôm ấy, khi cả lớp đang chăm chú làm bài, một sự cố bất ngờ xảy ra khiến chúng em vừa hồi hộp vừa bật cười. Đó là lần chiếc bảng phụ của cô giáo bất ngờ đổ xuống ngay giữa tiết học. Cô giáo đang hướng dẫn chúng em làm bài thì bỗng có một tiếng “rầm” vang lên. Chiếc bảng phụ đặt cạnh bàn giáo viên nghiêng hẳn rồi đổ xuống. Cả lớp giật mình, nhiều bạn quay lại nhìn. May mắn là không ai đứng gần đó nên không có chuyện gì xảy ra. Sau vài giây im lặng, bạn Nam ở bàn đầu bỗng nói: “Chắc cái bảng cũng muốn nghỉ học rồi cô ạ!” Cả lớp bật cười. Cô giáo cũng không nhịn được cười, nhưng sau đó nhanh chóng bảo chúng em ngồi yên để cô kiểm tra. Một vài bạn nam cùng cô dựng bảng lên rồi chuyển nó ra chỗ chắc chắn hơn. Sau sự cố, cô tiếp tục bài học như bình thường. Thế nhưng mỗi khi nhìn chiếc bảng, chúng em lại khúc khích cười. Cô giáo giả vờ nghiêm nghị hỏi rằng có phải hôm nay cả lớp học vui quá nên đến cái bảng cũng muốn tham gia không. Câu nói của cô khiến chúng em càng cười lớn. Sau đó, cô nhân cơ hội ấy nhắc chúng em rằng khi gặp một sự cố bất ngờ, điều quan trọng nhất là phải bình tĩnh và kiểm tra xem mọi người có an toàn hay không. Cả lớp nhanh chóng trở lại bài học. Không khí căng thẳng ban đầu biến mất, thay vào đó là một tiết học nhẹ nhàng và vui vẻ hơn. Khi tan học, em vẫn nhớ tiếng chiếc bảng đổ xuống và câu nói hóm hỉnh của Nam. Chuyện ấy chẳng có gì to tát nhưng lại khiến một tiết học bình thường trở nên đáng nhớ. Em hiểu rằng trong cuộc sống, đôi khi những điều không theo kế hoạch lại mang đến những kỉ niệm thật thú vị. Điều quan trọng là chúng ta biết bình tĩnh trước sự bất ngờ và biết biến một tình huống nhỏ thành cơ hội để cùng nhau vui vẻ. Em cũng thích cách cô giáo xử lí sự việc bởi cô vừa cẩn thận đảm bảo an toàn vừa giúp cả lớp không quá căng thẳng. Buổi tối, em kể lại chuyện chiếc bảng “đòi nghỉ học” cho bố mẹ nghe. Bố cười lớn, còn em vừa kể vừa diễn lại vẻ mặt của Nam khiến cả nhà càng vui hơn. Khi câu chuyện kết thúc, em bỗng thấy những ngày đi học thật đáng quý. Có những kỉ niệm chẳng cần đặc biệt hay lớn lao, chỉ một tiếng động bất ngờ và vài câu nói vui cũng đủ làm chúng ta nhớ rất lâu. Có lẽ sau này, khi nhớ về lớp học năm ấy, em sẽ không chỉ nhớ những bài học trên trang vở mà còn nhớ cả tiếng cười đã từng vang lên từ một chiếc bảng nhỏ. Bài tham khảo Mẫu 14 Buổi chiều hôm ấy, bầu trời trong xanh, những đám mây trắng trôi chậm phía trên mái trường. Sau giờ học, sân trường dần vắng, chỉ còn vài nhóm học sinh ở lại tham gia các hoạt động. Em đang chuẩn bị ra về thì nghe tiếng gọi từ phía thư viện. Tò mò bước lại gần, em chứng kiến một câu chuyện rất giản dị nhưng khiến mình nhớ mãi. Đó là việc một bạn học sinh đã trả lại cho thư viện một cuốn sách mà bạn vô tình làm rách. Hôm ấy, em cùng một số bạn đến thư viện để tìm sách đọc. Trong lúc lấy một cuốn truyện trên giá cao, bạn An vô tình làm rơi cả chồng sách xuống đất. Một cuốn sách bị va vào cạnh bàn nên rách mất một góc bìa. An nhặt lên, khuôn mặt lập tức trở nên lo lắng. Bạn nhìn quanh, có vẻ đang phân vân không biết phải làm gì. Em tưởng bạn sẽ đặt cuốn sách trở lại giá rồi bỏ đi, nhưng An lại cầm sách đến bàn cô thủ thư. Bạn nhỏ nhẹ kể lại sự việc và xin lỗi vì đã làm hỏng sách. Cô thủ thư nhìn cuốn sách rồi hỏi An có phải bạn cố tình làm rách không. An lắc đầu và nói rằng mình chỉ vô ý. Cô không trách mà hướng dẫn bạn cách dùng băng dính giấy để sửa phần bìa. An cẩn thận làm theo từng bước. Bạn vuốt nhẹ phần giấy bị gấp, dán lại thật ngay ngắn rồi mang cuốn sách đặt về đúng vị trí. Trước khi rời đi, An còn hỏi cô xem mình có thể góp một quyển truyện ở nhà để thay cho cuốn sách bị hỏng không. Cô thủ thư mỉm cười, bảo rằng An đã biết nhận lỗi và giữ gìn sách là điều rất đáng quý. Nhìn bạn bước ra khỏi thư viện, em thấy trong lòng có một niềm vui nho nhỏ. Câu chuyện khiến em nhớ nhất chính là khoảnh khắc An tự mình nhận lỗi. Nếu bạn giấu đi, có lẽ chẳng ai biết chuyện gì đã xảy ra. Nhưng An đã chọn cách thành thật và tìm cách sửa chữa. Em hiểu rằng trung thực không chỉ là nói đúng sự thật mà còn là dám chịu trách nhiệm về việc mình làm. Từ hôm đó, mỗi khi sử dụng sách ở thư viện, em đều cẩn thận hơn. Em cũng tự nhắc mình rằng nếu chẳng may mắc lỗi, thay vì tìm cách che giấu, em nên mạnh dạn nhận lỗi và tìm cách khắc phục. Tối ấy, em kể cho bố mẹ nghe về bạn An. Mẹ bảo rằng một người biết nhận lỗi sẽ có cơ hội trở thành người đáng tin cậy. Em nghe xong, trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh cuốn sách được An cẩn thận dán lại từng góc. Cuốn sách có thể vẫn còn một vết gấp nhỏ, nhưng với em, chính dấu vết ấy lại khiến nó trở nên đặc biệt. Nó nhắc em rằng ai cũng có thể vô tình mắc lỗi, nhưng sự trung thực và trách nhiệm sẽ giúp ta sửa lại những điều chưa tốt. Và đó là một bài học em muốn giữ thật lâu trong chiếc cặp nhỏ của tuổi học trò. Bài tham khảo Mẫu 15 Buổi sáng ở trường luôn có một vẻ rộn ràng rất riêng. Từ ngoài cổng, tiếng xe đạp, tiếng bước chân và tiếng gọi nhau trong trẻo hòa vào nhau thành âm thanh quen thuộc của một ngày mới. Nắng len qua những tán cây, rải xuống sân trường những mảng sáng lung linh. Giữa khung cảnh ấy, em đã gặp một câu chuyện tuy giản dị nhưng khiến lòng mình ấm áp suốt cả ngày. Đó là lần em và các bạn cùng nhau giúp một bạn nhỏ tìm lại chiếc cặp bị bỏ quên. Hôm ấy, sau giờ ra chơi, khi cả lớp đang trở về phòng học, em nhìn thấy một bạn học sinh lớp dưới đứng một mình ở gần cầu thang. Bạn cứ nhìn quanh, hai tay nắm chặt vào nhau, khuôn mặt đầy lo lắng. Em đến hỏi thì biết bạn vừa phát hiện chiếc cặp của mình không còn ở chỗ ngồi. Trong cặp có sách vở và một món quà nhỏ mẹ mới mua cho bạn. Nghe vậy, em gọi thêm mấy người bạn cùng tìm. Chúng em hỏi bạn đã đi qua những đâu, rồi lần lượt tìm ở sân trường, hành lang, dưới ghế đá và cả khu vực gần thư viện. Bạn nhỏ đi theo sau, ánh mắt cứ thấp thỏm nhìn từng góc sân. Đang tìm kiếm, bạn Mai bỗng nhớ ra lúc ra chơi, em nhỏ có đứng gần phòng Âm nhạc. Chúng em lập tức chạy đến đó. Quả nhiên, chiếc cặp đang nằm ngay ngắn bên cạnh một chiếc ghế dài. Có lẽ vì mải chơi, bạn nhỏ đã để quên rồi chạy đi. Vừa nhìn thấy chiếc cặp, bạn reo lên vui sướng. Bạn ôm chặt chiếc cặp vào người, khuôn mặt đang căng thẳng bỗng rạng rỡ hẳn lên. Bạn liên tục cảm ơn chúng em. Mai còn kiểm tra lại xem sách vở có bị mất gì không rồi mới yên tâm đưa bạn về lớp. Đúng lúc ấy, cô giáo của bạn nhỏ đi tới. Nghe chúng em kể lại sự việc, cô mỉm cười cảm ơn và dặn bạn lần sau phải chú ý giữ gìn đồ dùng của mình hơn. Trên đường trở về lớp, em cứ nghĩ mãi về vẻ mặt vui mừng của bạn nhỏ. Nếu chiếc cặp không được tìm thấy, chắc bạn sẽ buồn và lo lắng rất nhiều. Chỉ một chút thời gian bỏ ra để tìm kiếm, chúng em đã giúp bạn giải quyết được một chuyện tưởng nhỏ mà với bạn lúc ấy lại vô cùng quan trọng. Em nhận ra rằng giúp đỡ người khác không nhất thiết phải bắt đầu từ những việc lớn. Đôi khi, chỉ cần mình chịu dừng lại, hỏi han và cùng người khác tìm một món đồ thất lạc cũng đủ làm họ cảm thấy được quan tâm. Từ câu chuyện ấy, em càng hiểu hơn rằng mái trường không chỉ có những bài học trên trang sách mà còn có những bài học về cách sống được tạo nên từ những việc rất đời thường. Tối hôm đó, em kể lại câu chuyện cho bố mẹ nghe. Mẹ bảo rằng điều đáng quý nhất không phải là chúng em đã tìm được chiếc cặp, mà là chúng em đã không bỏ mặc một người đang lo lắng. Em nghe vậy rồi nhớ đến nụ cười rạng rỡ của bạn nhỏ khi ôm chiếc cặp vào lòng. Nụ cười ấy giống như một tia nắng nhỏ, khiến cả câu chuyện trở nên thật đẹp. Có lẽ những năm tháng học trò rồi sẽ trôi qua, nhưng những lần chúng ta biết dừng lại để giúp một người khác sẽ luôn là những dấu ấn dịu dàng trong kí ức. Và em tin rằng chính từ những điều nhỏ bé ấy, tình yêu thương giữa người với người sẽ được lớn lên từng ngày.
|






Danh sách bình luận