Viết bài văn kể lại 1 câu chuyện làm em cảm độngI - Mở bài - Em muốn kể về câu chuyện gì? (câu chuyện em chứng kiến, được nghe kể hoặc đọc được) - Vì sao em chọn kể câu chuyện ấy? (gây xúc động, để lại ấn tượng sâu sắc, có ý nghĩa) Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết I - Mở bài - Em muốn kể về câu chuyện gì? (câu chuyện em chứng kiến, được nghe kể hoặc đọc được) - Vì sao em chọn kể câu chuyện ấy? (gây xúc động, để lại ấn tượng sâu sắc, có ý nghĩa) II - Thân bài a. Giới thiệu hoàn cảnh - Câu chuyện diễn ra khi nào? (buổi sáng, chiều, ngày mưa, dịp Tết,...) - Câu chuyện diễn ra ở đâu? (trường học, bệnh viện, công viên, bến xe,...) - Nhân vật chính là ai? Nhân vật có hoàn cảnh như thế nào? (nghèo khó, bị bệnh, gặp khó khăn,...) - Có những nhân vật nào khác xuất hiện? (gia đình, bạn bè, người qua đường,...) b. Diễn biến câu chuyện - Ban đầu, sự việc gì đã xảy ra? (nhân vật gặp khó khăn, cần giúp đỡ,...) - Nhân vật đã làm gì? (giúp đỡ, hi sinh, cứu người, chăm sóc,...) - Những người xung quanh có phản ứng ra sao? (xúc động, cảm phục, giúp đỡ,...) - Em đã chứng kiến câu chuyện như thế nào? (trực tiếp nhìn thấy, nghe kể,...) - Chi tiết nào khiến em xúc động nhất? (một hành động, lời nói hoặc sự hi sinh) - Nhân vật đã vượt qua khó khăn như thế nào? (cố gắng, dũng cảm, nghĩ cho người khác,...) - Em và mọi người lúc đó cảm thấy thế nào? (xúc động, thương cảm, khâm phục,...) c. Kết thúc câu chuyện - Câu chuyện kết thúc như thế nào? (mọi việc được giải quyết, nhân vật vượt qua khó khăn,...) - Nhân vật để lại ấn tượng gì trong lòng mọi người? (được yêu quý, cảm phục, biết ơn,...) III - Kết bài - Em có cảm nghĩ gì về câu chuyện? (xúc động, khâm phục, yêu quý nhân vật,...) - Em rút ra bài học gì cho bản thân? (biết yêu thương, sẻ chia, hiếu thảo, sống có trách nhiệm,...) Bài siêu ngắn Mẫu 1 Có người từng nói rằng: “Tình yêu thương không chỉ tồn tại ở con người mà còn hiện hữu trong cả thế giới muôn loài.” Điều đó càng trở nên đúng hơn khi em chứng kiến câu chuyện về một chú chim mẹ đã hi sinh bản thân để bảo vệ đàn con giữa cơn bão lớn. Đó là câu chuyện khiến em không thể nào quên. Chiều hôm ấy, bầu trời sau nhà em đang trong xanh bỗng phủ kín những đám mây đen. Gió nổi lên từng cơn dữ dội, cuốn theo lá cây bay tứ tung. Chỉ trong chốc lát, mưa trút xuống như thác đổ. Trên cành cây cao trước sân nhà em có một tổ chim nhỏ. Hai chú chim non sợ hãi, liên tục kêu ríu rít và nép sát vào mẹ. Không một chút do dự, chim mẹ dang rộng đôi cánh, ôm trọn các con vào lòng. Những cành cây bị gió quật liên tiếp va vào thân nó, từng chiếc lông nhỏ bay tả tơi trong gió. Mặc cho đôi cánh đã rớm máu, chim mẹ vẫn cố gắng đứng vững để che chắn cho các con. Mãi đến khi cơn bão đi qua, ánh nắng dần xuất hiện sau những đám mây, chim con vẫn bình yên trong tổ còn chim mẹ thì nằm lặng vì kiệt sức. Thấy chim con ríu rít gọi mẹ, em không khỏi nghẹn ngào. Điều ấy khiến em nhận ra rằng tình mẫu tử luôn là tình cảm thiêng liêng và vĩ đại nhất. Hình ảnh chim mẹ dang rộng đôi cánh để che chở cho những đứa con bé bỏng vẫn luôn in đậm trong tâm trí em. Dù chỉ là một loài vật nhỏ bé, chim mẹ đã khiến em cảm nhận được sức mạnh to lớn của tình mẫu tử. Câu chuyện ấy giúp em càng yêu thương mẹ, bởi em hiểu rằng trên đời này, tình yêu của mẹ luôn là bến bờ bình yên nhất mà không điều gì có thể thay thế. Bài siêu ngắn Mẫu 2 Ông cha ta có câu: “Lửa thử vàng, gian nan thử sức” Quả thật, khó khăn không làm con người gục ngã mà còn giúp họ trở nên mạnh mẽ và bản lĩnh hơn. Em đã học được điều đó từ người bạn cùng lớp tên Minh. Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, bạn vẫn luôn cố gắng vươn lên để giúp đỡ gia đình. Câu chuyện của Minh đã để lại trong em nhiều xúc động. Gia đình Minh rất khó khăn. Bố bạn bị bệnh nặng nên không thể đi làm, còn mẹ làm công nhân với đồng lương ít ỏi để nuôi cả nhà. Vì thương mẹ vất vả, mỗi chiều tan học, Minh lại cầm xấp vé số đi khắp các con phố để bán. Em nhiều lần thấy bạn đứng ở ngã tư, lễ phép mời từng người mua giúp. Có hôm trời nắng gay gắt, mồ hôi ướt đẫm khuôn mặt nhưng bạn vẫn kiên trì. Có hôm trời mưa, quần áo ướt sũng, Minh vẫn ôm chặt xấp vé số vào lòng để khỏi bị hỏng. Một lần trên đường đi học thêm, em gặp bạn đang trú mưa dưới mái hiên. Em hỏi sao chưa về, Minh chỉ cười rồi nói: “Mình cố bán hết số vé này để mẹ đỡ phải làm thêm giờ.” Câu nói giản dị ấy khiến em vô cùng xúc động. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, sáng hôm sau Minh vẫn đến lớp đúng giờ, chăm chú học tập và luôn nhiệt tình giúp đỡ bạn bè. Mỗi lần nhớ đến hình ảnh Minh lặng lẽ cầm xấp vé số sau giờ học, em lại thấy lòng mình nghẹn lại. Câu chuyện của bạn giúp em hiểu rằng nghị lực và lòng hiếu thảo có thể giúp con người vượt qua mọi khó khăn. Em sẽ luôn ghi nhớ tấm gương của Minh để biết yêu thương gia đình, trân trọng cuộc sống và cố gắng học tập thật tốt. Bài siêu ngắn Mẫu 3 Giữa dòng người vội vã của cuộc sống, những hành động tử tế tuy nhỏ bé nhưng luôn có sức lan tỏa mạnh mẽ. Đó có thể chỉ là một sự giúp đỡ kịp lúc hay một nghĩa cử xuất phát từ tấm lòng chân thành, nhưng đủ để sưởi ấm trái tim người khác. Chính một câu chuyện em tình cờ chứng kiến trên đường đi học về đã giúp em cảm nhận sâu sắc điều ấy. Chiều hôm ấy, trời se lạnh, những cơn gió nhè nhẹ thổi qua con phố. Em nhìn thấy một bà cụ bán hàng rong đang ngồi nghỉ bên chiếc xe nhỏ cũ kỹ. Khuôn mặt bà đầy nếp nhăn, mái tóc bạc trắng và đôi bàn tay gầy guộc vì năm tháng mưu sinh. Đúng lúc ấy, một cậu bé bán vé số bước đến. Cậu gầy gò, quần áo cũ, khuôn mặt lấm lem và ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Cậu ôm bụng vì đói nhưng vẫn cố gắng mời từng người mua vé số. Thấy vậy, bà cụ nhẹ nhàng gọi cậu lại, lấy ổ bánh mì vừa mua đặt vào tay cậu rồi ân cần nói: “Cháu ăn đi cho đỡ đói.” Cậu bé ngập ngừng từ chối vì biết bà cũng nghèo, nhưng bà chỉ mỉm cười hiền hậu. Cậu xúc động cúi đầu cảm ơn, đôi mắt đỏ hoe. Nhìn cậu bé ăn ngon lành, trên gương mặt bà cũng nở một nụ cười mãn nguyện. Hình ảnh giản dị ấy khiến em đứng lặng rất lâu. Ổ bánh mì hôm ấy có lẽ không lớn, nhưng tình yêu thương mà bà cụ trao đi lại vô cùng lớn lao. Hình ảnh ấy khiến em tin rằng chỉ cần mỗi người biết sẻ chia một chút, cuộc sống sẽ trở nên ấm áp hơn rất nhiều. Câu chuyện nhỏ nhưng đã để lại trong em Bài tham khảo Mẫu 1 Giữa thiên nhiên rộng lớn, tình mẫu tử luôn hiện diện theo một cách thật thiêng liêng và cảm động. Không chỉ con người mà cả những loài vật nhỏ bé cũng sẵn sàng hi sinh tất cả để bảo vệ con của mình. Chính hình ảnh chim mẹ dang rộng đôi cánh che chở đàn con giữa cơn bão dữ đã để lại trong em niềm xúc động sâu sắc và một bài học không bao giờ quên. Một buổi chiều mùa hạ, bầu trời đang trong xanh bỗng tối sầm lại. Những đám mây đen ùn ùn kéo đến, che kín cả khoảng trời. Chỉ ít phút sau, gió nổi lên từng cơn dữ dội, cuốn theo lá khô và bụi cát bay mù mịt. Tiếng sấm vang lên ầm ầm, rồi những hạt mưa lớn bắt đầu trút xuống như thác đổ. Em vội chạy vào hiên nhà trú mưa. Đúng lúc ấy, em nhìn thấy trên cành cây xoài trước sân có một tổ chim nhỏ đang chao đảo trong gió bão. Trong tổ là hai chú chim non còn rất nhỏ. Chúng sợ hãi, liên tục cất tiếng kêu ríu rít rồi nép sát vào nhau. Chim mẹ từ đâu vội vàng bay về. Nó không hề bỏ chạy tìm nơi an toàn mà lập tức sà xuống tổ, dang rộng đôi cánh ôm trọn hai con vào lòng. Gió mỗi lúc một mạnh hơn làm cành cây rung lắc dữ dội. Nhiều cành cây nhỏ bị gãy, quật liên tiếp vào thân chim mẹ. Những chiếc lông mềm bị gió cuốn bay tứ phía, đôi cánh của nó cũng dần rớm máu. Mặc dù đau đớn, chim mẹ vẫn cố gắng ghì chặt tổ chim, lấy chính cơ thể mình làm tấm lá chắn cho đàn con. Đôi mắt nhỏ của nó luôn hướng về hai chú chim non như muốn trấn an rằng “Các con đừng sợ, mẹ vẫn ở đây.” Cơn bão kéo dài gần nửa giờ rồi cũng dần đi qua. Bầu trời sáng trở lại, những tia nắng yếu ớt len qua kẽ lá. Hai chú chim non từ từ ngóc đầu ra khỏi đôi cánh của mẹ, ríu rít gọi đầy vui mừng vì mình vẫn bình yên. Còn chim mẹ thì nằm lặng trong tổ, đôi cánh đầy vết thương, hơi thở yếu dần vì đã dốc hết sức lực để bảo vệ các con. Một lúc sau, nó khẽ cử động, nhìn đàn con bằng ánh mắt hiền từ rồi lại cố gắng đứng dậy, nhẹ nhàng mớm từng chút thức ăn cho chúng như chưa hề xảy ra chuyện gì. Nhìn khung cảnh ấy, em không cầm được nước mắt. Em chưa từng nghĩ một loài vật bé nhỏ lại có thể mang trong mình tình yêu lớn lao đến vậy. Cho đến hôm nay, mỗi khi nhớ lại hình ảnh chim mẹ dang rộng đôi cánh giữa cơn bão, lòng em vẫn dâng lên một niềm xúc động khó tả. Em nhận ra rằng tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời, không chỉ ở con người mà còn ở muôn loài. Chính tình yêu thương ấy đã giúp người mẹ có thêm sức mạnh để vượt qua mọi đau đớn và hiểm nguy vì con. Câu chuyện đã dạy em biết yêu thương, kính trọng và biết ơn mẹ nhiều hơn, bởi em hiểu rằng trong cuộc đời mình cũng luôn có một người âm thầm che chở và hi sinh tất cả để em được lớn lên trong bình yên. Bài tham khảo Mẫu 2 Có những bài học không được viết trên trang sách mà được gửi gắm qua những việc làm đầy yêu thương của thầy cô. Em vẫn nhớ như in câu chuyện về cô giáo chủ nhiệm đã âm thầm giúp đỡ một bạn học có hoàn cảnh khó khăn, câu chuyện ấy luôn khiến em xúc động mỗi khi nhớ lại. Lớp em có một bạn tên Lan. Gia đình bạn rất nghèo, bố mất sớm, mẹ phải đi làm thuê từ sáng đến tối để nuôi hai chị em ăn học. Vì hoàn cảnh khó khăn nên Lan thường mặc bộ đồng phục đã cũ, chiếc cặp sách cũng sờn rách ở nhiều chỗ. Có những hôm đến lớp, bạn chỉ mang theo một chiếc bánh mì nhỏ làm bữa trưa rồi lặng lẽ ngồi dưới gốc phượng trong sân trường. Tuy cuộc sống còn nhiều thiếu thốn nhưng Lan luôn chăm chỉ học tập, chăm chú nghe giảng và chưa bao giờ than phiền về hoàn cảnh của mình. Trên gương mặt gầy gò của bạn lúc nào cũng nở một nụ cười hiền lành, khiến ai trong lớp cũng yêu quý và cảm phục. Một hôm sau giờ học, cô giáo chủ nhiệm nhẹ nhàng gọi Lan ở lại. Khi đi ngang qua phòng giáo viên để lấy quyển vở bỏ quên, em vô tình nhìn thấy cô đang ân cần trò chuyện với bạn. Trên bàn là một chiếc cặp sách mới, vài bộ sách giáo khoa còn thơm mùi giấy và một túi quà nhỏ. Cô mỉm cười dịu dàng rồi nói “Đây là món quà của cô và các bạn trong lớp. Con hãy nhận lấy để có thêm động lực học tập nhé!” Lan ngập ngừng xua tay vì ngại làm phiền mọi người, nhưng cô nhẹ nhàng nắm lấy tay bạn rồi đặt chiếc cặp vào lòng. Không kìm được xúc động, Lan bật khóc. Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má gầy, bạn nghẹn ngào nói: “Con cảm ơn cô! Con sẽ cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng cô và các bạn.” Cô giáo khẽ lau nước mắt cho Lan rồi dịu dàng động viên “Khó khăn chỉ là tạm thời. Chỉ cần con luôn cố gắng thì tương lai nhất định sẽ tươi sáng.” Đứng ngoài cửa, em và một vài bạn trong lớp đều lặng người. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm nhận rõ hơn bao giờ hết tình yêu thương bao la mà cô dành cho học trò. Từ ngày hôm đó, Lan dường như tự tin và vui vẻ hơn. Bạn luôn đến lớp đúng giờ, hăng hái phát biểu xây dựng bài và nhiều lần đạt điểm cao trong các bài kiểm tra. Mỗi khi có bạn nào chưa hiểu bài, Lan đều tận tình giảng lại. Còn cô giáo vẫn âm thầm quan tâm, động viên bạn như một người mẹ thứ hai. Điều khiến em cảm phục nhất là cô chưa bao giờ nhắc đến việc mình đã giúp Lan trước cả lớp. Cô chỉ lặng lẽ trao đi sự yêu thương bằng những hành động giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Nhìn nụ cười rạng rỡ của Lan mỗi ngày đến trường, em hiểu rằng sự quan tâm chân thành có thể tiếp thêm sức mạnh để một con người vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Câu chuyện đã để lại trong em những cảm xúc thật sâu sắc. Em càng thêm kính yêu và biết ơn những người thầy, người cô luôn âm thầm hi sinh vì học trò. Đồng thời, em cũng nhận ra rằng một lời động viên, một sự sẻ chia đúng lúc có thể làm thay đổi cuộc sống của một con người. Em sẽ luôn ghi nhớ câu chuyện này như một bài học quý giá, để biết sống nhân ái, biết quan tâm đến những người xung quanh và cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng thầy cô. Bài tham khảo Mẫu 3 Em từng đọc một câu nói rất ý nghĩa rằng: “Lòng tốt giống như một ngọn nến, càng chia sẻ thì ánh sáng càng lan tỏa.” Chính những hành động tử tế, dù nhỏ bé, đã làm cho cuộc sống trở nên ấm áp hơn. Câu chuyện về bác lao công trung thực trả lại chiếc ví cho người đánh rơi đã để lại trong em những cảm xúc khó quên. Một buổi sáng chủ nhật, em cùng mẹ đi dạo quanh công viên. Khi mặt trời vừa lên, những tia nắng nhẹ nhàng xuyên qua tán cây, không khí trong lành và mát mẻ. Trong lúc mọi người đang tập thể dục, em nhìn thấy một bác lao công đang cặm cụi quét lá trên lối đi. Bác mặc bộ quần áo bảo hộ đã bạc màu, khuôn mặt sạm nắng, đôi bàn tay chai sần vì công việc vất vả. Dù mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng bác vẫn chăm chỉ làm việc, thỉnh thoảng lại mỉm cười chào những người đi ngang qua. Đang quét dọn, bác bất ngờ nhìn thấy một chiếc ví da nằm dưới gốc cây. Bác cúi xuống nhặt lên rồi mở ra xem để tìm thông tin của người đánh rơi. Bên trong chiếc ví có rất nhiều tiền mặt cùng nhiều giấy tờ quan trọng như căn cước công dân, thẻ ngân hàng và giấy phép lái xe. Một vài người đứng gần đó bảo bác cứ giữ lấy ít tiền làm phần thưởng vì chắc người đánh rơi cũng không biết là ai nhặt được. Thế nhưng, bác chỉ lắc đầu rồi nói “Đây là tài sản của người khác, mình không thể lấy được.” Sau đó, bác vội mang chiếc ví đến phòng bảo vệ của công viên để nhờ thông báo tìm chủ nhân. Chỉ khoảng hơn nửa giờ sau, một người đàn ông hớt hải chạy đến. Gương mặt chú đầy vẻ lo lắng, liên tục hỏi thăm về chiếc ví bị mất. Khi được bác bảo vệ trao lại chiếc ví nguyên vẹn, chú mừng rỡ đến mức rưng rưng nước mắt. Chú nắm chặt tay bác lao công, liên tục nói lời cảm ơn rồi lấy một ít tiền trong ví để biếu bác. Nhưng bác nhẹ nhàng từ chối và chỉ cười hiền "Tôi chỉ làm điều mà ai cũng nên làm thôi." Mọi người xung quanh đều dành cho bác những ánh mắt đầy cảm phục. Riêng em, em thấy trong lòng mình dâng lên một niềm xúc động khó tả. Em nhận ra rằng vẻ đẹp của con người không nằm ở vẻ bề ngoài hay sự giàu có mà nằm ở lòng trung thực và nhân cách cao đẹp. Hình ảnh bác lao công lặng lẽ làm việc giữa phố phường đã để lại trong em nhiều xúc động và sự kính trọng. Không chỉ âm thầm giữ gìn sự sạch đẹp cho mọi người, bác còn khiến em cảm phục bởi lòng trung thực và nhân cách đáng quý khi trả lại chiếc ví cho người đánh rơi. Câu chuyện ấy nhắc nhở em phải luôn sống ngay thẳng, biết yêu thương và lan tỏa những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Bài tham khảo Mẫu 4 Có một câu chuyện mà mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy lòng mình ấm áp. Đó là câu chuyện về một cậu bé không ngại khó khăn để cứu một chú chó nhỏ bị rơi xuống cống. Câu chuyện em được trực tiếp chứng kiến trong một buổi chiều cuối tuần đã để lại trong em niềm cảm phục sâu sắc và bài học đẹp về lòng nhân ái. Hôm ấy, em cùng bố đi dạo trong công viên. Trời chiều mát mẻ, những cơn gió nhẹ thổi qua làm hàng cây xào xạc. Mọi người đang vui vẻ đi bộ, tập thể dục hoặc trò chuyện cùng nhau. Bỗng từ phía chiếc cống thoát nước gần lối đi vang lên những tiếng kêu “ăng ẳng” đầy hoảng sợ. Mọi người tò mò chạy đến xem và phát hiện một chú chó nhỏ đã bị rơi xuống cống. Chú chó liên tục vùng vẫy, cố bám vào thành cống nhưng không thể trèo lên. Ai cũng lo lắng, thương chú chó nhưng vì miệng cống khá sâu nên chưa biết phải làm cách nào để cứu nó. Đúng lúc ấy, một cậu bé khoảng mười ba, mười bốn tuổi đi ngang qua. Thấy chú chó đang gặp nguy hiểm, cậu lập tức chạy đến nhờ người lớn mở nắp cống rồi mượn một sợi dây dài. Sau khi buộc chắc sợi dây vào lan can, cậu từ từ trèo xuống. Nước trong cống bẩn và có mùi khó chịu nhưng cậu vẫn không ngần ngại tiến lại gần chú chó. Vì quá sợ hãi, chú chó cứ run rẩy và nép vào một góc. Cậu bé nhẹ nhàng vuốt ve rồi khẽ nói: “Đừng sợ nhé, mình sẽ đưa cậu lên.” Nghe giọng nói dịu dàng của cậu, chú chó dần bình tĩnh hơn. Cậu ôm chú chó vào lòng, bám chặt vào sợi dây để mọi người phía trên kéo cả hai lên. Khi được đưa lên an toàn, chú chó quẫy đuôi, liên tục liếm tay cậu bé như muốn cảm ơn. Mọi người xung quanh đều vỗ tay khen ngợi, còn chủ của chú chó thì xúc động đến rơi nước mắt và liên tục cảm ơn cậu. Chứng kiến toàn bộ sự việc, em vừa hồi hộp vừa xúc động, đặc biệt khâm phục sự dũng cảm và tấm lòng yêu thương của cậu bé. Cuối cùng, chú chó nhỏ đã được cứu an toàn và trở về bên chủ của mình. Cậu bé tuy quần áo và khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng vẫn nở một nụ cười vui vẻ. Hình ảnh ấy khiến mọi người xung quanh đều cảm thấy yêu mến và khâm phục cậu. Với em, cậu bé không chỉ cứu một chú chó nhỏ mà còn cho mọi người thấy rằng một hành động tử tế dù rất giản dị cũng có thể mang đến niềm vui và hi vọng cho người khác. Câu chuyện ấy đến nay vẫn để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp. Em khâm phục sự dũng cảm, nhân hậu và biết quan tâm đến những sinh vật nhỏ bé của cậu bé. Qua câu chuyện, em hiểu rằng lòng yêu thương không chỉ dành cho con người mà còn dành cho cả những loài vật quanh ta. Em tự nhắc mình phải biết quan tâm, sẻ chia và sẵn sàng giúp đỡ khi thấy người khác hoặc những con vật nhỏ bé đang gặp khó khăn. Bài tham khảo Mẫu 5 Người ta thường nói rằng tình phụ tử giống như một ngọn núi, lặng lẽ nhưng vô cùng vững chãi. Cha ít khi thể hiện tình yêu bằng những lời nói ngọt ngào, nhưng lại luôn âm thầm hi sinh vì con bằng những việc làm bình dị. Chính vì thế, hình ảnh một người cha cõng con đến trường giữa cơn mưa mà em vô tình chứng kiến đã trở thành một kỉ niệm đẹp, khiến em xúc động mỗi khi nhớ lại. Hôm ấy là một buổi sáng đầu mùa mưa. Cơn mưa lớn kéo dài suốt đêm khiến con đường dẫn đến trường ngập trong nước, nhiều đoạn lầy lội và trơn trượt. Em đang cẩn thận bước từng bước để tránh những vũng bùn thì bất chợt nhìn thấy một người cha đang cõng con trên lưng. Người cha mặc chiếc áo mưa cũ đã sờn màu, chiếc quần xắn cao đến đầu gối, đôi chân trần lội bì bõm trong dòng nước đục. Trên lưng ông là một cậu bé chừng tám, chín tuổi, ôm chặt lấy vai cha cùng chiếc cặp sách được bọc cẩn thận trong túi ni-lông để khỏi bị ướt. Con đường vốn đã khó đi, nay lại càng trở nên gập ghềnh hơn sau cơn mưa. Có lúc người cha bước hụt xuống một hố nước sâu, cả người nghiêng hẳn sang một bên nhưng ông vẫn cố giữ thăng bằng để con không bị ngã. Mồ hôi hòa lẫn với nước mưa chảy dài trên khuôn mặt rám nắng. Thấy cha thở dốc, cậu bé khẽ hỏi ‘Bố có mệt không ạ? Hay bố để con xuống tự đi?” Người cha quay đầu lại, nở một nụ cười hiền hậu rồi nhẹ nhàng đáp “Không sao đâu, chỉ cần con đến trường đúng giờ là bố vui rồi.” Nghe câu nói ấy, cậu bé ôm cha chặt hơn, còn em thì cảm thấy sống mũi mình cay cay. Khi đến cổng trường, người cha cẩn thận đặt con xuống, chỉnh lại cổ áo, vuốt mái tóc còn ướt rồi dặn dò “Con vào lớp ngoan nhé, chiều bố lại đón.” Cậu bé mỉm cười, vẫy tay chào cha rồi chạy nhanh vào sân trường. Người cha đứng nhìn theo con một lúc lâu, đến khi bóng con khuất hẳn sau dãy lớp học, ông mới lặng lẽ quay về. Chiếc áo mưa đã ướt sũng, đôi chân phủ đầy bùn đất, nhưng trên khuôn mặt ông vẫn ánh lên niềm hạnh phúc. Em chợt nhận ra rằng, đối với người cha ấy, mọi vất vả đều trở nên nhỏ bé nếu con mình được bình an và có cơ hội đến trường. Hình ảnh người cha lặng lẽ bước đi trong màn mưa vẫn luôn in đậm trong tâm trí em. Câu chuyện ấy giúp em hiểu rằng tình phụ tử không cần những lời nói hoa mỹ mà được thể hiện qua những hi sinh thầm lặng mỗi ngày. Em càng thêm yêu thương và biết ơn cha mẹ của mình, những người luôn âm thầm dành những điều tốt đẹp nhất cho con. Em tự nhủ sẽ chăm chỉ học tập, sống ngoan ngoãn và biết trân trọng tình yêu thương vô bờ bến của gia đình. Bài tham khảo Mẫu 6 Phương pháp giải: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng...” Câu hát ấy của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn luôn khiến em nghĩ đến những việc làm tử tế, âm thầm mà ấm áp giữa cuộc đời. Trong rất nhiều câu chuyện em từng chứng kiến, câu chuyện về Minh, người bạn cùng lớp của em, đã để lại trong em một ấn tượng rất sâu sắc. Hôm đó, vào giờ sinh hoạt cuối tuần, cô giáo thông báo lớp em sẽ quyên góp giúp bạn Thảo ở lớp bên cạnh vì bạn bị tai nạn giao thông, phải nằm viện dài ngày. Cả lớp ai cũng lặng đi khi nghe tin ấy. Thảo vốn là một bạn gái hiền lành, học giỏi nhưng gia đình rất khó khăn. Cô giáo đặt một chiếc hộp nhỏ trên bàn và nói rằng ai có thể giúp thì tùy lòng. Em thấy nhiều bạn nhanh chóng lấy tiền trong ví bỏ vào. Riêng Minh, bạn ngồi cạnh em, chỉ im lặng cúi đầu. Em nghĩ Minh chắc không mang theo tiền nên cũng không để ý nữa. Một lát sau, khi mọi người đang mải viết lời chúc cho Thảo, em bất ngờ nhìn thấy Minh lặng lẽ mở chiếc hộp bút cũ của mình. Trong đó có mấy tờ tiền lẻ đã được gấp ngay ngắn. Minh do dự một chút rồi bỏ tất cả vào thùng quyên góp. Em tò mò hỏi nhỏ thì Minh khẽ nói rằng đó là số tiền em dành dụm suốt mấy tháng để mua bộ truyện tranh mình thích nhất. Minh bảo: “Mình có thể mua sau, có lẽ bạn Thảo mới là người cần hơn mình lúc này.” Nghe câu nói ấy, em bỗng thấy sống mũi mình cay cay. Không chỉ em, mà cả cô giáo cũng đứng lặng một lúc rồi mỉm cười đầy xúc động. Cuối buổi học, cô giáo đọc lại danh sách những món quà cả lớp gửi cho Thảo. Khi nghe đến số tiền nhỏ bé của Minh, nhiều bạn đều quay sang nhìn bạn với ánh mắt khâm phục. Minh chỉ cười rất hiền, như thể việc mình làm là điều bình thường nhất trên đời. Hình ảnh ấy khiến em vô cùng xúc động và càng thêm trân trọng người bạn giàu tình yêu thương, biết sống vì người khác. Câu chuyện về Minh đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc. Em nhận ra rằng sự tử tế không nhất thiết phải đến từ những điều lớn lao, mà đôi khi chỉ là một hành động nhỏ xuất phát từ tấm lòng chân thành. Qua câu chuyện ấy, em tự nhắc nhở bản thân phải biết yêu thương, sẻ chia và quan tâm đến mọi người xung quanh, bởi một việc làm tốt dù nhỏ bé cũng có thể mang đến niềm vui và sự ấm áp cho người khác. Bài tham khảo Mẫu 7 Ai trong chúng ta cũng được lớn lên trong tình yêu thương của mẹ. Có những hi sinh của mẹ rất âm thầm, đến mức nếu không chú ý, ta có thể dễ dàng bỏ qua. Một lần ở bệnh viện huyện, em đã chứng kiến một người mẹ nghèo nhường phần ăn cuối cùng cho con. Câu chuyện ấy đã khiến em hiểu thêm về tình mẫu tử thiêng liêng. Buổi chiều hôm ấy, em theo mẹ vào bệnh viện thăm một người họ hàng đang điều trị. Trong lúc ngồi chờ ở hành lang, em nhìn thấy một người phụ nữ khoảng ngoài ba mươi tuổi đang bế một cậu bé chừng sáu tuổi. Khuôn mặt chị xanh xao, mái tóc rối vì nhiều ngày không được nghỉ ngơi, bộ quần áo đã cũ và bạc màu. Cậu bé có vẻ đang bị ốm, gương mặt nhợt nhạt, thỉnh thoảng lại ho khẽ rồi tựa đầu vào vai mẹ. Trên chiếc ghế đá chỉ có một hộp cơm nhỏ và một chai nước lọc. Đến giờ ăn, người mẹ nhẹ nhàng mở hộp cơm. Bên trong chỉ có một ít cơm trắng, vài miếng trứng và chút rau luộc. Chị cẩn thận gắp từng miếng trứng cho con rồi dịu dàng nói “Con ăn nhiều vào để mau khỏe nhé!” Cậu bé ngước đôi mắt trong veo nhìn mẹ rồi hỏi “Mẹ không ăn ạ?” Người mẹ mỉm cười, xoa đầu con và đáp “Mẹ vừa ăn rồi, mẹ còn no lắm.” Tin lời mẹ, cậu bé ngoan ngoãn ăn hết phần cơm. Thế nhưng, khi cậu bé ngủ thiếp đi vì mệt, em vô tình nhìn thấy người mẹ lặng lẽ uống vài ngụm nước rồi gấp chiếc hộp cơm đã trống không lại. Chị đưa tay ôm bụng như cố xua đi cơn đói rồi ngồi tựa vào tường, ánh mắt vẫn dõi theo con đầy yêu thương. Đúng lúc ấy, một cô điều dưỡng đi ngang qua. Có lẽ cô đã chứng kiến mọi việc từ nãy nên nhẹ nhàng mang đến một hộp cơm nóng rồi nói “Chị ăn chút gì đi, từ sáng đến giờ tôi thấy chị chưa ăn gì cả.” Người mẹ bối rối định từ chối, nhưng cô điều dưỡng chỉ mỉm cười, đặt hộp cơm vào tay chị rồi lặng lẽ bước đi. Người mẹ xúc động đến rưng rưng nước mắt. Chị khẽ nói lời cảm ơn rồi vội cất hộp cơm sang một bên. Một lát sau, khi cậu bé tỉnh dậy và kêu đói, chị lại mở hộp cơm ấy ra, chia gần hết cho con, chỉ giữ lại vài thìa cơm nhỏ cho mình. Nhìn cảnh tượng ấy, em không cầm được nước mắt. Em hiểu rằng trên đời này, có lẽ chẳng ai yêu con nhiều bằng mẹ. Rời khỏi bệnh viện, em vẫn không sao quên được dáng vẻ gầy gò và ánh mắt đầy yêu thương của người mẹ ấy. Câu chuyện đã giúp em hiểu rằng tình mẫu tử không cần những lời nói lớn lao mà được thể hiện qua từng hi sinh lặng thầm trong cuộc sống. Em càng thêm yêu thương và biết ơn mẹ của mình hơn. Từ đó, em tự nhủ phải sống ngoan ngoãn, biết quan tâm đến gia đình và trân trọng những tình yêu thương bình dị quanh mình. Bài tham khảo Mẫu 8 Bến xe thường là nơi đông đúc, ồn ào với bao người đến rồi đi. Thế nhưng, trong khung cảnh vội vã ấy, em đã từng chứng kiến một việc làm khiến lòng mình lắng lại. Đó không phải là một câu chuyện lớn lao, mà chỉ là hành động giản dị của một bà cụ bán xôi dành cho cậu bé bị lạc mẹ. Chính sự tử tế âm thầm ấy đã khiến em xúc động và nhớ mãi. Hôm ấy, em cùng bố ra bến xe để đón bác từ quê lên. Bến xe đông nghịt người, ai cũng tất bật chuẩn bị trở về sum họp với gia đình. Giữa dòng người vội vã, em chợt nhìn thấy một cậu bé khoảng mười tuổi đang ôm một chiếc túi vải cũ, ngồi co ro ở góc sân. Quần áo em đã sờn vai, đôi dép đứt quai được buộc lại bằng sợi dây nhỏ. Gương mặt em lấm lem bụi bẩn nhưng ánh mắt cứ hướng về những chiếc xe đang lần lượt rời bến. Em ngồi đó rất lâu, thỉnh thoảng lại đưa tay quệt nước mắt. Một bà cụ bán xôi gần đó thấy vậy liền bước đến, nhẹ nhàng hỏi han. Ban đầu, cậu bé chỉ cúi đầu im lặng. Mãi một lúc sau, em mới lí nhí kể rằng mình theo mẹ lên thành phố bán hàng, nhưng trong lúc đông người đã bị lạc mẹ từ sáng đến giờ. Cậu bé không có điện thoại, cũng không nhớ số của người thân nên chỉ biết ngồi chờ với hi vọng mẹ sẽ quay lại tìm mình. Nghe đến đó, bà cụ khẽ thở dài. Bà mở chiếc thúng xôi, lấy một gói xôi còn nóng rồi đưa cho cậu bé “Con ăn đi, chắc từ sáng đến giờ con chưa ăn gì.” Cậu bé ngập ngừng nhận lấy, vừa ăn vừa khóc. Bà cụ còn cởi chiếc áo khoác mỏng của mình khoác lên vai em vì trời bắt đầu trở lạnh. Sau đó, bà nhờ bác bảo vệ phát loa thông báo tìm người thân cho cậu bé. Khoảng gần một giờ sau, từ phía cổng bến xe, một người phụ nữ hớt hải chạy đến. Vừa nhìn thấy cậu bé, cô ôm chầm lấy con mà òa khóc. Cậu bé cũng bật khóc nức nở, ôm chặt lấy mẹ như sợ chỉ cần buông tay thì sẽ lạc mất lần nữa. Người mẹ liên tục cúi đầu cảm ơn bà cụ, nước mắt lăn dài trên gương mặt mệt mỏi. Bà cụ chỉ mỉm cười hiền hậu rồi nhẹ nhàng nói “Thấy cháu bình an là tôi vui rồi.” Nói xong, bà lại lặng lẽ trở về gánh xôi của mình như chưa hề làm một việc gì đặc biệt. Hình ảnh ấy khiến rất nhiều người xung quanh xúc động, còn em thì lặng người đi vì cảm phục tấm lòng nhân hậu của bà. Trên đường về nhà, em cứ nhớ mãi dáng bà cụ nhỏ bé bên gánh xôi và nụ cười hiền hậu của bà khi hai mẹ con cậu bé được đoàn tụ. Em nhận ra rằng trong cuộc sống, người tốt có thể xuất hiện ở những nơi rất bình thường và làm những việc rất đỗi giản dị. Nhưng chính những việc làm ấy lại gieo vào lòng người khác sự ấm áp và niềm tin. Câu chuyện đã nhắc em phải biết yêu thương, sẻ chia và sẵn sàng giúp đỡ những người gặp khó khăn quanh mình. Bài tham khảo Mẫu 9 Thiên tai có thể cuốn trôi nhà cửa, cây cối và biết bao tài sản, nhưng không bao giờ có thể cuốn trôi được tình yêu thương giữa những người thân. Giữa dòng nước lũ cuồn cuộn của một buổi chiều mưa bão, em đã chứng kiến hình ảnh một người anh lặng lẽ nhường cơ hội được cứu sống cho em gái. Đó là khoảnh khắc khiến em nghẹn ngào và sẽ mãi không thể nào quên. Mùa mưa năm ngoái, sau nhiều ngày mưa lớn, nước sông dâng cao và tràn vào nhiều ngôi nhà ven bờ. Cả xóm em chìm trong biển nước, mọi người hối hả đưa nhau đến nơi an toàn. Trong lúc lực lượng cứu hộ đang dùng thuyền đưa từng người ra khỏi vùng ngập thì em nhìn thấy hai anh em khoảng mười hai, mười ba tuổi đang đứng trên mái nhà. Người em gái ôm chặt lấy anh, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi. Nước lũ vẫn tiếp tục dâng lên từng chút một, cuốn theo nhiều cành cây và đồ đạc trôi lềnh bềnh. Khi chiếc thuyền cứu hộ đến gần, vì quá nhỏ nên chỉ có thể chở thêm một người. Chú cứu hộ vội vàng nói “Đưa một cháu xuống trước!” Không một chút do dự, người anh nhẹ nhàng bế em gái đặt lên thuyền rồi mỉm cười nói “Em đi trước đi, anh sẽ chờ chuyến sau.” Cô em gái bật khóc, nắm chặt lấy tay anh và liên tục lắc đầu. Người anh vẫn cố nở nụ cười để em yên tâm, khẽ gỡ từng ngón tay của em ra rồi dặn “Em phải ngoan, nghe lời các chú nhé.” Chiếc thuyền vừa rời đi thì dòng nước bất ngờ chảy xiết hơn. Em nhìn thấy người anh vẫn đứng trên mái nhà, liên tục vẫy tay về phía em gái. May mắn thay, chỉ ít phút sau, chiếc thuyền thứ hai kịp quay lại đưa cậu bé vào bờ an toàn. Vừa đặt chân lên bờ, hai anh em ôm chầm lấy nhau mà bật khóc. Người em gái nức nở “Em sợ sẽ không còn được gặp anh nữa…” Cậu bé chỉ khẽ xoa đầu em rồi mỉm cười “Chỉ cần em bình an là anh yên tâm rồi.” Chứng kiến cảnh tượng ấy, rất nhiều người xung quanh đều rơi nước mắt. Riêng em cũng không thể kìm được sự xúc động. Trong giây phút đối mặt với hiểm nguy, người anh không nghĩ đến bản thân mà chỉ mong em gái được sống an toàn. Em hiểu rằng tình cảm gia đình luôn là điều thiêng liêng nhất, có thể khiến con người sẵn sàng hi sinh vì những người mình yêu thương. Đã nhiều tháng trôi qua nhưng mỗi khi mùa mưa đến, em lại nhớ về hình ảnh người anh đứng giữa dòng nước lũ, bình tĩnh nhường chỗ trên chiếc thuyền cứu hộ cho em gái. Câu chuyện ấy giúp em nhận ra rằng tình yêu thương chân thành có sức mạnh lớn hơn mọi khó khăn và nguy hiểm. Em càng thêm yêu quý gia đình mình và tự nhủ sẽ luôn biết quan tâm, nhường nhịn, yêu thương những người thân yêu, bởi đó chính là điều quý giá nhất trong cuộc sống. Bài tham khảo Mẫu 10 Ông cha ta từ xưa đã có câu: “Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.” Câu ca dao ấy đã nhắc nhở mỗi người về công lao và tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ dành cho con cái. Tình yêu ấy đôi khi không được nói thành lời, mà âm thầm hiện lên trong từng hành động che chở, hi sinh. Em đã cảm nhận rõ điều đó qua câu chuyện về người cha khiếm thị vẫn cố gắng bảo vệ cô con gái nhỏ giữa một buổi chiều mưa tầm tã. Hôm đó là một buổi chiều thứ Sáu muộn, trời bất chợt đổ một trận mưa rào mùa hạ rất lớn, bong bóng nước phập phồng trên mặt đường. Em đang đứng trú mưa dưới mái hiên của một cửa hàng bách hóa nhỏ, lòng đầy sốt ruột vì trời tối dần mà mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngớt. Giữa tiếng mưa rơi sầm sập và dòng người hối hả qua lại, em chú ý đến hai bóng người đang chậm rãi bước đi trên vỉa hè. Đó là một người đàn ông trung niên mặc bộ quần áo lao động đã sờn cũ, đôi mắt nhắm nghiền và trên tay cầm chiếc gậy dò đường màu trắng. Dẫn đường cho chú là một cô bé chỉ khoảng bảy, tám tuổi, mặc chiếc áo đồng phục học sinh tiểu học đã ngả màu. Điều khiến em xúc động ngay từ cái nhìn đầu tiên là hai cha con chỉ có một chiếc áo mưa cánh dơi duy nhất, và người cha đã nhường hoàn toàn chiếc áo mưa đó cho con gái, còn bản thân chú thì ướt sũng từ đầu đến chân, những giọt nước mưa lạnh ngắt chảy dài trên khuôn mặt khắc khổ. Cô bé vừa đi vừa nắm chặt lấy bàn tay thô ráp của cha, liên tục ngước lên nhìn và nói lớn để át đi tiếng mưa rằng cha ơi cha có lạnh không, cha xích vào đây với con. Nhưng người cha chỉ mỉm cười hiền hậu, một nụ cười ấm áp xua tan đi cái lạnh lẽo của đất trời, rồi chú lấy tay gạt nước mưa trên trán, khẽ xoa đầu con và bảo: “cha không sao, da cha dày lắm, con mặc cẩn thận kẻo ướt sách vở và bị ốm”. Đi được một đoạn, cô bé phát hiện ra đôi dép cao su của cha bị đứt quai do đường trơn. Chú khựng lại, định cúi xuống nhặt thì cô bé đã nhanh nhẹn ngồi thụp xuống khay nước mưa, khéo léo dùng một chiếc dây thun nhỏ mang theo sẵn để buộc lại quai dép cho cha. Bàn tay nhỏ bé của em run lên vì lạnh nhưng ánh mắt lại đầy sự cẩn trọng và yêu thương. Khi chiếc dép được sửa xong, người cha mù lòa bỗng sững sờ, chú từ từ cúi xuống, dùng đôi bàn tay run rẩy chạm vào bờ vai ướt mềm của con gái, rồi hai cha con ôm chầm lấy nhau ngay giữa làn mưa trắng xóa. Khoảnh khắc ấy, em nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má người cha, hòa cùng nước mưa, lấp lánh một tình yêu thương vô bờ bến. Chứng kiến cảnh tượng ấy, lòng em bỗng nghẹn lại vì xúc động. Em nhận ra rằng dù cuộc sống của hai cha con còn nhiều khó khăn, dù đôi mắt người cha không còn nhìn thấy ánh sáng, nhưng trái tim ông vẫn luôn sáng lên bởi tình yêu thương dành cho con. Buổi chiều mưa hôm ấy đã để lại trong em một bài học sâu sắc về tình phụ tử và sự hi sinh thầm lặng của cha mẹ. Em tự nhủ phải biết yêu thương, kính trọng và trân trọng gia đình mình nhiều hơn mỗi ngày. Bài tham khảo Mẫu 11 “Bàn tay mẹ bế chúng con, bàn tay mẹ chăm chúng con...” Mỗi khi nghe những giai điệu ấy, em lại nghĩ đến đôi bàn tay đã âm thầm chăm sóc và chở che cho em suốt những năm tháng tuổi thơ. Đó không chỉ là đôi bàn tay dịu dàng từng vỗ về em lúc còn bé, mà còn là đôi bàn tay chịu nhiều vất vả để lo cho gia đình. Em vẫn nhớ mãi câu chuyện xảy ra vào năm học lớp 5. Năm đó, gia đình em gặp nhiều khó khăn về kinh tế, bố lại bị bệnh nặng phải điều trị dài ngày. Mọi gánh nặng chi tiêu, thuốc men và tiền học phí của hai anh em đều đổ dồn lên đôi vai gầy của mẹ. Thế nhưng, chưa bao giờ mẹ để anh em em phải thiếu thốn hay thua kém bạn bè. Mỗi lần em hỏi mẹ có mệt không, mẹ đều cười hiền, giấu đôi bàn tay vào sau vạt áo và bảo rằng công việc của mẹ nhẹ nhàng lắm, mẹ không mệt chút nào. Cho đến một buổi chiều giáp Tết, trời chuyển rét đậm, em được cô giáo cho tan học sớm vì nhà trường có cuộc họp đột xuất. Thay vì đi xe buýt về nhà như mọi khi, em quyết định đi bộ qua đoạn chợ đầu mối nông sản gần trường để tự mua một vài món đồ dùng học tập nhỏ. Chính tại góc chợ ồn ã, sực nức mùi bùn đất và rau củ ấy, em đã sững sờ khi bắt gặp một bóng dáng vô cùng quen thuộc. Giữa cái lạnh thấu xương của mùa đông, mẹ em đang khom lưng bốc xếp những thùng hoa quả nặng trĩu từ trên thùng xe tải lớn xuống mặt đất. Mẹ mặc chiếc áo bảo hộ lao động cũ kỹ, mái tóc búi vội ra sau đầu bết dính mồ hôi. Khi mẹ đặt một thùng hàng xuống và tháo chiếc găng tay len đã rách tơi tả ra để phủi bụi, lòng em bỗng quặn thắt lại. Đôi bàn tay vốn dịu dàng cưng nựng em ngày nào giờ đây chằng chịt những vết chai sần, đỏ ửng lên vì nứt nẻ do ngấm nước lạnh và hằn sâu những vết xước rớm máu do cọ xát với kẽ gỗ. Mỗi lần bê một thùng hàng nặng, cơ thể mảnh mai của mẹ lại khẽ run lên, nhưng mẹ vẫn cắn răng chịu đựng, quệt vội giọt mồ hôi rơi trên má rồi tiếp tục công việc. Nhìn cảnh tượng ấy, nước mắt em tuôn rơi lã chã, làm nhòe đi cả góc chợ chiều. Em không dám chạy lại ôm mẹ vì sợ mẹ sẽ xấu hổ và lo lắng khi bí mật của mình bị lộ, nhưng tiếng khóc nấc nghẹn ngào cứ thế nghẹn ứ nơi cổ họng. Em nhận ra lời nói dối “mẹ không sao, công việc nhẹ nhàng lắm” bấy lâu nay chính là tấm lá chắn che chở mà mẹ tự dựng lên để bảo vệ tâm hồn non nớt của anh em em, để tụi em được yên tâm học hành. Tối hôm đó, khi nhìn mẹ ngồi bên mâm cơm ấm áp, khéo léo dùng đũa gắp thức ăn cho hai con bằng đôi bàn tay giấu vội dưới bàn, em đã chủ động nắm lấy tay mẹ, áp khuôn mặt mình vào lòng bàn tay thô ráp, nứt nẻ ấy. Mẹ ngỡ ngàng rồi khẽ ôm em vào lòng, hai mẹ con cứ thế lặng lẽ khóc trong niềm thấu hiểu vô bờ. Câu chuyện về đôi bàn tay và giọt mồ hôi của mẹ ở góc chợ chiều đông năm ấy đã trở thành động lực to lớn nhất giúp em vượt qua mọi khó khăn trong học tập. Câu chuyện ấy khiến em càng trân trọng những hi sinh thầm lặng của cha mẹ và tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, biết chia sẻ, yêu thương và dành nhiều thời gian hơn để quan tâm đến gia đình mình. Bài tham khảo Mẫu 12 Mùa đông thường khiến người ta nhớ đến cái lạnh, nhưng với em, mùa đông năm ấy lại gợi về một kỉ niệm rất ấm áp. Đó là câu chuyện về Nam, người bạn cùng lớp có hoàn cảnh khó khăn, và chiếc áo khoác cũ được trao đi trong thầm lặng. Câu chuyện không lớn lao, cũng không có điều gì đặc biệt ồn ào, nhưng đã khiến em xúc động mãi. Năm đó, Nam là một học sinh mới chuyển đến lớp em từ một vùng quê nghèo. Hoàn cảnh gia đình bạn rất khó khăn, bố mẹ làm lụng vất vả nhưng vẫn thiếu trước hụt sau. Nam vốn là một cậu bé rụt rè, ít nói và luôn mặc cảm về bộ quần áo đồng phục sờn cũ của mình. Khi mùa đông tràn về mang theo những đợt gió mùa đông bắc rét căm căm, trong khi tất cả chúng em đều được cha mẹ sắm cho những chiếc áo phao dày dặn, ấm áp thì Nam chỉ có độc một chiếc áo khoác gió mỏng dính, đã bạc màu và sờn cả hai bên khuỷu tay. Nhìn bạn ngồi ở góc lớp, hai bờ vai run lên bần bật theo từng cơn gió lùa qua cửa sổ, đôi bàn tay tím tái cố gắng nắm chặt cây bút để ghi bài, lòng em chợt dấy lên một niềm thương cảm sâu sắc. Em rất muốn giúp Nam nhưng lại sợ tính tự ái của bạn sẽ bị tổn thương nếu mình đem tặng áo một cách thẳng thừng. Sau nhiều đêm suy nghĩ, em quyết định nhờ mẹ tìm lại một chiếc áo phao màu xanh đen còn rất mới nhưng em đã mặc hơi chật từ năm ngoái, giặt giũ thật sạch sẽ và thơm tho. Sáng hôm sau, em đến lớp thật sớm khi chưa có ai, lặng lẽ nhét chiếc áo khoác kèm theo một bức thư nhỏ vào trong hộc bàn của Nam. Trong thư, em viết bằng nét chữ nắn nót “Nam ơi, chiếc áo này tớ mặc đã chật từ lâu nhưng vẫn còn tốt lắm. Tớ nghĩ nó sẽ rất hợp với cậu. Chúng mình là bạn tốt của nhau, cậu đừng ngại nhé. Chúc cậu một mùa đông thật ấm áp!”. Suốt cả buổi sáng hôm đó, em hồi hộp quan sát phản ứng của Nam. Khi tìm thấy chiếc áo và đọc xong bức thư, Nam đã ngỡ ngàng nhìn quanh lớp. Đôi mắt bạn nhòe đi vì nước mắt, bạn khẽ ôm chiếc áo vào lòng như thể đón nhận một hơi ấm kỳ diệu. Bạn không hề dò xét xem ai là người tặng, nhưng ánh mắt đã ngập tràn sự biết ơn và hạnh phúc. Kể từ ngày hôm đó, Nam luôn mặc chiếc áo khoác xanh đen ấy đến trường với một nụ cười rạng rỡ và tự tin hơn hẳn. Bạn bắt đầu cởi mở, trò chuyện và giúp đỡ các bạn khác trong lớp nhiều hơn. Mặc dù Nam không biết người tặng là em, và em cũng giữ kín bí mật đó cho riêng mình, nhưng mỗi khi nhìn thấy bạn ấm áp trong chiếc áo cũ, lòng em lại dâng lên niềm xúc động và vui mừng khó tả. Câu chuyện về chiếc áo khoác cũ đã để lại trong em một bài học sâu sắc về sự sẻ chia trong cuộc sống. Em hiểu rằng một món quà dù không lớn về vật chất nhưng nếu được trao đi bằng sự chân thành và sự quan tâm đúng lúc thì vẫn có thể mang đến niềm vui, sự tự tin và sưởi ấm trái tim người nhận. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học ấy để biết yêu thương, quan tâm và giúp đỡ mọi người xung quanh bằng những hành động nhỏ bé nhưng ý nghĩa. Bài tham khảo Mẫu 13 Tình yêu thương đôi khi có sức mạnh kì diệu, giúp con người và cả loài vật vượt qua những thử thách tưởng chừng rất khó khăn. Với chú chó Đốm, tình yêu dành cho gia đình đã trở thành động lực để chú bước qua những ngày dài lang thang nơi xa lạ. Câu chuyện về hành trình trở về nhà của Đốm đã khiến em vô cùng xúc động. Đốm là chú chó được ông nội tặng cho em nhân dịp sinh nhật lần thứ chín. Chú có bộ lông trắng muốt xen lẫn vài đốm đen nhỏ ở lưng, đôi mắt tròn xoe, đen láy lúc nào cũng nhìn em một cách trìu mến. Đốm không chỉ là một con vật nuôi mà đã trở thành một người bạn tri kỷ, một thành viên không thể thiếu trong gia đình em. Mỗi buổi chiều đi học về, vừa đến đầu ngõ là em đã thấy Đốm đứng đợi sẵn, cái đuôi ngoáy tít mù và nhảy cẫng lên mừng rỡ. Thế nhưng, một biến cố lớn đã xảy ra vào mùa hè năm ngoái. Trong một lần cả nhà em về quê ăn giỗ và gửi Đốm nhờ người quen ở một quận khác cách nhà hơn mười cây số trông giúp, chú vì quá nhớ nhà nên đã vô tình sổng xích và chạy mất. khi nhận được tin, lòng em thắt lại, em đã khóc suốt mấy ngày liền, cùng bố mẹ đi tìm khắp nơi, dán tờ rơi ở mọi ngõ ngách nhưng bóng dáng Đốm vẫn bặt vô âm tín. Nửa tháng trôi qua, niềm hy vọng trong em cứ lịm dần thì vào một buổi tối trời mưa râm ran, em bỗng nghe thấy tiếng cào cửa “sột soạt” rất nhỏ cùng tiếng rên rỉ vô cùng quen thuộc phía sau cánh cổng. Em vội vàng chạy ra mở cửa, và cảnh tượng trước mắt khiến tim em như ngừng đập vì quá đỗi bàng hoàng và nghẹn ngào. Chính là Đốm! Nhưng chú cún thông minh, hoạt bát ngày nào giờ đây xơ xác đến tội nghiệp. Bộ lông trắng muốt đã bết dính bùn đất đen kịt, cơ thể gầy gò trơ cả xương sườn, và một chân sau của chú bị thương, đang đi tập tễnh. Suốt mười lăm ngày qua, em không biết chú đã phải trải qua những gì, đã phải nhịn đói, nhịn khát và vượt qua bao nhiêu con đường đông đúc, xa lạ để tìm đường về với gia đình. Khi thấy em, Đốm không còn đủ sức để nhảy cẫng lên nữa, chú chỉ khẽ vẫy vẫy chiếc đuôi tội nghiệp, lết đến gần rồi gục đầu vào chân em, khóc thút thít như một đứa trẻ tủi thân. Em quỳ rạp xuống nền đất ẩm, ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé, run rẩy và đầy thương tích của Đốm vào lòng, nước mắt tuôn rơi lã chã hòa cùng những giọt nước mưa còn đọng trên lông chú. Cả nhà em nghe tiếng động cũng chạy ra, mẹ vội vàng lấy khăn ấm lau người cho Đốm, còn bố khéo léo băng bó lại chiếc chân đau. Đêm hôm đó, Đốm nằm ngoan ngoãn trong chiếc ổ ấm áp cạnh giường em, đôi mắt lim dim nhưng thi thoảng vẫn mở ra nhìn em như muốn chắc chắn rằng mình thực sự đã được an toàn ở nhà. Câu chuyện về sự trung thành và tình cảm gắn kết kỳ diệu của chú chó Đốm đã để lại trong lòng em một bài học sâu sắc về tình yêu thương. Em nhận ra rằng, muôn loài đều có linh hồn và cảm xúc, chỉ cần chúng ta đối xử với chúng bằng sự chân thành, chúng sẽ đền đáp lại bằng một tình yêu vô điều kiện, sẵn sàng vượt qua mọi gian khổ để được ở bên cạnh chúng ta. Bài tham khảo Mẫu 14 Ông cha ta từ xưa đã có câu: “Lá lành đùm lá rách.” Câu tục ngữ ấy nhắc nhở mỗi người phải biết yêu thương, giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn. Trong cuộc sống, có những lúc hoạn nạn mới giúp ta cảm nhận rõ hơn tình người ấm áp quanh mình. Em đã hiểu sâu sắc điều đó qua câu chuyện về những người hàng xóm tốt bụng đã giúp đỡ gia đình em trong một đêm bão lớn. Hôm đó, cơn bão với sức gió giật dữ dội kèm theo mưa lớn trắng trời đã khiến cả vùng quê nghèo rơi vào cảnh mất điện, nước ngập mênh mông. Giữa lúc giông bão gầm rú bên ngoài, gia đình em bỗng bàng hoàng phát hiện ra một góc mái ngói phía sau nhà bị gió xoáy thổi tốc đi, nước mưa cứ thế tuôn xối xả xuống nhà như trút nước. Bố em cố gắng tìm cách che chắn nhưng một mình không thể xoay xở nổi giữa làn gió buốt giá và nguy hiểm. Đúng lúc gia đình em đang hoang mang, lo sợ nhất thì từ ngoài ngõ, có ánh đèn pin le lói cùng tiếng gọi vội vã của chú Ba và bác Năm - hai người hàng xóm sát vách nhà em. Không quản ngại hiểm nguy và mưa bão ngập đầu, chú Ba và bác Năm mình trần, khoác vội chiếc áo mưa mỏng, vác theo những tấm bạt lớn và những bao cát chạy sang giúp đỡ. Chú Ba nhanh nhẹn trèo lên mái nhà xập xệ, bất chấp những đợt gió giật mạnh để căng bạt che lại lỗ hổng, còn bác Năm và bố em ở dưới phối hợp chuyển dây thừng và chèn cát để giữ chặt mái. Những giọt nước mưa quất thẳng vào mặt làm mắt chú Ba đỏ hoe, đôi bàn tay chú run lên vì lạnh nhưng từng động tác vẫn vô cùng dứt khoát và khẩn trương. Dưới nhà, cô Tư hàng xóm cũng chạy sang từ lúc nào, tay ôm theo một nồi cháo hành nóng hổi vừa nấu vội để cả nhà em ăn giữ nhiệt. Nhìn cảnh mọi người chung tay, chung sức giúp đỡ gia đình mình trong hoạn nạn, nước mắt em bỗng trào ra vì xúc động. Nhờ có sự giúp đỡ kịp thời của những người hàng xóm tốt bụng, ngôi nhà của em đã đứng vững qua đêm bão giông kinh hoàng ấy. Sáng hôm sau khi bão tan, bầu trời trở lại xanh trong, chú Ba và bác Năm lại kéo sang từ sớm để giúp bố em lợp lại những viên ngói mới chắc chắn hơn mà không nhận một đồng thù lao nào. Câu chuyện bình dị về tình làng nghĩa xóm trong đêm bão ấy đã in đậm vào tâm trí em một bài học vô giá về sự sẻ chia và lòng nhân ái. Em nhận ra rằng, khoảng cách giữa các ngôi nhà có thể xa, nhưng tấm lòng của những con người lao động lam lũ thì luôn hòa chung một nhịp, sẵn sàng sưởi ấm cho nhau vượt qua mọi giông bão của cuộc đời. Bài tham khảo Mẫu 15 Có những bông hoa vẫn âm thầm nở giữa vùng đất khô cằn, khiến người ta khâm phục bởi sức sống bền bỉ của nó. Trong cuộc sống, em cũng từng gặp một người bạn có nghị lực mạnh mẽ như vậy. Đó là Minh, cậu bạn phải ngồi xe lăn từ nhỏ nhưng luôn giữ nụ cười lạc quan và niềm tin vào bản thân. Câu chuyện về hành trình Minh tập viết bằng tay trái vào mùa hè năm ngoái đã để lại trong em niềm xúc động sâu sắc. Minh bằng tuổi em nhưng vóc dáng nhỏ bé hơn rất nhiều. Hằng ngày, trong khi chúng em có thể tự do chạy nhảy, đá bóng hay đạp xe tung tăng đến trường thì người bạn đồng hành duy nhất của Minh lại là chiếc xe lăn bằng kim loại lạnh ngắt. Dù chịu nhiều thiệt thòi, trên khuôn mặt thanh tú của Minh chưa bao giờ tắt đi nụ cười rạng rỡ. Thế nhưng, câu chuyện thực sự khiến em phải rơi nước mắt vì cảm động chính là hành trình tập viết bằng tay trái của bạn vào mùa hè năm ngoái. Một tai nạn nhỏ đã khiến cánh tay phải vốn là tay thuận của Minh bị gãy và phải bó bột cố định suốt hai tháng. Đối với một học sinh đang chuẩn bị bước vào kỳ thi học sinh giỏi cấp thành phố như Minh, việc không thể viết chẳng khác nào một thử thách quá lớn tước đi mọi cơ hội. Thay vì buông xuôi và khóc lóc, Minh đã đưa ra một quyết định khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc, đó là Minh đã tự học viết bằng tay trái. Chiều nào đi ngang qua cửa sổ nhà Minh, em cũng bắt gặp bóng dáng nhỏ nhắn ấy đang ngồi lặng lẽ bên bàn học, mồ hôi ướt đẫm trán. Đôi bàn tay trái ngượng nghịu, run rẩy cố giữ chặt cây bút mực, nắn nót đưa từng nét chữ trên trang giấy trắng. Ban đầu, những dòng chữ ấy nguệch ngoạc, méo mó và mực lem nhem ra khắp đôi tay nhỏ bé của bạn. Mỗi lần viết sai hay mỏi rã rời, Minh lại dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu rồi kiên nhẫn viết lại từ đầu. Có những hôm, vì tập luyện quá sức, ngón tay của bạn bị sưng phồng và đỏ ửng lên, nhưng ánh mắt kiên định đằng sau cặp kính cận của Minh chưa một lần lay chuyển. Sự kiên trì thầm lặng của bạn giữa những ngày hè oi ả đã làm tim em thắt lại vì xúc động và tự hổ thẹn với chính sự lười biếng của bản thân mình. Nỗ lực phi thường ấy cuối cùng đã được đền đáp xứng đáng. Khi năm học mới bắt đầu cũng là lúc cánh tay phải của bạn tháo bột, nhưng Minh đã có thể viết bằng tay trái thành thạo, đẹp đẽ không kém gì tay thuận. Đặc biệt hơn, bạn đã xuất sắc đạt giải Nhất trong kỳ thi học sinh giỏi năm đó. Ngày nhận giải, nhìn Minh tự tin ngồi trên chiếc xe lăn, nở nụ cười rạng rỡ đón lấy tấm bằng khen, cả hội trường đã đứng dậy vỗ tay vang dội, và nước mắt em đã rơi vì quá đỗi tự hào và xúc động trước người bạn kiên cường của mình. Câu chuyện về nghị lực vượt lên số phận của Minh đã trở thành một bài học vô giá theo em suốt chặng đường trưởng thành. Nó dạy em hiểu rằng, hoàn cảnh khó khăn hay những khiếm khuyết thể xác không thể định đoạt số phận của một con người, chỉ có ý chí sắt đá và sự kiên trì không mệt mỏi mới là chiếc chìa khóa vạn năng giúp ta vượt qua mọi bão giông để chạm tay đến ước mơ.
|






Danh sách bình luận